Không chút do dự, Bạch Trà quay người chạy thẳng ra ngoài.
Một cảm giác siết chặt đột ngột truyền đến từ cổ. Cô đưa tay sờ, phát hiện một sợi tóc đang quấn quanh cổ, càng lúc càng siết chặt hơn.
Đoán chắc đây là dấu ấn mà nữ quỷ để lại, Bạch Trà không hề do dự, rút kiếm rạch mạnh qua cổ.
Làn da nơi cổ bị rạch toạc, máu lập tức chảy ra, song sợi tóc cũng rơi xuống sàn.
Cô đã lao ra đến hành lang.
Hơi thở đáng sợ phía sau lưng đang tràn đến rất nhanh.
Bạch Trà chạy được mấy bước thì cảm thấy trời đất quay cuồng, rồi cả mặt đất hoàn toàn sụp đổ.
Cô rơi xuống vực sâu vô tận.
……
“Cậu tỉnh rồi à?”
Bạch Trà mở mắt ra, nghe thấy giọng nói ấy thì ngẩn người một thoáng.
Cô theo bản năng quan sát xung quanh.
Đây là bệnh viện.
Cô nhìn về phía người vừa lên tiếng, là bạn cùng phòng của cô, Lý Mộng Dao.
“Sao rồi, còn khó chịu không? Cậu hình như vẫn còn sốt đấy, để mình đi gọi bác sĩ cho.”
Lý Mộng Dao lo lắng đưa tay ra sờ trán cô, rồi đứng dậy.
Bạch Trà dõi theo cô ấy ra ngoài, trong mắt hiện lên vẻ mờ mịt, dường như có điều gì đó sai sai.
Tại sao cô lại ở trong bệnh viện? À, là vì cô đi lấy một kiện hàng… nhưng đó là kiện hàng gì nhỉ?
Bạch Trà nhíu mày, không thể nhớ ra gần đây mình đã đặt món hàng nào.
Lý Mộng Dao nhanh chóng dẫn bác sĩ đến.
Sau khi khám và hỏi han sơ qua, bác sĩ nói: “Không vấn đề gì đâu, chắc mới tỉnh nên phản ứng còn chậm. Cô cứ ở lại trông chừng, để cô ấy nghỉ ngơi thêm.”
“Vâng, cảm ơn bác sĩ.”
Sau khi tiễn bác sĩ đi, Lý Mộng Dao ngồi xuống cạnh giường.
“Bạch Trà, cậu ốm mà không chịu nói với ai, lại còn chạy ra lấy hàng, ngất ngay ở chỗ nhận hàng, làm người ta hoảng hồn! Cũng may là có một nam sinh trong trường mình đưa cậu đến đây, rồi gọi cho mình với A Triệu. A Triệu đang đi mua cơm cho cậu rồi, giờ cũng vừa đúng lúc ăn cơm đấy.”
Bạch Trà gật đầu, nhưng đôi mày vẫn chưa giãn ra. Cô ngồi dậy, chợt chạm phải một vật lạnh toát.
Lý Mộng Dao vừa đỡ cô, vừa điều chỉnh giường bệnh cho cô ngồi thoải mái hơn, dặn dò: “Lần sau mà thấy khó chịu, nhất định phải nói đấy, nhớ chưa?”
“Kiện hàng đâu rồi?” Bàn tay Bạch Trà khẽ lướt qua vật lạnh lẽo kia, một nỗi bất an dâng lên càng rõ trong lòng, song cô vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, hỏi bằng giọng bình thản như không.
“À, kiện hàng của cậu ở trên bàn đó! Cậu đặt cái gì thế không biết! Nếu nói sớm một tiếng thì lúc mình với A Triệu về đã tiện tay lấy giúp rồi.”
Bạch Trà đưa mắt nhìn chiếc hộp bưu kiện trên bàn rồi cầm lên mở ra, bên trong là một pho tượng trắng tinh.
Đó là tượng của chính cô, được điêu khắc tinh xảo đến mức sống động như thật.
Tại sao lại là cô?
Bạch Trà càng cảm thấy có gì đó kỳ lạ.
Lý Mộng Dao kinh ngạc kêu lên.
“Cậu mua ở đâu vậy? Tạc y như thật luôn ấy! Là cậu tự mua hay ai tặng đấy? Đừng bảo lại có anh nào đang tán cậu nha?”
Thấy cô ấy cầm pho tượng lên, Bạch Trà đột nhiên giật lại thật nhanh.
Lý Mộng Dao khựng lại.
Bạch Trà bất ngờ ném mạnh pho tượng xuống đất.
Rắc——
Pho tượng thạch cao lập tức vỡ tan thành từng mảnh.
Lý Mộng Dao sững sờ, vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa xen lẫn sợ hãi.
“Bạch Trà, cơ thể của cậu…”
Bạch Trà cảm thấy cơ thể đau đớn như bị vỡ vụn.
Cô cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy cơ thể mình thực sự đang rạn nứt, vỡ ra từng mảnh.
Bàn tay giấu dưới chăn đột nhiên co lại, siết chặt lấy vật lạnh lẽo kia.
Cảm giác đau đớn quá thật, khiến Bạch Trà nghĩ rằng mình sắp chết đến nơi.
Thế nhưng chính cơn đau dữ dội ấy khiến cô cuối cùng cũng nhớ ra có điều gì đó không đúng.
Đây hoàn toàn không phải là thế giới thật.
Cô vốn dĩ không hề đi lấy kiện hàng của mình.
Bạch Trà chợt mở mắt ra, thấy mình đang bị treo lơ lửng ngay bên khung cửa sổ.
Tim cô thót lại, và ngay sau đó toàn thân rơi thẳng xuống dưới.
Cô theo phản xạ giơ tay, đâm thẳng thanh kiếm vào tường.
Bức tường lập tức co giật điên cuồng, giãy giụa như sinh vật sống, cố gắng đẩy thanh kiếm ra.
Bạch Trà ghì chặt thanh kiếm vào tường, cố giữ vững cho đến khi khoảng cách gần như đủ an toàn, lúc ấy cô mới rút kiếm ra và để mình rơi xuống đất, lăn một vòng đau điếng trên nền.
Ngẩng đầu lên, cô thấy một pho tượng Phật sừng sững giữa những tòa nhà cao tầng, ánh mắt đang dõi thẳng về phía cô.
Cùng lúc đó, từng bóng người lần lượt xuất hiện trên con phố yên tĩnh.
Bọn họ trông như những vong hồn bị giam cầm nơi đây, cùng nhau chờ đợi máu thịt tươi mới xuất hiện để nuốt chửng nó.
Bạch Trà không kịp nghĩ ngợi gì, lập tức chạy về hướng quán trọ.
Nhưng cánh cửa chính của quán trọ đã bị khóa chặt.
“Mở cửa!”
Bạch Trà đập mạnh vào cửa, nhưng bên trong không có chút động tĩnh nào.
Mà những bóng người ấy đã vây kín lấy cô.
Một kẻ ở gần nhất lập tức lao tới, toan vồ lấy Bạch Trà.
Bạch Trà vung kiếm đâm thẳng ra.
Thân kiếm Phủ Hàn Sơn lóe lên ánh sáng u ám, trong nháy mắt đã hấp thu toàn bộ vong hồn kia.
Cùng lúc đó, Bạch Trà cảm nhận được một luồng sức mạnh đang tràn vào cơ thể mình.
Nó lạnh lẽo, mang theo hơi thở của cái chết, nhưng lại khiến năm giác quan của cô trở nên sắc bén khác thường.
Rõ ràng đây chính là tác dụng phụ mà Vương Húc Minh đã nói đến.
Vừa chiến đấu, Bạch Trà vừa không quên tiếp tục đập cửa, nếu tìm được khe hở, cô sẽ thử phá ổ khóa của cánh cửa chính.
Bởi đám quỷ này giết mãi cũng không hết.
Nếu không có ai mở cửa cho cô, e rằng Bạch Trà chỉ còn nước chờ chết mà thôi.
Bạch Trà mím môi, lại một lần nữa nhìn về phía pho tượng kia.
Lúc thắp hương, cô đã cố tránh không dâng cho pho tượng ấy, nào ngờ dù có chạy trốn vào tận nhà vệ sinh, kéo theo cả nữ quỷ xuống cùng, cô vẫn chẳng thể thoát.
Vốn dĩ Bạch Trà cũng chẳng có ý định điều tra xem bọn quái vật kia có liên hệ gì với nhau, vì với thực lực của cô, việc đó rõ ràng chẳng có ý nghĩa gì.
Thế nhưng lúc này, chính nhiệm vụ trong board game đã tống cô ra ngoài.
Pho tượng và quán trọ…
Bạch Trà đột nhiên bộc phát, vung kiếm chém sạch lũ quỷ vây quanh.
Càng nhiều sức mạnh tràn vào người, cô lại càng cảm nhận rõ cơ thể mình đang rạn nứt, như pho tượng bị đập vỡ khi nãy, sắp tan thành từng mảnh.
Cô tranh thủ khoảng trống ngắn ngủi ấy để chạy đến sát bức tường của quán trọ, rồi chém mạnh xuống.
Sau khi chém vào tường, vẫn là cái thứ sinh vật sống biết ngọ nguậy và rỉ máu kia, khác hẳn với cánh cửa.
Bạch Trà điên cuồng chém vào bức tường với tốc độ kinh hoàng, oán khí trên người cô cũng vì vậy mà không ngừng dâng lên, dày đặc đến mức khiến cho những bóng người đang tấn công cũng phải dừng lại.
Những bóng người ấy do dự và bối rối nhìn chằm chằm vào cô, như thể không biết cô đã trở thành đồng loại của chúng hay chưa.
Bạch Trà xoay mạnh thanh kiếm trong bức tường.
“Cho tao vào, không thì chờ tới khi mày bị thương, tao sẽ xem mày có bị tượng Phật kia nuốt chửng hay không!”
Giọng cô trầm thấp đầy đe dọa.
Cơ thể cô bắt đầu xuất hiện những biến hóa khác thường, những mảng lớn da chuyển sang màu xám xanh, và đôi mắt cũng dần nhuốm sắc đỏ thẫm.
Cộng thêm mái tóc đen và chiếc váy trắng lúc này, trông cô thật sự chẳng khác gì những bóng người kia.
“Đừng ép tao kéo mày chết chung!”
Bạch Trà lại mạnh tay đâm lưỡi kiếm vào trong bức tường.
Máu tươi tràn ra từ bức tường càng lúc càng nhiều.
Như thể đáp lại điều đó, pho tượng phía sau cũng tỏa ra luồng khí lạnh lẽo đến rợn người, tựa hồ có thứ gì đó đang dần thức tỉnh.
Bức tường của quán trọ cuối cùng cũng miễn cưỡng mở ra một lỗ hổng.
Bạch Trà nhanh chóng chui vào bên trong.
