Chương 97: Con người rồi sẽ thay đổi
[Đương nhiên, chính phủ cũng có nỗi lo tương tự, nên vào lúc đó, thật ra phía lãnh đạo cấp cao vẫn luôn không đồng ý cách làm này.]
Bạch Truật không kìm được cười khẽ một tiếng.
[Trên thực tế, cách làm này là do thầy tôi đề xuất, lúc đó ông ấy vẫn chưa là phó cục trưởng, nhưng ông ấy là một trong những nhà khoa học đầu tiên tiếp xúc với ô nhiễm.]
[Khi đó, Bong Bóng Không Gian Số Một vừa xuất hiện, các nhà khoa học đứng đầu toàn quốc đều lao đầu vào nghiên cứu, nhưng không tìm ra được manh mối. Đồng thời, khắp nơi trên cả nước cũng bắt đầu xảy ra các vụ mất tích tương tự.]
[Do thiếu hụt dữ liệu thực nghiệm nghiêm trọng, thầy đã dứt khoát đi theo quân đội tiến vào Bong Bóng Không Gian mới xuất hiện, và cuối cùng may mắn thoát ra, mang về những dữ liệu nghiên cứu quý giá. Mà bản thân ông ấy cũng thức tỉnh dị năng hệ tinh thần dưới sự ăn mòn của ô nhiễm.]
[Chính vì vậy, ông ấy vẫn luôn nghiên cứu về ô nhiễm và dị năng hệ tinh thần, không lâu sau đó đã đề xuất lên chính phủ ý tưởng về Dấu Ấn Tư Tưởng.]
[Trên thực tế, đề xuất của ông ấy rất thiết thực, ngay lúc đó, do chưa hiểu rõ về ô nhiễm và Đọa Chủng, nhân viên nhà nước đều bị bao phủ trong sự khủng hoảng, số lượng quân nhân tử vong cao đến kinh người, mà các nhà nghiên cứu trong quá trình tiếp xúc gần với xác chết của Đọa Chủng cũng bất giác bị ảnh hưởng bởi sự ăn mòn của ô nhiễm, tư duy trở nên nhạy cảm và cực đoan, thậm chí xảy ra biến dị, dẫn đến thảm kịch xuất hiện.]
[Thầy ấy cho rằng, ô nhiễm là đòn tấn công nhằm vào tinh thần của con người, cấy ghép Dấu Ấn Tư Tưởng có thể ngăn chặn hoặc kéo dài sự biến dị một cách hiệu quả.]
[Ban đầu, chính phủ vẫn không chấp nhận đề xuất của ông ấy, nhưng sau đó sự việc càng lúc càng trở nên nghiêm trọng, không chỉ là bị ảnh hưởng bởi ô nhiễm, mà việc nước ta phát cảnh báo lên Liên Hợp Quốc đã khiến nhiều quốc gia cử gián điệp tìm cách xâm nhập, gây ra sự cố rò rỉ ô nhiễm tại viện nghiên cứu tổng bộ, thêm cả Thánh Đình vẫn luôn tìm cách đột nhập vào Bong Bóng Không Gian Số Một, gây ra thương vong lớn về người.]
[Cho nên, vào năm thứ hai, chính phủ đã bí mật thông qua dự luật Dấu Ấn Tư Tưởng, do thầy chịu trách nhiệm thi hành, đầu tiên là cấy ghép tư duy cho các nhân viên liên quan của viện nghiên cứu và quân đội.]
[Tất nhiên, các nội dung can thiệp tư duy cụ thể đã qua nghiên cứu và kiểm soát của nhiều bên, điều khoản cụ thể lên tới con số 280, đồng thời đảm bảo tối đa sự tự do tư tưởng cho người được cấy ghép. Quá trình cấy ghép cũng được giám sát toàn bộ bởi những Người Thức Tỉnh hệ tinh thần khác của chính phủ, đảm bảo hoàn toàn thực hiện đúng yêu cầu.]
[Quả nhiên, sau khi chấp hành dự luật Dấu Ấn Tư Tưởng, bầu không khí nghiên cứu đã được cải thiện đáng kể, chỉ cần không tiếp xúc sâu với ô nhiễm, các nhà nghiên cứu đều có thể giữ được tâm trạng bình thường.]
[Thậm chí là nhiều nhân viên vừa tiếp nhận Dấu Ấn Tư Tưởng xong liền lập tức quỳ xuống sám hối, khai báo hành vi bán đứng bí mật quốc gia của bản thân, một số gián điệp cấp cao do nước khác phái đến còn bày tỏ sẵn sàng làm gián điệp hai mang, cung cấp thông tin ngược lại. Ngay cả người của Thánh Đình nằm vùng trong chính phủ cũng lần lượt bị lôi ra từng kẻ một.]
Nghe đến đây, ánh mắt của Tề Giới hơi dao động:
[Vậy anh cũng đã bị cấy ghép rồi?]
Bạch Truật bật cười:
[Đúng vậy, lúc đó tôi là một nghiên cứu viên bình thường của viện nghiên cứu, đương nhiên cũng nằm trong phạm vi nhân sự được cấy ghép Dấu Ấn Tư Tưởng.]
[Trên thực tế, chính Dấu Ấn Tư Tưởng này đã cứu cái mạng nhỏ của tôi.]
[Một năm sau khi cấy ghép Dấu Ấn Tư Tưởng, tôi bị Thánh Đình bắt đi, đến khi được cứu ra thì đã biến thành thứ nửa người nửa Đọa Chủng. Phần lớn mọi người trong viện nghiên cứu đều cho rằng nên giết tôi ngay tại chỗ, chỉ có thầy là kiên quyết giữ tôi lại.]
Bạch Truật thở dài:
[Bởi vì ông ấy phát hiện ra, cái Dấu Ấn Tư Tưởng được để lại trước kia vẫn còn tác dụng, tôi vẫn chịu sự ràng buộc của 280 điều luật tư duy đó. Đây cũng trở thành lý do chính phủ sẵn sàng tin tưởng tôi.]
Tề Giới nhướng mày:
[Vậy tại sao anh lại muốn tôi xóa bỏ cái Dấu Ấn Tư Tưởng đó?]
Bạch Truật từng nói với anh rằng, sâu trong tư duy của hắn có Dấu Ấn Tư Tưởng do thầy mình để lại, và Tề Giới có thể dễ dàng xóa bỏ nó.
Nghe câu hỏi của Tề Giới, Bạch Truật im lặng giây lát, thật lâu sau mới mở miệng nói:
[Anh biết không, con người rồi sẽ thay đổi.]
[Cho tới nay, tôi vẫn luôn vô cùng kính trọng thầy ấy, là thầy đã quyên tặng phòng sách cho trại trẻ mồ côi, là thầy đã dẫn dắt tôi tìm thấy con đường đam mê, cũng là thầy, vào thời khắc quan trọng, đã trao cho tôi sự tin tưởng hiếm có.]
Bạch Truật thở dài thườn thượt, nói tiếp:
[Thế nhưng, sau khi con người nắm giữ sức mạnh và quyền lực, bọn họ sẽ dần dần không còn là chính mình nữa.]
[Khi lần đầu tiên ông ấy tự ý sử dụng dị năng hệ tinh thần lên người sống sót, xem trộm và sửa đổi ký ức của người đó mà không có sự cho phép của chính phủ, tôi đã biết ông ấy thay đổi rồi.]
[Người thầy ngày trước sẽ luôn giữ thái độ cẩn thận và tôn trọng sinh mệnh, còn kẻ hiện tại lại ngày càng tùy tiện xem trộm ký ức người khác, sửa đổi, đắp nặn theo ý muốn của mình... Có lẽ, khi con người nắm giữ sức mạnh có thể tùy ý chi phối người khác, việc kiềm chế bản thân liền trở nên vô cùng khó khăn.]
Tề Giới nheo mắt lại, thật ra anh rất thấu hiểu những biến chuyển trong tâm tư của người được Bạch Truật gọi là thầy kia.
Khi Tề Giới dùng tinh thần lực khống chế tất cả những người sống sót trong Bong Bóng Không Gian, cái cảm giác nắm quyền điều khiển ấy quả thực khiến người ta say mê.
Anh có thể tùy ý xem ký ức của người khác, có thể tiện tay xóa bỏ suy nghĩ của bọn họ, thậm chí có thể khiến người ta lập tức biến thành con rối hoàn toàn trung thành với mình.
Cảm giác này rất dễ khiến người ta lạc lối, trở thành kẻ độc tài về mặt tinh thần.
Cho nên, sau khi ra khỏi Bong Bóng Không Gian, Tề Giới vẫn luôn tránh lạm dụng dị năng hệ tinh thần, để ngừa bản thân lại rơi vào trạng thái đó.
Nhưng rõ ràng, người thầy nọ của Bạch Truật đã không thể quay đầu lại được nữa. Ông ta đang làm những việc mình cho là đúng, kiên định tiến bước theo lý tưởng của riêng mình.
[Lý do tôi bảo anh cấy dấu ấn tinh thần vào sâu trong ý thức của tôi cũng là muốn để lại cho thầy, cho thế giới một con đường lui...]
- Anh Giới?
Giọng nói của Hứa Hồng Mai kéo Tề Giới ra khỏi dòng suy tư.
Trên mặt cô mang theo vẻ vui mừng. Vừa rồi cô vẫn luôn thử nghiệm các cách sử dụng dị năng khác, cuối cùng lúc nãy đã thành công biến khuôn mặt mình thành dáng vẻ của người khác.
Nhìn 'Trần Tử Hào' thân hình nóng bỏng nở nụ cười ngọt ngào, giọng nói trong trẻo ở trước mặt, Tề Giới sửng sốt giây lát, sau đó không nhịn được bật cười thành tiếng.
Hứa Hồng Mai nhìn bộ dạng phản chiếu trong gương, cũng khúc khích cười theo.
Cười xong cô còn lấy điện thoại ra chụp tự sướng vài tấm.
- Được rồi, tôi chỉ có thể dạy cô đến đây thôi.
Tề Giới thu lại nụ cười, nói tiếp:
- Tiếp theo phải dựa vào chính cô rồi.
...
Khi Tề Giới đến sân huấn luyện, nơi này đã chật kín thành viên tổ ngoại cần như mấy ngày trước, Trần Tử Hào đang trò chuyện rôm rả trong đám người, khi trông thấy Tề Giới và Hứa Hồng Mai đi vào thì hớn hở chạy tới.
- Anh Giới, hôm nay là lần cuối chị Xích Thược khiêu chiến anh rồi, cái đám tổ ngoại cần kia còn lén mở sòng cá cược, cược xem trong 10 phút ai chiếm được ưu thế á.
Hứa Hồng Mai hào hứng xúm lại:
- Tỉ lệ cược bao nhiêu vậy?
- Tỉ lệ là 4 ăn 3, anh Giới 4, tuy chị Xích Thược đã thua hai lần, nhưng mọi người đều thấy rõ sự tiến bộ của chị ấy, vẫn rất tin tưởng vào chị ấy.
Nhìn Xích Thược hừng hực chiến ý trong sân, khóe miệng Tề Giới cong lên:
- Thế cậu đặt ai?
- Em á? Tất nhiên là đặt anh Giới rồi!
Trần Tử Hào ghé tai thì thầm:
- Chị ơi, em đặt hết tiền lì xì của mình vào đó rồi, chị đừng để em mất hết gia sản nha!
Tề Giới cạn ngôn xoa đầu cậu, sau đó bước vào trong sân huấn luyện, chạm mắt với Xích Thược.
- Người anh em Tề à, hôm nay phải cho anh thấy được thực lực hoàn chỉnh của tôi!
Xích Thược siết chặt nắm đấm, ngọn lửa từ từ bùng lên trong đôi mắt.
- Anh cũng đừng giấu nghề nữa, bung hết sức mà đấu với tôi một trận ra trò nào!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
