Ta Đến Từ Vực Sâu, Hôm Nay Cũng Phải Cứu Lấy Nhân Loại

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 72

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

Tập 3: Thiếu Nữ và Huyễn Diệt Vực Sâu - Chương 140: Đỏ và Đen (2)

Không rõ nữa…

…Chẳng có cảm giác gì thật cả?

Đầu óc vẫn còn hơi choáng váng.

Mang theo chút mơ màng của cơn ngái ngủ chưa tan, tôi chậm rãi bước hai bước về phía lối ra đã bị phá toang đằng trước, vừa đi vừa xoay cái cổ mỏi nhừ.

“Ưm…”

Cảm giác mệt mỏi rã rời mất kiểm soát lúc trước đã không còn nữa. Nguồn năng lượng cuộn trào trong cơ thể đã lắng lại, tôi không còn cảm nhận được sự nóng bỏng đau đớn đó nữa.

Mắt dần quen với ánh sáng, phế tích của ngôi nhà dân bị dây gai quấn chặt lại hiện ra - tôi đã quên mất trước khi chìm vào giấc ngủ, nơi này vốn trông ra sao. Nhưng lúc này rõ ràng đã có thay đổi… dưới chân đâu đâu cũng là tro bụi, trong không gian xung quanh, nhớ là vẫn còn vài cái bàn ghế cọc gỗ, giờ đây lại chỉ còn lại những mẩu gỗ vụn chơ vơ thỉnh thoảng bị tro đen che lấp.

Mẩu gỗ vụn có màu đen cháy, hòa làm một với đống đá vụn đất cát hỗn độn, tất cả đều trở nên đen kịt… đã cháy sao?

…Mà nói đi cũng phải nói lại, người ban nãy là ai nhỉ?

Chạy đi đâu rồi?

Trong lòng miên man nghĩ những chuyện đâu đâu, tôi bước ra khỏi chỗ đứt gãy của đám dây gai.

Nắng nhạt chiếu lên mặt.

Phía trước vẫn là con phố quen thuộc.

Nhưng không biết có phải là ảo giác không, mặt đường và nhà cửa trước mắt dường như còn tan hoang hơn lúc trước. Phần lớn các công trình kiến trúc đều đã đổ nát, đâu đâu cũng là dấu vết bị phá hoại, khói đặc cuồn cuộn bốc lên từ khắp nơi. Phía bên trái tầm mắt, có một vết nứt chạy ngang cả con đường, như thể bị một loại sức mạnh đáng sợ nào đó nghiền qua, chém phăng đất đá, rãnh sâu hun hút kéo dài đến tận ngôi nhà đối diện, chia nó làm hai.

Ngọn gió hiu hắt thổi qua con đường tiêu điều, chỉ để lại cảm giác rõ rệt trên má và trán.

A, áo giáp…

Tôi cúi đầu xuống.

Nơi tầm mắt, bộ giáp đen kịt như màn đêm, trên thân giáp hình vòng cung hoàn hảo không chút tổn hại, vô số đường vân nhỏ màu đỏ sẫm, tựa như mạch máu đang rỉ ra… một thứ chất lỏng có mùi tanh ngọt.

Đây là gì… máu?

???

Bất chợt, một lọn tóc bị gió thổi bay dính vào miệng.

Tôi đưa tay, vén nó ra sau tai.

…Hử?

Trong lòng khẽ động, Hỗn Độn Chi Lực lặng lẽ vận chuyển, biến chiếc mũ giáp bao bọc đầu lại thành Uyên Nê, hòa vào trong cơ thể. Mái tóc dài đột nhiên bay tung trong gió, tôi đưa tay túm một nắm lớn, kéo đến trước mặt, chớp chớp mắt.

…Màu trắng.

Mái tóc đã bạc trắng như tuyết.

Hả?!

Sự thay đổi này…

Vút...

Ngay lúc tôi đang tự mình ngơ ngác, tiếng gió rít chói tai vang lên từ trên cao phía bên trái, đòn tấn công hung hãn đột ngột ập đến, trong nháy mắt đã tới nơi.

Không kịp quay đầu xác nhận, tôi theo bản năng buông tóc ra, cánh tay phải đưa ngang về hướng tiếng rít đang lao tới, dùng phần giáp cẳng tay đỡ cứng đòn tấn công bất ngờ này.

Keng... oong oong oong....

Tiếng vang lớn nổ tung bên tai, một lực đạo kinh người từ cẳng tay truyền khắp toàn thân. Ngay khoảnh khắc hai chân rời khỏi mặt đất, tôi chợt bừng tỉnh, xoay người cúi thấp, cơ thể xoay nửa vòng, triệt tiêu luồng lực đạo khổng lồ sang một bên.

Vút...!

Cây Thánh Thương sắc lẻm gần như sượt qua mũi tôi, bay về phía bức tường bên kia đường, “ầm” một tiếng đánh nát nó, gạch xanh bụi đất bay mù trời.

“Đau đau đau!”

Tay tê rần…

Nhưng chưa kịp đứng vững, khóe mắt tôi đã thấy ánh sáng trắng chói lòa đột nhiên bừng lên giữa không trung.

“A ha…”

Cảm giác nguy hiểm chưa từng có khiến tôi như bị điện giật, hơi lạnh từ xương sống xộc thẳng lên đỉnh đầu, tim “thình thịch” đập điên cuồng, không nghĩ ngợi gì mà thi triển Nguyệt Bộ.

Ầm...

Gió lốc ập vào mặt, cơ thể trong nháy mắt lùi lại hơn hai mươi mét. Giây tiếp theo, ánh sáng trắng nóng rực bắn vào vị trí tôi vừa đứng, làm mặt đất tan chảy thành một cái hố sâu rộng bằng hai người, khói xanh lượn lờ bốc lên từ miệng hố.

Tôi ngẩng đầu lên.

Trên bầu trời, một bóng người tỏa ánh vàng nhàn nhạt từ từ đáp xuống, chiếc áo choàng trắng muốt trên người tung bay trong gió - đó là kiểu dáng mà tôi không thể quen thuộc hơn.

Mà trên tay bóng người đó, dường như đang xách ngược một… người phụ nữ.

Ai vậy…

Ngay sau đó, đôi mắt sâu thẳm ẩn sau chiếc mũ trùm rộng, đã có một khoảnh khắc giao nhau với tôi.

Bóng người giơ tay phải lên.

Oong oong oong oong…

Giây tiếp theo, ánh vàng rực rỡ bừng sáng từ bầu trời, trong phút chốc tụ lại thành vô số quả cầu ánh sáng, như mưa sa bão táp ập về phía tôi.

“Thú vị đấy…”

Tôi khẽ nhấc tay phải, Tử Yên đặc sệt từ quanh người cuồn cuộn trào ra, hóa thành mấy con rắn khói màu đen, gào thét lướt qua nhà cửa trên phố, cuốn về phía bóng người còn chưa kịp đáp xuống đất.

Hai luồng sức mạnh, một đen kịt một trắng rực, ầm ầm va chạm trên bầu trời của con phố tan hoang.

Ầm ầm ầm ầm ầm...!

Những vụ nổ dày đặc dấy lên sóng dữ, cuồng phong tàn phá con đường đã nát tan. Trong khoảnh khắc, ánh sáng chói lòa rực rỡ soi tỏ cả vòm trời.

Tôi không nhịn được mà híp mắt lại, lặng lẽ chờ ánh vàng tan đi.

Cộp… cộp…

Có tiếng bước chân vững chãi truyền đến từ phía trước.

Vút...

Theo một tiếng gió nhẹ, một bóng người bị ném ra từ trong ánh sáng, “bịch” một tiếng rơi xuống nơi cách tôi chưa đầy mười mét, lăn hai vòng rồi nằm im bất động.

…Đó là Margaret.

Tôi nhận ra nàng qua bộ tu sĩ bào tả tơi trên người.

Dù bộ đồ đó sớm đã bẩn thỉu không ra hình thù, lại bị máu tươi thấm ướt quá nửa, màu sắc gần như đã chuyển sang nâu sẫm - nhưng tôi vẫn nhận ra, thứ đang khẽ lay động trong gió, chính là vạt áo viền vàng độc nhất của ban Thánh Nữ.

Là người phụ nữ đáng ghét đó không sai.

Nhưng lúc này nàng… đã không thể nào như thường lệ, trưng ra bộ mặt đạo mạo giả tạo mà tôi cực kỳ ghét được nữa.

Nàng thậm chí còn không thể đứng dậy. Tựa như một con chó chết bẩn thỉu, mặt úp xuống đất, dán chặt vào mặt đường. Tôi không nhìn thấy dáng vẻ của nàng, nhưng có thể thấy rõ dòng máu đang không ngừng tuôn ra, hòa cùng bùn đất tro bụi, nhuộm mái tóc ngắn màu xanh nước biển đặc trưng của nàng thành một màu sắc đáng ghét.

Cộp… cộp…

Quầng sáng dần tan, tiếng bước chân ngày một gần.

Thấp thoáng, bóng người khoác áo choàng trắng, hiện ra hình dáng từ trong lớp bụi bay mù mịt khắp con phố.

“Này…”

Tôi bước lên trước, đi đến bên cạnh Margaret, ngồi xổm xuống nhìn một lúc, sau đó đưa ngón tay ra, khẽ chọc vào đầu nàng.

“Dậy đi.”

“Sao tôi vừa tỉnh ngủ, cô đã lại ngủ gục ở đây rồi…”

Margaret không có phản ứng.

“…Mau dậy đi, có đùi gà ăn rồi kìa.”

“Đùi… gà?”

Phía trước truyền đến một giọng nói trầm khàn, có phần quái dị.

“Nàng ta… chết rồi.”

“Nói láo!”

Tôi đứng dậy, dời tầm mắt khỏi Thánh Nữ điện hạ, nhìn thẳng về phía trước.

Ánh vàng tan biến, gió lốc ngừng thổi, bụi bặm lắng xuống.

Bóng người hơi mập lẳng lặng đứng giữa phố.

Hắn đã cởi bỏ bộ Hồng Y giáo bào lúc trước, khoác lên mình bộ giáp Milan nặng nề có vảy vàng bao quanh, chiếc áo choàng Giáo Tông Kỵ Sĩ màu trắng tinh sau lưng, theo luồng khí còn sót lại mà nhẹ nhàng đáp xuống. Chiếc mũ trùm được lật lên, để lộ ra khuôn mặt xấu xí đến cực điểm bị che giấu bên dưới.

Đó đã không thể gọi là mặt được nữa.

Chỗ vốn là mũi và miệng, đã biến thành thịt thối đen ngòm, răng và xương bị ăn mòn thành màu đen lộ ra ngoài không khí, tóc rụng sạch, cả cái đầu trông như một khối thịt rữa. Tử Yên còn sót lại đang bốc hơi chầm chậm trên mặt hắn, phát ra tiếng “xèo xèo” nghe đến ê cả răng, không ngừng áp sát con mắt duy nhất còn lại, ánh vàng mờ nhạt lưu chuyển trên gò má, tựa như sự giãy giụa cuối cùng của hắn.

Tất nhiên tôi sẽ không vì thế mà không nhận ra hắn là ai.

“Nero.”

Nhìn hắn, trong mắt tôi dần lộ ra một nụ cười, sau đó hất cằm về phía Margaret dưới chân.

“Là ngươi làm?”

“Không sai… nhưng lại bất ngờ… dễ dàng…”

Nero dường như cũng đang cười… chắc là đang cười nhỉ? Miệng há ra, nhưng mất đi phần lớn môi, khiến tôi có chút không chắc chắn.

“Nàng ta vì cứu ngươi, biết rõ… không địch lại nổi, nhưng vẫn cùng ta… đối đầu. Đáng tiếc… cứu lại là một con quái vật…”

“Ngươi nói chuyện cái miệng có thể đừng để lọt gió được không? Ta nghe không rõ…”

Thứ chết tiệt.