Sống Sót Như Một Kẻ Tàn Tật Trong Chốn Giang Hồ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

17 37

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

181 314

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

335 1133

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

495 25818

Web Novel - Chương 89 ✦ Mặt Trước Và Mặt Sau Của Xúc Xắc Luôn Cộng Lại Thành Bảy (13) ✦

Chương 89 ✦ Mặt Trước Và Mặt Sau Của Xúc Xắc Luôn Cộng Lại Thành Bảy (13) ✦

Đêm muộn.

Bầu trời đêm rải đầy sao, ánh sáng nhạt vắt ngang mái đình.

Wang Meiyang ngồi trên bậc gỗ, đung đưa đôi chân nhỏ, ánh mắt lơ đãng nhìn lên trời cao.

『Hôm nay tập đến đây thôi. Nghỉ một chút đi?』

『Haah… haah… Thêm chút nữa thôi.』

Nhưng Mancheon lắc đầu, lại vào thế, chuẩn bị tái luyện Thái Cực Quyền.

『Sư phụ cứ vào nghỉ trước đi ạ.』

『Thế thì ta vào trước vậy. Ta buồn ngủ quá rồi…』

Có lẽ vì ảnh hưởng từ việc nghịch chuyển tuổi tác, hoặc đơn thuần do thân thể trẻ nhỏ cần nhiều giấc ngủ hơn, Meiyang dụi mắt, vừa lười nhác bước về phía phòng nghỉ vừa lẩm bẩm.

『Cố gắng là tốt, nhưng tâm ngươi đang loạn. Phải tĩnh lại.』

Một câu nói đơn giản, nhẹ bẫng như gió đêm… nhưng đánh trúng tim đen.

Mancheon thở dài.

Quả thật… dạo gần đây, lúc nào hắn cũng vô thức dùng lực quá mức trong từng chiêu thức.

Cũng phải thôi.

Đại hội Long Phụng đã khởi tranh.

Hắn thì vẫn mắc kẹt trong sân luyện, thay vì xông pha như dự định ban đầu.

Đương nhiên tâm sẽ nôn nóng, khó giữ vững.

Hắn biết rõ, mang tâm loạn đi luyện công – chẳng khác gì đục nước mò cá.

Và chính trong khoảnh khắc ấy… một ý nghĩ chợt lóe lên.

…Thật ra hắn biết. Biết từ lâu rồi.

Hắn không phải kẻ vô dụng. Nhưng nói đến chữ “thiên tài” trong võ học… thì chưa từng chạm tới.

Ngửa đầu nhìn trời, hắn thầm nghĩ.

Thiên tài chân chính, là kiểu người như Gwahae.

Thiếu nữ ấy, với đôi mắt xanh ngọc trong veo và khí chất cao ngạo… từng khiến hắn phải bỏ chạy chỉ vì vô tình giao ra một nhiệm vụ phi lý – luyện Không Minh Quyền mười ngàn lần.

Nhớ lại… quả là một ký ức xấu hổ.

Dưới ánh trăng ấy, hắn hình dung ra Gwahae vẫn đang lặng lẽ luyện quyền, vì tin vào lời hắn nói.

Bởi vì… cô tin rằng mình có thể làm được.

『……』

Hắn lại vào thế.

Thái Cực trên đỉnh đầu – Tĩnh tâm – Diệt vọng – Dưỡng thân – Tụ khí.

Hắn hít sâu, điều tức nội khí, cử động thân thể đang rã rời.

Tâm diệt thì Thần sinh. Dương thịnh thì Âm tan.

Bàn chân di chuyển, xoay thành vòng tròn, theo từng bước mà dẹp tan lo âu, thắp lên tín niệm.

“Heehee~ Chẳng phải ngươi là thiên tài có thể lừa gạt cả trời xanh sao? Ta tin chắc ngươi sẽ làm được chuyện đó.”

Có lẽ, sư phụ chỉ buột miệng nói đùa.

Nhưng khi ấy, hắn thật sự thấy hạnh phúc.

“Mancheon~ huynh giỏi thật đó! Muội cũng muốn học! Chỉ muội với!!”

Đôi mắt xanh biếc ấy từng tròn xoe đầy ngưỡng mộ, nhìn hắn thi triển một quyền pháp chẳng mấy cao minh…

Tự lúc nào, hắn đã lặng cười.

…Có lẽ chỉ vì mệt quá, nên hắn mới suy nghĩ vẩn vơ rằng bản thân không phải thiên tài.

Không sao cả.

Dù có chậm hơn, dù thân thể không theo kịp ý chí…

Thì hắn vẫn là đệ tử của thiên tài.

Là sư phụ của thiên tài.

Phải trở thành kẻ vượt trên cả thiên tài – kẻ có thể đánh lừa cả Thiên Đạo.

Vậy nên… chỉ còn cách bước tiếp, từng bước một.

“Thái Cực đội thiên.”

Thái Cực là Âm Dương – là Thiên Địa – là vũ trụ.

Đội Thái Cực lên đầu… là đặt bản thân ở trung tâm của trời đất.

Là người đứng vững giữa Âm và Dương.

“Bát Quái nhập tâm.”

Bát Quái gồm Càn (trời), Đoài (trạch), Khảm (thủy), Ly (hỏa), Chấn (lôi), Tốn (phong), Cấn (sơn), Khôn (địa).

Là tám đạo lý tạo nên vạn vật.

Nhập Bát Quái vào tâm… là chấp nhận, lĩnh hội và thừa hưởng toàn bộ biến hóa trong vũ trụ.

So với Không Minh Quyền – lấy lực hóa lực – thì Thái Cực Quyền hấp thụ và chuyển hóa.

Một bên như nước chảy tránh đá.

Một bên như đất hút mưa rơi.

“Ngũ Hành đạp địa.”

Ngũ Hành là Mộc – Hỏa – Thổ – Kim – Thủy. Là vòng sinh – khắc – hóa – độ.

Cái này đơn giản hơn nhiều. Không cần nghĩ nhiều.

Cứ để cơ thể thuận theo tự nhiên, tùy duyên mà vận động.

Hắn hoàn tất một bài quyền.

Thở ra một hơi dài, cúi nhìn xuống mặt đất…

Một vòng tròn hoàn mỹ hiện rõ dưới chân.

Hắn mỉm cười.

『Thêm lần nữa.』

Lại vào thế.

Hít sâu.

Vận khí.

Bài quyền thứ hai bắt đầu.

Hành trình mười ngàn lần luyện Thái Cực Quyền, chính thức khởi động.

Dù thành công ngay từ lần đầu…

Hay phải mất mười, một trăm, một ngàn lần.

Cuối cùng…

『Ta sẽ thành công.』

Vì chỉ cần kết quả giống nhau – thì ta, cũng là thiên tài.

◇◇◇◆◇◇◇

Sáng hôm sau.

“Chíu-chíu~ Chíu-chíu~!!”

Tiếng chim líu lo vang vọng trong sân luyện, dẫn bước Wang Meiyang – người đang lo lắng đi tìm Mancheon vì hắn không quay về phòng nghỉ.

‘Tên nhóc này lại luyện quá sức nữa rồi…’

Lại còn bỏ cả bữa sáng. Nhất định phải mắng cho một trận.

Nhưng vừa bước vào sân luyện—

『……?!』

Đôi mắt Meiyang mở to sững sờ.

Dưới nền đất, vô số vòng tròn hiện rõ – những vòng chưa từng có đêm qua.

Và ngay chính giữa…

Một vòng Thái Cực Đồ hoàn mỹ hiện rõ giữa sân kỳ tích mà một kẻ tàn tật ở chân tuyệt đối không thể làm được.

Ở trung tâm Thái Cực Đồ,

Mancheon đứng thẳng tắp, như một cột trụ nối liền trời và đất.

Dù mặt hắn bị bóng nắng che khuất một phần, nhưng khí chất tỏa ra hoàn toàn khác.

Cảm giác như đang đối diện một tồn tại vĩ đại.

『Heehee~ Tập suốt đêm mệt ghê.』

…Nhưng cô đã nhầm.

Khí thế uy nghiêm ấy biến mất chỉ trong nháy mắt.

Hắn chẳng hề ngại ngùng.

『Gì cơ?! Xuống ngay!!』

『Wah~ Bé Mancheon muốn được cõng kìa~』

Hắn nhào lên lưng sư phụ, bám chặt như con khỉ con bám cành.

…Tư thế gần giống một cái ôm từ phía sau.

『?!?!?!?!』

Mặt Meiyang lập tức đỏ bừng vì cú va chạm bất ngờ ấy – thứ va chạm vượt khỏi ranh giới thường tình giữa thầy và trò.

Ngay lúc cô định hất văng cái tên đồ đệ láo xược kia xuống—

Một giọng nói trầm thấp, nghiêm túc thì thầm bên tai.

『Sư phụ… Đại hội Long Phụng tiến triển thế nào rồi?』

『Chưa kết thúc. Tứ kết sẽ bắt đầu vào ngày mai.』

Tứ kết.

Trễ hơn dự định ban đầu, nhưng vẫn chưa muộn.

Hắn khẽ nhắm mắt, dựa đầu lên vai nhỏ và tấm lưng gầy gầy của sư phụ, tranh thủ nghỉ ngơi.

Hương thơm dịu nhẹ từ mái tóc vàng óng lướt qua khứu giác, khiến hắn thấy dễ chịu.

Mancheon, người đã luyện suốt đêm, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

『…Chỉ lần này thôi đấy.』

Wang Meiyang đành bất lực chấp nhận yêu cầu trẻ con của đồ đệ, cõng hắn trên lưng, bước chầm chậm trở về phòng nghỉ.

◇◇◇◆◇◇◇

Khi hàn khí từ Hàn Băng Dao tan dần, tình trạng của Xiaoshao cũng dần ổn định lại. Cô ngồi dậy trên giường, khẽ cười buồn và trấn an Yuehua – người vừa đến thăm.

『Ta đỡ nhiều rồi, đừng lo. Quan trọng hơn là, Yuehua… Đại hội Long Phụng…』

『Giờ ca tỉnh rồi thì Long Phụng gì nữa chứ!』

Yuehua đã bỏ cả vòng tứ kết của Đại hội Long Phụng chỉ để chạy đến thăm Xiaoshao khi hay tin nàng đã tỉnh.

『Ca nằm mãi chắc chán lắm nhỉ? Muội mang theo trò này nè, vui lắm đó.』

Cô rút từ túi áo ra một viên xúc xắc bằng ngọc rất đẹp.

『Gọi Sima Mancheon tới chơi chung luôn đi!』

Đúng lúc nhắc đến, tiếng gõ cửa vang lên trước phòng Xiaoshao.

『Nangong Huynh , là ta Mancheon đây. Ta vào nhé.』

『A… C-Công tử Sima… xin chờ một chút…!』

Xiaoshao luống cuống. Cô không muốn để cậu thấy bộ dạng tiều tụy của mình sau nhiều ngày nằm liệt giường, nên cố kéo dài thời gian để chỉnh lại trang phục. Nhưng cánh cửa đã mở ra mà không đợi phép.

『Xin lỗi, nhưng ta có chuyện gấp phải nói.』

Nhìn gương mặt bình thản một cách lạ thường của Mancheon, Xiaoshao lập tức hiểu.

『Huynh định… đấu với Mudan…』

『Phải. Ta đến để thanh toán món nợ ở quán trọ.』

Hắn chầm chậm bước về phía cô , tay vẫn chống gậy – hệt như lần đầu hai người gặp nhau.

『Trước khi đi, ta muốn nói với huynh điều đó.』

Giọng điệu kiên quyết, không chút do dự khiến Xiaoshao bất giác siết chặt ga giường dưới tay.

『Huynh sẽ thua.』

Nếu không bấu víu vào đâu đó, có lẽ cô sẽ sụp đổ.

Xiaoshao biết Mancheon rất mạnh, nhưng Mudan còn mạnh hơn. Cậu không thể thắng được.

Hơi thở cô nghẹn lại.

Hình ảnh cha mẹ bị sát hại dã man ùa về như một cơn ác mộng.

Cô không muốn lại mất thêm một người quan trọng chỉ vì sự yếu đuối của mình.

Yuehua đứng bên cạnh, mặt mày lúng túng không biết làm gì. Còn Mancheon thì vẫn bình thản.

『Huynh chắc chắn ta sẽ thua đến vậy sao?』

『Giống như xúc xắc vậy.』

Giống như định mệnh bị nguyền rủa của chính cô – định mệnh phải trở thành vương giả.

『Nhìn thì có vẻ ngẫu nhiên, nhưng kết quả chỉ có từ một đến sáu. Không thể có con số nào khác.』

Không có lối thoát. Không thể thắng. Không thể chạy trốn.

『Tất cả… đều đã được định sẵn.』

Có lẽ vì sức khỏe chưa hồi phục, tâm trạng Xiaoshao càng thêm rối bời, lời nói tuôn ra đầy oán hận – một cách gián tiếp trút giận lên Mancheon.

Nhưng… hắn không hề nao núng.

『Vậy thì cược một ván nhé?』

『…Hả?』

Trước lý lẽ đầy bi quan của cô, hắn đáp lại bằng một lời thách thức lạnh lùng.

『Ta sẽ tung xúc xắc.』

Mancheon vươn tay, cầm lấy viên ngọc trên bàn.

『Nếu ra số nhỏ hơn sáu, ta thua. Còn bất kỳ số nào khác, ta thắng.』

“Vô lý…” – Xiaoshao chưa kịp phản ứng thì hắn đã tung viên xúc xắc.

『……?!』

Kết quả hiện ra: một mặt là số một, một mặt là số sáu – tổng cộng bảy.

Cậu đã dùng lực để tách đôi viên xúc xắc ngay trước lúc tung.

『Thế… chẳng phải chỉ là ngụy biện sao…?』

『Đúng, là ngụy biện.』

Giọng điệu lạnh lùng. Lần này, hắn không còn gọi cô là “Huynh” nữa.

Hắn bước đến gần hơn, ánh mắt hai người giao nhau.

『Nhưng định mệnh cũng chỉ là vậy – thứ có thể bị phá vỡ bởi một lời ngụy biện.』

Hắn chính thức tuyên chiến với cô gái đang bị giam cầm trong chiếc lồng mang tên “định mệnh”.

『Chờ đó. Ta sẽ cho người thấy cái gọi là định mệnh mà ngươi vẫn khiếp sợ… thật ra nhỏ bé đến mức nào.』

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!