Chương 87: Cam tâm tình nguyện
Làn sương nước quanh người ba Cố dày đặc, như mang theo cơn mưa vô tận, hơi ẩm nồng đến mức khiến người ta khó thở.
Bên ngoài là một mảng đen kịt, mây u ám chồng chất, cuồng phong rít gào quật mạnh vào cửa sổ, tạo nên những âm thanh dồn dập.
Cả thế giới dường như đang gầm lên.
Trong lòng Bạch Trà, chuông cảnh báo vang lên dữ dội.
Khóe mắt cô liếc sang, thấy gương mặt mình phản chiếu trên thanh Phủ Hàn Sơn trong tay.
Rồi trong lòng cô không nhịn được mà chửi thầm một câu.
Bởi vì gương mặt cô đã trở về như cũ.
Mọi chuyện chỉ diễn ra trong chớp mắt, cùng lúc đó bên tai cô vang lên tiếng thông báo của hệ thống.
【Chúc mừng bạn đã sống sót đến ngày thứ bảy!】
【Chúc mừng bạn đã vượt ải! 30 giây sau sẽ dịch chuyển bạn đến giao diện kết toán.】
【30!】
Bạch Trà không ngờ chỉ vì một giấc ngủ mà mình lại hôn mê đến tận giai đoạn cuối. Trong lòng cô vẫn có chút nghi hoặc, rốt cuộc là vì sắp vượt ải nên cô mới khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, hay là cô đã sớm khôi phục nhưng đối phương không giết cô?
Dù thế nào đi nữa, cô cũng khẽ thở phào trong lòng, đồng thời kích hoạt kỹ năng hoa lừa dối và lên tiếng.
“Ba, con là Tiểu Tuyết.”
【Lời nói dối đã có hiệu lực, 10 giây sau sẽ hết hiệu lực.】
Chết tiệt, có mỗi mười giây.
Tình huống trước mắt không giống với kế hoạch ban đầu của cô.
Ba Cố không cùng tà thần lưỡng bại câu thương, ngược lại là cô tự đem mình bán đi.
Nhưng ít nhất thì cũng sắp kết thúc rồi, cầm cự được thêm giây nào hay giây đó.
Ba Cố khựng lại. Bàn tay không cầm dao chậm rãi nâng lên, tháo chiếc mũ áo mưa xuống.
Đôi đồng tử giãn rộng trên gương mặt trắng bệch vì ngâm nước kia đang nhìn chằm chằm vào cô.
Bạch Trà cảm nhận được sức mạnh của đối phương đang nghiền ép mình.
Cô vẫn khá bình tĩnh.
“Con yêu ba.”
【Lời nói dối đã có hiệu lực, 10 giây sau sẽ hết hiệu lực.】
Tinh thần ba Cố chấn động dữ dội.
Ông chỉ cách Bạch Trà hai bước chân.
Bạch Trà ngồi trên giường, lặng lẽ đưa tay chạm vào Phủ Hàn Sơn đặt bên cạnh.
【25!】
Bạch Trà kích hoạt tơ hồng vàng.
Những sợi dây leo mảnh màu vàng nhạt mọc ra từ cơ thể ba Cố.
Sinh lực dồi dào lan ra, xua tan sự khó chịu trong cơ thể Bạch Trà.
【24!】
Ba Cố nhìn cô với vẻ mặt vô cùng đau đớn.
Nhưng Bạch Trà vô cùng lạnh lùng.
Dưới hiệu ứng của kỹ năng nói dối, lúc này chẳng khác nào chính con gái của ông đang giết ông.
Có lẽ chính vì thế mà ông không phản kháng, vẻ mặt vừa đau đớn lại vừa như được giải thoát.
【23!】
Bạch Trà hất chăn ra, dốc hết sức cố gắng hấp thụ sức mạnh trong cơ thể ba Cố, đồng thời nắm chặt lấy Phủ Hàn Sơn, bước xuống từ phía bên kia giường.
【22!】
Cô bắt đầu lùi lại, cố gắng tiến gần về phía cửa.
Ba Cố cũng di chuyển, ông nhanh hơn cô, chớp mắt đã thu hẹp khoảng cách còn hai bước.
【21!】
Bạch Trà không dám manh động nữa, chỉ có thể liều mạng thúc đẩy tơ hồng vàng hút dưỡng chất để nở hoa.
Ba Cố chậm rãi giơ tay lên.
【20!】
【Lời nói dối đã mất hiệu lực.】
“Con là Tiểu Tuyết.” Bạch Trà lên tiếng.
Vẫn chưa đủ.
Sức mạnh của ba Cố vượt xa những gì cô từng tưởng tượng.
Mà đó còn là trong tình trạng đã hao tổn sau khi chiến đấu.
【Lời nói dối đã có hiệu lực, 3 giây sau sẽ hết hiệu lực.】
Đồng tử Bạch Trà khẽ co lại.
Chỉ có ba giây thôi sao? Là vì cùng một lời nói dối, hay vì nguyên nhân khác?
Cô cũng chẳng có thời gian để tìm hiểu.
【17!】
Hai lời nói dối còn lại lần lượt mất hiệu lực.
Bạch Trà lập tức điều khiển tơ hồng vàng bao vây và quấn chặt lấy ba Cố.
Nhưng ba Cố có thể hóa thành hơi nước.
Gần như trong chớp mắt, ông đã thoát khỏi vòng vây, rồi xuất hiện ngay trước mặt Bạch Trà.
Ngay cả cánh cửa phía sau lưng cô cũng bị đóng lại.
Bạch Trà cảm thấy lòng mình lạnh đi một nửa.
【16!】
Tơ hồng vàng trong cơ thể ba Cố vẫn đang liên tục mọc ra, những sợi dây leo màu vàng nhạt ấy đã phủ kín cả căn phòng.
Vô số đóa hoa đồng loạt nở rộ, rồi cùng lúc tràn vào cơ thể Bạch Trà.
Cô cảm thấy mình không hẳn là không thể chống đỡ nổi.
Con dao trong tay ba Cố cuối cùng cũng hạ xuống.
Bạch Trà vốn đã đề phòng lưỡi dao của ông, tơ hồng vàng lập tức trải rộng trước mặt cô thành một tấm lưới dày đặc.
【15!】
Nhưng lưỡi dao không chém lên người cô.
Bạch Trà sững sờ nhìn qua khe hở của đám dây leo, thấy ông tự đâm lưỡi dao vào tim mình.
Ông dường như cũng nhìn cô qua những kẽ hở, trên gương mặt trắng bệch ẩn dưới áo mưa kia nở ra một nụ cười.
“Ta biết con không phải con gái ta.” Ông lên tiếng.
Bạch Trà ngạc nhiên.
【14!】
Bạch Trà cảm nhận được tất cả tơ hồng vàng vào khoảnh khắc này đều bắt đầu héo úa.
Chỉ trong thoáng chốc, chúng hóa thành những dây leo vàng úa, rũ xuống đất.
Nhưng từ vết thương nơi ngực ông lại mọc ra những sợi tơ hồng vàng mới.
Đó không phải do cô điều khiển.
Những sợi tơ hồng vàng mới mọc nhẹ nhàng quấn quanh cổ tay cô, xuyên qua da thịt, cắm vào mạch máu.
Nhưng không hề đau chút nào.
Chúng gần như trong chớp mắt lan khắp cơ thể cô, thay thế toàn bộ mạch máu vốn có.
Mọi chuyện chỉ diễn ra trong khoảnh khắc.
Nguồn sức mạnh cuồn cuộn thực sự khiến cô cảm thấy dễ chịu vô cùng, như dòng dưỡng chất dịu dàng tưới xuống, quét sạch mọi mệt mỏi trong cô.
Cô cảm nhận được cơ thể nhẹ nhõm chưa từng có, tinh thần cũng chưa bao giờ thả lỏng mà tràn đầy sức lực như lúc này.
【13!】
Ba Cố bước đến trước mặt Bạch Trà.
Lần này Bạch Trà không trốn nữa, cô nhìn ông bằng ánh mắt vô cùng phức tạp, pha lẫn chút khó hiểu.
Cô không phải kẻ ngốc, cô hiểu được rằng đối phương đang thực sự truyền sức mạnh của mình cho cô.
Ba Cố nhẹ nhàng ôm lấy Bạch Trà.
Hơi nước lạnh lẽo một lần nữa bao trùm lấy cô.
Cô bị kéo vào ký ức của ba Cố.
Có lúc ông luống cuống dỗ con gái đừng khóc, có lúc lại bị cô bé Cố Bách Tuyết quấn lấy đòi kẹo.
Dù bên ngoài có vất vả đến đâu, vừa về đến nhà là ông liền bế Cố Bách Tuyết nhỏ lên xoay một vòng.
“Để ba xem nào, Tiểu Tuyết nhà mình hôm nay có cao thêm chút nào không!”
“Tiểu Tuyết ngoan ăn cơm đi, ba mua kẹo bạc hà cho con.”
“Tiểu Tuyết đừng khóc, ai bắt nạt con nói ba nghe, ba đánh lại cho!”
“Tiểu Tuyết của ba lớn rồi, lên cấp hai rồi!”
“Chỉ là thi cấp ba không tốt thôi mà? Cố gắng thi đại học là được rồi. Con đã giỏi hơn ba nhiều lắm rồi. Nào, ăn kẹo đi, đừng buồn.”
“Giỏi lắm! Không hổ là Tiểu Tuyết của ba! Đỗ đại học trọng điểm rồi, tốt quá! Ba phải đi khoe với mọi người mới được!”
“Mẹ nó à, anh nghĩ rồi, con gái lên đại học cần tiền lắm. Mình không thể để con thiếu thốn được, lỡ nó không có tiền rồi bị thằng nào lừa thì sao? Anh tính vào miền Nam làm thuê, kiếm được nhiều tiền hơn.”
Rồi ông rời đi.
Không có bằng cấp, chỉ có thể tìm việc chân tay.
May mà tiền công thực sự rất nhiều.
Nhưng số tiền ấy rốt cuộc vẫn không đến được tay Cố Bách Tuyết.
Ba Cố cứ thế biến mất khỏi thế giới của hai mẹ con.
Sợ mọi chuyện bị làm ầm lên, phía công trường đơn phương che giấu tin ông hôn mê, chỉ bỏ tiền sắp xếp cho ông nhập viện.
Khi nằm trên giường bệnh, ông không phải không cảm nhận được thế giới bên ngoài, chỉ là không thể tỉnh lại.
Trong nỗi cô đơn vô tận, ông không ngừng hồi tưởng quá khứ, không ngừng nhớ thương con gái mình.
“Không biết hôm nay Tiểu Tuyết thế nào rồi…”
“Ước gì có thể tỉnh lại sớm… ba muốn gặp lại Tiểu Tuyết…”
“Không biết họ có trách mình không? Sao không đến thăm mình?”
“Có ai có thể nói chuyện với tôi không? Tiểu Tuyết, các con đang ở đâu?”
“Ba tỉnh rồi… ba thật sự tỉnh rồi… cứu ba với…”
“Tôi phải tỉnh lại…”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
