Chương 369: Năng thần trị thế, gian hùng loạn thế (10)
Tôi đưa Tào Ngang vẫn đang nắm chặt ngón tay tôi rồi cười toe toét đến tìm Hoa Đà.
Hoa Đà thường ở trong y quán chăm sóc những bệnh nhân đến tìm cô ấy khi không có việc gì đặc biệt, hôm nay cũng không có gì khác thường.
“…Đứa trẻ khỏe mạnh nên không cần lo lắng.”
“Thật sao?”
“Vâng.”
Cô ấy chỉ liếc nhìn một lượt bằng mắt, rồi dùng bàn tay trắng như tuyết gợi cảm giác mùa đông vuốt ve đứa trẻ rồi điềm tĩnh kết luận.
Quả nhiên Thần Y thì Thần Y thật sao?
Thành thật mà nói nếu là y quan khác làm vậy thì tôi sẽ nghĩ ‘Gì vậy? Đồ lang băm à?’ rồi không bao giờ tìm đến nữa.
Nhìn vậy thì danh tiếng thực sự rất quan trọng khi sống trên đời.
Vốn dĩ cô ấy là người nhìn thấu được độc của chim Trậm (鴆鳥) màu trong suốt và không có mùi từ xa.
Hoa Đà dường như có ánh mắt nhìn thế giới hoàn toàn khác biệt so với người thường.
Giống như siêu năng lực gia trong tác phẩm sáng tác chỉ cần trợn mắt là có thể nhìn xuyên xương cốt và nội tạng con người vậy.
Trong thế giới có tồn tại những đạo sĩ như Tả Từ chỉ xuất hiện trong truyện thì không có gì là không thể.
Lúc ấy Tào Tháo đang quan sát cuộc đối thoại mở miệng.
“Hừm… Giờ lời ngươi nói có chắc chắn không?”
“…….”
Ơ.
Khi bầu không khí trong phòng trở nên bất thường thì tôi lộ vẻ hoảng hốt.
…Đừng bảo là đang tái hiện lại lịch sử đấy nhé?
Cái gì nhỉ.
Trong lịch sử nguyên bản thì Tào Tháo hỏi Hoa Đà cách chữa đau đầu rồi giết ông ta mà.
Trong chính sử thì vì nhiều lý do khiến Hoa Đà tránh né mình nên Tào Tháo nổi giận.
Trong diễn nghĩa thì vì câu chẩn đoán nổi tiếng về cái rìu mà nổi giận.
Chính sử thì chỉ là Tào Tháo hành xử như Tào Tháo thôi, diễn nghĩa thì còn có chút chỗ để biện hộ cho Tào Tháo.
Thực tế thì ai có thể bình tĩnh khi bác sĩ nói phải bổ đôi đầu bằng rìu mới khỏi bệnh.
Ngay cả người hiện đại biết có phương pháp như vậy nhờ y học phát triển cũng phải nghiêng đầu.
Huống chi người thời xưa hoàn toàn không có kiến thức ấy thì sao.
Tào Tháo từng bị y quan ám sát nên khi nghe chẩn đoán ấy thì nghĩ “Tên này cũng muốn giết ta” rồi phản ứng nhạy cảm cũng có thể hiểu được.
Cuối cùng Hoa Đà bị giam trong ngục rồi ốm yếu dần mà chết, Thanh Nang thư (靑囊書) chứa đựng tri thức của ông cũng bị thiêu hủy không lâu sau, y thuật của bậc Thần Y này cứ thế mà biến mất….
“…….”
“…….”
Hoa Đà nhìn Tào Tháo bằng đôi mắt xanh lam điềm tĩnh, Tào Tháo nhìn Hoa Đà bằng đôi mắt bạc hơi đáng sợ.
Tôi nhìn hai người đang tạo nên bầu không khí kỳ lạ trước mặt mà rơi vào suy tư không biết phải làm sao.
Bầu không khí bất thường đột ngột hình thành thì tôi vội chen vào giải quyết.
‘Xin hãy nhờ cậy! Tào Ngang!’
Tôi đưa đứa trẻ đang ngọ nguậy trong lòng cho Tào Tháo đang lộ ánh mắt như sắp giết người bất cứ lúc nào.
“A bu?”
Tào Ngang ban đầu phát ra âm thanh nghi hoặc khi khoảng cách với mẫu thân đột nhiên gần lại nhưng ngay sau đó không phụ lòng mong đợi của phụ thân.
“Oa ma!”
Con bé nở một nụ cười rạng rỡ, trong trẻo như muốn làm tan chảy trái tim người nhìn với mẹ mình.
“…….”
Trước đòn tấn công chí mạng mà bất kỳ bậc cha mẹ yêu con nào cũng không chịu nổi thì Tào Tháo như chưa từng có chuyện gì mà lộ lại biểu cảm ôn hòa.
“Dù sao thì… cũng không làm gì được.”
Tào Tháo nhận ra lý do tôi đột ngột hành động thì duỗi hai tay ôm lấy con mình.
“Đối xử với nhân tài mà ngươi tin tưởng như vậy cũng không phải hành vi tốt đẹp.”
“…….”
“Hành động vừa nãy ta xin lỗi. Vì liên quan đến con cái nên ta vô thức trở nên nhạy cảm.”
“Không sao ạ.”
Trước lời Tào Tháo thì Hoa Đà dùng giọng hoàn toàn bình thản đáp lại.
Thật sự bình tĩnh đến đáng kinh ngạc.
Dáng vẻ đầy tinh thần chuyên nghiệp ấy thì xứng đáng được gọi là Thần Y.
…Vậy nên sau này mới thẳng thừng nói với Tào Tháo rằng phải bổ đôi đầu bằng rìu sao?
Phải xử lý tốt để tình huống như vậy không xảy ra.
“A uu…”
Đúng với bản chất của một đứa trẻ sơ sinh ngủ hơn 15 tiếng mỗi ngày, Tào Ngang ngáp một cái rồi ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ.
Sao dáng vẻ ngủ cũng đáng yêu thế này.
Nhìn dáng vẻ ấy thì tôi không khỏi cảm thấy vui vẻ.
──────────
Hôm nay bảo Tào Tháo nghỉ ngơi rồi chia tay xong thì tôi cùng Tư Dữ đến chỗ mẹ, nơi đang gửi các con.
Và tôi được chứng kiến.
“…….”
Mẹ đang nằm dài trên sàn nhà, ôm Lữ Hòa ngủ say trong lòng một cách ngẩn ngơ.
Dáng vẻ nhìn lên trần nhà rồi thẫn thờ ấy giống như thi thể đến mức đáng sợ.
“…Mẫu thân?”
“Ơ ơ… Con trai ta đến rồi sao…?”
Mẹ lo đứa trẻ vừa khó khăn mới ru ngủ lại tỉnh nên nằm nguyên tại chỗ trả lời.
…Có lẽ ngay cả sức lực để ngồi dậy cũng không còn.
‘Con trai! Mẫu thân đến rồi đây─!!’
So với dáng vẻ bình thường đạp tung nửa cánh cửa rồi hùng hổ đến thì hoàn toàn khác biệt.
Ngay cả mẹ dường như có nguồn năng lượng vô tận cũng bị thiêu rụi trắng xóa trước việc chăm sóc trẻ con.
Tôi điềm tĩnh tiến lại gần mẹ rồi ngồi xuống tư thế thoải mái mà mở miệng.
“Trông mệt mỏi lắm ạ.”
“Đừng nói nữa…”
Trước câu hỏi của tôi thì mẹ lẩm bẩm bằng giọng yếu ớt.
“Ư ư, sao mà khóc to thế không biết, đến giờ tai vẫn còn ù ù.”
“Dù sao thì mẫu thân cũng mong muốn được chăm sóc trẻ con mà?”
Mẹ từng bày tỏ nhiều tiếc nuối vì tôi thời nhỏ không hành xử giống trẻ con chút nào.
Giờ đang thực hiện điều mong muốn không phải mong muốn ấy.
Mẹ nghe lời tôi thì giật mình kinh hãi rồi tiếp tục nói.
“Hả, Hả? Ta từng nói vậy sao! Ta không nhớ gì cả?!”
“…….”
Giờ nói vậy thì trông khá xấu xí đấy, mẹ có biết không.
Xưa kia vì độ khó chăm sóc tôi quá thấp nên mẹ hẳn đã nghĩ thế này.
‘Nuôi con có gì to tát đâu?’
…Phán đoán sai lầm kinh khủng khiến toàn bộ phụ huynh trên thế giới lắc đầu nguầy nguậy.
Tôi khẽ cười rồi mở miệng với mẹ đang nằm dài trên sàn.
“Mẫu thân vất vả rồi. Giờ con sẽ chăm sóc nên mẫu thân nghỉ ngơi thật kỹ đi.”
“…Không được!”
“……?”
Lại là câu gì đây.
Trước tình huống hoàn toàn không ngờ tới mà tôi thoáng dừng lại thì câu trả lời của mẹ tiếp tục.
“Ta, ta khó khăn lắm mới ru ngủ được, nếu đưa cho con rồi lại tỉnh thì làm sao?!”
“…….”
“Ta không thể nhìn thấy cháu yêu quý khóc oe oe được! Không thể nào!”
Không phải lo sẽ phiền phức nếu đứa trẻ tỉnh lại mà là không thể chịu nổi khi nhìn cháu gái đáng yêu khóc.
Ưm… Thời xưa bà ngoại yêu thương cháu trai cháu gái tha thiết cũng không khác gì nhỉ.
Tôi lo lắng sau này khi con cái lớn hơn thì mẹ sẽ nhồi đồ ăn vào miệng rồi nói sao mà gầy thế này.
Nhìn dáng vẻ cuồng cháu đúng chuẩn mẹ, người luôn dễ dãi với tôi hồi nhỏ, tôi chợt thấy lòng ấm áp lạ thường.
Nhưng có một vấn đề mẹ dường như đã quên nên tôi không thể không nhắc.
“Mẫu thân.”
“Ừ?”
“Đứa trẻ đã tỉnh rồi ạ.”
“Hả?!”
Mẹ nghe lời tôi thì lập tức cúi đầu kiểm tra dáng vẻ Lữ Hòa.
“…….”
Như tôi nói thì Lữ Hòa đã mở to đôi mắt đáng yêu rồi tỉnh giấc.
Ở gần mà ồn ào thế này thì không tỉnh mới lạ.
“Tỉnh, tỉnh thì lại khóc mất!”
Mẹ nói vậy thì bật dậy ngay khi Lữ Hòa tỉnh.
Gì vậy, rõ ràng trông mệt mỏi mà vẫn còn sức thế này.
“Ư u u…”
Tuy nhiên nỗ lực của mẹ trở thành vô ích vì Lữ Hòa vừa tỉnh đã sắp bật khóc.
Nếu Lữ Bố tạm thời rời đi nghe thấy tiếng khóc này thì chắc chắn sẽ hỏi chuyện gì xảy ra rồi đạp tung cửa xông vào.
Đây không phải nói ẩn dụ.
Với Lữ Bố thì thực sự đập nát cửa rồi xông vào cũng không lạ.
…Không phải chưa từng có chuyện như vậy.
Tôi quan sát tình hình để tránh bất hạnh khiến cửa trở thành thứ từng là cửa thì nói với mẹ.
“Hãy đưa cho con.”
“…Có được không?”
Mẹ nhìn tôi với biểu cảm thực sự có ổn không.
Xét kỹ thì tôi cũng là ông bố bỉm sữa nghiệp dư.
Mẹ lo tình hình sẽ tệ hơn.
Nhưng tôi cũng có điểm tin tưởng.
“Vâng. Vậy nên trước khi khóc thì mau đưa đây.”
“A, được rồi!”
Khi tôi giục thêm thì mẹ vội vàng đưa Lữ Hòa cho tôi.
Và chuyện kỳ diệu đã xảy ra.
“…Kyau.”
“Ừ.”
Lữ Hòa vừa nãy còn sắp khóc oe oe lập tức im bặt.
“A… Vậy sao…”
Mẹ lúc ấy mới hiểu hết mọi chuyện thì lộ vẻ giải thoát.
Tình huống công khai thiên vị nên mẹ buồn bã cũng không có gì lạ.
Nhưng biết làm sao được.
Dù ai nói gì thì nơi đứa trẻ cảm thấy thoải mái nhất vẫn là vòng tay cha mẹ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
