Tận Thế: Tôi nhảy qua nhảy lại giữa việc biến nam rồi biến nữ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 400

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 665

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10326

1-100 - Chương 98: Đối chiến

Chương 98: Đối chiến

Trận chiến bắt đầu, Xích Thược nhanh chóng ngưng tụ hơn mười quả cầu lửa màu xanh lam ném về phía Tề Giới.

Những quả cầu lửa này chỉ to bằng viên đạn, nhưng bên trong đã bị nén đến cực hạn, chúng vừa bay đến trước mặt Tề Giới liền nổ tung, tóe lên một mảng ánh lửa nóng rực.

Tề Giới không nương tay nữa, tốc độ lập tức tăng lên đến cực hạn, anh dùng tư thế uốn người luồn qua bên dưới ngọn lửa.

Giây sau, ánh bạc lóe lên trên làn da, anh đã biến mất khỏi tầm nhìn của mọi người.

Tất cả mọi người đều lộ vẻ giật mình, đây là lần đầu tiên Tề Giới bày ra khả năng ẩn thân trước mặt công chúng.

Trong chớp mắt, Xích Thược đang căng thẳng tinh thần chợt cảm nhận được áp lực gió cực lớn ập đến từ bên cạnh.

Nhưng cô ta đã không còn đường để tránh nữa.

Bộp!

Một nắm đấm nện thẳng vào bụng phải cô ta, nhưng tại vị trí va chạm lại tóe lên một tràng tia lửa, lớp vảy bạc trên nắm đấm bị nhiệt độ cao làm tan chảy, lộ ra máu thịt đỏ tươi.

Tề Giới lập tức thu quyền lại, nhanh chóng lùi ra xa.

Vị trí anh đứng ban đầu lập tức bị hàng loạt quả cầu lửa dội xuống, nhiệt độ cao thậm chí làm tan chảy cả mặt đất.

Mọi chuyện chỉ xảy ra trong tích tắc, tình thế thay đổi trên sân khiến đám đông vây xem trợn to hai mắt.

Xích Thược nhếch miệng, nở nụ cười đắc ý.

Một tia sáng đỏ lóe lên trước mặt cô ta, hóa ra cô ta đã đun nóng không khí quanh người, tạo thành một lá chắn nhiệt độ lên đến hàng ngàn độ.

Được bao bọc bởi nhiệt độ cao khủng khiếp, tia sáng quanh người Xích Thược thậm chí còn bị bẻ cong, khiến bóng dáng của cô ta trở nên mơ hồ.

Vào giờ phút này, Tề Giới vẫn đang trong trạng thái tàng hình.

Vết thương trên nắm đấm đã khép lại, lần nữa được vảy che phủ, nhưng cơn đau do bị thiêu đốt ở nhiệt độ cao vẫn khiến khóe mắt anh hơi giật giật.

Tề Giới hiện tại không vội tấn công, anh từ từ tìm kiếm sơ hở của đối thủ.

Xích Thược thu lại nụ cười, mày nhăn lại.

Duy trì lá chắn nhiệt độ cao cần tiêu tốn rất nhiều dị năng của bản thân, Tề Giới rõ ràng đang cố tình kéo dài thời gian.

Không thể đợi thêm được nữa!

Ánh mắt của Xích Thược thay đổi, cô ta nhanh chóng bắn ra những quả cầu lửa dày đặc về mọi phía, ngay cả đám đông vây xem ở xung quanh cũng bị vạ lây, cả bọn vừa chửi bới vừa né tránh.

Quả cầu lửa màu lam nổ tung tạo nên từng đợt sóng nhiệt, Xích Thược thử cảm nhận sự thay đổi của nhiệt độ và áp suất, cố tìm ra vị trí của Tề Giới.

Nhưng chẳng phát hiện ra cái gì cả!

Đột nhiên, một cảm giác áp lực mãnh liệt kéo tới, ngay trên đỉnh đầu cô ta, giữa những khe hở của các quả cầu lửa, một bóng người trong suốt khuấy động không khí, giáng xuống với thế thái sơn áp đỉnh!

Gân xanh trên trán Xích Thược nổi lên, cô ta điều khiển ngọn lửa cấp tốc vọt tới trước, ngọn lửa đỏ rực tuôn trào, trong nháy mắt đã nuốt chửng bóng người phía trên.

Phù phù phù...

Xích Thược thở hồng hộc, đám đông vây xem đều há hốc mồm.

- Đâu rồi?

- Đừng có nói là chết người rồi nha?

Một thanh niên lẩm bẩm với vẻ khiếp sợ.

Ngay cả Từ Đông Dương cũng siết chặt nắm đấm, vẻ mặt nghiêm trọng. Anh ta quay sang nhìn Trần Tử Hào ở bên cạnh vẫn giữ vẻ mặt thoải mái, thế này mới hơi thả lỏng đôi chút.

- Vẫn chưa học được à...

Giọng nam trầm thấp đột nhiên vang lên từ phía sau, sắc mặt của Xích Thược lập tức trắng bệch.

Ánh bạc lóe lên, Tề Giới bình an vô sự xuất hiện ở sau lưng Xích Thược, dao xương trắng hếu đã kề ngay cổ cô ta.

Xích Thược rũ mắt xuống, thế nhưng khóe miệng lại khẽ nhếch lên.

Bàn tay phải nóng rực của cô ta lập tức nắm chặt cổ tay Tề Giới, nắm đấm còn lại bùng lên ngọn lửa màu lam, dọng thẳng vào mặt Tề Giới.

Bóng dáng của cô ta hơi vặn vẹo, hóa ra dưới sự bẻ cong của ánh sáng do không khí cực nóng gây ra, thực tế cổ của cô ta vẫn cách dao xương của Tề Giới 5cm, khiến cô ta có thể hoàn thành đòn phản công tức thì.

Ngọn lửa phun ra từ khuỷu tay Xích Thược, tạo ra lực đẩy khiến tốc độ nắm đấm của cô ta vượt qua cả tốc độ âm thanh, thậm chí tạo ra tiếng nổ siêu thanh cực lớn!

Bùm!

Tề Giới bị đánh bay ra xa, đập mạnh vào tường rồi từ từ trượt xuống.

Hiện trường lặng ngắt như tờ...

Lần này, ngay cả Trần Tử Hào cũng há to miệng.

- Khụ... khụ khụ...

Một tràng tiếng ho khan vang lên, Tề Giới đang nằm bẹp dí như đống bùn nhão trên đất bắt đầu ngồi dậy.

Cổ của anh bị vẹo đi với một góc độ quái dị, gò má bị lửa thiêu cháy đến mức biến dạng, thậm chí lộ ra cả xương đen sì.

Rắc rắc rắc...

Tiếng xương cốt khiến người ta tê cả da đầu vang lên, Tề Giới dùng hai tay nắn lại đầu từng chút một, sau đó loạng choạng đứng dậy, đôi mắt bắn ra tia sáng kinh người.

- Cô, khá lắm, cuối cùng cũng cho tôi được đánh một trận sảng khoái!

Tề Giới vừa nói vừa nhếch miệng cười to, kèm theo nửa khuôn mặt bị cháy xém, trông cực kỳ khủng bố.

Bộ dạng đó khiến mấy cô nghiên cứu viên đang lén nhìn trộm ở cửa hít một hơi khí lạnh.

Xích Thược lại không có vẻ gì là ngạc nhiên đối với việc này, trong những trận đấu trước đó, cô ta đã sớm cảm nhận được khả năng tự chữa lành và cường độ cơ thể của Tề Giới đáng sợ đến mức nào.

Cho dù cô ta đã tung ra đòn toàn lực, nhưng cũng không thể gây ra tổn thương thực sự cho anh.

Kẻ này, đúng thật là quái vật.

Xích Thược thở dài một hơi, cánh tay trái của cô ta buông thõng xuống, đòn tấn công vừa rồi đã khiến bả vai cô ta hoàn toàn trật khớp.

-...Tôi nhận thua.

Xích Thược bình tĩnh nói, dị năng của cô ta đã cạn kiệt.

Vì đòn cuối cùng này, cô ta đã luôn thận trọng bảo toàn thực lực, mục đích là để Tề Giới mất cảnh giác rơi vào bẫy.

Cô ta đã thành công, nhưng vẫn không thể giành được chiến thắng cuối cùng.

Tề Giới bước từng bước tới, vết thương trên mặt anh ngọ nguậy mọc ra thịt non, chẳng mấy chốc đã khôi phục nguyên dạng.

Anh dừng lại trước mặt Xích Thược, đưa tay phải ra:

- Không, cô thắng rồi, thời gian chiến đấu đã vượt quá 10 phút.

Trên mặt Xích Thược nở nụ cười, cô ta đưa bàn tay phải lành lặn ra nắm chặt lấy tay Tề Giới.

- Cảm ơn anh, người anh em!

Sau giây phút ngỡ ngàng, hiện trường bùng nổ tiếng vỗ tay nhiệt liệt, những người thắng cược còn vui mừng nhảy cẫng lên, chỉ có Trần Tử Hào vừa vỗ tay vừa khóc không ra nước mắt.

- Hu hu hu hu... mất hết tiền lì xì rồi...

...

Tại cửa tổng bộ Tổ Hành Động Đặc Biệt, Trần Tử Hào vừa lau nước mắt vừa tạm biệt Hứa Hồng Mai và Từ Đông Dương. Cậu ủ rũ như quả cà tím phơi sương, toàn thân toát ra hơi thở muốn đi chết ngay lập tức.

Đỗ Trọng cũng ra tiễn, vì bỏ lỡ trận chiến đặc sắc giữa Tề Giới và Xích Thược nên hắn đấm ngực dậm chân tiếc nuối, còn nhiều lần muốn ôm Tề Giới nhưng đều bị anh bực bội đẩy ra.

- Người anh em à! Đợi tôi thăng cấp xong rồi lại đấu tiếp nhé!

Đỗ Trọng nói với biểu cảm khoa trương, vết sẹo trên mặt cũng giật giật theo, tay phải lại định khoác vai Tề Giới.

- Tôi nói cho anh biết, sông có khúc người có lúc! Lần sau gặp lại tôi nhất định sẽ đánh bại anh!

Gân xanh trên trán Tề Giới nổi lên, anh gạt tay Đỗ Trọng ra. Ai ngờ Đỗ Trọng cho rằng Tề Giới muốn so vài chiêu với mình, thế là múa may mấy cái võ mèo cào mới học được.

- Mặt sẹo à, cỡ anh mà đòi đánh bại Lão Tề á, sao không xem lại trình độ của mình đi, anh hùng ba phút*?

Giọng điệu chế giễu của Xích Thược vang lên từ phía sau.

Đỗ Trọng tức tối quay đầu lại:

- Lão Hồng này, lúc đầu chẳng phải cô cũng thua dưới tay người anh em Tề trong vài phút sao? Nếu không phải người anh em của tôi nương tay thì cô thua từ lâu rồi!

Xích Thược nóng tính dựng đứng cả mái tóc đỏ lên, bắt đầu đấu khẩu với Đỗ Trọng.

Tề Giới thu lại bàn tay đang định tẩn Đỗ Trọng một trận, anh đút hai tay vào túi quần, cạn lời nhìn cảnh tượng ồn ào trước mắt.

Tất Bạt tinh thần phơi phới như đã quen với cảnh này, vòng qua hai người họ đi đến trước mặt Tề Giới.

- Tề Giới, tôi thay mặt toàn thể thành viên tổ ngoại cần gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến cậu.

Mấy ngày nay, có thể nói là Tề Giới đã dạy cho đám nhóc hếch mũi lên trời của tổ ngoại cần biết thế nào là núi này cao có núi cao hơn.

Một Người Thức Tỉnh không thuộc chính phủ mà có thể nhiều lần đánh bại Xích Thược, người được công nhận là mạnh nhất tổ ngoại cần, thực sự khiến bọn họ cảm nhận được áp lực và sự cấp bách cực lớn.

Đây là điều mà Tất Bạt rất vui khi được chứng kiến.

Tề Giới nhún vai, thờ ơ đáp lại Tất Bạt:

- Tiện tay thôi.

Tất Bạt không hề giận, ông cười nói:

- Vũ khí trang bị tôi hứa trước đó đã được đưa đến, Đương Quy sẽ hộ tống các cậu cùng về nhà.

Nói rồi ông chỉ vào chiếc xe thiết giáp bên cạnh, Đương Quy mặc thường phục bước xuống từ ghế lái.

Anh ta vừa trở về từ biên giới, công việc tiếp theo đã được xử lý đâu vào đấy.

Trong ánh mắt kinh ngạc của Trần Tử Hào và Tề Giới, Đương Quy đi tới, cười nói:

- Tôi cũng lâu rồi chưa gặp lại chị dâu và Doanh Doanh, đúng lúc tổng bộ cho tôi nghỉ ba ngày, nên đi cùng các cậu về thăm luôn.

Nói rồi anh ta nhìn Tề Giới với ánh mắt như nhìn con rể nhà mình:

- Chàng trai trẻ à, cậu cũng nên đi gặp ba mẹ Doanh Doanh rồi, đừng sợ, tôi đi với cậu.

Trần Tử Hào và Tề Giới:

-...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

(*) Anh hùng ba phút (三分钟侠) là từ lóng trên mạng TQ, dùng để mỉa mai mấy đứa lúc bắt đầu thì rất hùng hổ, khoe khoang sức mạnh dữ lắm, nhưng chỉ duy trì được một lát là hết hơi, đuối sức hoặc bị đánh bại nhanh chóng.