Số 1
Quán Trà Bakeneko
Một quán trà nổi tiếng chuyên phục vụ bánh ngọt thủ công, khai trương đúng vào thời điểm Hoành Đinh Ayakashi chính thức mở cửa.
Không gian quán mang cảm giác thư thả, ấm cúng, nhưng tấm rèm treo trước cửa lại được vẽ đôi mắt mèo khổng lồ, trông có phần rờn rợn.
Nhân viên trong quán đều là nekomata, ngoại trừ các thực tập sinh trẻ tuổi, những kẻ mà cái đuôi vẫn chưa tách thành hai.
Vì được trả công thấp hơn đàn anh đàn chị, nhóm này rất hay nhảy tót lên đùi khách và rù rì làm nũng nếu được boa hậu hĩnh.
Sự tận tụy của họ quả thực đáng nể:
Không hiếm trường hợp một nekomata trẻ tuổi ngồi yên trên đùi khách hơn nửa tiếng không nhúc nhích.
Nếu bạn cố gắng đẩy họ ra, rất có thể sẽ bị… cào cho một phát.
Việc lên nhầm món xảy ra như cơm bữa, nhưng xét theo góc nhìn của mèo thì con người ăn gì cũng như nhau, nên than phiền là vô ích.
Dù sao thì, có lẽ họ cũng không phân biệt nổi mặt người.
Trong số khách quen, những món ngọt đơn giản như mamekan hay warabi mochi là lựa chọn phổ biến nhất.
Tuy nhiên, đừng bỏ qua manju đệm chân mèo, có thể mua mang đi.
Những chiếc bánh hấp được tạo hình như bàn chân mèo này được nhồi cá ngừ và đậu đỏ, tạo nên sự pha trộn kỳ lạ giữa vị ngọt và mùi tanh cá, kết thúc bằng cảm giác béo ngậy đầy ám ảnh.
Người ta đồn rằng ăn một lần là nghiện, nhưng món này đặc biệt được yêu thích bởi các yêu quái hệ mèo.
Trong quest “Thu Phục Bình Phong Lão Hổ”, ném một chiếc manju này sẽ tạm thời đánh lạc hướng con hổ.
Nếu mua liền 10 cái, nhân viên sẽ ban cho bạn đặc quyền đầy khoái cảm:
Được sờ chân mèo của họ.
—-
Mì Ramen Keuke-ken
Nằm gần lối vào phố Yoiyami, quán ramen nổi bật này vẫn còn là “lính mới” khi chỉ mới hoạt động tròn 100 năm, một con số quá khiêm tốn trong thế giới ayakashi, nơi mà phải vài nghìn năm tuổi mới được gọi là lão làng.
Suốt khoảng 60 năm đầu tiên, quán không có nổi một vị khách, cho đến khi tiếng lành đồn xa trong giới yêu quái địa phương.
Kể từ khi Phố Yoiyami mở cửa cho con người, lượng khách tăng lên đáng kể. Theo lời chủ quán:
“Từ đó trở đi, mấy vụ ăn quỵt cũng ít hẳn.”
Từng có lời phàn nàn về việc trong bát mì luôn có lông, nhưng khi người ta phát hiện số lông ấy không phải của đầu bếp mà thuộc về ba cô con gái xinh đẹp phụ việc trong quán, lượng khách lại càng đông hơn.
Chị cả, hơi ngốc nghếch, nổi bật với mái tóc đen dài, phụ trách thu ngân và chào khách.
Chị hai, tính tình cứng đầu nổi loạn, chỉ chịu vào bếp khi quán quá đông.
Cô út, thân thiện, hoạt bát và chăm chỉ, thường đi vòng ngoài kéo khách vào quán.
Cả ba đều rất được lòng khách quen. Ban đầu, khách mới thường phàn nàn kiểu như:
“Không phân biệt nổi ai với ai, Họ có vóc dáng giống hệt ông chủ nên tưởng toàn đàn ông.”
Nhưng sau khi được các khách quen “khai sáng”… à không, chỉ ra lỗi lầm một cách tận tình, ba chị em đã trở thành thần tượng của khu chợ Yoiyami.
Chỉ có một vấn đề nhỏ.
Mì ramen của quán… thật sự không ngon lắm.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
