Chương 1: Ghép đôi
Tên tôi là Kang Hyun-woo, 21 tuổi.
Một nam sinh viên đại học bình thường đến mức bạn có thể bắt gặp ở bất cứ đâu.
Nhưng nếu phải chỉ ra một điểm hơi khác biệt, thì chắc là việc tôi ế từ trong trứng chăng?
Tất nhiên, 21 tuổi mà vẫn còn tân thì cũng chẳng phải chuyện hiếm lạ gì, thậm chí có những người lớn tuổi hơn tôi mà vẫn ế chỏng chơ ra đấy thôi.
“Haizz, rốt cuộc cũng chỉ là tự bào chữa cho bản thân.”
Nhiều người ế từ trong trứng không có nghĩa việc tôi ế là một điều đáng tự hào.
Trái lại, học ở một khoa có tỷ lệ nữ áp đảo nam giới, trải qua hơn một năm thanh xuân vườn trường mà không kiếm nổi một cô bạn gái, thậm chí là một cô bạn thân khác giới, thì rõ ràng là bản thân tôi có vấn đề rồi.
"Mặt mũi mình trông cũng đâu đến nỗi tệ..."
Ngoại hình và vóc dáng của tôi ít nhất cũng không đến mức khiến người ta có ác cảm ngay từ cái nhìn đầu tiên.
'Sắp tới phải đi nghĩa vụ quân sự rồi, lúc xuất ngũ quay lại trường chắc người ta còn chẳng thèm coi mình là con người nữa. Chẳng lẽ từ hồi cấp ba lên đến tận lúc tốt nghiệp đại học vẫn hoàn tân?'
Ít ra hồi cấp ba, ngoài tôi ra thì vẫn còn đầy thằng ế, nên cũng chẳng sao.
Nhưng bây giờ đã là người trưởng thành, việc giữ nguyên cái mác "trai tân" cho đến lúc tốt nghiệp đại học là điều mà lòng tự trọng của một thằng đàn ông không thể nào chấp nhận được.
"Haizz, nhưng mà đi bóc bánh trả tiền thì đúng là hạ sách cuối cùng..."
Lòng kiêu hãnh không cho phép tôi trao lần đầu tiên của mình ở mấy chốn lầu xanh.
Thà cứ sống ế đến năm 30 tuổi rồi tiến hóa thành ma pháp sư luôn cho xong.
Rột rột-
"...Ăn cơm trước rồi tính tiếp vậy."
Tôi bóc gói mì tôm như mọi ngày.
Người bạn tâm giao của những sinh viên nghèo ở trọ.
Rồi chợt nghĩ, nếu tôi đang hẹn hò, chắc tôi sẽ phải ăn một đĩa mì Ý giá hơn 20 ngàn won thay vì gói mì tôm chưa tới một ngàn won này.
Cộng thêm phần của bạn gái nữa là bay đứt 40 ngàn won chỉ cho một bữa ăn.
Mới tưởng tượng sương sương thôi mà tôi đã thấy lạnh toát sống lưng, chẳng cần bật điều hòa làm gì.
Quả nhiên, với cái ví tiền xẹp lép của tôi thì yêu đương đúng là một thứ xa xỉ.
"Chắc chín rồi đấy. Lấy cái gì lót nồi bây giờ nhỉ."
Tôi lấy cuốn giáo trình dày cộp ra làm đế lót nồi.
Cái cuốn giáo trình chết tiệt này tốn bao nhiêu tiền để mua rồi đem đi đóng gáy, thế mà mấy lão giáo sư toàn dạy bằng PPT.
Nhờ phúc của mấy lão mà tôi có thêm một cái đế lót nồi đắt tiền vô dụng.
Nhưng biết làm sao được. Tức thì... làm được gì nào?
Một thằng sinh viên quèn như tôi thì làm được cái quái gì cơ chứ. Thôi cứ ăn mì cho xong chuyện.
Sụp soạp- Vừa và miếng mì vào miệng, tôi vừa lướt NewTube. Đập vào mắt tôi là một bản tin mà bình thường tôi chẳng thèm ngó ngàng tới.
Tiêu đề bản tin nghe có vẻ nghiêm trọng.
[Nhật Bản xuất hiện thêm một Hunter cấp S mới!]
"Loạn thật rồi."
Nếu tôi nhớ không lầm thì với người này, Nhật Bản đã sở hữu tới 11 Hunter cấp S, trở thành một cường quốc Hunter quái vật.
Trong khi đó, Hàn Quốc chỉ có vỏn vẹn 4 người. Đối với một quốc gia còn phải chống đỡ lũ ma thú tràn xuống từ phía Bắc như nước ta thì con số này là quá ít ỏi.
"Hàn Quốc thì... cũng tàm tạm an toàn."
Chỉ cần không phải sinh ra ở Nam Mỹ hay Đông Nam Á thì cũng khó mà oán trách điểm hồi sinh của mình quá tệ được.
Thỉnh thoảng vẫn có người chết vì ma vật, nhưng ít ra quốc gia chưa bị bọn phản diện chiếm đóng.
Đang mải suy nghĩ mông lung, trong video, cô gái vừa mới trở thành Hunter cấp S bước lên bục.
Đẹp vãi chưởng.
Thủ tướng Nhật Bản đứng trên bục, đeo một thứ giống như huy chương vào cổ cô gái. Hai người cười nói vui vẻ, bắt tay nhau dưới ánh đèn flash chớp nháy liên tục của cánh nhà báo.
Nhìn cảnh đó, tự dưng tôi thấy tụt hết cả hứng ăn uống, bèn ném điện thoại sang một bên.
Ghen tị thật.
Dù không thể trở thành Hunter cấp S, nhưng chỉ cần thức tỉnh được một dị năng xịn xò nào đó thôi là tôi có thể chấm dứt cái cảnh húp mì tôm qua ngày, lại còn kiếm được cô bạn gái xinh đẹp nữa chứ.
Tất nhiên, tôi thừa biết những chuyện như vậy sẽ chẳng bao giờ xảy ra, và một cuộc sống như thế là điều không tưởng trong kiếp này, nên tôi chỉ biết cười nhạt.
Trong miệng đắng ngắt.
Nhưng bỏ mứa thì tiếc, tôi cố nhét nốt chỗ mì vào bụng, rồi vớ lấy điện thoại tìm thứ gì đó giải trí cho khuây khỏa.
Ting-
[Ứng dụng Hẹn hò Dị giới đã được cài đặt]
Đúng lúc đó, một thông báo hiện lên.
"...?"
Thông báo báo rằng một ứng dụng mà tôi chưa từng thấy trong đời vừa được cài đặt.
“Cái gì đây?”
Tất nhiên là tôi chưa bao giờ cài đặt thứ này.
Đang xem NewTube thì lấy đâu ra thời gian mà cài đặt mấy cái này chứ.
“Lúc nãy ném điện thoại lỡ tay bấm trúng quảng cáo à?”
Nếu không thì chẳng có cách nào giải thích được.
Dù công nghệ lừa đảo có tinh vi đến đâu, nhưng tôi không hề bấm vào link hay nhận được tin nhắn nào, làm sao một ứng dụng kỳ lạ lại tự động cài đặt được.
“Mà ứng dụng hẹn hò à...”
Trước đây tôi cũng từng thử chat ẩn danh vài lần.
Nhưng cứ vào phòng là y như rằng toàn mấy đứa hỏi "Nam hay nữ?", "Xác nhận giới tính đi?" nên tôi bỏ luôn. Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên tôi dùng ứng dụng hẹn hò.
“Thử xem sao nhỉ?”
Chắc cũng đáng để giết thời gian.
Từ cái thiết kế icon sơ sài cho đến cái tên "Ứng dụng Hẹn hò Dị giới" nghe sặc mùi chuunibyou, nhìn là biết ngay sản phẩm của mấy công ty rác rưởi làm ra để lừa tiền rồi chuồn. Nhưng dù sao tôi cũng chẳng định nạp tiền.
Thường thì mấy ứng dụng kiểu này sẽ cho ghép đôi miễn phí lần đầu, bù lại đối tượng ghép đôi rất có thể là nhân viên công ty cài cắm vào. Đó mới là vấn đề.
Vừa mở ứng dụng lên, một thiết kế cẩu thả đập ngay vào mắt tôi.
[Ứng dụng Hẹn hò Dị giới]
[Cửa hàng][Ghép đôi][Hồ sơ]
“...Nhìn cái giao diện chính kìa.”
Gần như không phải làm bằng PPT mà là vẽ bằng Paint luôn ấy chứ.
Thôi kệ, UI thiết kế ra sao cũng chẳng quan trọng.
Dù là nhân viên công ty hay AI, chỉ cần đủ để tôi giết thời gian là được.
Suy nghĩ một lúc, tôi quyết định vào phần hồ sơ trước.
Đúng như dự đoán, đây là nơi điền thông tin cá nhân, nhưng kỳ lạ là có cả mục điền chủng tộc.
“Vì thế nên mới gọi là Ứng dụng Hẹn hò Dị giới à? Concept cũng thú vị đấy.”
Tôi tạm thời chỉ điền tuổi và tên.
Tiếp theo, tôi vào thử cửa hàng. Như đã nói, tôi không định nạp tiền, chỉ tò mò xem họ bán cái gì thôi.
[Tính năng Cửa hàng hiện đang bị khóa]
"Gì cơ?"
Sao lại thế? Không phải bọn này định lừa tiền rồi chuồn à?
Cái quan trọng nhất là cửa hàng lại bị khóa, thật khó hiểu.
"Nghĩ lại thì cũng chẳng thấy banner quảng cáo nào cả?"
Thế bọn này kiếm tiền kiểu gì?
Nếu không vì tiền, chẳng lẽ ứng dụng này tạo ra để đánh cắp thông tin cá nhân?
Nhưng nếu thế thì có đầy cách dễ hơn mà. Hơn nữa, thông tin cá nhân của tôi thì đáng giá mấy đồng đâu.
"Thôi kệ... Bọn nó không muốn kiếm tiền thì liên quan đếch gì đến mình."
Dù sao thì ứng dụng hẹn hò chỉ cần ghép đôi mượt là được.
Hy vọng bọn nó làm AI tử tế một chút. Nghĩ vậy, tôi bấm vào nút ghép đôi.
Ting-
[Đã xác nhận lần ghép đôi đầu tiên]
[Cảm ơn bạn đã sử dụng ứng dụng. Vui lòng hoàn thành khảo sát trước khi tiến hành ghép đôi]
"Khảo sát á?"
[Chủng tộc yêu thích]
[Giới tính yêu thích]
[Độ tuổi yêu thích]
[Sở thích yêu thích]
·
·
·
·
·
"Chà..."
Giờ mới thấy, hóa ra đây không phải ứng dụng lừa đảo mà chỉ là làm cho vui thôi sao?
Nếu không thì làm gì có chuyện mục khảo sát lại có chủng tộc, hay sở thích yêu thích lại chình ình cái mục "giải phẫu tử thi" thế kia.
"Bắt trend tốt đấy.“
Đến nước này thì tôi bắt đầu thấy thú vị rồi.
Không biết ai làm ra cái bảng khảo sát này, nhưng nhìn là biết họ đã đầu tư rất nhiều công sức. Chắc phải đến 50 mục.
Vừa cảm thán, tôi vừa nửa đùa nửa thật điền vào các mục.
Chủng tộc yêu thích là Elf, giới tính tất nhiên là nữ, còn độ tuổi thì cứ để đại 500 tuổi. Cứ thế, tôi túc tắc điền hết các mục, thời gian trôi qua cái vèo.
[Cảm ơn bạn đã hợp tác làm khảo sát]
[Quá trình ghép đôi sẽ diễn ra ngay sau đây]
[Quá trình ghép đôi có thể mất một chút thời gian, mong bạn thông cảm]
Nghĩ đến cảnh tên lập trình viên sẽ đóng giả làm Elf 500 tuổi để nhắn tin với mình, tôi bắt đầu thấy hơi phấn khích.
"...Lâu thế."
Trái với kỳ vọng, việc ghép đôi không hề dễ dàng.
'Tối rồi nên tan làm hết rồi à? Thế thì cho AI ghép đôi cũng được mà?'
Cuối cùng, cho đến khi tôi ăn xong bát mì, vẫn chưa ghép đôi được.
Chờ đợi quá lâu không hợp với tính tôi, nên tôi ném điện thoại sang một bên rồi dọn dẹp bàn ăn.
Thời gian trôi qua, đến lúc tôi gần như quên béng mất việc mình đang tìm người ghép đôi.
Ting-
Một âm thanh thông báo chói tai vang lên.
Nghe tiếng chuông, tôi vội cầm điện thoại lên.
[Ghép đôi hoàn tất]
"Ồ, cuối cùng cũng xong."
Tên lập trình viên cuối cùng cũng chịu làm việc rồi.
Với tâm trạng đầy mong đợi, tôi vội vàng chạm vào màn hình.
Xẹt-
"Hả?"
[Đang di chuyển đến hành tinh EB-17]
Một luồng ánh sáng chói lòa phát ra từ màn hình nuốt chửng lấy tôi.
***
Sâu dưới lòng đất, bên dưới Thế Giới Thụ - vị thần cuối cùng còn sót lại trên mặt đất, tồn tại một hang động khổng lồ mà hầu như không ai biết tới.
Ngay cả những người dân của Peledia, quốc gia của Tiên tộc được xây dựng xung quanh Thế Giới Thụ, cũng không hề hay biết về sự tồn tại của nó.
Tại nơi đó, có một tù nhân đã bị giam cầm suốt 200 năm.
“...Resilia.”
Ngay cả trong bóng tối đen đặc, mái tóc vàng óng ả, đôi mắt xanh lục dịu dàng và đôi tai dài khác biệt với con người vẫn tỏa sáng.
Là một Elf.
Cô đẹp đến mức không ai có thể tưởng tượng được rằng cô lại phạm phải một tội ác tày trời đến mức bị giam cầm trong chốn địa ngục trần gian không một tia sáng này.
“Rốt cuộc tôi còn phải ở đây đến bao giờ...”
Trong hang động, tiếng lẩm bẩm trống rỗng của cô vang lên rồi tan biến vào hư không, chẳng có ai lắng nghe.
Mặc dù Elf được biết đến là loài có tuổi thọ gấp hàng chục lần con người hoặc hơn thế nữa, nhưng 200 năm bị giam cầm tuyệt đối không phải là một điều dễ dàng.
Sự cô đơn tột cùng như địa ngục khi không có ai ghé thăm, cùng với sự thật rằng lý do cô bị giam cầm ở đây là do sự phản bội của người thuộc hạ mà cô tin tưởng nhất, người bạn thân thiết nhất mà cô yêu thương, tất cả đều là những nguyên nhân gặm nhấm tinh thần cô.
Giờ đây, thứ duy nhất còn sót lại trong cô là tình yêu xen lẫn thù hận dành cho người bạn thân và những câu hỏi chưa có lời giải đáp.
Tại sao cô lại phản bội tôi?
Rốt cuộc điều gì lại quan trọng đến thế?
Ở nơi không có ai trả lời này, ngay cả câu hỏi đó cũng chỉ vang lên trống rỗng rồi tan biến.
"...Cô đơn quá."
Iris, nữ tù nhân duy nhất của hang động ngầm, ngày càng kiệt sức vì sự cô đơn đang lớn dần lên từng ngày.
Bạn có dám tưởng tượng không?
Trải qua 200 năm không hề tiếp xúc với bất kỳ ai.
Đừng nói đến chuyện trò chuyện, ngay cả một bóng người ghé thăm cũng không có.
Không có cai ngục, cũng chẳng có tù nhân nào khác.
Ở đây chỉ có duy nhất một mình Iris.
Sự trống rỗng và cô đơn không thể lấp đầy này không phải là thứ mà con người có thể chịu đựng được.
Dù là một High Elf đã sống hàng trăm năm, việc giao tiếp với người khác vẫn là một điều vô cùng quý giá đối với cô.
"Thà rằng..."
Đôi mắt cô nhìn chằm chằm vào mảnh đá sắc nhọn lăn lóc trên mặt đất, ánh mắt càng thêm tối tăm.
'Nếu kết liễu cái mạng sống hèn mọn này, liệu mình có được thanh thản không...'
Dù Elf được biết đến là loài không có dục vọng khác với con người, nhưng vì quyền lực, họ vẫn có thể vu oan cho người từng phục tùng mình, giam cầm họ dưới ngục tối suốt 200 năm. Và để tìm kiếm sự bình yên, họ thậm chí có thể phạm phải đại tội tự kết liễu sinh mệnh mà thần linh ban tặng.
Ngay khoảnh khắc bàn tay trắng trẻo, mỏng manh đang run rẩy của cô nắm lấy mảnh đá.
Xẹt!
"Á?!"
Trong khoảng không tăm tối không một tia sáng, một luồng sáng khổng lồ bỗng lóe lên như một vụ nổ.
Cô nheo mắt lại vì tầm nhìn đột ngột bừng sáng sau một thời gian dài, và trong luồng sáng đó, cô lờ mờ nhìn thấy bóng dáng của một người.
"Á, á á!!! Vãi chưởng!!!"
"...Con người?"
Một người đang rơi từ trên không trung xuống.
Không kịp suy nghĩ xem chuyện gì đang xảy ra, Iris theo bản năng vận ma lực.
Cô sử dụng ma pháp bằng chút ma lực ít ỏi còn sót lại.
Levitation (Lơ lửng).
Ma pháp kích hoạt thành công, Kang Hyun-woo đang rơi tự do bỗng từ từ hạ xuống mặt đất như thể vừa bung dù.
Nhờ đó, Kang Hyun-woo đã có thể đáp đất an toàn. Nếu không có sự can thiệp kịp thời của Iris, có lẽ bây giờ Kang Hyun-woo đã biến thành ‘thứ từng là con người’ rồi.
Cố gắng đứng dậy bằng đôi chân đang run rẩy, Kang Hyun-woo ngơ ngác nhìn Iris đang đứng trước mặt mình.
"...Elf?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
