Sống Sót Với Nghề Xem Bói Trong Giới Võ Lâm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Slayers Đặc Biệt

(Đang ra)

Slayers Đặc Biệt

Hajime Kanzaka

Tuyển tập các truyện ngắn xoay quanh thế giới Slayers.

42 1802

I Teach Self-Defense

(Hoàn thành)

I Teach Self-Defense

Ờ… thì, cũng đúng nhỉ?”

217 145

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

(Đang ra)

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

Toi Yuki

Câu chuyện về màn lật ngược tình thế trong sự nghiệp lồng tiếng của Kanae bắt đầu từ chính chương trình radio ấy.

2 5

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

(Đang ra)

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

Rina

bản gốc được đăng trên https://ncode.syosetu.com/n0063lr/. mọi người muốn đọc bản nhật gốc thì lên trên này nhé.

20 66

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

(Đang ra)

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

Cherry Blossom Latte

"Kẻ nào dám phản đối chính sách của ta, ta sẽ dùng búa Doom Breaker đập nát đầu kẻ đó".

7 9

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

17 16

Tập 03 - Chương 28: Ngươi sẽ thật sự phản bội ta chứ?

Chương 28: Ngươi sẽ thật sự phản bội ta chứ?

Khi tôi định thần lại thì mọi chuyện đã kết thúc.

Các thương nhân vừa mới choàng tỉnh khỏi giấc nồng đang vội vã khống chế đám cướp đã hoàn toàn mất sạch nhuệ khí và trói chúng lại bằng dây thừng.

"Ôi cảm ơn ngài, Đạo trưởng. Nếu không có ngài, chúng tôi đã hoàn toàn tiêu tùng rồi."

"Đây là thỏa thuận từ đầu của chúng ta, nên ông không cần bận tâm đâu."

Người phụ nữ từ chối và trả lại túi tiền mà thủ lĩnh đoàn thương nhân đang dâng lên.

"..."

Liệu người phụ nữ vừa hạ gục đám cướp một cách dễ dàng này có thực sự là cùng một người không? Cảnh tượng cô ấy khuất phục đám cướp cứ loé lên trong tâm trí tôi. Vũ khí của chúng thậm chí còn không chạm tới vạt áo cô ấy. Thực tế là chúng còn chẳng có cơ hội để vung vũ khí. Khoảnh khắc tôi nghĩ thanh kiếm của cô ấy vừa vung lên, một tên cướp đã ngã xuống đất với tiếng thét đau đớn.

Tôi cứ ngỡ là do kiếm của cô ấy đã chém trúng tên cướp, nhưng trong suốt thời gian cả mười tên cướp bị khống chế, không có lấy một giọt máu nào rơi xuống xung quanh.

'...Kỹ năng của cô ấy đạt đến mức nào rồi?'

Khiến chúng ngã quỵ run rẩy như vậy mà kiếm thậm chí không cần chạm vào người. Tôi cứ ngỡ mình đã hiểu rõ lẽ thường của thế giới này, nhưng tôi đã lầm. Chà, người ta nói đại cao thủ có thể xẻ núi chỉ bằng một nhát kiếm, nên tôi không nghĩ điều này là không thể, nhưng giữa việc nghe kể và tận mắt chứng kiến quả thực có một sự khác biệt rất lớn.

'Cô ấy có vẻ mạnh hơn Đường Á Anh gấp hàng chục lần.'

Ngay cả khi xét đến sự khác biệt giữa Đỉnh phong và Nhất lưu, họ trông cũng sàn sàn tuổi nhau, vậy làm sao cô ấy có thể mạnh đến thế? Nếu là người phụ nữ này, chắc cô ấy sẽ hạ gục con ma cà rồng tôi gặp hồi đó chỉ trong một chiêu.

'Phù...'

Tôi vỗ nhẹ vào trái tim vẫn còn đang run rẩy của mình để trấn tĩnh lại. Giống như vụ ma cà rồng, những cảnh chiến đấu này thực sự không tốt cho tim tôi chút nào.

'Nhắc mới nhớ, mình còn chưa kịp thấy tác dụng của nó.'

Tôi nhìn vào vật phẩm đang cầm trong ngực áo, thông tin hiện lên:

[Chuỗi hạt Hộ thân]

Bản sao của thánh vật tối thượng 'Đại Thập Tự' từng được ban cho các anh hùng trong cuộc chiến chống lại xác sống. Mặc dù hiệu quả đã bị giảm đi đáng kể so với bản gốc, nó vẫn cứu được mạng sống của nhiều anh hùng.

Đây là món đồ tôi mua từ Cửa sổ Shop có khả năng triển khai một màng chắn bảo vệ một lần mỗi ngày. Tôi không biết màng chắn đó mạnh đến mức nào, nhưng chỉ có thể cầu nguyện là nó xứng đáng với 500 điểm. Lần trước gặp ma cà rồng, dù mua chính vì mục đích đó nhưng tôi thậm chí còn không dùng nổi vì cơ thể cứng đờ ra.

'Thực ra, tốt nhất là không phải dùng đến nó.'

Nếu có lúc phải dùng đến thứ này, nghĩa là tôi đang gặp nguy hiểm, nên tôi thà không bao giờ phải dùng nó còn hơn. Lần này, ngay khi nghe thấy có kẻ tấn công, tôi đã hoảng sợ và kích hoạt nó ngay lập tức. Dù sao thì, nhìn người phụ nữ liên tục từ chối lòng biết ơn của thương nhân, tôi chợt nghĩ:

'Liệu có cách nào để gần gũi với cô ấy hơn không?'

Với võ công cô ấy vừa phô diễn, cô ấy sẽ đảm bảo an toàn không chỉ ở An Huy mà ở bất cứ nơi nào chúng tôi đi qua. Thật tiếc là cô ấy có vẻ né tránh rượu chè, nhưng cô ấy có tính cách tốt và lại rất mạnh, nên tôi cảm thấy muốn phát triển thêm mối quan hệ với cô ấy.

'Nếu ít nhất có thể trở thành bạn bè thì tốt biết mấy...'

Có lẽ tôi cần suy nghĩ về việc này trong suốt hành trình còn lại.

'À, nhắc mới nhớ, cô ấy đã từng xem bói ở chỗ mình.'

Tôi lục tìm trong trí nhớ nội dung quẻ bói mà tôi đã gieo cho cô ấy. Mất một lúc vì tôi có khá nhiều khách hàng, nhưng may mắn là nó vẫn còn rõ nét trong trí nhớ.

'Mình đã nói cô ấy sẽ đánh mất thứ gì đó quý giá.'

Điều gì có thể là quý giá với một người phụ nữ như cô ấy? Đó có thể là bất cứ thứ gì — một đồ vật, một địa điểm, một con người, hay một niềm tin — hữu hình hoặc vô hình, nên không dễ để dự đoán.

'À.'

Một ý tưởng hay nảy ra. Nếu tôi ở bên cạnh và giúp cô ấy ngăn chặn việc mất đi thứ quý giá đó, chẳng phải tôi sẽ nhanh chóng nhận được thiện cảm của cô ấy sao? Vì đó là quẻ bói chính tay tôi xem, nếu tôi làm phiền Thần linh Trời Đất một chút, biết đâu tôi sẽ có được gợi ý...

Ầm ầm—

...Tôi không có đòi hỏi gì như thế đâu!

Tôi vội vàng xin lỗi khi nghe thấy một tiếng sấm đầy điềm gở. Nhìn lên bầu trời, mây đen đã kéo đến dày đặc.

'À, chỉ là mây đen thôi.'

Tôi cứ ngỡ họ định giáng thiên lôi xuống chỉ vì chuyện này. Họ khá nhạy cảm với mấy chuyện này, sẽ làm ầm lên nếu mình lỡ bước qua vạch kẻ dù chỉ một chút. Tôi cũng muốn chửi thầm lắm, nhưng họ quá thất thường nên chẳng biết thế nào là được phép.

'Thở dài.'

Dù vậy, tôi không thể phàn nàn vì mình đang kiếm sống nhờ khả năng này. Không có nó, tôi còn tệ hơn cả người bình thường.

"Tiểu-Tiểu thư, có thật là người đã đột phá lên cảnh giới cao hơn không?"

Đường Á Anh im lặng rút ra một món ám khí và thi triển kiếm khí để đáp lại người phụ nữ đang nhìn mình với vẻ hoài nghi. Không có cách nào chắc chắn hơn để chứng minh rằng cô đã thăng tiến cảnh giới.

"Ch-Chúc mừng tiểu thư. Người vốn đã phi thường từ nhỏ, nhưng không ngờ lại đạt đến cảnh giới Đỉnh phong ở độ tuổi trẻ như vậy... Gia chủ sẽ vui mừng khôn xiết."

"Cha..."

"Nghĩ lại thì, đây không phải lúc để chần chừ. Chúng ta chẳng phải nên nhanh chóng thông báo tin vui này cho gia tộc sao? Để tôi mau chóng chuẩn bị xe ngựa..."

"Không... không cần đâu... Chỉ riêng thời gian di chuyển đã mất một tuần, rồi thời gian tiếp chuyện với các trưởng lão sẽ rất khủng khiếp... Ta cũng không muốn gặp các anh chị em của mình chút nào..."

Đường Á Anh trông cực kỳ mệt mỏi đối với một người vừa thăng tiến cảnh giới. Vẻ ngoài của cô, được tăng cường nhờ việc tẩy tạp chất ra khỏi cơ thể, kết hợp với sự mệt mỏi tạo nên một bầu không khí u uất nhưng đầy quyến rũ lạ lùng.

"Cứ viết cho ta một bức thư... Nói rằng ta đang thiếu nguyên liệu nghiên cứu độc dược và cần thêm... Và vì ta đã thăng tiến cảnh giới, hãy bảo họ gửi thêm vài cuốn sách mới..."

"Nhưng, chẳng phải người vừa nhận được đồ tiếp tế mới gần đây sao? Người đã dùng hết rồi à?"

"Có một loại thuốc ta muốn điều chế, nhưng công thức rất khó tìm... Ta đã dùng hết mọi thứ để tự mình nghiên cứu ra nó..."

Người phụ nữ có thể đoán được Đường Á Anh đã luyện tập cường độ cao đến mức nào khi nhìn cô xoa trán với vẻ mặt mệt mỏi.

'Với niềm đam mê đó, chẳng trách tiểu thư lại đạt tới cảnh giới Đỉnh phong khi còn trẻ như vậy.'

"Tôi hiểu rồi. Còn yêu cầu nào khác không thưa tiểu thư?"

"À, và cái này là thứ ta muốn ngươi đích thân đi lấy cho ta, hãy giữ bí mật với gia tộc..."

Loại vật phẩm nào mà người phụ nữ thiên tài vừa qua tuổi trưởng thành này lại muốn có riêng tư? Người phụ nữ mở tờ giấy Đường Á Anh đưa với sự pha trộn giữa một chút sợ hãi và mong đợi.

"............Tiểu thư?"

Tờ giấy liệt kê các cuốn bí kíp về Phòng trung thuật và các loại Xuân dược (thuốc kích dục) khác nhau. Mặc dù cô nhìn Đường Á Anh với đôi mắt run rẩy...

"Ngươi có thể lấy được chúng, đúng không?"

"V-Vâng! Tôi có thể lấy được!"

Khi chạm phải ánh mắt của Đường Á Anh, cô vội vàng cúi mặt xuống.

"..."

"Này, không phải như những gì ngươi đang tưởng tượng đâu. Chỉ là chuẩn bị cho tương lai thôi. Vì một cuộc sống thú vị."

"Haha... vậy sao ạ?"

"Những thứ này rất quan trọng cho sự hòa hợp vợ chồng..."

Những loại thuốc liệt kê trong đó đã vượt xa mức độ "hòa hợp", nhưng cô không nói ra thành lời. Người phụ nữ thấy rằng Đường Á Anh, dù có chút u tối, nhưng rõ ràng mang dáng vẻ của một người phụ nữ đang yêu. Ở độ tuổi mà cô nên tập trung vào tu luyện võ học, nếu cô từ bỏ nó vì tình yêu, người phụ nữ sẽ phải liều chết ngăn cản, nhưng...

"...Tiểu thư. Tôi nói điều này chỉ để đề phòng thôi, nhưng người phải cẩn thận với những loại thuốc này. Nếu dùng quá liều, tai nạn có thể xảy ra..."

"Ta biết. Ngươi tưởng ta không biết chừng đó sao?"

Cô không có can đảm để ngăn cản. Cô đã từ bỏ việc thắc mắc xem gã đàn ông may mắn nào đã quyến rũ được vị tiểu thư ngây thơ (?) này.

'...Hy vọng cậu ta còn sống.'

Đến thời điểm này, cô lo lắng cho đối phương nhiều hơn. Tất cả những gì cô có thể làm là cầu nguyện cho dương khí của người đàn ông đó đủ dồi dào để ngăn Đường Á Anh trở thành góa phụ.

"Ngươi đã nói là ngươi tin ta... nên ta cũng nên tin ngươi... Chắc chắn ngươi sẽ không phản bội ta sau khi đã nói tất cả những điều đó chứ..."

Đường Á Anh gục đầu xuống bàn với vẻ mặt ngái ngủ.

"À... nhân tiện, ngươi có loại thuốc nào làm giảm ham muốn tình dục không?"

"Nếu là thuốc giải cho những loại thuốc này, dành cho nam giới..."

"Không, ta cần cho chính mình."

"..."

Người phụ nữ tự hỏi liệu lý do Đường Á Anh trông buồn ngủ có phải là vì tập trung tu luyện hay không.

"Tiểu thư, trang sức này thì sao? Có vẻ nó rất hợp với ngài đấy."

"...Không, cái lúc nãy là đủ rồi..."

"Chính vì nền tảng của ngài quá tốt nên mặc cái gì cũng đẹp. Nào, thử cái này nữa xem."

Sau khi đến Hà Nam, tôi cùng người phụ nữ đó đi dạo quanh chợ.

Cạch—

"Thấy chưa? Chẳng phải rất hợp sao? Nếu ngài tô điểm thêm một chút, ngài sẽ xinh đẹp hơn nhiều, sao ngài lại kháng cự đến thế?"

"Th-Thật sự hợp sao? Ngay cả khi soi gương, ta cũng không thực sự..."

"Ngài là người phụ nữ xinh đẹp nhất mà tôi từng thấy, nên ngài không cần phải lo lắng đâu."

"Ư..."

Thành thật mà nói, Sư phụ tôi vẫn giữ vị trí quán quân, nhưng tôi không ngu ngốc đến mức nói rằng cô ấy chỉ là người đẹp thứ hai ở đây.

"Chẳng phải tôi đã nói với ngài rồi sao? Để tránh tương lai đó, ngài cần phải chăm sóc bản thân mình. Tu thân không chỉ là luyện võ; đây cũng là một cách để nuôi dưỡng bản thân."

"Ta đoán là có thể hiểu theo cách đó..."

"Thần linh Trời Đất không thích đưa ra những câu trả lời quá rõ ràng đâu. Nếu ngài thực sự thấy không thoải mái, tôi cũng chịu thôi, nhưng để ngăn chặn một tương lai đen tối như vậy, ngài nên làm tất cả những gì có thể..."

"Được rồi! Ta hiểu rồi!"

Người phụ nữ nhanh chóng giơ cả hai tay xin hàng, biết rằng người ta không thể nhổ nước bọt vào một khuôn mặt đang mỉm cười.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!