Chương 89: Thăng cấp D3
Bạch Trà rất khó diễn tả tâm trạng của mình lúc này.
Vì thế cô chọn cách dìm tất cả cảm xúc xuống, nhìn về phía khuôn mặt quỷ pixel vẫn đang nhảy nhót trước mặt.
【Chúc mừng bạn đã thành công vượt qua phó bản cấp C9 Âm Thầm Nhìn Lén!】
【Đánh giá biểu hiện của bạn trong phó bản này là cấp S! Thưởng điểm tích lũy: 1600! Bạn đã thăng lên cấp D3! Tốc độ thăng cấp nhanh như vậy thật đáng chúc mừng, hãy tiếp tục cố gắng!】
【Wow~ Chúc mừng bạn đã có biểu hiện xuất sắc trong phó bản này! Do bạn đã hoàn toàn giải quyết boss, phó bản sẽ vĩnh viễn đóng lại!】
【Với tư cách là người đóng phó bản, bạn nhận được thành tựu: Quỷ Kiến Sầu lv1. Đúng như tên gọi, ngay cả đại boss nhìn thấy bạn cũng phải phát sầu!】
【Trong phó bản này, bạn đã nhận được sự công nhận của boss Cố Thần. Ông ấy gửi tặng bạn một món quà chúc phúc.】
Trước mặt Bạch Trà hiện ra một chiếc hộp quà quen thuộc.
Cô mở ra, bên trong là một viên kẹo bạc hà.
Cô sờ vào túi mình, tổng cộng là hai viên.
Cả hai đều là đạo cụ cấp D, hiệu quả giống nhau.
Lại nhìn qua cành sơn tra, là đạo cụ cấp A.
Dao mổ lợn: Đạo cụ cấp B.
Thu hoạch lần này của cô vượt xa dự đoán.
Nhưng quan trọng nhất không phải là những đạo cụ này.
Mà là cơ thể của cô.
Tơ hồng vàng dường như đã thay thế cơ thể cô, khiến thân thể vốn yếu ớt được tái tạo lại.
Thực ra cô vẫn còn yếu, nhưng giờ đây có thể chạy, có thể nhảy, cơ thể nhẹ nhàng chưa từng có, thậm chí một cú đấm cũng đủ đánh chết chính mình trước kia.
Dĩ nhiên, sức mạnh này cũng có giới hạn, cần phải liên tục bổ sung dinh dưỡng.
Hiện tại cô vẫn chưa biết nếu trước khi héo tàn mà không kịp bổ sung dinh dưỡng thì cơ thể mình sẽ biến thành thế nào, nhưng chỉ cần nghĩ đến trạng thái của thực vật cũng đủ hiểu.
【Tơ hồng vàng lv.1:
Kỹ năng 1: Ký sinh.
Kỹ năng 2 (bị động): Hấp thụ.】
Kỹ năng cũng đã thức tỉnh thêm một năng lực mới.
Cô không kiềm chế được mà lại nhớ đến cảnh tượng trước khi phó bản kết thúc.
Tâm trạng cô lại một lần nữa trở nên phức tạp.
【Người chơi thân mến!】
Khuôn mặt quỷ pixel đột ngột dí sát trước mặt cô.
【Xin hỏi bạn có còn yêu cầu gì không?】
“Có.”
Bạch Trà thu lại cảm xúc, nhìn về phía nó với vẻ mặt lạnh nhạt.
“Tại sao tôi cứ bảy ngày lại phải vào trò chơi? Không phải chỉ người chơi cấp S mới phải vào mỗi bảy ngày một lần sao?”
【Ồ! Người chơi thân mến, xin vui lòng chờ một chút, tôi sẽ tra cứu giúp bạn ngay đây~】
Khuôn mặt quỷ pixel tách ra thành từng khối vuông nhỏ, rồi lại ghép lại với nhau.
【Mọi thứ đều hoàn toàn phù hợp quy định nhé, bên mình không phát hiện bất kỳ điều bất thường nào đâu~ Có thể cách bạn có được tài khoản hơi khác những người khác một chút, chuyện này không thuộc phạm vi xử lý của bên mình đâu nha~】
“Vậy nói tôi nghe về pho tượng Phật trong trò chơi đi?”
【Tôi chỉ là nhân viên chăm sóc khách hàng của trò chơi thôi, để bảo vệ quyền riêng tư của người chơi, tình huống trong phó bản chúng tôi đều không xem đâu nhé~ nên câu hỏi của bạn chúng tôi cũng không biết đâu nha~】
Bạch Trà nhìn nụ cười giả tạo nơi khóe môi đối phương, gân xanh trên thái dương khẽ giật.
Riêng tư cái khỉ gió gì, livestream luôn rồi còn bày đặt quyền riêng tư?
【Vậy bạn có còn câu hỏi nào khác không~?】
“Có. Tôi muốn biết trạng thái cơ thể hiện tại của tôi có thể duy trì bao lâu?”
Khuôn mặt quỷ pixel lại ghép thành biểu cảm tức giận, rõ ràng là bực bội vì cô liên tục đặt câu hỏi, chẳng hề biết điều.
【Đây là kỹ năng dành riêng cho bạn, tốt nhất bạn nên tự mình tìm hiểu nhé~】
“Nếu đã nói vậy… thì tôi còn rất nhiều câu hỏi nữa đấy.” Bạch Trà cười lạnh.
【…】
【Cơ thể của bạn trong trạng thái không chiến đấu có thể duy trì một tháng. Nhưng nếu bạn sử dụng sức mạnh, tốc độ héo tàn sẽ thay đổi tùy theo mức độ tiêu hao. Ví dụ, nếu hiện tại bạn chiến đấu với boss của phó bản vừa rồi, bạn sẽ lập tức tử vong.】
【Tất nhiên, nếu được bổ sung kịp thời thì vẫn có thể khôi phục. Càng nhiều người cung cấp dinh dưỡng cho bạn, thực lực của họ càng mạnh, thì sức mạnh bạn nhận được cũng sẽ càng lớn.】
【Giờ thì bạn hết câu hỏi rồi chứ~?】
Không hiểu sao mà trên mặt đối phương lại hiện ra một nụ cười giả lả.
“Một câu cuối, hỏi xong tôi sẽ đi.”
【…】
【Bạn nói đi~】
“Cành hoa này mang ra hiện thực bằng cách nào?”
【Rất đơn giản, khi bạn rời khỏi đại sảnh trò chơi, chỉ cần mang nó theo trên người là được. Nhưng tôi xin nhắc lại một lần nữa, vật mang ra hiện thực sẽ không thể mang trở lại, và khi bước vào hiện thực sẽ mất toàn bộ sức mạnh, bao gồm cả… cơ thể của bạn.】
【Được rồi nhé~ Chúc bạn vui vẻ, tạm biệt!】
Nói xong, bóng dáng Bạch Trà lóe lên một cái, rồi bị ném thẳng vào đại sảnh trò chơi.
Cô cũng chẳng để tâm.
Trong đại sảnh trò chơi người qua kẻ lại không ít, có thể thấy số lượng người chơi rất đông.
Bạch Trà không rời khỏi trò chơi ngay, mà ghé qua công hội Vĩnh Thụy một chuyến.
Ở quầy lễ tân vẫn là chàng trai đó.
“Xin chào Bạch tiểu thư, xin hỏi cô có cần giúp đỡ gì không?”
Bạch Trà: “…”
Bạch Trà: “Cậu nói chuyện giống nhân viên chăm sóc khách hàng của trò chơi lắm đấy.”
Chàng trai lập tức nở một nụ cười khờ khạo.
“Haha, ở trong trò chơi lâu rồi, làm mấy công việc dịch vụ nói chuyện kiểu đó thành quen thôi. Cô không thấy trò chơi nói chuyện nghe độc lắm à?”
“Cũng khá bực mình.”
“Hội trưởng của các cậu có ở đây không?”
“Không, anh ấy vẫn đang trong trò chơi. Nhưng trước khi vào, anh ấy có dặn nếu cô đến tìm thì có thể kết bạn với anh ấy.”
Chàng trai vừa nói vừa mở một tấm ảnh từ giao diện của mình.
“Đây là mã QR của hội trưởng chúng tôi, cô thêm bạn đi.”
Bạch Trà dùng chức năng thêm bạn trên giao diện của mình quét mã, rồi gửi yêu cầu kết bạn.
“Cảm ơn.”
Cô rời đi.
Mang cả cành sơn tra kia theo.
Bạch Trà tỉnh dậy trong hiện thực cũng vừa đúng lúc mặt trời mọc.
Bên cạnh gối cô là cành sơn tra kia, quả nhiên đã mang ra được.
Cô cầm điện thoại lên xem, phó bản này chẳng khác nào một giấc mơ trong lúc ngủ, tỉnh dậy mới chỉ là sáng hôm sau.
Bạch Trà ngồi dậy, nhìn cành sơn tra một cái, rồi bật máy tính lên.
Muốn biết cách mang cành sơn tra ra ngoài, thật ra không cần hỏi chăm sóc khách hàng, chỉ cần mở phần thông tin chi tiết là biết.
Chỉ là cô có một suy đoán.
Mà câu trả lời của trò chơi khiến cô càng tin vào suy đoán của mình.
Ngón tay cô lướt nhanh trên bàn phím, liên tục tìm kiếm trên trình duyệt.
Và rồi, cô đã tìm được tin tức mình muốn.
【Chấn động! Một phụ nữ sống một mình chết thảm trong nhà riêng, thi thể biến dạng kinh hoàng, hung thủ vẫn chưa rõ!】
【Ngày 3 tháng 1, Công an thành phố A nhận được một cuộc gọi báo án. Một chủ nhà tại khu dân cư trong thành phố do không nhận được tiền thuê đã đến kiểm tra căn hộ cho thuê và phát hiện người thuê là Cố **** Tuyết tử vong thảm tại nhà… Chi tiết vui lòng xem trên ứng dụng.】
Chuyện xem trên ứng dụng thì khỏi cần.
Chỉ cần tin tức này là đủ rồi.
Bạch Trà ngồi trước máy tính, lông mày dần nhíu lại.
Vậy có nghĩa là, những chuyện xảy ra với ba Cố là ở hiện thực.
Sau khi chết thì bị kéo vào trò chơi.
Cho nên trong hiện thực cũng có những thứ đó.
Cũng chẳng có gì lạ, dù sao cô đã nhìn thấy pho tượng Phật đó ngoài hiện thực, và chính thứ đó đã kéo cô vào trò chơi.
Cô vô thức nhìn xuống cổ tay trái của mình.
Ở đó chẳng có gì cả.
Nhưng trên cổ tay phải lại có một dấu vết.
Một bông hoa nhỏ màu vàng nhạt nằm ngay trên mạch máu nơi cổ tay, trông như hình xăm, nhưng lại như ẩn dưới lớp da, khẽ rung theo từng nhịp đập.
Cô hít sâu một hơi, lồng ngực vẫn nặng trĩu, tình trạng này đã theo cô suốt nhiều năm.
Cơ thể vô cùng mệt mỏi, cũng chẳng có chút tinh thần nào.
Đúng như trò chơi đã nói, trở về hiện thực, cô chẳng còn gì cả.
Cô cũng chẳng có thêm cảm xúc gì khác, rất nhanh cầm điện thoại lên, nhập một dãy số.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
