Tất Cả Người Chơi Nghĩ Rằng Ta Là Ác Thần

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11081

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Hồi II: Giáo Hội Bí Ẩn -Đang Tiến Hành/Đang Chỉnh Sửa- - Chương 100: Biến cố

Chương 100: Biến cố

Đám đông vây quanh quảng trường hò hét. Họ xúm lại quanh con người có ngoại hình rất bình thường mang tên Thần Ở Nhân Gian. Người nào không biết hẳn sẽ tưởng đây là một siêu sao nào đó vừa xuất hiện.

“Hình như sếp càng ngày càng nổi thì phải?”

Nhìn đám người vây kín Thần Ở Nhân Gian, Aaron không khỏi cảm thán: “Cứ nghĩ đến việc The Strongest Man chuẩn bị ám sát tên đó mà tôi lại thấy toát mồ hôi thay hắn. Khéo chốc nữa The Strongest Man bị đám đông này xé xác cũng nên?”

“Chịu.” Black Cat nói, “Với tình hình hiện tại thì kịch bản chưa chắc đã diễn ra đúng như những gì chúng ta tưởng tượng.”

Trước đó, Thần Ở Nhân Gian cùng một số người chơi đã lập nhóm chat để thảo luận cách biến Norman King thành thần. Black Cat cũng có mặt trong nhóm này, nhưng không tham gia hành động của họ mà chỉ đóng vai trò như một cố vấn, nên cũng biết rõ về kế hoạch.

Theo dự tính ban đầu, Thần Ở Nhân Gian dự định dàn dựng một màn kinh điển, bị ám sát ngay giữa bài diễn thuyết, chết trong sự chứng kiến của hàng vạn con mắt để đưa danh tiếng lên đỉnh cao.

Dĩ nhiên, kế hoạch là thứ lúc nào cũng có thể bị gián đoạn bởi những điều bất ngờ. Chẳng hạn như lúc này, Norman King còn chưa kịp lên sân khấu thì đã gặp vô số cụ ông cụ bà ngồi sẵn bên dưới để biểu tình phản đối.

Đám Black Cat muốn xem Thần Ở Nhân Gian sẽ xử lý tình huống này như thế nào. Họ không hề hay biết về một loại cỏ đuôi cáo màu đen và vô hình với người thường đang mọc ở dưới chân mình. Phần ngọn cỏ từ từ biến đổi thành hình dạng giống như một con mắt.

Lann đang ở Nước Trời, xem buổi phát sóng trực tiếp từ hiện trường thông qua nhành cây này. Vì biết rằng hôm nay nhất định sẽ là một ngày không tầm thường, cậu chắc chắn phải chuẩn bị sẵn, ví dụ như bố trí thảm thực vật xung quanh quảng trường.

Như đã đề cập trước đó, Lann có thể dùng quyền trượng để thúc đẩy sự sinh trưởng của hạt giống tâm linh. Khi cậu gieo những hạt giống tâm linh này vào hiện thực, nó tương đương với việc mở rộng Nước Trời trong mộng. Tuy nhiên, việc gieo hạt giống tâm linh vào hiện thực cũng có hạn chế. Lann chỉ có thể gieo hạt tại các tọa độ tương ứng với vị trí của những tín đồ chân chính trong thế giới thực.

Thực tế thì số lượng tín đồ chân chính của Lann hiện không có nhiều. Ngoài nhóm Edmund ra thì chỉ có vài chục người tộc Kamui cộng thêm hơn mười mấy tín đồ chân chính được tạo ra nhờ màn tẩy não… Khụ khụ, nhờ màn tuyên truyền của Thần Ở Nhân Gian.

Do đó, những thực vật linh tính này thực sự không có tác dụng to tát nào, cùng lắm chỉ đóng vai trò tai mắt cho Lann, làm công tác phủ xanh mà không ai chú ý, cũng như tác dụng cảnh giới. Chẳng hạn như sau lúc nghe Albert cảnh báo việc ai đó đã động vào di sản của Sauron, khiến nỗi lo về việc thảm kịch tại Arkham sẽ tái diễn xuất hiện, Lann đã cử các thành viên tộc Kamui xuống cống ngầm hoặc những nơi kín đáo để gieo hạt giống, nhằm giám sát xem có kẻ nào lén lút khắc họa pháp trận tương tự hay không.

Người chơi cũng rất cảnh giác với điều này. Black Cat và nhóm của hắn đã chuẩn bị không ít biện pháp dự phòng, chẳng hạn như bố trí người chơi rải rác trên các con phố tụ tập đông người, vừa vui chơi vừa quan sát xem có pháp trận khả nghi nào xuất hiện không.

Trở lại chủ đề chính, trong ánh mắt của mọi người, Thần Ở Nhân Gian bình tĩnh bước về phía trước. Một nhân viên chính phủ vội vàng chạy ra đón, vừa lau mồ hôi lạnh vừa nói, “Xin lỗi ông, ông King, chúng tôi sẽ cố gắng dọn chỗ sớm cho ông.”

Lịch trình sự kiện ở quảng trường đã được ấn định. Vì Thần Ở Nhân Gian đã nhận lời mời của chính phủ, sau khi tộc Kamui thực hiện nghi thức tế lễ tại đây, hắn sẽ thực hiện một bài diễn thuyết nổi tiếng của mình. Toàn bộ quy trình này nhằm thể hiện nỗ lực của chính phủ trong việc xóa bỏ định kiến. Các phóng viên và giới truyền thông có mặt rõ ràng đã được thông báo trước. Thế nhưng sự xuất hiện của nhóm người già này hoàn toàn nằm ngoài dự kiến.

Người nhân viên vừa định vẫy tay gọi bảo vệ bên ngoài thì Thần Ở Nhân Gian đã ngăn anh ta lại: “Không sao đâu, cứ để vậy đi.”

“Nhưng…” Nhân viên đó không thể tưởng tượng ra cảnh Thần Ở Nhân Gian sẽ phát biểu như thế nào trong hoàn cảnh này. Hắn ta không sợ đang nói dở thì bị đuổi cổ xuống đài sao?

Thần Ở Nhân Gian đi thẳng về phía sân khấu. Carmen vội vàng chạy đến: “Norman… lâu rồi không gặp.”

Trước sự chứng kiến của bao người, Carmen cúi rạp người trước Thần Ở Nhân Gian.

 “Ông làm gì vậy?” Thần Ở Nhân Gian vội đỡ ông ta lên, thì thầm vào tai ông, “Đừng làm tôi tổn thọ chứ, Đại tư tế.”

Carmen cười khổ lắc đầu: “Tôi không làm điều này với tư cách tế tư của Giáo hội, mà với tư cách là thủ lĩnh tộc Kamui, tôi muốn thay mặt tộc nhân của tôi cảm ơn anh.”

“Nếu không có anh, chúng tôi có lẽ đã bị ép phải rời khỏi Arkham từ lâu rồi.”

“Được rồi, được rồi. Sau này tôi đến mua thuốc thì giảm giá cho tôi là được.” Thần Ở Nhân Gian cười bảo, “Tôi thèm cách đãi ngộ mà đám Ye Ye nhận được từ lâu lắm rồi.”

“Từ nay trở đi, mọi loại thuốc anh mua đều sẽ được miễn phí, anh chỉ cần cung cấp nguyên liệu là được.” Carmen nói chân thành, “Tôi sẽ dốc toàn lực để pha chế các loại thuốc anh cần.”

“Đừng nói nữa. Tôi bắt đầu cảm thấy hối hận rồi đấy.” Thần Ở Nhân Gian ôm ngực.

Carmen: ?

“Không, không có gì đâu, tôi đùa thôi.”

Carmen không hiểu được nỗi cay đắng ẩn sau nụ cười của Thần Ở Nhân Gian. Ông quay sang nhìn đám đông bên dưới: “Xem ra tộc Kamui chúng tôi vẫn nên rời khỏi đây thì tốt hơn. Họ đang phản đối vì chúng tôi ở đây. Tôi không muốn phá hỏng buổi diễn thuyết của anh.”

“Không, Carmen thân mến, nếu các ông rời khỏi đây thì đó mới là sự chế nhạo lớn nhất với bài phát biểu của tôi.” Thần Ở Nhân Gian nghiêm mặt, “Không sao đâu, các ông cứ ở lại đây đi.”

Dứt lời, hắn chỉnh lại quần áo và bước lên sân khấu.

Nơi này giống một tế đàn hơn là sân khấu. Tại vị trí trung tâm đặt một bức tượng thần không mặt cao hơn hai mét, tượng trưng cho vị thần được thờ cúng tại Arkham. Tuy nhiên, truyền thuyết không ghi lại tên hay hình dáng Ngài, nên bức tượng được điêu khắc rất đơn giản, chỉ tập trung làm nổi bật cặp sừng, đặc điểm độc đáo nhất của Ngài.

Thực ra thì cư dân Arkham ngày nay chẳng còn mấy người tin vào vị thần này. Lý do Ngày Trừ Tà vẫn còn được tổ chức long trọng chủ yếu là để thu hút khách du lịch mà thôi.

Vì các nghi lễ tế hiến và chúc phúc sẽ được tổ chức ngay sau đó, bục diễn thuyết được dựng luôn dưới chân tượng thần, bên dưới là đám đông dày đặc. Thế nhưng Thần Ở Nhân Gian lại không bước lên bục diễn thuyết mà ngồi xuống ngay mép tế đàn.

Phía trước là một ông lão đang ôm di ảnh. Trong ánh mắt ngẩn ngơ của ông lão, Thần Ở Nhân Gian ngồi phịch xuống và toét miệng cười: “Chào buổi tối, cụ cơm nước gì chưa?”

Ông lão: ...

-Kênh Người Chơi-

Aaron: Tui nói thật nhé, tui cứ cảm thấy câu hỏi của sếp bệnh bệnh kiểu gì ấy.

Black Cat: Thiệt.

Ông lão hoàn toàn phớt lờ hắn, chỉ ôm khư khư di ảnh với vẻ vô hồn. Thần Ở Nhân Gian không hề thấy ngượng ngùng. Hắn tiếp tục chào hỏi những người già khác. Tất nhiên, chẳng ai thèm trả lời.

Cho đến khi Thần Ở Nhân Gian nói ra những lời sau.

“Tôi thì sao cũng được. Nhưng nếu Hunter biết cụ chưa ăn gì thì cậu ta sẽ lo bệnh dạ dày của cụ tái phát đấy.”

Ánh mắt đờ đẫn của ông cụ thoáng dao động: “Anh… Sao anh…”

Sao anh biết…

Thần Ở Nhân Gian nghiêng đầu nhìn sang bà cô lớn tuổi bên cạnh ông cụ: “Jenny cũng sẽ lo lắng cho sức khỏe của cô đấy, cô vốn yếu mà, không thể ngồi lâu được.”

“Còn cả Bob, Mark, Michael, Jonah, Galen…”

Tiếng náo động dần trở nên im lặng khi giọng điềm đạm của Thần Ở Nhân Gian đọc từng cái tên một. Khắp quảng trường rộng lớn đó chỉ có âm thanh ấy vang vọng.

Cảnh những cụ ông cụ bà run rẩy khiến nhiều người biết rằng cái tên mà Thần Ở Nhân Gian thốt ra chính là người thân đã khuất của họ.

“Vãi chưởng, sao ổng làm được hay thế?” Aaron thì thầm vào tai Black Cat.

Một giọng nữ vang lên từ phía sau hai người: “Bộ mấy bồ không nghĩ sếp Thần Ở Nhân Gian lại đến trễ vì lý do gì à?”

Hai người chơi quay lại, thấy Matcha Latte cùng Ai Mà Không Điên đang khoác tay nhau đi tới.

“Đừng bảo là học thuộc danh sách nhé?”

“Đúng vậy.” Ai Mà Không Điên gật đầu, “Tôi và Matcha Latte được sếp gọi đến giúp. Chúng tôi đã lén lút di chuyển lên hàng trước để chụp ảnh, đối chiếu ảnh trong tay người có mặt với danh sách nạn nhân thiệt mạng trong thảm họa, sếp đã nhanh chóng ghi nhớ chúng.”

“Nhớ hết hơn năm mươi cái tên trong thời gian ngắn như vậy á?” Aaron cảm thấy khó tin, “Thậm chí cả thương tích, bệnh tình của người nhà họ nữa?”

“Có gì mà không được, sở dĩ nhanh như vậy là bởi Thần Ở Nhân Gian vốn có điểm trí tuệ cực kỳ cao; chỉ cần vượt qua kiểm tra trí tuệ là có thể nhớ ngay, còn về bệnh tình của người nhà, bồ không để ý là sếp chỉ bắt chuyện với mỗi hai người thôi à? Họ đều có hồ sơ bệnh án lưu ở bệnh viện và có thể tra cứu được.” Matcha Latte giải thích.

“Lợi hại ghê, trong thời gian ngắn như vậy mà có thể vừa nghĩ ra giải pháp vừa thực hành được.” Black Cat nhìn về phía trung tâm quảng trường với vẻ thán phục.

Với một diễn giả như Thần Ở Nhân Gian, thu hút được sự chú ý của thính giả tương đương việc bắt được một nửa phần thắng.

“Xin đừng hiểu lầm, hỡi cư dân Arkham. Tôi dấn thân vào sự nghiệp chống phân biệt đối xử không phải để tạo ra sự chia rẽ tộc Kamui và dân bản địa Arkham. Ngược lại, chúng ta hiểu rất rõ rằng mỗi người đứng trên mảnh đất này đều là người mà tôi cần bảo vệ. Họ đáng được hưởng quyền tự do và bình đẳng như nhau.” Thần Ở Nhân Gian nói, “Điều này không có nghĩa là chúng ta sẽ lãng quên những người đã ra đi trong thảm họa. Họ sẽ không bị lãng quên, tên tuổi của họ sẽ không bao giờ bị xóa nhòa.”

Nếu đây chỉ là những lời hoa mỹ suông, chưa chắc đã có ai coi hắn ra gì.

Nhưng Thần Ở Nhân Gian đã xướng tên từng nạn nhân, và những người mất con cái đã chăm chú lắng nghe những gì hắn nói.

Cuối cùng, có người không kìm được nước mắt và nghẹn ngào nói: “Chúng tôi không phải hạng người không biết lý lẽ, chúng tôi yêu cầu chính phủ công khai chân tướng bị che giấu. Rốt cuộc, con cái chúng tôi, người thân chúng tôi đã chết vì điều gì?!”

Thực ra cũng chẳng có mấy kẻ cuồng tín đến mức tin rằng tộc Kamui là nguồn gốc của cái ác. Họ chỉ muốn dùng cách này để giành quyền lợi chính đáng của mình, đó là quyền được biết sự thật.

Họ không muốn cái chết của con em mình bị chính phủ lãng quên và bị phủi bỏ một cách dễ dàng.

Ngồi lì kháng nghị cũng là việc cực chẳng đã. Gần đây, phong trào chống phân biệt chủng tộc đang cực kỳ nóng hổi, lấn át mọi tin tức khác, ánh mắt cả nước đều đổ dồn vào phong trào này. Yêu cầu công khai chân tướng thảm họa của người dân Arkham bị ngó lơ hết lần này đến lần khác, và chỉ được nhớ đến khi có xung đột với người Kamui.

Một cuộc tái điều tra. Đây mới là yêu cầu thực sự của họ.

“Tôi xin thề với các vị, bằng danh dự cá nhân của mình, tôi nhất định sẽ tra rõ những gì đã xảy ra.” Thần Ở Nhân Gian nghiêm nghị nói, “Tôi tuyệt đối sẽ không để vụ việc này cứ thế trôi qua. Tôi sẽ cho các vị một câu trả lời thỏa đáng.”

Nhờ lời cam kết của Thần Ở Nhân Gian, đám đông ngồi kháng nghị cuối cùng cũng hài lòng. Họ lặng lẽ đứng dậy, tự giác dãn ra hai bên thay vì vây quanh tế đàn.

Aaron: “Thế là xong á?”

Black Cat: “Chớ ông nghĩ sao?”

Aaron: “Tui cứ tưởng sẽ có trò vui để xem chứ… Mà mấy người nghe thấy không? Sếp thực sự muốn công khai chân tướng à?”

Druid: “Ai biết được. Biết đâu ổng chỉ chém gió thôi. Dù sao lát nữa Thần Ở Nhân Gian cũng sẽ giả chết để thoát thân, họ muốn tìm cũng chả được.”

Người chơi bàn tán xôn xao. Tất nhiên thì những đoạn đối thoại trên đều diễn ra trong kênh chat người chơi. Người xung quanh chẳng biết họ đang nói gì cả.

Thần Ở Nhân Gian đã giải quyết được cuộc khủng hoảng tiềm tàng. Thị trưởng cuối cùng cũng có thể lên sân khấu phát biểu những lời sáo rỗng thường lệ. Thư ký của ông ta thì rối rít cảm ơn Thần Ở Nhân Gian ở hậu trường.

Thần Ở Nhân Gian xua tay: “Không cần cảm ơn tôi đâu. Mấy người nên nghĩ cách xoa dịu những người dân đã mất thân nhân này thì hơn.”

Thư ký cười gượng: “Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.”

Nhưng họ chỉ có thể cố gắng hết sức mà thôi. Sự thật chắc chắn sẽ không được công khai. Bởi phản ứng mập mờ của chính phủ, các công ty bảo hiểm không chịu bồi thường… Thần Ở Nhân Gian đã chứng kiến quá nhiều những chuyện khó chịu như vậy trong thực tế. Hắn hơi lắc đầu.

Cái game này có cần phải làm chân thực đến mức này không?

Ngay sau khi bài phát biểu của thị trưởng kết thúc, người Kamui bước lên sân khấu. Vì đây là thời khắc cực kỳ quan trọng với hai bên, nên người Kamui đã mặc những bộ trang phục truyền thống trang trọng. Carmen mặc bộ đồ cầu kỳ nhất, ông trông giống như một pháp sư cổ đại chuyên thực hiện các nghi thức hiến tế, đầu đội sọ cừu lớn, mặt tô vẽ phấn, khoác một chiếc áo choàng làm từ nhiều mảnh xưởng động vật khác nhau và cầm một cành cây có lá xanh.

Màn trình diễn nhanh chóng bắt đầu. Phải công nhận là tộc Kamui rất giỏi các nghi lễ. Ban đầu, người dân Arkham đứng bên dưới có phần lơ đễnh. Đối với những cư dân này, họ đã phát ngấy những màn diễn trong Ngày Trừ Tà, thứ họ muốn xem là Thần Ở Nhân Gian. Thế nhưng màn trình diễn của tộc Kamui đã khiến tiết mục vốn nhàm chán tỏa lên một sức sống hoang dã và khác biệt.

Cổ xưa, bí ẩn và đầy dã tính.

Qua điệu nhảy của tộc Kamui, câu chuyện kéo dài hàng trăm năm dần hiện lên.

Trong một khu phố cách quảng trường không xa.

“Ta là quái vật đây! Mau giao kẹo ra đây!” Một thằng nhóc đeo mặt nạ quái vật chặn đường Ye Ye và Bar Bar.

“Trẻ con thời nay toàn cướp bóc công khai à?” Ye Ye vừa càu nhàu vừa đưa chúng đống kẹo vừa mua.

“Đó là luật đấy, đám ngoại lai!” Đứa trẻ thứ hai đẩy mặt nạ quái vật lên, “Vì các người không đeo mặt nạ thần minh nên phải nộp kẹo cho ta, nếu không thì ta sẽ giết các người.”

“Eo ôi, còn bạo lực hơn cả trò ‘cho kẹo hay bị ghẹo’ của Halloween. Thế mà chính phủ vẫn còn chưa dẹp cái lễ hội này à?” Shushu Hao lẩm bẩm trong khi nhai đặc sản mới mua.

Không chỉ có mỗi mình hắn ăn ăn uống uống. Những người chơi khác cũng đang tận hưởng không khí lễ hội, nghiễm nhiên coi Ngày Trừ Tà như một sự kiện trong game.

Mà nói vậy cũng chẳng sai chút nào.

“Này nhóc, lễ hội này có quy tắc gì vậy?” Ye Ye đưa cây kẹo mút mới mua cho đứa trẻ rồi tò mò cúi xuống hỏi.

“Ồ, đơn giản lắm, người đeo mặt nạ quái vật có thể đòi kẹo và bánh quy từ những người không đeo, chính là cái này nè.” Đứa trẻ số ba giơ bánh quy và kẹo trong tay lên. Đây đều là những món ăn vặt địa phương được bán ở các quầy hàng. Điều khác thường duy nhất là chúng có hình người.

“Còn những người đeo mặt nạ thần minh có thể xua đuổi quái vật.”

“Rồi sao nữa?” Ye Ye hỏi.

“Không có sau đó nữa!”

“Tức là người đeo mặt nạ thần minh sẽ là người bá nhất? Vậy thì mọi người chỉ cần mua mặt nạ thần minh là xong.”

“Nhưng mặt nạ thần minh đắt nhất!” Đứa trẻ đầu tiên hùng hồn đáp.

Ye Ye liếc nhìn cửa hàng bên cạnh, phát hiện những chiếc mặt nạ thần minh không mặt có sừng đắt gấp đôi mặt nạ quái vật.

… Mánh khóe kiếm tiền bất lương gì thế này!

“Vậy sao mấy đứa không sang bên kia mà quậy? Bánh quy bên kia nhiều đến nỗi chất đống trên đất kìa.” Bar Bar chỉ tay sang một bên, nơi một vài người lớn đang tỉ mỉ sắp đặt những chiếc bánh quy và kẹo hình người cạnh một bồn hoa nhỏ.

“Không, chỗ kẹo đó là để đón vong hồn đã khuất.” Đứa trẻ thứ hai đáp.

“Người chết cũng ăn kẹo à?”

“Chắc thế. Dù sao hôm nay ai cũng ăn cả. Còn chuyện người chết có ăn hay không á? Cháu đã chết đâu mà cháu biết?” Đứa trẻ thứ ba nhún vai rồi nhanh chóng xoay người chạy theo tiếng gọi của bạn bè.

Ye Ye vẫn nhìn về phía bồn hoa trong khi Shushu Hao vẫy tay chào tạm biệt bọn trẻ. Đột nhiên, hắn giơ tay lên dụi mắt.

“Ủa, sao mình lại có cảm giác thừa ra một đứa thế nhỉ?”

Shushu Hao nghi hoặc nhìn bóng lưng đám trẻ. Tổng cộng có ba đứa đến xin kẹo. Vậy mà lại có tới bốn cái bóng khi chúng đi khuất.

[Linh Cảm: Thành Công]

Ở một bên khác, đồng tử Ye Ye cũng hơi co lại. Hắn nhìn thấy một cái bóng kỳ lạ xuất hiện phía sau những người dân đang làm lễ tế.

[Linh Cảm: Thành Công]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!