Chương 59 ✦ Hối Hận, Hoang Tàn, Giác Ngộ (8) ✦
『Công tử Sima, huynh đã cứu mạng ta. Việc đáp lại ân tình ấy… là điều hiển nhiên. Tuy nhiên…』
Giọng Xiaoshao nhỏ dần, đôi mắt xám bình thản bỗng nhuốm vẻ u ám.
『Chuyện này không quá quan trọng… nhưng… ta có thể hỏi… “Yeonhwa” là ai, và… mối quan hệ giữa hai người là gì không?』
『……Yeonhwa?』
『Đúng vậy. Yeonhwa.』
Hắn chớp mắt, bất ngờ trước câu hỏi đột ngột. Nhưng nét mặt của Xiaoshao lại vô cùng nghiêm túc.
Bên dưới vẻ ngoài điềm tĩnh thường ngày, cảm xúc của cô hiện rõ. Đó là sự tò mò – chân thành và có phần… bất an.
Nhưng mối quan hệ với Yeonhwa ư?
Nó không đơn giản như mối quan hệ giữa hắn và một người em gái.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời…
…và thấy gương mặt của Yeonhwa hiện lên giữa những tầng mây trôi.
Ký ức ùa về.
********************
Sau cuộc tập kích của Ma giáo, khi đang luyện tập ngoài sân theo các bài quyền ngoại công Mật Tông mà Muk-gang đã chỉ dạy, Yeonhwa thường hay xuất hiện, đúng lúc hắn vừa luyện xong, trên tay luôn mang theo thức ăn hoặc món tráng miệng nào đó.
『Anh Hai, chắc đang đói rồi phải không? Em nấu một ít Khoresh Fesenjan cho anh ăn bồi dưỡng đây.』
『Hở? Kho… gì cơ?』
『Khoresh Fesenjan. Là 1 món hầm từ sốt lựu, hạt óc chó xay, thịt gà và gia vị, nấu liu riu cả tiếng đồng hồ đấy.』
Hắn chưa từng nghĩ mình sẽ được ăn món Ba Tư – hay đúng hơn là Iran? – chính gốc, ngay trong một gia đình ở Trung Nguyên.
『Món này thường chỉ nấu vào dịp đặc biệt thôi, hoặc khi có khách quý tới nhà.』
Quả đúng vậy. Nhất là quả lựu và các loại gia vị dùng trong món này đều khá đắt đỏ – không phải thứ dễ nấu cho thường nhật.
『Nhưng hôm nay đâu phải dịp gì đặc biệt, cũng chẳng có ai tới… Anh thấy áy náy vì em mất công như vậy chỉ vì anh…』
Hắn chậm rãi thưởng thức mùi vị ngọt chua hài hòa, xen chút béo thơm từ óc chó, ấm nồng và sâu lắng – món hầm thật sự ngon tuyệt.
『Hì hì~ Anh không cần thấy áy náy đâu,』Yeonhwa mỉm cười rạng rỡ, xúc thêm một muỗng đưa thẳng đến miệng hắn như để ngắt lời.
『Vì với em, anh là người quan trọng và quý giá nhất (chồng) trên đời này mà.』
Cô bé không nói quá. Với Yeonhwa, Mancheon là ánh sáng giữa màn đêm, là người duy nhất có thể sưởi ấm thế giới lạnh lẽo của cô.
Họ đã từng đứng dưới gốc đào ấy, trao nhau lời hẹn ước. Họ là phu thê.
Được chăm sóc cho người chồng, người anh trai yêu dấu – với cô, chưa bao giờ là gánh nặng.
『Nên… anh cứ ăn thật ngon vào nhé.』
Hắn lặng lẽ múc thêm một thìa hầm nóng hổi, ánh mắt chạm phải đôi mắt đỏ thắm kia – chỉ dõi về phía hắn.
Khóe môi hắn bất giác nhếch lên.
Trước lý lẽ vừa chính đáng vừa quá đỗi đáng yêu ấy, hắn nhẹ nhàng đưa tay xoa đầu Yeonhwa.
『Cảm ơn em. Món này… thật sự rất ngon.』
Không cần lời lẽ hoa mỹ. Hắn sẽ dùng hành động để đáp lại tấm lòng ấy.
Hắn ăn hết phần cơm mà Yeonhwa đã chuẩn bị, nhai chậm, nuốt kỹ, không bỏ sót dù chỉ một giọt nước sốt.
…
Cho đến khi cả phần món hầm và món tráng miệng kiểu Ba Tư đều đã sạch sành sanh, hắn ngả người về sau, hai tay ôm bụng căng tròn như trống.
『Hà… hà… Yeonhwa à… em làm nhiều quá rồi… Giờ anh đâu còn là Sima Mancheon (司馬瞞天 – “Người lừa trời”) nữa, mà là Sima Manbok (司馬滿腹 – “Sima Bụng No”) mất rồi…』
Hắnvỗ nhẹ lên bụng, như để xác nhận điều đó.
Yeonhwa bật cười khúc khích, đưa tay che miệng. Rồi, cô nhẹ nhàng đặt những ngón tay trắng muốt, thanh mảnh lên bụng anh trai, xoa nhẹ.
『Hì hì~ Không sao đâu. Dù anh có mập lên, vẫn sẽ là người anh tuyệt vời nhất thế gian này. Với lại…』
Một thoáng tối sầm lướt qua ánh mắt Yeonhwa, nơi đôi đồng tử đỏ ấy chợt lóe lên ánh nhìn đầy sở hữu.
Cô thì thầm, giọng nhẹ như gió nhưng chẳng hiểu sao lại khiến người ta rùng mình:
『Có chút mỡ bụng cũng tốt. Biết đâu sẽ khiến… vài con mèo hoang chán mà bỏ đi.』
Hắn không hiểu mối liên hệ giữa mỡ bụng và mèo hoang là gì, nhưng Yeonhwa vẫn tiếp tục chăm sóc hắn, tiếp tục nấu ăn vì lo cho sức khỏe hắn.
Chuẩn bị nguyên liệu, nấu nướng cả buổi – việc ấy không hề nhẹ nhàng. Thế mà cô chẳng một lần than phiền.
Cô thật sự… là một người quá dịu dàng.
Hắn gạt dòng ký ức sang một bên, rồi mỉm cười, nhìn về phía Xiaoshao đang lặng lẽ lắng nghe.
『Cô bé đó… là em gái của đệ. Tên là Yeonhwa.』
***************************
『Yeonhwa là em gái ta. Một cô bé rất đáng quý. Chính em ấy là người luôn nấu ăn cho ta.』
『Cô ấy… nấu cho huynh ăn sao?』
『Ừ. Lúc nào cũng chuẩn bị mấy món rất ngon. Dạo gần đây, mỗi khi thấy đói bụng, ta chẳng nghĩ đến mẹ nữa… mà nghĩ đến em ấy thui.』
Xiaoshao khẽ gật đầu khi nghe câu trả lời ấy.
『Ra là vậy… nên sáng nay huynh mới gọi tên Yeonhwa… khi đang đói bụng… Chứ không phải vì… đang nhớ một người phụ nữ khác…』
Cô đưa tay đặt nhẹ lên ngực, thở phào.
Nỗi băn khoăn mơ hồ đè nặng tâm trí từ lúc sáng sớm như tan ra. Lồng ngực vốn căng thẳng vì thứ cảm xúc không rõ tên cuối cùng cũng dịu lại.
Và thế là, vẻ bình thản dịu dàng thường ngày đã trở lại trên gương mặt Xiaoshao.
Cô mỉm cười, ánh mắt xám tro dịu dàng giao nhau với đôi mắt hổ phách kia – ánh nhìn lúc nào cũng sắc như dã thú nhưng lại mang chút gì đó ngây thơ khó hiểu.
『Cảm ơn vì đã trả lời, Công tử Sima. Giờ thì… bắt đầu luyện kiểm soát khí thôi.』
Xiaoshao đã chủ động thuê trọn nhà tắm onsen này để tiện hướng dẫn Mancheon. Dù hắn có thân phận hay mối quan hệ thế nào đi nữa, cô vẫn sẽ dạy anh cách điều tức – điều đó không thay đổi.
Vậy mà, cô lại đi hỏi về Yeonhwa.
Một câu hỏi vốn có thể gợi ra những cảm xúc không mong muốn.
Cô không hiểu… vì sao mình lại để tâm đến chuyện đó như thế.
Đôi mắt xám vốn luôn lạnh lùng kia, giờ đây chỉ còn in bóng duy nhất một người: Sima Mancheon.
Và trong trái tim Xiaoshao – người chưa từng biết đến thứ gọi là tình yêu – một hạt mầm nhỏ đã bắt đầu nảy nở.
Một hạt mầm mang tên chiếm hữu.
******************
Cũng giống như võ công được phân chia thành các cấp bậc như tam lưu, nhất lưu, đỉnh phong, v.v… những bộ pháp khinh công trong giang hồ cũng được phân loại theo độ tinh luyện và trình độ thi triển.
Cấp thấp nhất là Lướt Cỏ Bay Ngang.
Đúng như tên gọi, người thi triển sẽ di chuyển nhanh đến mức như đang bay lướt trên ngọn cỏ. Nghe thì oai, nhưng thực ra chỉ là vận nội công vào chân để bật nhảy cao và xa hơn người thường mà thôi.
Đây cũng chính là trình độ hiện tại của hắn khi sử dụng bộ pháp Kim Nhạn của Toàn Chân giáo.
Cấp độ tiếp theo là Dẫm Tuyết Không Vết.
Tên gọi đã nói lên tất cả – bước đi nhẹ đến mức dù di chuyển trên nền tuyết cũng không để lại dấu chân. Muốn làm được điều này, cần kiểm soát nội khí cực kỳ tinh tế, để giảm tối đa trọng lượng cơ thể và tối ưu hóa từng chuyển động.
Vì Băng Hành Toái Tuyết Chưởng là một tuyệt kỹ đòi hỏi điều khiển nội khí cực kỳ chính xác, nên muốn luyện thành, trước tiên hắn phải đạt đến trình độ Dẫm Tuyết Không Vết.
Mà muốn đạt đến Dẫm Tuyết Không Vết, thì lại phải luyện thành Nặng Nghìn Cân trước đã.
Hắn bật cười khẽ.
Xem ra con đường tu luyện võ học thật chẳng có điểm dừng.
Nhưng biết sao được?
Người khát thì phải đào giếng. Kẻ cầu đạo thì phải chăm chỉ luyện công. Chính những giới hạn không ngừng được đẩy xa, những khả năng không ngừng mở rộng – mới là điều làm võ học trở nên thú vị.
Tu luyện võ công… cũng là một trò chơi không bao giờ có hồi kết.
『Công tử Sima có căn cơ tốt, tư thế vững vàng. Nếu điều tức thành thục, thì đạt đến trình độ Dẫm Tuyết Không Vết cũng không phải chuyện xa vời.』
Hắn dõi mắt nhìn Xiaoshao – cô đang đứng bằng một chân trên một tấm ván gỗ nhỏ nổi giữa làn nước suối nóng. Cả cơ thể giữ thăng bằng hoàn hảo, không hề lay động.
Mặt nước xung quanh vẫn phẳng lặng như gương, như thể chẳng có ai đang đứng trên đó.
Đó chính là biểu hiện của kỹ pháp Nặng Nghìn Cân – một loại kỹ thuật có thể khiến cơ thể nặng như núi, nhưng khi vận dụng ngược lại thì sẽ trở nên nhẹ như lá tre Đó là một màn biểu diễn kỹ thuật Nặng Nghìn Cân, một kỹ thuật khiến trọng lượng cơ thể tăng lên, và trong trường hợp này được dùng ngược lại để làm nhẹ cơ thể.
Tu luyện võ công không chỉ là hiểu trong đầu – mà còn phải trải qua bằng thân thể. Có cảm được thì mới hiểu được.
Hắn bước lên tấm ván gỗ, cố gắng tái hiện lại tư thế của Xiaoshao.
Rồi ngay lập tức…
Bõm!
Hắn trượt chân và rơi tõm xuống làn nước ấm, ánh mắt vẫn không rời khỏi bầu trời trong xanh phía trên.
Một cú ngã đáng nhớ – đánh dấu ngày đầu tiên bước vào hành trình luyện tập Dẫm Tuyết Không Vết cùng Xiaoshao ban ngày, và học lý thuyết Băng Hành Toái Tuyết Chưởng từ Wang Meiyang vào ban đêm.
*************************
Ba ngày sau khi bước vào quá trình huấn luyện cường độ cao…
Nhờ vào nền tảng võ học được rèn luyện từ thuở nhỏ bởi sư phụ , đúng như dự đoán của Xiaoshao, hắn đã nhanh chóng đạt đến cảnh giới Dẫm Tuyết Không Vết – dù vẫn còn hơi vụng về trong cách thi triển.
Vấn đề là — hắn vẫn chưa thi triển thành công Băng Hành Toái Tuyết Chưởng dù chỉ một lần.
Cảm giác như đang mắc kẹt ngay lưng chừng ngọn núi, chỉ cách đỉnh một bước, nhưng nội lực đã cạn.
Khoảng cách thì gần, nhưng lại không thể với tới. Cực kỳ bức bối.
Hơn nữa, thời gian đang cạn dần. Họ sắp phải rời khỏi thị trấn để lên đường đến Tổng Đàn của Võ Lâm Minh.
Hắn ngồi chờ Wang Meiyang – cô sư phụ nhỏ tuổi đang tạm ra ngoài vì công chuyện – trong khu sảnh chung của khách điếm, thì Xiaoshao bước đến.
『Công tử Sima, ta ra ngoài gặp một người bà con, lát sẽ về.』
『Ừ, cẩn thận nhé. Người đó… cũng họ Nangong sao?』
Hắn khẽ cau mày.
Dù là người thân, hắn vẫn lo lắng – bởi sau vụ ám sát trước đó, không phải ai mang họ Nangong cũng thân thiện với Xiaoshao.
Xiaoshao dường như hiểu được mối lo của hắn, khẽ cười, lắc đầu nhẹ.
『Không. Là người bên ngoại của ta. Ta đi một lát sẽ về ngay.』
Thật ra, Xiaoshao cũng muốn ngồi lại trò chuyện thêm với Mancheon. Nhưng nghĩ đến người em họ – công chúa của Bắc Hải Băng Cung, người có xu hướng gây chuyện bất cứ lúc nào – cô đành nhanh chóng rời đi.
Nhưng trớ trêu thay…
Ngay khi Xiaoshao vừa bước ra khỏi khách điếm, rảo bước về phía cổng thành,
thì một thiếu nữ tuyệt sắc với mái tóc trắng như tuyết, làn da trắng như ngà, đôi mắt vàng óng như ánh sao – một dung mạo như thể bản sao phản chiếu của Xiaoshao trong gương – đã bước vào khách điếm, theo sau là những thị nữ và hộ vệ mặc y phục lạnh lẽo như gió phương Bắc.
*************************
『Ta, Xue Yuehua – Tuyết Phượng Hoàng, muội muội của Băng Long – đã hạ cố đến đây! Ra mặt đi, Kiếm Long!!』
Tiếng nói trong trẻo mà dõng dạc vang vọng khắp tửu điếm, thu hút mọi ánh nhìn về phía nữ nhân vừa xuất hiện. Nhưng người mà cô gọi – Kiếm Long Nam Cung Xiaoshao, người anh họ… hay đúng hơn là người anh thân thiết – lại chẳng thấy đâu.
『Chúng ta đã hẹn gặp ở đây! Huynh ấy đâu rồi?!』
『E là có chút hiểu lầm… Em sẽ cho người đi tìm. Tiểu thư, xin mời dùng trà trước đã.』
Xue Yuehua – kẻ luôn mong mỏi gặp lại Xiaoshao – lầm bầm đầy bực bội, nhưng cũng không còn cách nào khác ngoài việc ngồi xuống, tạm yên. Cô gọi một ít điểm tâm để giết thời gian.
Đám tùy tùng đi theo, vì sợ cơn thịnh nộ của cô, vội vã tìm cách lảng sang chuyện khác.
『Tiểu thư, nghe nói con quái vật Jegal Gwahae cũng đã đến Tổng đàn Võ Lâm Minh để tham gia Long – Phượng Đại Hội.』
『Hừ! Cứ để ả ta tham gia đi! Rồi cũng chỉ là một con thằn lằn đông lạnh khi rơi vào tay ca ca thôi!!』
Giá như bọn họ dừng lại ở đó.
Nhưng vì muốn tiếp tục câu chuyện, họ bắt đầu bàn tán về thân thế của Gwahae, dần biến câu chuyện thành một buổi buôn chuyện ồn ào giữa tửu lâu.
Và có lẽ… họ đã nói quá lớn.
Két—
Một nam nhân với ánh mắt hổ phách sắc lạnh đứng dậy khỏi bàn.
Dù đôi chân tập tễnh, từng bước chân hắn vẫn vững vàng, chiếc gậy gõ nhẹ xuống sàn gỗ như điểm nhấn cho từng tiếng động.
Hắn đi thẳng về phía bàn của Xue Yuehua.
Không chần chừ, không vòng vo, hắn lạnh nhạt lên tiếng:
『Ta là Sima Mancheon. Và các người vừa lăng mạ nữ nhân của ta. Chọn đi. Xin lỗi… hoặc—』
Hành động ấy, xét về mặt lý trí, là ngu xuẩn và liều lĩnh.
Chẳng ai lại đi gây chuyện vì một câu nói vớ vẩn giữa chốn đông người.
Nhưng hắn – vốn dĩ không phải kẻ lý trí.
Chỉ cần có kẻ dám sỉ nhục đệ tử hắn đã liều cả mạng để bảo vệ – hắn không thể ngồi yên. Hắn không phải loại người tính toán được – mất.
Và thế là hắn ném găng thách đấu.
『—giao thủ với ta.』
Hắn cảm nhận cơn đau ảo ảnh nơi cánh tay trái – nơi từng bị Gwahae cắn.
Và khoảng trống nơi bàn tay phải, nơi vốn nên có cây gậy quen thuộc, giờ lại được lấp đầy bằng một cơn giận âm ỉ.
Đã đến lúc hắn trở lại là Sima Mancheon (Tư Mã Mạn Thiên) – thiên tài dám lừa gạt cả trời xanh, kẻ được mệnh danh là “Shanks” của giang hồ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
