Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Câu Chuyện Của Kiếm Sĩ Vô Năng Trở Thành Kiếm Thánh

(Đang ra)

Câu Chuyện Của Kiếm Sĩ Vô Năng Trở Thành Kiếm Thánh

Osaki Isle

Cuối cùng trở thành một làn sóng khiến cả lục địa phải rung chuyển…

205 8358

Rời Khỏi Tổ Đội Anh Hùng

(Đang ra)

Rời Khỏi Tổ Đội Anh Hùng

Chưa biết

Raniel, một pháp sư thiên tài và là người thừa kế của Ma Tháp lừng danh nhất vương quốc, đã từ bỏ mọi danh vọng để gia nhập Tổ đội Anh hùng do Chiến binh Kyle dẫn đầu. Cùng với các đồng đội, Raniel dấ

11 10

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

85 151

Steins;gate

(Đang ra)

Steins;gate

Miwa Kiyomune

Các sự kiện trong steins;gate dưới góc nhìn của Makise Kurisu

1 2

Căm Hận Ta Đi, Ma Nữ Tiểu Thư!

(Đang ra)

Căm Hận Ta Đi, Ma Nữ Tiểu Thư!

Tứ Thiên Cục Hậu

———— Tên khác của truyện: “Nuôi con gái thì thấy nhiều rồi, chứ nuôi BOSS thì là lần đầu tiên”

170 540

Web Novel - Chương 14

Chương 14

Kết quả là, việc quan sát võ công đã thất bại.

『Vốn dĩ nếu không phải người của Mộ Dung Thế Gia thì chúng tôi sẽ không cho xem cảnh tu luyện, nhưng ngài là người sắp kết hôn với Mộ Dung Thế Gia. Chúng tôi sẽ để ngài kiến thức võ công của Mộ Dung Thế Gia.』

Tôi ngồi tại một diễn võ trường của Mộ Dung Thế Gia để quan sát võ công của họ.

Vì Thương Long Đội – đội hộ vệ tinh nhuệ của Mộ Dung Bi – đang bị cấm túc hoặc nghỉ phép, nên các võ sĩ khác của Mộ Dung Thế Gia đã xuất hiện.

『Nguồn gốc võ công của Mộ Dung Thế Gia bắt đầu từ hoàng thất nước Yên, trải qua hơn ngàn năm…』

Bức thư này bắt đầu từ nước Anh, mỗi năm đi được một vòng trái đất…

Một võ sĩ của Mộ Dung Thế Gia bước ra, bắt đầu thuyết trình trước mặt tôi về lịch sử lâu đời và sự vĩ đại của võ công gia tộc họ.

Cứ như host của kênh mua sắm tại gia vậy.

Cảm giác như trước khi bán hàng, họ phải giải thích món hàng này tuyệt vời thế nào và tại sao bạn phải mua nó. Cứ biểu diễn luôn không được sao?

Mà ngẫm lại, đây đúng là loại võ công cần phải giải thích nhiệt tình như thế. Nhìn Nam Cung Thế Gia mà xem. Oa! Thương Khung Vô Nhai Kiếm Pháp! Oa! Đế Vương Kiếm Khí!

Còn Đường Môn Tứ Xuyên thì sao? Đây là Vô Hình Chi Độc của Đường Môn! Kia là Mạn Thiên Hoa Vũ của Đường Môn! Võ công của các thế gia võ lâm nổi tiếng đâu cần giải thích. Chỉ cần nhìn là đủ, không cần lời nói.

Nam Cung Thế Gia là Kiếm, Đường Môn Tứ Xuyên là Độc, Hà Bắc Bành Gia là Đao, Gia Cát Thế Gia là Trận pháp, v.v. Vốn dĩ các thế gia võ lâm trong truyện kiếm hiệp thường được gắn cho một thuộc tính riêng biệt, nhưng Mộ Dung Thế Gia lúc nào cũng lấp lửng.

Do tính chất nhân vật mờ nhạt, võ công của Mộ Dung Thế Gia thường thiếu đi cái gọi là “gốc rễ”. Thế nên mỗi khi nhắc đến Ngũ Đại Thế Gia hay Bát Đại Thế Gia, Mộ Dung Thế Gia thường chỉ nằm ở vị trí giải hạng hai.

Thế mới nói, dù là Fantasy hay Võ hiệp, tính cách nhân vật và việc đặt tên (naming) đều rất quan trọng. Mộ Dung Thế Gia thiếu cái đó.

À không. Mộ Dung Thế Gia cũng có tính cách riêng. Là gia tộc xuất thân từ dị tộc nên ngấm ngầm phản bội rất giỏi. Đóng vai hắc mạc (trùm cuối giấu mặt) cũng rất đạt.

『Trước tiên, tôi xin biểu diễn Khởi Thủ Thức.』

Ra rồi. Khởi Thủ Thức.

Một chiêu thức hoa mỹ nhưng không mang tính tấn công, giống như đoạn quảng cáo 30 giây của võ công vậy. Dù tôi ví Mộ Dung Thế Gia là giải hạng hai, nhưng quả thực Khởi Thủ Thức của họ rất đẹp mắt.

Nếu quay video lại rồi chạy quảng cáo, chắc chắn sẽ có vô số người nộp đơn xin làm võ sĩ cho Mộ Dung Thế Gia.

『Ồ ồ ồ.』

『Vậy bây giờ, chúng tôi xin biểu diễn một màn tu luyện tỷ thí đơn giản.』

Thấy tôi bày ra vẻ mặt cảm thán, võ sĩ vừa thi triển Khởi Thủ Thức liền gọi một võ sĩ khác lên, vào thế chuẩn bị đối luyện.

『Hây a!』

Hai người trao đổi chiêu thức qua lại. Không phải mộc kiếm mà là kiếm thật, vậy mà họ vẫn công phòng nhịp nhàng, không ai bị thương chút nào.

Ừm.

Ưm.

Hừm!

Cảm giác như đang làm bình luận viên cho Đại hội Thiên Hạ Đệ Nhất Võ Thuật vậy. Bọn họ đánh nhau cứ vù vù lướt qua, mắt tôi chẳng thể nào theo kịp.

Vấn đề là dù ở trong thế giới võ hiệp, Kang Yunho vẫn chỉ là người thường. Tôi đã thử trợn mắt tập trung xem có kích hoạt được nội công tiềm ẩn để tăng nhãn lực hay không, nhưng vô dụng. Chắc chỉ tổ làm tăng nếp nhăn trên mặt thôi.

『Đến đây thôi.』

Màn trình diễn kết thúc, hai người họ nhìn tôi với ánh mắt mong chờ lời khen ngợi.

Bộp bộp.

『Đã được mở rộng tầm mắt. Quả nhiên là võ công huyền diệu của Mộ Dung Thế Gia! Kiến thức của tại hạ lại được nâng cao rồi!』

Người thường sao mà hiểu được võ công của cao thủ. Kiến thức thông thường thì có tăng đấy. Tôi vừa vỗ tay vừa giả bộ trầm trồ, liên tục buông lời khen ngợi võ công Mộ Dung Thế Gia.

Buổi biểu diễn võ công kết thúc như thế, tôi chào hỏi qua loa vài vị khách đến dự đám cưới của Mộ Dung Thế Gia rồi trở về phòng.

『Có nên tìm chỗ nào học lấy một môn võ công không nhỉ?』

Dù là game mô phỏng hẹn hò võ hiệp hay gì đi nữa, đã đến thế giới võ hiệp thì ít nhất cũng phải biết một món võ phòng thân chứ. Tôi vừa trăn trở suy nghĩ cách thức, vừa chìm vào giấc ngủ.

****

Đã bao lâu rồi nàng mới khóc như hôm nay?

Muryong Sang-ah cảm thấy dường như đã xa xôi đến mức không thể nhớ nổi nữa.

Suốt thời gian qua, nàng cảm thấy như mình đang trôi dạt một mình trên tuyệt hải cô đảo. Tại nơi không một bóng người đó, nàng cô độc, đau khổ, cả thể xác lẫn tinh thần dần dần kiệt quệ.

Mọi thứ đều phải tự mình gánh vác, việc bước đi trên đôi chân trần và tỏ ra kiên cường cũng đã đến giới hạn. Thế nhưng, vào một ngày nọ, Tướng công đã từ trên con thuyền lớn bước xuống, đưa tay ra để cứu giúp nàng.

Những dòng chữ cuối cùng hắn viết khiến nàng không thể kìm nén được nước mắt.

Bấy lâu nay nàng đã hiểu lầm Tướng công quá nhiều. Làm sao nàng có thể hiểu lầm một hiệp khách như vậy chứ? Muryong Sang-ah cảm thấy xấu hổ với chính mình.

Khi Muryong Sang-ah rơi lệ, Kang Yunho giật mình tiến lại gần, dùng tay áo lau nước mắt cho nàng. Khoảnh khắc hắn định dang tay ôm lấy nàng rồi lại ngượng ngùng hạ xuống khiến trái tim nàng cảm thấy chút ấm áp.

Khi nước mắt của Muryong Sang-ah đã vơi đi, Kang Yunho lấy từ trong ngực ra một hộp thuốc mỡ, dứt khoát bôi lên mặt nàng.

[Cái này là?]

Thấy Muryong Sang-ah ngạc nhiên nhìn mình, Kang Yunho định viết giấy nhưng rồi lại quyết định mở miệng.

『Chúc mừng cô nương đã vượt qua thử thách. Giờ chỉ còn lại hôn lễ thôi. Đây là thuốc mỡ con hổ, rất tốt cho vết bầm tím. Người sắp kết hôn sao có thể để lại sẹo được.』

Kang Yunho tỉ mỉ bôi thuốc lên gò má hơi sưng vì bị Muryong Bi đánh của Muryong Sang-ah.

Muryong Sang-ah cảm nhận được sự ấm áp và dịu dàng từ bàn tay của Tướng công chạm vào má mình. Mảnh đất tâm hồn khô cằn nay được tưới mát bởi nước mắt trở nên có chút không phòng bị. Vì thế, Muryong Sang-ah đã đưa tay mình đặt lên mu bàn tay đang bôi thuốc của Kang Yunho.

Tay nam nhân hóa ra lại thô ráp như vậy. Nhưng không hiểu sao lại mang đến cảm giác vững chãi và an tâm.

『Này… Cô nương đặt tay lên như thế ta khó bôi thuốc lắm.』

Dù lời nói của hắn có phần vô tâm vì bối rối, nhưng bàn tay của Muryong Sang-ah vẫn không hề di chuyển.

『Tiểu thư.』

Đang hồi tưởng lại chuyện xấu hổ nhưng khiến lòng dạ xao xuyến ấy thì Thương Phượng Đội Chủ tìm đến.

『Thương Phượng Đội Chủ, có chuyện gì vậy?』

『Dù đã dùng trăm phương ngàn kế tác động đến Triều Tiên nhưng vẫn không liên lạc được.』

Chuyện mà nàng cố tình lờ đi trong lòng bỗng chốc ập đến.

『Vậy chuyện nghịch mưu của gia tộc họ Kang sẽ ra sao?』

『Thật bi thống nhưng… Có lẽ bằng chứng đã bị ỉm đi rồi.』

『Vậy sao.』

Thật may quá. Nàng suýt nữa đã phạm phải tội lỗi không thể quay đầu. Nếu là hôm qua, nàng sẽ nổi giận trước lời của Thương Phượng Đội Chủ, nhưng giờ Muryong Sang-ah lại thấy an lòng.

『Tiểu thư đừng vội bỏ cuộc. Nghe nói Triều Tiên khi bắt giữ bè lũ phản nghịch thường âm thầm tóm gọn một mẻ để nhất mạng đả tận. Việc không có tin tức ngược lại có thể là do nguyên do đó.』

Thương Phượng Đội Chủ tưởng vẻ mặt vô cảm của Muryong Sang-ah là thất vọng nên lên tiếng an ủi.

『Không cần dùng những lời không có khả năng để an ủi đâu, Thương Phượng Đội Chủ.』

『Tiểu thư… Thuộc hạ xin lỗi. Do thuộc hạ bất tài nên không thể hoàn thành đại sự.』

『Không sao. Nếu ta đi lấy chồng và bị đuổi khỏi Mộ Dung Thế Gia, các ngươi hãy đến gia tộc họ Kang. Ta sẽ dùng quyền lực của mình để thu nhận tất cả.』

Thương Phượng Đội sẽ là một trợ lực lớn cho cuộc phản công nhắm vào Mộ Dung Thế Gia.

『Nếu lỡ xảy ra chuyện đó, chúng thuộc hạ xin nguyện đi theo đến gia tộc họ Kang.』

『Được rồi.』

Muryong Sang-ah quay đầu nhìn ra bên ngoài.

『…Thuộc hạ xin cáo lui.』

Thương Phượng Đội Chủ không dám ngẩng đầu vì tội lỗi, cứ thế lui ra ngoài.

Ta suýt chút nữa đã làm hỏng hết mọi việc. Muryong Sang-ah khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Gia tộc của Tướng công – người đã liều mạng đến cứu mình – lại bị chính mình làm cho diệt môn ư? Tuyệt đối không được để chuyện đó xảy ra.

Việc số lượng bằng chứng nghịch mưu của gia tộc họ Kang quá ít, vốn là điều nàng lo lắng, giờ lại trở thành điều hữu ích. May mắn là phía Triều Tiên dường như đã lờ đi bằng chứng nghịch mưu đó, vậy là kế hoạch của Tướng công có thể tiếp tục tiến hành. Thật là may mắn ngàn vạn lần. Muryong Sang-ah yên tâm.

『Phải chuẩn bị cho hôn lễ thôi.』

Dù chỉ còn hai ngày nữa là đến hôn lễ, nhưng vì nghĩ rằng nó tuyệt đối sẽ không diễn ra nên nàng chẳng hề có cảm giác thực tế. Khác với tân lang đến từ bên ngoài, tân nương cho đến ngày cưới cũng không có quá nhiều việc phải làm, điều này cũng góp phần khiến nàng thấy không thực.

Phải làm gì đây?

Cần phải nắm rõ trình tự hôn lễ trước. Nhỡ đâu xảy ra sai sót trong hôn lễ thì sẽ làm phiền đến Tướng công. Có nên tập trang điểm vốn dĩ không quan tâm bấy lâu nay không? Không được. Trang điểm trong hôn lễ sẽ do các tỳ nữ lo liệu hết.

Nên làm gì nhỉ? Trái tim Muryong Sang-ah bắt đầu rộn ràng. Và ở ngay chính giữa sự rộn ràng ấy là hình bóng của một nam nhân.

Tướng công quả thực là một người tốt.

Dung mạo tuấn tú, tâm tính ngay thẳng. Tuy gia sản giàu có nên hắn có tận hưởng cuộc sống phóng túng một chút, nhưng cầm kỳ thi họa, tửu sắc ca vũ chẳng phải là đức tính của nam nhân sao?

Nghe nói hắn từng gây chuyện với người khác vài lần, nhưng điều đó cũng có nghĩa hắn không dễ dàng từ bỏ chủ kiến của mình. Một nam nhân như vậy, quyết tâm cứu vớt Mộ Dung Thế Gia chắc chắn sẽ không dễ bị lay chuyển.

Bản thân không có phúc phận với huynh đệ trong nhà, nhưng dường như lại có phúc phận về đường phu quân.

Trong khi Muryong Sang-ah đang tự hợp lý hóa mọi chuyện, một nỗi lo âu bất chợt thoáng qua.

Tướng công là người có nhiều kinh nghiệm với nữ nhân.

Dù hắn đã nói sẽ cứu Mộ Dung Thế Gia, nhưng lỡ như hắn không vừa ý với nàng thì liệu quyết tâm đó có bị lung lay không? Dù tin rằng Kang Yunho không phải loại nam nhân đó, nhưng nỗi bất an vẫn len lỏi trong lòng.

Đang lo lắng, ánh mắt nàng chợt va phải cuốn “Triều Tiên Nữ Nhân Hành Thực Đồ” bị ném đi tối qua.

『Phải rồi, cái này…』

Nếu gả sang Triều Tiên, chẳng phải nên hành xử như một nữ nhân Triều Tiên sao?

[Ẩn Căn Sát Nhũ (Eun-geun-seul-jeot). Là hành vi khi khoác tay đi cùng phu quân, cố ý ép ngực mình vào cánh tay hắn. Việc này vừa khiến tâm trạng phu quân vui vẻ, vừa đồng thời có thể quyến rũ hắn. Tuy nhiên, vì không có nhiều nữ nhi có đủ “lượng” để thực hiện hành vi này, nên chỉ những người có khả năng mới nên làm.]

Đêm vẫn còn dài. Việc học hỏi phẩm hạnh và cách cư xử của nữ nhân Triều Tiên chắc chắn sẽ có ích cho Tướng công.

Nghĩ vậy, Muryong Sang-ah bắt đầu say sưa nghiền ngẫm cuốn “Triều Tiên Nữ Nhân Hành Thực Đồ” mà nàng đã ném đi tối qua.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!