Tanaka the Wizard

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2235

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Tập 04 - Chương 3 开拓领地(三)Territory Pioneering (3rd)

【Góc nhìn của Sophia】

Sau mấy ngày ròng rã trên xe, cuối cùng chúng tôi cũng đã đến Bình nguyên Ragius.

Cả đoàn xe có đến hàng chục quý tộc với mấy chục cỗ xe ngựa, một đội hình hùng hậu đến mức đáng kinh ngạc. Thật vinh hạnh khi tôi và Elf-san được đi chung xe ngựa của nhà tiểu thư Ester, cỗ xe của cô ấy cũng là chiếc sang trọng nhất trong đoàn.

Tuy trước đây cưỡi Long tiểu thư chỉ mất một ngày đường, nhưng đi xe ngựa bình thường phải mất đến mấy ngày, song tôi lại rất vui. Con người vốn dĩ không phải là sinh vật để bay lượn trên trời.

Trên đường đi còn gặp phải cướp tấn công, nhưng vì hành khách gần như toàn là học sinh và giáo viên ưu tú của trường nên không một ai bị thương, ngược lại còn trở thành một cuộc tàn sát đơn phương của phe chúng tôi. Cảnh tượng chẳng khác nào một hội chợ triển lãm ma thuật, có hơi đáng sợ.

Cứ như thế, đoàn xe đã thuận lợi đến được Bình nguyên Ragius…

Thế nhưng…

Chuyện này thật sự quá sức tưởng tượng rồi?

「Ưm… thật sự là ở đây sao?」

「V-vâng! Đúng là ở đây ạ! Chính là ở đây!」

Farlen-sama đang chất vấn người đánh xe đi đầu đoàn, và người đánh xe chỉ biết tái mặt lắc đầu lia lịa. Dường như chính ông ta cũng không thể tin vào cảnh tượng trước mắt mình, trông vô cùng hoảng hốt.

「Vậy tại sao lại có thứ này ở đây…」

Sau khi đi xuyên qua con đường quê, thứ xuất hiện trước mắt chúng tôi là một bức tường thành cao sừng sững.

Bức tường dường như bao bọc một vùng đất rất rộng lớn, kéo dài đến tận phía xa ở đầu bên kia vẫn là bức tường có cùng kết cấu và chiều cao. Ở một nơi nào đó có một khoảng trống trông như cổng thành, có vẻ như có thể đi vào trong.

Lần trước khi tôi cùng Tanaka-san đến đây, hoàn toàn không có thứ như thế này. Nơi đây thực sự là chiến trường giữa Đế quốc Penny và Cộng hòa Pusi sao? Ngay cả không phải là Farlen-sama, tôi cũng bất giác nghi ngờ mình đã đi lạc đến một thị trấn nào khác rồi.

「Thôi, nghĩ nhiều cũng vô ích, vào trong hỏi là biết.」

Farlen-sama bước xuống xe ngựa rồi sải bước đi vào.

「Đúng vậy, vào trong là biết thôi.」

「A, đợi, đợi đã nào…」

Vì tiểu thư Ester và Elf-san cũng đã đi theo, tôi không thể không đi cùng. Nơi này có biết bao nhiêu xe ngựa chở đầy ắp quý tộc, nếu tôi ở lại thì không biết sẽ gặp phải phiền phức gì nữa.

Kết quả là các quý tộc khác cũng nối gót Farlen-sama xuống xe và bắt đầu đi bộ. Quả không hổ là học sinh và giáo viên của trường pháp thuật, lòng hiếu kỳ của họ đều cao hơn người thường. Lydia-sensei còn đi trước cả mọi người.

「Ưm, đ-đây là…」

Khi đến ngay trước cổng thành, cảnh tượng hiện ra khiến Farlen-sama kinh ngạc đến không thốt nên lời, những người theo sau khi nhìn thấy phía bên kia tường cũng đều ngẩn người ra. Dĩ nhiên, tiểu thư Ester, Elf-san và cả tôi cũng vậy.

「Đây, đây là một thị trấn sao?」

「Trước đây nơi này có thành trì sao? Hơn nữa có vẻ như không có ai cả…」

Lời thì thầm của tiểu thư Ester đã nhận lại sự nghi hoặc từ Elf-san.

「F-Farlen-sama, xin hỏi rốt cuộc là nhân vật thế nào lại ở một nơi như thế này ạ? Hơn nữa, tôi chưa bao giờ nghe nói gần Thành Tricklis lại có một thị trấn như vậy.」

Ngay cả Lydia-sensei cũng không giấu được vẻ hoang mang.

「Chuyện, chuyện này, tôi, nói sao đây…」

Dáng vẻ bị hỏi đến cứng họng của Farlen-sama thật hiếm thấy.

Và những lúc ngài ấy ấp úng như vậy… đúng rồi, phần lớn đều liên quan đến người đó──

「Ể? Farlen-dono, ngọn gió nào đưa ngài đến đây vậy?」

Một bóng người từ sau căn nhà bước ra.

Vang vọng đến tai chúng tôi là giọng nói mới xa cách có mười mấy ngày mà đã ngỡ như nhiều năm chưa gặp.

Đám trai tráng của Chiến đoàn hoàng hôn báo cáo với tôi rằng có rất nhiều người tụ tập bên ngoài tường thành, khiến tôi cứ ngỡ là người của Cộng hòa Pusi đến kháng nghị, ai dè lại là người của Đế quốc Penny.

Hơn nữa nghe nói toàn là xe ngựa sang trọng, không biết đã xảy ra chuyện gì. Khi ra đến cổng, tôi lại bắt gặp một đám người quen. Ma đạo quý tộc, Ester, Sophia, Edita-sensei và cả vị phu nhân giả định kia đều đã đến.

「Ể? Farlen-dono, ngọn gió nào đưa ngài đến đây vậy?」

Tôi tự nhiên hỏi vậy rồi tiến về phía họ.

Và đối phương cũng chạy về phía tôi.

Đằng sau đám người do ông chú dẫn đầu còn có hàng chục quý tộc khác, trông cứ như hướng dẫn viên du lịch đang dẫn đoàn tham quan vậy. Rõ ràng là tôi còn chưa công bố ngày khai trương, sao lại có nhiều người kéo đến thế này?

「Này, này, giải thích mau! Chuyện này rốt cuộc là sao?」

「Tôi mới là người muốn hỏi các vị đây…」

Trong lòng tôi dẫu có cả ngàn câu hỏi, nhưng đôi mắt hằn lên tơ máu của ông chú trông như không cho phép tôi hỏi vậy. Hết cách rồi, đành phải giải thích cho ông ấy nghe trước.

「Là vầy, vì nhiều lý do khác nhau nên tôi cần một thứ gì đó như một thị trấn. Kế hoạch ban đầu thực ra cũng không lớn đến thế này đâu, nhưng tôi càng xây càng hăng, lỡ tay một chút đã thành ra lớn như vậy rồi.」

「Ngài, ngài nói… một thị trấn? Không thể nào…」

「Xây một tòa thành thế này thật sự không hề đơn giản, mấy ngày nay tôi gần như chưa chợp mắt được mấy lần. Nhưng mệt thì mệt chứ làm xong thật sự rất thỏa mãn. Giờ tôi cũng dần hiểu tại sao ngài lại say mê chế tạo phi thuyền đến vậy rồi.」

「…Lẽ nào tất cả những thứ này đều do một mình ngài xây sao?」

「Là thành quả nỗ lực của tôi và Chiến đoàn hoàng hôn. À đúng rồi, giữa chừng cô ấy cũng tham gia cùng chúng tôi.」

Christina vừa hay đi ngang qua tầm mắt tôi. Cô bé có vẻ đang nghỉ ngơi, tay cầm ly thủy tinh vừa hút nước trái cây sùn sụt vừa đi dạo bên trong tường thành. Chắc là đang đi tuần tra tác phẩm của mình để tự tán thưởng đây mà.

Tôi hiểu cảm giác của cô lắm đấy, Loligon.

Mấy ngày nay, đánh giá của tôi về cô bé đã tăng vọt.

Đến mức sau giờ làm còn mời cô bé đi ăn tối.

「Nhưng, n-nơi này chẳng phải cho đến tuần trước vẫn chỉ là một vùng thảo nguyên thôi sao…」

「Phép thuật 『Tường đá』 thực sự là một thứ cực kỳ hữu dụng. Ban đầu tôi cũng không tự tin lắm, nhưng khi bắt tay vào làm mới thấy nó dễ bảo hơn mình tưởng nhiều.」

「Lẽ nào, lẽ nào thị trấn này được tạo ra bằng phép 『Tường đá』 sao!」

「Phần chi tiết thì vẫn phải làm thủ công.」

「Làm sao có thể! Phép đó không thể duy trì được trong vài ngày đâu!」

「Ể, thật sao?」

Khoan đã, tôi chưa từng nghe chuyện này!

Loligon chưa bao giờ nhắc đến chuyện này.

Lẽ nào nó sẽ sụp đổ sao? Thị trấn mà tôi đã vất vả xây dựng lại có hạn sử dụng ư? Đừng đùa, đừng đùa, đừng đùa, như vậy thì đau lòng quá. Dù có sụp đổ thì ít nhất cũng phải cho tôi trụ được một năm chứ.

「Nhưng với ma thuật của ngài và con rồng đó, có lẽ…」

Chuyện tuổi thọ của thị trấn để lát nữa hỏi kỹ lại vậy.

「Thôi đừng đứng ở đây nữa, để tôi dẫn các vị vào trong tham quan một vòng.」

「Ừm, ừm…」

Tôi cứ thế tiếp đãi đoàn quý tộc do Ma đạo quý tộc dẫn đầu.

Dù còn vài ngày nữa mới chính thức khai trương, nhưng họ đã đến rồi thì cứ xem như là du khách thật sự để tôi diễn tập dẫn đoàn thực tế vậy. Quyết định xong, tôi dẫn đoàn quý tộc đi dạo một vòng quanh thành.

「Ưm… tòa thành này có cấu trúc tường đa lớp sao?」

「Đúng vậy, tự nhiên nó thành ra như thế.」

Mỗi người đi theo sau tôi đều ngó nghiêng tứ phía như dân nhà quê lần đầu lên thành, không ai đứng yên được. Những lời bàn tán xì xào dường như đều là để tán thưởng cảnh quan của thị trấn, khiến tim tôi đập thình thịch. Bản thân tôi thì rất hài lòng với thành quả của mình, nhưng đến lúc cho người khác tham quan thì vẫn thấy hồi hộp.

Phong cách nhà cửa ở đây đừng nói là so với thủ đô, ngay cả so với Thành Tricklis cũng lạc hậu cả mấy thế kỷ, hy vọng họ đừng nhìn quá kỹ. Ngại quá đi mất. Phong cách Đồi Tử Thần đâu phải chỉ để gọi cho vui. Nói cho cùng, cũng là nhờ có Chiến đoàn hoàng hôn trang trí nên mới miễn cưỡng ra dáng một thị trấn. Quân đoàn trai tráng này thật sự đã làm quá tốt.

「C-cái đó, sau khi rời đi anh đều làm cái này sao?」

Ester đột nhiên hỏi.

「Đúng vậy, tôi toàn bận rộn với việc này.」

「…………」

Cô bé Loli tóc vàng không biết đã hiểu lầm chuyện gì mà nét mặt bỗng trở nên ngây ngất. Dù rằng chuyện này xem như là vì bản thân tôi, nhưng bây giờ cứ để cô bé ảo tưởng một chút cũng được.

Còn về phu nhân Nannuzzi, từ lúc gặp mặt đến giờ, vẻ mặt của cô ấy vẫn luôn căng thẳng.

「Xin hỏi cô sao vậy? Nếu không khỏe, hay là tôi đưa cô lên giường nghỉ ngơi nhé?」

「Ể? Không cần ạ! Tôi không sao!」

「Vậy sao? Nếu thật sự không khỏe thì cứ nói với tôi bất cứ lúc nào. Chỉ là thiết bị ở đây kém hơn ở trường khá nhiều, mong cô thông cảm.」

「V-vâng, cảm ơn anh đã quan tâm.」

「Không có gì đâu.」

Nếu cô ấy đã nói không sao, tôi cũng không nên ép người ta.

Tôi ngoan ngoãn gật đầu rồi lùi lại một bước.

Bình tĩnh nghĩ lại, câu nói đưa cô ấy lên giường vừa rồi có hơi giống quấy rối tình dục.

Người tiếp theo tôi tìm đến không ai khác chính là Edita-sensei và Sophia đáng yêu. Hình ảnh hai người đi bên nhau thật là tuyệt diệu. Cùng lúc được ngắm nhìn cô giáo tràn đầy vẻ Loli và Sophia đang ở độ tuổi thiếu nữ bừng nở, sự cảm động cũng nhân lên gấp bội.

Là chủ nhà, tôi phải tiếp đãi họ hết mình.

Hy vọng họ sẽ yêu thích suối nước nóng trong thành của tôi và trở thành những tù nhân hạnh phúc. Nếu họ quyết định ở lại đây luôn thì không còn gì tốt hơn. Cứ thế này, hãy cùng nỗ lực hướng tới mục tiêu tắm chung với cô bé Loli tóc vàng nào!

Edita-sensei đang ngồi bên cạnh bể tắm.

Thật muốn được cặp đùi đầy đặn của cô ấy kẹp thẳng vào mặt.

「Edita-san, Sophia, lâu rồi không gặp.」

「Ư喔! Ồ, ồ! Lâu rồi không gặp!」

「Dạ… l-lâu rồi không gặp, Tanaka-san.」

Edita-sensei không hiểu sao lại căng thẳng tột độ, còn Sophia thì mang vẻ mặt đầy áy náy. Lẽ nào trong lúc tôi đi vắng đã xảy ra chuyện gì sao? Thôi thì cứ bắt chuyện vài câu vu vơ với Sophia dễ nói chuyện trước đã.

「Xin lỗi nhé, đột nhiên biến mất nhiều ngày như vậy chắc đã gây cho em không ít phiền phức nhỉ? Lẽ ra anh nên để lại một lời nhắn mới phải.」

「K-không có đâu ạ! Chuyện đó anh không cần lo đâu!」

「Vậy sao? Thế thì tốt quá rồi.」

Câu trả lời của em ấy có chút xa cách.

Quả nhiên đã có chuyện gì đó xảy ra.

Hơi bị tổn thương.

Có cảm giác như có bóng dáng của Allen ở sau lưng.

Cơ mà, chuyện tôi mải mê chơi xây dựng thành phố đến mức bỏ bê em ấy mấy ngày thì hoàn toàn là lỗi của tôi rồi.

「Edita-san, trong lúc tôi đi vắng có vấn đề gì không ạ?」

「C-chuyện này thì, ài, nói ra thì cũng có chút vấn đề…」

「Thật sao ạ? Nếu liên quan đến Sophia thì với tư cách là chủ của em ấy, tôi đương nhiên phải xen vào rồi.」

「Đúng là vậy, nhưng mà, cái đó, nói sao nhỉ, còn liên quan đến thuốc ma lực mà anh làm ra nữa…」

Edita-sensei đang định bắt đầu giải thích thì bỗng có tiếng nói khác xen vào từ bên cạnh.

Là Ma đạo quý tộc.

「Ờ, Tanaka, ngài qua đây một chút, đây là…」

Ông chú này vậy mà lại cắt ngang lời vàng ngọc của Edita-sensei.

Nhưng tôi không thể làm lơ ông ấy, đành tạm thời đáp lại.

「Chuyện gì vậy?」

Ánh mắt ông ấy hướng về thứ đặc sản số một của thành chúng tôi, thuốc ma lực làm từ cỏ Pesari. Vì mấy ngày nữa là khai trương, tôi đã nhờ Chiến đoàn hoàng hôn bày rất nhiều trước cửa các cửa hàng.

「Thứ mà ngài bày ở đây là…」

「Ồ, đều là đặc sản ở đây cả đấy. Ngài có muốn thử uống không?」

「Không lẽ toàn là thuốc ma lực sao?」

「Ngài nhìn một cái đã nhận ra rồi, Farlen-dono quả là có mắt nhìn.」

「Nhưng màu sắc này…」

「Tuy có hơi khác một chút, nhưng hiệu quả hồi phục ma lực thì vẫn đảm bảo. Chỉ có điều mùi vị không được ngon lắm, mong ngài cứ xem nó như một món quà lưu niệm hài hước thôi.」

Tôi cầm một chai đưa cho ông chú.

Và ông ấy không hề do dự mở nắp ra, tu một ngụm.

Đúng là một ông chú dũng cảm dám thử thách.

Hy vọng ông ấy sẽ không nôn ra như Nannuzzi.

「!」

Chỉ một ngụm, sắc mặt Ma đạo quý tộc đã thay đổi đột ngột.

「Có phản ứng đó cũng là chuyện đương nhiên thôi.」

Đúng vậy, thật sự rất khó uống.

Không phải thứ nên cho quý tộc uống.

「N-ngài nói! Đây rốt cuộc là…」

「Tôi đã nói rồi còn gì? Là quà lưu niệm hài hước mà. Nói cho cùng, nó chỉ là sản phẩm phụ của ngành sản xuất chính thôi, xin ngài đừng để tâm.」

Nếu bị quý tộc chê khó uống rồi kiếm chuyện, tôi chịu không nổi đâu. Nếu có ai đó đi rêu rao khắp nơi rằng uống thứ này sẽ bị tiêu chảy, không chỉ thuốc bị ảnh hưởng, mà cả cái thị trấn sản xuất ra nó cũng gặp chuyện.

Và thứ đáng sợ nhất đối với những sản phẩm sản xuất hàng loạt thế này chính là bị thu hồi tiêu hủy. Nếu có nguy cơ bị thu hồi, bao nhiêu tiền cũng không đủ đốt. Đối với tôi lúc này đang thiếu vốn, đây là vấn đề sống còn.

Nếu có vị quyền quý nào yêu cầu bồi thường, đảm bảo phá sản ngay lập tức. Vì vậy, để chỉ bán cho thường dân, tôi đã làm cả bình chứa lẫn cửa hàng trông rất tầm thường, còn treo một cái biển ghi là không khó uống không lấy tiền.

Giống như trong sách hướng dẫn sử dụng cốc tự sướng lúc nào cũng ghi là chỉ để cho vui, ý muốn nói là nhà sản xuất không chịu trách nhiệm cho bất kỳ tổn hại nào xảy ra trong quá trình sử dụng. Hãy tự chú ý, đừng dùng quá độ để tránh bị viêm niệu đạo ấy mà.

「…Thế, thế à, là đùa thôi sao?」

「Đúng vậy, chỉ là một trò đùa nhỏ thôi. Chỉ là một món quà lưu niệm như vậy thôi.」

Điểm này tôi nhất quyết không nhượng bộ.

Vấn đề sống còn mà.

「…………」

「…………」

Sau khi tôi ngầm ra hiệu cho Ma đạo quý tộc đừng bắt bẻ nữa, ông ấy không biết khó chịu chỗ nào mà vẻ mặt trở nên rất xoắn xuýt. Lẽ nào tôi đã giẫm phải mìn của ông ấy rồi sao? Cỏ Pesari hèn mọn đến thế ư? Phu nhân nôn ra đâu phải là không có lý do.

Cảm giác như phải nói thêm vài câu.

「Cái đó, Farlen-dono, nếu thực sự đã mạo phạm đến ngài…」

Tuy nhiên, ông ấy lờ tôi đi, đưa chai thủy tinh cho người phụ nữ bên cạnh.

「Nannuzzi, cô uống một ngụm đi.」

「C-cái này chẳng phải…」

「Cô không có quyền từ chối, uống nhanh lên.」

Ông ấy đưa cả chai thuốc vừa uống đến trước mặt Nannuzzi.

Gã này không lẽ đang muốn chơi trò hôn gián tiếp sao.

Dám làm trước mặt bao nhiêu người thế này, có chút ghen tị đấy.

Thằng mặt xấu tôi đây không chỉ muốn liếm nước bọt của Edita-sensei, mà còn ước gì được uống ừng ực. Nếu có bán ở trước cửa hàng, lão tử đây chắc chắn sẽ mua theo gallon, đựng bằng thùng dầu ăn. Mỗi ngày dùng nước bọt của sensei nấu mì gói ăn khuya cũng không ngán.

「B-biết rồi…」

Nannuzzi nhận lấy chai thủy tinh, đưa miệng lên vành chai.

Sau khi uống một ngụm, mắt cô ấy đột nhiên mở to.

「!」

「Cô đã hiểu ra chưa, Nannuzzi?」

「…………」

Ma đạo quý tộc hỏi với vẻ đầy ẩn ý, nhưng phu nhân không trả lời. Cô chỉ rời miệng khỏi chai, cầm nó cúi đầu nhìn xuống chân mình, và vai bắt đầu run lên.

Cảm giác có vẻ không ổn, không lẽ bụng đang sôi lên rồi sao.

Uổng công tôi còn tin rằng cô ấy sẽ không nôn ra lần thứ hai.

Bây giờ là thời điểm quan trọng trước khi khai trương, hy vọng cô ấy không làm bậy trước mặt nhiều quý tộc như vậy. Khu vui chơi kiểu này rất coi trọng danh tiếng, hơn nữa đây còn là một thế giới fantasy không có phương tiện truyền thông nào khác ngoài truyền miệng, đánh giá của tầng lớp thượng lưu là vô cùng quan trọng.

Ông chú này làm cái quái gì vậy.

「Ta hỏi lại lần nữa. Cô đã hiểu ra chưa, Nannuzzi?」

「…Tôi hiểu rồi ạ.」

Phu nhân nặn ra một giọng nói yếu ớt.

Trò gì đây?

Khiến người ta ghen tị quá.

「Vị này chính là Nam tước Tanaka.」

「…………」

「Suy nghĩ của ngài ấy đa phần khác với chúng ta. Nói ra thật nực cười, cho dù kỹ thuật này đối với chúng ta là vô giá, nhưng đối với ngài ấy lại chỉ có giá trị như một món quà lưu niệm, chỉ là một trò đùa.」

「…Vâng.」

「Cô dùng thứ này thế nào, ta không quan tâm. Nhưng hành vi của cô đã vượt quá giới hạn của một nhà giáo, trường chúng ta tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra. Điểm này cô hiểu chứ?」

「T-tôi hiểu…」

「Vì vậy, ta sẽ xử trảm cô ngay tại đây.」

「…」

Ông chú đưa ra một tuyên bố kinh người trước mặt đông đảo quý tộc.

Gã này tự dưng nổi điên cái gì vậy!

Bây giờ là giai đoạn quan trọng trước khai trương, đừng có gieo quẻ cho tôi có được không. Xử trảm cái gì chứ, vô duyên vô cớ. Rốt cuộc ông ta đến đây làm gì? Quả không hổ là kẻ sẵn sàng chặt chân hầu gái của mình chỉ để xem hiệu quả của phép trị liệu.

「Thân là giáo viên, cô không những chiếm đoạt thành quả nghiên cứu của học sinh, mà còn xem đó là công lao của mình để công bố, quả là tội đáng muôn chết. Chỉ cần ta còn ngồi ở vị trí ủy viên hội đồng trường một ngày, ta sẽ không bao giờ dung túng cho hành vi này!」

「Farlen-dono? Xin lỗi, ngài có thể đừng gây phiền phức cho tôi được không?」

「Ta biết. Đây là chuyện của trường, sẽ không gây phiền phức cho ngài đâu.」

「Ờ, ý tôi là…」

Hoàn toàn không theo kịp tình hình.

Lượng thông tin quá ít.

「Cô hãy sang thế giới bên kia mà sám hối đi!」

「! K-khoan đã, t-tôi là…」

「Bớt lời vô ích.」

Nói thì nhanh, Ma đạo quý tộc duỗi tay về phía Nannuzzi, trước lòng bàn tay hiện ra một vòng tròn ma thuật. Nannuzzi thấy vậy sợ đến méo cả mặt, lập tức quay người bỏ chạy.

「Đừng hòng chạy!」

Cùng lúc Ma đạo quý tộc hét lên, vòng tròn ma thuật bắn ra một tia lửa.

Gã này ra tay thật rồi.

Dù là hàng đã qua sử dụng, nhưng phu nhân vẫn là phu nhân, rất quý giá đó.

「Chậm đã!」

Tôi lập tức tung ra phép 『Tường đá』.

Một bức tường mọc lên từ mặt đất.

Giữa ngọn lửa do gã tâm thần ma thuật bắn ra và Nannuzzi đang tháo chạy, một khối đá vuông vức năm mét đã xuất hiện. Ngọn lửa va vào khối đá và tan biến, giống như khi 『Hỏa cầu』 của tôi thua 『Tường đá』 của Loligon vậy.

「Ngươi, ngươi làm gì vậy!」

「Tôi mới là người muốn hỏi ngài đấy, Farlen-dono.」

Lúc này, các quý tộc khác纷纷 đồng thanh kinh ngạc.

「A-anh ta dùng 『Tường đá』 chặn được 『Mũi tên lửa』 của Farlen-sama sao?」「Quá đáng kinh ngạc!」「T-tôi chưa từng thấy bức tường đá nào cứng như vậy!」「Vậy mà lại có người khắc chế được ma thuật của Farlen-sama…」「Làm sao có thể…」

Thì ra pháp thuật đó gọi là 『Mũi tên lửa』 à.

Sao cũng được.

Tôi cho bức tường đá vừa sinh ra đã hoàn thành nhiệm vụ rút xuống lòng đất để khỏi chướng mắt.

Chỉ thấy Nannuzzi đã sợ đến mềm nhũn chân mà ngồi bệt xuống đất, dưới háng có một vũng nước, có vẻ như đã tiểu tiện không tự chủ.

Nói sao nhỉ?

Một đài phun nước sắp bước sang tuổi bốn mươi thật chẳng làm người ta rung động chút nào.

要喷我还是想看苏菲亚喷。苏菲亚之尿,驭众尿。还想用浸湿的土揉几个工工整整的小泥丸。

「法连阁下,这里毕竟是我的领地。就算是你,也不可以说杀人就杀人。至少先让我了解究竟出了什么事吧?」

即使对方是魔导贵族,这时也要硬起来处理。

「唔……好,你说得有道理。」

「不好意思,那就麻烦你了。」

「好吧。」

魔法神●病镇静几分,点点头说。

见状,那团贵族又是一阵赞叹。

魔导贵族率领众贵族来到这样的边境,连艾迪塔老师和苏菲亚也要同行的原因,比我想像中单纯很多。

总之就是南努翠做的好事。

不过说起来,我也难辞其咎,是我泄漏了艾迪塔老师的制法。考试时,我没想到那么多。好像看到跟女友的性爱自拍被人传上网的感觉。

知道性爱自拍流出而脸红羞愧,社会地位宣告死去的艾迪塔老师──

很好。非常好。

虽然对不起她,但我还是打从心底想看那样的她。

「原来出了这种事……」

「这样你懂了吗?」

「是,状况我了解了。」

只是好像没必要带这么多贵族跑来这种边境就是了,搞得像出巡一样。

「那你也明白没必要替这种人说话吧?」

「不过这么说来,其实我也有过失……」

「问题不在那里,而是她逾越了学校教师应有的分寸。」

「你的处置,的确是学校理事该做的事。」

「是啊,你说得对。」

「问题是……」

总之,我待会儿一定要向艾迪塔老师道歉。没想到会酿成这么大的问题,还让她千里迢迢跑这一趟,真是对不起她。也给苏菲亚添麻烦了呢。

但现在得先处理恨不得除南努翠为后快的魔导贵族。

这大叔真的是杀人不眨眼啊。

「这里是游乐设施,就别让这种地方染上血腥了吧。另外有件事我想请教一下,像这样的情况,佩尼帝国这边的罚则是怎么定的呢?」

「陛下将校内罚则交给我这个理事全权裁决。」

「…………」

真的假的!

完全独裁嘛!

国王到底是多爱你啊!

「那至少等回到学校以后再究责吧。以受害程度来说,苏菲亚和艾迪塔小姐还比我大呢。应该先听听她们怎么说。」

「这样说就不对了。延伸艾迪塔女士研究的不是别人,就是你自己。论受害程度的话,你应该是跟她同等。这场研究要当作你们两个的共同研究才对。」

「可是,研究成果并没有被南努翠小姐独占吧。」

「当然。」

「那也没对我造成什么困扰嘛。」

老实说,她怎样都好。

但我怎么也不能让这里蒙受不必要的恶评。无论对方犯下怎样的滔天大罪,背后都会有些人物在。会怎么牵扯很难说,万一幕后有费兹克劳伦斯敌对派系的大老在操盘就惨了。

例如办公室大姊头其实和人事部长是炮友这样。

与其没事惹事,倒不如卖她个人情,让她帮忙宣传还比较有建设性。就算有艾丝特在罩,我总归是地盘还不稳固的新手男爵,不能放过任何资源。

至少现在要避免挑起贵族界的风浪。

「若不将她严办,其他人无以为诫。」

「这点我也深深同意……」

这大叔真的一遇到关于魔法的事就特别固执。

那顶多只能请他延后处置吧。

如果能改判坐牢就好了。

「我明白了。那就还是你全权处置,但不管要怎么做,都还是请你带回学校再做决定吧。至少我不能让你在这里判刑。」

「嗯,那就这么办吧。」

「感谢你的体谅。」

我再怎么也不能为了保护南努翠而跟魔导贵族撕破脸。都帮她拖延几天性命了,接下来就看她的造化。对依然瘫坐的她使个眼色,她吓得浑身一抖。

我将注意力转移到背后那群贵族。

「那么各位贵宾,我有个主意……」

再来是促销时间。

就让头一批游客尽情享受这里的温泉吧。

我带领一整团贵族走了一会儿,来到我们设备最丰富的北区澡堂。这里是和风脸打底,萝莉龙雕琢,黄昏战团装潢起来的。

昨天才刚竣工,称得上是集目前之大成。

一伙人随我进入一楼的室内大浴场,眼前宽阔的浴池里已经注满温泉。稍暗的房里,只有投入佩萨利草入浴剂的池水微微发光,闪亮亮地美丽极了。

「在这种地方盖浴池?这浴池还真大……」

「各位坐了这么久的车,想必都累了,我们就在这边休息边聊吧?对了,男女当然有分池,我会再特别带路。这里有很多种浴池,任君挑选。」

其实我很想让他们混一起泡啦。

可是我总不能把这么一大群贵族拖进乱交狂宴。在婚前让人看见冰清玉肤恐怕会造成大问题,现在还是安分点的好。等收支稳定以后再放飞自我也不迟。

但心里还是遗憾。

真是太可惜了。

好想鉴赏高贵的●。

这么想时,艾丝特忽然高声宣告:

「哎呀?我一起泡也无所谓喔。」

臭萝莉婊,什么时候把自己当我女朋友啦。太可爱了吧,可恶。老实说,真想搞大她肚子,请儿子直接要她让我无套内射。可是不行,这是不允许的事。初体验就是要跟处女打一场浓情蜜意炮。

同时我不禁想像一群男人欣赏艾丝特每一寸裸肤的情境。

脑中的画面使我心情顿时揪成一团。应该是这样吧,我的深层心里也把自己看作是艾丝特的男友了。中毒颇深啊。情况非常不乐观,要早点跟亚伦谈谈。

「既然费兹克劳伦斯子爵都这么说了,我也不怕。」「是啊,我也是。」「是有点害羞没错,不过当成是学习魔道的话,就没那么排斥了呢。」「是啊,那我可以一起泡吗?」

结果不知怎么搞的,魔导贵族带来的贵族们纷纷附和,每双眼睛都往他看去。这让我自然想起他那未开封的下半身。那些出声的贵族,清一色全是女性。

她们进攻了。肉食女子以排山倒海之势群起攻之。想不到她们会如此露骨地发表给上宣言,男性那边却都缩得小小的。难道奇幻世界的理科男也都是吃草维生吗?

「我不管,随你们高兴。」

草食男总代表立刻别开视线投降。

完全没女性经验不是讲假的。

「那我们就赶快下水吧?」「是啊,麻烦您了。」「我由衷感谢法连大人给我与您交流魔道的机会。」「法连大人,我来帮您擦背。」「那、那我也要帮忙!」

差点忘了,他也是有后宫的人。

亚伦有,冈萨雷斯有,魔导贵族也有。

自卑感不是普通的强。

「好的,各位这边请。」

我就这么牵著一群饥渴的野兽,返回与澡堂相邻的更衣间。

男性这边并没有任何异议。即使他们突然显得不知所措,坐立难安,但还是一声不响地跟著女人堆走。原来我们这么近。

这当中唯一面露畏惧的是艾迪塔老师。

她站在澡堂里,不知在嘟哝什么。

「……怎么会,竟然要混浴……我、我不行……」

明明是对我炫耀经验丰富的人,怎么会在这种时候装在室啊。肉肉的大腿都互相磨蹭起来了。难道她不方便在人前赤身裸体吗?难道她大腿上有正字刺青吗?

真是太撩人啦!

「艾迪塔小姐,也不是全都要一起泡啦。这里其他楼层还有女性专用的浴池,我再带你过去,请先稍等一会儿。」

我途中转身对她这么说。

「可是费兹克劳伦斯家的大小姐她……」

「她这个人比较奇怪,请别在意。」

人家可是婊出一片天呢。

我有意无意地往更衣间看一眼,见到女性们脱得争先恐后。她们毫不害臊地解开衬衫,裙扣一开就掉在地上,简直就像色情电影的开头。

这当中,萝莉婊早已脱得一丝不挂,正在盘头发。使她略微膨胀的胸部和没长毛的小嫩●等重点部位全都一览无遗。

糟糕,好硬。好想跟她结婚!

「…………」

不,不可以。

第一次一定要处女。我非得在处女身上脱处不可。

别忘了处男的誓言。

不禁看得眼睛发直的我凭藉强韧意志把视线扳回艾迪塔老师这边。这段视线的移动非同小可,难度跟熬夜后一天爬出被窝有得比。

「我、我也去!」

「什么?」

面前突然有人大声说话,把我叫了回神。

老师这是怎么啦。

「脱就脱!我也要一起泡男浴池!」

不知为何是视死如归的表情。

她就这么哒哒哒地跟著贵族大小姐们跑向更衣间角落。

真的假的!好开心,乐死我了!

于是我来到了恍若天国的乐园。

所有人都是赤裸裸地从更衣间来到澡堂,再来就是左看是女体,右看也是女体,到处都是满满的、满满的女体,男性只有小猫几只。大概是看在魔导贵族的份上吧,大半再三苦恼之后摸摸鼻子到其他浴场去了。

「…………」

让死处男觉得好幸福。

幸福得不得了。

而且我就坐在魔导贵族旁边,只好概括承受女性们的求欢举动。小弟弟不胜感激。此后还望法连阁下多多鞭策指教。

「喂,你有听我说话吗?」

「对不起,刚恍神了一下。我这阵子都在熬夜。」

「那不如换个地方聊吧……」

「不不不,不用顾虑我。这里的浴池都有消除疲劳的功效。」

我尽可能冷静地看著闪闪发光的池水说。

「这的确是只有你才办得到吧,常人绝不可能做出这种事。不过看样子,即使拥有庞大的魔力,要对魔力媒介灌注治疗魔法也不是容易的事呢。」

「就是说啊。我也是很卖力地灌才有这样的成效。」

魔导贵族超强,第一次泡就看出我在水里掺了什么。

且不像克莉丝汀那样炫耀,真的很有绅士风范。

「但话说回来,这样做还真不错,舒服极了。」

「能听你这么说,再辛苦都值得了。」

我乘对话之便往身边看,立刻见到强调乳沟的火辣骚货和笑嘻嘻开腿坐在池边的小萝莉,处处春光无限。

对死处男而言分数最高的,就是掉了戒指,在我们面前前倾著往水里摸索的少女。既然掉了,要这样捞也是没办法的事。是啊,没办法的事。小缝缝映入眼中也是没办法的事。

害丑男我已经离不开浴池了。

「这、这温泉好舒服喔!我来帮你刷背!前面也刷!」

说著说著,艾丝特凑了过来。

长长的金发绑成马尾,完全裸露的后颈十分性感,看起来比平时成熟几分。而且身上没裹浴巾,死处男想看的部位全都清晰可见。

这里温泉的烟也非常识相,没有乱遮。

根本是故意闪过。

「不了,我自己来就行。」

然而众目睽睽之下,我怎么好意思跟人家亲热。我是艾丝特小白脸的谣言已经满天飞了,要是搞成既成事实,对我和她日后的进退恐怕都有负面影响。

「为什么?尊亲有责任照顾子弟呀。」

「我想尊亲也一样有责任帮助子弟自立吧。」

「你才不需要自立呢,我会照顾你一辈子。」

「…………」

或许是全裸的关系吧,萝莉婊比平时还要积极。

很健康地淫力四射。

沾在她肌肤上的每一颗水珠都使我发情。

「就先放松下来慢慢休息吧,不行吗?」

「不会,没关系!那我就坐你旁边喽!来泡!」

萝莉婊哗啦啦地拨开池水,到我空著的一边坐下来,肩膀近得稍微动一下就会碰到。喔不,已经碰到了。不只是肩膀,整条手都贴在一起。能用皮肤直接感受萝莉的温度。

背脊有种酥麻发痒的感觉。

不久之后,其他地方传来声音。

「我、我也来泡了!」

有条腿从背后靠著的池缘,艾丝特与和风脸之间伸了下来。一条肉肉的大腿伸了下来。我认识它。一眼便知是艾迪塔老师的大腿。

眼睛飘呀飘地暗中观察老师露底几百回,热爱老师小裤裤的我要辨识那条大腿,连一眨眼的功夫都不用。大腿在几乎抹过脸颊的距离移动,感觉真棒。老师也很懂大腿的正确用法嘛,不是肉假的。

「唔……」

这瞬间艾丝特倒抽一口气的声音格外响亮。

是为其神乎其技感到震愕吧。

老师就这么穿过丑男和萝莉婊之间,在我们正面伸手可及的位置,以端正的跪坐泡进浴池里。如果不垫高屁股,老师就要吹泡泡了吧。

这就是萝莉的醍醐味。

让我不禁想在浴池里放尿。

现在尿下去,我下贱的体液就会在相当高的浓度下接触老师的身体。愈是想像,危险的快感就愈是在背上奔窜。糟糕,太糟糕啦!好迷人的完全犯罪啊!

可是为什么呢,老师。

你为什么要用毛巾遮住胸部跟胯下呢?

现在正是发动陷阱卡的时候。

请勿在温泉中浸泡毛巾,以免污染泉水。

如此短短一句话,我却说不出口。社会观感在阻挡我。现在这样说,岂不是在昭告我要赏鲍吗?可恶,原来如此,所以需要事先摆告示吗?要在每个人都看得到的位置,明目张胆地贴。

回想起来,这东西真的都贴在很显眼的位置。

还很多很多。

明天要给冈萨雷斯的最优先事项就是它了。

「哇啊啊啊啊啊……是怎样,有够舒服的啦……」

一泡下去,艾迪塔老师就发出有浓浓老人臭的声音。

眯眼陶醉的模样,看起来是乐到不行。就先当那是她高潮的表情吧。全身不时轻颤的样子也好可爱。可以喔,尽管在浴池里尿出来。

「很高兴你这么喜欢。」

「是啊,我很喜欢。舒服到会上瘾啊啊啊啊……」

她好像真的很乐。

真想把食指拇指塞进她半开的嘴里搓揉她粉嫩的萝莉舌,鉴赏她被搓得气噗噗的表情。被我一拉而往前倒的老师,一定可爱极了。

「用、用你的肉棒让我更舒服一点吧!」

「艾丝特,在这种场合说这样的话实在不太好吧。」

另一方面,身旁的萝莉婊就一点狗屁情调也没有了,根本是以竞争心态为优先。真希望她能多学学老师浑然天成的骚,将浴池这个环境利用得淋漓尽致。

不过我好想上她。

实不相瞒,我好想在浴池里跟艾丝特做爱。

彻底疼爱彼此。

在本能的催动下,死处男的揪结满脑子打转。

这当中,魔导贵族突然问道:

「有件事我想问你一下,那只龙有跟你说过什么吗?」

魔法神●病也想感受一点温暖吧。有这么多异性对他搔首弄姿,身旁还有个和风脸和金发萝莉姊妹花打情骂俏,变得坦率一点也是正常的。

「克莉丝汀吗?」

「嗯,她原本是来找你回首都的……」

「你说找我?」

是怎样?我没听说过。

我乍然想起她在城里散步的样子。

就在前不久,我还跟魔导贵族一起看到她。

「原因就是先前说的那样,我们那里出了点事,还牵涉到你的女仆。」

「…Cái gì?」

Tôi đoán sai hoàn toàn.

Ra là Loli Rồng đến để truyền lời sao!

Cô bé chẳng hé răng với tôi một lời nào cả.

「Cô ấy không nói gì với cậu à?」

「Xin lỗi, cô ấy không báo cho tôi bất cứ điều gì, nên tôi đã mời cô ấy cùng tôi xây thành rồi.」

Thế này thì khó xử thật.

Rõ ràng đã hứa sẽ giúp anh ta cưa gái, cuối cùng lại ở chung với cô gái của anh ta ở đây mấy ngày liền.

「…Vậy sao.」

Vẻ mặt Ma đạo quý tộc có chút đau buồn.

Thôi rồi, cảm giác tội lỗi dâng trào trong lòng.

「Thật sự xin lỗi ngài, thành ra là tôi đã giữ cô ấy lại đây…」

Tôi ngồi trong bồn tắm, cúi đầu xin lỗi.

Chủ đề có tự nhiên chuyển sang chuyện tình cảm được không đây? Làm thế nào để an ủi một ông chú trung niên đang đau lòng, thật là đau đầu quá đi. Ông chú này lòng tự trọng chắc chắn rất cao, khó có thể thẳng thắn nói ra lời trong lòng.

「Nếu ngài muốn, tôi sẽ đi gọi cô ấy đến ngay bây giờ…」

Đúng lúc đó.

Cánh cửa giữa phòng tắm và phòng thay đồ bị đẩy mạnh ra, tiếng va chạm vang dội trong căn phòng đá. Nơi này cao và rộng hơn sảnh thông thường, tiếng vang vọng khắp các góc.

Mọi người đều kinh ngạc nhìn sang.

Người đứng ở cửa chính là Christina, nhân vật đang được nhắc đến.

Chắc là cô bé nghe thấy tiếng ồn ào trong bồn tắm nên đến xem tình hình, bằng chứng là cô bé vẫn mặc nguyên quần áo. Mấy ngày nay để tiện hoạt động, cô bé toàn mặc quần áo bình dân do Chiến đoàn hoàng hôn kiếm được, chính là loại trang phục lữ hành.

Chuyện này càng làm tôi thêm áy náy. Nếu cô bé mặc quần áo do Ma đạo quý tộc tặng thì còn có thể nói được.

『Sao thế, ở đâu ra nhiều con người thế này? Lẽ nào đến để phá hoại thành của ta…』

「Christina, họ đều là những vị khách đầu tiên của tòa thành này đấy.」

『…Vậy sao? Hôm qua không phải ngươi mới nói còn cần mấy ngày nữa à?』

「Vì có chút chuyện đột xuất, nên hôm nay chúng ta tổng duyệt trước.」

『Hửm?』

Loli Rồng liếc mắt nhìn khắp các quý tộc trong bồn.

Sau một lúc quan sát, cuối cùng cô bé cũng chấp nhận lời giải thích của tôi.

『Nếu đã vậy, cứ để ta thuyết minh cho.』

Cô bé đắc ý hếch mũi, bước lên một bước, sự chú ý tự nhiên chuyển sang Nannuzzi đang co ro bên cạnh cửa phòng tắm. Cô ta có vẻ không muốn xuống nước, chỉ ngồi im ở đó.

Đúng là không oan khi bị tử hình.

『Thế nào? Bồn tắm này lợi hại chứ!』

「…」

『Những bức điêu khắc đằng kia, hoa văn trên sàn nhà này, và cả miệng nước không ngừng chảy ra nước nóng, đều là do ta điêu khắc đấy! Tên loài người đó vụng về quá, không làm được mấy thứ tinh xảo thế này đâu! Lợi hại chứ!』

Loli Rồng nói đầy hăng hái.

Nụ cười ngây thơ rạng rỡ vô cùng.

Trông như một đứa trẻ đang khoe đồ chơi mới với bạn bè.

Sau mấy ngày ở chung, Loli Rồng trở nên đáng yêu quá đi mất!

「…」

『Người có công lớn nhất trong việc xây dựng thành trì, loài người gọi là trưởng trấn phải không? Nếu vậy, ta rất hợp với danh xưng trưởng trấn nhỉ? Phải không, con người?』

Nhưng người phụ nữ đã có chồng đang chán nản chỉ phản ứng hời hợt.

「…」

『Đừng có co ro ở chỗ này nữa, xuống bồn ngâm mình đi! Nước đó khá dễ chịu đấy! Cũng được, cũng được đấy!』

Lạ thật.

Loli Rồng lại học được cách quan tâm người khác.

Đây là một bước tiến lớn đấy chứ.

Tôi có chút cảm động rồi đây.

Nếu là cô bé nói giúp, có lẽ tên cuồng ma thuật như Ma đạo quý tộc cũng sẽ nể mặt vài phần. Ồ ồ, tuyệt quá, tuyệt vời quá! Loli Rồng, ta biết ngươi là một đứa trẻ có năng lực mà.

Tuyệt lắm, Loli Rồng. Dễ thương quá, Loli Rồng.

「…Ồn ào quá.」

『Hửm? Ngươi nói gì?』

Kết quả là cô nàng đang chán nản kia lẳng lặng đứng dậy.

Và rồi…

「Ta nói ngươi ồn ào quá! Câm miệng lại cho ta!」

Người đàn bà đã có chồng làm một hành động bất ngờ.

Cô ta tát Loli Rồng một cái.

Một cú tát thuận tay.

Một tiếng *chát* vang lên trong phòng tắm.

Có lẽ cô ta chỉ dựa vào trang phục mà cho rằng Loli Rồng là một đứa trẻ bình dân. Cả ngày cô bé ở ngoài làm công việc xây dựng, người đầy bụi đất cũng là một yếu tố dẫn đến phán đoán sai lầm. Ai mà ngờ được cô bé thực ra là một con rồng khổng lồ chứ.

『!』

「Hừ, dám coi thường quý tộc, coi như ngươi…」

Loli Rồng vốn đang cười rất đáng yêu.

Giờ đây đôi mắt mở to kinh ngạc.

Đầu ngón tay từ từ lướt qua gò má vừa bị đánh.

Thôi rồi.

「Christina, đừng…」

『Ngươi dám đánh ta?』

Một giọng nói rợn tóc gáy.

Khi tôi cảm thấy có chuyện không ổn, bi kịch đã xảy ra.

Một cú đấm vỡ bụng giáng thẳng vào người đàn bà đã có chồng với tốc độ thần sầu.

Ngay cả thời gian để cô ta kiêu ngạo cũng không có. *Bụp!* Cơ thể cô ta phát ra một tiếng nổ còn lớn hơn cả tiếng tát, cùng lúc đó sự tồn tại của cô ta tan nát ngay tại chỗ.

Những người chứng kiến cảnh này đều không thốt nên lời.

Chỉ há hốc miệng, chết lặng nhìn hiện trường vụ án.

Những vật thể màu đỏ bắn tung tóe khắp nơi, có thể thấy uy lực của cú đấm này mạnh mẽ đến mức nào. Trên tường trên đất đầy những mảnh thịt máu không phân biệt được bộ phận, ngay cả xương cũng vỡ nát, không khác gì thịt băm.

Chiếc đầu duy nhất thoát khỏi sóng xung kích đập vào tường, đập lên trần nhà rồi lại đập vào tường, sau vài lần như vậy thì rơi xuống đất lăn lông lốc. Vẻ mặt vẫn còn đông cứng ở giây phút nói ra từ cuối cùng.

「Christina…」

Phải làm sao đây.

Với tư cách là người phụ trách nơi này, tôi phải lên tiếng trước đã.

『Ư…』

Vai cô bé giật mạnh một cái, hoảng hốt nhìn về phía tôi.

Những vệt máu bắn trên gò má trắng nõn của cô bé trông đặc biệt nổi bật.

『Là… là cô ta ra tay trước đó!』

「…」

『Ngươi cũng thấy mà! Không phải ta! Kh… không phải ta đâu!』

Loli Rồng nhanh như thỏ, vừa la hét vừa chạy ra khỏi phòng tắm.

Lần này tôi thật sự không thể trách cô bé được.

Kết quả là, cú đấm vỡ bụng của Christina đã đặt dấu chấm hết cho mọi rắc rối mà Nannuzzi gây ra. Ban đầu tôi định yêu cầu cô ta xin lỗi Sophia trước, giờ thì khỏi cần nghĩ nữa.

Tất nhiên tôi đã dùng phép thuật trị liệu ngay tại chỗ, nhưng những mảnh thịt văng khắp phòng tắm không có dấu hiệu kết hợp lại. Thử thêm vài lần nữa cũng không có phản ứng gì, thịt vụn vẫn là thịt vụn.

Thực ra tôi có cảm giác đã tiêu tốn khá nhiều ma lực. Nhưng tôi mới bắt đầu sử dụng sức mạnh này không lâu, không biết cảm giác này có nghĩa là gì, chỉ biết ngây người dùng phép liên tục lên đống thịt nát trên sàn mà không có kết quả, cuối cùng phải nhờ người của Chiến đoàn hoàng hôn dọn dẹp.

Vì vậy, đoàn quý tộc cũng nhanh chóng ra khỏi bồn tắm, trở về thủ đô Kalis.

Chắc họ cũng biết tình hình không ổn.

Chuyện này còn liên quan đến Ma đạo quý tộc, tốt nhất là nên im lặng để tránh vạ lây.

Về phía người phụ nữ đã có chồng chết thảm, vì Ma đạo quý tộc vốn dĩ đã định xử tử cô ta, nên không phát sinh thêm vấn đề gì, phần lớn mọi người đều cho rằng cô ta đáng tội. Xem ra anh ta có vị thế tuyệt đối trong trường, đúng là nam thần học đường.

Chỉ có thể tha thiết cầu nguyện rằng họ sẽ không có ấn tượng xấu về tòa thành này.

Cuối cùng những người ở lại đây ngoài tôi ra, còn có Gonzalez, Ma đạo quý tộc, Ester, Edita-sensei và Sophia, toàn là những người quen thuộc. Dạo này thời gian tôi ở cùng họ cũng không ít.

Tự nhiên có cảm giác đang sống như một con người.

Đây là phòng sinh hoạt chung trên lầu của phòng tắm lúc nãy, cũng giống như tầng dưới, là nơi dành cho người giàu nghỉ ngơi. Nhưng trang thiết bị vẫn chưa đầy đủ, trong căn phòng lớn chỉ có vài chiếc ghế sofa và bàn.

「Tôi có chuyện muốn nói với cô.」

Ma đạo quý tộc đang ngồi trên sofa đột nhiên đứng dậy.

Người ông ta tìm không phải tôi, mà là Sophia. Chẳng lẽ hầu gái nhà tôi gây họa rồi sao? Ông chú này không hề nương tay với những người không biết dùng ma thuật, nếu thật sự phạm lỗi, tôi phải nhanh chóng đứng ra xin lỗi mới được.

「Farlen-sama, nếu cô ấy có mạo phạm ngài…」

Tôi cũng đứng dậy bảo vệ Sophia.

Kết quả là ông chú không biết bị gì, lại cúi đầu chào dưới sự chứng kiến của mọi người.

Cúi gập người, ngay trước mặt bao nhiêu người.

Cúi đầu chào Sophia.

「Ể? Thưa… thưa ngài, ngài làm vậy là… ể?」

Cô hầu gái ngẩn người ra trong giây lát. Vẻ mặt ngơ ngác cũng thật đáng yêu. Vài giây sau cô ấy mới hiểu ra người kia đang cúi đầu về phía mình, liền nhảy dựng lên, vẻ mặt hoảng hốt vô cùng.

「Thưa ngài? Thưa… thưa… thưa ngài?」

Người được cúi chào hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Ma đạo quý tộc tự mình nói:

「Trong suốt quá trình xảy ra vụ bê bối ngày hôm nay, cô là người đầu tiên đứng ra phản đối. Thế nhưng tôi không có mắt nhìn người, đã phụ lòng dũng khí của cô. Xin lỗi, xin hãy cho phép tôi được tạ lỗi với cô tại đây.」

Ma đạo quý tộc thực ra cũng có lập trường của mình.

Nhưng ông ta không vòng vo, mà dám làm dám chịu như một người đàn ông.

Thật là ngầu quá đi!

「Tất nhiên, phần bồi thường cho cô tuyệt đối sẽ không thiếu.」

「Đâu có, cái… cái đó, xin… xin ngài đừng làm vậy nữa mà!」

Sophia càng hoảng hốt hơn. Nhát gan không phải dạng vừa, run bần bật. Ánh mắt cầu cứu bay về phía tôi, *Tanaka-san làm ơn cứu em với* kiểu vậy.

Nhưng xen vào khoảnh khắc quan trọng của Ma đạo quý tộc là rất vô duyên, bây giờ cứ để ông ta làm theo ý mình đi. Tôi chỉ việc đứng bên cạnh thưởng thức bộ dạng bối rối của Sophia là được.

Nách áo của cô hầu gái càng lúc càng ướt đẫm rồi kìa.

Ước gì có thể dùng muối tinh luyện từ mồ hôi nách của Sophia để đánh răng, chắc chắn nướu sẽ căng mọng săn chắc.

「Cứ nói cô muốn gì. Chỉ cần không quá sức, tôi nhất định sẽ giúp cô đạt được.」

「Không cần đâu ạ, cái đó, em cũng không làm gì to tát cả. Ngược lại, cái đó, Ester-sama và Edita-sama đã luôn động viên em. Hơn nữa, em… em cũng không phải thân phận đáng để ngài bồi thường…」

「Chuyện này không liên quan đến thân phận, tôi nhất định phải trịnh trọng xin lỗi cô.」

「Nhưng… nhưng mà…」

Đầu của Ma đạo quý tộc chưa từng ngẩng lên.

Điều này khiến Sophia hoảng đến mức sắp khóc.

「Ít nhất, xin ngài… xin ngài hãy ngẩng đầu lên đi ạ!」

「Cô chấp nhận lời xin lỗi của tôi chứ?」

「Chuyện-chuyện-chuyện-chuyện, chuyện đó là dĩ nhiên rồi ạ!」

Sao không cố thêm chút nữa hả, Sophia.

Khó mà thấy được một Ma đạo quý tộc như thế này lắm đấy.

Một lúc sau, khuôn mặt điển trai của ông chú lại hướng về phía trước.

「…Cảm ơn sự rộng lượng của cô.」

「Dạ… dạ không dám!」

Tôi rất hy vọng chuyện này có thể làm giảm bớt nỗi sợ Ma đạo quý tộc của Sophia, nhưng trong lòng lại đầy dự cảm xấu. Hai chân dưới váy của cô ấy run rẩy ghê gớm.

「Về phần bồi thường, cô cứ suy nghĩ kỹ đi. Hôm khác tôi sẽ đến hỏi quyết định của cô.」

「Dạ… vâng ạ…」

Xem ra Ma đạo quý tộc cũng biết mình ít khi làm chuyện này, ngón tay gãi gãi má, mắt nhìn lên không trung.

Gần đây ông ta hết nhờ tôi tư vấn chuyện tình cảm, lại tìm mọi cách lấy lòng Christina, nữ tính tăng vọt luôn. Biến thành một ông chú trung niên có chút đáng yêu rồi.

Thế nào cũng được.

Dù sao đối với Sophia cũng không phải chuyện xấu.

「Xem ra đã giải quyết êm đẹp, thật tốt quá.」

「Ừm… ừ.」

Tôi nói thêm một câu kết thúc đơn giản, Ma đạo quý tộc dường như cũng hài lòng, vậy chắc là ổn rồi. Kể từ lúc rời khỏi phòng tắm đến giờ đã được một tiếng, có một câu tôi rất muốn nói.

「Phải rồi, Farlen-sama. Tôi có chuyện muốn nhờ ngài giúp.」

「Chuyện gì?」

「Tôi muốn đi tìm Christina, nếu ngài có rảnh, có thể giúp tôi tìm cô ấy được không?」

Tôi rất muốn nói ra sớm hơn, nhưng lúc đó có rất nhiều quý tộc ở đó, đành phải hoãn lại. Người ta thân phận đặc biệt, chuyện này tất nhiên phải cân nhắc nhiều hơn. Không thể công khai chuyện tình cảm của ông chú ra được.

「Tuy không có căn cứ, nhưng tôi nghĩ cô ấy chắc vẫn còn ở trong thành.」

「…Vậy à.」

Con rồng đó tâm hồn khá mỏng manh, nếu không dỗ dành cẩn thận, có khi sẽ giận dỗi rất lâu. Về sau trong việc xây thành còn rất nhiều việc cần cô bé giúp đỡ, cần phải duy trì mối quan hệ tốt đẹp.

Hơn nữa chuyện hôm nay, tôi cũng có nhiều điều cần phải tự kiểm điểm.

Nếu là tôi đã lôi cô bé vào vòng tròn này, tôi tự nhiên có nghĩa vụ giúp đỡ cô bé. Bây giờ cô bé vẫn chưa quen với cách giao tiếp với con người, không thể coi chuyện này là trách nhiệm của riêng cô bé rồi bỏ mặc được.

Nếu không e rằng sẽ chuốc lấy bất hạnh lớn hơn.

Đồng thời nhờ Ma đạo quý tộc hỗ trợ, cũng có thể thể hiện rằng tôi không hề xem nhẹ lời cầu cứu của ông ta. Dù cuối cùng ai tìm thấy trước, chỉ cần có sự thật là đã cùng nhau đi tìm, là có thể kể công với Christina. Trong những chuyện như thế này, tôi nghĩ hành động thực tế là rất quan trọng.

「Được thôi. Nếu đã vậy, tôi cũng sẽ giúp một tay.」

Khi tôi đứng dậy, Ma đạo quý tộc cũng hiên ngang đứng thẳng.

「Thật sự không phiền ngài chứ?」

「Ừm.」

Ma đạo quý tộc mỉm cười lịch lãm gật đầu.

Đúng là yêu Loli Rồng thật lòng.

「Vậy bọn tôi cũng giúp một tay nhé?」

Gonzalez tự nhiên tham gia.

Quả là một người hiểu chuyện, nhưng chuyện này có lẽ không phải là chuyện mà cậu冈 và những người bạn vui vẻ của cậu có thể xử lý được. Loli Rồng hiện giờ tâm trạng không ổn định, rất khó đối phó. Nếu cử những người mà Loli Rồng không quen biết đến mà gây ra tổn thương lần thứ hai thì tệ lắm.

「Không cần đâu, việc dỗ dành cô ấy cứ để chúng tôi lo, các cậu cứ tiếp tục chuẩn bị cho ngày khai trương như hôm qua đi. Tìm kiếm cũng chỉ là đi vòng quanh trong thành thôi.」

「Vậy sao? Được rồi, nếu tôi thấy sẽ báo cho cậu.」

「Cảm ơn, phiền các cậu rồi.」

Một lần thôi cũng được, tôi đã luôn muốn được đuổi theo một người phụ nữ bỏ chạy.

Dù đối phương là ai, cuối cùng tôi cũng đã thực hiện được một ước mơ.

Nhưng tôi vẫn hy vọng Ma đạo quý tộc sẽ tìm thấy cô bé trước.

「Chờ đã, tôi cũng sẽ giúp. Cô ấy đã từng đưa tôi đi một đoạn.」

「Vậ-vậy-vậy em cũng muốn giúp! Tụi em đã cùng nhau xem Hội học kỹ mà!」

Ester và Edita-sensei cũng đứng dậy theo sau ông chú.

Sao thế này, Loli Rồng bỗng dưng được yêu mến đến vậy sao? Hai người này có thích cô bé hay không thì chưa biết, nhưng họ tuyệt đối sẽ không giúp đỡ người mình ghét, nên ít nhất cũng xem cô bé như đồng nghiệp.

Họ có hiểu biết về Christina, đều là những chiến lực hữu dụng.

「Vậy thì phiền hai người rồi, nhờ hai người giúp một tay tìm kiếm.」

「Nếu tìm thấy, tôi sẽ ra hiệu.」

「Em cũng vậy.」

Hai chị em loli tóc vàng gật đầu.

Vẻ mặt nghiêm túc hẳn lên của Edita-sensei thật đáng yêu.

Có lẽ là bị ảnh hưởng bởi không khí xung quanh.

Sophia cũng run rẩy, toàn thân run bần bật nói:

「Cái đó, em… em… em… em cũng sẽ…」

Miễn cưỡng là không tốt đâu. Đừng miễn cưỡng.

「Sophia, em cứ ở đây đợi lệnh đi. Nếu có ai mang tin tức về, sẽ nhờ em truyền lời, đó cũng là một công việc rất quan trọng.」

「Vâng… vâng ạ!」

Sau khi phân công công việc, đội tìm rồng lập tức xuất phát.

Kết luận là, Loli Rồng quả nhiên ở trong thành.

Tôi tìm thấy cô bé ở khu ổ chuột phía bắc. Trước hiên một ngôi nhà dân bị cố ý dùng Hỏa cầu phá hủy, cô bé co ro ngồi trên bậc thềm đá làm từ bức tường đá dày hơn, tay cầm một cành cây viết những thứ trông như chữ trên mặt đất.

Con rồng này làm gì thế, đáng yêu quá đi mất!

「Christina.」

Vai cô bé giật nảy lên khi tôi gọi, rồi e dè ngẩng đầu nhìn về phía tôi.

Tôi tuyệt đối không nhìn nhầm, đó là một khuôn mặt chán nản. Vừa hoảng sợ vừa đau buồn, rất không giống cô bé.

Là lần đầu tiên nhỉ.

Nơi này đối với cô bé, quan trọng đến thế cơ à.

『Ngươi… ngươi đến để đuổi ta đi sao! Hay là đến gi-gi-gi-giết ta!』

「Christina.」

『Muốn giết thì đến đây! Một con sâu bọ như ngươi trước sức mạnh của ta cũng chỉ như hạt bụi! Ta sẽ tiêu diệt ngươi hoàn toàn, để ngươi không bao giờ có thể hồi sinh! Cứ xuống thế giới bên kia mà hối hận vì đã ngu ngốc thách thức Cổ long đi!』

Christina vội vàng đứng dậy uy hiếp.

Tình hình rất nguy hiểm. Cô bé coi tất cả mọi người trừ mình là kẻ thù rồi, căng thẳng đến mức giây tiếp theo tung ra một cú đấm vỡ bụng cũng không có gì lạ. Trước khi thông báo cho những người khác, cần phải làm cho cô bé bình tĩnh lại. May mà tôi tìm thấy cô bé trước.

「Tôi đâu có muốn thách thức, tôi bây giờ chủ trương hòa bình.」

『Vậy… vậy ngươi đến đây làm gì!』

「Đón cô về chứ sao. Chúng ta còn cả đống việc phải làm, nên xin cô đừng tự暴 tự khí ở đây nữa, cùng tôi xây thành đi, chức trưởng trấn cho cô đấy.」

『…Trưởng… trưởng trấn?』

「Đúng vậy, không thích sao? Cô không phải đã nhắc đến chuyện này ở phòng tắm à?」

Cô bé đã thể hiện tốt như vậy, để cô bé làm trưởng trấn cũng không có gì là không được.

Con người là sinh vật sẽ trưởng thành sau khi có được chức vụ hoặc danh hiệu, và bây giờ tôi nghĩ rồng cũng tám phần là như vậy. Vẻ mặt khi cô bé nói chuyện với Nannuzzi, tôi tin chắc chắn không phải là do hứng lên nhất thời. Chắc là vậy.

『…』

「Sao thế?」

Loli Rồng ngây người nhìn tôi.

Vì chiều cao có chênh lệch, nên mắt cô bé phải ngước lên rất cao.

Trong con ngươi đen láy, đồng tử lấp lánh ánh vàng.

「Christina?」

『…Ngươi muốn làm bạn đời của ta sao?』

「Sao đột nhiên lại nói chuyện này?」

Loli Rồng lại chọn đúng lúc này để bắn một mũi tên xuyên tim, đúng là không thể lơ là được.

Thần xin tuân chỉ.

Rất muốn hợp nhất với nàng.

Chỉ cần nàng vẫn còn màng trinh.

『Nếu không phải, tại sao lại cố tình chạy đến tìm ta! Con đực đuổi theo mông con cái, ngoài lý do động dục ra còn có lý do nào khác được tính là lý do sao!』

Vì rất thông minh, nhưng kinh nghiệm giao tiếp với người khác lại quá ít, nên Loli Rồng nói gì cũng đều thẳng tưng, không hiểu là hỏi thẳng. Sự thẳng thắn ngây ngô đó, cùng với sự đối lập với cái kiểu cực kỳ không thẳng thắn khi suốt ngày hỏi tôi có thừa nhận sức mạnh của cô bé hay không, đã đập mạnh vào lồng ngực tôi.

Thật muốn bỏ qua luôn bước kiểm tra màng trinh, mà dốc toàn lực tỏ tình với cô bé.

「Quan tâm đồng bạn không phải là chuyện rất bình thường sao? Không chỉ con người, nhiều loài sinh vật cũng sẽ hy sinh cống hiến vì đồng bạn trong tộc của mình mà.」

『Đồng bạn?』

「Đúng vậy.」

Con mắt thẩm mỹ của Ma đạo quý tộc đúng là cao thật.

Sau này có kịch hay để xem rồi.

Tôi sẽ dốc toàn lực hỗ trợ.

『Ai với ai?』

「Tôi với cô chứ ai.」

『…』

Christina đột nhiên im bặt, ngước mắt nhìn tôi, đôi ngươi màu vàng kim tựa như khóa chặt lấy tôi không hề lay chuyển. Con ngươi của cô nhóc này toàn một màu đen, nhìn chằm chằm người khác trông đáng sợ thật. Đáng sợ nhất là lỡ cô nhóc nổi hứng tung ra một cú đấm móc ruột thì khốn.

「Không thích sao? Farlen-dono, Ester và Sophia đều rất lo cho cô, giống như tôi, họ cũng đến tìm cô đấy. Ngài Gonzalez và mọi người cũng hỏi tôi có cần giúp đỡ không nữa này.」

『…………』

「Đã đến nước này, có thể nói mọi người đều xem cô là đồng đội rồi đấy.」

Tôi liên tục lựa lời khuyên nhủ.

Chẳng hiểu sao, Loligon bỗng quay lưng về phía tôi. Thế này thì làm sao tôi thấy được khuôn mặt đậm chất loli của cô nữa, chỉ còn lại tấm lưng nhỏ bé. Cái đuôi nhỏ nhắn kia thật đáng yêu hết sức.

「Sao thế?」

『Được, được thôi! Nếu như cậu nhất quyết muốn tôi quay về, vậy thì tôi sẽ nhận chức thị trưởng ở đây! Ch-ch-chỉ cần cậu chịu cúi đầu nhờ vả tôi! Đúng vậy, chỉ cần cậu chịu cúi đầu nhờ vả tôi! Nghe rõ chưa!』

Cứ tưởng cô nhóc định nói gì, hóa ra vẫn chỉ là kiểu vênh váo thường ngày.

Nhưng mà giọng nói có hơi nghẹn ngào đấy, Loligon ạ.

Tuyến lệ của cô cũng mong manh quá nhỉ.

Dù từng bị cô nhóc đánh cho tơi tả, nhưng sau bao nhiêu chuyện, tôi chẳng hề ngại việc cúi đầu nhờ vả cô. Nếu đây là nghi thức cần thiết để trở thành đồng đội, vậy thì thực ra không phải cô trở thành đồng đội của tôi, mà là tôi trở thành đồng đội của cô.

Thế nên tôi thành thật cúi đầu.

「Được thôi. Christina, làm ơn hãy ở lại làm thị trưởng nhé.」

『!』

Bờ vai Christina lại khẽ run lên.

Chẳng lẽ con rồng loli này không ngờ tôi sẽ thật sự cúi đầu sao?

『Như vậy có... có thật sự được không…』

「Được chứ. Tôi rất tin tưởng ở cô mà.」

『……』

Trong tai cô nhóc, câu nói này hẳn nghe như một lời khẩn cầu.

Nếu điều đó có thể khiến cô nhóc dịu dàng hơn, chắc hẳn Ma đạo quý tộc cũng sẽ rất vui.

Tất cả mọi người đều vui.

「Cô không muốn sao?」

『…trưởng.』

「Hả?」

『T-Tôi nói! Tôi sẽ ở lại làm thị trưởng!』

「À, vâng, tôi biết rồi. Vậy thì xin lỗi nhé, trọng trách này đành giao cho cô vậy.」

Tuyệt vời.

Không cần phải nói lời tạm biệt với Christina.

Còn có thể cùng nhau xây dựng thị trấn.

Nghĩ như vậy, có lẽ tôi đã định trước là sẽ thua cô nhóc rồi. Không thể nhìn thấy gò má cô lúc này, thật không cam tâm. Muốn dùng ngón trỏ chọc vào thử quá.

Con rồng này cũng quyến luyến người khác quá nhỉ.

Sau khi tìm lại được Loligon một cách an toàn, chúng tôi quay trở lại phòng sinh hoạt chung.

Những người khác thấy quả cầu lửa tôi bắn lên trời cũng nhanh chóng trở về. Vẫn như lúc trước, Ester, Edita-sensei, Sophia, Ma đạo quý tộc, Tiểu Cương và Christina đều có mặt ở đây.

「Tốt quá, tìm thấy nhanh thật!」

Ester hoạt bát nói lớn.

Không khí trong phòng nhờ vậy cũng trở nên sôi nổi.

Đúng là biết cách khuấy động không khí thật.

「Đúng thế đấy.」

Nhân cơ hội này, tôi cũng nên công bố lời hẹn ước giữa tôi và Loligon.

「Kể từ hôm nay, tôi sẽ giao phó chức vụ thị trưởng cho Christina, đến lúc đó mong mọi người hết lòng giúp đỡ, tôi xin cảm tạ mọi người trước.」

「…Ể?」

Trước lời tuyên bố này, ngay cả Ester cũng không khỏi ngơ ngác.

Vẻ hoạt náo ban nãy cũng đột nhiên tắt ngấm.

Nhưng đây là chuyện đã quyết định rồi.

Long Thành từ đây khai sinh.

『Tôi là thị trưởng! Thị trưởng đó! C-có ý kiến gì không!』

Loligon chẳng biết đang căng thẳng chuyện gì.

Thật hết cách với cô nhóc.

Mặt khác, Loli Bitch cũng trở nên bối rối vì nhất thời chưa thể chấp nhận được.

「Cái đó, đ-đây là lãnh địa của cậu mà? Chuyện này là sao?」

「Lãnh địa có lẽ đúng là do tôi phụ trách, nhưng tôi đã quyết định giao thị trấn này cho cô ấy.」

「…Sao lại thế.」

Lâu lắm rồi mới thấy lại vẻ mặt ngỡ ngàng của Ester.

「Nhưng mà, làm thị trưởng không có nghĩa là muốn làm gì thì làm đâu nhé, Christina. Đối với từng người trong Chiến đoàn hoàng hôn do ngài Gonzalez dẫn dắt, cô phải dành cho họ sự tôn trọng hết mực. Họ đã ở đây giúp xây dựng thị trấn từ trước khi cô đến đấy.」

『Ưm… chuyện này tôi cũng có ấn tượng.』

「Không cần đâu ạ, chúng tôi cũng chẳng có gì đáng để được tôn trọng cả.」

Christina nhíu mày.

「Cô đúng là thị trưởng, nhưng không được quên phải biết nghĩ cho người khác. Ngài Gonzalez dù có chiến đấu hết mình cũng không thể uy hiếp được cô. Vì vậy, người mạnh mẽ như cô phải thể hiện sự độ lượng, đối xử với họ bằng tấm lòng khoan dung, không được sử dụng bạo lực.」

『…Nếu đó cũng là công việc của thị trưởng thì, v-vậy thì cứ thế đi!』

「Cảm ơn cô đã thông cảm.」

Tốt, tốt lắm, Loligon giỏi lắm.

Chỉ cần có thể dỗ dành một cô bé loli, giao cho một hai thị trấn thì có đáng gì. Chỉ cần trở thành người đàn ông có thể dễ dàng xây dựng một hai thị trấn là được. Tôi nhất định phải cày cấp Thạch tường thuật lên MAX.

Hơn nữa, người cuối cùng kiểm tra thu chi vẫn là tôi. Sắp cuối tháng rồi, phải bắt đầu làm sổ sách để báo cáo, đây có lẽ sẽ là một việc rất mệt mỏi.

Thị trấn không phải là thứ có thể vận hành chỉ bằng sức của một mình tôi. Ít nhất cũng phải giao những công việc hào nhoáng cho người giỏi biểu diễn nhất, công việc phải được phân chia hợp lý, trai xấu triệt để lui về hậu trường, đội hình mới có thể ổn định.

Christina của hiện tại, chắc là, có lẽ sẽ không có vấn đề gì.

「Nếu để con rồng này ngồi vào vị trí đó thì sẽ không còn ai có thể lôi nó xuống được đâu?」

「Như vậy cũng thú vị mà.」

「Đây là lãnh địa của cậu đó?」

「Tôi đã nói chuyện rõ ràng với Christina rồi, chắc chắn không có vấn đề gì đâu.」

Ester nói không sai.

Nhưng nếu Loligon thật sự yêu mến thành phố này đến thế, a a, tôi cũng mừng khôn xiết. Có người thay mình gìn giữ thứ mà mình đã vất vả gầy dựng, đó là một việc rất vinh dự. Nếu người đó là cô ấy, dĩ nhiên càng đáng mừng hơn.

「Đúng rồi. Farlen-dono, có một chuyện tôi muốn hỏi ngài.」

「Chuyện gì vậy?」

「Thạch tường thuật thông thường có thể duy trì được bao lâu?」

Để Ester bắt bẻ quá nhiều cũng nguy hiểm, phải chuyển chủ đề thôi.

Lần trước khi biết nó có thời hạn sử dụng, tôi đã để tâm mãi đến giờ, phải hỏi cho rõ. Nhớ lại thì, phép thuật bay của tôi và nhận thức của ông ấy cũng có sự khác biệt. Chuyện này liên quan đến tương lai của Long Thành, không phải chuyện nhỏ.

「Tôi không rõ mức độ thông thường mà cậu nói là thế nào, nhưng theo tôi biết, sức chống đỡ của các loại ma pháp tường sẽ giảm đi rõ rệt theo thời gian, cũng tương tự như phép thuật bay vậy.」

「Vậy à…」

Nói cách khác là khoảng một tiếng đồng hồ.

Ngắn hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.

Nhưng thị trấn của chúng tôi thì không như vậy, nhà tắm công cộng bằng tường đá hoàn thành mấy ngày trước vẫn còn nguyên vẹn, tuổi thọ của nó thật sự khiến người ta phải tò mò. Thật ra, ngay cả tôi, người thi triển phép thuật, cũng không nắm bắt được, nên rất lo lắng.

『Đừng có nói bậy ở đó, đồ vô dụng.』

「!」

Lúc này, Christina lại buông lời ngông cuồng. Bị người trong mộng mắng như vậy, vai của Ma đạo quý tộc khẽ run lên. Đã cô ấy lên tiếng rồi, tôi sẽ thay cho ông chú đang luống cuống để thúc giục người đồng xây dựng này nói tiếp.

「Christina, ý cô là phép thuật cô dùng không giống vậy sao?」

『Dĩ nhiên rồi? Lại dám đem ma pháp của ta ra so sánh với loài người nhỏ bé, thật là vô lý. Ít nhất là trước khi tuổi thọ của cậu cạn kiệt, thị trấn này sẽ không sụp đổ đâu!』

Loligon tự hào nói.

「Xin lỗi, vậy còn phần tôi làm thì sao…」

Tôi biết Thạch tường thuật của cô ấy rất lợi hại.

Fireball của Mặt Hoà Phong cũng không phá nổi.

Nhưng, tường đá do tôi tạo ra thì sao?

『Hả? À, à à… cái đó, c-cũng không đến mức đuổi kịp ta đâu! Tường của cậu quá mỏng manh! Đúng, mỏng manh! Quá mỏng manh!』

「…Thật sao?」

Gay rồi, như vậy có rất nhiều chuyện cần phải xem xét.

Tôi bắt đầu có thể cảm nhận được cảm giác của người Nhật Bản hiện đại sống trong những ngôi nhà xây dựng trước năm 1981. Dù cho tiêu chuẩn thiết kế chống động đất mới có quy định thế nào, một khi bị chính phủ nói rằng những ngôi nhà cũ nguy hiểm hơn, con người ta vẫn sẽ lo lắng. Có khi còn lo lắng cả ngày.

Loligon như đọc được suy nghĩ của tôi, nói tiếp:

『Nhưng mà, s-sao nhỉ, so với tường của ta thì rất mỏng manh, n-nhưng với tuổi thọ của đám người các cậu thì cũng đủ dùng rồi!』

「Nói cách khác, hiện tại không có vấn đề gì phải không?」

『Không cứng bằng của ta đâu! Kh-không cứng bằng của ta!』

「Vậy thì không có vấn đề gì rồi, cảm ơn cô.」

『Ư ô ô? A, a, a a?』

「Cô sao thế?」

『Ô, ô ô… thì là, nếu muốn cảm ơn ta, ô ô…』

Tạm gác lại lòng tự tôn của Christina, đây cũng là một thu hoạch không tồi.

Tóm lại là tốt rồi, xem ra không có nguy cơ vừa xây xong vài tuần đã phải xây lại, tạm thời có thể toàn lực tiến về phía mục tiêu trước mắt. Như vậy tôi cũng có thể ngẩng cao đầu trước Chiến đoàn hoàng hôn, những người đã giúp đỡ tôi rất nhiều.

Nói đi cũng phải nói lại, không ngờ lại có ngày được Loligon nói giúp cho mình.

Trong lòng cảm thấy ấm áp quá.

Đồng thời tôi cũng nghĩ ra một điều, có lẽ không nên tùy tiện cảm ơn cô ấy. Cô ấy dường như rất coi trọng từng lời từng chữ trong cuộc đối thoại của chúng tôi, tốt nhất là không nên sử dụng liên tục, phải dành cho những thời khắc quan trọng.

「Này, này! Tanaka!」

Trong lúc lòng tôi đang bình yên vì lời nói của Christina, giọng của Edita-sensei xen vào.

Mà lại còn gọi thẳng tên.

Hình như lâu lắm rồi tôi mới nghe cô ấy gọi mình là Tanaka. Thực ra đây là lần đầu tiên thì phải? Ừm, hình như có rồi lại hình như chưa. Thôi kệ, dù sao thì tôi đang vui. Thầy nói gì tôi cũng hoan nghênh.

「Có chuyện gì vậy, Edita-san?」

「Có một chuyện tôi nhất định phải hỏi cho rõ!」

Edita-sensei có vẻ kích động hơn thường ngày, đuôi mắt xếch lên trông thật đáng yêu. Cô ấy rướn người về phía trước, đôi tay đặt trên chiếc bàn thấp nhỏ hơn tôi tưởng, loli ngập tràn, loli ngập tràn a!

Dùng đôi tay nhỏ nhắn này giúp tôi quay tay, không biết sẽ sướng đến mức nào. Thật muốn xem cảnh cô ấy dùng cả hai tay cố gắng hết sức. Nếu có nước bọt không ngừng chảy ra từ đôi môi hé mở để bôi trơn giúp tôi thì càng tuyệt vời hơn.

「Thuốc ma lực mà cậu định bán ở đây, là do chính cậu phát minh ra sao? Cả muối tắm bỏ trong bồn, c-cũng vậy sao?」

「Không hẳn là phát minh đâu ạ, chỉ là tham khảo các tác phẩm của cô rồi gia công thêm một chút thôi. Chính là mấy cuốn sách cô cho tôi xem trước đây, gia công cũng không nhiều lắm.」

「Nói cách khác, c-coi như là công trình nghiên cứu chung của chúng ta sao…」

「Vâng ạ. Nếu cô vui lòng nghĩ như vậy, tôi sẽ cảm thấy vô cùng vinh hạnh.」

Dù Đế quốc Penny có tồn tại thứ gọi là bằng sáng chế hay không, nếu cô ấy vì bảo vệ quyền lợi mà đòi tôi trả phí sử dụng, mọi chuyện sẽ rất phiền phức. Mặc dù suy nghĩ này không được quang minh cho lắm, nhưng hiện tại xem nó như một sản phẩm phát triển chung là thượng sách.

Hiện tại vẫn chưa rõ mục đích của Edita-sensei khi nói vậy, điều duy nhất có thể chắc chắn là cô ấy chính là một vị bồ tát sống, một người có cặp đùi mũm mĩm, thay đổi tư thế ngồi tùy ý, vô tình để lộ quần trong cho tôi xem.

「Cô có đồng ý không ạ?」

「Vậy à, nghiên cứu chung của chúng ta nhỉ. Th-vậy à…」

「Edita-san?」

「Ể? C-có chuyện gì?」

「Chính là về việc nghiên cứu cỏ Pesari…」

「Tôi sẽ viết sách! Viết sách!」

「Gì ạ?」

Thầy ấy lạ quá.

Đột ngột như vậy, không phải uống nhầm thuốc chứ.

「Học giả sau này viết sách tổng hợp nghiên cứu của mình là chuyện rất thường tình!」

「Ồ, đúng là có lý.」

「T-tôi có thể viết được không? À, dĩ nhiên cũng sẽ ghi tên cậu vào, ngay sau tên tôi. Vậy nên, c-cậu có đồng ý để tôi viết không? Để tôi viết cuốn sách này?」

Edita-sensei có vẻ đã đói khát lâu lắm rồi.

Cô ấy thích viết sách đến thế à.

「Chỉ cần cô muốn viết, tôi hoàn toàn không có vấn đề gì cả…」

「Ồ ồ! Vậy sao! Vậy tôi sẽ viết ra thành quả của công trình nghiên cứu chung lần này nhé!」

Cô ấy trông vui mừng tột độ.

Tôi không khỏi đoán rằng, biết đâu cô giáo nhút nhát này thực ra đã một mình cô độc nghiên cứu trong nhiều năm, nên quá trình cùng người khác đạt được thành quả nào đó mới khiến cô ấy phấn khích đến vậy.

Giống như tôi đã trở nên say mê việc cùng Loligon và Tiểu Cương xây dựng thị trấn.

Tự mình vượt qua khó khăn có lẽ rất thành tựu, nhưng thành quả có được nhờ hợp tác với người khác cũng có cái thú vị của nó. Cô giáo loli mũm mĩm chắc chắn đang tận hưởng niềm vui này.

「Ch-chờ đã! Vậy thì tôi cũng muốn viết!」

Ester nhanh như chớp xen vào.

Cô nhóc loli này vẫn hiếu thắng như ngày nào.

Em thì làm gì có gì để mà viết.

「Ester, em muốn viết cũng được, nhưng em định viết về cái gì?」

「Em sẽ viết lại mỗi ngày của chúng ta thành một thiên sử thi để đời! Tổng cộng năm mươi tập!」

「Em vui là được.」

Dù sao thì chưa đến ba ngày là chán thôi.

Cứ để cô bé tự do, đằng nào cũng chẳng ai thèm đọc thứ đó.

Bây giờ nên tập trung giúp đỡ Ma đạo quý tộc. Khó khăn lắm ông ấy và Loligon mới cùng xuất hiện, sao có thể không tận dụng cơ hội này.

Lúc trước tôi đã nói với Loligon rằng Ma đạo quý tộc cũng đến tìm cô ấy, cảm tình của cô ấy đối với ông ấy hẳn là đã tăng lên không ít, không có cơ hội nào tốt hơn lúc này.

「Đúng rồi, Christina. Có một chuyện tôi muốn hỏi cô.」

『…Chuyện gì?』

Loligon đang vui vẻ hút nước trái cây quay sang hỏi.

Môi cô nhóc còn dính màu cam.

「Cũng có chút liên quan đến chuyện chúng ta vừa nói…」

『Gì thế? Nói mau đi.』

Tôi hơi úp mở một chút rồi nói tiếp:

「Những sinh vật thuộc loài rồng như cổ long, các cô dựa vào tiêu chuẩn nào để lựa chọn bạn đời khác giới vậy? Nếu tiện, có thể cho tôi biết được không?」

『…Cậu muốn hỏi rồng tìm bạn đời thế nào à?』

「Đúng vậy.」

『Vậy ra tên nhà ngươi thật sự muốn làm bạn đời của ta à? Nhưng người với rồng thì thật sự…』

「Không, không phải vậy.」

Một sinh vật đơn bào về tình yêu như Ester có lẽ sẽ hiểu lầm, nhưng cô bé vốn dĩ đã ghen tuông lung tung, bây giờ thêm một người nữa cũng chẳng sao. Huống chi đối phương lại là Loligon, chắc sẽ không gây chuyện lung tung đâu.

「Loài người và các á nhân có hình dáng tương tự, chủ yếu dùng ngoại hình và tài sản để chọn đối tượng, vậy thì loài rồng với nền văn hóa độc đáo thì sao ạ? Dù gì tôi cũng là một học sinh, nên khá tò mò.」

Cảm giác có chút gượng ép.

Nhưng cũng không phải là hoàn toàn không liên quan.

Kết quả là Loligon vô cùng đắc ý bắt đầu kể.

『Đ-đã vậy thì, ta sẽ cho ngươi biết! Đầu tiên là cần có một cặp sừng đẹp, và một đôi cánh lớn! Hai thứ đó không thể thiếu! Có loài còn xem độ dài và độ dày của đuôi, đại khái là vậy đó!』

Có phải cô nhóc vui vì có người hứng thú với mình không?

Tôi không biết, chỉ có cảm giác như vậy.

「Sừng, cánh và đuôi à?」

『Dĩ nhiên rồi! Hơn nữa, ít nhất phải có sức mạnh một đòn xuyên thủng bức tường thành ở đây, nếu không ta còn chẳng thèm liếc mắt! À, ch-chỉ được đánh một đòn thôi đó! Một đòn! Không được đánh liên tục vào một chỗ đâu!』

Ra là vậy, quả đúng là những ý kiến quý báu đậm chất rồng.

Tiêu chuẩn thẩm mỹ quả nhiên khác với loài người.

Những điều kiện này đối với Ma đạo quý tộc có lẽ rất khó khăn? Nhưng biết đâu một ngày nào đó ông ấy lại thật sự mọc ra sừng, cánh và đuôi cho cô ấy xem. Chí khí muốn dùng cả đời để nghiên cứu ma đạo của Ma đạo quý tộc không phải là nói suông.

Trong thế giới kỳ ảo vô cùng này, chắc hẳn không có gì là không thể.

「Vậy à, nói cách khác là phải có khí chất của loài rồng nhỉ.」

『Đúng vậy! Một cái cũng không được thiếu! Tất cả mọi thứ!』

「Cảm ơn, tôi đã mở mang tầm mắt.」

Cô rồng cái nói năng thật đắc ý.

Miệng há to, nước bọt văng tứ tung.

Bàn tay của Edita-sensei vẫn còn đặt trên bàn bị dính đầy, vẻ mặt cô ấy trông rất khó chịu, kiểu như「Chà, bẩn chết đi được」. Nhưng không một lời oán thán, Edita-sensei thông minh sẽ không ngốc đến mức đi gây sự với một con rồng. Cô giáo ngậm đắng nuốt cay trông thật đáng yêu.

Nếu được, xin hãy để tôi dùng lưỡi nhẹ nhàng liếm sạch.

Có một sức hấp dẫn kiểu như「Đôi tay nhỏ của Edita-sensei~ Kèm nước bọt Loligon~」.

『N-nhưng mà!』

「Xin mời nói.」

『Đối xử t-tốt, đối xử tốt với ta, cũng rất quan trọng…』

「Vậy sao?」

『Ừm.』

Con nhóc này thỉnh thoảng cũng nói thật lòng đấy chứ.

Có lẽ chính bản thân cô nhóc cũng không nhận ra.

「Nói vậy thì, biết đâu còn có những điểm chung khác với loài người nữa.」

Tôi lẩm bẩm, liếc mắt về phía Ma đạo quý tộc.

「…………」

Ông ấy dường như đã hiểu ý tôi, khẽ gật đầu.

Dù đã trải qua những thất bại này, ông chú trung niên đang yêu vẫn không mất đi nhiệt huyết dành cho cô ấy, ý chí trong mắt ngược lại còn kiên định hơn. Có lẽ là vì biết được con đường ma đạo và con đường tình yêu có điểm giao nhau, nên ý chí chiến đấu đã tăng vọt ba phần, liền lập tức đặt câu hỏi.

「Tại sao lại là tường thành ở đây?」

「Bởi vì bức tường ngoài cùng của thành phố này là do một tay Christina tạo ra.」

『Đúng vậy!』

「Ồ! Ra là thế!」

Ma đạo quý tộc tán thưởng gật đầu, trên mặt hiện lên nụ cười đầy sức mạnh. Có mục tiêu rõ ràng, động lực cũng theo đó mà dâng trào.

「Cái đó, c-cậu nói cậu đã có người trong lòng, chẳng lẽ là cô ấy sao!」

Chuyện tôi lo lắng quả nhiên đã xảy ra, Ester nhanh chóng cắn câu.

「Không phải đâu, em hiểu lầm rồi, đó là một người khác. Bị một người đàn ông như tôi để ý, thật có lỗi với người ta. Tôi thật sự không có dũng khí để trực tiếp hỏi cô ấy như em.」

「V-vậy sao…」

Cứ như vậy, lễ khai mạc của Long Thành đã kết thúc.

Đêm hôm đó, tại một nhà tắm nào đó.

Mặt Hoà Phong và Ma đạo quý tộc đang ngâm mình trong bồn, không có ai khác. Bồn tắm lộ thiên này rất rộng rãi, chỉ có hai chúng tôi ngâm mình, cảm giác đặc biệt yên tĩnh. Từ từ chìm vào bồn tắm thế này, quả thực thoải mái đến cực điểm.

Gần như là bao trọn cả nhà tắm.

「Hôm nay thật sự cảm ơn cậu.」

「Thực ra có hơi ép buộc một chút...」

「Đâu có, nhờ vậy mà tôi đã có mục tiêu rõ ràng rồi. Là chuyện tốt mà.」

「Nghe cậu nói vậy tôi mừng lắm.」

Về lý do hai ông chú trung niên lớn tuổi lại ngồi ngâm mình đối diện nhau thế này, chủ yếu là để mở một buổi họp kiểm điểm về chuyện tình của Ma đạo quý tộc dành cho Christina. Chúng tôi ngồi cách nhau vài mét, trò chuyện qua làn hơi nước.

「Farlen-sama, tôi tin chắc ngài sẽ phá vỡ được bức tường đó.」

「Về chuyện này, tôi muốn xác nhận với cậu một chút.」

「Xác nhận gì cơ?」

「Cậu đã phá vỡ bức tường của cô ấy chưa?」

「Vẫn chưa.」

「Vậy à...」

「Hơn nữa tôi cũng không có ý định thử thách.」

Chuyện mình đã thất bại một lần rồi thì không nên nói cho anh ta biết.

Chỉ tổ gây thêm lo lắng không cần thiết.

Chỉ qua vài câu đối thoại ngắn ngủi, tâm trạng của Ma đạo quý tộc đã lộ rõ. Tình yêu thật đáng sợ, nó khiến một con người luôn tràn đầy tự tin như anh ta lại trở nên rụt rè đến thế. Một ông chú hơn bốn mươi tuổi sắp biến thành thiếu nữ tuổi xuân rồi.

A a, cách ví von này nghe ghê tởm quá đi mất.

「...Cảm ơn tấm lòng của cậu.」

「Đâu có, đây là chuyện chúng ta đã hẹn ước mà.」

Người không giữ chữ tín thì khác gì súc vật.

Đã hứa sẽ ủng hộ anh ta thì phải kiên trì đến cùng.

Nói sao nhỉ, cảm giác thật đúng chất thanh xuân. Hai gã đàn ông hôi hám ngâm mình trong suối nước nóng bàn chuyện yêu đương, đây chính là khung cảnh thanh xuân đã đến muộn với tôi hai mươi năm. Duyên phận đời người thật khó lường, khiến người ta không khỏi cảm khái, chỉ biết oán trời sao không để nó đến sớm hơn một thập kỷ.

「............」

「............」

Thôi bỏ đi, không nên đòi hỏi quá nhiều.

Đối với một gã xấu trai thì như vậy đã là phúc phận lắm rồi.

Tham lam chỉ tự rước lấy diệt vong.

Nhưng cái màng đó thì tôi nhất quyết không nhường.

「Cơ mà ngoài sừng, cánh và đuôi ra, còn phải phá hủy sản vật ma thuật do Cổ long tạo ra nữa, không có gì đáng để tôi nỗ lực hơn mục tiêu này. Chính vì mọi thứ đều vô cùng đơn thuần, nên chỉ cần nghĩ xem phải làm thế nào để đạt được là lòng tôi đã rộn ràng rồi.」

「Quả không hổ là Ma đạo quý tộc.」

「Nếu có được ma lực như cậu, có lẽ sẽ có cơ hội đột phá chính diện.」

「Với năng lực của ngài, sớm muộn gì cũng sẽ thành công thôi.」

「Đừng có tâng bốc vớ vẩn. Tôi có bao nhiêu bản lĩnh, tự tôi biết rõ nhất.」

「Đối phương là rồng đấy? Cứ đi theo cách thông thường thì không biết đến ngày tháng nào mới xong, vả lại tâm tính của cô ấy cũng khác con người mà. Nên tôi nghĩ, cứ hành động theo sự thẳng thắn thường ngày chính là vũ khí lớn nhất của ngài.」

「............」

Nên động viên anh ta vài câu. Nếu không có cái khí phách sẵn sàng từ bỏ làm người, e rằng khó mà công phá được Loligon. Hay nói cách khác, phải làm đến mức đó, cô ấy mới cảm nhận được tấm chân tình của đối phương. Đầu óc cô ấy rất thông minh, chắc sẽ không chấp nhận mấy trò mèo đâu.

「Cậu nghĩ sao?」

「...Phải, cậu nói quả thật có lý.」

「Ừm.」

「Đúng vậy, có lẽ tôi đã thật sự trở nên yếu đuối hơn một chút. Vì bên cạnh có một người như cậu, nên tôi đã vô tình tự đặt ra giới hạn cho mình.」

「Nghe chẳng giống lời ngài thường nói chút nào.」

「Tôi cũng không ngờ cậu lại nói về tôi như vậy đấy.」

「Không đúng sao? Lần đầu gặp mặt, ngài còn có khí phách hơn nhiều.」

「Đừng nói nữa. Nhưng mà, tôi rất vui vì cậu đã nghĩ cho tôi như vậy. Cảm ơn cậu.」

Lời cảm ơn thẳng thắn của Ma đạo quý tộc đã online.

Hiếm thấy thật.

「Đó cũng không phải chuyện đáng để ngài cảm ơn đâu.」

「Trong lòng tôi lúc này, có một sự sôi sục khác hẳn với việc theo đuổi cô ấy.」

「Tinh thần hành động của ngài thật đáng khâm phục.」

「Hừ hừ, tôi vẫn chưa thua lớp trẻ đâu.」

「Nếu có chuyện gì tôi có thể giúp được, ngài cứ nói nhé. Tôi nhất định sẽ dốc hết sức mình.」

「Ừm, cảm ơn ý tốt của cậu, nhưng... tôi nghĩ là không cần đâu.」

「Hử?」

「Một khi đã có mục tiêu phải nỗ lực, tôi nhất định phải dùng chính sức mình để đạt được. Nếu không thì cô ấy cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn tôi đâu. Người nói cho tôi biết điều này không ai khác, chính là cậu.」

Tiếng nước nguồn chảy vào, làm tràn mặt hồ bỗng trở nên thật rõ ràng.

「Tuy bây giờ cậu đang dẫn trước, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không nhận thua đâu.」

Lời tuyên bố mạnh mẽ của Ma đạo quý tộc át đi tất cả, vang vọng khắp phòng tắm.

「...Về điểm này, thật sự xin lỗi ngài.」

Anh ta đang nói đến khoảng cách giữa chúng tôi và Loligon. Quả thật tôi gần gũi với cô ấy hơn anh ta nhiều. Bất kể lý do là gì, một khi chính tôi cũng cảm thấy chúng tôi đã thân thiết hơn không ít, thì chắc không sai được.

「Đừng bận tâm. Đó là lựa chọn của cô ấy, hơn nữa tôi cũng chưa từ bỏ.」

「Ngài thật kiên cường.」

Tâm trạng của Ma đạo quý tộc lúc này, có lẽ cũng giống như tôi khi biết Sophia thích Allen mà vẫn muốn theo đuổi cô ấy. Đã yêu là yêu, theo đuổi tình yêu không cần lý do. Dù đối tượng là ai, xuất phát điểm vẫn là tình cảm của chính mình.

Ma đạo quý tộc yêu Loligon đến đỉnh điểm rồi.

Tuyệt vời, thanh xuân!

Đẹp đẽ thay, thanh xuân!

Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi, một người đã ngoài ba mươi, hiểu được tại sao đám nữ sinh cứ động một chút là lại muốn thổi bùng mọi chủ đề theo hướng tình yêu.

「Vậy nên cậu cũng không cần phải câu nệ tôi, muốn làm thế nào cứ tùy cậu. Cho dù tương lai phải đối mặt với khó khăn nào đi nữa, tôi nhất định sẽ dùng chính đôi tay này để mở ra con đường sánh ngang với cậu, rồi tiến thêm một bước vượt qua cậu.」

Ông chú trung niên nở một nụ cười không chút sợ hãi.

Xem ra anh ta đã xem tôi là tình địch rồi.

「Vậy thì ngài phải cố gắng nhiều hơn nữa đấy.」

Vì vậy, tôi cũng buông lời khiêu khích nho nhỏ.

Bất kể thực hư thế nào, chỉ cần điều đó hữu ích, thì đối với tôi, người ủng hộ anh ta, cũng có lợi. Sau mấy tuần qua lại, tôi cũng đã hiểu được phần nào tính cách của Ma đạo quý tộc, có một đối thủ cạnh tranh có lẽ sẽ là động lực tốt nhất.

「Đó là đương nhiên.」

Quả nhiên không sai, câu trả lời của anh ta lại một lần nữa tràn đầy tự tin.

Cứ như là hồi kết màn một của câu chuyện tình yêu Ma đạo quý tộc.

Dù anh ta đã năm lần bảy lượt từ chối, nhưng tôi vẫn quyết định sẽ toàn lực hỗ trợ anh ta.

Đại trượng phu nhất ngôn cửu đỉnh mà.