Chương 418
Florry thoáng ngẩn người.
Điều đó không có nghĩa là cô không tin lời Rein.
Trái lại, đây rõ ràng mới là những lời gan ruột nhất của anh. Những lời lăng mạ Hoàng đế William trước đây của Rein, nghe qua chẳng khác nào một đứa trẻ tuổi nổi loạn, cố nói những lời dỗi hờn rằng mình ghét bỏ cha mẹ.
Mà nguyên nhân khiến một Rein vốn có chút "ngạo kiều", trọng sĩ diện nhưng lại cực kỳ trọng tình trọng nghĩa thay đổi đến nhường này, hiển nhiên là vì cô…
“Cảm ơn ngài, Rein.”
“Chẳng có gì đáng cảm ơn đâu. Ta cũng không muốn em và lão già kia hoàn toàn trở mặt... Đừng nhìn lão làm nhiều chuyện bất nhân, thực tế lão vẫn luôn chừa lại một đường lui... À thì, điều đó chỉ chứng tỏ lão vẫn muốn giữ em làm quân bài dự phòng để lợi dụng đến cùng mà thôi... Càng nói càng thấy buồn nôn.”
“Vậy thì chúng ta đừng nhắc đến chuyện đó nữa.”
Đúng như lời Rein nói, trong lòng Florry vẫn còn vương chút ảo tưởng về Hoàng đế William.
Nhưng ảo tưởng rốt cuộc vẫn chỉ là hư vô. Ngay trước mắt cô lúc này là một người thật lòng đối tốt với mình, cần mình, và sẵn sàng xem cô như người nhà.
Chính xác hơn, vì Rein cũng có những mong cầu tương tự, nên cô mới thuận theo anh mà giữ lại chút hy vọng mong manh đó.
Bởi lẽ, kẻ trọng tình trọng nghĩa đâu chỉ có mình cô... Đây cũng chính là lý do khiến cô phải lòng anh.
Nghĩ đến đây, đôi má Florry thoáng ửng hồng.
Rein cũng nhận ra bầu không khí đã đổi khác. Anh nhẹ nhàng dùng ma pháp đóng cửa lại rồi tiến về phía Florry.
Dẫu trông có vẻ hơi "có tật giật mình", nhưng tâm trí cả hai lúc này chẳng còn chỗ cho thứ gì khác. Họ khẽ khàng, pha chút gấp gáp mà ghé sát đầu vào nhau…
Phải thừa nhận rằng, những nụ hôn luôn mang sức gây nghiện kỳ lạ.
Dù chỉ dừng lại ở mức "chạm môi rồi thôi", nhưng kể từ sau ngày trở về đó, mỗi khi rảnh rỗi, họ đều không tự chủ được mà hồi tưởng lại từng chi tiết khi đối phương ôm lấy mình, để rồi con tim lại lỗi nhịp vì khát khao.
Đồng thời, họ cảm nhận hành động này tựa như lời tuyên cáo đôi bên đã ký kết khế ước tình yêu, từ nay về sau vĩnh viễn không chia lìa… Thế nên, dù có lặp lại bao nhiêu lần, họ vẫn chẳng thấy đủ.
Tuy nhiên, cả hai không quên chính sự và luôn giữ chừng mực nhất định... Thường thì họ chỉ trao nhau một nụ hôn nhẹ chúc ngủ ngon.
Cũng phải nói thêm, sau khi thông báo thăng chức cho Florry, Rein đã chuyển phòng cô sang ngay đối diện phòng mình... Đây là đãi ngộ mà ngay cả Stella – vị hôn thê cũ – cũng chưa từng có được.
Quay lại chuyện tình tứ, ngoài lúc chúc ngủ ngon, thì chính những phút giây thư giãn sau các cuộc họp hay giờ làm việc căng thẳng như lúc này, cả hai thường sẽ không kìm nén được lòng mình...
À không, nói là "cả hai" thì chưa hẳn chính xác.
Nhưng khi một bên nảy sinh thôi thúc, và bên kia cũng không quá bận rộn, họ luôn phối hợp vô cùng ăn ý. Những rung cảm tương đồng nảy sinh tự nhiên, cuối cùng hóa thành tâm đầu ý hợp.
Lần này cũng vậy.
Hồi lâu sau, đôi bên mới lưu luyến tách ra.
Ngắm nhìn hàng lông mi dài thanh tú, đôi mắt trong veo như pha lê và bờ môi mềm mại ấy... lòng Rein càng thêm rộn rã niềm vui.
Dẫu sức hấp dẫn của Florry không hoàn toàn nằm ở vẻ ngoài, nhưng anh vẫn phải thừa nhận người yêu mình quả thực quá đỗi xinh đẹp.
“Rein, ngài cũng rất đẹp trai mà.”
Lại còn chu đáo và dịu dàng đến thế... Rein không kìm được mà ôm chầm lấy cô lần nữa, trán tựa trán thân mật.
Chẳng rõ do tâm linh tương thông, hay cả hai đều đã có "mưu đồ" tiến xa hơn từ trước.
Họ đồng loạt hé mở đôi môi, cùng nhau khám phá những mật ngọt sâu thẳm hơn...
Tiếc thay, với những kẻ tay mơ vốn dễ thẹn thùng khi tiếp xúc "thứ mới mẻ" như cả hai, lần này họ vẫn chưa thể "một bước lên mây", thậm chí những chi tiết nhỏ còn thực hiện có phần vụng về.
Chẳng mấy chốc, hai người ngượng ngùng buông nhau ra. Rein vừa che miệng vừa ngoảnh mặt đi chỗ khác, còn Florry thì nhanh chóng chạy biến ra cửa.
“Rein, em… em đi làm việc trước đây.”
Dường như sợ hành động bỏ chạy thục mạng của mình bị hiểu lầm là chán ghét hay kháng cự, khi tay đã chạm nắm cửa, Florry đột ngột dừng lại. Cô không quay đầu, đôi tai đỏ bừng, lí nhí: “Lần… lần sau chúng ta lại… cùng nhau cố gắng làm tốt hơn nhé…”
Dù giọng nói càng lúc càng nhỏ, đến cuối cùng cô gần như trốn chạy ra ngoài, nhưng Rein đều đã nghe thấy hết, và cũng nhìn thấu mọi biểu hiện của Florry:
(Dễ thương như vậy là phạm quy rồi.)
Điều Rein không ngờ tới, chính là sự đáng yêu này còn vượt xa trí tưởng tượng của anh...
Mặc dù hiện tại Florry không còn làm thị nữ, nhưng vì muốn chứng tỏ mình là người đàn ông chuẩn mực, chung thủy và không muốn cô phải ghen tuông vô cớ, Rein đã đưa ra một quyết định.
Anh bãi bỏ chức danh thị nữ thân cận, thay bằng hầu gái cao cấp. Những người này chỉ phụ trách tiếp đón khách quý hoặc phục vụ trong các bữa tiệc.
Ngày thường, anh chỉ cần Florry bên cạnh là đủ, dù sao bản thân anh cũng không có nhu cầu cần người hầu hạ quá nhiều.
Về lâu dài, chuyện này có lẽ bất khả thi, nhưng trong ngắn hạn, Florry cũng không định ngăn cản. Thế nhưng, một tuần sau, khi tình cờ nghe các nữ hầu tán gẫu về những chuyện mắt thấy tai nghe trong kỳ nghỉ phép, cô đã bắt được một đoạn hội thoại thế này:
“Các bà không biết gã bạn trai của tôi biến thái thế nào đâu. Về nhà là lão lại bắt tôi mặc đồng phục hầu gái để phục vụ, bảo là cũng muốn tận hưởng đãi ngộ của Hoàng thái tử một lần cho biết…”
“Đáng sợ thật đấy.”
“Tôi thì thấy cũng chẳng sao, miễn là có bạn trai…”
Thoạt đầu Florry cũng thấy hơi phản cảm, nhưng ngẫm lại, nếu người yêu thực sự thích thì đó cũng là chuyện chấp nhận được. Thực tế, cô gái đang than vãn kia mang ý vị khoe khoang nhiều hơn.
Về phòng, cô lôi bộ đồng phục hầu gái đã lâu không mặc ra thử. Florry nhận ra thiết kế bộ váy này rất đẹp, và cô mặc vào trông cũng rất dễ thương.
Quan trọng nhất là, gác lại giai đoạn đầu, về sau này khi cô mặc đồ hầu gái múa hát cho Rein xem, anh nhìn kiểu gì cũng thấy thích mê…
(Không đúng, nhớ lại thì, những lần trước mình đều làm với tâm cơ riêng, chưa một lần nào thật lòng vì Rein mà thực hiện... Mình đúng là vô liêm sỉ quá.)
Trong cơn hối lỗi, Florry càng kiên định ý nghĩ phải bù đắp cho anh.
Sau ba ngày tập luyện, tối hôm đó, Florry cho người lui ra hết, khoác lên mình bộ đồng phục hầu gái để phục vụ Rein dùng bữa.
“Không phải chứ, lẽ nào em muốn…”
Rein chỉ nhìn qua là hiểu ngay dụng ý của cô.
“Điện hạ không thích sao?”
“Thì cũng không hẳn.”
Thấy không có người ngoài, Florry lập tức khôi phục cách xưng hô trang trọng, hoàn toàn nhập tâm vai diễn cũ. Rein nhất thời dở khóc dở cười, nhưng sự mong đợi trong mắt anh là không thể che giấu.
Nói đúng hơn, trước đây anh vốn trơ lì cảm xúc với mấy trò nhập vai này.
Nhưng vật đổi sao dời, hiện tại đã là người yêu của Florry, không hiểu sao anh lại bắt đầu khao khát những chuyện như thế.
Không chỉ đóng vai hầu gái, mà cả những màn nhập vai khác Florry từng làm trước đây, hay đổi sang trang phục khác, nghề nghiệp khác… anh đều nảy sinh sự kỳ vọng lạ kỳ.
Sự kỳ vọng hiện rõ trong đáy mắt Rein đã tiếp thêm cho Florry vài phần tự tin. Cô nhanh nhẹn bắt đầu màn biểu diễn năm xưa——
“Chu-chu~ Dong-chang~ Shaka-shaka~ Waku-waku~ Biến, biến cho ngon miệng nào! Hây… ya!”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
