Tận Thế: Tôi nhảy qua nhảy lại giữa việc biến nam rồi biến nữ

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 400

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 665

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10326

1-100 - Chương 99: Sắp bị lộ rồi!

Chương 99: Sắp bị lộ rồi!

Dọc đường đi, Đương Quy như mở máy nói, liên tục kể chuyện nhà với hai người.

Anh ta nhớ lại rất nhiều chuyện cũ, kể về Tề Vĩ Phong, về Tề Doanh.

Anh ta bảo đã chứng kiến Tề Doanh lớn lên, còn từng nghĩ sau này sinh con trai sẽ cho Tề Doanh làm con dâu mình...

Tiếc là đến giờ anh ta vẫn chưa kết hôn, vẫn là một anh chàng độc thân vui tính, càng đừng nói đến chuyện sinh con.

Tề Giới ngồi ghế phụ, trả lời với cái đầu chảy đầy mồ hôi lạnh, Trần Tử Hào ngồi phía sau thì nháy mắt đến mức muốn lé cả mắt.

Khi còn bé, Tề Doanh thường đến chơi ở cục công an nơi người ba Tề Vĩ Phong làm việc, ngoài Triệu Khả Thanh ra, người cô thích nhất chính là Đỗ Tế Trung (Đương Quy).

Đỗ Tế Trung làm việc ở phòng điều tra hình sự, ngoài việc đến hiện trường vụ án giám định, lúc bình thường anh ta đều ở trong phòng thí nghiệm. Tề Doanh hồi bé rất gan dạ, thường xuyên chạy đến phòng điều tra xem bọn họ nghiên cứu vết máu.

Đỗ Tế Trung là người có mạch não kỳ lạ, lúc đó anh ta chỉ là trai dân kỹ thuật hơi ngốc nghếch, thích nhất là giải thích nguyên lý giám định vết máu cho Tề Doanh.

Anh ta cứ thế lâng lâng trong ánh mắt sùng bái của cô bé, thậm chí còn từng lén đưa cô đi xem hiện trường vụ án (tất nhiên là loại không đáng sợ mấy), kết quả bị Tề Vĩ Phong phát hiện, chỉ biết ngoan ngoãn nghe mắng cả buổi.

Nói chung, có thể nói Đỗ Tế Trung là người đã mở ra cánh cửa thế giới mới cho Tề Doanh, khiến cô từ nay về sau yêu thích tiểu thuyết trinh thám, từ nhỏ đã nuôi chí lớn trở thành một chuyên gia giám định dấu vết vĩ đại.

Tiếc thay...

Sau khi sự việc tám năm trước xảy ra, ba hy sinh không rõ ràng, còn Đỗ Tế Trung cũng biệt tăm biệt tích, chỉ có những món quà sinh nhật gửi đều đặn cho Tề Doanh mỗi năm mới chứng minh được rằng anh ta vẫn còn sống.

- Đúng rồi.

Đỗ Tế Trung đột nhiên nói.

- Mẹ con chị dâu chuyển đến thành phố Tân Giang rồi nhỉ, không biết bé Tề Doanh có nhận được quà mà tôi gửi cho vào hai năm trước không.

- Nhận được rồi ạ.

Tề Giới thuận miệng trả lời, anh vẫn nhớ món quà đó là gì, một cuốn Tâm Lý Phạm Tội, một cuốn Đêm Dài Khó Ngủ, đều là tiểu thuyết trinh thám đọc xong khiến người ta ám ảnh mấy ngày liền.

Thấy ánh mắt nghi ngờ của Đỗ Tế Trung quét tới, Tề Giới lập tức bổ sung:

- Tề Doanh đã nói với tôi, mỗi năm hai mẹ con đều về thành phố Côn Ngọc... vào ngày giỗ của ba em ấy, tiện thể lấy đồ chuyển phát nhanh luôn.

Lời nói của Tề Giới khiến Đỗ Tế Trung rơi vào im lặng.

Ngày 12 tháng 8 là ngày giỗ của ba Tề Doanh, cũng là ngày Bong Bóng Không Gian Số Một thành hình.

Đỗ Tế Trung thở dài một hơi, trầm giọng nói:

- Tháng sau... nếu không có nhiệm vụ, tôi sẽ đi cùng hai mẹ con họ.

Tề Giới đột nhiên lên tiếng:

-...Cũng đâu có chứng cớ trực tiếp chứng minh Tề Vĩ Phong... à không, ba Tề đã chết, đúng không ạ?

Ánh mắt của Đỗ Tế Trung đanh lại, anh ta phanh xe lại dừng ở bên đường, nhìn Tề Giới với ánh mắt phức tạp:

- Chàng trai, sao cậu lại biết những chuyện này?

Tề Giới khẽ cụp mắt, nói với giọng điệu bình thản:

- Chỉ là suy đoán thôi, sự mất tích của ba Tề e rằng có liên quan đến Bong Bóng Không Gian... Dù sao thì, không có thi thể, cũng chẳng có tro cốt.

Lời nói của Tề Giới khiến tấm lưng Đỗ Tế Trung còng xuống, anh ta mệt mỏi dựa ra sau, trong mắt tràn ngập nỗi thống khổ sâu đậm.

-...Tôi, tôi không biết.

Anh ta day day mi tâm, bất lực nói, cả người như lập tức già đi mười tuổi.

- Ngay cả chính phủ cũng không biết đội trưởng Tề còn sống hay đã chết...

Trần Tử Hào ngồi ở phía sau kinh ngạc trợn to hai mắt, đáng tiếc hai người ngồi phía trước không ai có ý định giải thích cho cậu biết.

Rất lâu sau đó, Đỗ Tế Trung mới mở miệng nói:

- Các chàng trai, hy vọng hai cậu đừng nói sự thật cho chị dâu và Doanh Doanh biết...

- Không ai biết tương lai sẽ xảy ra chuyện gì... Chú đây chỉ xin hai đứa, hãy bảo vệ họ thật tốt.

Nhìn ánh mắt thành khẩn của Đỗ Tế Trung, Tề Giới xúc động, Trần Tử Hào càng kích động nói lớn:

- Chú cứ yên tâm! Cháu sẽ dùng cả tính mạng để bảo vệ ba mẹ và chị gái!

Tề Giới cũng nhìn thẳng vào mắt Đỗ Tế Trung, gật đầu thật mạnh:

- Đây cũng luôn là suy nghĩ và mục tiêu của tôi.

Sau khúc nhạc đệm ngắn ngủi, Đỗ Tế Trung lần nữa khởi động máy, không khí trong xe cũng thoải mái hơn nhiều.

Dần dà, bọn họ càng lúc càng đến gần thành phố Tân Giang.

Thấy sắp đến trạm thu phí thành phố Tân Giang, Trần Tử Hào lại bắt đầu lo lắng, liên tục nhắn tin cho Tề Giới ngồi ở ghế trước.

"Chị ơi! Sao đây! Sắp về đến nhà rồi, acc clone của chị sắp bị lộ rồi!"

"Chị ơi, chị định nhận lỗi với ba mẹ thế nào đây? Có nói cho họ biết về chuyện liên quan tới tận thế không?"

"Chị, em cũng là kẻ đầu sỏ giấu giếm ba mẹ, có khi nào bị ba mẹ song kiếm hợp bích đánh cho bờm đầu không?"

"..."

Nhìn tin nhắn dồn dập của Trần Tử Hào, khóe miệng Tề Giới giật giật, trả lời:

"Lát nữa chị sẽ tìm cách xuống xe trước, sau đó về nhà trước giải thích tình hình với ba mẹ, em nhất định phải giữ chân chú Đỗ, càng lâu càng tốt!"

Chưa đợi Trần Tử Hào trả lời, Tề Giới đã nói với Đỗ Tế Trung:

- Chú Đỗ, lát nữa đến thành phố Tân Giang, tôi muốn xuống xe trước.

Đỗ Tế Trung hơi sững người một chút, sau đó trên mặt lộ ra ý cười:

- Sao thế kia? Quíu rồi à?

Tề Giới nghẹn họng, mở miệng nói:

-...Dù sao cũng chưa bàn trước với Tề Doanh, hơn nữa, chú xem này, bộ dạng của tôi như vậy không ổn lắm, quà cáp cũng chưa chuẩn bị nữa...

Đỗ Tế Trung đảo mắt qua, quả thật, Tề Giới vẫn đang mặc bộ đồ chiến đấu do Tổ Hành Động Đặc Biệt cung cấp, trên áo còn dính vết máu, cộng thêm kiểu tóc gần như trọc lóc của anh, trông rất 'hình sự'.

- Được rồi, nhà cậu ở đâu? Tôi đưa cậu về thay bộ quần áo sạch sẽ, rồi mua ít quà cùng đến nhà Tề Doanh. Tôi cũng nên mang chút quà này nọ.

Tề Giới quả thực sắp bị Đỗ Tế Trung làm cho nghẹn chết, anh vốn định chuồn luôn, nhưng đành nuốt nước bọt, bất đắc dĩ nói:

- Thế này đi chú Đỗ, hai người đi mua đồ, tôi về nhà thay quần áo, rồi gặp nhau ở cổng khu dân cư nhà Tề Doanh nhé.

Lúc này Đỗ Tế Trung cuối cùng cũng đồng ý, sau khi ra khỏi trạm thu phí liền thả Tề Giới xuống.

Khi xuống xe, Tề Giới ra hiệu bằng mắt với Trần Tử Hào mấy lần, Trần Tử Hào chỉ có thể toát mồ hôi lạnh gật đầu.

- Ha ha.

Đỗ Tế Trung đột nhiên bật cười.

Trần Tử Hào giật cả mình, mồ hôi trên trán chảy càng nhiều hơn.

- Không ngờ thằng nhóc này cũng có lúc căng thẳng cơ đấy.

Giọng nói của Đỗ Tế Trung đầy ý cười.

- Tôi còn tưởng mặt thằng nhóc này lúc nào cũng lạnh như tiền, lúc nào cũng giữ cái bộ dạng bình thản dù trời có sập ở trước mặt... Ai mà ngờ cũng có chuyện khiến cậu ta phải lo lắng và để tâm đến vậy.

Biết Đỗ Tế Trung hiểu lầm, Trần Tử Hào chỉ có thể giữ khuôn mặt cứng đờ hùa theo vài tiếng.

...

Tề Giới xuống xe đi vào một góc khuất, sau đó nhanh chóng ẩn thân, rồi chạy như điên về nhà với tốc độ cực nhanh, dọc đường chạy lướt qua như một cơn gió, không biết đã làm rối tóc bao nhiêu chị gái trên đường.

Cuối cùng, 10 phút sau, anh đã về đến cửa nhà.

Trong nháy mắt, Tế Giới đã biến lại thành Tề Doanh, vừa mở cửa nhà, cô liền nhìn thấy mẹ và chú Trần đang lo lắng chờ đợi trong phòng khách, cùng với chú mèo mướp đang trông ngóng.

- Meo!

[Chủ nhân!]

Mèo mướp lập tức nhảy cỡn lên lao vào lòng Tề Doanh, được cô tóm gọn.

Vừa ngước mắt lên nhìn liền nhìn thấy mẹ đang giận dữ đứng phía sau, Tề Doanh lập tức xìu xuống.

- Mẹ...

- Doanh Doanh! Con và Trần Tử Hào rốt cuộc đã đi đâu hả! Nhiều ngày liền không về nhà, còn mất liên lạc mấy ngày nữa!

Bà Liễu nhéo lỗ tai Tề Doanh, đôi mắt hoa đào tràn ngập vẻ giận dữ.

- Ui ui! Mẹ... Mẹ! Mẹ buông tay ra trước đã, con nói ngay đây!

Dưới màn trình diễn nhe răng trợn mắt của Tề Doanh và sự can ngăn của chú Trần, bà Liễu cuối cùng cũng buông tay.

- Con nói đi!

Bà Liễu vẫn giữ vẻ mặt lạnh như tiền, khoanh tay trừng mắt nhìn Tề Doanh.

- Còn em trai con đâu? Sao nó vẫn chưa về?

Tề Doanh gãi cằm mèo con, đáng thương nói:

- Trần Tử Hào không sao đâu ạ, xíu nữa là về tới thôi.

-...Chuyện là thế này, mẹ cũng biết là Trần Tử Hào đi chơi mà, rồi nó có một người bạn ở thành phố Tây Song, thế là nó rủ con và bạn của nó cùng đi chơi.

- Sau đó, không ngờ bạn nó lại gặp kẻ xấu! Có người lừa nhỏ, muốn dụ nhỏ sang Bắc Myanmar để làm kẻ lừa đảo qua mạng!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!