Chương 85: Bảo toàn năng lượng
Họ đã tới nơi.
Hai cảnh sát, một bạn cùng phòng, một thầy cố vấn, cộng với Bạch Trà là tổng cộng năm người.
Nếu tính thêm cả ba Cố đang đứng bên cạnh thì tổng cộng là sáu người.
Tình huống này quả thực nằm ngoài dự đoán của Bạch Trà.
Thang máy đi lên, họ dừng lại trước cửa nhà của Tề Văn Toàn.
Cảnh sát gõ cửa.
“Xin chào, cho hỏi bên trong có ai không?”
Vừa dứt lời, cánh cửa chống trộm màu đỏ sẫm phát ra một tiếng cạch, rồi chậm rãi mở ra.
Rõ ràng bên trong không có một ai.
Thế nhưng cánh cửa ấy lại kêu kẽo kẹt nặng nề, từ bên trong chậm rãi bị đẩy ra ngoài.
Bên trong tối đen như mực.
Mùi nhang khói bay từ trong ra.
Vương Tư Dao đứng bên cạnh nổi da gà khắp người.
“Che chắn kiểu gì mà trong nhà tối om thế này? Hành lang cũng đâu có tối đâu?”
Bạch Trà cảm thấy quanh người mình có hơi nước lạnh lẽo vờn quanh, còn ba Cố dường như cũng bước vào trạng thái như đang đối mặt với kẻ địch lớn.
“Có ai không?” Viên cảnh sát phía trước lại gõ cửa.
Bên trong không có động tĩnh gì.
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau.
Một viên cảnh sát bước vào, mò mẫm ở khu tiền sảnh một lúc rồi tìm được công tắc, ấn mở.
Tách một tiếng, đèn ở lối vào bật lên. Ánh sáng trắng hắt ra, nhưng chập chờn không ổn định, như thể có thể cháy bất cứ lúc nào, còn phát ra những tiếng xẹt xẹt nữa.
Thế nhưng ánh sáng ấy vẫn không đủ để nhìn thấy bên trong. Phòng khách phía trước vẫn chìm trong bóng tối đặc quánh, không thấy nổi một thứ gì.
Vương Tư Dao nắm lấy cánh tay Bạch Trà.
“Hay là thôi đi? Mình nghĩ cách khác được không? Chỉ cần đừng để thứ đó tiếp tục quấn lấy bọn mình là được… đúng không?”
Cô ấy nói câu đó càng lúc càng nhỏ, nhưng lực tay lại siết càng lúc càng mạnh.
Bạch Trà bình thản nhìn cô ấy.
Trong mắt Vương Tư Dao, đồng tử đen nhanh chóng giãn ra, rất nhanh đã nuốt trọn cả nhãn cầu.
Giọng điệu của cô ấy cũng trở nên kỳ lạ.
“Cậu xem… đi với tớ đi, đi với tớ, linh hồn của cậu sẽ không bị Ngài mang đi…”
Bạch Trà còn đang nghĩ xem rốt cuộc thứ gì đã nhập vào người Vương Tư Dao, thì ba Cố bên cạnh đã vung dao chém xuống.
Nhát chém nhanh đến mức Bạch Trà còn chưa kịp ngăn cản thì đã thấy đầu Vương Tư Dao văng ra.
Máu nóng bắn tung tóe khắp người cô.
Cái đầu văng ra, lăn dưới đất vài vòng rồi lắc lư một lúc, sau đó tự điều chỉnh lại vị trí. Dù không còn thân thể, cái đầu vẫn ngay ngắn đặt trên sàn, nhìn chằm chằm vào Bạch Trà.
Khóe miệng cô ta dần dần toác ra, xé rách cả da thịt, giọng nói vang lên từ trong cổ họng cũng ngày càng quái dị.
“Đi với tôi!”
“Đi với tôi!!”
Mà bàn tay cô ta vẫn siết chặt lấy cánh tay Bạch Trà, gần như muốn bóp gãy nó.
Ba Cố lại vung thêm một nhát, chặt đứt luôn cánh tay cô ta.
Bạch Trà vẫn giữ vẻ như còn chưa hoàn hồn vì sợ hãi, nhưng khóe mắt cô cũng kịp nhận ra điều bất thường. Theo lý mà nói, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng như vậy, ba NPC bình thường kia kiểu gì cũng phải hét lên mới đúng.
Nhưng không. Họ vẫn đứng đó, nhìn chằm chằm vào cô.
Hay thật, cô hiểu rồi. Cái gì mà tự dưng một đám người theo cô tới điều tra chứ? Rõ ràng là làm vật chứa cho con quỷ trong nhà nhập xác mà.
Cô đã bảo rồi mà, làm gì có chuyện vận may tự tìm tới cửa. Manh mối tự dưng dồn tới tay, kiểu gì cũng là có bẫy!
Làm gì có miếng bánh nào là miễn phí, thứ gì không tự mình nỗ lực mà có được thì đều phải trả giá.
Nhưng khi nhận ra cái bẫy đó là gì, Bạch Trà lại thở phào nhẹ nhõm.
Không sợ hố sâu ngã đau, chỉ sợ không biết cái hố nằm ở đâu.
Ba Cố đưa tay kéo cô lại.
“Con trốn sau ba đi.”
Vừa dứt lời, mấy người đang đứng bất động kia bỗng vặn vẹo cơ thể, lao thẳng về phía họ.
Bạch Trà núp sau lưng ba Cố, nhưng bản thân cô không hề nhàn rỗi. Cô liếc nhanh xung quanh, tìm cơ hội giả vờ vấp ngã, nhân lúc ông không chú ý, thả thanh Phủ Hàn Sơn từ trong túi đồ ra.
Sau đó cô lại giả vờ ngơ ngác, như không hiểu vì sao ở đây lại có một thanh kiếm. Nhưng tình thế nguy cấp, cái đầu của ‘Vương Tư Dao’ đã bay tới cắn, nên cô lập tức nhặt lên.
Tuy rất khó giải thích nhưng thôi kệ vậy, cô không thể thật sự dựa hết vào ba Cố được.
Có vũ khí trong tay, Bạch Trà cũng tự tin hơn đôi chút.
Chỉ tiếc là sức chiến đấu của cô đúng là phế vật, miễn cưỡng cầm kiếm cho có để tự vệ thôi.
Thế nhưng cửa của mấy căn hộ trong tầng bỗng nhiên đồng loạt mở ra.
Từng bóng người vặn vẹo, méo mó lần lượt bò ra ngoài.
Ba Cố tuy rất mạnh, nhưng một mình khó mà chống nổi nhiều phía, gần như không còn tâm trí để lo cho Bạch Trà.
Bạch Trà chỉ có thể lấy thân làm mồi, giả vờ bị chúng tóm lấy, rồi nhân cơ hội đâm một kiếm xuyên vào cơ thể đối phương.
Không còn cách nào khác, nếu không làm vậy thì cô không đảm bảo có thể giết được chúng.
Những bóng người ấy đang ép cô lùi vào trong phòng, nhưng vốn dĩ Bạch Trà cũng định bước vào đó.
Chỉ là ngay khi cô bước vào phòng khách, cánh cửa phía sau bỗng đóng sập lại, những bóng người kia cũng biến mất.
Bao gồm cả ba Cố, ông cũng bị chặn ở bên ngoài.
Bạch Trà cũng không hề hoảng. Điều này ngược lại còn có nghĩa là, tạm thời ba Cố sẽ không biết cô đã dùng kỹ năng gì.
Cô nhìn về phía bàn thờ.
Nén hương trên đó giống hệt như trong giấc mơ, mới cháy được một phần ba.
Nhưng khác ở chỗ, trước bàn thờ đang có một bóng người quỳ đó.
Trong nhà tối om, không nhìn rõ gì, chỉ thấy người đó đang dập đầu trước bàn thờ.
Bạch Trà suy nghĩ chớp nhoáng, rồi đột nhiên tăng tốc, nhân lúc đối phương cúi đầu chạm đất thì một kiếm đâm xuống.
Võ đức cái gì, thắng là được, ai quan tâm có phải đánh lén hay không.
Một kiếm đâm xuống, đối phương khựng lại một thoáng, rồi bật lên tiếng gào thét đầy giận dữ.
Bạch Trà tỉnh bơ, nhanh chóng hấp thụ nguồn sức mạnh ấy, dù nó khiến cơ thể cô đau đớn đến mức khó diễn tả.
Giống như từng mạch máu, từng lỗ chân lông đều bị nhét đầy tạp chất.
Tác dụng phụ của Phủ Hàn Sơn vốn là như vậy.
Lúc này cô chỉ có thể chấp nhận.
Nhưng cũng không hoàn toàn là chuyện xấu, bởi ít nhất cô cũng có thêm được một chút sức mạnh.
“Cố Bách Tuyết! Con khốn!”
Được rồi, là tên bạn trai cũ.
Hắn ta đưa tay chộp lấy cô.
Bạch Trà không kịp phản ứng, bị kéo ngã thẳng xuống đất, nhưng đồng thời cô cũng túm chặt lấy tay hắn.
Hắn siết mạnh, cô cũng không hề buông. Sau khi hấp thụ quá nhiều quỷ khí, móng tay cô đã trở nên vừa dài vừa sắc nhọn.
Phủ Hàn Sơn vẫn đang không ngừng hút lấy sức mạnh của đối phương.
“Tề Liên Nhạc.” Bạch Trà bất chợt lên tiếng, giọng điệu cũng trở nên có chút quái dị.
Mặc kệ những thay đổi ấy, Bạch Trà nhìn chằm chằm vào mặt hắn.
Từ nãy đến giờ, dù bị lưỡi kiếm đâm xuyên, gương mặt hắn cũng không hề lộ ra chút sợ hãi nào. Nhưng lúc này, hắn đã dao động.
Đoán đúng rồi.
Bạch Trà nở một nụ cười lạnh lẽo.
“Tề Liên Nhạc, anh lấy Tề Văn Toàn làm thế thân, hại chết cả người thân của mình, anh nghĩ anh trốn được sao?”
“Chính anh mới phải chết!”
Phủ Hàn Sơn lại đâm xuống lần nữa. Lần này, tên bạn trai cũ cuối cùng cũng gào lên thảm thiết.
“Cố Bách Tuyết! Mày dám!”
“Cố Bách Tuyết, mày tưởng giết được tao là có thể kết thúc tất cả sao? Không có chuyện đó đâu! Mày sẽ mãi mãi bị mắc kẹt trong vòng luân hồi này, vĩnh viễn đắm chìm trong đau khổ!”
Bạch Trà nhìn hắn không biểu cảm, lần nữa dồn lực, khiến hắn hoàn toàn hóa thành tro bụi.
Sau đó cô chậm rãi quay đầu, nhìn về phía bàn thờ.
Rèm cửa bỗng bị gió hất tung lên.
Không biết từ lúc nào, bên ngoài trời đã tối sầm.
Ánh trăng đỏ như trong giấc mơ tràn vào phòng, chiếu lên thân hình Bạch Trà, người lúc này đã mang dáng dấp như một bóng quỷ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
