Ta Đến Từ Vực Sâu, Hôm Nay Cũng Phải Cứu Lấy Nhân Loại

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 5: Thiếu Nữ và Thị trấn Messer - Chương 119: Ác Ma Thần Minh (Trung)

Chương 119: Ác Ma Thần Minh (Trung)

"Hí——"

Giữa tiếng hí vang trời của cự thú, Aresta chẳng kịp nhìn rõ chuyện gì vừa xảy ra. Hắn chỉ thấy tầm mắt bỗng chốc nhòe đi, trong cơn mê man, cả đất trời như đảo lộn quay cuồng. Giác Mã Thú bị hất tung lên không trung, chẳng bao lâu sau hét lên một tiếng thảm thiết rồi rơi "uỳnh" xuống cách đó không xa. Cơ thể hắn cũng theo tiếng động ấy mà lăn lộn rơi xuống đất, cơn đau kịch liệt cùng cảm giác ngạt thở ập đến cùng lúc. Hắn lăn long lóc trên nền cát xốp một đoạn rất xa, cho đến khi ý thức gần như sắp vụt tắt, mới miễn cưỡng dừng lại được.

"Ư... ơ..."

Hắn nằm rạp trên mặt đất, chiếc giáo bào dính đầy tro bụi sa mạc. Khuỷu tay phải dường như đã trật khớp sau cú va chạm, một chân cũng tê dại mất cảm giác. Hắn muốn gượng dậy nhưng phát hiện cơ thể không còn nghe theo ý mình, cơn đau dữ dội khiến lồng ngực tức tối, hơi thở nghẹn lại trong tiếng nấc, hồi lâu sau mới khó khăn ngẩng đầu lên được.

Và rồi, đập vào mắt hắn là đôi chân được bao bọc trong hắc giáp của ác ma đang lẳng lặng đứng đó, ngay phía trước mặt.

"Ư... ư... khoan..."

Gã đàn ông sợ hãi tột độ, theo bản năng muốn mở miệng cầu xin tha mạng, nhưng lời đến bên môi lại chẳng thể thốt nên lời. Khuôn mặt hắn nghẹn đến mức đỏ bừng rồi chuyển sang tím tái, chỉ biết liên tục xua tay trái về phía ác ma. Mà ác ma kia dường như cũng chẳng có ý định ra tay ngay, cô chỉ lẳng lặng nhìn hắn. Trôi qua hồi lâu, đợi đến khi hắn cuối cùng cũng bắt đầu thở hổn hển từng ngụm lớn, cô mới chậm rãi ngồi xổm xuống trước mặt người đàn ông.

"Khoan đã... tôi, chúng ta từng gặp... chúng ta từng gặp mặt rồi mà... khụ khụ..."

Aresta ho sặc sụa đến mức nước miếng trào ra. Hắn chẳng màng đến cát bụi dính đầy mặt, lọt cả vào trong miệng, vội vàng nói bằng giọng run rẩy: "Cô... có nhớ tôi không... tôi là... Aresta... chúng ta đã từng cùng nhau... trảm sát dị giáo đồ khụ khụ, ngay tại Tây Châu một năm trước... ở Trầm Mặc Chi Bảo... Thành Aretian... chúng ta đã từng ở đó... kề vai sát cánh chiến đấu... Syl... Tiểu thư Sylvia... nể tình... Á——"

Lời chưa dứt thì hắn đã hét lên thất thanh, cảm giác như da đầu sắp bị lột ra đến nơi. Ác ma nhỏ nhắn kia túm chặt lấy tóc của vị Giám mục trẻ tuổi, nhấc bổng đầu hắn lên khỏi mặt đất, kéo theo cả cơ thể nặng nề, lôi khuôn mặt hắn đến sát trước mặt mình.

"Tiểu thư Sylvia đã chết rồi."

Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, lạnh lùng nói.

"A... buông, buông tay ra..."

Aresta mặt mày nhăn nhúm vì đau đớn, đôi mắt vằn vện tơ máu cụp xuống nhìn chằm chằm mặt đất, không dám đối diện với đôi đồng tử đỏ tựa hồng ngọc của thiếu nữ. Giọng điệu hắn lúc này đã gần như van lơn cầu khẩn: "Tôi... tôi là phụng mệnh... cô biết mà, tôi chỉ là một giáo sĩ bình thường nghe lệnh Giáo hội... Những chuyện... những chuyện xảy ra với cô sau đó ở Sirgaya... tất cả mọi việc, tôi không có khụ khụ, không có tham gia... tôi hoàn toàn không hay biết gì cả..."

Hắn không phải là không còn sức phản kháng.

Thực tế từ lúc tiến vào thị trấn đến giờ, Aresta gần như chưa từng thực sự ra tay, trạng thái của hắn vẫn còn ở đỉnh cao. Bất luận là Chế Tài Thần Tích hay Tự Nhiên Thần Tích, trong số những người cùng lứa, thậm chí là trong Tín Ngưỡng Đoàn, Aresta vẫn luôn thuộc hàng xuất sắc nhất. Tín Ngưỡng Chi Lực của hắn thuần khiết và cường hoành hơn bất kỳ giáo sĩ nào đã bỏ mạng trước đó. Lúc này tuy ngã rất đau, khuỷu tay và chân đều bị thương ở mức độ khác nhau, nhưng để nói là hoàn toàn không còn sức vùng lên phản kháng thì không đúng.

Hắn chỉ là đã đánh mất dũng khí để phản kháng mà thôi.

Vị Giám mục trẻ tuổi lúc này đã nhận thức rõ ràng, khoảng cách chiến lực khổng lồ giữa hắn và thiếu nữ đã hóa thân thành ác ma này, không phải là thứ có thể dễ dàng san lấp chỉ bằng cái gọi là "dũng khí". Thiếu nữ trước mắt đã khác xa so với cô của một năm trước tại Sirgaya. Cô đã từng "chết" một lần, và cái chết ấy, dường như theo một nghĩa nào đó, đã mang lại cho cô một cơ duyên chẳng biết nên gọi là may mắn hay bất hạnh.

Mặc dù không biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra trong khoảng thời gian đó.

Nhưng giờ đây khi tái xuất tại vùng đất Đông Châu hoang lương này, sức mạnh của cô đã sớm vượt xa sức tưởng tượng của Giáo hội.

Aresta là người cảm nhận điều đó trực diện nhất.

Cảm giác áp bách vô song đó, dù chỉ cần đứng trước mặt, chẳng cần làm gì cả, cũng đủ đè nén khiến người ta ngạt thở, hô hấp khó khăn——Thậm chí cô còn chưa từng thực sự ra tay. Từ đầu đến cuối cô chỉ lơ lửng trên bầu trời, nhẹ nhàng như không, chặn đứng những đợt oanh tạc rợp trời của Thánh Quang, sau đó triệu hồi ra nanh vuốt thai nghén từ Vực Sâu, để sức mạnh của Hỗn Độn nuốt chửng vùng đất này. Với thế như chẻ tre, cô đã chôn vùi toàn bộ phân đoàn Thiên Xứng Ân Điển thuộc Kỵ Sĩ Đoàn Thứ Nhất tinh nhuệ nhất của Giáo hội tại nơi đây. Cả quá trình ấy diễn ra chẳng tốn bao nhiêu thời gian, Aresta thậm chí còn chưa kịp trốn thoát khỏi phạm vi thị trấn thì đối phương đã đuổi tới nơi rồi.

Trật Tự, Hỗn Độn, và thậm chí là cả Nghiệp Hỏa...

Thiếu nữ này đã sở hữu sức mạnh hùng mạnh vượt xa sức tưởng tượng của tất cả mọi người.

Nhớ lại cảnh tượng đáng sợ như địa ngục trần gian vừa diễn ra nơi trung tâm thị trấn, vị Giám mục trẻ tuổi sợ hãi đến mức hai hàm răng va vào nhau cầm cập, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Phản kháng chắc chắn là con đường chết.

Chỉ có hạ mình thấp hèn như hạt bụi, may ra mới có thể giành giật lại cho hắn một tia hy vọng sống mong manh.

"Lúc đó... tôi vẫn còn ở thành Aretian... tôi cái gì cũng không biết, tôi không hề tham gia vào hành động của Thánh Thi Ban... những chuyện liên quan đến cô... tôi cũng là, cũng là sau này mới biết được... Lúc đó tôi còn đã cùng cô cứu người mà! Cô quên rồi sao..."

"Ừm, tôi nhớ."

Thiếu nữ ác ma gật đầu: "Vậy thì sao?"

Câu nói ấy vừa thốt ra, nụ cười méo mó khó coi vừa mới hé trên môi người đàn ông lập tức đông cứng lại.

"Cô..."

Hắn run rẩy đôi môi khô nứt, chẳng biết phải nói thêm điều gì nữa——mi mắt khẽ nâng lên, ánh nhìn tuyệt vọng hướng tới, Aresta nhận thấy trong đôi mắt đỏ thẫm sáng ngời của thiếu nữ, dường như đã chẳng còn nét linh động và thiện ý trong trẻo lay động lòng người, ngọt ngào tựa dòng suối mát trong ký ức nữa.

Đôi mắt ấy đang nhìn hắn, không kích động, không phẫn nộ, cũng chẳng có chút đồng cảm hay thương hại nào. Ngoại trừ một thoáng đùa cợt lướt qua, ẩn sâu nơi đáy mắt ấy, chỉ còn lại sự hư vô không thấy bến bờ, dường như là vô cùng vô tận.

Một con rối không còn mang tình cảm của con người.

Cô ấy...

Dường như thực sự không còn là thiếu nữ đơn thuần mang tên Sylvia đó nữa rồi.

"Cô rốt cuộc... là ai..."

Nỗi sợ hãi không ngừng sinh sôi khiến Aresta nói năng cũng bắt đầu lộn xộn: "Cô không phải... Sylvia... nhưng cô vẫn nhớ những chuyện đó... cô sở hữu ký ức của cô ấy... sở hữu cơ thể của cô ấy... nhưng cô không phải là cô ấy... Cô rốt cuộc là ai? Là... ác ma, hay là... ý chí của Vực Sâu... cô là của Thần Minh..."

"Tôi không phải ác ma."

Thiếu nữ cắt ngang lời Aresta.

Dường như đã chán ngắm nhìn dáng vẻ run rẩy sợ hãi của đối phương, cô buông lỏng bàn tay đang túm tóc Aresta ra. Mặc cho đầu gã đàn ông đập mạnh xuống đất cái "bịch", miệng rên lên đau đớn, sau đó lồm cồm bò dậy định tháo chạy.

Thiếu nữ mang hình hài ác ma chẳng hề bận tâm.

Cô từ từ đứng thẳng dậy, đôi cánh lửa đen kịt sau lưng chợt thu lại, chiếc đuôi dài ngọ nguậy không yên cứ quẫy qua quẫy lại. Với tư thế của kẻ bề trên nhìn xuống, cô cứ thế lặng lẽ quan sát hắn, giọng nói nhạt nhòa, tiếp tục cất lời: "Tôi cũng chưa bao giờ muốn trở thành Thần Minh gì cả. Thành thật mà nói, ngay từ đầu tôi đã chẳng tin trên thế giới này lại có Thần Minh. Thực ra có Thần Minh hay không đối với tôi cũng chẳng có can hệ gì lớn, thuở ban đầu, tôi chỉ muốn sống yên yên tĩnh tĩnh trong ngôi làng nhỏ đơn sơ mộc mạc đó mà thôi. Nhưng kết quả thì sao..."

Thiếu nữ vừa nói, vừa ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xám xịt nơi mây đen đang cuồn cuộn.

"Ác ma, Thần Minh... những thứ này, chẳng qua đều là con người... là Giáo hội gán cho chúng cái định nghĩa ấy, không phải sao?"

"Ác ma cũng được, Thần Minh cũng thế, anh hỏi tôi, nhưng kỳ thực anh đâu có biết, kể từ khoảnh khắc ý thức của tôi hoàn toàn dung hợp, triệt để thức tỉnh, tôi cũng vẫn luôn tự hỏi, tôi của bây giờ, rốt cuộc được tính là thứ gì... Tôi còn chưa kịp nghĩ cho thông, thì thế công của các người đã đợt này nối tiếp đợt kia, dồn dập oanh tạc tới rồi..."

Thiếu nữ khựng lại một chút.

Cô ngước nhìn bầu trời, khóe miệng hơi trễ xuống, dường như để lộ vẻ thương cảm: "Vào lúc bắt đầu nhất, các người cũng đã đối xử với tôi như vậy."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!