Chương 268: Náo loạn (1)
Sau khi ôm Điêu Thuyền thì sinh hoạt hàng ngày của tôi cũng không có thay đổi lớn.
Gió lạnh cắt da cắt thịt thổi liên tục, thời tiết chết tiệt cứ đổ tuyết xuống không ngừng.
Những binh sĩ dưới sự dẫn dắt của tướng lĩnh đang hăng hái lăn lộn, những binh sĩ khác thì dùng đôi mắt đờ đẫn như cá đông lạnh mà nhìn về ngọn núi xa xôi rồi thực hiện tác chiến dọn tuyết.
Những đứa trẻ ném tuyết vào nhau rồi cười khúc khích, cùng với binh sĩ dùng xẻng đào tuyết tụ tập một chỗ thì cá nhân tôi thấy khá ấn tượng.
Nếu có thể chụp ảnh lưu lại thật đẹp thì có lẽ cũng đủ sức tranh giải Pulitzer không chừng.
“Chủ nhân.”
“…?”
Khi tôi đang ngẩn ngơ nhìn ra cửa sổ thì Điêu Thuyền xuất hiện.
Tôi liếc mắt nhìn Điêu Thuyền rồi dùng giọng điềm tĩnh mở miệng.
“Có chuyện gì?”
“Một vài thị tòng trong nhà chúng ta đã gây ra vấn đề.”
“Vấn đề?”
Tôi lộ vẻ nghi hoặc.
Những thị tòng làm việc trong nhà tôi hầu hết đều được giáo dục từ nhỏ nên sẽ không gây chuyện.
Chẳng lẽ vô tình bị cuốn vào rắc rối của nhà khác?
Nhìn biểu cảm nghi hoặc của tôi thì Điêu Thuyền vẫn dùng giọng đẹp đẽ dễ nghe báo cáo với tôi.
“Những kẻ chủ mưu phần lớn đều xuất thân từ gia tộc có danh tiếng.”
“A… Là vấn đề như vậy sao.”
Tôi gật đầu.
Thị tòng trong nhà tôi thường chia thành hai loại.
Loại thứ nhất là những đứa trẻ mồ côi cha mẹ sớm trong loạn thế, lang thang ngoài đường rồi được tôi mang về.
Loại thứ hai…
Là khi quan hệ gia tộc phạm tội bị chặt đầu hàng loạt thì tôi che chở những đứa trẻ vô tội.
Điêu Thuyền nói những thị tòng gây chuyện lần này thuộc loại thứ hai.
Nghe đến đây thì tôi đã nắm được đại khái chúng gây ra vấn đề gì.
Điêu Thuyền, người từ trước đã chịu trách nhiệm những việc to nhỏ trong nhà, báo cáo với tôi đến mức này thì chắc chắn là việc nghiêm trọng.
Đại khái là nhân cơ hội tìm cách gây hại cho tôi, kẻ thù của gia tộc chúng.
Hoặc là bán thông tin nội bộ cho thế lực đối địch.
“Chúng là những kẻ nửa đêm giấu vũ khí rồi hướng về phòng chủ nhân.”
“…….”
Tôi tiếp tục nghe Điêu Thuyền giải thích thì xác nhận dự đoán của mình không sai.
Điêu Thuyền hỏi tôi.
“Những kẻ này nên xử lý thế nào ạ.”
“…Ngươi tự quyết định đi.”
Tôi cảm nhận vị đắng nơi cuống họng rồi giao quyền quyết định cho Điêu Thuyền.
“Vâng ạ. Vậy thì tiểu nữ sẽ tự xử lý.”
Nhận được quyền từ tôi thì Điêu Thuyền dùng tư thế không một chút rối loạn hành lễ với tôi.
Thật sự đáng tin cậy.
Nếu có hầu gái vạn năng thì chắc cảm giác giống hệt thế này.
“…Hà.”
Tôi nhìn Điêu Thuyền lui khỏi chỗ rồi thở dài.
Tôi không phải không hiểu những kẻ nổi loạn chống lại mình.
Cánh tay luôn cong vào trong, máu còn đặc hơn nước.
Dù tôi có cứu sống những đứa trẻ thì từ góc nhìn của chúng, tôi chẳng khác gì kẻ thù đã diệt sạch trưởng bối gia tộc.
Diệt sạch trưởng bối gia tộc nghĩa là bao gồm cả phụ mẫu của những đứa trẻ ấy.
Tôi cũng nhận thức được điều đó nên cố gắng tránh đổ máu nhiều nhất có thể.
Nhưng cuối cùng vẫn rơi vào tình huống không thể tránh.
───Thiêu rụi toàn bộ thành thị, những thứ vướng víu thì giết sạch hết!
Đại hỏa hoạn Trường An.
Chỉ trong một đêm mà hơn mấy chục vạn người chết đi.
Cảnh tượng Trường An cháy rụi chỉ còn tro tàn khiến ngay cả tôi cũng phải nhắm mắt lại.
Những thứ hình người nhìn đâu cũng thấy lúc ấy đến giờ vẫn còn sống động trong đầu.
Đổng Trác.
Hắn khiến vô số người vô tội đổ máu, tích lũy vô số nghiệp chướng.
Trường hợp đối xử như ác ma với người khác nhưng lại hết mực yêu thương gia đình thì rất phổ biến.
Đổng Trác chính là trường hợp điển hình.
Không chỉ vung tiền của cải cho người thân một cách bừa bãi mà còn lạm dụng quyền lực đưa những đứa trẻ chưa biết gì lên chức vị cao.
Hành vi ngang ngược đến mức không thể đong đếm.
Một mình mạng sống của Đổng Trác không thể bù đắp được tình hình ấy nên những kẻ dù chỉ được chút lợi lộc từ hắn cũng không tránh khỏi mất đầu.
Những đứa trẻ thì tôi phải chịu tổn thất chính trị mới cứu được.
Nếu hoàng đế bệ hạ, người hoàn toàn ủng hộ tôi, không ra tay thì vài tên vẫn còn bám như đỉa khiến tôi phiền phức đến giờ.
Về việc hoàng đế bệ hạ đã ra tay thế nào thì tôi xin giữ kín.
Những kẻ công khai mỉa mai tôi trước mặt vì đã giúp đỡ gia tộc nghịch tặc thì mỗi ngày trôi qua lại biến mất một tên, đến giờ vẫn chưa quen nổi.
Đây là chính trị khủng bố hay gì đó sao.
Bệ hạ từ nhỏ đã chứng kiến hành vi ngang ngược của Thập Thường Thị và Đổng Trác ở gần nên đã lệch lạc rất nhiều.
Tôi tự tay giết phụ mẫu chúng, rồi trực tiếp thu dưỡng những đứa trẻ trở thành cô nhi vì điều đó.
Có lẽ ai đó sẽ chỉ trích rằng tôi để lại hậu họa vì lòng trắc ẩn đáng thương.
Nhưng biết làm sao được.
Giống như ai cũng có giới hạn không thể nhượng bộ, tôi từ trước vốn đã là loại người như vậy.
──────────
Nhà lao dưới lòng đất ở Lạc Dương, nơi giam giữ tội nhân.
Nơi thậm chí thông gió cũng không ra gì, vệ sinh chỉ giữ ở mức tối thiểu.
Dĩ nhiên cơm ở đây cũng chẳng có chút hương vị nào.
Dù có khả năng cải thiện nhà lao thì vẫn duy trì tình trạng này vì lý do đơn giản.
Thấy phí phạm khi đối xử tử tế với tội nhân.
Những binh sĩ làm việc ở nơi này hầu hết đều vì lý do riêng mà mang ác ý với tội phạm.
Chỉ cứu mạng đã phải cảm tạ rồi, dám đòi hỏi đối xử quá phận sao mà còn ép tội nhân.
May mắn là binh sĩ vẫn không vi phạm quân lệnh.
Dù sao thì nơi không thể sống lâu dài của con người ấy giờ có một đám người ngã xuống bất tỉnh.
Trương Phi, người nghe tin nên đến xem tội nhân mới, mở miệng.
“Đám này chính là bọn chúng sao?”
“Ừ. Cho đến khi quyết định thì tạm giam ở đây.”
Trương Phi nghe Quan Vũ giải thích thì tặc lưỡi chậc chậc.
“Chặt đầu ngay thì cũng chẳng ai nói gì mà mềm yếu quá.”
“Ích Đức. Vô lễ.”
“A, biết rồi. Sẽ không nói nữa nên đừng giơ nắm đấm.”
Trương Phi lẩm bẩm rằng từ đêm ấy Quan Vũ nghiêm khắc quá thì Quan Vũ liền giáng một quả đấm xuống đầu.
“Ư a!”
“…….”
Khi Lưu Bị đang nhìn cảnh ấy thì cười khổ, một trong những kẻ bất tỉnh ngã xuống mở mắt.
“…Khục!”
Có lẽ vì tiếng tỷ muội Lưu Bị nói chuyện xung quanh quá ồn ào.
Nam nhân như vừa gặp ác mộng thì thở hổn hển rồi ngồi dậy lẩm bẩm.
“Đây, đây là nơi đâu…”
“Cái gì? Tỉnh rồi à?”
Trương Phi thốt lên thì nam nhân chớp mắt rồi vội hét.
“Đây là đâu! Tình huống này rốt cuộc…!”
“Vẫn chưa nhận thức được tình hình sao?”
Trương Phi dùng cán Trượng Bát Xà Mâu gõ gõ song sắt.
“Các ngươi giờ bị giam rồi.”
“Cái, cái gì mà…”
Nam nhân lẩm bẩm ngẩn ngơ thì một cảnh tượng hiện lên trong đầu.
‘Thật sự định làm chuyện đó sao?’
‘Ừ.’
Nam nhân gọi đồng bọn vào đêm khuya, giấu vũ khí trong người rồi nói tiếp.
‘Nếu không phải bây giờ thì không thể báo thù cho gia đình được. Các ngươi cũng biết mà.’
‘Điều đó thì…’
‘Ta nhắm mắt lại là thấy mặt phụ mẫu, các ngươi thì không phải sao?’
Nam nhân lớn tuổi nhất gầm gừ thì những người xung quanh đáp.
‘A, không phải! Chỉ là lo việc làm lúc này có đúng không thôi…’
‘Giờ người tỉnh chỉ có chúng ta.’
Hắn lợi dụng vị trí lão làng trong đám thị tòng để điều chỉnh thời gian trực nên chỉ có đồng bọn tỉnh.
Và hộ vệ luôn không rời Đại tướng quân nửa bước thì không hiểu sao lại đang đứng trước cửa.
‘Hộ vệ trông ngốc nghếch của Đại tướng quân đang đứng trước cửa nên chỉ cần lừa tốt ả phụ nữ ấy là được.’
‘…….’
‘Cùng lao vào thì Đại tướng quân cũng không chống cự được gì đâu.’
‘…Rồi chúng ta cũng chết sao?’
Trước câu hỏi của đồng bọn thì nam nhân cười khẩy.
‘Chỉ vài tên nô bộc mà lấy được mạng Đại tướng quân thì giá quá hời chứ sao.’
‘Điều đó… cũng đúng.’
Đồng bọn gật đầu, chẳng bao lâu sau khi chuẩn bị xong thì cả đám tiến về phòng Đại tướng quân.
‘…….’
Trước cửa phòng là vị tướng luôn hộ vệ Đại tướng quân đang đứng.
Nam nhân tiến lại gần vị tướng ấy rồi dùng giọng bình thường mở miệng.
‘Tướng quân, hôm nay cũng vất vả rồi.’
‘…….’
Vị tướng không nói gì nhưng nam nhân biết bình thường vị tướng này chỉ mở miệng với Đại tướng quân.
‘Không gì khác, Đại tướng quân sai bọn tiểu nhân…’
‘Sai việc gì?’
‘…Hả?’
Lúc ấy vị tướng lần đầu mở miệng với người khác.
Vị tướng dùng giọng không cảm xúc hỏi lại lần nữa.
‘Sai việc gì?’
‘Điều đó thì…’
Trước khi nam nhân đáp thì vị tướng đứng trước cửa khẽ cúi mắt nhìn vào ngực hắn.
‘…….’
Nhìn thấu vũ khí giấu trong áo thì nam nhân cảm thấy toàn thân lạnh buốt.
Khoảnh khắc đôi mắt vô cảm ấy nhìn thẳng vào hắn thì phía sau vang lên giọng the thé.
‘…Thôi. Không nghe nổi nữa.’
‘Cái gì?’
‘Ngốc. Thật sự ngốc. Không biết vì tên ngu như ngươi mà người khác vô tội cũng chịu liên lụy sao?’
Thiếu nữ tóc trắng kéo lê thứ gì đó xuất hiện thì người đàn ông mở miệng.
‘Ngươi là…!’
‘Im đi. Ta đang không vui.’
Nói xong thiếu nữ vung mạnh thứ đang cầm, ký ức của nam nhân đứt đoạn từ đó.
Trương Phi dùng giọng vui vẻ nói.
“Nghe nói cùng họ Đổng (董) đánh nhau à?”
“…….”
“Giờ tự đánh nhau trong nhà thì các ngươi cũng giỏi thật. Phải không?”
Trước lời nói đầy mỉa mai thì nam nhân không đáp được gì.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Giải Pulitzer là một giải thưởng của Mỹ, trao cho nhiều lĩnh vực, trong đó quan trọng hơn cả là về báo chí và văn học. Đặc biệt về báo chí, Pulitzer được xem như một trong những giải danh giá nhất.