Ta chỉ là Tiểu Long Nương, Long Kỵ Sĩ tránh xa ta ra!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

99 880

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1090 15368

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

271 2011

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

435 1926

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

16 19

Tập 03 - Chương 29: Ông có được không đấy?

Chương 29: Ông có được không đấy?

"Sao có thể chứ?!"

Doris trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi thốt lên.

"Chẳng phải hồi xưa ông đã thề thốt là chỉ yêu Rồng thôi sao? Còn phun ra mấy câu triết lý kiểu 'phụ nữ sẽ phản bội tôi, nhưng chiến hữu thì không' các thứ..."

"Dừng dừng dừng!"

Alte nghe đối phương nhắc lại chuyện cũ thì vội vàng hét lên chặn họng. Anh chẳng hề muốn nghe lại cái lịch sử đen tối thời "trẻ trâu" của mình chút nào.

Năm xưa vì người phụ nữ tên Dinisha đó, đúng là anh từng có suy nghĩ tiêu cực rằng nếu không tìm được Rồng thì thà ở vậy cả đời còn hơn.

Nhưng sau này, thời gian trôi qua, anh cũng dần nhìn thoáng hơn. Hoặc nói đúng hơn là Rồng quá hiếm, tìm mãi không thấy đâu nên anh cũng tự nhiên chuyển sang hệ "tùy duyên".

Chỉ là không ngờ "cố tình trồng hoa hoa không nở, vô tình cắm liễu liễu lại xanh", sau khi bản thân đã buông xuôi, anh mới phát hiện ra cô bạn gái của mình lại chính là một con Rồng hàng thật giá thật.

Phải công nhận, con "trạch long" này giấu nghề kỹ thật đấy.

"Mấy người các ông ai cũng có đôi có cặp hết rồi, tôi biết phải làm sao đây hả giời."

Doris ngước nhìn trần nhà với vẻ sầu đời. Cách đây không lâu cô nàng mới đi dự đám cưới của Hoàng tử Abel, không ngờ bây giờ gặp lại bạn học cũ, mới phát hiện tên này cũng đã có bạn gái luôn rồi.

Đúng là thế sự khó lường mà.

Nghĩ đến đây, Doris thở dài một hơi, nói:

"Trước đây tôi cứ tưởng kiểu gì cũng có ông và Abel 'đội sổ' cùng tôi, kết quả không ngờ... Mấy người mới có hai mươi tuổi, chỉ lớn hơn tôi có một tuổi thôi mà!!"

Nói đến cuối câu, vẻ mặt Doris tràn đầy bi phẫn tột cùng, thậm chí còn ném ánh mắt đầy ý đồ đen tối về phía Alte, nói:

"Alte à, chúng ta cũng là anh em chí cốt bao năm, ông xem... hay là ông cũng cho tôi trải nghiệm cảm giác 'khai hỏa' nếm mùi đời chút đi?"

"Lượn lượn lượn!"

Với sự hiểu biết của Alte về cô nàng giả kim thuật sư "chúa mõm" này, cô ta chỉ đang nói đùa thôi. Nếu anh mà dám làm gì cô ta thật, chưa biết chừng sẽ bị cô ta thiến hóa học ngay tại chỗ.

"Có sao đâu chứ! Cho tôi nếm thử xem mùi vị thịt thà nó thế nào đi mà ~" Doris vừa đùa cợt vừa dùng giọng điệu đầy cám dỗ nói: "Dù sao ông cũng đâu còn là trai tân đơn thuần nữa..."

Tuy nhiên, câu nói phía sau của Doris chẳng khác nào một mũi kim nhọn hoắt, đâm thẳng vào trái tim mỏng manh của Alte.

Anh có chút ngượng ngùng đáp:

"Ờm... chỉ là có bạn gái thôi."

Ý ngoài lời của câu này chính là: bản thân anh vẫn chưa làm ăn được gì cả.

"Hả?!" Thế nhưng Doris vừa nghe xong câu này liền lập tức thu lại vẻ cợt nhả, vô cùng kinh ngạc nói: "Không thể nào? Chẳng lẽ... Alte, 'thằng em' của ông không lên được à? May quá, tôi có thể kê cho ông vài thang thuốc."

Đối mặt với "lòng tốt" của Doris, Alte vội vàng ngăn cản:

"Không phải vấn đề do cơ thể tôi!"

"Hả..." Doris bị cản lại liền dùng ánh mắt đầy nghi ngờ nhìn Alte, nói: "Mấy chuyện này không cần phải xấu hổ đâu, đều là anh em với nhau cả, yếu thì cứ nói thẳng, tôi sẽ giúp ông mà."

"..."

Alte cạn lời toàn tập. Anh đúng là không thể nào nói chuyện nổi với người phụ nữ hoàn toàn không có khái niệm giới tính này.

Tại sao sau khi trải qua chuyện của Dinisha, anh lại chẳng còn tâm trí tìm bạn gái nữa? Chuyện này cũng có liên quan rất lớn đến vị nữ đồng chí trước mặt này đây.

Thử nghĩ mà xem, đối mặt với cái tên chẳng khác gì nữ lưu manh này, đổi lại là ai mà chẳng rén?

"Thật sự không phải như bà nghĩ đâu," Alte thở dài giải thích: "Chỉ là tôi và Fafnir mới thành đôi chưa lâu, nên chưa đến mức vồ vập như thế thôi. Thật sự không phải do cơ thể tôi có vấn đề, bà cũng đừng có nhìn chằm chằm vào quần tôi nữa!"

Đối mặt với ánh mắt như hổ đói của Doris, Alte có chút sợ hãi.

Cô nàng nghiên cứu viên này cái gì cũng dám làm, nếu mình không giải thích rõ ràng, có khi bị cô ta lột quần ra kiểm tra thật chứ chẳng đùa.

"Thôi được rồi, nếu thật sự có vấn đề thì cứ mạnh dạn đến tìm tôi nhé. Bị cười nhạo là chuyện nhỏ, nhưng sức khỏe mới là chuyện lớn đấy..."

Nói xong, Doris làm vẻ thần bí ghé sát lại gần, thì thầm to nhỏ:

"Giữa nam nữ yêu nhau ấy mà, thật ra có chút chuyện 'giường chiếu' thì mới càng thêm thân mật được. Nếu ngay cả việc thỏa mãn bạn gái mà ông cũng không làm được, thì dễ khiến đối phương thất vọng lắm, từ đó mối quan hệ cũng sẽ rạn nứt, cho nên... ông hiểu rồi chứ?"

"Tôi hiểu rồi."

Alte nghe xong, ném cho đối phương một ánh mắt khinh bỉ, vạch trần:

"Cho nên lần này bà lại định chào hàng loại thuốc gì nữa đây?"

"Thông minh!" Doris cười ha hả, sau đó móc ra một lọ thuốc màu tím trông cực kỳ khả nghi, nói: "Thứ này có thể giúp ông thỏa mãn bất kỳ thiếu nữ nào, dù là Nhân tộc hay Thú tộc. Chỉ cần uống vào, khoái cảm sẽ tăng vọt gấp năm lần, giúp ông dễ dàng lấp đầy cái động không đáy và dục vọng phát tình của đám Thú tộc. Thế nào? Giá hữu nghị, năm trăm đồng vàng."

Alte nghe công dụng thuốc xong mà khóe miệng giật giật, cà khịa:

"Tôi cảm thấy Abel mới là người cần lọ thuốc này đấy, dù sao dạo này cậu ta cứ than ngắn thở dài với tôi suốt."

"Ây da! Dù sao ai mua cũng thế mà, năm trăm vàng xin cảm ơn quý khách ~"

Doris nhét lọ thuốc vào tay Alte, rồi nói tiếp:

"Đây là hàng dùng thử, tôi không lấy tiền của ông đâu."

"Haizz... Tôi thật sự không cần mà."

Alte nhìn lọ thuốc tím lịm tìm sim trong tay, có chút bất lực. Anh đương nhiên biết Doris vốn dĩ không hề có ý định lấy tiền của mình.

Người anh em khác giới này quan hệ với anh vẫn rất "sắt son".

Chỉ là cái sự quan tâm này... anh thật sự không cần!

Là một thằng đàn ông, cầm cái lọ thuốc này trên tay, dù không có ý định dùng thì cũng thấy xấu hổ muốn chết!

"Kiểu gì cũng có lúc dùng đến thôi. Nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi tiếp tục làm việc đây."

Doris nói xong liền mặc kệ Alte, quay sang tiếp tục hí hoáy với đống thuốc của mình.

Còn Alte nhìn lọ thuốc trong tay, lầm bầm:

"Lần sau tìm cơ hội tặng cho tên Abel vậy, trong thời gian ngắn chắc mình chưa dùng đến đâu."

————

Ở một diễn biến khác, Fafnir đã lâu lắm rồi mới lại một mình đi ra thế giới bên ngoài. Lúc này đang là buổi chiều, Quảng trường Thời Đại Mới người qua kẻ lại tấp nập. Đối với một người mắc chứng sợ xã hội (social anxiety) như Fafnir thì khung cảnh này quả thực chẳng thân thiện chút nào.

Fafnir co người lại trong chiếc áo choàng đen, lí nhí lẩm bẩm:

"Giá mà có anh Alte ở đây thì tốt biết mấy..."

Tuy nhiên Fafnir cũng hiểu rõ, chú chim non cứ mãi rúc dưới cánh bố mẹ thì sẽ chẳng bao giờ biết bay. Cho nên dù thế nào đi nữa, cô cũng phải bước ra bước này.

Dù là để giúp đỡ Alte, hay là để đòi lại một lời giải thích từ người mẹ kia.

Bản thân cô không thể dừng lại ở đây được.

"Ưm..."

Trong lúc suy nghĩ miên man, Fafnir đã đứng trước cửa quán cà phê. Tuy nhiên lúc này cô lại bắt đầu do dự.

Suy nghĩ một lúc, Fafnir đặt tay lên tay nắm cửa quán, nhưng rồi vài giây sau, cô lại rụt rè thu tay về.

"Hay là thôi nhỉ?"

Trong lòng Fafnir bắt đầu đánh trống lui quân. Sau khi thu tay về, cô gãi gãi cái đầu nhỏ, cười gượng tự trấn an:

"Hôm nay mình cũng nỗ lực lắm rồi... để mai lại đến vậy."

Thế nhưng ngay khi Fafnir định quay người rời đi, cánh cửa quán cà phê bỗng mở ra một khe hở, một bàn tay nhỏ nhắn mảnh khảnh thò ra, nắm chặt lấy cánh tay Fafnir.

"Xin chào ~ Đã đến rồi thì sao không vào uống tách trà nhỉ?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!