Chương 265: Điêu Thuyền (1)
Thất Tinh Bảo Đao (七星寶刀).
Giống như Thanh Long Yển Nguyệt Đao hay Trượng Bát Xà Mâu là vũ khí hư cấu xuất hiện trong Tam Quốc Diễn Nghĩa.
Thanh bảo kiếm này có tới bảy viên bảo thạch khảm trên vỏ kiếm, là vật phẩm xuất hiện không lâu sau khi Đổng Trác nắm quyền, mục đích xuất hiện cũng rất đơn giản.
Là thanh kiếm xuất hiện vì tập truyện ám sát Đổng Trác của Tào Tháo.
Vương Doãn phẫn nộ trước hành vi ngang ngược của Đổng Trác thậm chí thay đổi hoàng đế theo ý mình mà rơi nước mắt, Tào Tháo thì cười lớn một trận rồi nói sẽ ám sát Đổng Trác nên mang theo Thất Tinh Bảo Đao nhưng…
Không may vì có Lữ Bố luôn ở bên Đổng Trác nên ám sát thất bại.
Sau đó Tào Tháo nói dối là quà tặng để dùng Thất Tinh Bảo Đao thoát khỏi nguy cơ, đó là nội dung cốt truyện của Tam Quốc Diễn Nghĩa.
Tiếp theo là sự kiện nổi tiếng Lữ Bá Sa thể hiện nhân tính rác rưởi của Tào Tháo, nhưng cái này thì bỏ qua.
Thất Tinh Bảo Đao sau khi được dâng lên Đổng Trác làm quà tặng thì không xuất hiện nữa.
Có lẽ La Quán Trung quên mất.
Dù sao chỉ xuất hiện thoáng qua ở đầu truyện nên phải đào sâu Tam Quốc Chí mới biết được thanh kiếm này.
Đó chính là Thất Tinh Bảo Đao.
“…….”
Tôi đặt hộp xuống rồi rút Thất Tinh Bảo Đao ra khỏi vỏ kiếm.
Xoẹt.
Tôi chỉ nhìn lưỡi kiếm một lần đã biết được.
Cái này không phải thanh kiếm chỉ có vẻ ngoài hào nhoáng.
Là danh kiếm mà bất kỳ võ nhân nào cầm kiếm trên lưng ngựa cũng mong muốn.
“Ô─. Kiếm thật sự tốt đấy? Kiếm thế này lấy ở đâu vậy?”
Khi Lữ Bố thốt lên lời cảm thán thì thị tòng đưa Thất Tinh Bảo Đao cho tôi cung kính đáp.
“Là bảo vật gia truyền của gia tộc Vương lão nhân ạ.”
“…Hả. Cái đó cứ thế mà cho sao được?”
Lữ Bố nghe nguồn gốc thanh kiếm thì lộ vẻ khó chịu như dự đoán.
Tôi thở dài rồi cất Thất Tinh Bảo Đao vào vỏ kiếm.
“Vương lão nhân cũng xuất thân Tinh Châu nên chắc chắn đã dùng thanh kiếm này vượt qua vô số nguy cơ.”
Có lẽ tổ tiên ông ấy cũng từng hoạt động với thanh kiếm này.
Ở thế giới trước chỉ là vũ khí hư cấu nhưng ở đây thì là vật phẩm thực sự tồn tại.
Sinh ra ở chốn ma quỷ đó mà leo lên được vị trí Tam Công (三公) thì đúng là đáng nể.
Nhìn vậy thì rõ ràng là nhân vật có năng lực xuất chúng, nhưng đáng tiếc Hán Linh Đế cuối cùng lại là kẻ không nghe lời…
Tôi cất Thất Tinh Bảo Đao vào hộp rồi trả lại cho thị tòng.
“…Đại tướng quân?”
“Có vẻ ông ấy say khá nhiều rồi.”
Tôi nói tiếp với thị tòng đang lộ vẻ kinh ngạc.
“Hãy truyền lại rằng nếu khi tỉnh rượu mà tâm ý vẫn không thay đổi thì lúc ấy ta sẽ nhận.”
“A, vâng ạ!”
Thị tòng nhận hộp rồi cúi đầu rồi biến mất khỏi chỗ.
Lữ Bố hỏi tôi.
“Ngươi nghĩ là vì rượu sao?”
“Ừ.”
Dù không nhớ rõ nhưng từng trải qua tình huống tài nguyên nạp tiền game tăng vùn vụt dù không nạp, hay nhân vật chưa rút lại có trong tài khoản.
Con người khi say rượu thì khả năng phán đoán sẽ mờ nhạt.
Vương Doãn vừa nãy say mèm đến mức ai nhìn cũng thấy không thể phán đoán bình thường.
Ở trạng thái ấy mà nhận bảo vật gia truyền thì tình hình chỉ càng kỳ lạ.
“Trông rất đẹp mà…….”
Lữ Bố lộ vẻ tiếc nuối gì đó.
Tôi nhìn cô ấy rồi cười khẩy.
“Sao? Muốn sở hữu sao?”
“Nếu Đinh Lăng đeo bên hông thì trông ngầu lắm.”
“…….”
“Là thanh kiếm tốt nên cũng bảo vệ thân thể tốt.”
Đó là câu trả lời hoàn toàn ngoài dự đoán.
Dù sao thì Lữ Bố không phải vì dục vọng cá nhân mà vì tôi nên lộ vẻ tiếc nuối, tôi cảm thấy cô ấy thật đáng quý.
“Có các ngươi thì lo gì nữa.”
“Vậy, vậy sao?”
Lữ Bố nghe lời tôi thì cười khúc khích một lượt.
Chỉ khen một chút đã vui đến chết mất.
Thật là nữ nhân quá dễ dãi.
Lúc ấy Tư Dữ tiến lại gần tôi nói.
“Chủ nhân. Gió đêm lạnh lắm.”
“Hử? Ừ.”
Mặt đã hơi tê rồi.
Ở thời tiết lạnh thế này mà ở ngoài quá lâu quả nhiên không tốt.
Tôi xác nhận thị tòng của Vương Doãn đã biến mất hoàn toàn rồi bước đi.
──────────
Ngày hôm sau.
“…….”
Tôi đang nằm dài trong nhà thì nghe tin có vị khách bất ngờ đến nên đón tiếp rồi lặng lẽ chờ đợi.
“…….”
Vị khách bất ngờ ấy cũng như đang chọn lời nên im lặng một lát.
Lúc ấy miệng lão nhân trước mặt mở ra.
“Đại tướng quân.”
“Có chuyện gì.”
“Lão Vương Doãn này lại một lần nữa cảm phục tấm lòng của Đại tướng quân.”
…Ý nói việc đêm qua trả lại Thất Tinh Bảo Đao sao?
Quả nhiên phản ứng thế này là hợp lý.
Vì rượu mà tùy tiện đưa bảo vật gia truyền đi, tôi lại trả lại.
Nếu Vương Doãn không phải chủ nhà thì người cùng gia tộc sẽ mắng thậm tệ mà không có lời nào phản bác.
“Chỉ làm việc đương nhiên nên không cần cảm tạ đâu.”
Tôi dùng giọng điềm tĩnh mở miệng rồi lập tức nói tiếp.
“Dù sao thì lần sau nên kiềm chế rượu một chút thì tốt hơn.”
“…Haha! Độ lượng của Đại tướng quân thì không ai theo kịp!”
Vương Doãn nghe lời tôi thì cười lớn sảng khoái.
“Để đáp lễ điều đó, lão phu mang theo một món quà.”
“Quà sao?”
Lại tặng quà nữa sao?
“Người đâu. Mang cái đó ra.”
“Vâng, lão nhân.”
Khi tôi lộ vẻ quan tâm thì Vương Doãn ra lệnh cho thị tòng chờ phía sau mang một hộp đến.
Trông cao cấp hơn hộp đựng Thất Tinh Bảo Đao hôm qua rất nhiều.
Tôi lộ vẻ nghi hoặc.
“Cái này là gì vậy?”
“Xin ngài tự mở ra xem.”
Vương Doãn đưa hộp cao cấp ra, tôi không do dự mở nắp hộp.
“…….”
Nhìn nội dung trong hộp thì tôi câm nín.
Tại sao.
Vì Thất Tinh Bảo Đao mà tôi rõ ràng đã trả lại cho Vương Doãn đêm qua lại nằm trong hộp.
“Đêm qua Đại tướng quân đã nói phải không ạ.”
“…….”
“Nếu khi tỉnh rượu mà tâm ý vẫn không thay đổi thì lúc ấy sẽ nhận.”
Vương Doãn nhìn phản ứng của tôi thì vuốt râu nói.
“Đây chính là lựa chọn của lão phu.”
Tôi im lặng một lát rồi mở miệng.
“…Lý do ngài đưa bảo vật quý giá này cho ta là gì vậy.”
Vương Doãn không chút do dự đáp.
“Để nói lời nhờ vả hãy chăm sóc tốt dưỡng nữ của lão phu, Điêu Thuyền.”
“…….”
Cùng lúc đó Điêu Thuyền đang rót rượu bên cạnh tôi thì đột nhiên dừng lại cứng đờ.
“Haha! Con gái lão phu bình thường luôn điềm tĩnh mà giờ lộ ra dáng vẻ này thì lần đầu tiên đấy!”
Vương Doãn cười lớn một tràng với Điêu Thuyền đang đông cứng như bị lỗi gì đó.
“…Đại tướng quân, lão phu mong con gái mình được sống hạnh phúc.”
“…….”
Tôi im lặng trước giọng nói nghiêm túc ấy.
“Dù nói ra thì hơi khó mở lời nhưng dưỡng nữ của lão phu rất đẹp.”
Vương Doãn nói tiếp.
“Khuynh Quốc Chi Sắc (傾國之色).”
“…Vẻ đẹp đủ khiến quốc gia nghiêng đổ.”
“Đúng vậy. Điêu Thuyền thì đủ sức khiến quốc gia nghiêng đổ mà vẫn còn dư.”
Vương Doãn khẽ gật đầu rồi nói.
“Và nữ nhân sở hữu vẻ đẹp ấy hầu hết đều đón nhận kết cục không tốt.”
“…Phụ thân.”
Điêu Thuyền có vẻ đã nhận ra tại sao Vương Doãn nói những lời này.
“Lão phu không muốn con gái mình đón nhận kết cục bi thảm.”
Vương Doãn nói.
“Để làm được điều đó thì cần kết duyên (緣) với người không bị mê hoặc bởi nữ sắc mà gây ra vấn đề phải không?”
Nói đến đó Vương Doãn nhìn thẳng vào tôi.
“Đại tướng quân. Lão già này xin nhờ vả.”
“…….”
“Xin hãy cho con gái lão phu cơ hội được phụng sự Đại tướng quân.”
Không ngờ lại trở nên nghiêm túc thế này…
Tôi cố gắng suy nghĩ hết mức rồi đáp.
“…Ta coi trọng nhất ý nguyện của bản thân khi kết mối quan hệ.”
“Ý đó là…”
“Có ai kết mối quan hệ không mong muốn mà cảm thấy hạnh phúc được chứ.”
Khi tôi nói vậy thì Điêu Thuyền bên cạnh nói.
“Không sao cả ạ.”
“…Hử?”
“Tiện thiếp (賤妾, cách nữ nhân tự hạ mình) nếu không phụng sự Đại tướng quân thì còn phụng sự ai nữa.”
“…….”
Trước câu trả lời như đã quyết định tâm ý từ trước tôi lại câm nín.
Tôi nghĩ Điêu Thuyền có lẽ hiểu lầm gì đó nên lại giải thích kỹ càng.
“Cái đó. Không phải bảo đáp ứng kỳ vọng của người khác mà thật sự phải kết duyên với người mình mang trong lòng.”
“Vậy thì càng không có vấn đề gì ạ.”
“…….”
Trước Điêu Thuyền bình thản tỏ bày tâm ý tôi lại một lần nữa câm nín.
Rốt cuộc từ khi nào?
Tôi từng làm hành động gì khiến Điêu Thuyền thích sao?
Tôi rơi vào trầm tư nhưng không khí lúc này không phải để hỏi nên đành ngậm miệng.
“Hahaha! Đây lại là cảnh tượng hiếm thấy!”
Thấy tôi cứ im lặng thì Vương Doãn lộ vẻ vui vẻ cười lớn.
“…….”
Tôi cảm nhận ánh mắt Tư Dữ gửi đến tôi nóng hơn bình thường mà nghĩ.
…May mà Lữ Bố không có ở đây.
Nếu cô ấy thấy cảnh này thì chắc chắn sẽ nhảy nhót làm nơi đây càng hỗn loạn hơn.
Giờ không có ai quan tâm đến Thất Tinh Bảo Đao đang tỏa ra khí chất mỏng manh ở chỗ này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Nội dung sự kiện Lã Bá Sa: Khi đang chạy trốn, Tào Tháo ghé nhà quen là Lã Bá Sa để tá túc; Lã Bá Sa ra ngoài chuẩn bị rượu thịt tiếp đãi, còn trong nhà người hầu mài dao và nói chuyện mổ lợn, nhưng Tào Tháo nghe nhầm tưởng họ định giết mình nên ra tay giết sạch cả nhà, sau đó phát hiện hiểu lầm nhưng vẫn giết luôn Lã Bá Sa khi ông trở về để diệt khẩu.