Chương 5: Kaori và Lexia
Vài ngày đã trôi qua kể từ khi Kaori biết về dị giới.
Từ đó đến nay chúng tôi vẫn tiếp tục ôn thi, nhưng có một điều thay đổi giữa hai chúng tôi.
Đó là theo nguyện vọng của Kaori, cô ấy muốn học ở nhà bên dị giới.
Không phải Kaori ghét nhà tôi ở Nhật Bản, nhưng cô ấy bảo không khí ở dị giới rất trong lành, học ở đó đầu óc sẽ minh mẫn hơn.
Mà tôi cũng chẳng có lý do gì để từ chối khi sự tồn tại của dị giới đã bị lộ, nên chúng tôi đang học tập tại dị giới.
Nhân tiện, vì hiếm khi có dịp nên tớ đã trổ tài nấu vài món bằng nguyên liệu dị giới cho Kaori, thật may là cậu ấy ăn rất ngon miệng.
Tuy nhiên, các nguyên liệu được sử dụng thuộc hệ tăng chỉ số, nên dù chỉ số của Kaori có tăng lên nhờ chúng, nhưng có vẻ cậu ấy không nhận được điểm kinh nghiệm nào từ trận chiến tập thể với đám [Hell Slime] kia, cấp độ vẫn dậm chân tại chỗ ở mức 1.
...Cái khái niệm điểm kinh nghiệm này cũng thật khó hiểu.
Bình thường thì làm gì có chuyện trải nghiệm việc bị cả một bầy Slime tấn công như thế, nhưng chỉ trải qua thôi thì lại không được tính thêm điểm kinh nghiệm.
Nếu phương thức để nhận điểm kinh nghiệm bắt buộc là phải trực tiếp chiến đấu và chiến thắng, thì quả thực là quá sức.
May mắn là nhờ vũ khí của Hiền Giả-san, tớ đã có thể chiến thắng những ma vật mạnh hơn mình gấp trăm lần ngay cả khi cấp độ và chỉ số còn thấp, ngẫm lại mới thấy mình thật sự được ưu ái về môi trường luyện tập.
Nhưng vũ khí đó của Hiền Giả-san coi như chuyên dụng cho tớ rồi, hay nói đúng hơn là chẳng biết đã lập khế ước từ lúc nào nên không thể cho mượn được, nếu Kaori muốn cày cấp thì chắc phải tìm những ma vật có chỉ số thấp thôi.
Mà nói đúng hơn, tớ không nghĩ kinh nghiệm giết chóc sinh vật sống là thứ gì tốt đẹp, nên nếu được thì tớ muốn cậu ấy có một cuộc sống yên bình hơn...
Có điều, dù cấp độ là 1, nhưng nhờ các nguyên liệu tăng chỉ số trồng trong vườn nhà, năng lực thể chất của Kaori đã trở nên siêu phàm so với người Trái Đất.
Nghe đâu lúc về nhà, cậu ấy có thể bê vác đồ nặng nhẹ tênh, khiến chính bản thân Kaori cũng phải kinh ngạc... Tạm thời tớ đã dặn cậu ấy cố gắng đừng để quá nổi bật vụ đó. Mà bản thân tớ cũng chẳng giỏi che giấu hay lấp liếm gì cho cam, giờ mới nói thì cũng hơi muộn màng.
Cứ như thế, hiện tại cả hai đã học xong bài ở ngôi nhà dị giới và đang nghỉ giải lao.
"Hưm~! Quả nhiên không khí ở thế giới này trong lành thật đấy!"
"Đúng vậy ha. Ở bên này quen rồi, lúc quay về Trái Đất tớ lại thấy hơi nhăn mặt một chút."
"A, mình hiểu mà! Nói sao nhỉ, cảm giác hơi khói bụi một chút."
Cả hai cùng nói về không khí ở dị giới và mỉm cười, nhưng rồi Kaori bỗng bắt đầu bồn chồn.
"Hửm? Sao thế?"
"Hả? A, không, chuyện là..."
Kaori có vẻ hơi ngập ngừng, nhưng rồi cậu ấy nhìn tớ với vẻ mặt quyết tâm.
"Yuuya-san, cậu có thể dẫn mình đi tham quan thế giới này được không?"
"Hả?"
Tớ mở to mắt trước lời đề nghị không ngờ tới, nhưng Kaori vẫn nhìn thẳng vào tớ.
"Việc muốn biết thêm về thế giới này cũng là một phần... nhưng mình muốn được nhìn thấy những gì mà Yuuya-san đã thấy ở thế giới này."
"Chuyện đó..."
"Không được... sao?"
"Ư..."
Bị Kaori nhìn với ánh mắt ngước lên đầy lo lắng, tớ nghẹn lời.
...Nghĩ kỹ thì cũng phải thôi. Đến một thế giới xa lạ thế này, ai mà chẳng muốn đi xem cho biết đó biết đây.
Chỉ là...
"...Hơi khó đấy, tớ nghĩ vậy."
"Chuyện đó... là tại sao?"
"Như lần trước Kaori bị tấn công đấy, thế giới này có rất nhiều ma vật. Hơn nữa, dù có đến thị trấn thì cũng khó mà nói là an toàn như Nhật Bản được."
Ngay cả ở Vương đô cũng bị cuốn vào các vụ tập kích, rồi còn có cả tổ chức bất ổn như Hắc Ám Hội nữa.
"Tớ cũng muốn đưa cậu đi lắm, nhưng tớ chưa đủ mạnh để dám khẳng định sẽ bảo vệ được cậu tuyệt đối."
"Ngay cả Yuuya-san mà vẫn chưa đủ mạnh sao?"
"Ừ, vẫn còn kém xa lắm."
Sư phụ Usagi này, rồi cả cô bé kỳ lạ hôm nọ nữa, tóm lại là có rất nhiều đối thủ mà tớ không thể địch lại. Ngay cả những ma vật ở sâu trong Đại Ma Cảnh này, tớ của hiện tại chắc cũng chưa thể chiến đấu đàng hoàng được.
Nghe tớ giải thích, Kaori bĩu môi có vẻ không cam lòng.
"Muu... nếu đã vậy thì đành chịu thôi..."
"Thật sự xin lỗi cậu nhé."
"...Vậy thì, nếu lúc nào Yuuya-san cảm thấy ổn rồi, cậu sẽ đưa mình đi chứ?"
"Tất nhiên rồi!"
"Vậy thì, mình tha cho cậu đấy."
Kaori nói xong liền mỉm cười nhẹ.
"Vậy thì, ra ngoài kia có thể không được, nhưng trong khu vườn của ngôi nhà này thì chắc là ổn chứ?"
"A, cái đó thì không sao."
"Vậy chúng ta ra vườn đi!"
Đáp lại mong muốn của Kaori, chúng tớ bước ra vườn.
"Ra ngoài rồi mình mới thấy, đúng là một nơi kỳ lạ thật. Cây cối xung quanh toàn là những loại chưa thấy bao giờ... Nhắc mới nhớ, ruộng kia đang trồng cây gì vậy?"
"Đó là loại rau củ dị giới mà hôm nọ tớ cho Kaori ăn đấy, nó có hiệu quả tăng chỉ số. Tất nhiên là không phải tăng vô hạn, nhưng với Kaori - người khó cày cấp độ - thì chắc là vừa đẹp."
"Lúc về nhà mình đã ngạc nhiên lắm đấy! Mà sau khi nghe lý do thì cũng hiểu rồi... Nhưng mà, dù việc giữ không nổi bật khá khó khăn, nhưng nghĩ đến việc bản thân sở hữu sức mạnh như nhân vật trong truyện, mình thấy cũng hơi thú vị."
"Cậu nói thế làm tớ thấy nhẹ nhõm hẳn. Ngoài ra tớ còn trồng một loại dược thảo tên là [Hoàn Trị Thảo] nữa..."
"Dược thảo... sao?"
"Ừ. Cái lợi hại là, dùng dược thảo này thì vết thương nào cũng chữa khỏi được hết."
"V-Vết thương nào cũng sao?"
"Ừ. Ví dụ như gặp tai nạn mất đi cánh tay, uống [Hoàn Trị Thảo] này vào thì tay sẽ mọc lại đấy."
"M-Mọc lại ư..."
Có vẻ như đã tưởng tượng ra cảnh đó, mặt Kaori hơi tái đi. Tớ thì đã dần quen với việc chém bay tay chân khi chiến đấu với ma vật ở thế giới này nên thấy bình thường, nhưng với người bình thường thì đó là hình ảnh khá sốc.
"Ngoài vết thương ra thì hình như nó còn chữa được cả bệnh tật nữa. Chắc là ngoại trừ cải tử hoàn sinh ra thì cái gì cũng chữa được."
"............"
Kaori nghe giải thích về [Hoàn Trị Thảo] xong thì câm nín luôn.
"...Nếu thứ đó thực sự tồn tại, mình nghĩ ai cũng sẽ đổ xô vào tìm kiếm nó... Hơn nữa, chỉ cần có loại dược thảo đó thì có thể chữa được cả những căn bệnh nan y đang bị coi là vô phương cứu chữa trên thế giới hiện nay đúng không?"
"Chà..."
"Hoàn toàn gây chiến với nền y học Trái Đất luôn nhỉ..."
Quả thật, nghĩ kỹ thì [Hoàn Trị Thảo] có hiệu quả quá sức tưởng tượng. Vì là thứ Hiền Giả-san trồng nên tớ đã cố không suy nghĩ quá sâu xa.
Hơn nữa, nếu không chuẩn bị sẵn nhiều phương thức hồi phục, lỡ có chuyện gì xảy ra ở thế giới này hay lúc thám hiểm Đại Ma Cảnh thì sẽ rắc rối to.
Trong lúc tớ đang suy nghĩ như vậy, Kaori nhìn chằm chằm vào ruộng cây với vẻ mặt đăm chiêu.
"Cái đó... Yuuya-san. Mình nghĩ Yuuya-san đã hiểu rõ rồi... nhưng rõ ràng hoa màu, khái niệm hay vật phẩm ở đây là quá nguy hiểm đối với Trái Đất."
"...Ừ."
"Việc cậu lấy cây thương ra vào từ không trung hôm nọ, cũng là thứ đặc hữu của thế giới này đúng không?"
"Đúng vậy. Đó là kỹ năng gọi là [Hộp Chứa Đồ]..."
"Mình không biết kỹ năng đó chứa được bao nhiêu thứ, nhưng nếu nó là vô hạn, thì mọi thường thức của Trái Đất sẽ bị đảo lộn mất."
"..."
"Hơn nữa, sức mạnh gọi là ma pháp cũng... là thứ rất nguy hiểm. Nếu sức mạnh này bị Nhật Bản hay các quốc gia khác biết được... thì chắc chắn không chỉ toàn chuyện tốt đẹp đâu."
Đúng như Kaori nói, nếu khái niệm ma pháp của thế giới này bị mang sang Trái Đất, việc nó bị sử dụng cho chiến tranh chỉ là vấn đề thời gian.
Hơn nữa, như Lexia-san từng nói trước đây, ma pháp dịch chuyển có thể coi là một trong những loại ma pháp nguy hiểm nhất.
Tớ thì chỉ muốn dùng nó để đi xa cho tiện hay để không bị muộn học thôi, nhưng xét trên quy mô quốc gia thì không đơn giản như vậy.
Thế giới này đúng là không như ý muốn nhỉ.
"...Tạm thời mình thỏa mãn rồi, chúng ta quay vào thôi."
Câu chuyện trở nên nghiêm trọng hơn dự kiến, Kaori cười khổ định quay vào phòng... đúng lúc đó.
"────Yuuya-samaaaaaaa!"
"Hả?"
Tớ buột miệng kêu lên vì ngạc nhiên, quay lại nhìn phía sau thì...
"Em! Đến rồi đây!"
"Hãy đặt mình vào hoàn cảnh của người phải chiều theo sự ích kỷ của cô đi! Chết tiệt! Làm hộ vệ cho Lexia thì có bao nhiêu mạng cũng không đủ...!"
"Aaa, đau đầu quá..."
Thật bất ngờ, Lexia-san đang lao như tên bắn về phía ngôi nhà, còn phía sau cô ấy là Luna và Owen-san đang tuyệt vọng chiến đấu với đám ma vật bám theo. Có vẻ như thứ đang đuổi theo nhóm Lexia-san là một bầy [Goblin Elite].
"Ơ kìa...?"
Kaori bối rối trước cảnh tượng đó và nhìn tớ, tớ cũng nhìn lại Kaori.
Lúc này, Luna nhận ra sự hiện diện của tớ.
"A, này! Yuuya! Cứu với! ...Ủa, người phụ nữ bên cạnh là ai thế!?"
"Không, giờ đâu phải lúc nói chuyện đó!? Lơ là một chút là làm mồi cho ma vật ngay đấy!"
"Owen cứ làm mồi một mình đi! Tôi đang bận!"
"Đau dạ dày quá đi mất...! Hự! Hơn nữa, một mình tôi cầm chân một con Goblin Elite là hết sức rồi...!"
"Tôi cũng thế thôi! Có gì thì đi mà phàn nàn với cái cô công chúa ngốc kia kìa!"
Vẫn như mọi khi, hay nói đúng hơn là Owen-san có vẻ khổ sở lắm. C-Có ổn không đấy? Lần tới chắc tớ phải đưa cho ông ấy ít thuốc đau dạ dày với thuốc đau đầu của Trái Đất mới được.
Trong lúc tớ đang nghĩ lần tới phải đi hiệu thuốc và đứng ngẩn người nhìn cảnh tượng trước mắt, Lexia-san cũng nhận ra tớ và hét lên.
"Yuuya-samaaaaaaa! Con nhỏ bên cạnh đó là ai vậyyyyyyy!"
"...Cái đó, Yuuya-san? Những người kia là...?"
Cảm thấy chuyện này sắp trở nên rắc rối, tớ bất giác ngước nhìn lên trời.
"A... cái đó, tớ ra giúp họ một chút được không?"
"Hả? A, v-vâng. Trông có vẻ vất vả lắm..."
"Cảm ơn... Night, Akatsuki. Chắc là ổn thôi, nhưng nhờ hai đứa trông chừng Kaori nhé."
"Gâu!"
"Fugo!"
Mỉm cười trước câu trả lời đầy năng lượng của hai đứa nhỏ, tôi lập tức thay sang bộ giáp [Huyết Chiến Quỷ] và lao vút đi.
"Hự!"
Đầu tiên, tớ tung một cú đá với chuyển động tối thiểu vào trán con Goblin Elite đang áp sát Lexia-san nhất, uy lực của cú đá khiến mặt con Goblin Elite nổ tung.
Giữ nguyên đà đó, tớ đạp nát đầu con Goblin Elite ở phía Luna, rồi lấy chân đó làm trụ, tung một cú đá xoay vào con Goblin Elite đang lao tới chỗ Owen-san.
Trước đây tớ không thể di chuyển mượt mà đến thế này, nhưng nhờ sự huấn luyện của sư phụ Usagi, riêng về các đòn cước, tớ đã có thể tấn công trong khi chuyển sang động tác tiếp theo một cách trơn tru.
Nhờ tớ tham chiến mà số lượng Goblin Elite giảm đi, Luna và Owen-san cũng thành công hạ gục những con Goblin Elite đang đối đầu.
Sau khi tiêu diệt toàn bộ lũ Goblin Elite, Owen-san thở phào nhẹ nhõm.
"Hừm... Yuuya-dono, cảm ơn cậu đã cứu giúp."
"K-Không, chuyện đó thì không sao... nhưng mà, rốt cuộc có chuyện gì vậy? Sao mọi người lại cất công đến tận nơi nguy hiểm thế này..."
Tớ đâu còn bắt buộc phải đến Vương đô nữa, nên lẽ ra đâu có việc gì cần thiết đến mức phải lặn lội vào tận Đại Ma Cảnh nguy hiểm này chứ.
Dường như nhận ra suy nghĩ trong lòng tớ, Luna nhìn tớ với vẻ ngán ngẩm.
"Gì chứ, Yuuya. Hôm trước Lexia đã bảo là sẽ đến nhà Yuuya rồi còn gì. Hay là, không có việc gì thì không được đến sao?"
"Hả? Không, không phải ý đó..."
"Thế thì được rồi. Người đề xuất là Lexia, nhưng tôi cũng... cái đó... muốn gặp cậu mà."
Nhìn Luna đỏ mặt khi nói vậy, tớ nhớ lại nụ hôn của Luna trước đây, khiến mặt tớ cũng đỏ lây.
Tớ vội hỏi Luna để lấp liếm biểu cảm đó.
"Nh-Nhắc mới nhớ, sao mọi người đến được đây hay vậy? Chắc vất vả lắm hả?"
"À... nhưng nhờ sự ích kỷ của Lexia mà chúng tôi cũng mạnh lên được chút ít đấy."
"Ra-Ra là vậy..."
Thấy phản ứng có phần cam chịu của Luna, tớ bất giác cười gượng, rồi Luna chỉ tay về một hướng.
"Chuyện đó tính sau... cái kia, cứ để mặc kệ thế có ổn không?"
"Hả?"
Tớ vô thức nhìn theo hướng Luna chỉ... đập vào mắt là cảnh Lexia-san, người đã vượt qua hàng rào vào vườn từ lúc nào, đang đứng đối mặt với Kaori trong im lặng. C-Cái gì thế, bầu không khí kia là sao...
Tớ vội vàng cùng nhóm Owen-san quay lại nhà, nhưng Lexia-san và Kaori chẳng hề để tâm đến bọn tớ, cứ tiếp tục nhìn nhau chằm chằm không nói lời nào.
"..."
"..."

Bầu không khí quá nặng nề khiến tớ phải đưa mắt cầu cứu Owen-san xem nên làm thế nào, nhưng Owen-san nhắm mắt lại với vẻ "tôi không liên quan". M-Mà bình thường ông ấy cũng khổ đủ đường rồi...
Tiếp đó tớ nhìn sang Luna, nhưng chẳng hiểu sao Luna lại lườm tớ với ánh mắt nửa vời. Ơ, tại sao?
Nhìn đâu cũng chẳng thấy ai có vẻ sẽ giải quyết được tình hình này, tớ đang thực sự bối rối thì Lexia-san chậm rãi mở lời.
"...Cô, tên là gì?"
"...Tôi là Hojo Kaori. Còn... cô là?"
"...Ta là Lexia von Arcelia. Ra là vậy... việc cô không biết ta, nghĩa là cô cũng là người cùng đất nước với Yuuya-sama nhỉ..."
Sau khi biết tên nhau, tớ đang nín thở theo dõi xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo thì cả hai đột ngột quay sang nhìn tớ.
"Nhân tiện, Yuuya-san────"
"Nhân tiện, Yuuya-sama────"
""Quan hệ với người này là thế nào!?""
***
Tạm thời tớ mời mọi người vào nhà, pha trà và mời ngồi.
Lúc đó, Kaori cũng đã tự giới thiệu với Owen-san và Luna, giờ thì đến lượt tớ phải trả lời câu hỏi của hai người họ lúc nãy...
Hai người... không, tính cả Luna là ba người đang nhìn tớ chằm chằm với ánh mắt sắc bén khiến tớ cảm thấy không thoải mái chút nào, tớ mở lời.
"À thì... trước hết là Kaori, cậu ấy là bạn của tôi."
Tớ vừa dứt lời, Kaori thoáng lộ vẻ không hài lòng, nhưng ngược lại nhóm Lexia-san thì có vẻ chưng hửng.
"Hả? C-Chỉ thế thôi á?"
"Ngoài ra thì, cũng khó giải thích lắm..."
Thấy Kaori nhìn mình với vẻ nghi hoặc vì tớ ấp úng, tớ lén thì thầm vào tai cậu ấy.
"Cái đó... tớ chưa giải thích cho nhóm Lexia-san về thế giới của chúng ta."
"Hả?"
"Họ dường như nhận thức tớ là người ngoại quốc vì lý do nào đó..."
"Ra-Ra là vậy..."
Vì lúc trước khi nhóm Lexia-san đến, tớ đã nói rằng công nghệ và sức mạnh của thế giới này là thuốc độc đối với Trái Đất, nên Kaori cũng chấp nhận việc tớ chưa nói mình là người dị giới.
"D-Dù vậy... chỉ là bạn bè thì..."
"Hả?"
"K-Không có gì đâu ạ!"
Hình như Kaori vừa lẩm bẩm gì đó bên cạnh... mà nếu chính chủ bảo không có gì thì chắc là vậy.
"Tiếp theo là về nhóm Lexia-san... Lexia-san là công chúa của Vương quốc Arcelia."
"Hả!?"
Lời giải thích của tớ khiến Kaori kinh ngạc đến mức mở to mắt. Cũng phải thôi. Sống cuộc sống bình thường thì làm gì có chuyện gặp được công chúa.
"Còn Luna và Owen-san là hộ vệ."
"Công chúa... hộ vệ..."
Có vẻ cậu ấy ngạc nhiên về từ công chúa, nhưng hộ vệ thì Kaori cũng có mà, chắc không hiếm lạ đến thế đâu. Hiệp sĩ thì chắc là hiếm.
...Khoan, nghĩ kỹ thì Kaori cũng là người sống ở thế giới khác hẳn tớ mà. Ở Trái Đất mà có hộ vệ thôi đã là ghê gớm lắm rồi...
Trong lúc tớ đang nhớ lại thân thế tiểu thư của Kaori, thì Kaori sau khi lấy lại bình tĩnh liền hỏi.
"V-Vậy thì, tại sao Lexia-sama là công chúa lại gặp gỡ Yuuya-san vậy?"
"Ara, gọi ta là Lexia được rồi. Cô... Kaori cũng bằng tuổi Yuuya-sama đúng không? Thế thì ta cũng sẽ gọi là Kaori nhé!"
"Hả? C-Cái đó... có được không vậy?"
Trước sự áp đảo quen thuộc của Lexia-san, Kaori có vẻ hơi bị lấn lướt, nhưng Lexia-san mỉm cười.
"Tất nhiên rồi. Ta đã bảo được là được mà!"
"...Lexia-sama. Ở đây thì không sao, nhưng nếu Người cũng cư xử như vậy ở nơi công vụ thì..."
"Đã bảo là ở đây nên mới được mà?"
"...Thôi được rồi."
Thật sự vất vả cho ông quá.
"Nào, nếu đã gọi Lexia như vậy, thì cũng gọi tôi là Luna đi."
"Ơ, ơ kìa..."
Kaori nhìn về phía tớ như muốn hỏi phải làm sao.
"Chà... chính chủ đã bảo được thì chắc là được thôi nhỉ?"
"L-Là vậy sao... Nhưng mà, xin lỗi nhé. Ít nhất hãy cho phép mình gọi là Lexia-san và Luna-san."
"Hưm... Thôi đành vậy."
Kaori lúc nào cũng lễ phép, nên bảo gọi trống không ngay thì chắc là khó. Lexia-san cũng nhận ra điều đó nên cười khổ và gật đầu.
"Vậy thì, về cuộc gặp gỡ giữa ta và Yuuya-sama... Một ngày nọ ta bị thích khách nhắm đến tính mạng, và để chạy trốn khỏi chúng, ta đã chạy vào khu rừng này."
"Th-Thích khách..."
Kaori chết lặng trước từ ngữ mà nếu sống bình thường ở Nhật Bản thì chẳng bao giờ nghe thấy.
"Nhưng tên thích khách đó đã bị ma vật trong rừng giết chết, ta cứ tưởng mình cũng sẽ bị giết như vậy. Nhưng mà... Yuuya-sama đã cứu mạng ta!"
Nhìn Lexia-san mắt sáng rực kể lại, nghe chính miệng cô ấy nói thế làm tớ thấy xấu hổ vô cùng.
"Sau đó ta đứng ngồi không yên, nên đã đến đây để gặp lại Yuuya-sama và cầu hôn chàng!"
"C-Cầu hôn!?"
A, khoan đã. Cái này gay go rồi đây. Câu chuyện sẽ trở nên rắc rối mất!
Quả nhiên, Kaori kinh ngạc trước lời của Lexia-san, nhìn tớ với vẻ bàng hoàng.
"Y-Yuuya-san... cậu được cầu hôn... sao?"
"Không, đúng là thế nhưng... tớ đã từ chối đàng hoàng rồi mà!? Vì với tớ lúc đó cô ấy hoàn toàn là người lạ còn gì!"
"Đ-Đúng là vậy nhỉ..."
"Mà, ta vẫn chưa bỏ cuộc đâu nhé!"
Lexia-san chẳng hiểu sao lại ưỡn ngực đầy tự hào. Rốt cuộc cô ấy thấy tớ tốt ở điểm nào chứ...
Lúc này Luna cũng lên tiếng.
"Tiện thể nói về tôi luôn, tên thích khách tấn công Lexia trong câu chuyện vừa rồi, một trong số đó là tôi."
"Hả... Hảảảảảả!?"
Lời của Luna lại khiến Kaori kinh ngạc. Cũng phải thôi. Cựu thích khách và mục tiêu ám sát giờ lại đang ở cùng nhau. Bình thường thì ai mà tin nổi.
"Chà, lúc nhận nhiệm vụ đó, tôi đã vào khu rừng này để điều tra... rồi cũng bị ma vật tấn công, đang lúc thập tử nhất sinh thì được Yuuya cứu. Sau đó thì có nhiều chuyện xảy ra... nhưng kể ra thì dài dòng lắm nên bỏ qua đi."
"...Dị giới, ghê gớm thật..."
Kaori lẩm bẩm, bàng hoàng trước hàng loạt câu chuyện chưa từng nghe thấy ở Trái Đất.
Thấy Kaori như vậy, tớ đang cười khổ thì Lexia-san đột ngột đứng dậy.
"Vậy thì Yuuya-sama!"
"Hả?"
"Cho em mượn phòng tắm đi!"
"............Hả?"
Lời đề nghị quá đột ngột khiến tớ buột miệng trả lời một cách ngớ ngẩn...
"Cái đó... hôm nay cô đến đây để tắm sao?"
"Không phải? Chỉ là trên đường đến đây, chạy nhiều nên đổ mồ hôi với lấm lem bùn đất hết rồi..."
"Đúng đấy... Phải chiều theo sự ích kỷ của cô khiến tôi cũng dính đầy mồ hôi với bùn, khó chịu chết đi được."
"Ra-Ra là vậy..."
Có vẻ đường đến đây thực sự vất vả, Luna cũng gật đầu đồng tình, nên tớ đành phải chuẩn bị phòng tắm thôi.
Lúc này, Kaori chưa biết về phòng tắm của tớ nên nghiêng đầu thắc mắc.
"Phòng tắm... sao?"
"Ừ, đúng rồi! Hiếm khi có dịp, Kaori cũng tắm chung luôn đi!"
"Hả, cả mình nữa sao!?"
Kaori ngạc nhiên vì tự nhiên bị rủ tắm chung, nhưng có vẻ chuyện đó đã được Lexia-san và Luna quyết định rồi, tớ cũng chẳng có lý do gì để từ chối cho mượn phòng tắm nên cứ thế mơ hồ đi chuẩn bị.
"A, Yuuya-sama. Lần trước bị từ chối rồi, lần này có muốn tắm chung không?"
"Phụt!"
Chuẩn bị phòng tắm xong, Lexia-san lại nói câu đó tỉnh bơ như lần trước.
Tớ bất giác phun cả nước bọt ra, còn Kaori thì đỏ bừng mặt.
"Hả, hả!? T-Tắm chung sao!?"
"Đúng thế. Có gì lạ sao?"
"...Không lạ mới là lạ đấy. Rốt cuộc mạch suy nghĩ của cô cấu tạo kiểu gì vậy..."
"Thất lễ nha! Hoàn toàn bình thường đấy!"
Không, tôi nghĩ là không bình thường đâu...
Không thể nói ra miệng, tớ đành tìm cách để cô ấy từ bỏ, và ba người họ cùng vào phòng tắm.
***
"Th-Thật sự là phòng tắm này..."
Cởi bỏ y phục, tôi kinh ngạc trước phòng tắm đang bốc hơi nghi ngút trước mắt.
Ban đầu, tôi cứ tưởng là sẽ tắm trong phòng tắm của ngôi nhà này, nhưng nghe nói đây là một trong những thứ gọi là vật phẩm rơi ra mà Yuuya-san từng kể, một chiếc phòng tắm có thể mang theo được, và chúng tôi sẽ tắm trong đó.
Việc tắm chung tôi cũng chưa hiểu lắm, nhưng cái phòng tắm di động này còn khó hiểu hơn. Làm thế nào mà người ta lại mang theo phòng tắm bên người được chứ.
────Tôi đã nghĩ vậy, nhưng khi Yuuya-san lấy ra một vật thể hình vuông và đặt xuống sàn, trong nháy mắt, một phòng tắm đã hình thành.
Tôi chẳng nói nên lời nữa.
Thế giới này cứ liên tục đảo lộn mọi thường thức của Trái Đất, khiến tôi chỉ biết đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.
Cơ mà... bảo là tắm chung trong phòng tắm này... dù cùng là con gái với nhau nhưng tôi vẫn thấy hơi hồi hộp.
Trong lúc tôi đang chờ đợi mà chưa hiểu chuyện gì, nhóm Lexia-san đã chuẩn bị xong và đi tới.
Sau khi tráng người, chúng tôi bước vào bồn tắm────.
"Ư! Hàaaa..."
Sự dễ chịu khiến tôi bất giác thốt lên thành tiếng.
Nhóm Lexia-san cũng ngâm mình trong nước nóng và nheo mắt lại đầy sảng khoái.
"Phù... dễ chịu thật đấy."
"Aaa... Quả nhiên phòng tắm của Yuuya là tuyệt nhất..."
Qua lời nói của hai người họ, tôi lờ mờ đoán được, chắc hẳn hai người họ đã được Yuuya-san cứu và từng sử dụng phòng tắm này trước đây.
Chắc là không sao đâu, nhưng không lẽ họ đã từng tắm chung với Yuuya-san... chứ nhỉ?
Lúc nãy Lexia-san cũng rủ Yuuya-san tắm cùng... k-không, nhìn phản ứng của Yuuya-san thì chắc là không có chuyện đó đâu.
Nghe hai người kể về hoàn cảnh gặp gỡ Yuuya-san, tôi cảm thấy vui vì Yuuya-san ở thế giới này vẫn chẳng thay đổi chút nào.
Quả nhiên hễ thấy ai gặp khó khăn là cậu ấy lại lao đến giúp đỡ...
Chính vì thế mà Lexia-san mới bị Yuuya-san thu hút.
Và cả tôi nữa────.
"────Thế còn Kaori thì sao?"
"Hả?"
Câu hỏi bất ngờ của Lexia-san khiến tôi đáp lại một cách lơ đễnh. C-Có ổn không đây... đối phương là công chúa của một nước đấy...
Dù đã từng gặp nhiều nhân vật tai to mặt lớn qua các mối quan hệ của cha, nhưng quả thực chưa bao giờ có cơ hội gặp công chúa, nên tôi không thể không lo lắng.
Tuy nhiên, Lexia-san chẳng hề bận tâm, cứ nhìn thẳng vào tôi.
"Ta hỏi là, Kaori nghĩ thế nào ấy."
"Cái đó... là về cái gì ạ?"
"Vì thế, dĩ nhiên là chuyện về Yuuya-sama ấy!"
"Ư!"
Không ngờ cô ấy lại hỏi thẳng thừng như vậy, tôi nghẹn lời.
"M-Mình, cái đó..."
"Không cần lấp liếm đâu. Ta muốn biết cảm xúc thật sự của Kaori."
Trước ánh mắt nhìn thẳng như muốn nói rằng sẽ không tha thứ cho bất kỳ lời nói dối nào của Lexia-san, tôi không thể lảng tránh được nữa.
"...Mình, thích Yuuya-san. Từ lần đầu gặp gỡ, mình đã bị sự dịu dàng của Yuuya-san thu hút từ lúc nào không hay."
"..."
"Kể từ đó, Yuuya-san vẫn luôn không thay đổi, cậu ấy đã cứu giúp mình rất nhiều lần... Khi nhận ra thì trong lòng mình đã có một cảm xúc chưa từng cảm thấy bao giờ. Và đây... chắc là thích, nhỉ..."
Được Lexia-san thúc đẩy, cuối cùng tôi cũng có thể bình tĩnh phân tích cảm xúc của chính mình.
Tôi thích Yuuya-san.
Chính vì là cảm xúc lần đầu tiên nên tôi đã bối rối, nhưng khi chấp nhận nó rồi... tuy có chút xấu hổ, nhưng trong lòng lại cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường.
Nghe tôi nói xong, Lexia-san gật đầu một mình.
"Ra là vậy... Luna cũng thế, sao mọi người cứ thích giấu giếm cảm xúc của mình thế nhỉ. Cứ thành thật nói thích Yuuya-sama là được mà."
"...Không, là do cô quá thành thật thôi."
"Có sao đâu chứ. Cảm xúc tích cực thì phải tích cực bày tỏ. Không làm thế thì sao truyền đạt đến đối phương được."
"Cái đó... có thể là vậy, nhưng mà..."
"À ừm... nghe câu chuyện thì có vẻ như, Luna-san cũng... với Yuuya-san...?"
"Ư............ Đ-Đúng vậy."
Nhìn Luna-san đỏ mặt và ngượng ngùng lảng tránh ánh mắt, trông cô ấy thật đáng yêu.
"Mà thôi được rồi. Dù biết Kaori thích Yuuya-sama, thì việc ta làm cũng không thay đổi đâu!"
"Hả?"
"Ta đã nói rồi đúng không? Ta đã cầu hôn Yuuya-sama. Ta vẫn chưa bỏ cuộc đâu nhé!"
"Hảảảả!? Nh-Nhưng mà, kết hôn bây giờ chẳng phải là hơi sớm sao...?"
"Ara, ở đất nước của Yuuya-sama và Kaori là vậy sao? Ở đất nước chúng ta thì tuổi này kết hôn là chuyện bình thường mà?"
Trời đất ơi.
Đúng là phụ nữ chúng tôi nếu xét theo tiêu chuẩn Trái Đất thì cũng mấp mé tuổi có thể kết hôn, nhưng Yuuya-san vẫn chưa đủ 18 tuổi.
Tuy nhiên, đó là chuyện luật pháp ở Trái Đất... ở Nhật Bản, còn ở thế giới này thì là hợp pháp... sao?
Không biết tôi đang hỗn loạn, Lexia-san tiếp tục.
"Thế nên, ta sẽ không từ bỏ Yuuya-sama đâu! Tất nhiên, ta cũng không định thua Luna và Kaori đâu nhé!"
"Hô? Nhưng hiện tại tôi đang dẫn trước một bước đấy."
"Mukiii! Cái đó là do Owen không chịu dừng xe ngựa lạiiiiii!"
"Mà tạm gác cô công chúa đáng tiếc này sang một bên... đối với tôi thì Kaori, cô mới là trở ngại lớn nhất."
"Hả?"
"Cùng quê hương với Yuuya, và qua cuộc trò chuyện vừa rồi, cô chắc chắn biết những khía cạnh của Yuuya mà chúng tôi không biết."
"Hả!? Đ-Đúng rồi! Kaori có lợi thế mà chúng ta không có! Thế nghĩa là... chẳng lẽ người xuất phát chậm nhất là ta sao!?"
Không biết cô ấy dựa vào tiêu chuẩn nào để nghĩ vậy, nhưng ít nhất tôi nghĩ việc đã cầu hôn Yuuya-san thì không thể gọi là xuất phát chậm được. Tôi chỉ vừa mới chấp nhận cảm xúc của mình, còn Lexia-san đã có thể bày tỏ rõ ràng tình cảm đó với đối phương, thật sự rất đáng nể.
Trong lúc tôi đang cảm thấy như vậy, Lexia-san chỉ tay vào tôi và Luna-san.
"Được rồi! Ta sẽ lật ngược tình thế từ đây, và người kết hôn với Yuuya-sama trước sẽ là ta! Hãy giác ngộ đi!"
"Hừ, tôi sẽ lại cắt đuôi cô ngay thôi."
Thấy Luna-san cười đầy thách thức trước phát ngôn của Lexia-san, tôi lại cảm thấy có gì đó sai sai trong lời nói của Lexia-san.
"C-Cái đó... 'trước', nghĩa là sao ạ?"
Bình thường, nếu đã kết hôn với ai đó rồi thì làm gì có chuyện người sau nữa...
Thế nhưng Lexia-san và Luna-san lại nhìn nhau với vẻ mặt ngơ ngác.
"Ơ, không lẽ nào... ở đất nước của Kaori không có chuyện kết hôn với nhiều người sao?"
"Kh-Không có đâu ạ... Ơ, có sao!?"
"Nói là có, hay đúng hơn là khá bình thường đấy."
"Thú vị thật đấy. Sự khác biệt văn hóa thể hiện cả ở những chỗ này sao!"
Luna-san và Lexia-san tỏ vẻ thích thú, nhưng với một người lớn lên trong thường thức của Nhật Bản như tôi thì chuyện này thật khó tin.
"Tức là... chế độ đa thê sao?"
"Không chỉ đa thê, mà còn có cả đa phu nữa. Đặc biệt là Hoàng tộc và Quý tộc thì xu hướng đó càng mạnh."
"Phụ vương ta ngoài Mẫu hậu ra cũng cưới vài người phụ nữ khác đấy thôi? Những nữ gia chủ quý tộc cũng kết hôn với nhiều nam giới lắm."
Những lời giải thích liên tiếp của nhóm Lexia-san khiến tôi kinh ngạc tột độ, nhưng nghe đến từ quý tộc và hoàng tộc, tôi bình tĩnh lại đôi chút.
Những người ở địa vị đó cần phải có người nối dõi, nên việc kết hôn với nhiều người cũng là dễ hiểu.
Chỉ là...
"Cái đó... nếu là trong giới quý tộc hay hoàng tộc thì mình hiểu được. Nhưng chắc là suy nghĩ đó không áp dụng cho thường dân chứ ạ...?"
"Chà, thường dân trùng hôn thì hiếm, nhưng đó là do không có tiềm lực kinh tế thôi. Thường dân mà có tiền thì cũng trùng hôn cả đấy. Thương nhân lớn là ví dụ điển hình. Về điểm đó thì Yuuya không thành vấn đề. Chỉ riêng nguyên liệu từ ma vật trong khu rừng này cũng kiếm được số tiền khổng lồ rồi, thậm chí làm mạo hiểm giả cũng dư sức sống tốt."
"Hơn nữa, kết hôn với ta thì đằng nào cũng trở thành hoàng tộc thôi? Hoàn toàn không có vấn đề gì nhé!"
Thường thức dị giới cứ liên tiếp ập đến khiến tôi bắt đầu đau đầu.
Đúng là ở Trái Đất cũng có những quốc gia chấp nhận trùng hôn, nhưng ở Nhật Bản thì không thể tưởng tượng nổi, nghĩ đến việc Yuuya-san sẽ áp dụng điều đó thì...
Thấy tôi đang sốc một mình, Lexia-san vui vẻ đổi chủ đề.
"Mà, chuyện đó để sau đi! Còn phải làm cho Yuuya-sama có hứng thú đã!"
"Đúng vậy."
"Tóm lại, tôi muốn nghe những điều về Yuuya-sama mà Kaori biết!?"
"Hả? Ch-Chuyện mà mình biết sao?"
「Đúng vậy! Đã mất công đến đây thì phải cùng nhau kể về những điều mình biết về Yuuya-sama chứ! Kaori cũng muốn biết một mặt khác của Yuuya-sama mà bọn này biết đúng không?」
「Đ-Đương nhiên là muốn rồi!」

Quả thực mình không biết về những hoạt động của Yuuya-san ở thế giới này, nên mình rất muốn nghe.
Thấy phản ứng đó của mình, Lexia-san cười vui vẻ, và rồi cô ấy cùng Luna-san và mình bắt đầu trò chuyện về Yuuya-san.
Đã lâu lắm rồi mình mới nói chuyện nhiều như vậy với những cô gái cùng trang lứa, và đến lúc bước ra khỏi bồn tắm, chúng mình đã trở thành những người bạn thân thiết.
***
Trong lúc nhóm Lexia đang trò chuyện trong bồn tắm, Owen đang cố gắng thu thập thông tin về nhóm Yuuya.
Tuy nhiên, sự xuất hiện đột ngột của một nhân tố tên là Kaori khiến những điều cần điều tra tăng lên, làm ông phải đau đầu.
Dù vậy, giữa Yuuya và Kaori có vài điểm chung, nên đó cũng là tư liệu tham khảo khi thu thập thông tin.
「(Màu tóc và màu mắt giống nhau, nhưng đường nét khuôn mặt lại không giống lắm... nếu vậy thì khả năng là anh em ruột rất thấp, có lẽ họ thực sự là bạn bè. Nếu thế, phải chăng Kaori-dono cũng là quý tộc hoặc hoàng tộc giống như Yuuya-dono...)」
Tuy nhiên, việc thiếu thông tin vẫn không thay đổi. Chính vì thế, sự hiểu lầm của Owen ngày càng trầm trọng, và ông lại đau đầu vì số lượng báo cáo mới sẽ tăng lên khi trở về vương đô.
Sở dĩ như vậy là vì Owen định thu thập dù chỉ một chút thông tin về Yuuya để báo cáo cho Arnold.
Khi Arnold bị Reigar tập kích, dù những kẻ tấn công đều là những tay lão luyện, Yuuya vẫn xử lý chúng dễ dàng, hơn nữa còn liên tiếp lấy ra những vật phẩm cấp huyền thoại.
Một quốc gia hay cá nhân sở hữu sức mạnh như vậy không thể dễ dàng để mặc được, và Arnold mong muốn nếu có thể thì hãy giữ cậu ta ở lại Vương quốc Arcelia.
Nếu Yuuya từ bỏ đất nước của mình và trở thành công dân Vương quốc Arcelia, chỉ riêng điều đó thôi cũng đã mang lại lợi ích to lớn.
Thực tế, thực lực của Yuuya và những vật phẩm cấp huyền thoại chắc chắn sẽ gây ảnh hưởng khủng khiếp đến ngoại giao.
Tuy nhiên, cả Owen và Arnold mới chỉ nhìn thấy một phần rất nhỏ thực lực của Yuuya, nên không biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu họ biết về ma pháp dịch chuyển của cậu.
「(Tốt nhất không phải chỉ lôi kéo mỗi Yuuya-dono, mà là để Yuuya-dono kết hôn với Lexia-sama, rồi bắt đầu giao thương với đất nước của cậu ấy... nhưng Bệ hạ chắc sẽ miễn cưỡng lắm đây. Mà, sau vụ việc vừa rồi thì sự thù địch với Yuuya-dono cũng gần như biến mất rồi...)」
Việc Yuuya chữa trị cho Reigar, người mà chính Arnold đã bó tay và từ bỏ, khiến Arnold phải đánh giá lại Yuuya.
Những gì Yuuya làm được khủng khiếp đến thế, nhưng bản thân đương sự lại không mấy tự giác về điều đó.
Dù Arnold vẫn cảm thấy không vui trước tình hình cô con gái rượu Lexia dành tình cảm cho Yuuya, nhưng khi cân nhắc đến thực lực của cậu, ông cũng khá đau đầu.
Về mặt quốc gia, ông muốn tìm mọi cách để kết nối với Yuuya, nhưng về mặt một người cha, ông lại không muốn giao con gái cho bất kỳ ai.
Tuy nhiên, vì chính Yuuya – người được hướng tình cảm ấy – lại đang từ chối lời cầu hôn của Lexia, nên chưa cần vội vã đưa ra kết luận.
Có điều, sự xuất hiện của nhân tố bất định mang tên Kaori lúc này đã làm phức tạp hóa cuộc chiến tranh giành Yuuya.
「(Dù sao thì...)」
Owen bất chợt hướng ánh mắt về phía Night và Akatsuki đang thư giãn gần mình.
「Gâu?」
「Ủn?」
Thấy vậy, cả hai nghiêng đầu vẻ khó hiểu.
「(Chỉ được giới thiệu sơ qua... là gia đình của Yuuya-dono. Nghĩ thế nào cũng thấy không bình thường...)」
Nghĩ vậy, Owen nhân cơ hội này quan sát kỹ Night và Akatsuki.
「(Night-dono là... chó? ...Không phải. Là sói. Nhưng nếu là ma thú sói đen thì chủng loại không nhiều lắm... Nổi tiếng nhất là [Black Fang - Nanh Đen], nhưng đó là cấp D. Không thể nào, loại đó không thể chiến đấu trong Đại Ma Cảnh được. Nếu cao hơn thì có [Shadow Wolf - Ảnh Lang] hay [Murder Claw - Trảo Sát], nhưng... vẫn quá yếu để sống sót trong Đại Ma Cảnh. Hơn nữa, khả năng [Thẩm Định] địch vượt trội hơn cả Yuuya-dono kia là không bình thường. Nếu vậy thì ────)」
Suy nghĩ đến đó, trong đầu Owen hiện lên tên của một loài ma thú.
Và ngay khoảnh khắc cái tên đó xuất hiện, trán Owen toát mồ hôi lạnh.
「(K-Không, chắc là không đâu... Chẳng lẽ là huyền thoại [Black Fenrir - Hắc Lang Fenrir]... Không thể nào có chuyện đó được... Loài [Fenrir] với biệt danh 『Thần Lang』 khiến người ta phải khuất phục, nghe nói từng đánh chiếm ba cường quốc thịnh vượng chỉ trong một đêm...)」
Ông nhìn Night một lần nữa, nhưng Night vẫn chỉ nghiêng đầu một cách dễ thương.
「(K-Không không không, chắc chắn không phải đâu. Trong truyền thuyết có ghi chép rằng nó sở hữu kích thước khổng lồ đủ để nuốt trọn cả một thành phố. Nghĩ thế nào thì Night-dono cũng quá nhỏ. Có lẽ đây là loài ma thú đặc hữu của Đại Ma Cảnh mà ta và thế gian chưa biết đến. Nếu vậy thì Akatsuki-dono cũng...)」
Lần này ông chuyển ánh nhìn sang Akatsuki, nhưng Akatsuki có vẻ không hứng thú với Owen, nó đang nằm phơi bụng lăn lóc trên sàn nhà một cách lười biếng.
「(...Ừm. Nhìn thế nào cũng chỉ là một con heo con. Không, bộ lông đỏ kia thì hiếm thật... nhưng trông không có vẻ gì là đặc biệt lợi hại. Ta cũng chưa thấy nó chiến đấu như Night-dono, chắc là không giỏi chiến đấu đâu.)」
Owen quyết định không cần suy nghĩ thêm về Akatsuki nữa.
──── Kết cục, Owen chẳng thu thập được thông tin gì đáng giá và cứ tiếp tục ôm đầu suy nghĩ.
***
「Phù... nước nóng tuyệt thật đấy!」
「Ừ... đúng là bồn tắm của Yuuya có khác.」
「Tuyệt thật đấy ạ... Mình không nghĩ là sau khi tắm xong cơ thể lại cảm thấy khỏe khoắn đến mức này...」
Ba người bước ra khỏi bồn tắm vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ.
...Ghê thật. Trước khi vào tắm họ còn hơi khách sáo với nhau, vậy mà giờ trông đã thân thiết lắm rồi.
Trước hết, tôi hỏi cảm nhận của Kaori, người lần đầu tiên tắm trong cái bồn tắm tôi sở hữu.
「Kaori. Cậu thấy bồn tắm thế nào?」
「Tuyệt lắm cậu ạ! Da dẻ mình trở nên mịn màng, nhưng hơn thế nữa... cảm giác như sức mạnh đang tuôn trào từ tận sâu bên trong cơ thể vậy!」
Nhìn vẻ mặt Kaori nói với đôi mắt lấp lánh, tôi biết là cậu ấy đã hài lòng.
「Vậy thì tốt quá. Vật phẩm đó hình như có nhiều hiệu quả lắm.」
「Vật phẩm dị giới đúng là tuyệt thật... Hơn nữa, cái bồn tắm đó còn mang đi được đúng không?」
「Ừ. Nên mình có thể tắm ở bất cứ đâu mình thích, và nhờ hiệu quả của vật phẩm mà người ngoài không nhìn thấy được, nên cũng không cần lo lắng về ánh mắt người khác. Mà dù vậy thì mình nghĩ cũng cần chọn địa điểm một chút.」
「Dù thế thì vẫn tuyệt lắm!」
Cười khổ trước việc Kaori mê cái bồn tắm hơn tôi tưởng, tôi quay sang hỏi nhóm Lexia-san.
「Nhắc mới nhớ, hôm nay mọi người đến đây làm gì vậy? Tại mải giới thiệu Kaori rồi chuyện bồn tắm đột xuất nên tôi quên khuấy mất...」
「À, cũng chẳng có việc gì đặc biệt đâu?」
「Hả?」
Tôi đứng hình trước câu phát biểu không ngờ tới.
Tuy nhiên, Lexia-san ưỡn ngực mà chẳng hề bận tâm.
「Vì em muốn gặp Yuuya-sama, nên em đến gặp thôi!」
「...Tôi cũng muốn gặp Yuuya, nhưng nơi này là nơi nào chứ... Thế mà cô công chúa này chẳng thèm quan tâm. Hãy nghĩ cho thân phận của chúng tôi khi phải đi theo cô ấy nữa chứ...」
「Hả, khoan, đúng là chỗ này nguy hiểm thật... nhưng chờ chút. À ừm... cô đã báo cáo đàng hoàng với Arnold-sama trước khi đến chưa đấy...?」
「Phiền phức lắm nên em không báo!」
Thế là không được rồi...!
Thế này thì tôi lại bị mắng mất thôi...!
Tôi vô thức ôm đầu, thấy vậy Owen-san vừa thở dài vừa nói với tôi.
「Yuuya-dono. Hãy yên tâm. Tôi đã báo cáo sơ qua rồi.」
「A, vậy thì tốt quá...」
Không, thật đấy.
Nhưng mà, nếu không có việc gì thì sợ sẽ làm họ chán mất...
Đã mất công họ đến đây nên tôi thấy hơi có lỗi, tôi đành nói thật.
「Chuyện là, xin lỗi nhé. Ngày mai tôi cũng có việc bận...」
Tất nhiên việc bận là chuyện ở trường. Cũng sắp đến kỳ thi rồi mà.
「Ara, vậy sao? Cả Kaori cũng thế à?」
「Đúng, đúng vậy ạ...」
「Hừm... Hai người cùng có việc bận làm tôi tò mò nội dung đó ghê... Nhưng sự thật là bọn em đường đột kéo đến, nên cũng không nói gì được.」
Lexia-san thoáng lộ vẻ không hài lòng, nhưng có vẻ cô ấy đã chấp nhận.
「Nếu vậy thì bọn em cũng chuẩn bị về đây. Ở lại lâu quá Phụ vương sẽ nổi giận mất!」
「Không, tôi nghĩ ngay từ lúc cô lẳng lặng bỏ đi là đã bị giận rồi...」
Lexia-san chẳng mảy may để tâm đến lời nói chí lý của Luna. Tôi từng lo lắng không biết sẽ thế nào với lập trường cựu sát thủ của cô ấy, nhưng thật tốt khi thấy hai người họ hợp nhau hơn tôi tưởng.
Ngay khi Lexia-san nói sẽ về, Kaori thoáng lộ vẻ buồn bã.
「Mình hiểu mà... nhưng đến lúc chia tay thì vẫn thấy buồn nhỉ...」
「Ara, cũng đâu phải là sinh ly tử biệt gì đâu, không cần buồn thế chứ! Nếu muốn thì ngày mai em lại đến vào giờ này cũng được mà?」
「Lexia-sama. Từ ngày mai trở đi sẽ có công vụ liên tiếp đấy ạ.」
「Hả.」
Trước câu nói của Owen-san, vẻ mặt đang hớn hở của Lexia-san cứng đờ lại.
「N-Nói dối đúng không?」
「Không, là thật ạ. Nếu giao công vụ thì dù Người có nói gì cũng không thể làm nũng được nữa. Thần đã tâu rằng điều đó sẽ tốt cho Lexia-sama.」
「O-Owen!!!!!!!!」
Lexia-san trừng mắt nhìn Owen-san với vẻ mặt như ác quỷ. Đ-Đáng sợ quá...
Nhưng Owen-san chẳng hề nao núng khi thấy Lexia-san như vậy.
「Gần đây Người hành động tự do hơi quá đà rồi đấy. Từ ngày mai và một thời gian sau đó, xin hãy làm việc hết mình nhé.」
「K-Không chịu đâu!」
「Không được đâu ạ. Trước mắt theo thần biết thì Người phải tham gia buổi dạ hội sắp tới, và còn có buổi tiệc chiêu đãi những vị khách từ Vương quốc Rones láng giềng nữa. Thêm vào đó là chuyến thị sát đến các thành phố địa phương mà lần trước Người chưa đi được.」
「K-Khônggggggggg!」
Lexia-san gục ngã ngay tại chỗ. N-Nói sao nhỉ, làm hoàng tộc cũng vất vả thật đấy...
Và chỉ cần nghe câu chuyện này thôi, tôi cũng cảm nhận rõ ràng Lexia-san đúng là một công chúa thực thụ. Quả nhiên thế giới chúng tôi sống quá khác biệt.
Bên cạnh Lexia-san đang gục ngã, Luna thở dài ngán ngẩm.
「Haizz... Tôi cũng ghét lắm, nhưng biết sao được. Đã được Lexia thuê thì tôi cũng phải tham gia thôi...」
Nghe thấy lời của Luna, Lexia-san đột nhiên lấy lại tinh thần.
「L-Luna! Cô cũng đi cùng đúng không! Vậy thì chán lắm!? Tiệc tùng với dạ hội chẳng thú vị tí nào cả!」
「Đúng vậy. Nhưng tôi chỉ là hộ vệ thôi. Mấy cái giao tiếp phiền phức đó tôi không phải làm đâu.」
「Đ-Đồ phản bộiiiiiiii!」
Có vẻ như Lexia-san không có đồng minh nào cả. Thế nên đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó. Tôi cũng chẳng làm gì được đâu.
「Ư ư... Đ-Đành chịu vậy... Thế thì ta sẽ giải quyết chúng thật nhanh rồi lại đến đây cho xem!」
「Vâng vâng, đúng thế ạ.」
「『Vâng』 một lần thôi!」
Lexia-san quát Owen-san xong liền quay lại nhìn chúng tôi.
「Vậy thì tuy luyến tiếc nhưng chúng ta chia tay ở đây nhé.」
「A, để tôi tiễn mọi người ra cửa [Đại Ma Cảnh] nhé?」
「Cảm kích lắm nhưng em xin phép từ chối. Tiện thể để Luna và Owen cày cấp luôn!」
「C-Cái con nhỏ này...!」
Luna và Owen-san trố mắt ngạc nhiên. C-Có ổn không đấy?
Mà, ma thú ở gần cửa vào Đại Ma Cảnh thì Luna có thể xử lý được dù chúng đi theo bầy, chắc là ổn thôi.
「Vậy nhé, Kaori. Hẹn gặp lại!」
「Vâng! Lần sau hãy kể cho mình nghe nhiều chuyện nữa nhé!」
──── Thế là nhóm Lexia-san đã ra về.
Tôi đã nhờ Night âm thầm đi theo bảo vệ nên chắc sẽ ổn thôi.
Nhìn theo bóng dáng họ, Kaori lẩm bẩm bên cạnh tôi.
「Họ đi mất rồi...」
「Ừ nhỉ...」
「...Lexia-san và mọi người đều là người tốt, mình đã rất vui.」
「Vậy à. Cậu thân thiết được với họ là tốt rồi.」
Ban đầu không khí có vẻ căng thẳng lạ thường nên tôi cứ lo không biết sẽ ra sao.
Cười khổ một cái, tôi chợt hỏi điều mình thắc mắc.
「Nhắc mới nhớ, cuối cùng mọi người thân thiết đến thế, rốt cuộc trong bồn tắm đã nói chuyện gì vậy?」
Trước câu hỏi của tôi, Kaori ngước mắt nhìn tôi rồi cười tinh nghịch.
「...Bí mật ạ!」
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
