Chương 356: Sasaki Emi Phong Ấn
[NGUYÊN TÁC]
"Thế là nhé, Risa-chan ngạc nhiên lắm luôn. Juumonji-kun thì hoảng hốt, chuyện là vậy đó."
"Hưm..."
Tôi đi bên cạnh Hideyori-kun, vừa cười vừa kể lại chuyện xảy ra trên lớp hôm qua lúc cậu nghỉ học.
Việc Hideyori-kun bị cảm lạnh dường như là chuyện hiếm thấy đối với anh em nhà Juumonji.
Ngoài anh em nhà Juumonji ra, tôi còn nghe loáng thoáng Yoru thốt lên mấy câu kiểu như "Thật á?".
Vừa nãy, tôi đã hội ngộ với Hideyori-kun khi cậu bước ra từ ngôi nhà hàng xóm, và như thường lệ, tôi cùng cậu đi đến trường.
"Nh-Nhưng mà may quá! Sắc mặt của Hideyori-kun có vẻ tốt lên rồi! Trông da dẻ hồng hào thế này thì không ai nghĩ là Hideyori-kun vừa nằm liệt giường vì cảm đâu!"
"Ờ, thank you."
Hideyori-kun buông lời cảm ơn như thế.
Nhìn gương mặt quen thuộc của Hideyori-kun, tôi lại có suy nghĩ thất lễ rằng hình như cậu chẳng hề bị cảm chút nào.
"H-Hideyori-kun... Tay... tớ nắm tay cậu có được không?"
"Ừ-Ừm."
Tôi rụt rè hỏi và nhận được sự cho phép.
Vì thế, tôi nắm lấy bàn tay trái đang buông lơi của cậu ấy.
Hơi ấm từ bàn tay Hideyori-kun truyền sang tay tôi.
Đó là bàn tay mà suốt bao năm qua, tôi đã luôn, luôn nắm lấy.
"Này, Emi."
"V-Vâng! Sao vậy, Hideyori-kun! Cậu cứ nói đi!"
"......Cậu, nhạt nhẽo thật đấy."
"......X-Xin lỗi."
Không trách móc, cũng chẳng chửi rủa.
Hideyori-kun phán một câu với vẻ mặt lạnh tanh, tàn nhẫn.
Lời nói ấy khiến tôi cảm thấy như có ai đó đang bóp nghẹt trái tim mình.
"Nằm liệt giường vì cảm á? Làm gì có chuyện đó. Cậu tin cái lý do vắng mặt đó thật à?"
"D-Dạ không..."
"Chắc vậy rồi. Đừng có diễn cái trò chán ngắt đó nữa... Ha! Mang tiếng là bạn gái mà lại không được tin tưởng, buồn cười thật."
Hideyori-kun thú nhận rằng chuyện bị cảm chỉ là nói dối.
Cậu hé lộ tâm can mà có lẽ cậu sẽ chẳng nói với bất kỳ ai khác, chỉ riêng mình tôi.
"Th-Thật ra là cậu đã...?"
"Hả? Tớ ngủ với Murasawa Umi lớp bên cạnh suốt đấy. Con bé đó mới lần đầu mà điêu luyện đến phát sợ. Đúng là dòng máu của bà mẹ Sawamura Yama chuyên làm nghề đó chảy rần rần trong người, khiến tớ cũng hơi rợn. Cứ đà này mà tích lũy thêm điểm kinh nghiệm thì nó sẽ trở thành một người phụ nữ ghê gớm lắm đấy."
"V-Vậy sao..."
"Ghen à, Emi-chan?"
"K-Không...! Kh-Không phải..."
"Khục khục..."
Nhìn phản ứng của tôi, Hideyori-kun lộ ra bộ mặt rác rưởi.
Aa, nhìn mặt đó là tôi đoán ngay được cậu muốn làm gì rồi...
Cậu dùng tay trái nắm lấy vai phải của tôi.
Tay phải đang rảnh rang thì lấy điện thoại từ trong túi ra và thực hiện cuộc gọi.
Màn diễn xuất với gương mặt và giọng nói chẳng hề ăn nhập bắt đầu.
"A, a lô? Thầy ạ? Em là Akechi lớp 1-5 đây ạ... X-Xin lỗi thầy. Em vẫn chưa hạ sốt... Vâng, vâng... Vâng, em xin phép nghỉ ạ."
Cuộc gọi kết thúc, cậu nhét điện thoại vào túi một cách thô bạo.
Cậu lôi tôi đi, quay ngược lại con đường vừa đến.
Tôi không phản kháng, cứ thế phó mặc đôi chân mình cho Hideyori-kun dẫn lối.
"Emi, 7 phút nữa gọi điện xin nghỉ. Lý do là đến thăm tớ nên bị lây cảm."
"......Vâng, tớ biết rồi."
Ai cũng được...
Có ai thắc mắc về sự vắng mặt bất thường này không?
Bất cứ ai cũng được.
Làm ơn... hãy cứu tôi với...
Đến bao giờ thì những ngày tháng nô lệ này mới chấm dứt đây...
✦✧
"Murasawa Umi ấy, dù là còn trinh nhưng còn giỏi hơn Emi nhiều. Hiểu không? Emi-chan với 5 năm kinh nghiệm đã thua đứt đuôi Umi-chan mới làm lần đầu hôm qua đấy. Nếu ngực đã không có lợi thế, thì phải cố gắng mà phục vụ đi chứ."
"Ư... Ọe..."
Cậu vừa cười nhếch mép, vừa nhét thứ nấm quái gở nào đó vào miệng tôi.
Thứ nấm mà tôi đã chuẩn bị cho Uematsu Yurika, giờ đây lại chĩa nanh vuốt về phía tôi như một sự tự làm tự chịu.
"Nào nào, yêu cầu lặp lại. Nấm! Nấm!"
"Nấm... nấm..."
"Nấm! Nấm!"
"Nấm... nấm..."
Tại phòng của Hideyori-kun, tôi bị trói vào ghế không thể cử động và bị ép phải niệm thần chú về nấm.
"Được rồii, được rồi. Ngoan lắm nha~"
"Ư ư..."
Cây nấm trắng bán ngoài chợ bị tống mạnh vào miệng tôi.
Dịch trắng hòa lẫn với nước bọt khiến tôi sặc sụa.
Đắng quá, tôi sắp nôn ra mất...
"Ngon không? Ngon mà đúng không? Gần đây tớ mới đặt hàng qua mạng đấy? Là cực phẩm mà Risa-chan cũng hết lời khen ngợi đó."
"......V-Vâng. ......Ngon, lắm ạ..."
Nấm sống chưa qua chế biến thì ngon thế quái nào được.
Dù biết rõ điều đó, nhưng con ác quỷ trước mặt vẫn cứ hỏi.
Tính cách cậu là vậy đấy.
"Chà, tuyệt thật! Murasawa-chan dễ thương thì có dễ thương, nhưng có vẻ không có sở thích đặc biệt. Chỉ có Emi-chan là chấp nhận những sở thích biến thái của tớ thôi."
Vừa xoa đầu tôi, cậu vừa đưa một cây nấm khác đến trước miệng.
Tôi chẳng chấp nhận cái gì cả.
Mình chỉ im lặng thôi!
Chết đi, chết quách đi cho rồi!
"Nghe nói Madoka thích loại nấm này lắm đấy. Nào nào, ăn đi."
Con ác quỷ thở hắt ra như lợn, ấn cây nấm mà cậu bảo Tsugaru Madoka thích vào má tôi.
Xúc cảm cứng ngắc đó khiến tôi ghê tởm vì nó giống hệt thứ đó của cậu.
"Chà, gương mặt chân thực thật đấy! Cậu có thể trở thành diễn viên giỏi đó! Biểu cảm tuyệt vời không thua kém gì Sawamura Yama đâu! Cảm giác 'Không chịu đâu!' từ tận đáy lòng như truyền hết cả ra ngoài kìa! Aa, dễ thương quá! Emi dễ thương quá đi! Cậu dễ thương chỉ sau Eimi thôi, nên vị trí số 2 thuộc về cậu đấy."
Cậu cười nhạo tôi như thể đang liếm láp sự nhục nhã ấy.
Giết, tao sẽ giết mày!
Trong cơn xung động không thể kháng cự, sát ý chạy dọc cơ thể tôi như luồng điện.
Nhưng mà, tôi đang bị trói buộc bởi Gift.
Tôi chẳng thể làm gì, chỉ biết để mặc bàn tay cậu luồn vào quần áo như mọi khi...
✦✧✦✧
[KUZUGESU]
"Ủa? Hôm nay Oba-san không có nhà hả?"
"Ừm. Bác gái có việc bận nên nhờ tớ lo bữa tối cho Hideyori-kun rồi đi rồi."
"Thế thì ăn mì ly cũng được mà."
Vừa hay gần đó có bộ sưu tập mì ly mà Oji-san hay mang đi làm ca đêm, nên tôi dùng hai tay lấy ra hai hộp.
Tuy nhiên, Emi đã tinh mắt phát hiện ra.
"Không đượcccc! Cậu giống hệt cha tớ, hở ra là định ăn mì ly! Đó là giải pháp cuối cùng. Phong ấn!"
“Ối… Mì ly bị phong ấn..."
Hai hộp mì đặc sản vùng miền là Mì Miso Sendai và Mì Tonkotsu Hakata mà tôi vừa cầm trên tay, cả hai đều đã bị phong ấn vào thùng các-tông.
"Làm thế có ổn không đấy?"
"Hả? Sao cơ?"
"Tớ có thể dạy cho Emi phép thuật làm mì ly ngon hơn gấp 100 lần đấy."
"Cái đó nghe tò mò ghê..."
"Vậy thì, nghe xong chuyện này mà Emi thấy muốn ăn mì ly thì bữa tối nay sẽ là mì ly nhé."
"Đ-Được thôi! Nào, nói thử xem Hideyori-kun!"
Tôi nhận ra sự mâu thuẫn của Emi: miệng thì bảo không muốn ăn mì ly, nhưng lại muốn biết cách ăn mì ly ngon hơn gấp 100 lần.
Tôi là Akechi Hideyori.
Kiếp trước là Toyotomi Mitsuhide.
Mình sẽ cho Emi nếm mùi tự luyến bằng cách dùng ký ức tiền kiếp để gian lận đây!
"Phép thuật làm mì ly ngon hơn gấp 100 lần. Người thuyết trình: Akechi Hideyori."
"Vâng, xin mời."
"Đầu tiên, tụi mình sẽ đến một hòn đảo hoang."
"............ ............Hả?"
"Gặp nạn trên đảo hoang. Tốt nhất là không biết vị trí tàu thuyền và không có la bàn."
"Hả?"
"Sau đó nhóm lửa, dùng chút nước ít ỏi còn lại trong bình tông để nấu nước sôi... Ta đa, món mì ly ngon hơn bình thường gấp 100 lần đã hoàn thành!"
"Không không không! Chịu! Chịu luôn đấy nhé!?"
"Hồi đó tớ đã phải cố kìm nén ham muốn ném cả xấp tiền vào đống lửa... Hoài niệm thật..."
"Đừng có nói về những ký ức không tồn tại bằng cái giọng như thật thế chứ."
Chính ánh sáng nơi tuyệt vọng mới tỏa sáng rực rỡ nhất.
Aa, kiếp trước mình đã tởn đến già cái vụ đảo hoang rồi, nhưng giờ nghĩ lại, mình vẫn muốn được ăn lại ly mì lúc sắp chết đó một lần nữa...
"!"
"Sao thế Emi? Muốn ăn mì ly rồi hả?"
"Không hề. Tớ sẽ không giải phong ấn đâu."
"Cái gì cơ!?"
"Chừng nào ra đảo hoang tớ sẽ mở."
Vậy rốt cuộc là sao?
Khi tôi hỏi thế, Emi tiến lại gần tôi.
"Vậy hôm nào đó hai đứa mình cùng ra đảo hoang đi! Aa, vứt bỏ hết nền văn minh và các mối quan hệ xã hội để đến đảo hoang! Aa, tuyệt! Biển cả là nhất!"
"Con gái mà ra đảo hoang thì cực lắm đấy..."
Đến cả mẹ tôi ở kiếp trước còn phải gào lên là "đừng có đùa" nữa là.
"Cậu kém tinh tế thật đấy, Hideyori-kun! Mì ly bị tịch thu."
"Sao lại thế chứ!"
"Bữa tối của Hideyori-kun tớ sẽ nấu đàng hoàng cho mà! Tớ đã chuẩn bị tinh thần từ tuần trước rồi đấy!"
Người nhà như mình thì không được thông báo gì, thế mà Emi lại biết chuyện Oba-san vắng nhà từ tuần trước á?
Chuyện là sao đây...
"Nhìn này! Tèn ten! To chưa này!"
"......Nấm?"
"Đây là nấm Risa-chan đề xuất. Còn đây là nấm Madoka đề xuất."
"......Trông hơi tà râm nhỉ."
"Không được nói thế!"
Nói một cách thô thiển thì, trông nó giống cây nấm của tôi thật...
"Hôm nay hai ta sẽ ăn lẩu nấm! Nào, Hideyori-kun! Chuẩn bị thôi!"
Emi hừng hực khí thế mang nồi đất và bếp ga mini ra, bữa tiệc lẩu nấm của hai người bắt đầu.
"Nào! Bắt đầu thôi, Hideyori-kun! Tớ sẽ nêm nước lẩu, cậu cắt rau củ đi nhé!"
"B-Biết rồi mà."
Emi vui vẻ làm thoăn thoắt các công đoạn chuẩn bị.
Dáng vẻ ấy thật đáng yêu.
Aa, quả nhiên Emi dễ thương thật đấy!
Tôi muốn bảo vệ sự hoạt bát này của cô mãi mãi.
<Tác Note>
Các bé ngoan chú ý, ăn nấm sống rất nguy hiểm nên không được ăn nhé.
Tệ nhất là sẽ bị chết như Uematsu Yurika trong nguyên tác vì ăn nấm đó.
Hãy nấu chín kỹ rồi mới ăn nha!
Gần đây, tuy tôi viết khá nhiều về các nhân vật Kuzugesu, nhưng nhìn Hideyori thì căn bệnh muốn giới thiệu Galge game của tác giả lại sắp tái phát rồi...
Vì lẽ đó, có thể sắp tới kênh giới thiệu Galge game của Sakura Matsuri sẽ được mở.
Tuy chưa quyết định chắc chắn nhưng đang có nhiều động thái chuẩn bị.
Hiện tại tôi chưa có ý định giảm tần suất cập nhật truyện, nên mọi người cứ yên tâm nhé.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Tluc: Tụi nó đang học năm nhất cao trung (16 tuổi) => 5 năm trước… Nếu cho tụi nó học năm ba luôn là 18 tuổi thì vẫn…