Chương 272: Náo loạn (5)
Sau khi trò chuyện với hoàng đế bệ hạ thì không có chuyện gì đặc biệt xảy ra nữa.
Bệ hạ vừa thấy tôi hơi lui khỏi chỗ thì lập tức gọi quan lại vào với dáng vẻ quen thuộc, các quan lại lén lút bước vào trong khi nhìn sắc mặt thì nhận ra tâm tình bệ hạ đã khá hơn nên lộ vẻ thoải mái hơn hẳn.
Cuộc họp bắt đầu như vậy diễn ra rất bình lặng.
Các quan lại trao đổi điều gì đó khó hiểu với nhau để bày tỏ ý kiến, bệ hạ thì ngồi trên ngai vàng lặng lẽ quan sát cảnh tượng ấy.
Khi có tấu chương dâng lên thì bệ hạ dùng ánh mắt thờ ơ lướt qua một lượt rồi nói sẽ quyết định sau, kết thúc cuộc họp.
Đương nhiên trong suốt cuộc họp không có ai dám nói chuyện với tôi.
Hoàng đế đang ngồi bên cạnh mở to mắt trừng trừng thì ai dám nghĩ đến chuyện bắt chuyện chứ.
Trừ Tuân Úc liên tục gửi ánh mắt như thể tin tưởng tôi thì không có yếu tố nào khiến tôi bận tâm trong cuộc họp lần này.
Lý do bệ hạ không lập tức thông qua tấu chương mà giữ lại rất đơn giản.
“Đại tướng quân, tấu chương lần này nên làm thế nào?”
Là để hỏi ý kiến tôi rồi làm theo đúng ý kiến ấy.
“…….”
Cảm giác như trở thành phi công điều khiển robot hoàng đế vậy.
Dù đã trải qua nhiều lần nhưng cảm giác ngẩn ngơ ấy vẫn không biến mất.
Không phải là không có nhãn quan chính trị mà rốt cuộc tại sao lại thế này.
Tôi nói ý kiến với bệ hạ.
“Bệ hạ, thần tự nói ra thì thật ngại ngùng nhưng hỏi ý kiến thần không phải cách tốt.”
“Hừm? Tại sao vậy?”
“Đương nhiên nếu vì thần năng lực kém mà đưa ra lời khuyên sai thì quốc gia sẽ chịu tổn hại lớn…”
“A, là lo lắng như vậy sao.”
Bệ hạ đang xem tấu chương thì chưa đợi ta nói xong đã nói như vậy.
“Khi ngươi không có mặt thì trẫm tự xử lý. Đừng lo lắng.”
“…….”
…Vậy thì càng không hiểu lý do hơn.
Bệ hạ có khía cạnh khó nắm bắt nên không thể dễ dàng dự đoán lý do cho bất kỳ hành động nào.
Bệ hạ nhìn biểu cảm tò mò của tôi thì cười khẩy.
“Để có thêm dù chỉ chút thời gian chỉ có hai ta với nhau thôi.”
“…Bệ hạ.”
“Thỉnh thoảng nhìn ngươi thì thấy ngươi nhạy bén mà lại chậm chạp.”
Bệ hạ nói vậy rồi đưa trúc giản đang cầm cho tôi xem.
“Hãy xem thử đi. Là tấu chương đã bỏ bớt những lời hoa mỹ vô ích.”
“Vâng ạ.”
Bệ hạ muốn dành thời gian với tôi thì tôi biết làm sao được.
Tôi bình thản nhận trúc giản rồi lướt mắt qua nội dung.
Và sau khi xem xét trúc giản hồi lâu thì tôi nhận ra.
Cái này không nằm trong phạm vi tôi hiểu được.
Ngay cả ở hiện đại khi học gì đó cũng có những câu khiến người ta tắc nghẽn.
Điển hình như luật pháp chẳng hạn.
Tình huống như vậy đã lâu rồi mới xảy ra.
Tôi cũng từng làm việc lâu năm ở vị trí cao nên cũng rèn luyện năng lực.
Dù nghề gì thì tích lũy kinh nghiệm rồi thì xử lý việc cũng thoải mái.
Tức là tấu chương này thuộc một trong hai trường hợp.
Hoặc là cố ý dùng từ ngữ chuyên môn để xoắn câu khiến người xem không hiểu.
Hoặc là do nhân tài thực sự xuất chúng mà tôi không thể đoán nổi dâng tấu chương lên.
Nhưng trường hợp đầu thì tôi hay hoàng đế bệ hạ không nhận ra là không thể nên kết luận chỉ có một.
Tôi hỏi hoàng đế.
“…Tấu chương này do ai dâng lên thì có thể cho biết không ạ?”
“Ưm… A, là Tuân Văn Nhược.”
A ha. Vậy nên tôi mới không hiểu được.
Hoàng đế nhắc đến Tuân Úc thì lập tức nói tiếp.
“Gần đây không biết dính gió gì nhưng… Ít nhất trẫm biết ai là người khiến nàng như vậy.”
Hoàng đế nhìn tôi rồi cười mỉm.
…Rõ ràng là nụ cười đẹp nhưng sao đó lại như lẫn ý nghĩa khác.
──────────
Người giật mình hoảng hốt khi nghe tin tôi suýt bị ám sát không chỉ có mỗi Hoàng đế.
Rầm!
“A, nghe nói suýt bị ám sát! Ngươi ổn chứ?!”
Giọng cực kỳ hốt hoảng.
Lữ Bố như muốn phá nát cổng lớn mà xông vào nhà tôi rồi hét lên.
“…….”
Không, không phải như muốn phá mà thực sự đã phá nát rồi.
Tôi nhìn (thứ từng là) cánh cổng giờ đã tan nát hoàn toàn rồi day trán.
“Thật sự tan nát rồi.”
“Sức mạnh lớn đến mức nào vậy?”
Các thị tòng như đã dự đoán từ trước chuyện này sẽ xảy ra nên bình tĩnh dọn dẹp những mảnh gỗ.
Sao lại có vẻ năng lực hơn cả tôi vậy?
Lữ Bố không biết từ lúc nào đã tiến lại gần tôi rồi dùng đôi mắt run rẩy hỏi.
“Không bị thương chỗ nào chứ? Hử?”
“Ừ. Ta còn chưa thấy cả vũ khí nên trước hết bình tĩnh lại đã.”
“Không! Không bình tĩnh được!”
Lữ Bố nghe lời tôi thì lắc đầu.
“Ta phải tự kiểm tra! Cởi áo ra!”
“Ơ ơ?”
Trước lời nói đột ngột ấy tôi lộ vẻ hoang mang nhưng hành động của Lữ Bố không dừng lại.
“Khoan, ít nhất cũng ở chỗ không có ai nhìn thấy…”
“Yên lặng đi?!”
Đây là tội phạm!
Trước sức mạnh thô bạo của Lữ Bố tôi vội gửi ánh mắt cầu cứu đến Tư Dữ.
“…….”
Tư Dữ xác nhận ánh mắt ấy thì quen thuộc luồn tay vào nách Lữ Bố rồi tách cô ấy ra.
Lữ Bố vùng vẫy rồi hét.
“Thả, thả ra! Ta phải kiểm tra!”
“…….”
“Ư…! Sao sức mạnh lại lớn thế?! Ngươi có phải người không?!”
Ai nói ai vậy chứ.
Suýt nữa thì diễn màn lột đồ nơi công cộng rồi, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Có tiếng lộp độp từ áo vang lên, có vẻ bị giãn ra rồi.
Tôi nói với Lữ Bố.
“Lữ Bố.”
“…Sao.”
Lữ Bố có vẻ buồn vì tôi không nghe lời cô ấy.
Tôi nhìn Lữ Bố đáp bằng giọng cộc cằn thì cười khẩy.
“Ta biết ngươi lo lắng gì nhưng cái đó để sau kiểm tra được mà.”
“…Ý gì vậy?”
“Khi chỉ có hai ta thôi.”
Nói đến đó tôi cảm nhận áo rộng thùng thình nên đại khái kéo lại cổ áo.
Cái này giờ không mặc được nữa.
Lúc ấy Lữ Bố nhìn hành động của tôi thì mặt đỏ bừng rồi hét lên.
“Ngươi, ngươi dụ dỗ thế này thì tưởng ta sẽ tha thứ sao?!”
“…….”
Nói gì vậy chứ.
Ta biết cô ấy yếu với người mình tâm đầu ý hợp nhưng hóa ra mọi hành động nhỏ của tôi đều bị coi là dụ dỗ.
“Giờ ta không chịu nổi nữa! Ta cũng sẽ sống cùng nhà Đinh Lăng!”
“Hử?”
“Đừng ngăn! Ta đi lấy đồ nên chờ đấy!”
Lữ Bố vừa được Tư Dữ thả ra thì lập tức tuyên bố quả bom đó rồi sải bước rời đi.
…Lữ Bố cũng định giám sát tôi 24 giờ như Tư Dữ sao.
Quyền riêng tư của tôi rốt cuộc đi đâu rồi.
(Thứ từng là) cánh cổng chỉ còn lay động yếu ớt mỗi khi gió thổi, báo hiệu một cơn bão vừa đi qua.
“…Tư Dữ.”
“Vâng.”
Tôi mở miệng hỏi.
“Ta trông hấp dẫn đến thế sao?”
Từ trước đến nay vẫn luôn tò mò.
Tôi cũng nhận được chỉnh sửa nên đẹp trai hơn.
Nhưng theo tiêu chuẩn thế giới này thì chỉ ở mức bình thường thôi.
Muốn tìm người đẹp trai hơn tôi thì dễ dàng tìm được.
Ngay cả Viên Thuật cũng đẹp trai hơn tôi mà.
Mẫu thân thì nói tôi là người đẹp trai nhất thế gian nhưng thẩm mỹ của cha mẹ với con cái vốn không đáng tin.
Trước câu hỏi của tôi thì Tư Dữ không do dự đáp.
“Vâng ạ.”
“…….”
Vậy sao…
Đối diện đôi mắt không dao động của Tư Dữ thì tôi nhận ra đã chọn sai người để hỏi.
Tôi nhớ lại cuộc trò chuyện với Tào Tháo ở Thọ Xuân ngày nào.
‘Quả nhiên tình yêu vĩ đại thật.’
‘Đột nhiên nói gì vậy?’
‘Nghe đây.’
Lúc ấy Tào Tháo nhìn tôi rồi cười đùa.
‘Sau khi kết duyên với ngươi thì ngoại hình ngươi bắt đầu trở nên hấp dẫn.’
‘…….’
‘Đến cả sở thích khuôn mặt cũng thay đổi… Vì vậy mới có câu yêu thì mù mắt.’
Tức là muốn nghe đánh giá lạnh lùng thì phải tìm người chưa bị mù mắt vì tôi.
…Người như vậy có ai nhỉ?
Trong lúc tôi đang trầm tư thì thời gian vẫn trôi, trong khoảng thời gian ấy Lữ Bố ôm một đống đồ lớn xuất hiện.
Tôi dùng giọng kinh ngạc nói.
“…Thật sự định sống cùng sao?”
“Ta nói là làm! Không nói dối đâu!”
Đúng là Lữ Bố.
Đương nhiên phản ứng cực đoan như vậy không chỉ có Lữ Bố.
“An nguy của chủ công chính là an định của thiên hạ nên ngài phải luôn cẩn thận.”
“Ừ. Cảm ơn lo lắng.”
Mưu sĩ tóc trắng cầm quạt lông trắng dùng giọng điềm tĩnh lẩm bẩm.
“…Thật sự ổn chứ?”
“Ổn mà.”
“Hừm…”
Mưu sĩ tóc tím khoanh tay dùng vẻ mặt cộc cằn nhìn tôi v.v.
Tôi không cảm thấy khó chịu vì sự lo lắng của mọi người xung quanh.
Trong lúc ấy ngày ấy vẫn chậm rãi đến gần.
Năm Quang Hi (光熹) thứ 6.
Mùa xuân năm 195.
Ngày làm lễ hôn với hoàng đế bệ hạ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
