Chương 269: Náo loạn (2)
“Thật buồn cười. Cùng họ mà lại đấu đá xem ai giết ai được chứ.”
Trương Phi ngồi xổm xuống để ngang tầm mắt với nam nhân rồi hỏi đùa giỡn.
“Phải không?”
Màu sắc mà bất kỳ ai trong gia tộc họ Đổng cũng mang theo ký ức không tốt.
Đôi mắt đỏ rực giống hệt Lữ Bố nhìn thẳng vào nam nhân.
Nam nhân như muốn xua tan nỗi sợ mà nghiến răng ken két rồi hét lên.
“Im mồm đi! Con nhãi như ngươi làm sao hiểu được nỗi hận này!”
“Ồ? Còn sức hét lớn nhỉ.”
Dù Trương Phi có phản ứng thế nào thì nam nhân cũng chẳng quan tâm mà hét tiếp.
“Ngươi nếu là người thì phải hiểu chứ!”
“…….”
“Không thể sống chung trời với kẻ thù đã hại gia đình!”
“Vậy sao.”
Trương Phi nghe lặng lẽ lập luận của người đàn ông rồi lẩm bẩm một câu.
“Nếu như trước đây thì đừng nói đến chuyện này, đầu đã rơi rồi.”
“Cái gì…?! ”
“Chỉ là lẩm bẩm một mình thôi. Đừng bận tâm.”
Trương Phi dùng biểu cảm thật sự chẳng có gì mà cười toe toét.
Nhưng nam nhân nhận ra được.
Sau nụ cười ấy là sự chế giễu và khinh miệt.
Giọng điệu hỏi bình tĩnh hoàn toàn trái ngược với biểu cảm cười nhếch mép.
Nhận ra nữ nhân trước mặt từ đầu đã có ý định trêu ngươi mình thì nam nhân giận dữ đỏ mặt tía tai.
“Con khốn kia…!”
“Ơ? Đột nhiên sao vậy? Giận rồi à?”
Trương Phi nhìn thẳng nam nhân rồi cong mắt cười.
“Nhưng giờ giận thì làm được gì? Giận thì sức mạnh tăng lên sao?”
“Im mồm đi──!!”
“Muốn im thì trước hết phải ra khỏi nhà lao đã chứ?”
Quan Vũ nhìn Trương Phi hành động như trẻ con thì thở dài.
“Ích Đức, đủ rồi.”
“Hử? Sao vậy?”
“Hành động quá bừa bãi thì uy tín của chủ công sẽ bị tổn hại.”
“A…”
Đối diện ánh mắt Quan Vũ thì Trương Phi theo bản năng nhận ra.
Nếu không nghe lời nữa thì nắm đấm đáng sợ ấy lại đập vào mình.
Nghĩ rằng nếu một ngày nào đó đột nhiên mình ngu ngốc thì chắc chắn là do Vân Trường tỷ tỷ gây ra nên Trương Phi ngoan ngoãn lui lại.
Lưu Bị nhìn cảnh ấy rồi hỏi.
“Giờ đã thỏa mãn tò mò chưa?”
“…Đại khái rồi?”
Trương Phi hơi mơ hồ nhưng vẫn gật đầu đáp câu hỏi của Lưu Bị.
“Trước hết thì tên này khá ngu ngốc là rõ rồi.”
“Cái gì…!”
“Giải thích thì chắc cũng không hiểu nên ta không nói.”
Trước lời nói chọc ngoáy đến cùng của Trương Phi thì nam nhân càng đỏ mặt hơn.
Cộp. Cộp.
Lúc ấy từ xa vang lên tiếng bước chân của nhiều người.
Quan Vũ, người vẫn đứng yên không nhúc nhích, dùng giọng điềm tĩnh mở miệng.
“Có vẻ đã đến rồi.”
“…Ai vậy?”
“Xem đi.”
Không lâu sau khi Quan Vũ và Trương Phi trò chuyện thì một nhóm người xuất hiện.
Chỉ nhìn thoáng qua cũng cảm nhận được là binh tinh nhuệ.
Nữ nhân xinh đẹp dẫn đầu nhóm binh sĩ ấy.
“…Các vị.”
Điêu Thuyền.
“Có việc gì với tội nhân sao?”
Nữ nhân ấy dùng giọng đẹp đến mức ngay cả nữ nhân cũng phải khen ngợi mà hỏi.
“Ngươi, con khốn kia…!”
Lúc ấy nam nhân đang ngồi ngẩn ngơ thì mở to mắt lao vào song sắt.
Nam nhân hét lớn.
“Con khốn phản bội──!! Mặt mũi gì mà xuất hiện ở đây──!!”
“Hử?”
Trước tình huống không bình thường thì Trương Phi lộ vẻ nghi hoặc.
Trong đầu Trương Phi chỉ có một người mà tên kia gọi là phản bội.
“…Phản bội?”
Như thể xác nhận dự đoán của Trương Phi không sai thì một thiếu nữ xuất hiện trước tiếng hét của nam nhân.
Ngoại hình còn non nớt như vừa làm lễ thành nhân.
Mái tóc trắng bạch kim dài đến vai.
Nhìn đến đó thì Trương Phi gật đầu.
Thiếu nữ ấy chính là đương sự đang được đồn đại từ hôm qua.
Nghe nói trước khi hộ vệ tướng quân của Đại tướng quân ra tay thì nàng đã đánh ngã hết đám kia.
Trương Phi biết hộ vệ tướng quân của Đại tướng quân là ai nên nghĩ đó là phán đoán rất sáng suốt.
Nếu vị hộ vệ tướng quân ấy trực tiếp ra tay thì không chỉ một hai mạng sống là xong đâu.
Thiếu nữ dùng ánh mắt sắc bén như mèo nhìn người đàn ông rồi nói.
“Phản bội là ngươi chứ. Đồ ngu ngốc.”
“Cái gì?”
“Vì việc ngươi hành động không suy nghĩ mà đầu người khác cũng có thể rơi.”
Không biết vì tâm trạng không tốt hay vốn đã vậy nhưng thiếu nữ dùng giọng rất the thé nói tiếp.
“Đã làm lễ thành nhân rồi mà sao còn hành động như trẻ con thế?”
“…Miệng rộng nên nói bừa à.”
“Ôi chà, miệng rộng nói bừa là ngươi mới đúng.”
Nói đến đó thiếu nữ lạnh lùng cứng mặt.
“Đồ ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân.”
“…….”
Miệng lưỡi khá cay nghiệt.
Từ ánh mắt sắc bén như mèo đã đoán được đại khái nhưng đương sự của tin đồn cũng có cá tính dữ dằn.
Khi nam nhân bị khí thế thiếu nữ áp đảo mà im bặt thì Điêu Thuyền ra lệnh cho binh sĩ.
“Đưa đến hình trường.”
“Vâng!”
Binh sĩ dùng động tác chuẩn mực lần lượt đưa tội nhân bị giam đi.
Khi nhìn cảnh kéo lê những kẻ còn bất tỉnh ra ngoài thì Lưu Bị hỏi.
“Giờ chúng sẽ thế nào?”
“Sẽ bị xử cực hình.”
Điêu Thuyền dùng giọng lạnh lùng bình thản đọc.
“Âm mưu ám sát Đại tướng quân không phải chuyện có thể bỏ qua nhẹ nhàng.”
“…….”
“Như lời đứa trẻ kia nói, chúng đã phụ lòng ân nghĩa là sự thật.”
Nghe câu trả lời của Điêu Thuyền thì Lưu Bị quay đầu nhìn đám tội nhân.
Có lẽ việc Đại tướng quân ủy quyền cho Điêu Thuyền lại là may mắn.
Nếu việc này kéo dài đến tay hoàng đế bệ hạ thì kết cục của chúng chắc chắn không tốt đẹp.
Việc liên quan đến Đại tướng quân thì tay chân hoàng đế càng tàn nhẫn là bí mật công khai.
Ít nhất sẽ không nhân từ mà chặt đầu một nhát.
Với hào tộc Kinh Châu đã vậy, với Viên Thuật luôn níu chân Đại tướng quân cũng vậy.
“Nhiều lắm thì cũng chỉ khoảng nhược quan (弱冠, 20세) thôi.”
Lưu Bị nhìn đám người bị giam trong lao ngục thì lẩm bẩm.
“Không kiềm chế được huyết khí trẻ trung mà làm chuyện quá lớn.”
Nghe vậy thì Trương Phi mở miệng.
“Dù sao thì bọn chúng cũng đạt được một điều muốn rồi chứ.”
“…Ý ngươi là sao.”
Quan Vũ lo lắng không biết đứa ngốc này lại nói gì.
“Không còn phải sống chung trời với kẻ thù nữa chứ?”
“…….”
“Tốt rồi. Ít nhất nhắm mắt cũng được thanh thản… Kyaa!”
Quan Vũ nghe lời Trương Phi thì lại giáng một quả đấm vào đầu nàng.
Trọng lượng đòn đánh nặng hơn bình thường khiến tiếng kêu của Trương Phi cũng lớn hơn.
“Ta đã bảo đừng hành động bừa bãi rồi mà?”
“Ư ư…”
Trương Phi cũng biết mình chọc ngoáy quá nên không nói gì thêm.
Khi Quan Vũ và Trương Phi đang trò chuyện thì Lưu Bị quay đầu lại nhìn Điêu Thuyền rồi trầm tư gì đó.
“…….”
Dáng vẻ Điêu Thuyền quá đỗi điềm tĩnh một cách dị thường.
Lưu Bị, người có khả năng nhận biết cảm xúc con người cực kỳ xuất sắc, thì thầm nhỏ.
“…Có vẻ việc lấy hết can đảm là đúng đắn rồi.”
“Hử? Huyền Đức tỷ tỷ, ý gì vậy?”
“Không có gì đâu.”
Mới về chưa được bao lâu mà đã có người đi sau vượt lên trước rồi.
Đương nhiên Lưu Bị chỉ có thể cười khổ.
──────────
“Tất cả đều bị chặt đầu sao?”
“Vâng ạ.”
Nghe báo cáo rằng những thị tòng định ám sát tôi đều bị xử cực hình thì tôi gật đầu.
“Chắc chắn sẽ bị triệu đến hoàng cung thường xuyên trong thời gian tới.”
Tôi thở dài khi nghĩ đến việc sẽ bị hoàng đế bệ hạ hỏi đủ thứ.
Đại khái cuộc trò chuyện sẽ thế nào thì cũng đoán được.
Chắc chắn sẽ nói tôi quá nhân từ trong việc xử phạt hay gì đó, nghe mà lạnh gáy.
Tôi đang sắp xếp tình hình thì hỏi cô gái đang giữ tư thế hành lễ giống hệt Điêu Thuyền.
“Dù sao thì ngươi một mình đánh ngã hết đám thị tòng định ám sát ta sao?”
“Không có gì to tát ạ.”
Cô gái đáp như không có gì nhưng quả thật rất to tát.
Đứa trẻ vừa làm lễ thành nhân đã đánh ngã nhiều tráng đinh.
Tên chắc là Đổng Bạch thì phải.
Theo ký ức của tôi thì đó là cháu gái của Đổng Trác.
“Hừm…”
Tôi nhìn thiếu nữ mang ngoại hình sắc sảo giống mèo mà trầm tư.
“Nghe nói dùng bàn trong nhà đập đầu khiến chúng bất tỉnh…”
“Ưc.”
Thiếu nữ tóc trắng, Đổng Bạch nghe hành động thiếu phẩm cách của mình bị nhắc đến thì thân thể run lên.
Tôi nhìn chằm chằm Đổng Bạch hồi lâu rồi chậm rãi mở miệng.
“Lại gần đây nào.”
“Vâng ạ.”
Đổng Bạch nghe lời tôi thì tiến lại gần, tôi vươn đầu ra xem kỹ mái tóc trắng của con bé.
“…?! ”
“Ưm…”
Đôi mắt trắng giống hệt tóc.
Tóc hơi xoăn dài đến vai.
Nếu làm kiểu đầu bánh bao thì đúng là nhân vật từ đó bước ra.
Nghe nói sức mạnh cũng lớn nên nếu cầm chùy sắt thì hoàn hảo luôn.
“…….”
Tôi bị cuốn vào ngoại hình quá quen thuộc nên chưa kịp nhận ra phản ứng xung quanh.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
