Tại sao người chồng hiền sau hôn nhân vẫn không quên quá khứ bị ác nữ bắt nạt

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2254

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Chương 101-200 - Chương 124: Chờ đợi người vợ và người chồng trở về sau chuyến công tác

Tokyo, đêm khuya.

Trong phòng rất yên tĩnh. Ngoài cửa sổ là màn đêm vô tận. Từ khu phố cũ kỹ, lạc hậu, có thể nhìn thấy vô số ánh đèn neon của trung tâm Tokyo đang lập lòe trong bầu trời đêm.

Erika mặc một chiếc váy ngủ màu trắng mỏng manh, ôm gối ngồi bên mép giường. Màn hình điện thoại hắt ra ánh sáng yếu ớt, chiếu lên gò má tái nhợt, u ám của cô.

Vì không có tâm trạng nên mái tóc mái đã lâu không được chăm sóc, trở nên có chút dày, rủ xuống che mất đôi mắt, khiến người ta không nhìn rõ được cảm xúc đang thay đổi bất định.

Đêm nay, phần lớn lại là một đêm cô đơn. Erika đang chờ đợi lời chúc ngủ ngon của người chồng Shimizu Yuuki đang đi công tác.

Tuy nhiên, một loạt tiếng động nhỏ đột nhiên truyền đến từ huyền quan, rất nhanh đã thu hút sự chú ý của Erika. Cô buộc phải vực dậy tinh thần, rút một món vũ khí phòng thân từ dưới gối ra.

Mặc dù khu dân cư bọn họ ở đã cũ kỹ, lạc hậu, nhưng công tác bảo trì cũng khá tốt, ở lâu như vậy cũng chưa từng phát hiện ra dấu vết của chuột bọ.

Trong lòng thấp thỏm bất an, hơi thở dồn dập. Nhưng nói cho cùng, cô cũng chỉ là một người phụ nữ yếu đuối có chồng đi vắng, làm sao có thể không lo lắng, sợ hãi?

Trên đoạn đường từ phòng ngủ ra phòng khách, Erika đi vô cùng cẩn thận. Ánh mắt cô xuyên qua phòng khách tối om, nghi thần nghi quỷ mà đánh giá huyền quan, nơi tiếng động ngày càng trở nên ngang nhiên, tùy tiện. Nhưng đối phương hiển nhiên vẫn còn ý muốn che giấu tung tích.

"Anh... Yuuki-kun?"

Erika thăm dò, gọi vào trong bóng tối một tiếng. Vài giây sau, cô liền thấy đèn ở huyền quan được bật lên.

Ngay sau đó, chồng cô, Shimizu Yuuki, từ phía sau tủ giày, lấp ló ló đầu ra, trông vô cùng lén lút.

Erika, người vốn đang nhíu mày, sợ hãi, không nhịn được, bật cười.

Cô dậm chân, hờn dỗi nói: "Anh về sao không nói với em một tiếng? Làm cái bộ dạng lén lút đó làm gì? Thật là dọa chết em rồi."

"Anh vừa họp xong là lập tức từ Osaka về ngay, đương nhiên là muốn cho Erika một bất ngờ..."

Shimizu Yuuki còn chưa nói hết lời, cô vợ nhỏ mà anh hằng mong nhớ đã lập tức chạy đến, đâm sầm vào lòng anh. Hốc mắt cô đỏ hoe, khóc như mưa, nhưng khóe miệng lại cong lên nụ cười rạng rỡ, khiến người ta không rõ là đang vui hay đang buồn.

"Em không muốn bất ngờ như vậy đâu. Rõ ràng chỉ cần Yuuki-kun có thể bình an về nhà là tốt rồi. Anh có biết hôm qua không thể liên lạc được với anh, em đã sợ hãi, lo lắng đến mức nào không? Còn cả vừa nãy nữa, suýt chút nữa tưởng có người lạ chạy vào nhà. Không có Yuuki-kun bên cạnh, em một mình hình như không làm được gì cả."

Shimizu Yuuki nắm lấy cổ tay Erika đang khẽ đấm vào ngực mình, cúi đầu hít hà mùi hương cơ thể dịu dàng, ngọt ngào của vợ, thần sắc đầy mê luyến.

"Xin lỗi em. Chuyến công tác Osaka ba ngày hai đêm này, anh vẫn luôn... luôn rất nhớ Erika, cũng có rất nhiều lời muốn nói trực tiếp với em. Lần sau anh tuyệt đối sẽ không rời đi lâu như vậy nữa, để Erika một mình ở nhà..."

"Nè, anh có thể hứa với Erika nhé. Tha lỗi cho anh lần này, được không?"

Biểu cảm trên mặt người đàn ông trịnh trọng mà nghiêm túc, nhưng đôi mày ngài ngập nước lại vô cùng dịu dàng, nhìn đến mức trái tim Erika mềm nhũn, bao nhiêu lời oán giận nặng nề cũng không thốt ra được.

Cô đưa tay quàng qua gáy anh, đôi mắt ướt đẫm chan chứa tình sâu đậm: "Cũng không cần phải nghiêm túc như vậy đâu. Em biết Yuuki-kun đều là vì gia đình của chúng ta, còn cả vì sức khỏe của em nên mới nỗ lực như vậy. Em không có ý giận dỗi hay trách móc anh..."

"Vậy vừa rồi là Erika đang làm nũng với chồng mình đó hả?" Shimizu Yuuki không nghiêm túc được bao lâu, chớp chớp mắt, giả vờ tò mò hỏi.

"Ái chà, Yuuki-kun sao lại nói mấy lời đáng ghét như vậy? Giống như học sinh tiểu học không biết giữ mồm giữ miệng!" Erika đỏ mặt.

"Bởi vì Erika là người phụ nữ dễ xấu hổ nhất, cũng đáng yêu nhất mà anh từng gặp trên đời."

Shimizu Yuuki đặt một nụ hôn lên trán Erika, rất nhanh liền nhận được sự đáp lại của vợ.

Người phụ nữ nhón chân lên, động tác ôm lấy cổ Shimizu Yuuki cũng càng dùng sức hơn, như thể muốn biến thành một vật trang sức treo trên người anh.

Nụ hôn nồng nhiệt sau bao ngày xa cách này kéo dài rất lâu, mãi cho đến khi dưỡng khí trong lồng ngực cả hai đều cạn kiệt mới bất đắc dĩ phải dừng lại.

Sau khi mỗi người tự điều chỉnh, ổn định lại nhịp thở, họ lại thâm tình nhìn nhau. Tình yêu bị đè nén, ấp ủ suốt mấy ngày qua không những không trở nên xa lạ, ngược lại còn theo sự chia xa ngắn ngủi mà càng thêm mãnh liệt, dâng trào.

Shimizu Yuuki thở hắt ra một hơi. Trái tim luôn bồn chồn, bất an trong lồng ngực cuối cùng cũng như tìm được bến đỗ mà lắng xuống, yên ổn.

Nhưng ngay khi anh định nói thêm điều gì đó, một hành động đột ngột của vợ suýt chút nữa lại làm tim anh nhảy ra khỏi lồng ngực.

"Khoan... Erika, em đừng động vào chỗ đó... bẩn lắm."

"Sao vậy, Yuuki-kun? Muộn thế này rồi, anh không định cởi vest ra để đi tắm rửa sao?" Erika ngẩng đầu, bối rối nhìn người chồng có phản ứng và cử chỉ vô cùng kỳ quặc.

"Không... không có gì. Chắc là anh mệt quá, đầu óc có chút không tỉnh táo."

Shimizu Yuuki cúi đầu nhìn người vợ vừa mới một tay búi lại mái tóc dài lòa xòa, một tay từ từ quỳ ngồi xuống trước mặt anh, thậm chí hai tay đã đặt lên chiếc thắt lưng hơi lỏng của anh.

Vốn dĩ đây chỉ là quy trình bình thường như mọi khi, nhưng khi anh chỉ có thể nhìn thấy gáy của vợ, anh vậy mà lại không kiểm soát được mà ảo giác Erika thành người phụ nữ Sakai Mina kia!

Trong đầu điên cuồng lóe lên những cảnh tượng dâm mỹ, thác loạn, không chút tiết chế ở khách sạn mấy ngày qua. Trong đó, xuất hiện nhiều nhất không nghi ngờ gì chính là động tác "phục vụ" mang tính thương hiệu của Sakai Mina. Chúng gần như khiến anh nảy sinh phản xạ có điều kiện, đến mức vừa rồi nhất thời thất thố, ăn nói lung tung.

Xuất phát từ sự yêu thương và trân trọng dành cho Erika, dù cho chuyện vợ chồng bình thường thường xuyên không được thỏa mãn, Shimizu Yuuki cũng chưa bao giờ để người vợ thuần khiết, lương thiện của mình phải "hầu hạ", "phục vụ" anh như thế này.

"Ể, cái thắt lưng này? Còn cả bộ vest trên người Yuuki-kun nữa..."

Lại cúi đầu xuống, Erika đang giúp Shimizu Yuuki cởi đồ, đột nhiên phát ra một tiếng "A" đầy kinh ngạc. Cô từ từ đứng dậy, cầm chiếc thắt lưng trong tay lên hỏi:

"Sao mới đi công tác một chuyến, bộ vest trên người Yuuki-kun đã đổi bộ khác rồi?"

Thoát ra khỏi cơn thất thố vừa rồi, Shimizu Yuuki đối mặt với sự nghi ngờ của vợ, rất nhanh đã đưa ra lời giải thích:

"Bộ cũ không cẩn thận bị bẩn rồi. Ừm... bị đổ rất nhiều rượu vang lên, giặt rất phiền phức. Vì cuộc họp ngày hôm sau nên đành phải mua một bộ mới, như vậy cũng có thể nhanh chóng quay về gặp Erika."

"Anh biết đó là món quà Erika đặc biệt mua cho anh. Anh đã đặc biệt dặn dò khách sạn rồi, chỉ cần giặt sạch là sẽ lập tức gửi bưu điện về."

"Ra là vậy à."

Nói có lý có cứ, Erika không nghĩ nhiều nữa.

Cô lại giúp Shimizu Yuuki cởi bộ vest ra, cảm thấy chất liệu sờ vào rất thích, liền dùng khóe mắt liếc qua nhãn hiệu của bộ vest, phát hiện không phải là hàng hiệu xa xỉ đang thịnh hành trên thị trường, cô chưa từng nghe qua.

Erika đột nhiên nhớ ra còn một chuyện suýt chút nữa thì quên mất. Gò má trắng nõn của cô lập tức ửng hồng, áy náy nhìn người chồng có vẻ đã mệt mỏi.

"Đúng rồi, nói mới nhớ, hôm nay là ngày dùng thuốc rồi. Đã vì chuyến công tác của Yuuki-kun mà hoãn lại một ngày, anh hiểu mà, đúng không?"