Sở Hữu Kỹ Năng Bá Đạo Ở Dị Giới, Tôi Vô Song Tại Thế Giới Thực

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tình yêu bắt đầu từ bây giờ

(Đang ra)

Tình yêu bắt đầu từ bây giờ

历史的幽灵_Theghostofhistory

Phương Nguyệt liếm môi, trong đôi mắt đỏ như máu không biết từ lúc nào đã hiện lên một trái tim đầy dục vọng.

1 3

Slayers Đặc Biệt

(Đang ra)

Slayers Đặc Biệt

Hajime Kanzaka

Tuyển tập các truyện ngắn xoay quanh thế giới Slayers.

36 1544

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

12 2

Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

(Đang ra)

Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

Rocket Shokai

Nhưng khi Zairo Forbarz—thành viên Đơn vị Dũng giả Trừng phạt 9004, kẻ mang tội danh "Kẻ giết Nữ thần"—buộc phải lập khế ước với một Nữ thần mới vừa bị đánh thức, định mệnh trớ trêu của họ bắt đầu. Li

131 1134

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

220 1112

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

42 1254

Tập 01 - Chương 5: Học viện Ousei

Chương 5: Học viện Ousei

"────"

Trong khi đầu óc vẫn chưa theo kịp diễn biến quá nhanh của sự việc, tôi nhận ra mình đã đến trước cổng 'Học viện Ousei'.

Đập vào mắt tôi là một cánh cổng tráng lệ đến mức không thể tin nổi đây là cổng trường học, trông cứ như cổng của một tòa lâu đài phương Tây nào đó.

Không chỉ vậy, phía sau cánh cổng là những tòa nhà học đường lớn đến mức nhìn kiểu gì cũng ra cung điện, cùng một sân vận động rộng mênh mông.

Không, cái đó, ừm...

To quá.

"Chào mừng đến với 'Học viện Ousei'!"

Thấy tôi đang ngẩn người, Hojo-san mỉm cười nói.

Và rồi, tôi cứ thế được Hojo-san dẫn qua cổng trường trong trạng thái như đang mơ.

Có vẻ giờ sinh hoạt chủ nhiệm đã bắt đầu nên ngoài chúng tôi ra không thấy bóng dáng học sinh nào đi lại trên hành lang.

"A, ừm... Có ổn không vậy?"

"Chuyện gì ạ?"

"Thì là... xung quanh không có học sinh nào, chắc giờ sinh hoạt đã bắt đầu rồi..."

Là một kẻ nhát gan, tôi rất sợ đi muộn nên không dám làm thế bao giờ, vì vậy tôi lo lắng không biết Hojo-san đi muộn có sao không.

Hojo-san cười trang nhã.

"Fufufu. Không sao đâu ạ. Trước khi đến đây em đã nói rồi mà, Hiệu trưởng trường này là cha em. Hơn nữa, em đã liên lạc báo trước là sẽ đến muộn rồi nên không sao đâu."

"Vậy à..."

Hóa ra tôi lo bò trắng răng. May quá.

Nếu vì tôi mà cô ấy bị mắng thì tôi thấy có lỗi lắm.

Cơ mà, Hiệu trưởng của một học viện lớn thế này... Tôi đã nghĩ cử chỉ của Hojo-san rất quý phái, quả nhiên là con nhà giàu. Chắc là cái gọi là khí chất? Cô ấy có sẵn thứ đó rồi.

Còn tôi thì tràn ngập khí chất của kẻ nghèo hèn.

A, nhắc mới nhớ... lát về phải ghé siêu thị. Hôm nay là ngày trứng giảm giá đặc biệt.

Trong khi tôi đang suy nghĩ những chuyện đậm chất dân thường và đi theo sau Hojo-san, chúng tôi đã đến trước cánh cửa ghi biển Phòng Hiệu trưởng từ lúc nào không hay.

Hojo-san gõ cửa, từ bên trong vang lên giọng nói trầm ấm của một người đàn ông.

"Vào đi."

"Con xin phép."

"X-Xin phép ạ!"

Tôi căng cứng cả người đáp lại rồi bước vào phòng theo sau Hojo-san.

Bước vào trong, tôi thấy những bộ ghế sofa bọc da nhìn qua là biết hàng xịn, một chiếc bàn màu nâu trầm, và sâu bên trong là chiếc bàn làm việc cùng một người đàn ông trung niên phong độ đang ngồi đó.

Người đàn ông đó chắc là cha của Hojo-san. Nhìn kỹ thì cũng có nét giống nhau.

Người đàn ông nhìn thấy tôi bước vào, thoáng chút ngạc nhiên, nhưng ngay lập tức đón tiếp tôi bằng ánh mắt dịu dàng.

"Cảm ơn cậu đã đến. Ta là Hojo Tsukasa, Hiệu trưởng của 'Học viện Ousei' này. Tenjou Yuuya-kun... Ta đã nghe con gái Kaori kể về cậu. Cảm ơn cậu vì đã cứu con gái ta."

Sau lời chào lịch sự, ông ấy cúi đầu khiến tôi hoảng hốt bảo ông ngẩng lên.

"X-Xin hãy ngẩng đầu lên ạ! Cứu giúp gì chứ, chuyện to tát như thế..."

"Không, dù cậu nghĩ thế nào thì sự thật là cậu đã hành động. Đó là điều đáng tự hào."

"Đúng vậy đó, Yuuya-san. Một lần nữa, cảm ơn anh rất nhiều."

Được cả hai người nói như vậy, tôi cứ khúm núm mãi không thôi.

"V-Vâng ạ..."

"...Cảm ơn cậu."

Thấy tôi đã chấp nhận lời cảm ơn, hai người mới ngẩng đầu lên.

Và rồi, tôi hỏi điều mình chợt thắc mắc.

"Nhắc mới nhớ, tại sao lúc đó Hojo-san lại đi một mình vậy ạ? Vệ sĩ hay người đi cùng..."

"Yuuya-san, đừng gọi Hojo-san nghe xa cách thế, hãy gọi là Kaori đi. Cũng không cần dùng kính ngữ hay kính xưng đâu ạ?"

"Hả!? Nhưng mà..."

"Con gái ta đã nói thế rồi, vả lại cùng tuổi thì cũng không cần câu nệ quá đâu nhỉ?"

"N-Nếu đã nói vậy thì..."

Dù thấy hơi quá phận nhưng tôi vẫn trả lời, Hojo-san... à không, Kaori mỉm cười.

"Nào, về câu hỏi của Yuuya-kun, ta muốn Kaori có một cuộc sống bình thường nên từ khi con bé còn nhỏ ta đã không thuê vệ sĩ."

"Đó cũng là mong muốn của chính em. Đằng nào sau này em cũng sẽ đi làm và tự lập, nên vệ sĩ đâu cần thiết đúng không? Nhưng mà, vì vụ việc đó nên bây giờ em lại phải có người đưa đón mất rồi."

「Ta cũng thấy áy náy, nhưng dù sao nó cũng là con gái ta. Nó rất quan trọng.」

「Ra là vậy……」

Người giàu cũng có nỗi khổ của người giàu nhỉ.

Chính xác thì, bắt cóc một kẻ nghèo rớt mồng tơi như tôi thì chẳng có tiền chuộc hay cái quái gì cả, nên chắc chắn chẳng bao giờ bị bắt cóc đâu, nhưng nếu là người giàu thì nguy cơ đó luôn hiện hữu.

Mà khoan, nghĩ lại thì bắt cóc đúng là chuyện nguy hiểm thật. Lần đó chỉ là đám tán tỉnh dạo thôi. Nhưng dù vậy, hình như cũng có mấy băng nhóm côn đồ kiểu như bọn Araki đang hoạt động, nên an ninh khu vực này cũng chẳng phải là tốt lắm.

Sau khi nói chuyện đó xong, cuối cùng chúng tôi cũng đi vào vấn đề chính.

「Chà, lý do ta mời Yuuya-kun đến đây, chắc cháu cũng nghe rồi nhỉ?」

「V-Vâng. Là về việc chuyển vào 『Học viện Vương Tinh』 ạ……」

Nghe tôi trả lời, Chủ tịch gật đầu.

「Đúng vậy. Về phần ta, ta rất muốn cháu cứ thế theo học tại 『Học viện Vương Tinh』 này…… Cháu thấy sao? Tất nhiên, việc này cũng bao gồm cả sự biết ơn vì cháu đã cứu con gái ta, nên cháu không cần phải bận tâm về học phí hay gì đâu.」

「Sao cơ ạ!? Chú không cần phải làm đến mức đó đâu ạ……!」

「Ta đã nói rồi mà? Đối với ta, con bé là cô con gái quý báu. Chừng này chỉ là chuyện nhỏ thôi.」

Thấy Chủ tịch cười nói như vậy, Kaori ngượng ngùng đỏ mặt.

……Đúng là cặp cha con thân thiết thật.

Khác một trời một vực…… với nhà tôi.

「Vậy thì…… cháu tính sao?」

「Cháu…… Một kẻ như cháu liệu có được phép học tại ngôi trường dành cho thiên tài thế này không……?」

『Học viện Vương Tinh』 là ngôi trường nổi tiếng đến mức ở Nhật Bản không ai là không biết.

Thậm chí có thể nói rằng hầu hết những người đang hoạt động tích cực ở Nhật Bản hay trên thế giới đều xuất thân từ 『Học viện Vương Tinh』.

Tóm lại, đây là ngôi trường mà chỉ một bộ phận cực nhỏ những người được chọn…… những thiên tài mới có thể theo học.

Vào một ngôi trường như thế, một kẻ chẳng có tài cán gì như tôi thì……

Thấy tôi cúi gằm mặt hỏi, Chủ tịch nhẹ nhàng nói.

「Yuuya-kun. Cháu nghĩ thiên tài là từ dùng để chỉ người như thế nào?」

「Dạ? ……Là người có thể làm được mọi thứ sao ạ?」

「Cũng đúng. Nhưng theo ta, thiên tài là những người khi bắt tay vào một việc gì đó, họ tìm ra đáp án chính xác hoặc phương pháp nỗ lực đúng đắn trong thời gian ngắn hơn người khác. ────Ngược lại mà nói, ngoài điều đó ra thì họ cũng giống người khác thôi. Nếu nỗ lực, chắc chắn sẽ chạm tới chân lý.」

「……」

「Tất nhiên, ngoài thiên tài ra, mỗi người đều sẽ có những tài năng riêng. Nhưng những thứ đó không phải là điều nên quyết định ngay khi các cháu còn trẻ như thế này. Hãy thử thách với nhiều thứ, tận hưởng chúng…… rồi sau đó quyết định cũng chưa muộn đâu. Và ngôi trường này được xây dựng là để mong muốn những người trẻ tuổi ấy có được nhiều trải nghiệm đa dạng. Vì vậy, cháu không cần phải tự hạ thấp bản thân mình. Từ giờ cứ thong thả mà đối diện với chính mình là được.」

Những lời của Chủ tịch thấm sâu vào lồng ngực tôi.

Ngoài ông nội ra, chưa từng có ai nói với tôi những lời như thế.

Làm gì cũng bị so sánh với Youta và những người khác, làm gì cũng bị dán nhãn là vô năng, và từ khi ông nội mất, tôi chỉ biết chấp nhận điều đó.

Vậy mà, giờ đây tôi lại được nghe những lời này……

Trong lúc tôi đang bối rối với đủ loại cảm xúc cuộn trào, Chủ tịch đưa ra một đề xuất.

「Chà, đột nhiên bị nói nhiều thứ thế này chắc cháu cũng khó xử. Vậy nên, cháu thấy sao nếu thử nhập học trải nghiệm tại trường một ngày hôm nay?」

「Dạ?」

Tôi buột miệng thốt lên một tiếng ngớ ngẩn, nhưng Chủ tịch vẫn giữ nụ cười, không hề để tâm mà nói tiếp.

「Hôm nay cháu cứ thử trải nghiệm ngôi trường này xem, nếu cháu cảm thấy muốn nhập học, thì khi đó ta sẽ chính thức đón cháu vào trường.」

Đang ngẩn người trước đề xuất đó, bất chợt tôi nghe thấy tiếng gõ cửa.

「Đến rồi thì phải…… Vào đi.」

「Chào nhá~」

Người vừa nói vừa xuất hiện là một người phụ nữ.

Một người phụ nữ khoác chiếc áo blouse trắng mang lại ấn tượng uể oải, bên dưới áo blouse là một chiếc áo sơ mi nhăn nhúm.

Hơn nữa, chiếc áo sơ mi còn trễ xuống khỏi vai một cách hớ hênh, khiến cho ngực…… Ơ kìa, người này có mặc đồ lót đàng hoàng không đấy!? Chẳng phải là thấy cả dây áo lót rồi sao!? Không, dù có thấy dây thì cũng khó xử lắm!

Thấy tôi đang kinh ngạc nhìn người phụ nữ có vẻ ngoài lôi thôi này, Chủ tịch cười khổ.

「Cô vẫn chứng nào tật nấy nhỉ…… Yuuya-kun, ta định để cháu trải nghiệm lớp học của cô giáo này.」

「Là vậy đấy. Mà, đừng có căng thẳng quá. Cô sẽ dạy dỗ đàng hoàng mà~」

「Ơ, dạ……」

L-Liệu có ổn không đây?

Tôi không dám nói toạc ra là cái gì không ổn, nhưng thấy tôi ấp úng, Chủ tịch nói với vẻ ngán ngẩm.

「……Chà, có thể cháu muốn nói nhiều điều, nhưng nhìn thế thôi chứ cô ấy là một quyền uy trong giới khoa học đấy. Bài giảng cũng dễ hiểu nên được học sinh yêu thích lắm. Thế nên cứ yên tâm đi.」

「Đúng rồi đó~. Nghe đồn cô giỏi lắm đấy~」

「……Yên tâm, đi nhé.」

Nhiều cái bất an quá!

Dù cảm thấy bất an về nhiều mặt trước bầu không khí của Chủ tịch và người phụ nữ áo blouse trắng, nhưng tôi vẫn quyết định sẽ nhập học trải nghiệm tại 『Học viện Vương Tinh』 trong ngày hôm nay.

***

「Rồi, về chỗ đi nào~. Vừa mới xong giờ sinh hoạt chủ nhiệm thôi, nhưng có một thông báo bổ sung đây.」

Nghe cô giáo nói vậy, một học sinh lên tiếng hỏi.

「Vâng vâng vâng! Thông báo gì thế ạ~?」

「Thì giờ cô mới nói đây này~」

「A, đúng rồi nhỉ. Cô nói tiếp đi ạ!」

「Lật mặt nhanh ghê ha~」

Cả lớp cười nhẹ trước câu nói của cô giáo.

Và rồi, cô nở một nụ cười đầy ẩn ý.

「Nghe cho kỹ nhé~? Hôm nay lớp ta sẽ đón một đứa đến nhập học trải nghiệm.」

『!』

Khoảnh khắc cô giáo nói ra điều đó, cả lớp bắt đầu xôn xao.

Quả nhiên, dù ở trường nào thì học sinh chuyển trường hay nhập học giữa chừng cũng là chuyện hiếm thấy.

Thấy vậy, học sinh vừa đặt câu hỏi lúc nãy lại hỏi tiếp.

「Vâng vâng vâng! Là nam hay nữ ạ!?」

「Là nam đấy~」

Nghe câu trả lời của cô, phản ứng lần này chia làm hai thái cực rõ rệt.

Đám con trai lộ rõ vẻ thất vọng, trong khi đám con gái lại phấn khích, bắt đầu bàn tán xem học sinh sắp đến là người như thế nào.

Tuy nhiên, đám con trai cũng không thực sự thất vọng đến thế, nên ngay lập tức cũng bắt đầu hào hứng với chủ đề giống như đám con gái.

「Hào hứng thì cứ tự nhiên, nhưng không có nhiều thời gian đâu. Sau đây còn học bình thường nữa đấy~. Vậy thì, cho hắn vào nhé.」

Nói xong, cô giáo nhìn quanh đám học sinh và nở nụ cười.

「Đừng có mà rớt hàm đấy nhé~?」

『?』

Trong khi đám học sinh nghiêng đầu khó hiểu trước lời nói của cô giáo, cuối cùng Yuuya cũng bước vào lớp.

***

Tôi ──── Tenjou Yuuya, sau khi quyết định nhập học trải nghiệm một ngày tại 『Học viện Vương Tinh』 theo lời khuyên của Chủ tịch, đã được giáo viên phụ trách dẫn đến trước cửa lớp.

Nhân tiện thì Kaori học khác lớp nên chúng tôi đã tách nhau ra giữa đường.

……Căng thẳng quá đi mất.

Nhưng nhờ nhìn thấy cô giáo kia mà tôi đã bớt căng thẳng hơn lúc đầu một chút.

Dù sao thì, đây là trường cấp ba siêu ưu tú, nên tôi cứ nghĩ giáo viên cũng toàn người nghiêm khắc, ai ngờ cô giáo kia trông uể oải kinh khủng.

Theo lời Chủ tịch thì cô ấy rất xuất sắc và được học sinh tin tưởng.

Về phần tôi, nếu gặp người quá nghiêm khắc thì không biết tinh thần có chịu nổi không nữa.

Dù gì đi nữa, cứ coi như may mắn khi giáo viên chủ nhiệm là người đó đi.

Chuyện đó để sau, quan trọng là màn chào hỏi khi vào lớp kìa.

Một đứa ngập đầu trong việc làm thêm như tôi thì làm gì có cái gọi là sở thích…… Ơ? Cái này chẳng phải là chí mạng khi tự giới thiệu bản thân sao?

T-Toang rồi…… làm sao đây……

Cứ tưởng đã bớt căng thẳng, ai ngờ tôi lại bắt đầu cứng đờ người ra vì run.

「Này, vào được rồi đấy~」

Trong lúc tôi đang vắt óc suy nghĩ xem phải làm sao, cô giáo gọi vọng ra bảo vào.

……Eeei, tôi của tương lai ơi…… làm gì đó đi!

Làm cái hành động khó hiểu là phó mặc cho bản thân cứ như chuyện của người khác, tôi quyết tâm bước vào lớp.

『!!?』

Hả?

Khoảnh khắc bước vào, điều đầu tiên tôi cảm nhận được là những ánh nhìn.

Chuyện này thì không có gì lạ, vì tôi là học sinh trải nghiệm lại còn phải tự giới thiệu nữa.

Nhưng sự kinh ngạc to lớn ập đến tiếp theo thì tôi lại không hiểu nổi.

Trong khi thắc mắc tại sao ai trong lớp cũng tròn mắt ngẩn ngơ, tôi đứng trước bảng đen.

「Được rồi, thế thì tự giới thiệu ngắn gọn đi nào.」

「V-Vâng. Mình là Tenjou Yuuya. Lần này, mình sẽ tham gia lớp học cùng mọi người dưới hình thức nhập học trải nghiệm. Rất mong được mọi người giúp đỡ.」

Nói xong, tôi cúi đầu rồi ngẩng lên, nhưng tất cả vẫn cứ ngẩn người ra như thế, chẳng có phản ứng gì đáp lại. Ơ, tôi khóc được chưa?

Trong lúc tôi suýt khóc vì khoảng lặng đó, cô giáo bỗng cười khúc khích như thấy chuyện gì thú vị lắm và ra tay cứu giúp.

「Kukuku…… Này, định ngẩn tò te đến bao giờ thế hả~. Tenjou đang khó xử kìa. ……Được rồi, Tenjou. Em ngồi vào chỗ cuối cùng bên cạnh cửa sổ kia nhé.」

「V-Vâng.」

Theo chỉ dẫn của cô giáo, tôi ngồi vào chỗ được chỉ định và chào hỏi học sinh ngồi bên cạnh.

「À ừm…… Rất vui được gặp cậu.」

「Hả? À…… ừ. ……Rất vui được gặp.」

Học sinh ngồi cạnh là một bạn nữ tóc ngắn mang ấn tượng khá lạnh lùng.

Trên cổ cậu ấy có đeo một chiếc vòng choker…… phụ kiện kiểu này không bị cấm sao?

Dù sao đi nữa, ở ngôi trường tôi đang học thì đây là cảnh tượng chỉ thấy ở đám bất hảo. Phụ kiện bị cấm, và nhuộm tóc tất nhiên cũng không được.

Tuy nhiên, trong lớp này có mấy người nhuộm tóc, và cũng đeo phụ kiện rất thời trang.

Đang suy nghĩ về điều đó thì cô giáo vỗ tay.

「Này, mấy đứa hồn về xác đi nào~. Giờ học bắt đầu rồi đấy~」

Dù cô nói vậy, nhưng phải một phút sau mọi người mới thực sự bắt đầu cử động.

***

Sau đó, tôi đã hòa mình vào các học sinh khác để trải nghiệm giờ học.

Cứ tưởng tốc độ giảng dạy sẽ nhanh đến mức một đứa như tôi không theo kịp, nhưng hoàn toàn không có chuyện đó, tốc độ tiến hành bài giảng chẳng khác gì trường cấp ba của tôi cả.

Tuy nhiên, nội dung thì cực kỳ tuyệt vời.

Rõ ràng là đang học cùng một nội dung với trường tôi, nhưng độ dễ hiểu thì khác một trời một vực.

Tôi từng nghĩ giờ học là thứ nhàm chán, nhưng tôi lại thấy vui vẻ một cách bình thường.

Họ ví von với truyện tranh hay game để giảng dạy, và có rất nhiều sự sáng tạo trong đó.

Hơn nữa, điều tôi cảm nhận được khi tham gia lớp học chính là khoảng cách giữa giáo viên và học sinh.

Ở ngôi trường này, khoảng cách đó thật sự tuyệt diệu.

Trong sự thân thiết vẫn có một ranh giới rõ ràng giữa thầy và trò, tôi thực sự kinh ngạc trước những giáo viên và học sinh có thể thực hiện được điều đó.

Cứ thế giờ học buổi sáng kết thúc, và hiện tại đã bước vào giờ nghỉ trưa.

「A, Hyoudo-san. Cảm ơn cậu vì cuốn sách giáo khoa nhé.」

「……Ừm. Đừng bận tâm.」

Dù là vào học nhưng tôi chẳng có sách giáo khoa hay gì cả, nên đã được bạn nữ ngồi cạnh có ấn tượng lạnh lùng ──── Hyoudo Yukine-san cho xem chung.

Hyoudo-san có mái tóc ngắn điểm những lọn highlight màu xanh nhạt tạo cảm giác lạnh lùng, đôi mắt sắc sảo lúc nào cũng khép hờ như đang buồn ngủ.

Bộ đồng phục được mặc phá cách đầy thời trang kết hợp với chiếc vòng choker khiến cậu ấy trông như một thành viên ban nhạc vậy.

Thoạt nhìn, Hyoudo-san toát ra bầu không khí khó bắt chuyện, nhưng khi lấy hết can đảm nói chuyện thử thì cậu ấy rất dịu dàng.

Trong lúc tôi đang cảm ơn Hyoudo-san, các học sinh khác bắt đầu bắt chuyện với tôi.

「Nè nè nè! Tớ có chuyện muốn hỏi!」

「Cậu từng học trường cấp ba nào thế?」

「Cậu có học thêm năng khiếu gì không?」

「A, cậu định tham gia câu lạc bộ nào?」

「Nè nè! Có bạn gái chưa!?」

「Không lẽ cậu là người nổi tiếng hả?」

「A, ơ, cái đó……」

Những câu hỏi xuất phát từ sự tò mò thuần túy là thứ tôi chưa từng trải qua bao giờ, khiến tôi cũng lúng túng không biết phản ứng sao cho phải.

……Quả nhiên, học sinh chuyển trường hay nhập học giữa chừng luôn là đối tượng gây tò mò nhỉ. Dù thực tế chỉ là học sinh trải nghiệm.

Tôi không thấy ghét, nhưng đang bối rối không biết làm sao thì một nam sinh đã đứng ra trấn an mọi người.

「Này này, Tenjou đang khó xử kìa! Cậu ấy còn chưa ăn trưa nữa, tạm thời bình tĩnh lại đi nào?」

Nam sinh đó là một soái ca với mái tóc nhuộm nâu cắt ngắn và nụ cười thân thiện. Cậu ta còn đẹp trai hơn hẳn mấy gã người mẫu đến buổi chụp hình trước đó hay thằng em trai tôi nữa.

Dù nhuộm tóc nhưng không hề mang lại ấn tượng bất hảo, ngược lại tôi còn cảm thấy ấn tượng về một chàng trai thể thao sảng khoái từ nam sinh đó.

Nhờ nam sinh đó lên tiếng, mọi người vừa đặt câu hỏi liền xin lỗi.

「A, xin lỗi nhé!」

「Lỗi tớ, tớ thiếu tinh tế quá.」

「Lúc nào tan học cho tớ nghe chuyện tiếp nha!」

「A, ừ.」

Mọi người xin lỗi xong thì tản ra để đi ăn trưa.

Đang nhìn theo họ, nam sinh kia bắt chuyện với tôi.

「Xin lỗi nhé. Cả tớ nữa, ai cũng tò mò về cậu hết á.」

「Hả? A, không sao. Cảm ơn cậu! À ừm……」

「Tớ là Igarashi Ryo. Gọi Ryo là được rồi. Tớ gọi cậu là Yuuya được không? Rất vui được làm quen!」

Nam sinh ──── Ryo nói xong liền cười sảng khoái.

Oa…… Nụ cười chói lóa quá……

Thấy tôi nheo mắt lại, Ryo nghiêng đầu thắc mắc.

「Hửm? Sao thế?」

「Không…… Tớ thấy chói quá thôi……」

「Hả? Gì vậy, nói chuyện lạ ghê ha.」

Ryo lại nở nụ cười chói lóa hơn nữa. Ừm, mù mắt mất thôi.

「A, đúng rồi. Yuuya chắc chưa biết nhà ăn của trường này đâu nhỉ? Nếu được thì đi cùng bọn tớ không?」

「Ơ, được sao?」

「Đương nhiên, có gì mà phải từ chối chứ? Đi thôi nào!」

Gì thế này, tên soái ca này. Đổ mất thôi. Mà không đổ đâu.

「Vậy thì tớ xin phép làm phiền……」

「Được! À, tớ gọi thêm bạn khác nữa được không?」

「Không sao đâu.」

Tôi vừa trả lời, Ryo liền gọi bạn cậu ấy lại.

「M-Mình là Kurata Shingo. R-Rất vui được gặp, Y-Yuuya-kun.」

Người được dẫn đến là một nam sinh đeo kính trông có vẻ nhút nhát.

……Ừm, cảm giác có gì đó gần gũi ghê.

Tuy nhiên, sự kết hợp này thú vị thật đấy…… Nghe là bạn của Ryo nên tôi cứ tưởng sẽ là một cậu bạn kiểu thể thao, nhưng Shingo-kun lại mang ấn tượng của người thích ở trong nhà hơn.

Tôi đang thắc mắc thì bí ẩn đó được giải đáp ngay lập tức.

「Này, Shingo! Hôm qua ông xem 『Siêu Trọng Cơ Thần God Robo』 chưa!?」

「X-Xem rồi.」

「Thế hả!? Nhiệt huyết cực kỳ luôn nhỉ! Này, có anime hay phim đặc sắc nào hay nữa thì chỉ cho tôi với nhé!」

「Ừ-Ừm. Tất nhiên rồi……!」

Có vẻ như Ryo được Shingo-kun giới thiệu cho mấy bộ anime hay ho.

Nói sao nhỉ…… Đẹp trai mà còn rành văn hóa phụ nữa thì…… hết nước chấm. Tốt lắm.

Trong lúc tôi đang nhìn xa xăm, Ryo quay sang bắt chuyện với tôi.

「A, Yuuya có xem anime không? Tớ mới bắt đầu xem gần đây thôi, nhưng mà cuốn lắm đấy!」

……Ryo là một chàng trai tốt.

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, tôi đã thực sự cảm nhận được điều đó.

***

「Đây là nhà ăn của 『Học viện Vương Tinh』 đấy.」

「……」

Nơi Ryo dẫn tôi đến là một không gian rộng lớn và sang trọng, hoàn toàn khác biệt với cái nhà ăn mà tôi biết.

Nhiều bàn tròn và ghế đơn giản được sắp xếp giống như sân thượng của một quán cà phê.

Tại mỗi bàn, học sinh vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ.

……Trường tôi cũng có nhà ăn, nhưng đó chỉ là một nhà ăn phổ thông bình thường ở đâu cũng có, chứ không phải thứ đẹp đẽ đến mức này.

Thấy tôi đang ngẩn người trước cảnh tượng trước mắt, Ryo vừa cười vừa gọi.

「Hahahaha! Lúc đầu ai cũng ngạc nhiên cả thôi! Nhưng chưa hết đâu nhé? Nhìn cái này xem.」

「Hả?」

Thứ tiếp theo Ryo cho tôi xem là thực đơn.

Và rồi, nhìn vào thực đơn, tôi lại ngẩn người tập hai.

Đầu tiên, chủng loại món ăn nhiều áp đảo.

Món Nhật, Âu, Trung là đương nhiên, ngoài ra còn có món Tây Ban Nha, Nga…… những món ăn của các nước mà phải đến nhà hàng chuyên biệt mới ăn được.

Hơn nữa, còn có cả món ăn dành cho từng tôn giáo.

「M-Món ăn ở đây, nghe nói là do các đầu bếp từng làm việc tại nhà hàng ba sao chế biến đấy.」

「Ba sao á!?」

Nghe Shingo-kun nói, tôi trố mắt.

Không không không, tiền đâu mà ăn mấy món cao cấp thế! Giờ có trả được thì cũng không thể ăn mãi được đâu!

Có vẻ đọc được suy nghĩ của tôi, Ryo cười nhếch mép.

「Muốn ngạc nhiên hơn nữa không? Món ăn ở đây ──── tất cả đều đồng giá 500 yên đấy?」

「────」

Tôi thực sự cạn lời.

Ơ, đây là thiên đường sao?

Chỉ với một đồng xu mà ăn được món đẳng cấp ba sao á? Chẳng hiểu kiểu gì nữa.

「Mà dù là 500 yên, nhưng vẫn có những học sinh sống một mình gặp khó khăn về tài chính. Thứ được chuẩn bị cho những học sinh đó chính là 『Bữa trưa sinh viên thay đổi theo ngày』 này.」

「Bữa trưa thay đổi theo ngày?」

「Ừ. Nội dung thay đổi theo ngày nên không được chọn, nhưng giá thì…… miễn phí đấy?」

「……」

Từ lúc học tôi đã lờ mờ nhận ra, nhưng đến đây thì tôi đã hiểu rõ ràng.

Ngôi trường này ở một đẳng cấp quá khác biệt so với những nơi khác.

Vừa nghe Ryo và Shingo-kun giải thích, tôi vừa chọn món, nhận suất ăn rồi ngồi vào bàn gần đó.

Ryo chọn mì pasta kem cà chua cua, còn Shingo-kun chọn suất cơm thịt heo chiên xù (Tonkatsu).

Nghe nói giá 500 yên nên tôi chọn món trông có vẻ đắt nhất, đó là suất cơm bít tết Hamburg bò lông đen (Wagyu). Chà, tôi cũng muốn ăn thử đồ sang chảnh một chút mà.

「Được rồi, ăn thôi nào!」

『Mời cả nhà ăn cơm.』

Chào hỏi trước khi ăn xong, chúng tôi tập trung vào phần ăn của mình.

Cho miếng Hamburg vào miệng, tôi cứng người vì nó quá ngon.

C-CÁI GÌ THẾ NÀY.

Nước thịt trào ra ồ ạt! Tan chảy trong miệng! Ng-Ngon quá!

Miếng Hamburg đó ngon đến mức cướp đi vốn từ vựng của tôi.

Thấy tôi cắm cúi ăn, Ryo và Shingo cũng vừa cười vừa ăn phần của mình.

「N-Nè…… nhìn kìa!」

「Bạn nam kia là ai thế nhỉ……?」

「Học sinh chuyển trường à?」

「Đẹp trai quá……」

Đang ăn, tôi chợt nhận ra xung quanh có vẻ ồn ào.

「Gì thế nhỉ? Sao cứ xôn xao thế?」

「Hửm? Chắc là tại Yuuya đấy?」

「Tại tớ á? À, đồng phục khác mà nhỉ. Hèn gì nổi bật thế……」

「……」

「Hửm? Sao thế?」

「……Không, không có gì đâu.」

「???」

Hình như Ryo vừa nhìn tôi với ánh mắt kiểu "Này, thật đấy à", nhưng chắc là do tôi tưởng tượng thôi.

Đang vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ, Ryo chợt nhớ ra điều gì đó và hỏi.

「Nhắc mới nhớ, Yuuya có tham gia câu lạc bộ nào không?」

「Hả?」

「Trường này ấy à, cũng chú trọng thể thao lắm, câu lạc bộ nào cũng mạnh cả đấy?」

「Vậy sao……」

「Nên là, nếu Yuuya đang tham gia câu lạc bộ ở trường hiện tại, tớ nghĩ biết đâu cậu sẽ vào câu lạc bộ đó ở đây.」

Đương nhiên là tôi không tham gia câu lạc bộ nào cả.

Chỉ riêng việc đóng phí câu lạc bộ thôi cũng đã là một cuộc sống khó khăn rồi, và vốn dĩ tôi cũng không được phép có một thanh xuân như thế.

Tôi cười khổ trả lời Ryo.

「Tiếc quá, tớ không tham gia câu lạc bộ nào cả.」

「Hả? Thật á. Bất ngờ ghê.」

「Thế còn Ryo và Shingo-kun thì sao?」

「Tớ hả? Tớ cũng thuộc Câu lạc bộ Về nhà.」

「Ơ? Vậy à. Tớ cứ tưởng cậu tham gia câu lạc bộ thể thao nào đó chứ……」

Có thể là định kiến, nhưng nhìn vẻ ngoài của Ryo toát lên ấn tượng của một chàng trai thể thao sảng khoái, nên tôi khá ngạc nhiên.

Thấy vậy, Shingo-kun cười và giải thích cho tôi.

「R-Ryo-kun giỏi nhiều môn thể thao lắm, lúc mới nhập học cậu ấy được mời chào từ khắp nơi luôn. Thực sự là được săn đón nhiệt tình lắm đấy.」

「Thật á!? Thế tại sao?」

Vừa nghĩ chuyện như trong truyện tranh cũng có thật ha, tôi vừa hỏi, Ryo trả lời như không có gì to tát.

「Hừm…… Chắc là do tớ muốn thử nhiều thứ…… chăng?」

「Nhiều thứ?」

「Ừ. Hồi cấp hai tớ chơi bóng đá, cũng đạt thành tích khá tốt…… nhưng từ khi vào trường này, tớ nghĩ bóng đá cũng hay nhưng muốn trải nghiệm nhiều thứ khác nữa, rốt cuộc thành ra Câu lạc bộ Về nhà luôn.」

「Nh-Nhưng mà Ryo-kun tham gia rất nhiều câu lạc bộ với tư cách trợ giúp, và lần nào cũng để lại thành tích khủng cả.」

「Haha, ngại quá, thôi đi ông.」

Ryo cười ngượng ngùng, trông có vẻ xấu hổ thật.

Đúng là một tên cứ như bước ra từ trong truyện tranh vậy. Không phải ý xấu đâu, cậu ta là một người rất tốt, hèn gì mà được yêu thích. đến thế.

「Ra là vậy…… cũng có phong cách đó ha……」

「Đúng thế. Vào trường này rồi thì không cần ép mình tham gia câu lạc bộ cũng có thể trải nghiệm nhiều thứ mà? Theo nghĩa đó thì câu lạc bộ của Shingo cũng lạ lắm đấy.」

「Hả? Shingo-kun thuộc câu lạc bộ nào?」

Tôi hỏi, Shingo-kun mỉm cười trả lời.

「M-Mình thuộc Câu lạc bộ Game.」

「Câu lạc bộ Game!? Game là…… video game ấy hả?」

「Đúng rồi.」

Thật luôn…… Trường này cho phép mang game vào đường đường chính chính sao? Tôi đã nghĩ phụ kiện với màu tóc là tự do lắm rồi, ai ngờ đến mức này cũng được phép……

Thấy tôi kinh ngạc trước sự tự do quá mức của Học viện Vương Tinh, Shingo-kun giải thích lý do.

「T-Tất nhiên là trong giờ học thì không được chơi, nhưng giờ nghỉ giải lao thì được phép dùng cả game và điện thoại. Nếu là trường cấp ba bình thường chắc sẽ bị cấm nghiêm ngặt lắm nhỉ. Nhưng mà, dù được cho phép tự do đến thế, nhưng không có ai nghịch điện thoại hay chơi game trong giờ học cả, chính vì thế nên dù là trường cấp ba nhưng những thứ như Câu lạc bộ Game mới được cho phép đấy.」

「Hảaa……」

Tôi chỉ biết thở dài thán phục.

Tóm lại, ngôi trường này tin tưởng học sinh nên mới cho phép dùng điện thoại và game.

Nhưng điều tuyệt vời hơn cả là các học sinh cũng nỗ lực để không phản bội lại lòng tin đó. Có những chuyện như thế này tồn tại sao.

Ngoài ra tôi còn được nghe nhiều chuyện đáng ngạc nhiên khác, và đã có một bữa trưa vô cùng trọn vẹn.

Sau bữa trưa, tôi cũng nói chuyện với nhiều người khác ngoài nhóm Ryo, ai cũng nhìn thẳng vào tôi.

Trước đây chưa từng có ai đoái hoài đến tôi, vậy mà học sinh trường này lại đối xử với tôi như một con người bình đẳng.

Có lẽ một phần là do ngoại hình tôi đã khác trước, nhưng hơn thế nữa, tôi cảm thấy rất vui vì mọi người công nhận tôi và nhìn vào nội tâm của tôi.

***

Tan học, tôi đến phòng Chủ tịch và nói chuyện với chú Hojo Tsukasa.

「Sao rồi, cháu thấy thế nào? Về ngôi trường này ấy.」

Thấy Chủ tịch mỉm cười hiền hậu hỏi, tôi thành thật nói ra suy nghĩ của mình.

「……Rất tuyệt vời ạ. Bài giảng dễ hiểu, cơ sở vật chất đầy đủ…… nhưng điều ấn tượng hơn cả là các bạn học sinh trông rất vui vẻ.」

Đúng vậy, học sinh trường này ai cũng tỏa sáng lấp lánh.

Ở ngôi trường tôi đang học hiện tại, ai cũng trải qua một ngày một cách nhàm chán.

Ngay cả những học sinh đang tận hưởng thanh xuân trong câu lạc bộ, thì trong giờ học ban ngày hay giờ nghỉ cũng luôn miệng than 「Chán quá」, 「Muốn về」.

Nhưng từ lúc đến trường này hôm nay, tôi chưa nghe thấy từ đó lần nào.

Không, chắc chắn không phải là tuyệt đối không ai nói, nhưng ít nhất tôi chưa nghe thấy.

Ai cũng vui vẻ, tận hưởng ngôi trường này từ tận đáy lòng.

Tôi đã cảm nhận sâu sắc điều đó qua buổi trải nghiệm hôm nay.

……Hơn nữa, một kẻ từng bị bắt nạt như tôi, lại được mọi người đón nhận và công nhận.

Điều đó thực sự khiến tôi hạnh phúc.

Không chỉ mọi người sống vui vẻ, mà còn có những người chịu nhìn nhận và quan tâm đến tôi……

Nói thật lòng thì, tôi rất muốn theo học.

Nhưng mà……

Nghe những lời của tôi, Chủ tịch gật đầu hài lòng.

「Vậy sao. Nghe cháu nói thế ta cũng vui lắm. ……Vậy, ý cháu thế nào? Cháu có muốn theo học tại ngôi trường này không?」

「……Một kẻ như cháu, liệu có được phép theo học không ạ?」

Liệu tôi có đủ giá trị để học tại ngôi trường này không?

Tôi vẫn chưa tìm thấy điều mình giỏi, hay điều gì đáng tự hào.

So với một đứa chẳng biết gì như tôi, thì những đứa trẻ tốt hơn……

Đang nghĩ vậy, Chủ tịch nhẹ nhàng nói như thể đọc được tâm can tôi.

「Yuuya-kun. Giá trị của cháu là do cháu quyết định, và cũng có thể do người khác quyết định.」

「Dạ?」

「Và hiện tại cháu đang tự hỏi liệu mình có đủ giá trị để học tại ngôi trường này không…… đúng chứ?」

「…………Vâng.」

Tôi ngập ngừng một chút rồi trả lời.

「Nhưng ta thì nghĩ rằng cháu có đủ giá trị để học tại ngôi trường này đấy.」

「A……」

Nghe câu nói đó, tôi nhìn thẳng vào Chủ tịch.

「Không sao đâu. Nếu bản thân cháu muốn tìm ra giá trị, mà chưa tìm thấy…… thì hãy tìm nó ở ngôi trường này. Cháu vẫn còn thời gian mà.」

「────」

Lời của Chủ tịch nhẹ nhàng đi vào tim tôi.

Và rồi────.

「Dạ…… Tuy cháu còn nhiều thiếu sót, nhưng nếu được thì xin hãy cho phép cháu theo học tại ngôi trường này ạ.」

「Tất nhiên rồi! Chúng ta chào đón cháu.」

Vậy là tôi chính thức sẽ theo học tại Học viện Vương Tinh này.

***

「Cháu xin phép ạ.」

「Vất vả cho cháu rồi.」

「Ơ?」

Nhận đồng phục xong và bước ra khỏi phòng Chủ tịch, tôi thấy bóng dáng Kaori đang cầm cặp đứng đó.

「Có vẻ như anh sẽ theo học tại ngôi trường này nhỉ.」

「……Anh vẫn chưa tự tin vào bản thân lắm, nhưng anh đã nghĩ là mình muốn học ở đây.」

「Nếu anh nghĩ như vậy thì em và cha không còn gì vui hơn ạ.」

Thấy Kaori mỉm cười dịu dàng như vậy, tôi bỗng thấy ngượng ngùng nên đổi chủ đề.

「À, nhắc mới nhớ, sao em lại ở đây? A, em có việc cần gặp Chủ tịch hả?」

「Không ạ, em có việc cần gặp Yuuya-san.」

「G-Gặp anh á?」

Câu trả lời không ngờ tới khiến tôi ngạc nhiên.

Việc cần gặp tôi…… rốt cuộc là gì nhỉ?

「『Học viện Vương Tinh』 này ngược hướng với trường cấp ba Yuuya-san đang học đúng không ạ?」

「Hả? À, ừ……」

「Vậy thì chắc anh không rành khu vực quanh trường này lắm nhỉ?」

……Đúng là do ngoại hình nên tôi chẳng mấy khi đi chơi đâu cả.

Đồ dùng cần thiết thì cơ bản cũng chỉ mua trên đường đi học về.

Cũng vì thế mà tôi hầu như chưa bao giờ đi về hướng ngược lại với trường đang học.

「N-Nhân dịp này, em nghĩ mình có thể hướng dẫn anh tham quan khu vực xung quanh…… V-Với lại! Em cũng muốn cảm ơn anh với tư cách cá nhân nữa!」

「K-Không cần đâu! Anh đã nhận được lời cảm ơn đàng hoàng rồi, hơn nữa việc được cho phép đi học ở trường này đã là quá đủ rồi……」

Thật sự, tôi đã được đối đãi tốt đến mức không thể hơn được nữa.

Nhận thêm gì nữa thì……

Đang suy nghĩ, Kaori ngẫm nghĩ một chút rồi lại mở lời.

「……Vậy, nếu là vì em muốn đi chơi cùng Yuuya-san…… thì có được không ạ?」

「Hả?」

「Nói ra thì xấu hổ, nhưng em chưa có cơ hội đi chơi với con trai bao giờ……」

「Hảaa!? Tại sao chứ?」

「Cũng là chuyện bất khả kháng thôi ạ, do gia đình em và công việc của cha, nên mọi người có phần e ngại…… Nhưng nếu là Yuuya-san, người đầu tiên em trở nên thân thiết thì em nghĩ là được……」

Kaori nói với vẻ buồn bã.

Ra là vậy…… Tôi cứ nghĩ làm người giàu sướng lắm, nhưng quả nhiên họ cũng có những nỗi niềm mà chúng tôi không hiểu được.

Kaori nhìn tôi với vẻ lo lắng. Nhìn dáng vẻ đó, cái suy nghĩ tự tiện áp đặt rằng cô ấy là sự tồn tại ở một chiều không gian khác trong tôi bỗng chốc tan biến. Quả nhiên cô ấy cũng là con người giống mình thôi.

Tôi cũng ngượng ngùng thú nhận với Kaori.

「À ừm…… Anh cũng xấu hổ lắm, nhưng anh chưa từng đi chơi với con gái bao giờ……」

「Dạ?」

「Nên là, nếu em không chê một người như anh…… thì dẫn anh đi nhé?」

「……Vâng! Quanh trường có nhiều món ngon lắm, chúng ta đi ngay thôi nào!」

Thấy đôi mắt Kaori sáng lấp lánh, tôi cũng cảm thấy vui lây.

***

「Nghe nói sau giờ học mọi người hay tụ tập ở các quán cà phê hay quán ăn quanh đây đấy ạ?」

「Oa……!」

Dọc theo con đường rộng lớn trải dài thẳng tắp là vô số cửa hàng san sát nhau. Nơi này cấm xe cộ, và không chỉ học sinh 『Học viện Vương Tinh』, tôi còn thấy rất nhiều học sinh trường khác. Giữa đường có những hàng cây và cột đèn đường đứng cách đều nhau.

「Không ngờ lại có một nơi sành điệu thế này……」

「Vâng. Cũng có những quán thỉnh thoảng được lên tivi phỏng vấn nữa đấy ạ.」

Ra thế, có vẻ nhiều quán được các bạn nữ trẻ yêu thích ha.

Vừa ngắm nhìn các cửa hàng xung quanh, tôi chợt hỏi điều mình thắc mắc.

「Nhắc mới nhớ…… Sao Kaori nhận ra anh hay vậy?」

「Dạ?」

「Tự mình nói ra thì hơi kỳ, nhưng anh nghĩ ngoại hình của anh khác xa so với lúc bị bọn côn đồ đánh tơi tả mà……」

「Vậy sao ạ? Nhưng ánh mắt của anh vẫn giống hệt lúc cứu em nên em nhận ra ngay mà?」

「Hả, mắt á?」

「Vâng.」

Tôi ngạc nhiên khi thấy Kaori khẳng định chắc nịch với nụ cười trên môi.

「Ngoại hình của Yuuya-san đúng là có thay đổi, nhưng đôi mắt thẳng thắn và dịu dàng đó thì không đổi chút nào. Vì thế nên em nhận ra Yuuya-san ngay lập tức.」

Đôi mắt thẳng thắn và dịu dàng…… Tôi không biết mình có đôi mắt như thế không, nhưng với Kaori thì có vẻ là vậy.

Dù ngoại hình tôi thay đổi đến mức kinh ngạc, nhưng với Kaori, việc ánh mắt tôi không thay đổi dường như còn quan trọng hơn sự thay đổi đó.

Lời của Kaori như đang nhìn vào chính con người tôi, khiến tôi vô cùng hạnh phúc.

Hai đứa vừa đi vừa nói chuyện thì Kaori phát hiện ra thứ gì đó.

「Yuuya-san, mình vào kia đi ạ!?」

「Hửm?」

Theo hướng tay Kaori chỉ, một nữ sinh cấp ba đang ăn bánh crepe trông rất ngon lành.

「Tiệm bánh crepe hả?」

「Vâng! Bánh crepe ở đó được đồn là ngon lắm, nên em muốn ăn thử một lần! Mình đi thôi!」

「Ơ? Oái!」

Kaori, người trông rất vui vẻ từ khi đến đây, bất ngờ nắm lấy tay tôi kéo về phía tiệm bánh crepe.

Có lẽ vì lời đồn bánh ngon nên có khá đông người đang xếp hàng.

「N-Này! Nhìn đằng kia kìa!」

「Hả? Oa! Đẹp trai quá vậy! Đi một mình hả ta?」

「Làm gì có chuyện đó! Nhìn kìa, bên cạnh có một cô gái siêu xinh đẹp luôn đó.」

「A, thật luôn. Cặp đôi trai tài gái sắc à... Ghen tị quá đi mất!」

「Chuẩn luôn. Bạn nữ thì trông thanh thuần, bạn nam thì cực ngầu...」

「Chà... Ghen tị thì có ghen tị nhưng cảm giác được rửa mắt nhiều hơn.」

Vì là cửa hàng đồ ngọt nên người xếp hàng đa số là phụ nữ.

C-Con trai xếp hàng cũng đâu có lạ lắm đâu nhỉ? Mấy chuyện này làm mình bất an ghê gớm.

Trong khi tôi đang xếp hàng với cõi lòng nơm nớp lo sợ, Kaori chợt nhận ra điều gì đó.

「A... Aaa!? X-Xin, xin lỗi cậu! Mình lỡ tay...」

「Hả? A... Aaa! Tớ mới là người phải xin lỗi!」

Cả hai đỏ bừng mặt, vội vàng buông tay nhau ra.

Cả tôi và Kaori đều hoàn toàn vô thức nắm lấy tay nhau, nên giờ đột nhiên thấy xấu hổ kinh khủng.

Những người xung quanh đều đang nhìn chằm chằm vào bộ dạng đó của chúng tôi.

「...Này.」

「...Gì?」

「Hai người kia, không phải là quá đáng yêu sao?」

「...Siêu đồng ý.」

「「Cưng xỉu luôn á.」」

N-Nắm tay con gái... Ư... Xấu hổ chết mất...

Liệu, liệu mình có bị ghét không nhỉ? Có ổn không đây?

Trước đây, chỉ cần tay tôi hơi chạm nhẹ vào thôi là người ta đã tỏ ra ghê tởm hết mức có thể, thậm chí những đồ vật tôi chạm vào cũng bị coi như rác rưởi bẩn thỉu. A, nhớ lại thôi mà muốn khóc rồi.

Tôi rụt rè nhìn sang phía Kaori, thấy cô ấy đang đỏ bừng mặt và nhìn chằm chằm vào bàn tay mình.

「M-Mình... Ngoài cha ra thì đây là lần đầu tiên mình nắm tay con trai đấy...」

「...」

Gàoooooooooooo! Xấu hổ quá đi mấtttttttt!

Tôi phải vận hết công suất cơ mặt để giữ vẻ lạnh lùng (poker face). Không làm thế thì tôi quằn quại đến chết mất!

Dù trong lòng đang gào thét dữ dội, nhưng có vẻ như tôi không bị ghét, điều này làm tôi an tâm từ tận đáy lòng.

...Quả nhiên, Kaori hiền thật đấy. Xin lỗi vì người đầu tiên nắm tay cậu lại là đứa như tớ nhé.

Trong lúc đó thì cũng đến lượt chúng tôi, nên tôi nhìn vào thực đơn.

「Ồ, có nhiều loại ghê...」

「Cái nào trông cũng ngon hết á! Làm mình phân vân quá...」

Kaori có vẻ khá đắn đo, nhưng cuối cùng cô ấy chọn bánh crepe dâu tây kem tươi, còn tôi chọn bánh crepe việt quất kem tươi.

Trên đường có đặt vài chiếc ghế dài để nghỉ ngơi, thấy một cái còn trống nên chúng tôi ngồi xuống đó.

Nhắc mới nhớ... hình như đây là lần đầu tiên tôi ăn bánh crepe.

Tôi biết tên và hình dáng của nó, nhưng chưa bao giờ có cơ hội ăn thử. Cũng vì không có tiền nên không thể mua được.

Cắn thử một miếng, chúng tôi bất giác nhìn nhau.

「「Ngon quá!」」

Vị chua của việt quất và vị ngọt của kem tươi hòa quyện một cách tuyệt diệu, lớp vỏ bánh mềm mại nhẹ nhàng bao bọc lấy tất cả... Ừm, hèn gì con gái lại thích đồ ngọt đến thế. Tôi cũng thích rồi đấy.

Nhưng nếu cứ đà này mà ăn tiếp thì có khi tôi lại béo lên như trước kia mất, phải cẩn thận mới được.

「Hạnh phúc quá... Quả nhiên đồ ngọt là tuyệt nhất.」

「Đúng thật. Ngon thế này làm tớ muốn thử hết tất cả các vị luôn ấy.」

Nếu có cơ hội quay lại lần sau, tôi sẽ gọi vị khác.

Trong lúc tôi đang quyết tâm như vậy, Kaori mỉm cười và đưa chiếc bánh crepe dâu tây về phía tôi.

「Cậu có muốn thử một miếng không?」

「Hả!?」

M-Một miếng... Thế này chẳng phải hoàn toàn là gián tiếp hôn sao!?

Trái ngược với sự hoảng loạn của tôi, Kaori vẫn tỏ ra bình thản và nhẹ nhàng đưa chiếc bánh crepe đến miệng tôi.

「Nè, ngon lắm đó!」

「Ưm!?」

Theo phản xạ, tôi đã ăn mất rồi...

「Thế nào?」

「...Ngon lắm.」

Mặt tôi nóng bừng không chịu nổi, thú thật là trong tình huống này tôi chẳng cảm nhận được vị gì sất...

Trong khi tôi đang cứng đờ người nhai miếng bánh crepe dâu tây, Kaori dường như cũng nhận ra chuyện gián tiếp hôn.

「~~!」

Kaori nhìn chiếc bánh crepe của mình, mặt đỏ bừng trong nháy mắt và hét lên một tiếng không thành lời.

Lần này thì bị ghét thật rồi sao?

Nghĩ vậy, tôi nhìn sang Kaori, cô ấy nhận ra ánh mắt của tôi liền lấy chiếc bánh crepe làm khiên che mặt đi.

「X-Xin lỗi... Bây giờ mình xấu hổ quá, không dám nhìn mặt Yuuya-san...」

「À ừm... Tớ mới là người phải xin lỗi. Cậu thấy khó chịu lắm hả?」

「K-Không! Tuyệt đối không có chuyện khó chịu đâu nhưng mà... cái đó... gi-gi-gián tiếp hôn... chuyện đó... ư...」

Chà, may quá. Làm cô ấy xấu hổ thì tôi thấy có lỗi thật, nhưng may là không bị ghét...

Lại một lần nữa an tâm từ tận đáy lòng, nhưng có vẻ tôi vẫn còn đang bối rối nên đã lỡ miệng nói ra một điều không tưởng.

「À ừm... Đ-Đúng rồi! Kaori có muốn ăn thử của tớ không? ...A.」

「Hả!?」

Mày đang làm cái quái gì thế hả, tôi ơi...!

Vừa mới trải qua chuyện xấu hổ như thế xong mà tôi lại nói cái gì vậy...!

Nh-Nhưng mà, được Kaori chia cho rồi, thật tâm tôi cũng muốn đáp lễ lại...!

Trong lúc tôi đang chết lặng vì lời mình vừa thốt ra, Kaori mặt đỏ đến mức không thể đỏ hơn được nữa, cúi gằm mặt xuống và trả lời lí nhí.

「...M... Mình ăn...」

「...」

────Chuyện sau đó, tôi không nhớ rõ lắm.

Cả tôi và Kaori sau khi ăn xong bánh crepe đều căng thẳng suốt buổi, đầu óc cứ lâng lâng.

Cuối cùng, tôi được chiếc xe đến đón Kaori cho đi nhờ và đưa về tận nhà, nhưng mà... ngay cả ở trong xe, chúng tôi cũng không dám nhìn mặt nhau để nói chuyện đàng hoàng.

Người phụ nữ mặc đồ quản gia đi cùng Kaori lúc mời tôi vào 『Học viện Vương Tinh』 nhìn bộ dạng đó của chúng tôi bằng ánh mắt ấm áp và dịu dàng đến lạ.

Thậm chí cho đến lúc chúng tôi rời đi, những người xung quanh vẫn nhìn theo với ánh mắt ấm áp và────.

「...Nè?」

「...Gì?」

「...Thanh xuân ghê ha.」

「...Thanh xuân thật đấy.」

「Đáng yêu quá đi.」

「Đáng yêu thật.」

「「Haizz... Cưng xỉu luôn à~」」

────Chúng tôi đã không hề nhận ra những cuộc trò chuyện như thế đang diễn ra.

***

Hôm qua sau buổi nhập học thử, tôi đã đi chơi với Kaori, nhưng hôm nay tôi vẫn chưa chính thức đi học ở 『Học viện Vương Tinh』. Mặt khác, thủ tục ở trường cấp ba cũ đã hoàn tất nên tôi đang được nghỉ.

Thế nên, vì dạo này không đi sang dị giới được, tôi quyết định sang đó sau một thời gian vắng bóng.

「Cũng không có gì thay đổi lắm nhỉ...」

Dù đã lâu mới quay lại, nhưng ngôi nhà và khu vườn ở dị giới không có biến đổi gì đặc biệt.

Nhân tiện, để hoạt động ở dị giới, tôi mặc một bộ áo giáp [Huyết Chiến Quỷ] bên ngoài áo sơ mi và quần làm từ Lụa Hoàng Gia.

Dự định hôm nay của tôi là đi sâu vào trong rừng, nơi mà tôi chưa khám phá nhiều.

Vì thế, tôi đã chuẩn bị đầy đủ thuốc hồi phục.

「Dù có lạc đường thì cũng yên tâm vì có kỹ năng 【Bản Đồ】 rồi.」

Tôi cảnh giác bước ra khỏi hàng rào của ngôi nhà và bắt đầu thám hiểm khu rừng.

Hướng mà tôi khám phá trước đây là đi thẳng ra khỏi hàng rào.

Do đó, lần này tôi sẽ khám phá phía sau ngôi nhà. Vì hướng tôi đi trước đây có cô gái và đám binh lính kia, nên chắc hướng đó dẫn ra ngoài khu rừng.

Thực tế, hướng tôi đang đi bây giờ rừng cây càng lúc càng rậm rạp u tối hơn.

Không chỉ dùng kỹ năng 【Cảm Nhận Hiện Diện】, bản thân tôi cũng cảnh giác cao độ khi tiến bước, và rồi tôi nhận ra phản ứng của một sinh vật.

Tôi kích hoạt kỹ năng 【Đồng Hóa】, nín thở tiến lại gần phản ứng đó, và thấy một con gấu khổng lồ đang ăn thịt một con quái vật nào đó mà nó vừa giết.

Con gấu có bộ lông đỏ thẫm, trên trán mọc ra ba chiếc sừng hung ác.

Ngoài ra, nó còn có bộ hàm và răng nanh dễ dàng nghiền nát xương thịt của sinh vật vừa bị giết.

Về kích thước, nó to hơn tôi cả một vòng.

Tôi kích hoạt kỹ năng 【Thẩm Định】.

【Ác Hùng (Devil Bear)】

Cấp độ: 450

Ma lực: 4500

Tấn công: 10500

Phòng thủ: 6000

Nhanh nhẹn: 2000

Trí lực: 3500

Vận may: 500

Cuối cùng chỉ số của đối thủ cũng đã vượt qua mốc 10.000 rồi.

So sánh chỉ số của Ác Hùng và tôi, thì tôi cân bằng hơn, nhưng sức tấn công hơn 10.000 kia quả thực rất phiền phức.

...Giết được không?

Ở Nhật Bản hòa bình thì không thể tưởng tượng nổi, nhưng từ khi đến thế giới này, tôi đã hình thành lối tư duy nguy hiểm như vậy.

Tuy nhiên, vì tôi cho rằng điều đó là cần thiết để sống sót ở thế giới này, nên tôi không thấy lối tư duy đó đáng sợ. Bình thường khi ở Trái Đất tôi cũng không nghĩ thế, nên có lẽ đây là cảm xúc chỉ dành riêng cho dị giới.

Cuối cùng, tôi quyết định tấn công con Ác Hùng.

Đằng nào thì sớm muộn gì cũng phải chiến đấu với nó, hơn nữa hiện tại tôi chưa biết quái vật ở sâu trong rừng mạnh đến mức nào, cũng không biết vị trí của Ác Hùng trong chuỗi thức ăn ra sao, nên tôi muốn lấy nó làm tiêu chuẩn đo lường sức mạnh quái vật ở đây.

Tôi lập tức lấy 【Vô Cung】 ra từ 【Hộp Đồ】.

【Vô Cung】 là cây cung không có hình dạng. Tức là, mắt thường không thể nhìn thấy nó.

Tuy nhiên, tôi vẫn cảm nhận rõ ràng mình đang cầm cây cung.

Hơn nữa, đáp lại ý chí của tôi, những mũi tên vô hình cũng được tạo ra.

Cứ thế nín thở, tôi lắp mũi tên vô hình lên cung, lặng lẽ nhắm vào con Ác Hùng.

Và rồi────.

「────Hự!」

「!? G, Gàooooooooooo!」

Mũi tên vô hình cắm phập vào mắt trái của Ác Hùng.

Bị tấn công bất ngờ, con Ác Hùng gầm lên vì kinh ngạc và đau đớn tột độ.

Nhưng, đúng là quái vật vùng sâu, nó ngay lập tức xác định vị trí của tôi từ hướng mũi tên bay tới dù tôi chưa hề lộ diện, và trừng mắt nhìn tôi dữ dội.

「Cung tên đến đây là hết... Vậy thì, tiếp theo là cái này!」

Tôi lấy ra cây 【Tuyệt Thương】 mà mình hay dùng nhất, lao nhanh về phía Ác Hùng và tung ra một đòn sắc bén.

「Hự!」

「Gàooooooo!」

「!」

Tuy nhiên, con Ác Hùng dùng bộ móng vuốt cường tráng của nó để đánh trực diện với 【Tuyệt Thương】.

Kết quả là, bị áp đảo bởi sức tấn công của Ác Hùng, tôi bị thổi bay một cách dễ dàng.

「Hự!」

Cố gắng điều chỉnh tư thế trên không, tôi tiếp đất và lập tức lùi lại giữ khoảng cách.

Đúng như dự đoán, con Ác Hùng định truy kích, nhưng thấy tôi lùi lại, nó chuyển sang thế cảnh giác.

Hai bên cứ thế gườm nhau, và kẻ động thủ trước là con Ác Hùng.

「Grừ rừ rừ... Gàooooooooooo!」

「Cái gì!?」

Không ngờ, con Ác Hùng phun ra ngọn lửa thiêu đốt từ miệng.

Tôi theo phản xạ lăn người sang một bên để né tránh.

...Cái vừa rồi, nghĩ kiểu gì cũng là ma pháp đúng không?

Vì những quái vật trước đây chưa từng dùng ma pháp, nên tôi đã ngạc nhiên quá mức cần thiết trước ngọn lửa của Ác Hùng.

Tôi cũng muốn dùng được ma pháp giống như con Ác Hùng này hay bọn lính kia quá.

Chắc là cái đó nhỉ. Phải đợi đến năm 30 tuổi mới được hả? Tôi nghĩ mình có tố chất trở thành Đại Pháp Sư đấy chứ... Ơ kìa? Mồ hôi chảy ra từ mắt à...

Vừa nghĩ mấy chuyện vớ vẩn, tôi vừa tính toán lại cách đối phó với ma pháp của Ác Hùng.

Nếu lại gần một cách bất cẩn thì sẽ làm mồi cho ma pháp mất...

Trong lúc tôi đang suy nghĩ, con Ác Hùng liên tục phun lửa, hoặc nén lửa thành cầu rồi bắn ra.

Tôi vặn người né tránh liên tục, nhưng cứ thế này thì sẽ bị bào mòn dần. Ma lực của Ác Hùng cạn trước hay thể lực của tôi cạn trước... Thú thật, đối thủ ở cấp cao hơn, nên tôi cảm giác thể lực của mình sẽ cạn trước.

Vậy thì, quả nhiên chỉ còn cách dùng đòn nhử để đánh lạc hướng nó, rồi hạ gục trong khoảnh khắc đó sao?

Với đứa chưa biết xây dựng chiến thuật như tôi thì chỉ nghĩ ra được mấy cách đơn giản thế thôi.

...Eeei, có nghĩ cũng chẳng được gì! Cứ làm thử thôi!

Quyết tâm xong, tôi lao thẳng về phía con Ác Hùng.

「Gàooo!」

Thấy vậy, con Ác Hùng phun lửa ra như súng phun lửa như muốn nói "đừng hòng lại gần". Này, lỡ cháy rừng thì làm sao hả!

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng may mắn là lửa của Ác Hùng không có vẻ gì là làm cháy cây cối xung quanh, có lẽ đó là loại lửa đặc thù chăng.

Chuyện đó sao cũng được, biết là không thể lại gần vì lửa, tôi giật lùi (backstep) ngay sát phạm vi tấn công của ngọn lửa.

「Gàooo!?」

Trước chuyển động đột ngột của tôi, con Ác Hùng thốt lên một tiếng ngạc nhiên.

Mặc kệ nó, từ tư thế giật lùi, tôi dồn sức ném mạnh cây 【Tuyệt Thương】 về phía con Ác Hùng.

「! Gàooooooooooo!」

Ban đầu nó định dùng lửa bắn hạ, nhưng có vẻ nhận ra điều đó là không thể với đặc tính của 【Tuyệt Thương】, con Ác Hùng định dùng bộ móng vuốt hung ác để chống đỡ.

「Chính là lúc này!」

Không thể bắn hạ bằng lửa mà buộc phải dùng móng vuốt chống đỡ, kết quả là con Ác Hùng phải ngừng phun lửa, tôi không bỏ lỡ khoảnh khắc đó mà lao vào áp sát.

「Gàooo!?」

Thấy tôi lao tới với tốc độ kinh hoàng, con Ác Hùng gầm lên kinh ngạc, nhưng ngay lập tức nó định dùng móng vuốt sắc nhọn để xé xác tôi.

「Haaa...!」

Nếu né tránh và lùi lại lúc này thì sẽ không thể tiếp cận được nữa, nghĩ vậy, tôi tung một cú đá toàn lực vào cánh tay của con Ác Hùng.

「Nhận lấy này!」

「Gàoooooooo!?」

Dậm mạnh xuống đất, nhớ lại nội dung trong cuốn sách mua ở tiệm sách cũ, tôi vận dụng toàn thân dồn hết sức lực vào cú đá đó.

Kết quả là, cánh tay của con Ác Hùng bị cú đá của tôi hất văng, khiến nó mất thăng bằng.

Nhân lúc con Ác Hùng mất thăng bằng và sơ hở, tôi lập tức luồn vào lòng nó.

Trên tay tôi lúc này đang đeo 【Găng Tay Vô Hạn (Mugen no Kote)】.

「Uoooooooooooo!」

Và rồi, tận dụng đà từ cú đá, tôi dồn toàn bộ sức mạnh cơ thể đấm một cú trời giáng vào bụng con Ác Hùng.

「Gàoooooooooooooooooooo!?」

Chỉ một đòn duy nhất.

Nhưng, hiệu ứng của 【Găng Tay Vô Hạn】 đã kích hoạt.

Hiệu ứng đó là, khi tung ra một đòn đánh, đòn tấn công với uy lực tương đương sẽ phát sinh liên tục tại vị trí đó.

Để phòng thủ, chỉ có cách đỡ hoặc phản lại đòn tấn công đó dù chỉ một lần.

Và con Ác Hùng không có cách nào để đỡ đòn tấn công của tôi.

Chuỗi liên hoàn kích áp đảo lặp đi lặp lại vô hạn trên bụng con Ác Hùng, cuối cùng nó vừa hộc máu vừa bị thổi bay, rơi xuống phía sau tôi và tắt thở.

Tôi giơ nắm đấm lên trời ăn mừng chiến thắng, trông cứ như Quyền Vương nào đó vậy.

0a070ed6-817d-4c92-a189-32669f483299.jpg

***

「Nào, vật phẩm rơi ra là...」

Tôi kiểm tra những thứ trông giống nguyên liệu rơi ra sau khi hạ gục con Ác Hùng.

【Hồng Mao Ác Hùng】... Lông của Ác Hùng. Có khả năng kháng lửa, rất ấm nhưng cảm giác sờ vào hơi tệ.

【Thịt Ác Hùng】... Thịt của Ác Hùng. Nướng lên thì dai, nhưng hầm thì rất mềm.

【Huyết Ác Hùng】... Máu của Ác Hùng. Có thể dùng làm nguyên liệu cho ma cụ, nhưng cũng có thể uống trực tiếp. Vị thanh, không hề có mùi tanh của sắt, cũng có thể dùng làm nước dùng cho súp. Uống vào sẽ nhận được khả năng kháng lửa.

「Này, máu mà cũng...」

Vật phẩm thu được là tấm da lông đỏ to sù sụ, đống thịt được gói trong loại cỏ bí ẩn nào đó, và một lượng lớn máu đựng trong cái bình to.

「Cái kháng lửa này thì tôi không rõ lắm... nhưng nếu ăn được thì hôm nào dùng nấu ăn thử xem sao.」

Bình thường nghe đến máu thì người ta sẽ ghê sợ, nhưng tôi thì cứ cái gì ăn được là ăn tất. Vì không có tiền mà.

Kiểm tra hiệu quả xong, tôi ném chúng vào Hộp Đồ rồi nhìn sang những thứ còn lại.

【Đá Ma Thuật: A】... Hạng A. Loại quặng đặc biệt thu được từ quái vật có ma lực.

【Guitar Lửa】... Vật phẩm rơi hiếm (Rare Drop) từ Ác Hùng. Khi chơi cây đàn này, tâm trạng sẽ trở nên hưng phấn và nhiệt huyết. Nếu sử dụng thành thạo, có thể điều khiển được lửa.

「Đá ma thuật thì không nói, nhưng cái đàn guitar này là sao...」

Thực ra tôi cũng hơi ngạc nhiên khi thấy Đá Ma Thuật hạng A.

Cấp độ cao, lại còn biết dùng ma pháp nên tôi cứ tưởng nó phải hạng S cơ, hóa ra chỉ là quái vật hạng A cấp cao thôi à. Cùng hạng với Goblin General.

Nghĩ vậy thì không biết quái vật hạng S là thứ quái thai nào nữa.

「Mà thôi kệ. Cái đàn guitar này còn khó hiểu hơn cả đá ma thuật...」

Tuy bảo là vật phẩm hiếm, nhưng tại sao lại là guitar?

Giá mà là trang sức như cái 【Vòng Cổ Hắc Nguyệt】 rơi ra lúc đánh Slime Địa Ngục thì tốt hơn...

Hơn nữa, tôi... ngoài sáo dọc và kèn phím ra thì chưa từng dùng nhạc cụ nào khác. Tôi đâu có dư dả để chơi nhạc cụ như một sở thích hay giải trí đâu.

Cơ mà, nó ghi là nếu dùng thành thạo thì có thể điều khiển lửa... nghe có vẻ khác với việc sử dụng được ma pháp, rốt cuộc là sao nhỉ?

「...Mà giờ tôi cũng có chút dư dả rồi... hay là ra hiệu sách mua cuốn giáo trình guitar cho người mới bắt đầu về tập thử nhỉ?」

Trước giờ chưa từng có sở thích nào, nhân cơ hội này bắt đầu cái gì đó cũng hay.

Đang nghĩ vậy thì bất chợt một thông báo hiện ra trước mắt.

『Đã thăng cấp』

「Ồ, lên cấp rồi.」

Quả nhiên chiến đấu với đối thủ trên cơ thì dễ lên cấp thật. Đổi lại thì cũng nguy hiểm vô cùng.

Tôi lập tức hiển thị bảng chỉ số của mình.

【Tenjou Yuuya】

Nghề nghiệp: Không

Cấp độ: 235

Ma lực: 5900

Tấn công: 7900

Phòng thủ: 7900

Nhanh nhẹn: 7900

Trí lực: 5400

Vận may: 8400

BP: 200

Kỹ năng: 《Thẩm Định》《Nhẫn Nại》《Hộp Đồ》《Hiểu Ngôn Ngữ》《Chân Võ Thuật: 7》《Cảm Nhận Hiện Diện》《Đọc Nhanh》《Nấu Ăn: 5》《Bản Đồ》《Nhìn Thấu》《Khám Phá Điểm Yếu》《Đồng Hóa》

Danh hiệu: 《Chủ Nhân Cánh Cửa》《Chủ Nhân Ngôi Nhà》《Người Dị Giới》《Người Đầu Tiên Đến Dị Giới》

「Tăng tận 2 cấp liền.」

Không chỉ cấp độ của bản thân, mà cấp độ của 【Chân Võ Thuật】 cũng tăng. Khởi đầu thuận lợi ghê.

Tạm thời, BP không có nhiều lắm nên tôi cộng hết vào Vận may, nâng lên thành 8600.

「Được rồi, vậy thì đi tiếp thêm chút nữa nào.」

Kiểm tra xong xuôi mọi thứ, tôi lại tiếp tục bước sâu vào trong rừng.

***

Trong lúc Yuuya đang thám hiểm khu rừng, thì ở giới giải trí Trái Đất đang xảy ra một chuyện lớn.

「Này, xem bức ảnh đó chưa!?」

「Xem rồi xem rồi! Cái ảnh chụp chung với Miu-chan đúng không?」

「Cậu con trai đó là ai vậy? Thuộc công ty quản lý nào?」

「Cái đó hoàn toàn không biết luôn...」

Tại công ty quản lý của Miu, người mẫu đã chụp ảnh cùng Yuuya ở trung tâm thương mại, mọi người đang bàn tán xôn xao về một chủ đề.

Mạng lưới thông tin của giới giải trí không thể xem thường, không chỉ công ty của Miu mà các công ty khác cũng đang lan truyền câu chuyện về chàng trai chụp cùng Miu... tức là Yuuya.

Dù mới chỉ trôi qua một thời gian ngắn kể từ buổi chụp hình.

Đó là bởi vì không chỉ là ảnh của người mẫu đang bắt đầu nổi tiếng như Miu, mà nhiếp ảnh gia thực hiện bộ ảnh, Hikaru, cũng là một nhân vật siêu nổi tiếng trong giới giải trí.

「Này, điều tra về cậu con trai đó đi!」

「Tên là gì!?」

「Mấy tay săn đầu người đang làm cái gì thế hả!?」

「Công ty chúng ta nhất định phải tóm được cậu ta!」

Nhiều công ty thời trang bắt đầu hành động để chiêu mộ Yuuya.

Tuy nhiên, dù các công ty có hỏi Miu về tên của Yuuya, cô vẫn giữ kín vì đó là thông tin cá nhân và giả vờ không biết. Nhiếp ảnh gia Hikaru cũng là một người hiếm hoi không quan tâm đến toan tính của các công ty, và cũng vì lý do giống Miu nên anh không tiết lộ tên Yuuya.

Vì thế, tên của Yuuya không bị các công ty biết được.

Quyết định này rốt cuộc là tốt hay xấu, cả Miu, Hikaru và chính Yuuya đều không biết.

Nhưng, cả Miu và Hikaru đều hành động vì nghĩ cho Yuuya, còn bản thân Yuuya thì nằm mơ cũng không ngờ mình đang là chủ đề bàn tán, nên cũng chẳng liên quan lắm.

Hơn nữa, Yuuya hiện tại đang có xu hướng sống khép kín.

Cậu chỉ ra ngoài khi hết nhu yếu phẩm hoặc đi học, mà nhu yếu phẩm thì vừa mới bổ sung gần đây, nên việc bắt gặp cậu càng khó hơn.

Yuuya lúc này đang cảm thấy việc sống ở dị giới vui hơn bất cứ thứ gì, nên trừ khi có chuyện gì quan trọng, cậu sẽ không ngừng việc thám hiểm dị giới.

────Tuy nhiên, việc Yuuya bị xã hội biết đến chỉ còn là vấn đề thời gian.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!