Sở Hữu Kỹ Năng Bá Đạo Ở Dị Giới, Tôi Vô Song Tại Thế Giới Thực

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tình yêu bắt đầu từ bây giờ

(Đang ra)

Tình yêu bắt đầu từ bây giờ

历史的幽灵_Theghostofhistory

Phương Nguyệt liếm môi, trong đôi mắt đỏ như máu không biết từ lúc nào đã hiện lên một trái tim đầy dục vọng.

1 3

Slayers Đặc Biệt

(Đang ra)

Slayers Đặc Biệt

Hajime Kanzaka

Tuyển tập các truyện ngắn xoay quanh thế giới Slayers.

36 1544

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

12 2

Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

(Đang ra)

Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

Rocket Shokai

Nhưng khi Zairo Forbarz—thành viên Đơn vị Dũng giả Trừng phạt 9004, kẻ mang tội danh "Kẻ giết Nữ thần"—buộc phải lập khế ước với một Nữ thần mới vừa bị đánh thức, định mệnh trớ trêu của họ bắt đầu. Li

131 1134

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

220 1112

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

42 1254

Tập 05 - Chương 1: Cuộc sống cùng Yuti

Chương 1: Cuộc sống cùng Yuti

「T-Từ giờ phải làm sao đây...?」

「Gâu?」

「Ủn ỉn.」

Chúng tôi vừa vất vả chống đỡ cuộc tập kích của thiếu nữ tên Yuti, người sở hữu sức mạnh của 『Tà』 và kỹ thuật của một tồn tại mang danh 『Thánh』 giống như sư phụ Usagi. Nhờ những lời của sư phụ Usagi xuất hiện trợ giúp, chúng tôi biết được rằng Yuti đã bị 『Tà』 lừa gạt.

Kết quả là, Yuti không còn tấn công chúng tôi nữa, nhưng sư phụ Usagi lại bảo tôi hãy chăm sóc cô ấy.

Tuy nhiên, bản thân Yuti nói muốn ổn định lại tâm trạng nên đã giam mình trong phòng, tôi muốn bàn bạc cũng không thể bắt chuyện được. Chà, chắc giờ trong đầu cô ấy đang rối bời lắm...

「Đành vậy, tập gym hàng ngày cái đã, rồi sau đó nấu cơm thôi.」

「Gâu!」

「Ủn ỉn.」

Như tán thành với lời của tôi, Night và Akatsuki cũng đáp lại một cách đáng yêu.

「Hự! Hự!」

Trước khi đến dị giới, tôi vẫn thường tập hít đất, gập bụng, tập lưng, squat... nhưng chẳng hiểu sao mãi không gầy đi được. Tôi đã tập luyện mỗi ngày không hề lười biếng đấy nhé...

Vậy mà nhờ lên cấp ở dị giới, tôi không chỉ gầy đi mà cơ bắp còn đột nhiên săn chắc lại. Thật sự, dị giới kỳ lạ thật đấy.

Sau khi hoàn thành bài tập gym vẫn duy trì từ trước khi đến dị giới, trong lúc đang tập luyện cùng Night, tôi chợt cảm thấy một ánh nhìn khác ngoài Akatsuki. Nhìn về hướng đó, tôi thấy Yuti đang đứng.

Vì vậy, tôi và Night tạm dừng đấu tập và gọi Yuti.

「Cái đó, sao vậy?」

「...」

Dù tôi gọi nhưng Yuti không nói gì, khiến tôi cũng bối rối, nhưng mà────.

Ọt ọt ~~~~.

Bất ngờ một âm thanh đáng yêu vang lên.

Âm thanh đó phát ra từ bụng của Yuti.

「Ừm... không lẽ là, cậu đói bụng hả?」

「...Ưm.」

Yuti gật đầu nhẹ.

Đúng là từ lúc đó đến giờ tôi vẫn hoạt động liên tục, và Yuti cũng vừa mới kết thúc trận chiến với tôi xong. Hơn nữa, giờ cũng là giờ trưa rồi.

「Hiểu rồi. Giờ tôi sẽ đi chuẩn bị cơm, cậu đợi một chút nhé.」

「...」

Yuti gật đầu lần nữa trước lời nói của tôi, rồi lặng lẽ quay về phòng.

Tiễn cô ấy đi, tôi quay sang nói với Night và mọi người.

「Nào, vậy thì nấu cơm thôi.」

「Gâu.」

「Ủn ỉn.」

Tuy nói vậy, nhưng vì vừa chiến đấu với Yuti xong nên cũng mệt, thú thật là tôi cũng hơi lười nấu nướng.

Nhưng không ăn gì thì không có sức, bụng cũng đói rồi, nên tôi quyết định làm món mì Ý đơn giản. Chỉ cần luộc lên là xong.

Mì Ý dĩ nhiên là đồ của Trái Đất, hơn nữa nước sốt cũng được các doanh nghiệp Nhật Bản chế biến rất ngon, nên công nghệ thực phẩm của Trái Đất... à không, của Nhật Bản giúp ta có thể ăn ngon một cách tiện lợi thật sự rất đáng quý.

Night và Akatsuki cũng ăn mì Ý giống tôi... hay nói đúng hơn là chúng có thể ăn đồ ăn của con người, nên tôi chuẩn bị phần giống nhau. Hừm... nghĩ lại thì, ma vật ở dị giới quả nhiên hơi khác so với sinh vật ở Trái Đất nhỉ.

Vừa suy nghĩ vẩn vơ, món mì Ý sốt thịt bằm cũng đã hoàn thành.

Lúc này, có lẽ bị mùi thơm hấp dẫn, Yuti đã đi ra trước khi tôi kịp gọi.

「Thơm quá.」

「Hả? À, ừm... cơm xong rồi, cậu ăn không?」

「...Ưm.」

「...À, nhắc mới nhớ, cơ thể cậu ổn chứ?」

「Không vấn đề.」

「V-Vậy sao.」

Hứng trọn đòn tấn công của sư phụ Usagi mà vẫn ổn sao. Ghê thật.

Tuy ngạc nhiên trước câu trả lời của Yuti, nhưng chúng tôi vẫn ngồi vào bàn ăn.

「Ừm... vậy thì, mời cả nhà ăn cơm.」

「Gâu!」

「Éc!」

「? Mời, ăn cơm?」

Trước câu nói của tôi, Yuti nghiêng đầu, rồi nhìn đĩa mì Ý đặt trước mặt, lại càng nghiêng đầu hơn.

「À, Yuti và mọi người không có văn hóa nói "Itadakimasu" (Mời ăn cơm) nhỉ... ủa, nhắc mới nhớ cậu cũng chưa từng thấy mì Ý sao?」

「Khẳng định. Ăn thế nào?」

「Cái này thì...」

Tôi dùng nĩa cuộn mì lại, làm mẫu động tác ăn cho cô ấy xem, nhưng Yuti nhìn xong vẫn nghiêng đầu.

Sau đó, cô ấy gật đầu như thể đã tự hiểu ra điều gì đó, rồi chẳng hiểu sao lại đưa cái nĩa cho tôi.

「Không biết. Thế nên, Ngươi, cho ăn.」

「Hả!?」

Trước câu nói ngoài dự đoán, tôi suýt đánh rơi cái nĩa. C-Cho ăn á... không, tôi vừa mới làm mẫu cách ăn xong mà...

「Tôi, luôn được Sư phụ cho ăn. Thế nên, cho ăn đi?」

Luôn được cho ăn là sao chứ... dù gì thì cũng kỳ lạ quá rồi đấy. Có phải em bé đâu. Hay là sư phụ của Yuti bảo bọc quá mức? Khác hẳn sư phụ của tôi. Mà không, nếu được sư phụ Usagi bảo bọc thì nghe cũng sai sai.

Tôi chỉ biết bối rối, nhưng Yuti không có vẻ gì là định tự ăn, cô ấy nhìn tôi bằng đôi mắt thuần khiết và mở cái miệng nhỏ nhắn ra.

「A~」

「Ư...」

Thấy Yuti rõ ràng không định tự ăn, tôi đành chịu thua và đút mì cho cô ấy.

「Đây.」

「Ưm... Ưm!」

Ngay sau đó, Yuti mở to mắt, nhìn tôi với biểu cảm kinh ngạc.

「Kinh ngạc. Rất ngon. Ngươi, thực ra là đầu bếp?」

「K-Không, không phải thế đâu...」

「Quả nhiên... nếu là đầu bếp, thì sức mạnh đó không thể giải thích được. Kỳ lạ.」

Vừa nhìn tôi đầy vẻ kỳ lạ, tốc độ ăn mì của cô ấy vẫn không đổi, chẳng mấy chốc đã ăn hết sạch.

「Ngon lắm.」

「Vậy thì tốt rồi.」

Chà, gọi là tay nghề của tôi hay là chiến thắng của nỗ lực doanh nghiệp đây nhỉ.

Khi Yuti ăn xong, tôi định bắt đầu phần ăn của mình thì Yuti lộ vẻ mặt nghiêm túc nhìn tôi.

「? Sao vậy?」

「Yêu cầu. Tự giới thiệu.」

「Hả.」

Giờ mới nói á!? Mà yêu cầu qua loa quá vậy!

「Ngươi, là đệ tử của 『Cước Thánh』 (Leg Saint) kia, tôi biết. Nhưng, cái khác, không biết rõ.」

「Nhắc mới nhớ...」

Đột nhiên bị tấn công, rồi từ đó cứ đánh nhau suốt chứ có không khí nào để tự giới thiệu đâu... Không, trong tình huống đó mà thảnh thơi tự giới thiệu được thì tôi cũng muốn biết cấu tạo thần kinh của người đó ra sao đấy.

「Tôi là Tenjou Yuuya. Như cậu biết đấy, là đệ tử của sư phụ Usagi, nhưng mà...」

「Đã hiểu. Tôi, Yuti. Đệ tử của 『Cung Thánh』 (Bow Saint).」

Nhận lời tự giới thiệu của tôi, Yuti cũng nói ngắn gọn.

Và sau khi kết thúc màn tự giới thiệu đơn giản khác, tôi hỏi về tình hình hiện tại không thể trì hoãn được nữa.

「Vậy thì, chuyện đó... tâm trạng cậu đã ổn định chưa...?」

「...Vi diệu.」

「Vậy sao... Tôi được sư phụ Usagi nhờ chăm sóc cậu, nhưng mà...」

Đang đau đầu không biết giải thích thế nào, thì Yuti hơi cúi mặt xuống.

「...Kẻ giết Sư phụ, là con người. Nhưng, chuyện đứng sau đó là 『Tà』, tôi không biết. Đến giờ tôi vẫn không tha thứ cho những con người đã giết Sư phụ. Nhưng, nếu lời Usagi là thật, thì những con người đó, không còn nữa. Thế nên tôi, sẽ đánh bại 『Tà』, kẻ đầu sỏ của mọi chuyện. Chỉ vậy thôi.」

「...」

Yuti nói xong, lại nhìn thẳng vào tôi.

Việc trả thù là xấu hay không, người ngoài cuộc như tôi không thể nói gì được, và cũng không có tư cách ngăn cản.

「Tiện thể, cậu có nơi nào để đi không?」

「Không.」

Nếu vậy, tôi có thể làm gì cho cô bé này đây?

Dù đã suy nghĩ nhiều, nhưng một học sinh bình thường như tôi chẳng thể nghĩ ra ý kiến hay ho nào, tôi thở dài nặng nề.

Chợt nhìn lên, tôi nhận ra bộ đồ của Yuti dính đầy bùn đất.

A... đánh nhau với bọn tôi xong thì ngất đi, tỉnh dậy lại chui ngay vào phòng mà. Sao mà có thời gian thay đồ được. Thế này thì đáng lẽ phải chuẩn bị bồn tắm trước khi ăn cơm mới đúng...

Đang nghĩ vậy, tôi thấy Yuti đang nhìn xuống cơ thể mình.

「Hửm? Sao vậy?」

「Tôi, toàn bùn. Nguyện vọng. Muốn tắm rửa.」

「A... Đúng là cứ để nguyên như vậy sau khi đánh với bọn tôi mà. Nhưng mà, không phải tắm dội nước, cậu có muốn vào bồn tắm không?」

「? Bồn tắm? Nghi vấn. Đó là gì?」

「Hả? Cậu không biết bồn tắm sao... tắm dội nước thì biết đúng không?」

「Khẳng định. Thường làm cùng Sư phụ.」

「Cái nước đó mà ấm lên, thì là bồn tắm đấy.」

「Đã hiểu. Thú vị. Cái bồn tắm đó, tôi vào.」

「Được rồi, vậy tôi đi chuẩn bị ngay đây, đợi chút nhé.」

Dùng bộ bồn tắm lộ thiên di động cũng được, nhưng bày ra ngoài trời thì hơi kỳ, nên lần này tôi chuẩn bị bồn tắm trong nhà ở Trái Đất một cách bình thường.

「Này, chuẩn bị xong rồi đấy.」

「Ưm.」

「............Hửm?」

Thế rồi, chẳng hiểu sao Yuti lại giơ hai tay lên và nhìn tôi.

「? Tắm rửa, thì cởi đồ.」

「Ư, ừm. Đúng vậy.」

「Yuuya, cởi cho tôi.」

「Tại sao chứ!?」

Vào bồn tắm thì phải cởi đồ, cái đó tôi hiểu. Nhưng việc tôi giúp chuyện đó thì không thể hiểu nổi!

「Tôi, kỳ lạ? Sư phụ, luôn cởi cho tôi.」

「Sư phụ cậu á!?」

Cái này không còn là mức độ bảo bọc nữa rồi! Rốt cuộc là chiều chuộng đến mức nào vậy!?

Không biết tuổi thật của Yuti là bao nhiêu, nhưng nhìn bề ngoài thì cỡ học sinh cấp hai. Vậy mà phải đút cho ăn rồi cởi đồ giúp... có định cho tự lập không vậy...?

Chuyện đó tính sau, việc tôi cởi đồ cho cô ấy là cực kỳ không ổn, nên tôi cố gắng thuyết phục Yuti, rồi dẫn cô ấy vào phòng tắm.

Và khi tôi giải thích về vòi hoa sen và dầu gội trong phòng tắm, Yuti mở to mắt.

「Ở đây, toàn đạo cụ kỳ lạ. Tất cả là ma đạo cụ?」

「Không, cũng không hẳn là ma đạo cụ đâu...」

「Bởi vì, vặn cái thứ không hiểu rõ này, nước chảy ra. Tuyệt vời.」

Hoàn toàn không tưởng tượng được, nhưng đúng là vòi hoa sen hay vòi nước thì không có ở dị giới nhỉ. Chà, vặn vòi là có nước chảy ra đúng là điều đáng quý thật.

「Cái xà phòng này, cũng tuyệt. So với thứ Sư phụ dùng, nhiều bọt hơn.」

「V-Vậy sao. Tạm thời, cậu biết cách dùng rồi đúng không?」

Trước lời của tôi, Yuti lặng lẽ gật đầu.

「Được rồi, vậy thì────」

「Vào ngay đây.」

「Hảaa!?」

Yuti cởi phăng chiếc váy liền thân màu trắng ngay tại chỗ dù có tôi ở đó.

Này, nãy còn bảo cởi hộ mà giờ làm nhanh gọn thế hả! ...Mà vấn đề không phải ở đó!

Tôi đứng hình trước hành động của Yuti, nhưng cô ấy phớt lờ tôi, vứt quần áo lung tung tại chỗ rồi bước vào phòng tắm.

Vì quá sốc nên tôi bất giác đứng hình, nhưng mà...

「...Trước mắt, giặt đồ cái đã.」

Nếu là tôi của mọi khi chắc sẽ lúng túng không biết con trai có được giặt đồ con gái không, nhưng vì vừa chịu cú sốc lớn hơn và trong tình trạng không có đồ thay, tôi giặt đồ trong vô thức.

Khi máy giặt bắt đầu quay, tôi cảm thấy mệt mỏi tinh thần còn hơn cả lúc chiến đấu với Yuti.

***

「Nào, trong lúc Yuti đang tắm thì phải chuẩn bị chỗ ngủ cho cậu ấy...」

Hơn nữa, bây giờ thì được, nhưng nếu thực sự sống ở nhà tôi, thì phải chuẩn bị cả quần áo thay cho Yuti nữa.

Dù chưa bàn bạc kỹ, nhưng nếu chia tay Yuti ở đây, cậu ấy sẽ hành động chỉ vì mục đích trả thù.

Không có nơi nghỉ ngơi, chỉ có một mình.

Nếu vậy, tôi nghĩ ít nhất nhà tôi có thể trở thành nơi nghỉ ngơi cho Yuti.

「Chà, nếu thực sự quyết định sống ở nhà này, thì phải chuẩn bị quần áo cho Yuti, và có khi phải giúp cậu ấy sống được ở Trái Đất nữa nhỉ...」

Không, chưa quyết định là sẽ sống thật, nhưng nếu ở nhà tôi thì không chỉ dị giới, mà phải để cậu ấy biết về Trái Đất nơi tôi đang sống nữa, kẻo có chuyện gì thì rắc rối.

「Sắp tới sẽ thế nào đây nhỉ?」

「Gâu?」

「Ủn ỉn.」

Trước câu hỏi của tôi, Night và Akatsuki cũng nghiêng đầu y hệt.

Ngay khoảnh khắc đó, chuông cửa nhà ở Trái Đất vang lên.

「Hửm? Gì vậy nhỉ? Tiếp thị báo à?」

Tôi không nhớ là có đặt hàng gì, vừa nghĩ vậy vừa đi ra cửa thì...

「Chào cậu, Yuuya-san.」

「Ơ, Kaori!?」

Bất ngờ thay, người đến nhà tôi là Kaori.

「Có chuyện gì vậy?」

「Cái đó, cũng là do tình cờ đi ngang qua gần nhà Yuuya-san, nhưng mà... mình nghĩ không biết Yuuya-san đang làm gì nhỉ...」

「V-Vậy sao.」

Nghe câu nói đó của Kaori, tim tôi bất giác đập thình thịch.

Chắc Kaori không có ý gì khác đâu, nhưng tôi lỡ để ý mất rồi.

Đang suy nghĩ thì Kaori lộ vẻ mặt áy náy.

「Cái đó, mình làm phiền cậu hả?」

「Hả? Không có chuyện đó đâu!」

Tôi vội vàng nói, Kaori liền tỏ vẻ an tâm.

「May quá... A, nhắc mới nhớ, cậu còn nhớ lời thỉnh cầu trước đây của mình không?」

「Thỉnh cầu?」

「Vâng! Trước đây, mình đã nhờ Yuuya-san dẫn đi tham quan dị giới mà. Lúc đó, Yuuya-san bảo nguy hiểm nên không được, nhưng mình vẫn tò mò...」

「Ư, ừm...」

Đúng là, nếu có một thế giới kỳ lạ như dị giới ngay trước mắt, thì việc muốn đi là điều tự nhiên.

Nhưng mà...

「Nhưng, quả nhiên nguy hiểm────」

「────Yuuya. Xong rồi.」

「Hả?」

Đột nhiên bị gọi từ phía sau, tôi bất giác quay lại thì...

「Yu, Yuyu, Yuuya-san... cô bé đó là...」

Yuti đang đứng đó, người vẫn còn ướt nước... và hơn nữa, là đang trần như nhộng!

23f50cdd-3b46-44f6-b75b-4f6a59155705.jpg

「C-Cái này là! Chuyện đó, có nhiều lý do lắm!」

「Yuuya. Xong rồi. Làm sao?」

「Không, không phải làm sao, mặc đồ vào đi!」

「Đồ, không có.」

「Quên mất...!」

Tôi đang chuẩn bị dở mà!

「Yu, Yuuya-san! Tại sao cô bé này lại khỏa thân vậy ạ!?」

「? Yuuya, con đàn bà này, là ai?」

Bị hai người dồn ép cùng lúc, tôi chỉ muốn ngửa mặt lên trời than khóc.

「Ai, ai đó cứu tôi với...!」

***

「Ra, ra là vậy... lại có chuyện như thế...」

Sau đó, nhờ tôi dốc hết sức lực giải thích về Yuti, hiểu lầm của Kaori đã được giải tỏa. Nếu không giải tỏa được hiểu lầm, tôi sẽ bị Kaori coi là tên biến thái, nghĩ đến đó là tôi buộc phải liều mạng thôi. May quá, hiểu lầm đã được giải quyết...

Về phần Yuti, nhờ sử dụng ma pháp làm khô bộ đồ đã giặt xong, nên tạm thời đã thay đồ xong xuôi.

Và, tôi cũng tiện thể kể chuyện của Yuti cho Kaori nghe dưới dạng tham khảo ý kiến. Dù sao thì, nếu phải chuẩn bị quần áo thay đổi, con trai như tôi cũng khó mà làm được.

「Cái đó, mình xác nhận một chút, nghĩa là từ giờ sẽ sống chung với Yuuya-san sao?」

「Ưm... cũng tùy vào việc Yuti muốn thế nào nữa...」

「K-Không được đâu ạ! Con gái và con trai, hai người dưới một mái nhà...」

「Ư, cái đó thì...」

Lời Kaori nói rất đúng.

Thấy tôi cứng họng trước lời của Kaori, Yuti mở miệng với vẻ mặt nghiêm túc.

「Tôi, chỗ này được.」

「「Hả?」」

Trước câu nói bất ngờ của Yuti, tôi và Kaori đồng thanh thốt lên.

「Chỗ này được nghĩa là...」

「Yuuya, cơm, ngon. Bồn tắm, dễ chịu. Kết luận. Chỗ này được.」

「Lý do kiểu đó hả!?」

「Đằng nào cũng không có chỗ đi. Bị từ chối, thì chỉ còn cách ngủ ngoài trời đâu đó thôi.」

「C-Cái đó không được đâu!」

「Đúng vậy đó!」

Nghe Yuti nói, không chỉ tôi mà cả Kaori cũng phản đối ngay lập tức.

Là con gái mà, hơn nữa ngủ ngoài trời ở thế giới có ma vật thì quá nguy hiểm. ...Mà khoan, cậu ấy mạnh hơn tôi nên chắc không lo đâu nhỉ.

「Không cần lo. Tôi, cùng Sư phụ, sống trong rừng.」

「Trong, trong rừng sao ạ?」

「Khẳng định. Nên, quen ngủ ngoài trời rồi.」

「Không, Yuti quen nhưng cảm xúc của bọn tôi thì...」

Thở dài trước lời của Yuti, tôi nói lại lần nữa.

「Dù sao cũng được sư phụ nhờ cậy, cùng sống ở đây đi. Phòng ốc cũng có nhiều mà.」

May mắn là nhờ chức năng quy đổi tiền tệ của 【Cánh Cửa Đến Dị Giới】, tôi không lo về tiền bạc, thêm một người cũng chẳng vấn đề gì, và thực tế ngôi nhà này quá rộng đối với tôi và nhóm Night.

「An tâm. Thú thật, bị từ chối thì rắc rối. Sức mạnh của 『Tà』, giờ đang ổn định, nhưng chưa hoàn toàn biến mất.」

「Hả.」

「Bây giờ, tôi có thể kìm hãm được nên không sao. Nhưng, cảm giác vẫn còn chút 『Tà』 sót lại.」

Chờ chút. Chuyện đó không thể nghe bỏ qua được đâu...!

Trong khi tôi hoảng hốt trước phát ngôn bất ngờ của Yuti, thì Kaori, người không biết 『Tà』 là gì, nghiêng đầu thắc mắc.

「Tà... là cái gì vậy ạ?」

「Hả? À... cái đó... giải thích thế nào nhỉ...」

Thú thật, ngay cả tôi cũng chưa nắm bắt chính xác được. Sư phụ Usagi bảo đó là tồn tại như khối tập hợp những mặt tiêu cực của thế giới...

Thấy tôi ấp úng, Yuti trả lời thay.

「『Tà』 là, bản thân mặt tiêu cực của thế giới. Giải thích chi tiết, khó. Chỉ là, thứ xấu xa.」

「Ra, ra là vậy...? Ờm, tóm lại là thứ xấu xa đó đang ở trong cơ thể Yuti-san sao?」

「Khẳng định. Nhờ sức mạnh của con heo kia mà tạm thời kìm hãm được thôi.」

「Éc!? Ủn ỉn, ủn ỉn!」

「B, Bình tĩnh nào, Akatsuki.」

Akatsuki có vẻ không hài lòng khi bị Yuti gọi là con heo kia, nó dậm chân tại chỗ và kêu lên phản đối. Tuy nhiên, dáng vẻ đó quá đỗi dễ thương so với việc đang phản đối.

「Là vậy sao... Vậy thì, sức mạnh của 『Tà』 đó lại có thể mất kiểm soát...」

「Khả năng, là có. Giờ đã quyết định đối đầu với 『Tà』, không chắc có thể kiểm soát sức mạnh như trước nữa.」

Cũng đúng thôi. Nếu bọn 『Tà』 đó có thể nắm bắt chính xác sức mạnh mình ban cho, thì chúng sẽ thu hồi sức mạnh từ kẻ có thể trở thành kẻ thù.

「May mắn, ở đây có con heo. Nên, lo lắng về việc mất kiểm soát là ít.」

「Vậy sao...」

Nếu thế thì càng không thể để Yuti đi được.

Đã quyết định đối đầu với 『Tà』, thì việc gây thiệt hại cho những người khác cũng là điều Yuti không mong muốn.

「Quả nhiên, Yuti ở lại đây vẫn tốt hơn nhỉ.」

「Khẳng định.」

「……Chuyện này thì đành chịu thôi…… Nhưng mà, Yuuya-san này, cậu thân thiết với nhiều cô gái ở những nơi tớ không biết nhỉ……」

「Hả!? Hiểu, hiểu lầm rồi! Chỉ là tình cờ thôi mà!」

「Thật vậy sao……」

Quả thực là Lexia-san, Luna, rồi cả Kaori nữa, những người mình gặp toàn là con gái, nhưng không có chuyện đó đâu! ……Chắc thế. Khoan đã, mình cũng có người quen là nam giới mà? Owen-san này, Arnold-sama nữa…… Tự nhiên thấy lo lo.

Kaori lộ ra vẻ mặt có chút phức tạp. Đúng là tôi đang sống chung với một cô gái, nhưng tôi không có ý định làm chuyện gì kỳ quặc cả. Mà nói đúng hơn, xét về thực lực thì tôi mới là người bị đánh trả tơi bời ấy chứ.

Hơn nữa, chẳng lẽ tôi không đáng tin đến thế sao……? Hơi buồn nha.

Dù có chút suy sụp nhẹ, nhưng đã quyết định để Yuti sống ở nhà này thì tôi phải đối mặt với một vấn đề khác.

「Cơ mà, nếu vậy thì lúc tớ đi học phải làm sao đây…… Để cô ấy ở nhà một mình thì đáng sợ lắm……」

「Gakkou?」

Có vẻ đây là từ ngữ lạ lẫm với Yuti, cô bé nghiêng đầu thắc mắc.

Night và Akatsuki đều là những đứa trẻ ngoan, có thể trông nhà đàng hoàng, nhưng Yuti thì sao nhỉ. Nhìn chuyện ăn uống hay tắm rửa lúc nãy là biết, cô bé khá thiếu kiến thức thường thức, lỡ xảy ra chuyện gì thì đáng sợ lắm. Cách an toàn nhất là chặn lối đi từ nhà ở dị giới sang nhà ở Trái Đất, rồi để cô bé sống bên nhà dị giới…… nhưng làm thế thì gò bó quá.

Trong lúc tôi đang đau đầu suy nghĩ, Kaori rụt rè mở lời.

「Anou…… nếu vậy, hay là để Yuti-san cũng đi học luôn?」

「Hả?」

Thấy tôi phản ứng trước lời đề nghị bất ngờ, Kaori nói tiếp.

「Yuti-san bao nhiêu tuổi rồi ạ?」

「? Tuổi tác, không biết.」

「Kh, không biết sao…… Nhưng mà, nếu chỉ nhìn bề ngoài thì trông em ấy giống học sinh cấp hai, hay là cho em ấy nhập học vào hệ Trung học cơ sở nhé?」

「Cái đó……」

Thú thật là đột nhiên đưa cô bé đến trường học ở Trái Đất cũng hơi đáng sợ, nhưng nếu đây là cơ hội để Yuti quan tâm đến những thứ khác ngoài 『Tà』 khí, thì tôi nghĩ đó là một điều rất tốt.

Chỉ là……

「Nếu có thể đưa Yuti vào học cấp hai thì tốt quá, nhưng khó lắm. Trường hợp của Yuti không có hộ tịch, mà trước hết thì trường nào lại……」

「Nếu là chuyện đó thì vào 『Học viện Ousei』 là được mà.」

「Hả?」

「Cậu có nhớ trong khuôn viên trường chúng ta đang theo học có một tòa nhà mà chúng ta không sử dụng không?」

「À, ừ thì……」

Nói đúng hơn, 『Học viện Ousei』 rộng đến mức tôi vẫn chưa nắm hết được tất cả các cơ sở vật chất, nên thú thật là dù có nói đến tòa nhà không sử dụng thì tôi cũng chưa hình dung ra ngay.

「Tại tòa nhà đó, các học sinh hệ Trung học cơ sở đang theo học đấy. Cậu chưa thấy bao giờ sao? Vì đồng phục giống với hệ Trung học phổ thông nên hơi khó phân biệt……」

「Ra là vậy……」

Nghĩ kỹ lại thì, tôi cũng từng cảm thấy số lượng học sinh mình nhìn thấy khá đông so với sĩ số của một khối lớp. Hóa ra là do có cả học sinh cấp hai nữa.

「Nếu là hệ Trung học cơ sở của 『Học viện Ousei』, khi có chuyện gì xảy ra Yuuya-san cũng có thể chạy đến ngay lập tức, chẳng phải sẽ yên tâm hơn sao?」

「Đúng là yên tâm thật, nhưng có thể nhập học dễ dàng thế sao?」

「Nếu là học sinh cấp ba, việc nhập học từ trạng thái không thuộc bất kỳ trường nào sẽ rất khó khăn, nhưng nếu là học sinh cấp hai thì vẫn có thể xoay xở được ạ.」

Nói rồi, Kaori nở một nụ cười đáng tin cậy, sau đó quay sang nhìn Yuti.

「Yuti-san, em thấy 『Học viện Ousei』 thế nào, có ổn không?」

「? Ổn hay không, không biết. Nhưng…… nếu có Yuuya, an tâm.」

Gật đầu hài lòng trước câu trả lời của Yuti, Kaori vỗ tay cái đét.

「Vậy thì, bây giờ chúng ta đi mua quần áo cho Yuti-san nào! Sau đó đi trực tiếp đến giải thích tình hình với cha tớ, thủ tục sẽ được hoàn tất ngay thôi.」

Cứ thế, nhờ có Kaori mà chuyện của Yuti có vẻ sẽ được giải quyết ổn thỏa.

「Cái đó, cảm ơn cậu. Thú thật là một mình tớ thì chẳng biết phải làm sao nữa……」

「Không đâu, giúp được cậu là tớ vui rồi.」

「Để cảm ơn chuyện này, hay là tớ có thể làm gì đó……」

「Ưm…… A! Vậy thì, tớ muốn đi đến thị trấn ở dị giới!」

「Hả?」

「Không được sao?」

「Ư……」

Vì chuyện của Yuti mà cô ấy đã suy nghĩ và hành động đến mức này, nếu được thì tôi cũng muốn đáp ứng nguyện vọng đó, nhưng mà……

Thấy tôi ngập ngừng, Yuti lộ vẻ mặt thắc mắc.

「Nghi vấn. Tại sao không đưa đến thị trấn?」

「Hả? À, thì tại vì nguy hiểm……」

「Nguy hiểm……? Yuuya, kỳ lạ. Mối nguy hiểm đối với Yuuya, là lĩnh vực của 『Tà』 và 『Thánh』. Những đối thủ như vậy, không dễ xuất hiện đâu.」

「Anh cũng chưa mạnh đến mức đó đâu mà……」

Dù đã tích lũy kinh nghiệm thực chiến với ma vật ở 【Đại Ma Cảnh】, nhưng tôi chẳng cảm thấy mình mạnh lên chút nào. Chắc là do có Yuti và sư phụ Usagi ở bên cạnh……

Mà khoan bàn chuyện đó, bị nhìn bằng ánh mắt tràn đầy kỳ vọng thế này thì……

Tôi vừa thở dài vừa đưa ra một điều kiện.

「Được rồi. Nhưng mà, phải đợi sau khi tìm được trang bị cho Kaori đã nhé.」

「Hả?」

Nghe tôi nói, Kaori ngơ ngác.

「Yuti bảo là không sao, nhưng lỡ có chuyện bất trắc thì nguy to. Chính vì vậy, để đảm bảo an toàn tuyệt đối, hãy tìm trang bị cho Kaori trước đã. Chỉ cần có trang bị, nó sẽ bảo vệ cậu khi có chuyện gì xảy ra……」

「T, tớ hiểu rồi! Vậy thì được ạ! Mà…… làm sao để có được trang bị thế?」

「Muộn nhất là đến ngày nghỉ tuần sau tớ sẽ kiếm được thôi. Tớ đang tính dùng ngày nghỉ đó để đưa cậu đi tham quan Vương đô dị giới luôn…… Có được không? Vậy nên, tớ nghĩ là sẽ đưa trang bị cho Kaori vào thứ Bảy hôm đó rồi xuất phát luôn.」

「Nếu là thứ Bảy, Chủ nhật tuần sau thì tớ rảnh ạ! Với lại, có lẽ việc nhập học của Yuti-san cũng sẽ bắt đầu sau kỳ nghỉ đó, vừa vặn luôn nhỉ.」

Kaori vui vẻ gật đầu trước lời đề nghị của tôi, rồi nói lại với tôi và Yuti.

「Vậy thì, chúng ta đã có lời hứa về việc hướng dẫn tham quan thị trấn dị giới rồi, giờ thì đi ngay thôi nào.」

Để Night và những đứa trẻ khác ở nhà trông coi, tôi và Yuti được Kaori dẫn đi ra ngoài.

***

Khi bước ra khỏi nhà, Yuti đứng hình trước khung cảnh trải rộng trước mắt.

「Kinh ngạc. Đây là…… công trình kiến trúc?」

「À, tất cả những thứ ở đây đều là nhà đấy.」

「Nhà…… của quý tộc sao?」

「Hả? Không phải quý tộc đâu. Là nhà dân bình thường thôi.」

「Bình thường!?」

Yuti càng mở to mắt hơn trước lời nói của tôi. Có cần ngạc nhiên đến thế không…… À không, nhớ lại những ngôi nhà dân tôi thấy ở dị giới, đúng là chúng không lớn như nhà ở Nhật Bản, nói đúng hơn thì đa số giống như phiên bản mở rộng của nhà gỗ log house. Trong số đó cũng có nhà xây bằng đá hay gạch, nhưng mà……

Trong lúc Yuti đang ngạc nhiên nhìn ngắm những ngôi nhà và con đường ở Trái Đất thì……

「!? Ma vật!?」

「Yuti!?」

Yuti phản ứng cực nhanh với một chiếc ô tô tình cờ chạy ngang qua, cô bé nhảy lùi ra xa một khoảng lớn.

Sau đó Yuti định dùng cây cung vũ khí của mình, nhưng nhận ra tôi đang giữ nó nên tỏ vẻ luống cuống.

「Yêu cầu. Vũ khí của tôi, trả đây. Nếu không, cái đó, không hạ được.」

「Không, không được hạ nó đâu!」

「Ở dị giới không có ô tô nhỉ……」

Kaori cũng nhận ra điều đó, vừa cười khổ trước thái độ của Yuti vừa cùng tôi cố gắng giải thích về ô tô.

「……Một phần, đã hiểu. Biết là thứ gần giống xe ngựa rồi. Nhưng mà, tại sao nó chuyển động? Ma lực, không cảm thấy.」

「Không phải ma lực đâu, là xăng đấy.」

「Xăng? ……Quả nhiên, không rõ.」

Cái này thì chịu, không biết giải thích sao luôn. Giải thích về xăng dầu thì phải nói thế nào đây.

Tạm thời để cô bé hiểu ô tô là bạn của xe ngựa, chúng tôi tiếp tục đi mua quần áo cho Yuti, nhưng quả nhiên Trái Đất quá lạ lẫm với Yuti, cô bé bắt đầu có những hành động vượt ngoài sức tưởng tượng của chúng tôi.

「Yuuya. Cái cột này, là gì?」

「Đó là cột điện.」

「Cột điện…… Leo lên.」

「Không được leo!」

Tại sao lại có lựa chọn leo lên thế hả.

「Yuuya. Tường rào của nhà này, có ý nghĩa gì? Thế này, không chặn được đòn tấn công của kẻ địch.」

「Không, làm gì có kẻ địch nào…… Cho nên đừng có leo lên!?」

Có vẻ như Yuti đã sống cùng sư phụ 『Cung Thánh』 giữa thiên nhiên hoang dã, nên hễ thấy cái gì là lại muốn leo lên. Khỉ hả trời.

Lúc gặp ở dị giới, Yuti chỉ tập trung vào việc chiến đấu, nhưng giờ đây cô bé tò mò với mọi thứ, sự chú ý bị phân tán khắp nơi.

Đi bộ trong tình trạng đó là một chuyện, nhưng quan trọng hơn là ngoại hình của Yuti quá nổi bật, khiến những người xung quanh nhìn chúng tôi và thì thầm to nhỏ.

「Này, kia là……」

「Oa…… Trông như búp bê ấy……」

「Cosplay hả?」

「Không, dù vậy thì mái tóc kia trông tự nhiên quá. Màu mắt cũng chẳng thấy chút giả trân nào……」

「Cơ mà, cô bé đi cùng kia cũng siêu dễ thương đúng không?」

「……Ấy, cái gã đi cùng hai người đó, là cái tên từng gây xôn xao vì chụp ảnh chung với người mẫu Miu trước đây phải không?」

「Chết tiệt! Đi cùng hai cô gái dễ thương thế kia…… Ghen tị quá……!」

Bị phơi bày trước đủ loại ánh nhìn tò mò, Yuti đang quan sát xung quanh bỗng quay sang tôi.

「Yuuya. Con người, nhìn chằm chằm. Khó chịu. Bắn được không?」

「Không được đâu nhé!?」

Ở dị giới cũng không được bắn người ta vì lý do đó đâu. Ơ, không được thật đúng không?

Dù chưa thực sự bị thuyết phục bởi lời tôi nói, nhưng có vẻ Yuti vẫn để tâm đến ánh nhìn của mọi người nên cứ bồn chồn không yên.

Thế rồi, Yuti đang mải nhìn ngó xung quanh bỗng lao ra lòng đường.

Nói đúng hơn, ở dị giới không có sự phân biệt giữa lòng đường và vỉa hè, chỉ đơn giản là có đường đi thôi, nên việc Yuti lao ra lòng đường cũng không có gì lạ.

「N, nguy hiểm!」

Ngay khoảnh khắc nghe thấy tiếng ai đó hét lên, tôi vội vàng ôm lấy Yuti và nhảy lùi lại.

『Ồ, ồ ồ!』

「C, cái gì thế, chuyển động vừa rồi!?」

「Hoàn toàn không nhìn kịp luôn……」

「Ngầu quá……」

Trước hành động của tôi, mọi người xung quanh ồ lên kinh ngạc, còn Kaori thì hốt hoảng chạy tới.

「Yu, Yuuya-san, Yuti-san, có sao không!?」

「Ừ. Tớ không sao, nhưng mà……」

Vừa nói tôi vừa nhìn xuống Yuti đang nằm trong vòng tay mình, cô bé cũng ngước nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu.

「Không cần thiết. Dù không có sự giúp đỡ, cũng không vấn đề gì. Hơn nữa, nếu va chạm thì thứ bị hỏng là cái xe.」

「Vấn đề không phải ở chỗ đó!? Anh không nghĩ là bị xe tông mà vẫn ổn đâu, với lại làm hỏng xe của người ta cũng không được!」

「……Khó hiểu. Tôi, không được rèn luyện yếu ớt như thế.」

「Tạm thời em làm ơn sửa cái tư duy "cơ bắp não" đó giùm anh đi……」

Dù đã thấy mệt mỏi ngay từ lúc này nhưng tôi vẫn đi theo Kaori, cuối cùng cũng đến gần đích đến.

Đó là một khu phố mua sắm nằm gần trường học, có cả những tòa nhà đang thi công, cho thấy nơi này vẫn đang trên đà phát triển.

「Tớ nghĩ quần áo ở các cửa hàng tại đây sẽ hợp với Yuti-san đấy!」

「V, vậy sao.」

Tôi mù tịt về chuyện quần áo con gái đẹp xấu ra sao, nên chỉ biết trả lời thế thôi.

Đang nghĩ thầm chắc mình hoàn toàn vô dụng ở khoản này, tôi chợt nhận ra Yuti đang ngẩn ngơ nhìn lên không trung.

「Hửm? Sao thế?」

「Rơi xuống.」

「Hả?」

Yuti chỉ tay vào tòa nhà đang thi công, nói với giọng điệu bình thản.

「Rơi xuống. Cây cột kia, sẽ rơi.」

「Cột á…… Đùa sao!?」

Thứ Yuti chỉ vào là những thanh cốt thép đang được cần cẩu cẩu lên tại tòa nhà đang xây dựng.

Nhưng mà, tại sao cô bé lại biết được chuyện đó, tôi định hỏi lại thì Yuti nói tiếp.

「Mẹ con. Chết.」

「Hả?」

「Yuti-san, em sao thế?」

Kaori nhận ra chúng tôi không đi theo nên hỏi vọng lại, nhưng tôi lúc này đang chết lặng trước những từ ngữ không thể bỏ qua của Yuti.

Ngay lập tức tôi nhìn quanh khu vực những thanh cốt thép đang được cẩu lên……

「Thật sao trời……」

Ở đó, có một người phụ nữ đang bế đứa bé sơ sinh chuẩn bị đi qua ngay bên dưới chỗ những thanh cốt thép đó.

Và rồi────.

Kenggg!

Một âm thanh kim loại chói tai vang lên, những thanh cốt thép bắt đầu rơi xuống nhắm thẳng vào hai mẹ con đó!

「Á á á á á!」

「N, này!」

「Nguy rồi, tránh ra!」

Những người nhìn thấy cảnh tượng cốt thép rơi xuống vội vàng tản ra xa nhất có thể, nhưng người phụ nữ đang đứng ngay chỗ cốt thép sẽ rơi trúng dường như sợ đến mức cứng đờ người, không thể cử động.

「Chết tiệt……!」

Tôi dốc toàn lực lao đi từ chỗ đứng, ôm lấy người phụ nữ đang đứng chôn chân.

Nhưng trực giác mách bảo rằng những thanh cốt thép sẽ rơi trúng trước khi tôi kịp nhảy ra khỏi đó.

Đùa sao, phải làm gì đây!?

Dùng ma pháp ư, nhưng ở chốn đông người thế này…… không, không còn thời gian để lo chuyện đó nữa!

Tôi định kích hoạt ma pháp ngay tức khắc, nhưng trước đó, cơ thể tôi đã tự động di chuyển.

Đó có lẽ là thành quả của những buổi đặc huấn tơi tả với sư phụ Usagi và việc tu luyện mỗi ngày, tôi vung chân lên một cách cực kỳ tự nhiên và đá vào những thanh cốt thép đó.

Cú đá được sư phụ Usagi trực tiếp truyền dạy, kết hợp với chỉ số của tôi, có thể dễ dàng thổi bay đống cốt thép, nhưng nếu cứ thế đá bay chúng đi thì sẽ gây thiệt hại cho xung quanh.

Vì thế, tôi dùng kỹ thuật giống như đỡ bóng trong bóng đá, vừa triệt tiêu lực xung kích của cốt thép, vừa đặt chúng xuống đất trong nháy mắt.

『Hả?』

Trong khi ai cũng nghĩ là sẽ va chạm trực diện, nhưng lại không có âm thanh hay chấn động nào như dự đoán, khiến mọi người xung quanh ngơ ngác.

Mặc kệ xung quanh, tôi cất tiếng gọi người phụ nữ vẫn đang đứng chết trân.

「Chị có sao không ạ?」

「……Hả? V, vâng!」

Được tôi gọi, người phụ nữ bừng tỉnh, nhưng khi nhìn thấy mặt tôi, cô ấy lại đỏ mặt và đứng hình.

「N, này. Chuyện gì vừa xảy ra thế?」

「Ch, chịu……」

「Tao, tao vừa thấy thoáng qua cậu thanh niên kia đá vào đống cốt thép thì phải……」

「Không không không, đá cốt thép á…… thế thì làm sao mà lành lặn được? Nhìn đi, cậu ta vẫn khỏe re kìa.」

「T, tôi cũng nhìn thấy thế nhưng mà……」

Gây chú ý hơn dự kiến rồi, nhưng chuyện này thì đành chịu thôi.

Chia tay người phụ nữ cứ cúi đầu cảm ơn rối rít, tôi quay lại chỗ Kaori, thấy cô ấy đang lộ vẻ mặt phức tạp.

「Cái đó…… Tớ biết Yuuya-san rất giỏi, nhưng thấy cậu lao vào nơi nguy hiểm không chút do dự như vậy, tớ lo lắm.」

「A…… chuyện đó, xin lỗi nhé.」

「? Tại sao. Xin lỗi, không cần thiết. Nếu là Yuuya, sẽ ổn thôi.」

「Vấn đề không phải ở chỗ đó đâu em.」

Bị Kaori nhẹ nhàng nhắc nhở, Yuti chỉ biết nghiêng đầu khó hiểu.

Chỉ là đi mua quần áo cho Yuti thôi mà tôi đã mệt mỏi đến mức không tưởng, cuối cùng cũng đến được đích đến.

────Thế nhưng, ngay cả ở đây cũng có thử thách đang chờ đợi tôi!

「A, anou…… Kaori-san? Tớ cũng phải ở đây sao?」

「? Tất nhiên rồi.」

Vì là cửa hàng quần áo nữ nên khách nữ đông là chuyện đương nhiên.

Nhưng mà…… đàn ông con trai thì chỉ có mỗi mình tôi!

「N, nè, người kia……」

「Đó chẳng phải là người từng lên tạp chí với Miu-san sao!?」

「Vãi, tớ cứ tưởng ảnh đó qua chỉnh sửa rồi chứ, ngoài đời trông đẹp trai thật……」

「Chắc là đi mua sắm cùng bạn gái hả?」

「Ghen tị vãi chưởng!」

Tôi muốn tin là do mình tưởng tượng, nhưng cảm giác ánh mắt xung quanh nhiều hơn hẳn……!

Trong bầu không khí cực kỳ khó ở, tôi chỉ biết kiên nhẫn chờ đợi Yuti đang xem quần áo cùng Kaori.

「Q, quý khách, xin hãy đợi một chút!」

「Yuti-san, không được đâu!」

「Hửm?」

Đột nhiên trong cửa hàng trở nên ồn ào, tôi vô thức nhìn về hướng đó thì……

「Yuuya. Cái này, thế nào?」

「Hả? Phụt!?」

Ở đó là Yuti đang đứng hiên ngang trong bộ đồ lót màu trắng!

「Yu, Yuti-san!? Mặc quần áo vào đi!」

「? Nghi vấn. Đồ lót của tôi, xác nhận. Vậy thì, quần áo, không cần.」

「Đừng bắt một thằng con trai như anh phải xác nhận chứ!?」

「Tại sao?」

「Tại sao cái gì!?」

Logic kiểu gì thế hả!?

Tôi cố sống cố chết quay mặt đi, nhưng Yuti lại vận dụng năng lực thể chất của đệ tử 『Cung Thánh』 để cố tình cho tôi nhìn thấy bộ dạng đó.

「Bất mãn. Tại sao, không nhìn.」

「Không nhìn cũng được mà!?」

「? Yuuya là người mua. Vậy thì, xác nhận là cần thiết.」

「Riêng cái này thì thôi đi……!」

Dù anh là người mua thì cũng không cần phải cho xem kỹ càng thế đâu……!

Đang vật lộn khổ sở với Yuti thì may quá Kaori và nhân viên cửa hàng đã tới, giúp tôi thoát khỏi Yuti.

Và rồi, dù đã mua xong đồ lót và quần áo cho Yuti một cách an toàn, nhưng cô bé có vẻ vẫn chưa phục.

「Không thể hiểu nổi. Người mua, là Yuuya. Vậy thì, lẽ ra cần phải xác nhận.」

「Vấn đề không phải ở chỗ đó……」

「……Chuyện này, có vẻ sẽ phải dạy bảo nhiều thứ hơn tớ tưởng đây……」

Sau khi mua sắm thêm các vật dụng hàng ngày khác, chúng tôi làm theo lời Kaori, đi thẳng đến gặp cha cô ấy là chú Tsukasa - Hiệu trưởng 『Học viện Ousei』, và việc nhập học của Yuti được quyết định một cách êm đẹp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!