Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Quán Trọ Ma Quái (1-47) - Chương 45: Hỗn loạn hoàn toàn

Bạch Trà ngã phịch xuống sàn, dáng vẻ thê thảm đến đáng sợ.

Bên trong quán trọ rõ ràng cũng chẳng an toàn hơn là bao.

Các bức tường xung quanh đều đã biến thành những vách thịt đỏ tươi.

Tầng một đã biến dạng đến mức không còn nhận ra được nữa.

Không ai mở cửa là điều dễ hiểu, bởi họ còn chẳng biết mình đang ở chỗ nào.

Bạch Trà không biết mình đã ở ngoài bao lâu rồi.

Cô cũng không hối hận vì đã liều mạng xông vào, bởi nếu không, pho tượng kia chắc chắn đã giết cô rồi.

Cô chẳng rõ đó là thứ tồn tại ở cấp độ nào, vì chỉ cần cảm nhận khí tức toát ra trước khi bước vào thôi, toàn thân cô đã theo bản năng mà run lên.

Tuy quán trọ này chưa chắc đã an toàn, nhưng ít ra nó vẫn nằm trong phó bản của trò chơi.

Có lẽ vì lời đe dọa ban nãy, nên khi Bạch Trà vừa gượng đứng dậy, bức tường thịt bên cạnh liền rung lên mấy lần, rồi bắt đầu phun ra những bóng quỷ méo mó, vặn vẹo đến ghê rợn.

Đám quỷ đó gần như lập tức lao tới cắn xé cô.

Bạch Trà không tiếp tục dùng kiếm nữa, nếu còn dùng thêm, e rằng chính cô sẽ biến thành quỷ.

Cô cảm nhận rõ trong lòng mình đang dâng lên những cảm xúc tiêu cực như bực bội, sát ý và phẫn nộ.

Lúc này, sức mạnh trong người cô vẫn đủ để đối phó với đám quỷ đó.

Bạch Trà lách qua đám quỷ, bước về phía nơi vốn là cầu thang.

Giờ đây, cầu thang đã biến thành những đoạn ruột treo lủng lẳng.

Không còn lựa chọn nào khác, Bạch Trà lùi lại một bước, rút về phía quầy lễ tân.

May mà cái điện thoại trên bàn vẫn còn ở đó.

Nhưng Bạch Trà không gọi điện nữa.

Cô không rõ trong khoảng thời gian mình rời khỏi đây, bên trong quán trọ đã xảy ra chuyện gì để rồi trở nên như thế này.

Tạm gác chuyện pho tượng sang một bên, xét theo quy tắc thì giữa quán trọ và lễ tân cũng chẳng phải quan hệ thân thiện gì.

Giữa hai bên còn tồn tại khả năng nuốt chửng lẫn nhau.

Có lẽ lũ quỷ trong quán trọ và những con bên ngoài bị pho tượng điều khiển vốn thuộc hai phe khác nhau, chỉ có lễ tân là trông như đang đơn độc một mình.

Quán trọ tuy không có sức chiến đấu mạnh mẽ, nhưng vẫn đủ sức cản được pho tượng.

Do đó, pho tượng chỉ có thể tìm cách xâm nhập vào bên trong để giết chết người chơi.

Lễ tân bị giam trong quán trọ, nhưng có một quy tắc rằng: nếu phát hiện có lễ tân, hãy liên hệ với quán trọ để xử lý.

Có vẻ như những quy tắc này nằm dưới quyền chi phối của toàn bộ trò chơi, nên nói cách khác, quán trọ có thể dựa vào sức mạnh của trò chơi để chống lại lễ tân.

Mà lễ tân thì đang bị phong ấn.

Thế nên trong lúc nhạy cảm như thế này, cô tuyệt đối không thể để lễ tân xuất hiện thêm lần nào nữa.

Tiếc là núi không tìm đến ta, ta lại phải tự tìm đến núi.

Bức tường bỗng phun ra một dáng người thanh nhã, tay cầm chiếc đèn.

Bạch Trà lập tức muốn chửi thề.

Cô chẳng còn bận tâm đến đống ruột kia nữa, liền quay đầu lao thẳng lên tầng.

Lễ tân dõi mắt nhìn theo từng động tác của cô, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười khiến người ta rợn sống lưng.

“Quý khách, sao lại chạy lung tung thế? Trông cô có vẻ không ổn lắm đâu.”

Bạch Trà cảm thấy cũng tạm ổn, chỉ là trong lòng không ngừng dâng lên cảm giác bực bội.

Cô vừa bò vừa chạy lên tầng hai, rồi mạnh tay đẩy tung cửa một căn phòng.

Đám bóng đen trên tầng hai chẳng rõ đã biến đi đâu, Bạch Trà cũng chẳng buồn để tâm, liền nhấc điện thoại trên bàn lên gọi.

“Quý khách!” Lễ tân xuất hiện ở cửa, ánh mắt lạnh băng khóa chặt lấy cô.

“Chẳng phải cô nói sẽ giúp tôi sao? Giờ cô đang làm cái gì thế hả?”

Bên kia đầu dây vang lên những tiếng tút tút lạnh lẽo, kéo dài không dứt.

Nhìn lễ tân đang từng bước tiến tới, Bạch Trà chỉ có thể siết chặt thanh kiếm trong tay.

“Xin chào, cảm ơn quý khách đã gọi đến…”

“Tôi muốn khiếu nại! Các người chẳng phải đã bảo là quán trọ này không có lễ tân à? Giờ tôi đang thấy một người ngay đây đấy!”

Bạch Trà vội vàng cúp máy rồi lao thẳng tới cửa sổ.

Lễ tân chậm rãi tiến lại gần cô.

“Cô định để quán trọ giết tôi à? Tàn nhẫn thật đấy.”

Bạch Trà miễn cưỡng nặn ra một nụ cười gượng gạo, rồi vung tay đập tung cửa sổ.

Luồng khí kinh hoàng từ bên ngoài lập tức ập vào, khiến cô dựng hết cả tóc gáy.

Pho tượng Phật trong phòng bỗng nhiên chuyển động.

Nhưng lễ tân vẫn thản nhiên đứng đó.

“Bọn họ không giết được tôi.” Lễ tân nói với vẻ tiếc nuối.

“Tôi cảm nhận được trong người cô đang chứa một nguồn sức mạnh rất lớn… sao không tặng tôi thêm lần nữa nhỉ?”

Bóng dáng hắn bất ngờ trồi ra từ bức tường bên cạnh Bạch Trà, bàn tay trắng nhợt lạnh buốt liền siết chặt lấy cổ tay phải của cô.

Bạch Trà nhanh tay chuyển kiếm sang tay kia, rồi đâm mạnh về phía hắn.

Lễ tân giơ chiếc đèn trong tay lên, chặn lấy nhát kiếm của cô.

“Đm!” Bạch Trà buột miệng chửi.

Một chiếc đèn thủy tinh thôi, thế mà khi va chạm với thanh kiếm lại vang lên tiếng kim loại chát chúa, còn tóe cả tia lửa.

Pho tượng Phật trong phòng khẽ lắc lư rồi chậm rãi đứng lên, thân hình nó không ngừng to dần, cuối cùng cao gần bằng người thật.

Nhưng nó chỉ liếc qua hai người đang giao chiến một cái, rồi xoay người bỏ đi.

Tim Bạch Trà chợt trĩu xuống.

Cô thực sự chẳng có chút kỹ năng chiến đấu nào, chỉ có thể dựa vào bản năng mà vùng vẫy.

Mà mỗi đòn tấn công của lễ tân đều có thể đánh cắp sức mạnh trong cơ thể cô.

Thanh kiếm của cô thì lại không thể chạm được vào hắn.

Chưa kịp suy tính xem nên dùng Tơ hồng vàng hay thẻ đạo cụ, Bạch Trà đã vung kiếm đâm mạnh vào tường, điên cuồng hấp thu sức mạnh của quán trọ.

Lễ tân không ngăn cản, hắn chỉ xem cô như một cái bộ lọc, để rồi hút ngược lại toàn bộ sức mạnh mà cô vừa hấp thu.

Chính vì thế nên hắn mới không giết Bạch Trà ngay.

Bạch Trà cũng biết chuyện này căn bản chẳng phải điều gì tốt đẹp.

Lớp xám trắng như thạch cao trên người lễ tân đang nhanh chóng mờ đi.

Theo thời gian, sớm muộn gì hắn cũng sẽ phá vỡ được phong ấn.

Đến lúc đó, người đầu tiên bỏ mạng chắc chắn sẽ là Bạch Trà.

Bạch Trà dồn thêm sức, đâm mạnh thanh kiếm vào tường quán trọ, nếu nó biết điều thì giờ phải tách hai người họ ra rồi!

Hiển nhiên quán trọ cũng biết nổi giận, khi đã chịu hết nổi, nó bỗng rung lên dữ dội, co rút lại, bóp nghẹt cả căn phòng.

Bạch Trà cảm thấy bàn tay đang nắm lấy mình bị tách ra, nhưng những bức tường của quán trọ lại bắt đầu siết chặt, như muốn nghiền cô đến chết.

Song, cô vẫn còn thanh kiếm trong tay.

Lúc này, cô thật sự phải cảm ơn Vương Húc Minh.

Mặc dù tình hình trước mắt phải đến tám chín phần chắc chắn là do anh ta làm ra.

Thanh kiếm không ngừng rạch nát bức tường xung quanh, chọc giận quán trọ đến mức nó phải nôn cô ra ngoài.

Bạch Trà còn chưa đứng vững thì đã cảm nhận được một luồng sức mạnh khủng khiếp ập thẳng vào mặt.

Rõ ràng quán trọ cố tình muốn tiễn cô vào chỗ chết.

Choang——

Một tấm khiên bất ngờ chắn trước mặt cô, rồi cô bị kéo sang một bên.

Lúc này Bạch Trà mới nhìn rõ, trước mặt mình là một pho tượng Phật, còn người kéo cô chính là Vương Húc Minh.

“Còn sống à, tốt lắm. Mau đi tìm lại cơ thể của cô đi, chúng ta phải ra ngoài.”

Vương Húc Minh cũng không giải thích với cô vì sao nơi này lại biến thành như vậy, chỉ đẩy cô về phía phòng 306.

Nhưng trong phòng 306 vẫn còn một thứ gì đó.

Chung Mãn.

Hắn đã rơi xuống từ cửa sổ, lớp da bị lột của hắn đang quấn chặt lấy cơ thể Bạch Trà.

Thấy Bạch Trà quay lại, trên gương mặt Chung Mãn hiện lên một nụ cười dữ tợn.

“Đồ ngu.” Bạch Trà chửi một tiếng, rồi lao lên, thanh kiếm đâm thẳng vào đầu hắn.

Chung Mãn hoàn toàn bất lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn cơ thể hóa thành tro bụi.

Nhưng Bạch Trà vẫn không thể quay lại với cơ thể của mình.

“Còn những người khác thì sao? Các anh đã quay về bằng cách nào?”

Bạch Trà quay đầu nhìn sang Vương Húc Minh, anh ta vẫn đang giao chiến.

“Thanh kiếm của cô có thể phá vỡ lớp ngăn cách giữa linh hồn và cơ thể.” Vương Húc Minh nói, “Còn những người khác thì…”

Câu này mang sắc thái mỉa mai: Cô không muốn gặp lễ tân, nhưng cuối cùng lễ tân lại xuất hiện.