Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Câu Chuyện Của Kiếm Sĩ Vô Năng Trở Thành Kiếm Thánh

(Đang ra)

Câu Chuyện Của Kiếm Sĩ Vô Năng Trở Thành Kiếm Thánh

Osaki Isle

Cuối cùng trở thành một làn sóng khiến cả lục địa phải rung chuyển…

205 8358

Rời Khỏi Tổ Đội Anh Hùng

(Đang ra)

Rời Khỏi Tổ Đội Anh Hùng

Chưa biết

Raniel, một pháp sư thiên tài và là người thừa kế của Ma Tháp lừng danh nhất vương quốc, đã từ bỏ mọi danh vọng để gia nhập Tổ đội Anh hùng do Chiến binh Kyle dẫn đầu. Cùng với các đồng đội, Raniel dấ

11 10

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

85 151

Steins;gate

(Đang ra)

Steins;gate

Miwa Kiyomune

Các sự kiện trong steins;gate dưới góc nhìn của Makise Kurisu

1 2

Căm Hận Ta Đi, Ma Nữ Tiểu Thư!

(Đang ra)

Căm Hận Ta Đi, Ma Nữ Tiểu Thư!

Tứ Thiên Cục Hậu

———— Tên khác của truyện: “Nuôi con gái thì thấy nhiều rồi, chứ nuôi BOSS thì là lần đầu tiên”

170 540

Web Novel - Chương 21

Chương 21

『Cần vạch đường lên gỗ, ngươi giữ đầu dây ở đằng kia đi.』

Kèo thơm.

Đúng là kèo thơm.

Từ ngày hôm sau, công việc của tôi chuyển từ khuân vác vật liệu nặng nhọc sang làm trợ thủ cho Đại Mộc Tượng.

Dù thay đổi công việc thì bản chất vẫn là lao động chân tay, nhưng đỡ tốn sức hơn thì tốt biết bao nhiêu. Thậm chí tiền công còn cao hơn nữa.

『Vâng. Ta sẽ giữ thật chặt!』

Tôi đón lấy đầu dây, áp vào một đầu của cây gỗ xây dựng. Khi dây đã cố định, Đại Mộc Tượng bắt đầu bật mực tàu lên mặt gỗ.

『Thân phận man di mà dám làm cùng Đại Mộc Tượng ngài ấy…』

『Ngài ấy vốn ít khi nhận đệ tử, sao lại làm việc cùng tên man di kia chứ?』

Một tên man di như tôi lại được làm trợ thủ cho Đại Mộc Tượng. Việc mọi người bất mãn là chuyện đương nhiên. Nhưng biết làm sao được.

Các người có phe cánh nào mạnh hơn phe Đại Mộc Tượng không? Đời sống xã hội là phải có phe cánh. Lũ ngốc này.

Tất nhiên, nếu chỉ tin vào phe cánh mà hành xử như kẻ hữu dũng vô mưu, thì rất dễ trở thành kẻ bị đá khỏi tổ đội của Đại Mộc Tượng. Tôi xin kiếu việc phải quay lại khuân vác vật liệu.

Cần phải làm việc sao cho đám thợ mộc kia nếu thấy tôi biến mất thì sẽ phải hối hận, ngược tâm, và ám ảnh.

——-

『Ai đã mài hết đống dụng cụ này vậy?』

Một gã thợ mộc nhìn những công cụ được mài sắc bén như mới, lên tiếng hỏi.

『Hả? Của ta cũng được mài rồi này. Cái đục này khó khoét, ta đang tính phải mài lại, ai ngờ…』

『Không lẽ tên Đốc công gọi thợ mài dao đến làm hết sao?』

『Hắn á? Cái gã chỉ chực chờ ăn chặn tiền công ấy hả. Làm gì có chuyện hắn bỏ tiền thuê thợ mài dao đắt đỏ để làm việc này?』

『Là ta làm đấy.』

Tôi bất ngờ lên tiếng.

『Tên man di, là ngươi sao?』

『Phải. Hôm qua nghe các vị than phiền công cụ không bén, nên sáng nay ta dậy sớm một chút để mài lại.』

『Nhiều thế này mà một mình ngươi làm hết sao?』

Một người trong đám thợ mộc ngạc nhiên hỏi lại.

Khác với dao kiếm, phần lưỡi của công cụ không lớn nên thời gian mài cũng chẳng mất bao nhiêu. Tất nhiên, phải dậy từ tờ mờ sáng nên cũng hơi phiền phức một chút.

『Ta tự làm cũng không mài được sắc thế này.』

『Chà, làm tốt lắm.』

『Là man di mà cũng biết việc đấy chứ.』

Những gã thợ mộc vốn nhìn tôi bằng nửa con mắt, sau khi kiểm tra lại công cụ cũng phải gượng gạo buông lời khen ngợi.

Hắc hắc. Chưa hết đâu.

『Ta đã mang nước đến để sẵn ở đây rồi!』

『Mùn cưa và gỗ vụn ta đã dọn gọn vào một góc rồi nhé!!』

Cứ thế, tôi xử lý hết những việc vặt trong tầm mắt, khiến cái nhìn của đám thợ mộc về tôi bắt đầu thay đổi.

Làm những việc không quá tốn sức mà lại mua được hảo cảm của đối phương, còn gì tốt hơn chứ.

———

Cũng giống như làm việc ban ngày, việc kể chuyện vào ban đêm cũng chẳng khó khăn gì.

Tất cả đều là series về ly hôn.

Chồng hiền lành và ác thê. Chỉ cần thay đổi kịch bản về người vợ độc ác là được. Tưởng là con mình nhưng hóa ra là con của gã nhân tình, hay mang tiền đi cung phụng trai lạ, hoặc ả vợ liên tục cản trở tiền đồ của chồng.

『Con mụ khốn kiếp, còn tệ hơn con mụ hôm qua nữa.』

『Hôm nay con ả này có vẻ điên khùng hơn thì phải?』

『Tại sao ngày nào cũng xuất hiện mấy con đàn bà tệ bạc hơn thế hả.』

Chỉ cần biến tấu một chút về sự độc ác ở phần đầu, và thay đổi cách nhân vật chính thành công ở phần sau.

Ly hôn xong làm Phò mã, ly hôn xong trở thành Thần y, ly hôn xong đỗ đạt Trạng nguyên. Sau khi thành công rực rỡ, người vợ bỏ trốn quay lại hối hận, thế là một câu chuyện cho đêm nay ra lò cái một.

『Tên man di này kể chuyện cuốn hút thật đấy.』

『Nếu ra ngoài phố nghe kể chuyện thì tốn khối tiền rồi.』

『Mấy tay Thuyết thư nhân quanh đi quẩn lại cũng chỉ mấy chuyện cũ rích. Nhưng tên man di này mỗi lần kể đều mới lạ.』

Các ông chú đều đại mãn nguyện. Tôi cũng được làm việc nhẹ nhàng, chỉ cần múa mép là xong nên cũng đại mãn nguyện. Thậm chí câu chuyện của tôi đồn xa đến mức xảy ra chuyện thế này.

『Hết giờ làm ta bao một chầu rượu đục, được chưa!!』

『Điên à? Chỉ một chầu rượu mà đòi mua chỗ đó sao.』

『Ngươi biết ta mê chuyện của Thuyết thư nhân thế nào mà còn làm vậy hả?』

Vì chỗ trong ký túc xá có hạn, nên đã xuất hiện những người muốn mua lại chỗ ngủ trong phòng tôi.

Rõ ràng là chỗ ở cố định, nhưng từ lúc nào đó, ngoại trừ Đại Mộc Tượng, những người ngủ cùng phòng cứ thay đổi mỗi đêm. Tôi lo họ sẽ chán nếu cứ nghe mãi một kiểu chuyện, nhưng nhờ vậy mà dù mô típ có giống nhau, mọi người cũng không hề thấy ngán.

『Này, chàng trai kể chuyện người Triều Tiên. Ngồi đây ăn cùng đi. Ta cho thêm ít thịt này. Kể chuyện chút đi.』

『Thuyết thư nhân. Có thể kiếm cho ta một chỗ trong phòng không? Ta có mang theo chút đồ ngọt đây.』

Khi tin đồn lan rộng, ngay cả những gã thợ mộc từng kỳ thị tôi đến cùng cũng phải giương cờ trắng đầu hàng mà tiếp cận.

『Này man di. Nghe nói ngươi là Thuyết thư nhân. Kể cho bọn ta nghe chuyện ly hôn gì đó đi.』

『Phải đấy. Bọn ta sáng đi tối về nên không nghe được, nghe đồn chuyện đó hay lắm.』

『Tất nhiên là được rồi. Để ta ăn nhanh chút, rồi sẽ kể chuyện “Sau khi ly hôn trở thành Thần Mộc” cho các vị nghe.』

『Cảm ơn nhé, Tiểu đệ.』

Giờ nghỉ trưa kể một đoạn trong series ly hôn, thế là từ một tên man di, tôi đã thăng cấp thành Tiểu đệ của đám thợ mộc.

Cứ thế vài ngày trôi qua.

Tôi không còn là tên man di tóc đen bị phân biệt đối xử nơi đất khách, mà đã trở thành một Thuyết thư nhân người Triều Tiên được trọng vọng.

———

『Chà. Tiểu đệ của chúng ta. Sao lại khỏe thế này hả?』

『Có phải Đại Mộc Tượng chọn ngươi vì sức khỏe này không? Vừa kể chuyện hay lại vừa được việc, đúng là Tiểu đệ cực phẩm.』

Tôi xung phong dùng búa gỗ lớn đóng xà nhà vào cột trụ, nhờ đã luyện Thổ nạp thuật nên có thể đóng vào dễ dàng.

Công việc dự kiến làm cả ngày, nhờ tôi mà đã xong ngay trong buổi sáng.

Vậy thì việc đương nhiên phải làm là gì? Làm khoán!

Dù ở thế giới khác thì làm khoán trong công trường vẫn là luật bất thành văn. Nhờ đó, ăn trưa xong tôi có thể nằm dài trên bãi cỏ nghỉ ngơi. Đám thợ mộc tâm trạng cũng phấn khởi, hết lời khen ngợi tôi.

『Chắc do từ nhỏ ta đã bôn ba khắp nơi nên thể lực được rèn luyện thôi.』

『Thế à? Kỳ lạ thật. Người Cao Ly ai cũng khỏe như trâu thế sao?』

Không phải Cao Ly, là “Made in Joseon” đấy. Cái lão này.

Tuy nhiên, chẳng cần thiết phải bắt bẻ làm hỏng mối quan hệ đang tốt đẹp, nên tôi chỉ thầm mắng trong bụng.

『Không chỉ mình cậu ta đâu. Nhìn vợ tên Đốc công mà xem.』

『Hả? Vợ của Đốc công, là người Triều Tiên sao?』

Gì cơ, hóa ra hắn đánh tôi và gọi là man di tóc đen là vì vụ này sao?

『Không phải. Vợ Đốc công ngoại tình với một tên man di tóc đen. Nghe đâu tên đó mây mưa giỏi đến mức vợ Đốc công gom hết tiền bạc bỏ trốn theo hắn luôn.』

『…….』

Trời đất.

『Có câu nói nổi tiếng mà. Một khi đàn bà đã đi theo trai tóc đen thì không bao giờ quay về.』

Hình như câu tôi biết nó hơi khác một chút thì phải.

『Bởi vậy mới nói. Đáng lẽ lúc vợ hắn thân thiết với tên tóc đen kia thì hắn phải nhận ra chứ. Đàn bà nào mà cưỡng lại được “hàng họ” đó.』

『Nhìn Tiểu đệ của chúng ta mà xem. Sáng sớm thấy cái lều hắn dựng lên, cảm giác có gác xà nhà lên đó cũng đỡ được ấy chứ.』

Mấy ông chú thợ mộc nhìn tôi với ánh mắt ghen tị ngầm.

Nhìn bằng ánh mắt đó làm tôi ngại đấy.

Dù tôi cũng tự thấy mình khá “hùng vĩ”, nhưng không ngờ game hẹn hò Hàn Quốc lại cài cắm cả thiết lập này vào.

『Tên Đốc công đó chắc cũng nghe chuyện ly hôn của Tiểu đệ rồi, thấy hắn đang lồng lộn lên đòi cưới vợ trẻ để chứng tỏ đấy.』

『Có mà cưới vào mắt.』

『Chắc hắn tưởng mình là nam chính trong truyện. Khà khà.』

Chúng tôi trải qua một buổi chiều thảnh thơi, vừa nghỉ ngơi vừa nói xấu gã Đốc công nhân phẩm tồi tệ.

—-

Công việc cũng giống như mũi tên đã rời khỏi nương.

Lúc bắt đầu thì vất vả, nhưng khi đã thành thói quen thì chẳng mấy chốc đã đến đích. Việc ở công trường cũng vậy. Ban đầu phải nỗ lực để hòa nhập, nhưng khi đã quen thì mọi thứ trôi qua cái vèo, và giờ công trình đã hoàn tất.

『Đại Mộc Tượng. Nhờ ngài mà ta được làm việc thoải mái rồi rời đi.』

Việc tôi có thể làm việc suôn sẻ không chút khó khăn trong thời gian qua, hoàn toàn là nhờ vào Đại Mộc Tượng.

『Đâu phải nhờ ta. Là nhờ những câu chuyện thú vị của ngươi đấy chứ. Nhờ vậy mà khoảng thời gian làm việc ở đây rất vui vẻ.』

Đại Mộc Tượng vuốt râu mỉm cười hiền hậu đáp lại.

『Tiểu đệ! Hay là đi theo bọn ta đến công trường khác làm việc luôn đi.』

『Cỡ như Tiểu đệ chắc học nghề mộc nhanh lắm. Đi cùng không?』

『Đại Mộc Tượng. Tiểu đệ là đứa rất đáng để truyền nghề phải không ạ?』

『Cũng đúng. Ngươi thấy sao? Có muốn làm việc dưới trướng ta không?』

Đại Mộc Tượng vuốt râu giả vờ suy nghĩ một chút, rồi đưa ra lời đề nghị.

Một đề nghị quá hấp dẫn.

Đi theo Đại Mộc Tượng thì chắc chắn không lo chết đói.

Nếu là tôi của vài ngày trước, chắc chắn đã gật đầu không do dự.

『Thật sự là một đề nghị đáng quý, nhưng ta có việc riêng muốn làm.』

『Ở Trung Nguyên này, công việc mà một người ngoại tộc có thể làm không nhiều đâu. Ta có thể biết ngươi muốn làm gì không?』

『Ta muốn trở thành một Thuyết thư nhân.』

Đó là kết luận tôi đã trăn trở suốt mấy ngày đêm qua.

Tôi không thể quay về Triều Tiên, cũng chẳng thể trở lại Mộ Dung Thế Gia. Tôi phải sống ở Trung Nguyên này cho đến chết.

Muốn sống thì phải kiếm tiền.

Nhưng một tên man di bị phân biệt đối xử thì làm được bao nhiêu việc chứ. Dù có thể sống đắp đổi qua ngày, nhưng giờ tôi phải thoát khỏi cảnh ngộ đó.

Trước khi xuyên vào đây, tôi đã làm nghề gì?

Tác giả tiểu thuyết mạng.

Nhưng ở đây, viết sách kiếm tiền có một vấn đề rất lớn.

Thứ nhất, tôi không có vốn để làm sách.

Kẻ sống lay lắt qua ngày như tôi làm gì có tiền mua giấy bút mực và in ấn.

Thứ hai, không có gì đảm bảo người ta sẽ mua sách của một tên man di.

Tất nhiên, không phải tôi không tự tin vào tiểu thuyết mình viết. Nhưng nhìn vào sự phân biệt đối xử suốt một năm qua, tôi không nghĩ các hiệu sách sẽ chịu nhập sách của tôi.

Thứ ba, thế giới này không có luật bản quyền.

Dù tôi có viết sách hay đến đâu, tiền cũng không trọn vẹn về túi tôi. Chỉ tổ làm béo những kẻ sao chép lậu ở đâu đó.

Muốn kiếm tiền bằng việc viết sách ở thế giới này cần có điều kiện tiên quyết. Phải có khả năng in ấn số lượng lớn ngay lần xuất bản đầu tiên, và phải là người có đủ quyền lực để bảo vệ tác phẩm của mình mới mong kiếm được tiền.

Với một tên man di tóc đen ở Trung Nguyên, con đường kiếm tiền bằng sách vở có quá nhiều chông gai.

Nhưng Thuyết thư nhân thì khác.

Man di tóc đen là kẻ bị coi thường, nhưng người kể chuyện đến từ ngoại quốc lại là kẻ được trọng vọng.

Những câu chuyện ngoại quốc đầy mới lạ. Chỉ cần tôi thêm thắt diễn xuất và kể một cách lôi cuốn, chắc chắn sẽ có người lắng nghe. Những câu chuyện kịch tính của tôi rõ ràng thú vị hơn hẳn mấy cuốn tiểu thuyết nhạt nhẽo ở đây.

Nếu tận dụng tốt điều này, chắc chắn tôi có thể sống sót trong thế giới Võ lâm này.

『Thuyết thư nhân? Phải rồi. Nếu là ngươi thì chắc chắn làm được. Ta từng gặp qua vô số Thuyết thư nhân, nhưng chưa thấy ai kể chuyện lôi cuốn như ngươi.』

『Vâng. Mấy ngày qua làm thử, ta cũng thấy tự tin hơn. Cảm ơn ý tốt của ngài, nhưng ta muốn thử sức làm Thuyết thư nhân một lần.』

Liệu đây có phải là quyết định khiến tôi hối hận không? Vừa nói tôi vừa thấy lo lắng. Rõ ràng làm thợ mộc thì sẽ không lo chết đói ở thế giới này. Nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một gã thợ mộc man di. Sẽ mãi mãi sống như một kẻ ngoài lề xã hội.

Thà rằng làm công việc có thể tận dụng cái mác man di của mình còn hơn.

『Đưa tay ra đây một chút.』

『Hả? Vâng.』

Khi tôi đưa tay ra, Đại Mộc Tượng đặt vào đó một túi nhỏ.

『Cái này là?』

『Suốt thời gian qua ngươi đã kể những câu chuyện quý giá mỗi đêm, nếu chỉ trả công như phụ hồ thì quá bất công. Vì thế ta và anh em đã gom góp chút tiền kể chuyện cho ngươi. Ta cũng bỏ thêm vào kha khá đấy, cầm lấy đi.』

Một khoản tiền hoàn toàn ngoài dự tính. Tôi chỉ kể chuyện để công việc dễ thở hơn, vậy mà họ lại trả thêm tiền.

Một năm bị phân biệt đối xử.

Đây là thiện ý thuần khiết đầu tiên tôi nhận được sau một năm trời.

『…….』

Khoảnh khắc đó, lồng ngực tôi nghẹn lại. Tay tôi run run. Túi tiền tuy nhỏ nhưng nặng hơn bất cứ thứ gì. Sự tử tế đã lâu không gặp khiến tim tôi đập mạnh đến khó thở.

『Nghĩ lại thì, nếu ngươi quyết định làm Thuyết thư nhân, chẳng phải ta là vị khách đầu tiên sao? Vinh hạnh thật đấy.』

『Chính ta mới là người vinh hạnh.』

『Ta biết thân phận man di sống ở Trung Nguyên rất khó khăn. Nhưng với tài kể chuyện của ngươi, chắc chắn sẽ thành công ở nơi này. Ta bảo đảm đấy.』

『Ta sẽ cố gắng hết sức.』

『Được. Nếu định làm Thuyết thư nhân, hãy đến huyện Thất Khúc đi. Ở đó có một tiệm vải, chủ tiệm là Vương chưởng quỹ, bạn của ta. Hãy đến đó và nhắc đến ta. Ông ấy sẽ sắp xếp cho ngươi một chỗ để kể chuyện.』

『Thật sự cảm ơn ngài. Không biết phải báo đáp ân tình này thế nào.』

『Ân tình gì chứ. Ta chỉ trả tiền nghe chuyện thôi. Chuyện của ngươi hay đến mức đó mà. Giờ ta phải đi lo giấy tờ đây. Ngươi đi trước đi.』

『Vâng. Vậy ta xin cáo từ.』

Tôi rời đi trong sự tiễn biệt của những người thợ công trường, bước chân hướng về huyện Thất Khúc.

Huyện Thất Khúc sao.

Hy vọng đó sẽ là nơi tốt đẹp để bắt đầu cuộc đời của một Thuyết thư nhân.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!