Chương 85 ✦ Mặt Trước Và Mặt Sau Của Xúc Xắc Luôn Cộng Lại Thành Bảy (9) ✦
Mancheon nhìn chằm chằm vào ngọn Chân Hỏa Tam Muội lập lòe trong lòng bàn tay Zi Lu, rồi…
…chuyển ánh mắt sang người đối diện – vị Minh Chủ của Võ Lâm Chính Đạo – và trầm giọng hỏi:
『Sư huynh, ta hiểu rồi. Wu Ming là một kẻ nguy hiểm. Nhưng bây giờ, xin hãy trả lời ta…』
Thực ra, hắn không mấy bận tâm đến việc Wu Ming mạnh ra sao.
『Tại sao Xiaoshao – người ta quan tâm – lại có thể bị thương chỉ vì ta giao đấu với Xue Mudan?』
『Bởi vì ngươi sẽ thua. Tên đó mạnh hơn ngươi.』
Câu trả lời thẳng thừng khiến Mancheon sững người.
『Cái gì cơ? Ta sẽ thua? Ta đó là Sima Mancheon, thiên tài có thể lừa gạt cả trời xanh? Ông bị lú rồi à, đại sư huynh?』
『Thằng nhãi này! Nghe ta khuyên còn dám láo xược như thế à?!』
Zi Lu giơ tay gõ ngay một cú vào trán Mancheon.
『Á! Đau!』
『Đệ tử của sư phụ ta đúng là chẳng ra làm sao cả.』
Mancheon nghĩ bụng: “Nước đầu nguồn không trong thì hạ lưu sao sạch được.” – Ý nói Zi Lu cũng chẳng phải dòng nước tinh khiết gì. Nhưng… hắn không dại gì nói ra, kẻo lại bị ăn thêm cái bạt tai nữa.
Dù sao, chuyện chính lúc này không phải là cãi vã.
『Ta không thấy chênh lệch giữa ta và hắn đến mức như ông nói. Sao sư huynh dám chắc ta sẽ thua?』
Công pháp của Toàn Chân giáo vốn chú trọng tu luyện chính khí, thiên về thuần hậu, nên tốc độ tích tụ chân khí chậm hơn các phái khác – điều đó Mancheon hiểu.
Nhưng hắn vẫn tự tin mình là một trong những người mạnh nhất trong thế hệ trẻ.
Zi Lu chậm rãi đáp:
『Ta không nói đến cấp bậc như nhất lưu hay đỉnh phong.』
『Mà là về cảnh giới học đạo: Thủ – Phá – Ly.』
Thủ (守): Ghi nhớ và lĩnh hội toàn bộ căn cơ võ học, biến nó thành của mình.
Phá (破): Phá vỡ khuôn khổ ấy, dung hợp cá tính riêng và ứng dụng theo cách mới.
Ly (離): Thoát ly khỏi khuôn khổ ban đầu, tạo ra lối đi và công pháp riêng biệt.
『Xue Mudan đã kết hợp Kiếm Pháp Mai Hoa của sư phụ hắn với băng thuật của Bắc Hải Băng Cung, tạo thành “Tuyết Hoa Kiếm Pháp”.』
『Nếu ngươi đang ở mức “Thủ”, thì hắn đã bước vào “Phá” rồi.』
Mancheon nhớ lại những bông tuyết tuyệt đẹp tại quán trọ, và vết thương rát buốt do hàn khí gây ra.
『Đừng hiểu lầm. Ta không nói ngươi thiếu thiên phú. Mà là… ngươi quá tham.』
『Tham?』
Zi Lu gật nhẹ:
『Đã Cẩu Bỗ Pháp, võ học của Nga Mi (trans: này do EN nó dịch nha ko phải tôi !), thậm chí là thiền pháp bí truyền của Phật môn… bất kỳ thứ nào trong đó, nếu chuyên tâm luyện, cũng đủ để ngươi ta vang danh thiên hạ.』
『Nhưng ngươi lại muốn học tất cả kết cục là không có thời gian đào sâu, càng không kịp dung hợp bản sắc của chính mình.』
Tóm lại, đào giếng nào cũng chưa đến nước.
Mancheon cắn môi. Đúng là trên đời có quá nhiều võ học hấp dẫn.
『Còn Mudan thì dốc hết thiên phú để mài giũa Kiếm Pháp Mai Hoa. Với tuổi đời như vậy, đó là sự chuyên tâm rất đáng sợ.』
Mancheon im lặng một lúc, rồi hỏi điều khiến mình day dứt:
『Vậy mục đích của hắn là gì?』
Zi Lu ngậm điếu thuốc, rồi trả lời:
『Hắn cũng chấp mê sư phụ, nhưng theo một cách khác ngươi.』
『Hắn muốn phục hồi danh dự cho sư phụ. Hắn muốn trở thành Minh Chủ Võ Lâm để rửa sạch tội danh “tặc đồ võ lâm” cho thầy mình.』
Mancheon lặng người.
Vứt bỏ đạo nghĩa chỉ để cứu lấy danh tiếng cho người đã dạy mình về đạo nghĩa?
Chuyện này… đúng là rối như tơ vò.
Hắn lại hỏi:
『Vậy tại sao chính sư huynh – là Minh Chủ hiện tại – không làm điều đó?』
Zi Lu cau mày:
『Ta á? Tại sao ta phải làm?』
Mancheon nhíu mày. Nếu đồ đệ đã là Minh Chủ, sao danh thầy vẫn chưa được xóa án? Là do đấu đá chính trị chăng?
Nhưng câu trả lời của Zi Lu hoàn toàn khác hắn nghĩ:
『Ông ấy là tội phạm. Chỉ vì là sư phụ của ta mà xóa tội sao được?』
Zi Lu nhìn người sư đệ trẻ với ánh mắt vừa mệt mỏi, vừa buồn:
『Ta tôn kính ông ấy, biết ơn những gì đã học được. Nhưng chuyện ấy là chuyện khác.』
『Ngươi không sinh ra trong võ lâm, nên chịu ảnh hưởng sâu từ thầy. Ngươi coi việc “trộm học võ công” là chuyện nhỏ.』
『Nhưng – “Bát Xích Quái Nhân” là một kẻ đã gây ra vô số hỗn loạn trong giang hồ.』
Một lão quái không tin vào thần linh – nhưng lại tự biến mình thành truyền thuyết.
『Với cương vị Minh Chủ, ta không thể công khai dung túng cho ông ấy.』
Làn khói thuốc mờ ảo, ánh mắt Zi Lu chất chứa mỏi mệt.
Dường như ông đang hối hận vì đã nhận chức Minh Chủ từ đầu.
『Điều tốt nhất ta có thể làm… là nhắm mắt làm ngơ.』
Cốc cốc!
Ngay lúc ấy, có tiếng gõ cửa. Một người trông như thư ký bước vào, cúi người:
『Bẩm Minh Chủ, xin thứ lỗi vì làm phiền… nhưng có chuyện khẩn cấp. “Cái Bang Bang Chủ” – Jin Gai Xianren – đã đến.』
『Lão già ấy, ta gọi thì không bao giờ đến – mà cứ yến tiệc thì lại mò tới… Rót trà mời lão ngồi chờ một lát.』
Có vẻ một nhân vật quan trọng vừa xuất hiện.
Dù vẫn còn nhiều điều muốn hỏi, nhưng Mancheon cảm thấy đã thu thập đủ thứ cần biết. Huống hồ, sư huynh cũng rất bận.
Hắn liền đứng dậy, cúi người cáo từ rồi rời khỏi phòng.
◆◆◇◇◆◆
Đả Cẩu Bỗng Pháp – Ác Khuyển Lan Lộ.
Không có việc gì làm, Mancheon ra góc sân luyện võ vung gậy một mình, vừa để giết thời gian, vừa để tránh phải nằm không mà suy nghĩ vẩn vơ.
Thực ra thì… đầu óc hắn đang rối tung rối mù.
Gwahae, Yeonhwa, rồi đến Xiaoshao tại sao xung quanh hắn toàn là những cô gái có thân thế rối rắm thế này chứ?
Nghĩ lại thì… Gwahae đúng là thiên thần. Vấn đề duy nhất của cô bé chỉ là… cha cô ấy là một con rồng.
Nhưng Gwahae thì trong sáng, dễ thương, hiền lành đến lạ lùng.
『Thuốc này ngon lắm! Mancheon, ăn chung nha!!』
…Hồi đó, cô bé vẫn còn trẻ con.
Mà thôi, dù gì thì hắn cũng rất nhớ Gwahae. Muốn bóp bóp đôi má mềm như mochi của cô bé cho khuây khỏa tâm hồn đang chán nản này.
Một cơn gió mát lướt qua sau gáy, mang theo cảm giác mát lạnh giữa trời hè oi ả.
Hắn bỗng nhớ tới gương mặt tái nhợt của Xiaoshao khi cô tựa vào vai mình.
“Xin lỗi nhé, Gwahae. Có chuyện này ta cần giải quyết trước khi gặp lại em.”
Mancheon tiếp tục múa gậy, đẩy những chiêu thức vốn đã thuộc lòng nhưng bị lãng quên bấy lâu đến giới hạn tinh tế nhất.
『Hmm~ Nếu dùng gậy trúc thì sức mạnh giảm đi, nhưng bù lại lại có chút gì đó ung dung, nhẹ nhàng.』
Hắn quay đầu lại khi nghe thấy tiếng nói.
Một người đàn ông mặc áo lụa trắng, tóc đen, tay cầm gậy trúc, trông vừa trẻ trung vừa như lão giả – đang đứng gần đó từ lúc nào không hay.
『Tiền bối là ai?』
Dù trông còn trẻ, nhưng luồng khí kỳ dị toát ra từ người ông ta khiến Mancheon cảnh giác – đây hẳn là cao thủ luyện hóa dung mạo hoặc nội tức đến mức thâm hậu.
Có thể là một trưởng lão trong Võ Lâm Minh, hoặc cao nhân từ nơi khác tới dự đại hội.
『Chỉ là một kẻ ăn mày đi ngang thôi. Nghe nói chỗ này có tiệc lớn, rồng bay phượng múa, nên mò đến kiếm bữa ăn miễn phí.』
『Ăn mày mà áo lụa trắng sạch tinh thế kia sao?』
Mancheon liếc nhìn bộ y phục không dính một hạt bụi của đối phương.
Người nọ bật cười:
『Chàng trai trẻ, ta tuy nghèo… nhưng chưa từng để mình nhếch nhác.』
Lão ăn mày cười cười, nhẹ giọng tiếp:
『Ai lại chẳng ưa sạch sẽ? Kể cả là kẻ hành khất, cũng muốn thơm tho tươm tất chút chứ.』
…Ngẫm kỹ, cũng chẳng phải lời sai.
Mancheon chắp tay cung kính, vẫn giữ ánh mắt thận trọng:
『Tiền bối… tìm đến vãn bối, chẳng hay là có việc gì?』
Người nọ khẽ chống cây trúc trượng xuống đất, ánh mắt như cười mà chẳng rõ ý:
『Thì cũng chẳng có gì to tát. Trên đường dạo bước, lão phu thấyanh bạn đã cẩu bổng này… cứ nhất mực đưa ta về hướng này.』
『Tới nơi lại trông thấy một thiếu niên có vẻ mang nhiều tâm sự – nên tiện hỏi thăm một câu. Thế đủ làm lý do chưa?』
…Lại còn nói cây gậy dẫn đường?
Gặp phải người như thế này, có nên đi báo quan không?
Song, không hiểu sao… Mancheon lại thấy vị tiền bối này có đôi phần khả kính, lại thêm cảm giác thân quen kỳ lạ.
『Taegu-! Taegu-!!』
Hắn cúi đầu, nhìn cây gậy trong tay – vật quen thuộc đã theo hắn vào sinh ra tử bao năm nay.
“Taegu-zzang” – cái tên nghe có phần ngô nghê, nhưng lại chứa đựng bao gắn bó.
Ừm… trân trọng binh khí, đặt tên gọi thân mật – suy cho cùng cũng là một dạng tình cảm.
Như hai người dắt chó dạo chơi, để rồi “thú cưng” chào nhau một tiếng.
Mancheon nhẹ nhàng nâng cây gậy lên, hướng về vị tiền bối:
『À… thì ra bổng pháp ấy gọi là Đả Cẩu Bổng. Quả nhiên oai phong lẫm liệt. Còn cây của vãn bối, tên là Taegu-zzang.』
『Taegu-zzang? Đả Cẩu… Trượng à?』
Lão ăn mày vuốt cằm, mỉm cười đầy hứng thú:
『Khá lắm. Là một cái tên có khí cốt. Không tệ.』
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
