Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Thế Giới Hiện Thực (48-51) - Chương 48: Trở về hiện thực

【Thẻ nhân đôi.】

Bạch Trà lặng lẽ nhìn tấm thẻ trong tay, rồi lại liếc sang khuôn mặt pixel đang nhảy nhót loạn xạ kia.

“Giải thích cho tôi xem cái này là gì?”

Cái gọi là gói quà bồi thường mà chỉ có thế này thôi sao?

【Đúng như tên gọi, đây là Thẻ nhân đôi đó nha~! Sau khi sử dụng, mọi phần thưởng bạn nhận được trong phó bản sẽ được nhân đôi hết! Ví dụ, nếu bạn dùng luôn bây giờ, 400 điểm tích lũy của bạn sẽ thành 800 điểm đó~ Có muốn dùng luôn không nè~?】

“Không, để đó đã.”

Bạch Trà cất tấm thẻ đi, tuy cảm thấy như bị lừa, nhưng nếu thật sự có thể thu hoạch được nhiều trong một phó bản, thì biết đâu lại là món hời.

【Xin hỏi có còn vấn đề gì thắc mắc không?】

Đối phương rõ ràng đang thúc giục cô.

Bạch Trà không để ý, cô lại mở giao diện của mình ra, cẩn thận quan sát.

Giao diện trước mắt trông đã rõ ràng và chi tiết hơn nhiều so với lúc cô vừa bước vào trò chơi.

【Họ tên: Bạch Trà.

Tuổi: 20.

Kỹ năng:

Tơ hồng vàng Lv.1

Hoa lừa dối Lv.1.】

Khi cô nhấn vào cấp độ phía sau kỹ năng, điều kiện để thăng cấp lập tức hiện ra.

【Tơ hồng vàng Lv.0 – Lv.1: Sử dụng kỹ năng này một lần.】

【Tơ hồng vàng Lv.1 – Lv.2: Sử dụng kỹ năng này ba lần.】

Phần phía sau tạm thời chưa hiển thị.

【Hoa lừa dối Lv.0 – Lv.1: Sử dụng kỹ năng này ba lần.】

【Hoa lừa dối Lv.1 – Lv.2: Sử dụng kỹ năng này chín lần.】

Những cấp sau cũng tạm thời chưa hiển thị, nhưng cô đại khái đã đoán được rồi.

Chắc hẳn cũng giống mấy hiệu ứng nhân đôi khác trong trò chơi thôi.

【Nè, xem xong chưa đó~?】

Khuôn mặt pixel bất chợt lướt qua trước mặt Bạch Trà, vỡ tung thành vô số mảnh vụn li ti bao quanh cô, rồi hợp lại thành một khuôn mặt quỷ giận dữ.

“Gần xong rồi, để tôi xem qua cửa hàng một chút.”

Trên giao diện của cô xuất hiện thêm một tính năng mới là ‘Cửa hàng’, mở lên thì trông chẳng khác mấy so với cửa hàng trong các trò chơi thông thường.

Cũng không chừng trò chơi này là đồ đạo nhái của người ta.

Bên trong có không ít đạo cụ, đủ loại muôn hình muôn vẻ, nhưng tất cả đều phải dùng điểm tích lũy để đổi.

Ở góc dưới bên phải hiển thị số điểm tích lũy hiện tại của cô là 400.

“Dùng điểm tích lũy sẽ không ảnh hưởng đến việc đánh giá cấp bậc, đúng không?”

【Không ảnh hưởng, không ảnh hưởng đâu~ Có gì thì đi hỏi người chơi khác nhé, giờ bạn có thể rời đi rồi nha~!】

Bạch Trà làm ngơ.

“Người chơi có thể giao dịch điểm tích lũy với nhau không? Điểm tích lũy chỉ có thể kiếm được khi hoàn thành phó bản thôi à?”

【…】

【Người chơi có thể tự do giao dịch với nhau, trò chơi không khuyến khích nhưng cũng không cấm. Điểm tích lũy chỉ có thể nhận được thông qua phó bản. Nếu muốn kiếm thật nhiều, khuyên bạn nên chăm cày phó bản nhé~】

“Được rồi, tôi không còn câu hỏi nào khác nữa. Có thể đưa tôi đến đại sảnh trò chơi không?”

Cuối cùng Bạch Trà cũng đứng dậy.

【Được được, bạn cứ yên tâm~ Mỗi người chơi sau khi rời khỏi giao diện kết toán đều phải đến đại sảnh trò chơi trước, rồi mới có thể quay lại hiện thực. Chúc bạn có một ngày vui vẻ nha~!】

Khuôn mặt pixel sốt ruột không chờ thêm được nữa, vội vàng đưa cô đi.

Bạch Trà cảm thấy một cơn choáng nhẹ, rồi khung cảnh xung quanh lập tức biến thành một đại sảnh xa hoa lộng lẫy.

Cánh cửa lớn của đại sảnh mở rộng, người qua lại tấp nập, bên ngoài là những dãy nhà san sát nối tiếp nhau.

Đó chính là thị trấn trò chơi, nơi người chơi có thể ở lại sinh sống.

Trong sổ tay tân thủ có ghi rõ, khi người chơi vào phó bản, trò chơi sẽ tự động che giấu sự mất tích của họ ngoài hiện thực, nhưng nếu chọn ở lại sống trong thị trấn trò chơi, thì trò chơi sẽ không giúp giải thích cho sự biến mất đó.

Từ đại sảnh trò chơi, người chơi có thể xem livestream trực tiếp, bằng cách ngẫu nhiên kết nối hoặc chủ động chọn một người chơi đang trong phó bản để xem.

Tuy có thể xem phó bản, nhưng nếu người xem bước vào cùng phó bản đó, thì mọi ký ức về những gì họ từng thấy sẽ bị xóa sạch.

Nói cách khác, không thể dựa vào việc xem livestream để học cách vượt qua phó bản.

Đại sảnh trò chơi còn có vài khu kiểu chiêu mộ công hội này nọ, nhưng Bạch Trà chẳng mấy hứng thú.

“Bạch Trà!”

Tiêu Hiểu vội vàng đi tới chỗ cô.

Vừa nhìn thấy Bạch Trà, cô ấy liền thở phào nhẹ nhõm.

“Thật sự rất cảm ơn em về chuyện trước khi rời khỏi phó bản.”

Thường thì 30 giây cuối cùng trong phó bản là lúc người chơi dễ chết nhất.

Vì khi đó, lũ quái vật trong trò chơi sẽ đồng loạt phản công.

Lúc đó Tiêu Hiểu đã mất đi ý thức, nhưng sau khi tỉnh lại, ký ức của cô ấy vẫn còn nguyên vẹn.

“Không có gì đâu, đó là việc em nên làm, dù sao chị trước đó cũng đã cho em một tấm thẻ đạo cụ rồi.”

Cô đã thấy tấm thẻ kỹ năng Thuật Lôi Kích trong cửa hàng, phải tốn đến tận 200 điểm tích lũy mới mua được.

Rõ ràng nó không hề rẻ.

Tiêu Hiểu lắc đầu nói: “Dù sao thì, trong trò chơi này… người chịu giúp đỡ lúc nguy cấp thật hiếm có. Thôi, không nhắc nữa, chúng ta trao đổi thông tin liên lạc đi, cả trong trò chơi lẫn ngoài hiện thực.”

Trong lòng Bạch Trà có chút do dự.

Liên lạc trong trò chơi thì tất nhiên không vấn đề gì, nhưng ngoài hiện thực thì…

“Nếu em sợ, chị có thể đưa thông tin liên lạc của chị cho em.”

Tiêu Hiểu nhận ra có lẽ cô đang lo lắng điều gì đó, không những không giận, mà còn thấy yên tâm hơn.

“Là chị hơi đường đột rồi. Em cảnh giác như vậy là đúng, chuyện ngoài đời không nên kể lung tung, bởi có nhiều người chơi đã hóa điên rồi.”

Bạch Trà mỉm cười áy náy.

Sau khi kết bạn trong trò chơi, Tiêu Hiểu đưa cho cô một mảnh giấy nhỏ, trên đó viết số điện thoại của cô ấy.

Khi Bạch Trà ghi nhớ xong, tờ giấy liền hóa thành tro bụi.

“Vậy chị đi trước nhé. Nếu em cần gì, cứ tìm chị.”

Tiêu Hiểu rời đi.

Bạch Trà suy nghĩ một chút, rồi cũng quyết định rời khỏi đó.

Dù sao thì trong hiện thực cô cũng đã ngất đi, đến giờ vẫn chưa biết tình hình ra sao.

Hơn nữa, cô cũng muốn biết Vu Trinh Trinh rốt cuộc đã thế nào rồi.

【Đang dịch chuyển bạn trở lại hiện thực…】

Bạch Trà cảm thấy không gian quanh mình lại chao đảo một lần nữa.

Một mùi thuốc khử trùng quen thuộc ập tới.

Bạch Trà mở mắt ra, cô đang ở trong phòng bệnh.

“Cậu tỉnh rồi à?” Lý Mộng Dao ở bên cạnh mừng rỡ nói.

Bạch Trà lập tức cảnh giác, bởi khung cảnh này thật sự giống hệt ảo cảnh trước đó.

Ngay cả động tác và biểu cảm của Lý Mộng Dao khi đứng dậy nói chuyện cũng giống y như đúc.

“Sao vậy?”

Thấy Bạch Trà không nói gì, Lý Mộng Dao đưa tay ra sờ trán cô.

“Cậu vẫn còn hơi sốt đấy, chờ một lát nhé, tớ đi gọi bác sĩ.”

Bạch Trà ngồi dậy trên giường bệnh, đưa tay sờ quanh người, không thấy thanh kiếm đâu.

Cô tìm thấy chiếc điện thoại của mình.

Ngay sau đó, cô nhận ra trong điện thoại đã xuất hiện thêm một ứng dụng mới mang tên App Quỷ Vực.

Khuôn mặt pixel quen thuộc ấy khiến cô thở phào nhẹ nhõm.

Có lẽ đây không phải là ảo cảnh.

Dường như ảo cảnh trước đó được tạo ra bằng cách phản chiếu lại hiện thực.

Như vậy có thể coi là biết trước tương lai rồi nhỉ?

Cô lại nhìn về phía bưu kiện trên bàn.

Bạch Trà đưa tay lấy bưu kiện rồi mở ra, bên trong trống rỗng, chẳng có gì cả.

Khi ánh mắt lướt qua tên người nhận, bàn tay cô khẽ khựng lại.

Đáng lẽ người nhận phải là Vu Trinh Trinh, cùng thông tin liên lạc của cô ấy, nhưng giờ đã biến thành Bạch Trà.

Bạch Trà thoáng hiểu ra điều gì đó, cô cầm điện thoại lên, lướt qua danh bạ và các nhóm chat.

Không còn… không còn Vu Trinh Trinh nữa.

Phòng ký túc xá vốn có bốn người, giờ chỉ còn lại ba.

Bạch Trà, Lý A Triệu, Lý Mộng Dao.

Nhóm lớp cũng từ 52 người giảm xuống còn 51.

Vu Trinh Trinh đã biến mất.