Tại sao người chồng hiền sau hôn nhân vẫn không quên quá khứ bị ác nữ bắt nạt

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1309

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21775

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1351

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Chương 101-200 - Chương 125: Lần thứ hai?! Erika bùng nổ sức chiến đấu

Hai giờ sáng, phòng ngủ.

Trong mắt đàn ông, không có gì đáng tự hào và thỏa mãn hơn việc được tận mắt chứng kiến người phụ nữ mình yêu chìm đắm và tận hưởng trong một cuộc mây mưa nồng cháy do chính mình dẫn dắt.

Shimizu Yuuki cũng vậy. Khi cơ thể vốn căng thẳng, thấp thỏm kia từ từ giãn ra, nở rộ thành một đóa hoa kiều diễm, trưởng thành, khoảnh khắc hương thơm ngào ngạt, lay động lòng người đó, dù có nhìn bao nhiêu lần cũng không thấy chán.

Nếu đổi lại là người phụ nữ khác, anh đã không còn cảm giác này.

Mặc dù những người phụ nữ dây dưa với anh, cởi mở hơn, biết cách "chơi" hơn, thường tỏ ra táo bạo và phóng đãng hơn trong chuyện này, khoảnh khắc đó, thần sắc và tiếng kêu rên đều dâm mỹ, quyến rũ đến tột độ, khơi gợi huyết mạch người ta sôi trào, "chào cờ" hừng hực.

Nhưng đây cũng là điều mà Erika, với tính cách kín đáo, nội liễm, không thể làm được. Cô luôn cắn chặt môi vào những thời điểm sắp "bùng nổ", vùi đầu vào tấm nệm ướt sũng, mặc cho tấm thân mỏng manh, mảnh khảnh run lên từng đợt, cũng phải cố gắng kìm nén, chịu đựng niềm khoái lạc đến mức chỉ muốn hét lên.

Shimizu Yuuki từng đề nghị Erika không cần phải kháng cự chuyện này quá mức. Con người ai cũng có ham muốn, hoàn toàn có thể tùy tâm sở dục mà tận hưởng, đắm chìm trong đó, anh sẽ không vì vậy mà thay đổi bất kỳ cái nhìn nào về cô.

Tuy nhiên, Erika rất bướng bỉnh, luôn kiên định cho rằng bộ dạng đó của mình rất khó coi, không muốn phô bày quá nhiều trước mặt Shimizu Yuuki.

"Erika, em... đỡ hơn chút nào chưa?"

Shimizu Yuuki vươn tay luồn qua bên hông mềm mại, mảnh mai của người phụ nữ, cằm tựa lên bờ vai vẫn còn đang run rẩy của vợ, mang theo chút hối hận vì đã "chơi" hơi quá trớn mà tự kiểm điểm lỗi lầm.

"Xin lỗi em, vừa rồi anh có phải đã hơi mạnh tay không? Đều là vì quá lâu không được gặp Erika, nhất thời không nhịn được nên..."

Tuy nhiên, Erika vẫn quay lưng về phía anh, giọng nói từ trong chăn vọng ra, ét ét, xen lẫn chút nức nở:

"Yuuki-kun~ Nóng quá, đừng ôm em như vậy mà. Em... em nghỉ một lát đã..."

"Ừm, được rồi." Shimizu Yuuki vội vàng đồng ý.

Khoảng chừng mười mấy phút sau, còn lâu hơn nhiều so với thời gian "thực chiến" cụ thể của hai người, Erika lúc này mới từ từ hoàn hồn, kêu Shimizu Yuuki bật đèn lên.

Shimizu Yuuki vội vàng tắt ngọn đèn ngủ mờ ảo ở đầu giường, bật đèn lớn trong phòng ngủ lên.

Ánh sáng rực rỡ tràn ngập căn phòng. Anh nhanh chóng nhìn thấy người vợ trong lòng mình từ từ xoay người lại, khoảnh khắc đó, từng luồng xuân tình lộ ra, khiến Shimizu Yuuki nhìn đến ngây ngẩn.

Những vầng mây hồng sắc xuân vẫn chưa tan đi trên má, cánh môi hồng phấn hé mở, phả ra hơi thở nóng ẩm, thơm ngát. Mồ hôi men theo đường cong nơi chiếc cổ trắng ngần chảy xuống, làm ướt làn da vốn đã mềm mại, càng thêm trơn láng. Cả khuôn mặt đều ướt đẫm mồ hôi.

Nghĩ đến đây đều là "chiến quả" mà chính tay mình gặt hái được, khoảnh khắc thỏa mãn về tâm lý này thậm chí còn vượt qua cả thể xác, nhưng cũng càng kích thích anh thêm khô nóng, mãnh liệt.

Nhưng với tấm thân mỗi lần "làm" xong đều như sắp rã rời của Erika, Shimizu Yuuki vẫn phải dẹp đi ý nghĩ táo bạo trong lòng.

"Yuuki-kun... ngày mai anh vẫn phải đi làm à?" Erika thở hổn hển hỏi.

"Ừm, phải đến công ty. Nội dung chuyến công tác lần này vẫn chưa làm báo cáo."

Cho dù là vợ mình, nhưng nhắc đến chủ đề mất hứng này, Shimizu Yuuki vẫn có chút không muốn nói tới.

Nếu không phải vì Erika, anh mới không muốn đi làm, chỉ hận không thể 24/24 ở bên cạnh người vợ yêu dấu của mình.

Càng không cần phải nói, chỉ cần rời khỏi căn nhà này, rời khỏi chiếc giường này, chờ đợi anh toàn là những chuyện thân bất do kỷ mà lại vô cùng chán ghét. Huống hồ, đây đều là những điều tuyệt đối cấm kỵ, không thể kể lể với Erika.

"Vậy... chúng ta tranh thủ thêm chút thời gian nữa nhé."

Erika thở hắt ra một hơi, lập tức lại rúc vào trong chăn, như thể đã hạ quyết tâm nào đó.

"Ể? Erika... em định làm gì?"

Shimizu Yuuki trợn to mắt, nhất thời có chút không phản ứng kịp.

"Em biết Yuuki-kun vẫn chưa được thỏa mãn, đúng không?"

Erika lại ló đầu ra khỏi chăn, chớp chớp mắt, ra vẻ "nhìn thấu nhưng không nói toạc".

"Dù sao thì cũng đi công tác lâu như vậy, chắc chắn đã dồn nén, nhẫn nhịn rất nhiều rồi? Dù sao một lần chắc chắn là không đủ. Vừa rồi còn có chút..."

Người phụ nữ mặt mày ửng hồng, ánh mắt mê loạn, thè lưỡi ra, nhỏ giọng oán trách:

"Cấn vào em rồi kìa."

Shimizu Yuuki "ực" một tiếng, nuốt nước bọt. Cậu cảm thấy mình như vẫn còn đang sống trong một giấc mơ không thực tế.

"Như vậy... thật sự được sao, Erika?"

"Yuuki-kun sao vậy? Là một người vợ, nếu ngay cả phương diện này cũng không thể thỏa mãn chồng mình, vậy mới là rất kỳ lạ, đúng không?"

"Không... không có gì. Chỉ là anh nghĩ Erika vừa mới uống thuốc xong."

Shimizu Yuuki nói được một nửa liền lắc đầu: "Thôi, coi như anh chưa nói gì đi."

Nhưng anh vẫn có chút khó tin. Người phụ nữ trước mắt... thật sự vẫn là cô vợ "không ra gì" Erika của anh sao?

Phải biết rằng, hai vợ chồng bọn họ rất ít khi có "hiệp hai". Dù sao thì thể chất của vợ anh về phương diện này đúng là hơi kém, thường thường chỉ làm một lần đã mệt đến mức gần như hôn mê.

Lẽ nào thật sự là vì bọn họ đã lâu không "làm", cho nên cơ thể không còn nhạy cảm như vậy nữa? Hay là nhân cơ hội này đã dưỡng được không ít thể lực... thậm chí có thể "chiến" thêm một lần nữa?

Không kịp suy nghĩ nguyên nhân đằng sau, cứ tạm coi như là Erika thỉnh thoảng bùng nổ "phong độ" đi. Cơ hội như thế này quả thực là cầu mà không được.

Nghĩ vậy, Shimizu Yuuki, người sớm đã có chút "bốc hỏa", không nói hai lời liền chui tọt vào trong chăn.

Chỉ bật một ngọn đèn đầu giường, tiếng thở dốc của đàn ông và phụ nữ quấn lấy nhau trong không gian mờ tối.

Bọn họ vẫn luôn dùng tư thế truyền thống, cũ kỹ nhất, gần như không có chút tình thú nào, giống như đang làm nhiệm vụ cho xong.

Nhưng đối với một người thuần khiết như tờ giấy trắng như Erika mà nói, rõ ràng là đã quá đủ.

Không bao lâu, Shimizu Yuuki liền nhìn thấy đôi mắt trong veo, thanh khiết của Erika đã nhuốm lên chút ham muốn trần tục. Bàn tay cô ta bấu chặt lấy ga giường, ngón chân nhỏ xinh găm vào nệm, co quắp lại rồi duỗi ra...

Mặc dù thời gian kiên trì vẫn không được như ý, thậm chí còn yếu hơn cả lần đầu.

Nhưng trong đêm tối đầy bất ngờ này, Shimizu Yuuki vẫn có được khoảnh khắc thỏa mãn hiếm hoi.

...

Sáng sớm hôm sau, Shimizu Yuuki tỉnh dậy trước.

Dù chỉ ngủ chưa đầy mấy tiếng đồng hồ, anh vẫn cảm thấy sảng khoái, trạng thái tinh thần đạt đến mức tốt nhất.

Quay đầu nhìn lại Erika, người tối qua đã "lao động" quá sức, đến bây giờ vẫn còn nằm trong lòng anh ngủ say sưa, đàn ông trong lòng không khỏi dâng lên niềm dịu dàng vô hạn.

Chỉ là, có lẽ là anh vui quá hóa buồn, lại không nhịn được mà than thở, những ngày tháng tốt đẹp, thoải mái như thế này rốt cuộc còn có thể kéo dài bao lâu nữa?

Chuyến công tác lần này, Sakai Mina đã nếm được "vị ngọt", e là sẽ càng lúc càng khó khống chế. Còn cả Arisu Mieko, con đàn bà điên khó lường kia...

Shimizu Yuuki không thể quên được cô ta đã tìm cơ hội tiếp cận Erika, sau đó dùng sự an toàn của vợ anh để uy hiếp, áp bức anh, khiến anh không thể không thỏa hiệp với Sakai Mina, thậm chí là chủ động hiến thân, làm anh cảm thấy vô cùng áy náy với Erika...

Nói không chừng, hai người phụ nữ này vốn đã cấu kết với nhau, liên thủ để lừa gạt anh.

Nhưng có phải vậy hay không cũng không còn quan trọng nữa. Vì Erika, anh tạm thời chỉ có thể ngoan ngoãn làm theo...

Tâm trạng lập tức tồi tệ đi, Shimizu Yuuki cầm lấy điện thoại bên gối. Người dùng có ghi chú là "Trưởng phòng Sakai" đã gửi tin nhắn cho anh.

"Trưởng nhóm Shimizu, nhớ tham gia cuộc họp sớm, đừng có đến muộn nữa. Tiền thưởng tháng này còn muốn hay không?"

Từ ngữ, giọng điệu đều không có vấn đề gì, xem ra vẫn chưa hoàn toàn phát điên. Shimizu Yuuki liền trả lời ngắn gọn.

Khoảng chừng vài phút sau, chiếc điện thoại còn lại của Erika cũng đúng lúc reo lên.

Hai vợ chồng bọn họ không có gì giấu giếm nhau về phương diện riêng tư, Shimizu Yuuki cũng thuận tiện liếc mắt qua.

Không ngờ lại là tin nhắn của bác sĩ Asami.

"Phu nhân Shimizu, nếu buổi sáng có thời gian, phiền cô đến bệnh viện một chuyến. Có chuyện rất quan trọng cần phải trao đổi với cô."