Ta chỉ là Tiểu Long Nương, Long Kỵ Sĩ tránh xa ta ra!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

99 880

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1090 15368

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

271 2011

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

435 1926

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

16 19

Tập 03 - Chương 30: Chính chủ

Chương 30: Chính chủ

Bàn tay thình lình xuất hiện làm Fafnir giật nảy mình. Khi cô ngẩng đầu lên, liền bắt gặp ánh mắt lấp lánh của Eleanor đang nhìn chằm chằm vào mình, cứ như thể đang nhìn một con mồi béo bở vậy. Cô nàng cất giọng:

"Vị khách quan này, đứng ở cửa lâu như vậy mà không vào ngồi một chút thì cũng không hay lắm đâu nhỉ?"

Fafnir nhìn bàn tay nhỏ nhắn của mình bị nắm chặt, sắc mặt hơi tái đi. Cô không ngừng tự giục bản thân phải từ chối lời mời của đối phương, nhưng trên thực tế thì...

"Vâng... vâng ạ."

Fafnir – cô nàng vốn không biết cách từ chối người khác – cuối cùng vẫn ngậm ngùi chịu kiếp "số nhọ", bị Eleanor cưỡng ép kéo vào quán cà phê.

Sau khi vào quán, Fafnir căng thẳng co rúm người lại, tìm một góc khuất ít ai chú ý để ngồi.

Giống như lần trước ghé qua, quán cà phê này chẳng có ma nào cả.

Cô nàng nhân viên phục vụ với vẻ mặt "chán đời" kia đang nằm bò ra bàn, nhìn qua thì có vẻ là đang chơi game trên điện thoại.

"Lần trước em cũng từng đến đây rồi đúng không?"

Eleanor phấn khích nhìn Fafnir, ánh mắt kia cứ như hận không thể trói gô thiếu nữ trước mặt lại ngay tại chỗ vậy.

"Xin hỏi xưng hô thế nào nhỉ? Em muốn gọi món gì không? Chị rất tự tin vào tay nghề pha cà phê của mình đấy!"

Đối mặt với hàng loạt câu hỏi dồn dập của Eleanor, Fafnir thật sự không biết phải trả lời từ đâu cho phải. Cuối cùng, cô chỉ đành đỏ mặt tía tai, ấp úng hồi lâu mới thốt ra được:

"Một ly cà phê... là được ạ."

Còn về chuyện có bỏ đường hay không, hay là hiệu gì, tất cả đều không còn quan trọng nữa.

Fafnir chỉ muốn nhanh chóng đuổi khéo bà chủ quán này đi, nếu không cô thật sự không thể ngồi yên ở đây nổi.

"Được thôi! Xin hãy kiên nhẫn chờ một chút nhé!"

Eleanor cầm theo tờ gọi món, hí hửng quay trở lại bếp sau, xem chừng là đi chuẩn bị đồ uống rồi.

Nhờ đó mà Fafnir cũng có được chút thời gian để thở.

Vì vậy, cô có thể tĩnh tâm lại, quan sát kỹ lưỡng "nghi phạm" đang chơi game ở quầy thu ngân kia.

"Oáp ~"

Trong tầm nhìn của Fafnir, Hắc Vân đang vô công rồi nghề ngáp dài một cái. Cộng thêm dung nhan tinh xảo kia, quả thực trông có chút đáng yêu.

Nhưng không hiểu sao, khí tức tỏa ra từ người cô ấy lại khiến người ta không thể nào thích nổi.

Trực giác bản năng của loài Rồng mách bảo cô rằng, cô gái này chắc chắn không đơn giản như vẻ bề ngoài, và tuyệt đối không "vô hại" như cô vẫn tưởng.

Cô ta giống như một con mãnh thú đã thu lại móng vuốt và sự sắc bén, chỉ đang nằm yên nghỉ ngơi tại chỗ mà thôi.

"Ồ?"

Có lẽ do Fafnir nhìn chằm chằm quá lâu, Hắc Vân cũng quay đầu lại nhìn về phía cô.

Sau khi hai người chạm mắt nhau khoảng một giây, Fafnir liền ngượng ngùng dời tầm mắt đi chỗ khác.

Việc giao tiếp bằng mắt với người khác, đối với một người mắc chứng sợ xã hội mà nói, vẫn là điều quá mức xấu hổ.

"Có chuyện gì sao?"

Hắc Vân nhạy bén phát hiện ra Fafnir đang giấu tâm sự, hơn nữa hình như còn là đến để tìm mình.

"Không... không có gì."

Trước câu hỏi của Hắc Vân, Fafnir vốn hơi nhát người chỉ dám lảng tránh, hoàn toàn không dám trả lời thẳng thắn.

Đồng thời trong lòng cô không nhịn được mà suy nghĩ.

Tại sao Hắc Vân rõ ràng là một cô gái có ngoại hình rất trẻ, thậm chí trông còn nhỏ tuổi hơn cả mình, nhưng trong lòng mình lại luôn có một nỗi sợ hãi mơ hồ bất an thế nhỉ?

"Cô đang sợ hãi," Hắc Vân làm như không có chuyện gì nói: "Lẽ nào là do tên Kỵ sĩ Rồng kia không đi cùng sao?"

Trước đây có Alte đi cùng, trong lòng cô quả thực không có cảm giác này, nên xét về mặt nào đó, Hắc Vân nói không sai.

Nghĩ rằng lời nói dối cần phải có một chút sự thật làm nền tảng, Fafnir bèn gật đầu nói.

"Đúng là hôm nay anh ấy có việc, tôi... tôi thích đồ uống ở đây nên mới ghé qua."

Vế sau là nói dối. Thật ra nếu Fafnir không bồi thêm câu này thì Hắc Vân ngược lại chẳng nhận ra điều gì bất thường.

Bây giờ thêm câu này vào, lại thành ra có cảm giác "giấu đầu hở đuôi", lạy ông tôi ở bụi này.

Tuy nhiên, Hắc Vân cũng lười truy cứu sâu xa.

Bản thân Hắc Vân vốn đã lười, nếu không phải vì cần một vạn đồng vàng để thực hiện lời hứa, cô thậm chí còn chẳng muốn bước chân ra khỏi cửa.

Ở nhà muốn chơi thế nào thì chơi, dù có nằm ườn ra không làm gì cả, cũng sướng hơn ra ngoài nhiều.

Đối với chuyện phiêu bạt đây đó, Hắc Vân đã ngán tận cổ rồi, cô chỉ muốn nằm bẹp dí một chỗ thật thoải mái, không làm gì cả chính là nguyện vọng lớn nhất của cô.

Cho nên đối với lời nói dối của Fafnir, Hắc Vân cũng không so đo, chỉ đáp lại một cách vô cùng qua loa:

"Ồ, ra là vậy. Thế tôi tiếp tục nằm đây, lát nữa uống xong cô nhớ mang cái cốc ra bếp sau nhé."

Fafnir: "..."

Hóa ra người này không phải đến để làm phục vụ, mà giống đến làm linh vật hơn ấy nhỉ!

Đúng kiểu không đụng tay vào việc gì luôn.

Tuy nhiên tính cách của đối phương quả thực là như vậy. Fafnir sau khi vào quán cà phê vẫn luôn âm thầm quan sát Hắc Vân.

Thiếu nữ tóc trắng này quả thực rất lười, tỏ ra thiếu hứng thú với mọi thứ.

Một kẻ lười biếng, chểnh mảng như vậy... liệu có phải là cái tên vô lương tâm kia không nhỉ?

Dù sao Hắc Vân mặt mũi cũng đầy vẻ vô dục vô cầu, việc chủ động đi giúp đỡ người mẹ kia, đối với cô ta mà nói chẳng có ý nghĩa gì cả.

Chỉ là... những hành động của cái tên "Tôi Không Phải Ngoại Thần" kia dường như cũng chẳng có ý nghĩa gì sất.

Nhưng vẫn phải thăm dò thử xem sao.

Trong lúc đợi cà phê được mang lên, Fafnir lấy hết can đảm, cầm lấy máy chơi game của mình, đăng nhập vào "acc clone" (tài khoản phụ), rồi rụt rè sán lại gần hỏi:

"Cái... cái đó..."

"Hửm?" Thấy Fafnir chủ động sán lại gần, vẻ mặt Hắc Vân có chút ngạc nhiên. Cô mở một bên mắt ra, hỏi: "Có việc gì không?"

"Có muốn chơi game cùng nhau không?"

Fafnir cười gượng gạo, đồng thời chìa màn hình máy chơi game ra và giới thiệu:

"Tôi thấy hình như cô cũng đang chơi 'Người Săn Quái Vật', nên... nên muốn hỏi xem cô có muốn chơi cùng không."

Trong dự tính của Fafnir, Hắc Vân chắc chắn không biết danh tính trên mạng của mình, còn mình lại biết ID mạng của cô ta. Dưới sự chênh lệch thông tin này, chỉ cần đối phương dùng tài khoản chính lập tổ đội với mình, thì sẽ nhìn thấy ngay ID của cô ta.

Đến lúc đó là có thể bắt tận tay day tận trán bằng chứng mình cần.

Trước lời mời chủ động của Fafnir, Hắc Vân thong thả gật đầu, nói:

"Được thôi, vào game đi."

"Ừm ừm!"

Nghe đối phương đồng ý, vẻ mặt Fafnir có chút vui mừng, bèn dùng tốc độ nhanh nhất bật chế độ kết nối mạng, rồi giả vờ như không có chuyện gì hỏi Hắc Vân:

"ID của cô tên... tên là gì thế?"

"Cứ tìm chữ 'Ngoại Thần' là thấy."

Giọng Hắc Vân không chút gợn sóng, cho dù phải đối mặt với những lời chỉ trích, ném đá trên mạng nhắm vào mình, cô vẫn tỏ vẻ hoàn toàn không quan tâm, thậm chí còn chẳng thèm che giấu thân phận.

Fafnir nghe xong liền vô cùng mừng rỡ. Sau khi tìm kiếm, quả nhiên đúng như cô dự đoán.

Hắc Vân chính là chính chủ của "Tôi Không Phải Ngoại Thần"!

"Thêm rồi đó."

Fafnir giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, gửi lời mời kết bạn trong game cho đối phương.

Hai người cùng nhau lập tổ đội đánh quái. Chơi được một lúc, Fafnir liền chuẩn bị tìm cớ rút lui.

Thế nhưng, sau khi Hắc Vân xem xét lại kỹ năng chơi game của Fafnir, cô bỗng nhiên bật cười. Không lâu sau, cô dùng ánh mắt đầy vẻ trêu chọc nhìn Fafnir và nói:

"Thực ra... cô chính là 'Giấc Mộng Ngân Long' đúng không?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!