Ta chỉ là Tiểu Long Nương, Long Kỵ Sĩ tránh xa ta ra!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

99 880

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1090 15368

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

271 2011

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

435 1926

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

16 19

Tập 03 - Chương 28: Cô ta làm vậy để làm gì?

Chương 28: Cô ta làm vậy để làm gì?

Xét theo một khía cạnh nào đó, những gì đối phương nói quả thực không sai. Trước khi sự việc bị phanh phui, tình cảnh của người mẹ kia so với hiện tại hoàn toàn là một trời một vực.

Thậm chí có thể nói, nếu không nhờ đối phương, kết cục của người mẹ ấy có khi còn thê thảm hơn nhiều.

Thế nhưng làm như vậy, liệu có thực sự đúng đắn không?

Nghĩ đến đây, Fafnir liền gõ phím trả lời:

"Hy sinh nhân cách, hy sinh tôn nghiêm, đứng trên màn ảnh như một gã hề mua vui cho thiên hạ, anh không cảm thấy chuyện này nực cười lắm sao?"

"Để được sống tiếp thì có gì mà nực cười?" Đối phương đáp lại bằng một giọng điệu vô cùng cợt nhả: "Hơn nữa nói cho cùng, thực ra đâu có ai bị thương, thậm chí cô bé kia còn sống sót qua kiếp nạn này. Nếu cô muốn khẳng định tôi là kẻ tội đồ, vậy chiếu theo luật pháp của Đế quốc Thất Lạc, có điều luật nào dùng để xét xử tôi đây? Tôi làm vậy cũng được tính là đang cứu người mà... Cô nói có đúng không? Ha ha ha ha!!"

Đến cuối cùng, Fafnir nhận ra kẻ này dường như đang mỉa mai chính cô, hắn cười vô cùng sảng khoái và đắc ý.

Và ngay sau khi nói xong câu đó, đối phương liền thẳng tay chặn (block) cô, hoàn toàn không có ý định tiếp tục trò chuyện.

Fafnir nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, nhất thời có chút thẫn thờ.

Một người không có quá nhiều sự trải đời như cô, thực sự không tìm ra lý do gì để phản bác lại hắn.

Hơn nữa, bản thân cô chỉ là một "anh hùng bàn phím" hay đi war dạo, chứ đâu phải mấy thánh cãi cùn. Lúc "combat" võ mồm với người ta, cô sẽ không cố sống cố chết đi bới lông tìm vết.

Dù sao thì sai là sai, không cần phải bao biện quá nhiều lý do.

Thế nhưng tình huống trước mắt này...

Rốt cuộc là mình sai, hay là đối phương sai?

Fafnir không rõ, nhưng khi nhớ lại câu "không có ai bị thương" mà đối phương nói.

Cô liền nghĩ ngay đến một người, có lẽ cũng là người duy nhất bị tổn thương trong vụ việc này.

Đó chính là nhân vật chính đang đứng giữa tâm bão dư luận, bị người người nhà nhà chửi rủa.

Cái kẻ có nickname là "Tôi không phải Ngoại Thần".

Nếu suy nghĩ kỹ một chút, trừ khi não cô ta có vấn đề nặng, bằng không cô ta chẳng có lý do gì để làm như vậy cả.

Cô ta vốn dĩ có thể đứng ngoài quan sát, thờ ơ nhìn đối phương đi vào cõi chết. Nhưng dù vậy, cô ta vẫn chủ động trao cho đối phương hy vọng sống sót.

Tuy không thực hiện đúng lời hứa ban đầu, nhưng không thể phủ nhận một điều là hiện tại con gái của người mẹ kia đã được cứu.

Còn bản thân cô ta lại trở thành mục tiêu công kích của tất cả mọi người, biến thành con chuột chạy qua đường ai cũng muốn đánh.

Chuyện kỳ lạ hơn là, cô ta cũng chẳng thèm lên mạng biện giải, không dùng bất kỳ lý do nào để bào chữa cho bản thân. Thậm chí khi giao tiếp với Fafnir, cô ta còn chủ động thừa nhận danh tính thật của mình.

Cho nên... cái hành vi gần như là "tự hủy" này của người đó, rốt cuộc có ý nghĩa gì?

Fafnir nghĩ mãi không thông, nhưng cô vẫn quyết định tiếp tục điều tra sâu hơn về thân phận của đối phương.

Trong tình huống đã biết được ID của kẻ đó, Fafnir rất nhanh đã bắt được dấu vết hoạt động của đối phương trong những ngày qua.

Và điều khiến Fafnir có chút ngạc nhiên là.

Người này tình cờ cũng đang ở trong thành Naro, gần đây cũng từng ghé qua Quảng trường Thời Đại Mới.

Có lẽ cô ta đã chứng kiến tất cả những gì người mẹ kia làm ở quảng trường, chỉ là Fafnir không rõ, người này rốt cuộc đã ôm tâm thái gì khi nhìn thấy cảnh tượng đó.

Chẳng lẽ cô ta không có lấy một chút lòng đồng cảm và trắc ẩn nào sao?

Mang theo nghi vấn như vậy, Fafnir tiếp tục tìm kiếm manh mối và thông tin về đối phương.

Sau khi tốn rất nhiều thời gian và công sức, Fafnir phát hiện ra một chuyện khiến cô cảm thấy rùng mình.

Lịch trình hoạt động của người này... tại một thời điểm nào đó, hoàn toàn trùng khớp với mình.

Và địa điểm trùng hợp đó, chính là nằm trong quán cà phê ở Quảng trường Thời Đại Mới!

"Chẳng lẽ mình đã từng gặp cô ta rồi?"

Cái đầu nhỏ của Fafnir xoay chuyển với tốc độ cực nhanh.

Những người mà cô và Alte gặp trong quán cà phê không nhiều lắm. Nellie và Caroline, Cửa hàng trưởng Eleanor và cô phục vụ Hắc Vân, ngoài ra thì không còn ai khác.

Và đối tượng tình nghi trọng điểm cho thân phận người cư dân mạng kia, tự nhiên sẽ rơi vào bốn người họ.

Cô giáo Nellie có thể ưu tiên loại trừ, với tính cách của cô ấy, không thể nào làm ra loại chuyện đó được.

Trong ba người còn lại, đối với Fafnir, ai cũng có hiềm nghi.

"Chẳng lẽ là Caroline làm?"

Bởi vì đối phương là Ma tộc, nên Fafnir theo bản năng muốn úp cái nồi này lên đầu cô ta.

Nhưng nghĩ kỹ lại, đối phương hiện đang đến Đế quốc Thất Lạc với thái độ cầu hòa, nếu làm ra loại chuyện này mà bị tra ra, cô ta tuyệt đối sẽ không có kết quả tốt đẹp gì.

Vậy trong hai người còn lại, đối tượng đáng ngờ nhất không phải là bà chủ quán cà phê, mà ngược lại chính là cô nàng phục vụ lười biếng kia.

Không nói gì khác, chỉ riêng hồ sơ và thông tin của cô phục vụ tên Hắc Vân này cũng đủ để Fafnir khóa chặt sự chú ý lên đầu cô ta.

Chỉ là hiện tại vẫn còn thiếu bằng chứng xác thực.

"Hay là đi tìm hiểu thử xem?"

Đối phương chắc vẫn còn đang đi làm, nếu mình qua đó, biết đâu có thể phát hiện ra thứ gì hữu dụng.

————

Ở một diễn biến khác, bên trong một xưởng giả kim thuật nào đó, Alte ngồi dậy từ trên bàn phẫu thuật.

Lúc này, chiếc áo khoác của anh đã bị vứt sang một bên, trong trạng thái ở trần, những đường nét cơ bắp săn chắc, rắn rỏi trên cơ thể anh đủ để khiến không ít thiếu nữ phải rung động con tim.

"Alte, cơ thể cậu quả thực kiểm tra thấy dư lượng của Huyết Tinh Ô Uế, nhưng hiện tại đã không còn gì đáng ngại nữa rồi."

Ngồi bên cạnh Alte là một cô gái trẻ tuổi, cô mặc chiếc áo blouse trắng dài, đeo một cặp kính gọng đen, dáng vẻ trông hệt như mấy nhà nghiên cứu khoa học.

Và cũng đúng như vẻ bề ngoài ấy, trình độ dược tễ của người này cũng vô cùng chuyên nghiệp.

Cô nhẹ nhàng bóc tấm giấy có khắc ma pháp trận dán trên người Alte ra, sau khi xác nhận lại lần nữa là không sao, mới tiếp tục nói:

"Chỉ là không ngờ tới, bao nhiêu năm không gặp, Alte cậu lại thay đổi nhiều đến thế."

"Cũng đã mấy năm trôi qua rồi, là con người thì ai mà chẳng phải trưởng thành, ngược lại là cậu đó Doris, gần như chẳng thay đổi chút nào."

Alte không khỏi cảm thán. Doris cũng giống như tên Abel kia, đều là bạn học thời học sinh của anh.

Tuy nhiên vì Doris bình thường chỉ thích ru rú trong xưởng luyện dược, mặc dù ít khi ra ngoài, nhưng quan hệ giữa Alte và cô ấy cũng được coi là khá tốt, thậm chí có thể gọi là anh em chí cốt khác giới cũng không ngoa.

"Làm gì có?" Doris phủ nhận: "Tôi cũng thay đổi nhiều lắm mà..."

"Không nhìn ra."

Dưới góc nhìn của Alte, bao nhiêu năm trôi qua như vậy, tính cách, chiều cao, ngoại hình của Doris đều chẳng có gì thay đổi, nếu bắt buộc phải nói thì... chắc là quầng thâm mắt đậm hơn một chút.

"Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!"

Đối mặt với lời nhận xét của Alte, Doris vô cùng khẳng định nói:

"Mấy năm nay tôi thay nội y mấy lần cỡ rồi, làm sao có thể thay đổi không lớn được, không tin cậu nhìn xem..."

Nói rồi cô nàng dược sư này định bắt đầu vạch áo ra, dọa cho Alte vội vàng giữ chặt lấy đối phương, miệng nói:

"Tôi biết rồi, tôi biết rồi! Cậu đừng có mà lại giống như hồi đi học, hở một tí là đòi cởi đồ trong xưởng luyện dược, tôi thực sự đỡ không nổi đâu."

Doris người này cái gì cũng tốt, chỉ là không có khái niệm gì về giới tính, ở chung với cô ấy cứ như là anh em một nhà vậy, có cảm giác cực kỳ tự nhiên và suồng sã.

"Xì! Cậu chẳng phải cũng vẫn thế, chẳng thay đổi gì sao? Bao nhiêu năm trôi qua rồi, mới trêu ghẹo một tí đã bày ra cái vẻ trai tân ngây thơ, nhìn cái dạng này của cậu, đừng bảo là giờ vẫn chưa tìm được bạn gái nhé? Ha ha ha..."

"Tôi có rồi."

Alte chỉ dùng vỏn vẹn ba chữ, đã khiến tiếng cười của Doris lập tức tắc nghẹn giữa chừng.

Cô nàng cười cũng không được, mà không cười cũng chẳng xong.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!