Sở Hữu Kỹ Năng Bá Đạo Ở Dị Giới, Tôi Vô Song Tại Thế Giới Thực

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tình yêu bắt đầu từ bây giờ

(Đang ra)

Tình yêu bắt đầu từ bây giờ

历史的幽灵_Theghostofhistory

Phương Nguyệt liếm môi, trong đôi mắt đỏ như máu không biết từ lúc nào đã hiện lên một trái tim đầy dục vọng.

1 3

Slayers Đặc Biệt

(Đang ra)

Slayers Đặc Biệt

Hajime Kanzaka

Tuyển tập các truyện ngắn xoay quanh thế giới Slayers.

36 1544

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

12 2

Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

(Đang ra)

Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

Rocket Shokai

Nhưng khi Zairo Forbarz—thành viên Đơn vị Dũng giả Trừng phạt 9004, kẻ mang tội danh "Kẻ giết Nữ thần"—buộc phải lập khế ước với một Nữ thần mới vừa bị đánh thức, định mệnh trớ trêu của họ bắt đầu. Li

131 1134

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

220 1112

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

42 1254

Tập 01 - Chương 4: Bước Ngoặt Cuộc Đời

Chương 4: Bước Ngoặt Cuộc Đời

Hôm nay cuối cùng cũng là Lễ nhập học cấp ba.

Rốt cuộc thì cả kỳ nghỉ này, tôi chỉ cắm đầu vào việc thu thập vật phẩm rơi ra từ quái vật ở dị giới, nên chẳng đi phỏng vấn làm thêm chỗ nào cả.

Thậm chí, vì ngôi nhà ở dị giới có thể tự cung tự cấp nên tôi cũng gần như chẳng bước chân ra khỏi nhà.

Mà, cũng may là nhờ liên tục quy đổi vật phẩm rơi ra thành tiền mặt, nên số tiền tôi đang nắm trong tay nhiều đến mức đáng sợ... Thật sự đáng sợ đến nỗi tôi không dám tùy tiện lấy ra từ [Hộp Đồ].

Về bảng chỉ số của tôi, hiện tại nó trông như thế này.

┌─────────────────────────────────────────────┐

│ 【Tenjou Yuuya】

│ Nghề nghiệp: Không, Cấp độ: 233

│ Ma lực: 5880, Tấn công: 7880, Phòng thủ: 7880

│ Nhanh nhẹn: 7880, Trí lực: 5380, May mắn: 8380

│ BP: 0

│ Kỹ năng: [Thẩm Định], [Nhẫn Nại], [Hộp Đồ], [Thông Hiểu Ngôn Ngữ],

│ [Chân Võ Thuật: 6], [Phát Hiện Khí Tức], [Đọc Nhanh], [Nấu Ăn: 5],

│ [Bản Đồ], [Nhìn Thấu], [Khám Phá Điểm Yếu], [Đồng Hóa]

│ Danh hiệu: [Chủ Nhân Cánh Cửa], [Chủ Nhân Ngôi Nhà], [Người Dị Giới],

│ [Người Đầu Tiên Đến Dị Giới]

└─────────────────────────────────────────────┘

Cấp độ của tôi đã tăng lên, bao gồm cả các kỹ năng. Riêng với [Chân Võ Thuật], tôi có thể thực hiện những động tác nhẹ tựa lông hồng cứ như trong truyện tranh vậy, nghĩ đến là chỉ biết cười trừ.

Nội dung mấy cuốn sách tôi mua để phục vụ cho [Chân Võ Thuật] giờ cũng đã có thể áp dụng vào thực chiến rồi.

Cơ mà, tôi vẫn chưa dùng được ma pháp.

Nhân tiện nói về vật phẩm rơi ra từ Tướng Quân Goblin, vì [Ma Thạch] thu được là hạng A, nên tôi biết nó là quái vật cấp A. Ngoài cái đó ra thì tôi không nhận được vật phẩm nào quá đặc biệt. Nhưng mà viên ma thạch hạng A bán được tới 5 triệu yên, làm tôi suýt chút nữa thì rụng rời cả chân tay vì sốc.

Dù có hồi tưởng lại bao nhiêu đi nữa thì thời gian cũng chẳng quay trở lại, chưa kể lễ nhập học đã ở ngay trước mắt rồi.

"Haizz... Chán nản thật..."

Tuy nhiên, với tôi thì nghỉ học không phải là một lựa chọn. Hơn nữa lại còn là lễ nhập học.

Dù trong giờ học có bị quấy rối đến mức nào, thì tôi cũng đã đóng tiền để đi học, và quan trọng hơn hết, nếu không cố gắng học tập thì tôi sẽ chẳng thấy được tương lai của mình đâu cả.

"...Ừm, đi thôi."

Dù có cố gắng tự vực dậy tinh thần đến đâu, rốt cuộc cảm giác chán nản vẫn không thay đổi. Tôi khoác lên mình bộ đồng phục mới mua lại, rời khỏi nhà với tâm trạng nặng trĩu.

***

...Ừm, chuyện gì thế này?

"N-Nè, người kia..."

"Học sinh chuyển trường hả?"

"Oa... chân dài vãi..."

"M-Mà khoan, không phải là quá mức đẹp trai rồi sao?"

"Người mẫu nào à?"

"Không, nhưng tớ chưa từng thấy soái ca nào khủng khiếp như thế..."

Từ lúc rời nhà và đi đến trường với tâm trạng u ám, tôi có cảm giác mình đang bị nhìn chằm chằm rất nhiều, nếu không phải do tôi quá tự ý thức.

Không hiểu lý do là gì, nhưng tôi không có cái sở thích quái đản là sung sướng khi bị người khác soi mói, nên tôi cảm thấy cực kỳ không thoải mái.

Không, trước đây tôi cũng hay bị nhìn bằng ánh mắt khinh miệt, nên việc bị nhìn thì không có gì thay đổi... nhưng không hiểu sao, tôi cảm giác loại ánh nhìn này có chút khác biệt. Rốt cuộc là cái gì vậy?

Thêm nữa, nếu là mọi khi thì ngay cả trên đường đi học tôi cũng bị trêu chọc, ngày nào tệ hơn thì bị đấm đá túi bụi hoặc bị trấn lột tiền, nhưng hôm nay lại chẳng có ai kiếm chuyện cả.

Cứ thế, tôi đến trường mà vẫn chẳng hiểu lý do tại sao.

Ở lối vào có dán danh sách phân lớp, đám đông chen chúc khiến tôi mãi không lại gần được. Nhưng khi có ai đó nhận ra tôi và tỏ vẻ ngạc nhiên, sự ngạc nhiên đó dường như lây lan ra cả đám đông. Chẳng mấy chốc, xung quanh tôi không còn một bóng người. Tôi có phải là Moses đâu mà rẽ nước được chứ.

Dù sao thì, nếu mọi người đã tự động tránh đường thì tôi cũng phải tận dụng thôi. Tôi xem tờ danh sách và thấy trong lớp mình có tên của Araki, kẻ cầm đầu nhóm bắt nạt.

Dù biết là cùng trường cấp hai lên, tôi đã nghĩ kiểu gì cũng sẽ khác lớp chứ... Aaa... Ghét thật đấy...

Không thể xua tan được tâm trạng u ám, tôi rời khỏi sảnh và đi thẳng đến nhà thể chất.

Theo lịch trình, sau khi dự lễ nhập học ở nhà thể chất, chúng tôi sẽ di chuyển về lớp học mới.

Khi đến nhà thể chất, nơi tổ chức lễ nhập học, tôi vẫn nhận được những ánh nhìn kỳ lạ từ xung quanh, nhưng lạ lùng thay là không ai đến gây sự, và buổi lễ kết thúc một cách êm đẹp.

Không, đáng lẽ thế mới là bình thường chứ.

Gác chuyện đó sang một bên, sau khi lễ nhập học kết thúc, chúng tôi sẽ về lớp mới nghe giải thích về trường cấp ba, nghỉ trưa, rồi sinh hoạt chủ nhiệm và tan trường.

Vừa hình dung lịch trình hôm nay vừa bước đến gần lớp học mới, tâm trạng chán nản của tôi ngày càng tăng lên.

Haizz... Ghét thật...

Bước vào lớp, đúng như dự đoán, tôi nhận được những ánh nhìn khó hiểu. Tôi cố gắng không bận tâm đến chúng và ngồi vào một chỗ trống.

Vừa mới ngồi xuống chưa được bao lâu, Araki đột nhiên lên tiếng gọi.

"Ê."

"Hả!? C-Có chuyện gì thế?"

Tôi rụt rè hỏi lại, Araki nhìn tôi với vẻ ngờ vực.

"Mày là thằng nào? Mặt lạ hoắc. Học sinh chuyển trường à?"

"Hả? À ừm... Tớ là Tenjou Yuuya mà..."

"......................Hả?"

Araki trưng ra cái bộ mặt ngáo ngơ chưa từng thấy.

Nhưng không chỉ riêng Araki, chẳng hiểu sao tất cả mọi người trong lớp đều có biểu cảm y hệt.

"Đừng có đùa tao. Nhìn kiểu gì thì mày cũng đéo thể nào là thằng lợn béo rác rưởi đó được. Mày là học sinh chuyển trường đúng không?"

"K-Không, đã bảo là chính chủ mà..."

"...Không không không không, đéo hiểu cái kiểu gì luôn!?"

Araki hét lên.

Tiếng hét làm tôi giật bắn người, nhưng dường như không chỉ Araki, mà cả lớp đều đang nghĩ như vậy, ai nấy đều mở to mắt hết cỡ.

"Hả? Vậy là sao? Mày... định nói là mày đi phẫu thuật thẩm mỹ đấy à?"

"L-Làm gì có tiền mà làm thế. Trong kỳ nghỉ này tớ đã cố gắng giảm cân thôi."

Thực ra là tôi gầy đi nhờ thăng cấp, nhưng nếu nghĩ đến những trận chiến với quái vật thì nói là "cố gắng" cũng đâu có sai nhỉ?

Dù tôi đã nói sự thật, Araki vẫn giữ nguyên vẻ mặt chết lặng.

Tôi vô thức nhìn quanh, quả nhiên mọi người cũng đang chết lặng.

Cuối cùng, Araki cũng hoàn hồn và định nói gì đó, nhưng đúng lúc ấy giáo viên bước vào lớp, hắn đành tặc lưỡi rồi quay về chỗ ngồi.

***

"............Hả?"

Giờ nghỉ trưa.

Vì luôn bị bắt nạt nên tôi muốn có chút thời gian yên tĩnh, dù chỉ là trong nhà vệ sinh, nên tôi đã vào một nhà vệ sinh ít người qua lại. Nhưng khi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu trong gương, tôi đã chết lặng.

Từ lúc đó đến giờ, lạ lùng thay là bọn Araki không hề đến gây sự, tôi đã trải qua một khoảng thời gian vô cùng bình yên. Mà, chính vì không biết sự bình yên này kéo dài bao lâu nên mới đáng sợ.

Không, quan trọng hơn là khuôn mặt tôi trong gương lúc này.

"Đây... thực sự là mình sao...?"

Trong gương là một khuôn mặt xa lạ đến mức không còn chút nét nào giống tôi trước kia, đang trưng ra vẻ mặt ngẩn ngơ.

Khuôn mặt đầy mụn giờ láng mịn và sạch sẽ. Cái đầu lưa thưa tóc giờ đã mọc lên mái tóc dày và suôn mượt. Xương hàm bạnh ra giờ trở nên thon gọn sắc sảo, đôi môi mỏng cũng trở nên đầy đặn hơn. Cái mũi tẹt như mũi lợn giờ đã trở thành sống mũi cao thẳng tắp.

Tôi vô thức đưa tay sờ lên khuôn mặt không còn chút dấu vết nào của ngày xưa để kiểm chứng. Ừm, là mặt của tôi.

...

"Ueeeeeeee!?"

Tôi lỡ miệng hét toáng lên.

Không, thật sự là ai đây!? Tôi hả!? Thật sự là tôi sao!?

Những mặc cảm tự ti từng giày vò tôi bấy lâu nay đã biến mất hoàn toàn.

Tôi bàng hoàng sờ lên mặt mình. Và đồng thời cũng hiểu ra.

"...Đúng là thay đổi đến mức này thì ai mà chẳng sốc..."

Chắc đây cũng là ân huệ của việc thăng cấp. So với trước kia, khuôn mặt tôi đã đẹp lên một trời một vực.

"Thế này thì chắc số người nói mình tởm lợm sẽ ít đi nhỉ...?"

Tự đánh giá khuôn mặt mình thì hơi khó.

Hơn nữa, tôi từng cực kỳ ghét khuôn mặt và ngoại hình của bản thân.

Nhưng giờ nó đã trở nên ở mức có thể cho người ta nhìn thấy được, nên thú thật là tôi đang rất vui. Tuy nhiên, với những người biết tôi trước đây, thì dù ngoại hình có thay đổi, có lẽ cái sự tởm lợm trong mắt họ vẫn không đổi đâu.

"...Giờ thì mình không cần phải cúi gằm mặt xuống để che giấu khi đi đường nữa rồi nhỉ...?"

Tôi của hiện tại đã có một khuôn mặt dám nhìn người khác, khác hẳn với tôi trước kia.

Tôi ngắm nhìn mình trong gương một lúc lâu với cảm giác thiếu thực tế, nhưng rồi nhớ ra giờ nghỉ trưa sắp hết, tôi vội vã quay về lớp.

Bước chân lúc đó của tôi nhẹ nhàng hơn trước rất nhiều.

***

"...Nói sao nhỉ, thời gian trôi qua nhanh thật..."

Một tuần này.

Thật bất ngờ, không một ai, kể cả Araki, đến gây sự với tôi.

Mọi người chỉ đứng nhìn tôi từ xa chứ không ai bắt chuyện. Đến cả bọn Araki còn như vậy thì sự thay đổi của tôi chắc chắn là rất khủng khiếp.

Ngoài sự bình yên hiếm hoi đó, còn có một chuyện vui nữa.

Kỹ năng [Thông Hiểu Ngôn Ngữ] quả nhiên cũng có tác dụng với tiếng Anh, nên giờ học tiếng Anh trở nên cực kỳ dễ dàng. Trước đây tôi dốt tiếng Anh lắm.

Dù cảm thấy thời gian trôi nhanh, nhưng hôm nay là ngày nghỉ mà tôi mong đợi. Phải tận hưởng thôi. Mà, dọn dẹp nhà cửa xong thì thời gian cũng tự trôi qua mất rồi.

"Cơ mà, cứ mặc mãi một bộ đồ thì cũng kỳ..."

Bộ đồ tôi đang mặc là đồ kiếm được ở dị giới, ngoài nó ra thì tôi chẳng còn bộ nào vừa với vóc dáng hiện tại, ngoại trừ đồng phục và đồ thể dục.

Tôi không có hứng thú với thời trang, và gu thẩm mỹ của tôi cũng chẳng tốt đẹp gì, nhưng mặc mãi một bộ thì đúng là không ổn.

Dù có giặt giũ đàng hoàng nhưng vẻ ngoài không thay đổi, người khác nhìn vào sẽ thấy ở bẩn mất.

Nhưng từ xưa tôi đã không thích ra phố.

Bởi vì ra phố là y như rằng sẽ bị nhìn bằng ánh mắt khinh miệt, xui xẻo thì bị đám côn đồ gây sự rồi đánh cho nhừ tử.

Tuy nhiên, nhà tôi không có máy tính nên không thể đặt hàng qua mạng được, tôi buộc phải ra phố để mua những thứ cần thiết.

"Thực phẩm thì không nói, nhưng mấy món đồ dùng sinh hoạt cũng hết vài loại rồi."

Thở dài thườn thượt, nhưng vì vẫn phải đi nên tôi miễn cưỡng rời khỏi nhà.

"Đồ dùng sinh hoạt thì chắc chắn phải mua rồi, còn quần áo thì sao đây?"

Vừa đi về phía trung tâm thành phố, tôi vừa suy nghĩ về chuyện mua quần áo.

Trong ví tôi đã lấy tạm khoảng 5 vạn yên từ [Hộp Đồ] bỏ vào, nên chắc chắn sẽ không thiếu tiền.

"Nếu là tôi ngày xưa, số loại quần áo mặc vừa rất ít nên chọn cũng dễ... nhưng cứ mặc mãi một bộ thì kỳ cục thật..."

Rốt cuộc vì không biết nên mua quần áo ở đâu, tôi quyết định để chuyện quần áo lại sau và đi mua đồ dùng sinh hoạt trước.

***

"Ừm... Mấy món bị hết đã mua đủ rồi."

Ra đến phố, tôi đã hoàn thành một trong những mục tiêu ban đầu là mua thêm đồ dùng sinh hoạt.

Trong phố có một trung tâm mua sắm lớn, đến đây thì hầu như thứ gì cũng có, nên tôi đã sử dụng chỗ này từ xưa.

...Mà cũng vì thế nên hay bị gây sự và gặp đủ chuyện rắc rối.

Hơn nữa, đi đến chỗ đông người tôi cũng chẳng có ký ức gì tốt đẹp.

Nhưng lần này tôi đã khác với mọi khi.

Nhờ ngoại hình thay đổi, tôi không cần phải vừa đi vừa cúi gằm mặt như trước nữa.

Khác với thường lệ, tôi có thêm chút tự tin và bước đi với tư thế ngẩng cao đầu.

"N-Nè, người kia..."

"Điêu, ai thế!? Kia kìa! Người nổi tiếng à?"

"Đẹp trai mà dáng chuẩn vãi, không đùa được đâu..."

"Sức hút ghê người quá không!?"

"Nhắc mới nhớ, hình như nghe nói hôm nay có buổi chụp hình tạp chí thời trang ở đây thì phải..."

"N-Nè, thử bắt chuyện xem sao."

"Hả, thật á!?"

Đang đi bộ và cảm thấy xung quanh có nhiều người thì thầm to nhỏ, đột nhiên tôi bị mấy cô gái lạ mặt bắt chuyện.

"Nè, nè, cậu ơi."

"Hả!?"

Không ngờ người bắt chuyện không phải là côn đồ mà là phụ nữ, tôi khá ngạc nhiên.

"Đúng rồi đó. Nếu rảnh thì đi chơi với các chị không?"

"Nè, nè, được chứ?"

"Ơ, a, cái đó..."

Gì đây, tiếp thị bán hàng đa cấp à!?

Bối rối vì không quen được phụ nữ bắt chuyện, tôi cố gắng trấn tĩnh và từ chối một cách lịch sự.

Nghe này, những lúc thế này phải trưng ra vẻ mặt hối lỗi để không làm phật ý đối phương! Nếu là tôi trước kia thì không nói, nhưng tôi của hiện tại chắc sẽ làm được. ...Chắc thế!

"Xin lỗi ạ... tôi có việc bận rồi..."

Tôi trưng ra vẻ mặt hối lỗi hết sức có thể, mấy cô gái thoáng ngẩn người rồi lại cuống quýt cả lên.

"K-Không sao đâu, đừng bận tâm!"

"Ừ ừ, xin lỗi vì đã làm phiền nhé!?"

Có vẻ cảm giác hối lỗi của tôi đã truyền đạt được, các cô gái ngoan ngoãn rút lui.

May quá! Nếu là tôi ngày xưa thì chắc chắn đã bị báo cảnh sát hoặc bị chửi rủa té tát rồi.

Thở phào nhẹ nhõm từ tận đáy lòng, tôi rời khỏi chỗ đó, nhưng phía sau lưng lại vang lên tiếng thì thầm to nhỏ.

"...Khuôn mặt lúc nãy, không phải quá nguy hiểm sao?"

"...Nguy hiểm thật."

"Cứ tưởng là kiểu lạnh lùng... ai ngờ lại có biểu cảm như động vật nhỏ thế kia..."

"""Tóm lại là quá nguy hiểm."""

"Hự!?"

Không hiểu sao sống lưng tôi run lên bần bật. C-Cái gì thế?

"M-Mà thôi kệ đi. Quan trọng hơn là mua quần áo ở đâu đây..."

Tôi vừa đi lang thang trong trung tâm mua sắm vừa lẩm bẩm.

Lúc mới đến đây, tôi cũng đã ngó qua tầng thời trang nam, nhưng có quá nhiều thương hiệu nên chẳng biết đằng nào mà lần.

"Vì tôi sống một cuộc đời chẳng liên quan gì đến thời trang mà... Tiền cũng đâu có."

Mà bộ dạng hiện tại của tôi cũng quá đơn giản.

Chỉ có áo sơ mi trắng và quần tây đen.

Đôi giày da đen bóng ánh xanh, cùng chiếc vòng cổ Trăng Đen - vật phẩm rơi ra cực hiếm từ Slime Địa Ngục.

Ừm, nghĩ lại thì đúng là trang phục đơn giản đến mức cách xa hai chữ thời trang cả cây số. Cơ mà bản thân bộ quần áo chất lượng tốt đến mức đáng kinh ngạc nên nhìn vào cũng không thấy tệ lắm.

Đang vừa đi vừa nhìn quanh trung tâm mua sắm, bất chợt tôi nghe thấy tiếng quát tháo.

"Này! Định bắt người ta đợi đến bao giờ hả!?"

"Em xin lỗi! Em xin lỗi!"

"Xin lỗi cái gì mà xin lỗi!? Bà đây đợi hơn một tiếng đồng hồ rồi đấy!? Dám bắt cái thân này phải chờ đợi, gan to nhỉ!?"

"Em xin lỗi, em xin lỗi...!"

"Ano... Hikaru-san. Đừng bận tâm đến em."

"Miu-chan! Không được chiều hư nó! Đối phương ngủ quên là lỗi của nó!"

"Đ-Đúng là vậy nhưng mà..."

"Hơn nữa, hỏi lý do ngủ quên thì bảo là do say nguội, lời xin lỗi cũng không có... thế này thì làm sao mà không điên tiết cho được! ...So với hắn, Miu-chan ngoan hơn nhiều. Giờ đã nổi tiếng thế này rồi mà vẫn chỉn chu... Muốn cho cái thằng rác rưởi đến muộn kia học tập quá đi mất."

"A, ahahaha..."

Nhìn về phía tiếng quát, tôi thấy một người đàn ông cơ bắp cuồn cuộn mặc chiếc áo sơ mi màu hồng chói lọi đang quát tháo một người đàn ông mặc vest đang cúi đầu ríu rít xin lỗi.

Phía sau người đàn ông cơ bắp là một cô gái có mái tóc nâu uốn xoăn nhẹ, dù nhìn từ xa cũng thấy được nhan sắc vượt trội, đang cố gắng xoa dịu tình hình.

...Cái gì thế này, hỗn loạn quá.

Nhìn kỹ thì người đàn ông cơ bắp đang cầm máy ảnh, xung quanh có rất nhiều thứ trông như thiết bị quay phim chụp ảnh được bày ra.

Đang quay chụp gì đó sao? Mà khu vực này nghe nói cũng hay gặp người nổi tiếng, chắc là quay phim truyền hình hay gì đó.

Thực tế là xung quanh có rất nhiều người dân thường tụ tập, tôi nghĩ chắc là một buổi quay chụp hoành tráng hơn tôi tưởng.

Ừm, cô gái kia là diễn viên hả? Nhìn phản ứng xung quanh thì có vẻ rất nổi tiếng.

Nhà không có tivi nên tôi hầu như chẳng biết người nổi tiếng nào, và tất nhiên cũng hoàn toàn không biết cô gái đó là ai.

"Tình hình này thì không xem được cửa hàng đằng kia rồi, đi chỗ khác tìm quần áo vậy."

Nói rồi, tôi quay lưng lại với hiện trường vụ quay chụp.

"Nhưng bà đây cũng có lịch trình riêng đấy nhé. Thế nên, xin lỗi bên đó nha, lần này tôi sẽ chỉ chụp cho Miu-chan thôi."

"C-Cái đó!"

"Cái đó cái gì! Là dân chuyên nghiệp thì phải làm ăn cho đàng hoàng! Tôi cũng đâu có nói là sau này sẽ không dùng người mẫu nào của bên đó nữa đâu? Mà cái thằng đến muộn lần này thì đừng hòng tôi dùng lại lần hai."

"V-Vâng..."

"Tuy nhiên, gay go thật đấy. Bố cục hôm nay định dùng Miu-chan và một mẫu nam nữa để diễn tả một cặp đôi thời thượng... Nè, nhân tiện thì, dùng một chàng trai bình thường trong trung tâm mua sắm này cũng được đấy nhỉ. Kích cỡ quần áo có đủ mà phải không?"

"Vâng, đã chuẩn bị đủ hết rồi ạ!"

"Tốt, vậy thì... A, chàng trai đằng kia thế nào? Nàyyy! Cậu gì ơi!"

Nói là đi chỗ khác, nhưng nhìn đâu cũng thấy giống nhau cả. Hay là do gu thẩm mỹ của tôi nát quá nhỉ.

"Cậu gì đang đứng suy nghĩ đằng kia ơi!"

...Hửm? Hình như, có ai đang gọi mình...

Tôi vô thức nhìn dáo dác xung quanh, tiếng gọi lại vang lên từ phía sau.

"Đúng rồi! Cậu gì đang ngó nghiêng kia kìa! Cho tôi nhờ chút được không?"

"Hả?"

Tôi quay lại thì thấy người đàn ông cơ bắp mặc áo sơ mi chói lọi kia đang nhìn tôi và đứng hình.

Không chỉ người đàn ông cơ bắp, mà cả những người có vẻ là nhân viên và cô gái xinh đẹp kia cũng nhìn tôi trân trối.

Thoáng chốc, tôi nghĩ không phải gọi mình, nhưng chẳng hiểu sao ở đó chỉ có mỗi mình tôi, những người khác đều đứng xem ở xa xa. ...Tại sao chứ?

Không hiểu lý do đối phương đứng hình là gì, nhưng có vẻ họ cần gặp tôi, nên tôi bước về phía họ.

"Ano, có chuyện gì không ạ?"

Tôi hỏi người đàn ông cơ bắp nổi bật nhất, và chẳng hiểu sao tôi thấy ảo ảnh như thể có sét đánh sau lưng ông ta vậy. Ơ, cái gì thế này.

Lần này đến lượt tôi đứng hình vì ngạc nhiên, thì đột nhiên ông ta nắm chặt lấy hai tay tôi.

"Cậu! Hợp tác chụp ảnh giúp tôi được không!?"

"............Dạ?"

Tôi chỉ biết đứng đó, chết lặng người đi.

***

────Tại sao lại thành ra thế này?

"Được rồiii! Cảm giác tốt lắm! Đúng rồi! A, cần thêm chút gợi cảm nữa! Liếc mắt đưa tình đi, liếc mắt nào!"

Không được rồi, chả hiểu gì sất.

Đáng lẽ đến trung tâm mua sắm để mua quần áo và đồ dùng sinh hoạt, thế mà nhận ra thì tôi đã trở thành người mẫu... hay đúng hơn là bị bắt làm người mẫu.

Hơn nữa, không chỉ một mình tôi, mà còn chụp chung với một cô gái cực kỳ xinh đẹp.

"Yuuya-kun! Biểu cảm cứng quá! Cười lên, cười lên nào!"

Có nói thế thì tôi cũng chịu!

Tự nhận thức được biểu cảm của mình càng lúc càng cứng đờ, tôi đang không biết phải làm sao thì cô gái người mẫu chụp cùng lần này ──── Miu-san mỉm cười với tôi.

"Yuuya-san. Lúc đầu ai cũng căng thẳng như vậy cả thôi, nên anh không cần bận tâm đâu, ổn cả mà."

"V-Vâng."

Tôi hít sâu một hơi để bình tĩnh lại, rồi nhìn lại bộ dạng của mình.

Tôi hiện tại đã thay đổi từ áo sơ mi đơn giản và quần tây đen sang một chiếc áo sơ mi xếp nếp màu trắng, khoác ngoài là áo cardigan tay ngắn mỏng màu đen, kết hợp với quần skinny màu đỏ rượu vang.

Toàn là những bộ đồ tôi chưa từng mặc bao giờ, nên thay vì căng thẳng chuyện chụp ảnh, tôi lại căng thẳng vì chính bộ đồ này hơn.

Bất chợt, tôi nhận ra xung quanh có rất nhiều người.

Chắc là khách đến mua sắm, nhưng giờ họ đang đứng từ xa quan sát buổi chụp hình của tôi và Miu-san.

Có người còn chĩa điện thoại về phía này, có vẻ là đang quay phim chụp ảnh nữa.

"Vãi chưởng! Lần đầu tiên thấy Miu-chan bằng xương bằng thịt đấy!"

"Miu-chan thì không nói, nhưng chàng trai chụp cùng là ai thế!? Siêu cấp đẹp trai luôn ấy!?"

"Không phải người mẫu à? Chụp chung với Miu-chan, lại còn đẹp trai dáng chuẩn thế kia..."

"Điêu!? Vậy để tớ tìm thử xem cậu ấy có trên tạp chí nào không!"

Ừm, quả nhiên chụp ảnh ở trung tâm mua sắm lớn thế này thì nổi bật thật.

"Vậy thì, thử khoác tay nhau xem nào!"

"Hả?"

Đang bị phân tâm bởi ánh nhìn xung quanh, thợ chụp ảnh bỗng nói vậy. Khoác... tay?

Là kiểu khoanh tay đứng hiên ngang ấy hả?

Đang luống cuống trước yêu cầu bất ngờ, Miu-san nhẹ nhàng luồn tay trái của cô ấy vào tay phải của tôi.

"Uể!?"

"Yuuya-san? Có chuyện gì sao?"

"A, không, k-không có gì ạ!"

Thật ra là có đấy chứ không phải không đâu!?

Khoác tay là thế này á!? Tôi cứ tưởng là khoanh tay lúc suy nghĩ chứ!

Chưa từng có cơ hội tiếp xúc gần gũi với phụ nữ đến mức này, người tôi cứng đờ hơn cả lúc nãy.

K-Không, đang chụp ảnh mà. Phải lấy lại bình tĩnh...

Những bức ảnh lần này hình như theo chủ đề cặp đôi, nên tôi cũng phải diễn cho ra dáng ──── Không thể nào! Tôi đang hoảng loạn thế này thì làm gì có tâm trí đâu! Vốn dĩ tôi còn chẳng tưởng tượng nổi mấy động tác kiểu đó!

Tuy nhiên, tôi đã bình tĩnh hơn lúc nãy và ────.

Nghĩ đến đó, tôi nhận ra. Không, tôi lỡ nhận ra mất rồi.

"Ara? Yuuya-kun, biểu cảm cứng hơn lúc nãy rồi đấy?"

"V-V-V-Vậy sao ạ!? B-B-Bình thường mà!?"

"Ừm, hơi bị không bình thường đấy."

Hikaru-san cười khổ... nhưng biết làm sao được!

Bởi vì... ngực của... Miu-san...!

"Yuuya-san?"

"Nó đang chạm vào đấy ạ!"

"Hả?"

"A, k-không có gì ạ! Vâng!"

Tôi lỡ miệng nói toạc ra... nhưng ngực của Miu-san đang chạm vào tay tôi! Tay tôiiiiii!

Miu-san không nhận ra sao!? Nghĩ vậy tôi liếc nhìn Miu-san, nhưng chỉ thấy khuôn mặt chuyên nghiệp đang tập trung vào buổi chụp hình.

...Cái này không phải vấn đề có nhận ra hay không nữa rồi.

Nhìn biểu cảm nghiêm túc nhưng vẫn tự nhiên của Miu-san, tôi dần bình tĩnh lại.

Để sau hãy nghĩ sâu xa. Giờ phải tập trung chụp ảnh đã.

Sau khi tôi thay đổi tâm thế, Hikaru-san đưa ra thêm nhiều chỉ thị tạo dáng khác.

"Được rồi, giờ Miu-chan ôm cổ Yuuya-kun đi."

"Phể!?"

"Vâng!"

b7f12004-f2fe-4e99-9bf8-50529d395ac5.jpg

Mặc kệ tôi đang ngạc nhiên, Miu-san không chút do dự vòng tay ôm lấy cổ tôi và tạo dáng.

...Không ổn rồi. Khác với cánh tay lúc nãy, lần này là cảm giác từ toàn bộ cơ thể ập tớiiiiii!

Dù đã cố gắng thay đổi tâm thế, rốt cuộc biểu cảm và cơ thể tôi lại cứng đờ hơn cả lúc trước.

Sau đó chúng tôi chụp thêm vài tư thế nữa trong khi tôi cố gắng trấn tĩnh, nhưng vì vẫn cứng đờ nên mọi người quyết định nghỉ giải lao một chút.

"Phù..."

"Vất vả cho anh rồi."

"A, vất vả cho cô rồi."

"Em ngồi cạnh được không?"

"A, vâng! Được chứ!"

Đang ngồi nghỉ trên ghế dài trong trung tâm mua sắm, Miu-san đến bắt chuyện với tôi.

Khi Miu-san ngồi xuống cạnh bên, tôi thành thật nói ra suy nghĩ của mình.

"Miu-san giỏi thật đấy."

"Sao cơ?"

Miu-san ngạc nhiên trước lời khen đột ngột của tôi.

"Trước giờ tôi chưa từng mặc những bộ đồ thế này... thậm chí tôi còn sống một cuộc đời chẳng liên quan gì đến thời trang. Nên dù có thấy người mẫu trên tạp chí, tôi cũng không nghĩ gì nhiều... Nhưng chỉ qua trải nghiệm ngắn ngủi hôm nay, tôi mới biết công việc này vất vả thế nào."

"Đâu có... là do quen thôi! Lúc đầu em cũng toàn thất bại và hay bị mắng lắm."

"Dù vậy thì tôi vẫn thấy nó rất khó. Tôi không ngờ là không chỉ tạo dáng mà còn bị yêu cầu cả về biểu cảm nữa..."

"Ahahahaha... Hikaru-san là người nổi tiếng trong giới người mẫu vì đặc biệt chú trọng đến biểu cảm mà."

Hikaru-san chính là người đàn ông cơ bắp mặc áo sơ mi chói lọi kia, và không ngờ ông ấy lại là nhiếp ảnh gia. Nhìn chẳng giống chút nào.

"Haizz... nhưng cứ đà này thì..."

Chuyện chụp ảnh cũng vậy, nhưng nhìn Miu-san không chênh lệch tuổi tác với tôi là bao mà đã tỏa sáng đến thế, tôi lại càng thấm thía sự kém cỏi của bản thân.

Tôi nghĩ mình đã thay đổi chút ít về mặt tinh thần, nhưng vẫn còn kém xa lắm.

Có vẻ tôi đã để lộ vẻ mặt bất an, Miu-san dịu dàng nói với tôi.

"Yuuya-san. Em nghĩ anh không cần phải vội đâu. Cứ từ từ... theo tốc độ của riêng mình. Hãy tự tin lên! Hơn nữa, chỉ cần được chụp ảnh cùng Yuuya-san thế này thôi là hôm nay em đã thấy vui lắm rồi... nên em sẽ rất vui nếu Yuuya-san cũng nghĩ như vậy."

"A..."

"Tất nhiên không chỉ chuyện chụp ảnh, mà chuyện gì cũng vậy, ai tận hưởng được thì người đó thắng, anh có nghĩ vậy không?"

"...Tận hưởng... sao..."

Cho đến gần đây, tôi chưa từng có sự dư dả để tận hưởng điều gì.

Chỉ việc sống thôi đã phải cố hết sức, những ngày tháng đó đau khổ không chịu nổi.

Nhưng giờ đã khác.

Kể từ khi tìm thấy cánh cửa dẫn đến dị giới, tôi đã...

"Tôi cũng... được phép tận hưởng chứ...?"

"Vâng, tất nhiên rồi!"

Nhìn nụ cười dịu dàng của Miu-san, tôi nhận ra mình cũng đang mỉm cười tự nhiên từ lúc nào.

"Cơ hội bấm máyyyyyyy đây rồiiiiiiii!"

Hình như có tiếng gì đó kỳ lạ vang lên từ xa, nhưng rốt cuộc tôi cũng chẳng hiểu là gì.

***

"Cảm ơn nhé! Cậu thực sự đã cứu tôi một bàn thua trông thấy!"

"K-Không có gì. Nếu giúp được gì cho mọi người thì tốt quá... nhưng mà... thật sự ổn chứ ạ?"

Sau giờ nghỉ giải lao, chẳng hiểu sao buổi chụp hình không tiếp tục nữa.

Thay vào đó, Hikaru-san với vẻ mặt hớn hở đến cảm ơn chúng tôi.

...Không, nếu dân chuyên nghiệp trong nghề đã bảo ổn thì tôi cũng chẳng có quyền gì để nói...

Chỉ là, không biết họ sẽ dùng tấm ảnh nào nhỉ? Tôi chưa xem nên chẳng biết nữa.

Đang nghĩ vậy thì đột nhiên Hikaru-san đưa cho tôi một túi giấy lớn.

"Này, cầm lấy!"

"Hả? G-Gì đây ạ? Cái này..."

Nhìn vào bên trong, tôi thấy rất nhiều quần áo.

"Thật ra tôi muốn trả tiền mặt, nhưng vì cậu là dân nghiệp dư nên về mặt quy định của công ty thì hơi khó. Thế nên, đống quần áo này là quà cảm ơn lần này! Đã chọn đúng kích cỡ của cậu rồi nên cứ yên tâm. Tôi đã tuyển chọn kỹ những bộ hợp với cậu đấy!"

"Hảả!? T-Tôi không thể nhận thứ này được! Bản thân tôi cũng đã có một trải nghiệm tốt rồi..."

"Được rồi, cứ nhận đi! Người đã làm việc thì phải có thù lao. Đây là thường thức xã hội đấy biết không?"

"V-Vâng... nếu vậy thì... ừm... cảm ơn anh rất nhiều."

Tôi nói lời cảm ơn, Hikaru-san mỉm cười gật đầu. Người tốt thật đấy.

Đang nghĩ vậy về Hikaru-san thì Miu-san bắt chuyện với tôi.

"Yuuya-san. Hôm nay cảm ơn anh nhiều nhé."

"Không, tôi mới là người phải cảm ơn! Tôi đã có một trải nghiệm vô cùng quý giá, và hơn hết... được làm việc cùng một người chuyên nghiệp nghiêm túc với nghề như cô, tôi nghĩ nó sẽ trở thành hành trang cho tôi sau này."

Tôi mỉm cười mượn lời của Miu-san để đáp lại, cô ấy thoáng ngạc nhiên nhưng rồi cũng mỉm cười ngay.

"Vậy thì tốt quá! Nếu có cơ hội gặp lại, lúc đó mong anh giúp đỡ nhé!"

"Vâng! Tôi cũng sẽ ủng hộ Miu-san!"

Ngay khi chúng tôi định rời đi trong bầu không khí hòa nhã.

"Chào nhá. Đến muộn tí."

Một chàng trai trông rất bảnh bao bước về phía chúng tôi.

Mái tóc vàng được vuốt sáp kỹ càng, tai đeo khuyên tai thời thượng.

Quần áo cũng được phối rất có gu, tôi cảm thấy bầu không khí của cậu ta có nét gì đó giống Miu-san.

Nhưng đồng thời tôi cũng cảm thấy một phần hoàn toàn khác biệt với Miu-san, nhưng tôi không biết đó là gì.

Đang ngơ ngác không biết là ai thì trên trán Hikaru-san, người vừa mới cười nói vui vẻ, bỗng nổi gân xanh.

"Cái thằng ranh con khốn kiếp này...!"

Giọng điệu trở lại rặt mùi đàn ông luôn rồi!

Chuyện giọng điệu của Hikaru-san thay đổi là một nhẽ, nhưng chàng trai này rốt cuộc là ai?

"Ano... Miu-san. Người đàn ông kia là?"

"À ừm... Là người mẫu nam đáng lẽ sẽ chụp cùng em hôm nay."

Nghe Miu-san giải thích tôi mới vỡ lẽ.

Hèn chi thấy có nét giống Miu-san, hóa ra cũng là người mẫu.

Trong khi tôi đang tự gật gù hiểu chuyện, chàng trai kia nhận ra sự hiện diện của Miu-san và tiến lại gần với nụ cười cợt nhả.

"Miu-cha~n! Hôm nay chụp với anh nhỉ~. Sao nào? Được chụp cùng anh vui lắm đúng không?"

"Ơ, ừm..."

"Thôi, chụp nhanh cái này cho xong rồi mình đi ăn gì đó ngon ngon nhé."

Gã đàn ông quàng tay lên vai Miu-san, Miu-san lộ rõ vẻ bối rối không biết phải làm sao.

Chuyện này là...

"Nè nè, được mà~"

"Ano..."

"Hả?"

Tôi vừa lên tiếng, gã đàn ông liền quay sang nhìn tôi với vẻ phiền phức.

"Mày là thằng nào? Mà đừng có bắt chuyện với tao. Phiền vãi, cút đi."

Rõ ràng tôi chỉ mới gọi một tiếng, thế mà chẳng hiểu sao lại bị chửi rủa. Tại sao chứ?

Thoáng ngẩn người ra một chút, nhưng tôi vẫn kiên quyết nói rõ ràng với gã.

"Không, chuyện là... Miu-san đang thấy khó xử, anh có thể tránh ra một chút được không?"

"Y-Yuuya-san!"

"............Hả?"

Miu-san có vẻ lo lắng gọi tên tôi, còn gã đàn ông thì trừng mắt nhìn tôi đầy hằn học.

Gã đàn ông buông vai Miu-san ra rồi tiến lại gần tôi.

"Mày biết mày đang nói chuyện với ai không hả?"

"Hả?"

Với ai là sao... Tôi có biết người này đâu... Người nổi tiếng à?

Có vẻ không hài lòng với thái độ của tôi, gã đàn ông trừng mắt nhìn tôi dữ dội hơn.

"Xem ra nói bằng mồm thì mày không hiểu nhỉ..."

"Hả..."

Ngay khi tôi đang nghĩ bầu không khí trở nên nguy hiểm, gã đàn ông đột nhiên lao vào đấm tôi.

"Cái thái độ đó làm tao ngứa mắt...!"

"Yu-Yuuya-san!?"

Tôi ngạc nhiên vì bị tấn công bất ngờ, nhưng chuyển động của gã chậm hơn nhiều so với bọn Goblin Elite hay Goblin General.

Và tôi cũng chẳng có sở thích đứng im chịu đấm để mua vui, nên cơ thể đã tự động phản ứng.

Tôi dùng lòng bàn tay phải đỡ lấy nắm đấm đang bay thẳng vào mặt mình, sau đó vặn ngược cánh tay gã ra sau lưng và đè gã xuống sàn ngay tại chỗ.

"Hự!?"

"Tuyệt... tuyệt quá..."

Bị tấn công mà chẳng hiểu mô tê gì, cơ thể tôi phản xạ tự nhiên và quật ngã đối phương... nhưng thế này có ổn không đây? Cái này không phải lỗi của tôi chứ? Nếu đối phương là trai đẹp, mà trai đẹp thì vô tội còn tôi có tội thì tôi sẽ khóc thét lên mất! Lúc đó tôi sẽ trốn sang dị giới cho xem!

Trong khi tôi đang suy nghĩ mấy chuyện vớ vẩn trong đầu, gã đàn ông bị tôi đè xuống bắt đầu gào lên.

"T-Tao từng tập Boxing đấy nhé!? Tại sao lại bị hạ dễ dàng thế này...!"

Không, tôi biết thế quái nào được.

Vốn dĩ nhìn cú đấm đó tôi cũng chẳng biết gã có tập Boxing hay không. Mà nói đúng hơn, nhìn cú đấm của ai tôi cũng thấy giống nhau cả thôi. Vì so với bọn Goblin General thì cái nào cũng chậm rì...

Chà, ở đẳng cấp của Goblin General, chỉ một đòn dựa vào sức mạnh thuần túy cũng mang uy lực khủng khiếp, đó là cảnh giới mà người thường dù có học võ thuật cũng không thể nào chạm tới được. Chính vì thế, nhờ việc vừa tăng chỉ số vừa mài giũa kỹ thuật, tôi mới có thể chiến đấu với những con quái vật có sự chênh lệch lớn về thể chất.

Nhắc mới nhớ, Miu-san hoảng hốt là vì biết gã này từng tập Boxing sao? Tuy nhiên, việc nhấn mạnh điều đó chứng tỏ gã đàn ông này thường giải quyết mọi việc bằng nắm đấm nhỉ. Thực tế thì, nếu là tôi trước khi thăng cấp, chắc chắn đã bị đánh tơi bời mà không làm được gì rồi. Ừm, tôi của cái thời yếu đuối đó nhìn cú đấm của gã chắc cũng chẳng hiểu gì đâu. Đằng nào thì đòn tấn công nào cũng hạ được tôi cả mà.

Khi tôi đang cảm thấy chán nản, Hikaru-san ngồi xổm xuống trước mặt gã đàn ông và nói với một nụ cười cực kỳ tươi tắn.

"Dám sử dụng bạo lực, sự nghiệp nghệ sĩ của cậu coi như chấm dứt nhé? Mà kể cả không phải nghệ sĩ, thì đây cũng là tội phạm hình sự đấy? Tiếc thật nhỉ..."

"Cái...!? L-Làm gì có bằng chứng chứ! Rõ ràng tao mới là người bị đè xuống đất mà!?"

Không, tôi nghĩ mọi người xung quanh đều nhìn thấy cả rồi... Nhưng biết đâu họ lại bênh vực trai đẹp? Tôi có nên chuẩn bị tinh thần để khóc không đây?

Tuy nhiên, tôi không cần phải khóc.

Hikaru-san nở một nụ cười như ác quỷ, giơ chiếc máy ảnh trên tay cho gã xem.

"Toàn bộ sự việc ban nãy, tôi đã quay lại hết rồi nhé ♡"

"Ch-Chết tiệtttttttttttttttttttttttttttttttt!"

Gã đàn ông giãy giụa dữ dội tại chỗ, nhưng vì cơ thể tôi chẳng hề nhúc nhích nên cuối cùng gã cũng bỏ cuộc và bị nhân viên lôi đi.

"Thiệt tình... Không ngờ đến phút cuối lại gặp chuyện khó chịu thế này! Nhưng mà... Yuuya-kun mạnh thật đấy nhỉ? Tên đó nhìn vậy chứ nghe nói thành tích Boxing cũng khá lắm đấy..."

"T-Tình cờ thôi ạ! Ahahahaha..."

Không thể nói được. Làm sao tôi có thể nói là mình đã rèn luyện ở dị giới chứ.

Gác chuyện đó sang một bên, tôi quay sang hỏi thăm Miu-san.

"Cô có sao không?"

"Hả? A... Vâng... Cảm ơn anh rất nhiều!"

Miu-san có chút ngạc nhiên khi được tôi bắt chuyện, sau đó đôi má cô ấy ửng hồng và cúi đầu thật mạnh.

"Đừng... đừng bận tâm! Chính tôi cũng đã do dự không biết có nên lên tiếng hay không mà!"

"Không đâu... Gần đây người đó cứ hay bám theo tôi dai dẳng, nên anh đã cứu tôi một bàn thua trông thấy đấy!"

Hả, cái gì nghe ghê vậy.

Gã đó còn làm cả mấy hành vi như kẻ bám đuôi (stalker) nữa sao?

"Dù bầu không khí có hơi kỳ quặc một chút, nhưng một lần nữa... cảm ơn anh vì ngày hôm nay. Hy vọng sẽ có dịp gặp lại anh ở đâu đó."

"Vâng! Hẹn gặp lại anh!"

"Yuuya-kun, hôm nay cảm ơn em nhé!"

Rời khỏi đó, tôi nhìn lại những chuyện vừa xảy ra.

Lúc đột nhiên bị nhờ làm người mẫu, tôi đã rất lo lắng không biết phải làm sao, nhưng kết quả lại là một trải nghiệm tốt, thật sự rất may mắn.

Quần áo cũng được nhận những bộ do chuyên gia chọn lựa chứ không phải do tôi chọn, nên kết quả cũng mỹ mãn.

Cơ mà... không biết gã đàn ông kia sẽ ra sao, nhưng giới giải trí đáng sợ thật đấy.

Tôi không thể không nghĩ như vậy.

***

"Cậu ấy rốt cuộc là ai nhỉ..."

Sau khi Yuuya rời đi, Hikaru thở dài thán phục.

"Vóc dáng chuẩn không cần chỉnh, ngoại hình lại hoàn hảo đến mức đó... Chị gia nhập giới giải trí cũng lâu rồi mà chưa từng thấy ai như vậy. Đã thế lại còn là dân nghiệp dư nữa chứ..."

"Thật sự quá đỉnh luôn ấy ạ! Em là đàn ông mà còn nhìn đến ngẩn ngơ."

"A, hiểu luôn! Nói sao nhỉ... cậu ấy có một sức hút mê hoặc vạn người ấy."

"Cơ mà, có vẻ đây là lần đầu chụp mẫu nên cậu ấy còn nhiều chỗ lúng túng lắm."

"Nhưng chính cái đó lại tạo nên bầu không khí rất tuyệt, thế mới tài!"

Như bị cuốn theo lời của Hikaru, các nhân viên tham gia buổi chụp hình hôm nay cũng bắt đầu bàn tán về Yuuya.

Thấy các nhân viên như vậy, Hikaru cười khổ rồi gọi Miu đang chuẩn bị ra về.

"Phải rồi, Miu-chan. Em có muốn kiểm tra lại ảnh một chút không?"

"A, em xem được không ạ?"

"Tất nhiên rồi! Nào, cứ xem thoải mái đi."

Dữ liệu ảnh ban nãy đã được chuyển hết vào máy tính, Miu bắt đầu kiểm tra ảnh trên màn hình lớn thay vì máy ảnh.

"...Nhìn thế này mới thấy Yuuya-san thật sự quá tuyệt vời. Vì không phải dân chuyên nghiệp nên biểu cảm còn hơi cứng, nhưng điều đó chẳng đáng bận tâm chút nào, mắt em cứ dán chặt vào Yuuya-san không rời được..."

"Đúng không? Lần này là chụp cho tạp chí thời trang, lẽ ra quần áo mới là chính... nhưng ánh mắt cứ tự động hướng về cậu ấy thôi."

Đúng vậy, vốn dĩ chụp ảnh tạp chí thời trang thì quần áo phải nổi bật hơn người mẫu. Tuy nhiên, để nâng cao giá trị của bộ trang phục, họ đã mời người mẫu nổi tiếng như Miu, và Miu đã hoàn thành xuất sắc vai trò đó.

Nhưng trường hợp của Yuuya, lẽ ra quần áo là chính, thì chính bản thân Yuuya lại nổi bật đến mức nuốt chửng cả bộ đồ.

"Hơn nữa, nếu chỉ có mình Yuuya-kun nổi bật thì chị đã cho chụp lại rồi... Nhưng đằng này, để tôn lên vẻ rạng ngời của Yuuya-kun, sức hấp dẫn của bộ đồ cũng được kéo lên đến cực hạn, nên chị chẳng biết làm sao nữa."

Đúng thế, lý do không chụp lại là vì dù Yuuya là tâm điểm, nhưng bản thân bộ trang phục cũng tỏa ra sức hút không thể chê vào đâu được, kết quả là mục đích vẫn đạt được.

Thấy Hikaru đau đầu như vậy, Miu nở nụ cười gượng gạo.

Bỗng nhiên, ánh mắt cô dừng lại ở một tấm ảnh.

"Ơ? Tấm này..."

"A, Miu-chan cũng nhận ra hả?"

Thứ phản chiếu trong mắt Miu là bức ảnh Miu và Yuuya đang cười nói vui vẻ trong giờ nghỉ giải lao.

Bức ảnh đó giống như một khoảnh khắc đời thường, một tấm hình cực kỳ tự nhiên và hoàn hảo cho concept "cặp đôi" mà Hikaru đã định hướng ban đầu.

Miu trong ảnh cười rất tự nhiên và quyến rũ, còn Yuuya thì tràn đầy sức hút đến mức khiến người xem suýt bị hút hồn vào trong đó.

"Chị định dùng tấm này làm ảnh chính cho lần này. Tuyệt lắm đúng không?"

"V-Vâng ạ... Yuuya-san trong tấm này, rất... ừm... cuốn hút..."

Bản thân Miu ngay từ lần đầu nhìn thấy Yuuya đã bị ngoại hình xuất chúng của cậu cướp mất hồn vía, giờ nhìn Yuuya trong bức ảnh trước mặt, cô cảm thấy đôi má mình nóng bừng lên một cách tự nhiên.

"...Ara? Ara ara? Miu-chan, mặt em đỏ rồi kìa?"

"Hể!? K-Không có chuyện đó đâu ạ!?"

Nhận ra sự thay đổi của Miu, Hikaru nhìn cô chằm chằm với nụ cười nham hiểm.

"Mà, cứ coi như là thế đi."

"Ư, ư... Mặt em đỏ lắm sao ạ?"

"Như quả táo luôn. Nhưng mà, Miu-chan lúc này cũng quyến rũ lắm đấy nhé?"

"V-Vậy sao ạ?"

Thấy ánh mắt Hikaru bỗng trở nên dịu dàng, Miu nghiêng đầu thắc mắc.

"Fufu... Miu-chan trong bức ảnh đó cũng tràn đầy một nét quyến rũ khác hẳn với Miu-chan thường ngày. Sau này sẽ còn nhiều buổi chụp hình nữa, nhưng đừng quên biểu cảm và cảm xúc lúc này nhé?"

"A... Vâng!"

Buổi chụp hình lần này không chỉ là trải nghiệm quý giá đối với Yuuya, mà còn là trải nghiệm đáng nhớ với tất cả những người tham gia.

***

Ngày hôm sau buổi làm người mẫu.

Tôi về nhà và hối hận muộn màng rằng lẽ ra ngoài nhu yếu phẩm, tôi nên mua thêm đồ điện gia dụng...

Bởi lẽ, cái tivi nhà tôi không xem được.

Nó không phải tivi kỹ thuật số mà vẫn là tivi analog đời cũ.

Tôi không đặt báo, nên nếu không xem tivi thì chẳng biết tin tức gì gần đây cả.

Ngoài ra còn vài món đồ điện cũ kỹ sắp hỏng nữa.

"Thất bại thật... Nhưng hôm nay lại phải đi học rồi..."

Đáng tiếc thay, hôm nay trường học lại bắt đầu.

"Vì cuộc sống nên cần tiền, mà muốn có tiền thì phải sang dị giới... Haizz... Thà không đi học mà ở dị giới đánh quái vật còn thấy thoải mái hơn..."

Miệng thì than vãn nhưng vẫn lết xác đến trường, tôi đúng là một kẻ hèn nhát không dám trốn học. Vừa bước ra khỏi nhà với tâm trạng u ám khi nghĩ đến việc lại phải đến trường suốt một tuần, tôi bất ngờ bị gọi lại.

"Này, thằng kia."

"Hả?"

Quay về phía tiếng gọi, tôi thấy em trai Tenjou Youta và em gái Tenjou Sora đang trừng mắt nhìn tôi.

...Ôi trời, gặp đúng những người không muốn gặp nhất.

Biết là sớm muộn gì cũng gặp, nhưng đâu cần phải là bây giờ...

Dù rất chán ghét, tôi vẫn hỏi cho có lệ.

"Ờm... Có... chuyện gì...?"

"Có chuyện gì á? Mày, cái thằng anh rác rưởi này, dạo này cũng biết làm mấy trò láo lếu nhỉ."

"..."

Bị nói thế tôi cũng chẳng hiểu lý do là gì.

Thấy tôi thực sự bối rối, Sora mở miệng với vẻ khinh bỉ.

"Gần đây bạn bè bọn tao đồn ầm lên. Rằng thằng anh cứt đái của bọn tao đã trở thành siêu soái ca. Bọn tao cứ tưởng chỉ là tin đồn nhảm nên bỏ qua, nhưng tụi nó nói dai quá nên bọn tao mới đến đây xác nhận."

"Hả...?"

Tin đồn? Ơ, tôi thành tin đồn rồi á?

"Và rồi, đến xác nhận thì thấy... Thằng anh rác rưởi, mày... mày đã làm cái gì?"

"Làm gì là sao...?"

"Đừng có giả ngu! Thay đổi đến mức này cơ mà!"

À... ừm.

Đúng là ngoại hình của tôi đã thay đổi rất nhiều. Tôi gầy đi trông thấy, khuôn mặt cũng thay đổi lớn.

Nhưng làm sao tôi có thể giải thích là do cày cấp ở dị giới nên mới thay đổi được... Hơn nữa, giả sử bọn chúng có tin chuyện dị giới, tôi cũng tuyệt đối không muốn cho hai đứa này biết.

Hai đứa này không chỉ sỉ nhục tôi, mà còn sỉ nhục cả ông nội nữa.

Tôi đời nào lại đi nói cho bọn chúng biết về... di vật của ông nội.

Trong lúc tôi đang suy nghĩ, có vẻ đã bình tĩnh lại, bọn chúng lại giở giọng coi thường.

"Hừ. Chắc là phẫu thuật thẩm mỹ chứ gì? Dùng dao kéo để đổi mặt... thì vẫn chỉ là đồ giả thôi. Mà mày lấy tiền ở đâu ra? Hay là bán cái nhà của mày rồi? Hahahaha!"

"..."

Không phải phẫu thuật thẩm mỹ đâu...

Hơn nữa, có một bản năng nào đó mách bảo rằng cơ thể tôi đã thay đổi hoàn toàn từ cấu trúc gen.

...Youta gọi phẫu thuật thẩm mỹ là đồ giả, nhưng đó là nỗ lực của những người không từ bỏ việc trở nên xinh đẹp, muốn bản thân đẹp hơn dù chỉ một chút.

Thằng Youta lại phủ nhận và chế giễu điều đó.

Liệu có nhiều người suy nghĩ giống Youta không nhỉ? Nếu vậy thì... buồn thật.

Tôi nghĩ việc trau chuốt bản thân và mong muốn trở nên xinh đẹp là điều chân thật mà.

Vì chúng tôi đang tranh cãi giữa chốn công cộng nên mọi người xung quanh nhìn chúng tôi với vẻ tò mò. Xấu hổ quá...

"Sao cũng được. Dù thế nào đi nữa, thằng anh rác rưởi như mày cũng chẳng có điểm nào thắng được bọn tao đâu."

"Đúng thế. Đầu óc thì ngu si, nghĩ đến tương lai thì mày cũng chẳng có cửa nào sáng sủa cả."

"Học hành không xong, thể thao cũng phế... Rốt cuộc mày chỉ là giống loài hạ đẳng thôi!"

"..."

Bị sỉ nhục thậm tệ, nhưng vì tất cả đều là sự thật nên tôi không thể cãi lại, chỉ biết im lặng.

Bỗng nhiên, đám học sinh đứng xem như lũ hóng hớt nãy giờ bỗng trở nên ồn ào.

"Hử? Cái gì thế?"

Youta và Sora cũng nhận ra sự ồn ào đó, nghi hoặc nghiêng đầu nhìn, thì một chiếc xe Limousine bất ngờ dừng lại gần chỗ chúng tôi.

"Cái...!?"

"Hả?"

Trước chiếc xe Limousine dài ngoằng thường chỉ dành cho giới siêu giàu đột ngột xuất hiện, cả tôi và bọn Youta đều câm nín. Cửa xe mở ra, hai người phụ nữ bước xuống.

Một người là phụ nữ cực kỳ xinh đẹp trong bộ đồ quản gia, và người còn lại là────.

"Anh là Tenjou Yuuya-san... phải không ạ?"

"Hả?"

Giọng nói đó nghe rất quen.

Cô gái mặc bộ đồng phục dạng blazer tông trắng chủ đạo, mái tóc đen bóng mượt không chút tì vết xõa dài đến thắt lưng.

Một vẻ đẹp đáng yêu, đậm chất Yamato Nadeshiko, toát ra một khí chất áp đảo hoàn toàn khác biệt với những người dân thường như chúng tôi.

Và tôi... đã bị hớp hồn.

Đó là một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp, khác hẳn với người mẫu Miu-san.

Không chỉ ngoại hình, mà hơn hết, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào tôi cùng bầu không khí dịu dàng ấy đã hoàn toàn cuốn hút tôi.

...Đồng phục trường nào vậy nhỉ?

Trong lúc tôi đang ngẩn ngơ, Youta hét lên với giọng lạc đi.

"O-Oo, đồng phục của 'Học viện Ousei' ư!?"

"Hể!?"

'Học viện Ousei'.

Cái tên đó nổi tiếng đến mức ngay cả tôi cũng từng nghe qua, sau khi tốt nghiệp có thể tiến thẳng lên 'Đại học Ousei'.

Không chỉ học tập, nơi đây còn quy tụ nhiều nhân tài hoạt động trong mọi lĩnh vực, học sinh tốt nghiệp từ trường đều nắm giữ những vị trí hàng đầu trong các giới, là ngôi trường dành cho giới tinh hoa, hoàn toàn khác biệt với thế giới của chúng tôi.

Nếu vào được đó, có thể nói tương lai đã được đảm bảo, nên ai cũng mơ ước và đặt mục tiêu vào đó.

...Chà, chính vì là ngôi trường như vậy, nên chỉ cần suy nghĩ một chút là hiểu, việc nhập học không phải chuyện tầm thường.

Tại sao học sinh của trường đó lại ở đây...?

Có lẽ cảm xúc của tôi đã lộ rõ trên mặt, thiếu nữ trước mặt mỉm cười trang nhã.

c02bf25f-b807-48fa-98ea-13ffde3bbd5b.jpg

"Fufu. Anh không nhớ sao? Lần trước, khi em bị mấy gã đàn ông quấy rối ở cửa hàng tiện lợi..."

"Hả? A... Aaaaaaaa!?"

Tôi nhớ ra rồi.

Đúng là trước đây tôi từng cứu một cô gái khỏi đám đàn ông... hay nói đúng hơn là tôi đã thay cô ấy bị đánh tơi bời.

Lúc đó, vì quá không quen nói chuyện với con gái nên tôi thậm chí còn chẳng dám nhìn thẳng mặt cô ấy...

"Anh đã nhớ ra chưa ạ?"

"V-Vâng. Mà khoan, tại sao cô lại biết tên tôi...?"

"Để tạ ơn Yuuya-san, dù biết là thất lễ nhưng em đã cho người điều tra đôi chút."

"Hảả!?"

Điều tra... là điều tra cái gì cơ? Mà dù có điều tra thì tôi nghĩ cũng chẳng có thông tin gì to tát đâu...

Thấy tôi đang băn khoăn về nội dung bị điều tra, cô gái nghiêng đầu thắc mắc.

"Mà này... Yuuya-san, anh gầy đi đấy à?"

"Hả? À, ừm."

Tôi nghĩ mình đã thay đổi còn hơn cả gầy đi ấy chứ, nhưng nhìn phản ứng của cô gái trước mặt, có lẽ cô ấy chỉ nghĩ tôi gầy đi thôi. Chà, có khi thế thật.

Trong lúc tôi đang hoàn toàn bối rối, người phụ nữ mặc đồ quản gia khẽ nhắc cô gái.

"Thưa tiểu thư. Mở bài thế là đủ rồi, xin hãy vào vấn đề chính..."

"Phải rồi nhỉ!"

Cô gái làm vẻ mặt như sực nhớ ra, rồi quay sang tôi, nở một nụ cười và thốt ra một điều không tưởng.

"Yuuya-san──── Anh có muốn đến 'Học viện Ousei' không?"

***

Tôi không thể hiểu ngay được những gì mình vừa nghe.

Lời đề nghị quá đột ngột khiến tôi chỉ biết đứng ngẩn người, cô gái tiếp tục.

"Xin lỗi vì đã chậm trễ giới thiệu, em tên là Hojo Kaori. Và em hiện là thành viên hội học sinh của 'Học viện Ousei'."

Nhìn cô gái──── Hojo-san cúi chào một cách đẹp đẽ, tôi vẫn còn đang ngơ ngác.

Mãi một lúc sau mới hoàn hồn, tôi cố nặn ra từng chữ để hỏi.

"À, ừm... Bảo tôi đến 'Học viện Ousei'... nghĩa là sao ạ...?"

Thay vì Hojo-san, người phụ nữ mặc đồ quản gia trả lời câu hỏi của tôi.

"Thưa Tenjou-sama. Cha của Kaori-sama là Hiệu trưởng của 'Học viện Ousei', sau khi nghe chuyện ngài đã bảo vệ Kaori-sama khỏi kẻ xấu, ông ấy đã ngỏ ý muốn mời ngài vào học viện của chúng tôi."

"Sao có thể... Tôi chỉ..."

Bảo vệ gì chứ, nói ra thì xấu hổ chết mất.

Thật thảm hại, tôi chỉ đơn phương bị đánh tơi bời thôi mà.

Tuy nhiên, dường như thấu hiểu tâm trạng của tôi, Hojo-san nói với vẻ mặt dịu dàng.

"Yuuya-san. Trong khi những người khác làm ngơ, chỉ có anh là hành động. Đó không phải là điều ai cũng làm được. Anh thực sự đã bảo vệ em."

"A..."

Được nhận những lời cảm ơn chân thành, trong lòng tôi cảm thấy ấm áp, đồng thời cũng có chút xấu hổ.

Hojo-san lại hỏi tôi lần nữa.

"Vậy, ý anh thế nào?"

"Chuyện này... Tôi rất biết ơn lời mời, nhưng bản thân tôi không có gì xuất sắc cả. Học lực để chuyển vào 'Học viện Ousei' cũng..."

"A, chuyện đó thì────"

"Này!"

Ngay khoảnh khắc Hojo-san định nói gì đó, Youta, kẻ nãy giờ vẫn im lặng, đã cắt ngang lời cô ấy.

Dù bị ngắt lời, Hojo-san vẫn giữ vẻ mặt dịu dàng đáp lại.

"Có chuyện gì sao?"

"Cái đó, cho bọn tôi nhập học được không?"

"Hả?"

Youta tuyên bố với vẻ mặt đầy tự tin.

"So với cái thằng kia thì bọn tôi xuất sắc hơn gấp vạn lần, chắc chắn nhận bọn tôi vào học sẽ tốt hơn đấy!"

"Đúng vậy! Bọn này ở trường hiện tại luôn giữ thành tích top đầu, thể thao cũng đảm bảo hoạt động năng nổ! Bọn này còn tham gia trợ giúp cho rất nhiều câu lạc bộ trong trường nữa đấy!"

Nghe Youta nói, Sora cũng hùa theo.

"Thế nên, năm sau nhất định hãy cho bọn tôi────"

"Tôi từ chối."

"............Hả?"

Youta đang định tiếp tục với vẻ tự tin tràn trề thì bị Hojo-san cắt ngang và từ chối thẳng thừng.

"Ơ, không, cái đó... Cô vừa nói gì cơ...?"

"Tôi nói là tôi từ chối."

Youta và Sora có vẻ không ngờ mình bị từ chối nên đứng ngây ra như phỗng.

Tôi cũng không nghĩ cô ấy lại từ chối dứt khoát đến thế.

Thực tế thì Youta và Sora xuất sắc hơn tôi nhiều.

Tôi dù có chuẩn bị bài và ôn tập mỗi ngày thì thành tích cũng chẳng cao lắm, còn thể thao thì càng khỏi phải nói.

Không phục, Youta và Sora hỏi vặn lại Hojo-san.

"T-Tại sao chứ!? So với cái thằng đó thì bọn tôi────"

"Không đáng để nói chuyện."

"Hả..."

Hojo-san, người vừa nãy còn dịu dàng tươi cười, giờ đây nhìn Youta và Sora với thái độ kiên quyết và nói rõ ràng.

"Tôi coi Yuuya-san là ân nhân. Các người nghĩ tôi muốn cho những kẻ sỉ nhục Yuuya-san nhập học sao?"

"C-Cái đó..."

"Hơn nữa, hành vi thường ngày của các người đã được điều tra xong rồi."

"Hả!?"

Nghe lời Hojo-san, Youta và Sora thốt lên kinh ngạc.

Sau đó, Hojo-san ra hiệu cho người phụ nữ mặc đồ quản gia bên cạnh, cô ấy liền thông báo với giọng đều đều.

"Để mời Tenjou-sama vào 'Học viện Ousei', chúng tôi đã tiến hành điều tra xung quanh Tenjou-sama. Tất nhiên, bao gồm cả các mối quan hệ... Kết quả cho thấy, các người không chỉ bắt nạt Tenjou-sama một cách quá đáng mà còn bắt nạt cả những học sinh khác. Không chỉ các người, mà nhiều học sinh khác... và thậm chí cả giáo viên cũng tham gia vào việc bắt nạt."

"Cái..."

Youta và Sora cứng họng trước lời của người quản gia. Tất nhiên, cả tôi cũng vậy.

Điều tra... không chỉ tên tuổi mà cả các mối quan hệ nữa sao!?

Trong khi tôi còn đang bối rối, Sora lập tức phản bác.

"C-Chuyện đó có bằng chứng không hả!?"

"Có bằng chứng hay không thì liên quan gì?"

"Cái đó, để chứng minh sự trong sạch của bọn tôi────"

"Vậy sao. Thế thì tôi nói thẳng nhé. Bằng chứng có. Có bằng chứng, nhưng với chúng tôi thì mấy thứ đó chẳng quan trọng."

"Chẳng quan trọng là sao...!?"

"Chẳng phải không quan trọng sao? Chúng tôi chỉ muốn mời Tenjou-sama đến 'Học viện Ousei'. Và từ những thông tin thu thập được, chúng tôi đưa ra kết luận là không muốn cho các người nhập học, thế thôi. A, cứ yên tâm. Chúng tôi không có ý định tung tin của các người cho truyền thông đâu. Chà... nhưng có thể sẽ ảnh hưởng đến hồ sơ xét tuyển đấy."

Trước lời lẽ của người quản gia, Sora và Youta không thể cãi lại nửa lời.

Hojo-san lại ra hiệu cho người quản gia, cô ấy cúi chào một cách điêu luyện rồi lùi về phía sau Hojo-san.

"Về chuyện tôi định nói lúc nãy, việc nhập học hay chuyển trường vào học viện của chúng tôi không khó đến thế đâu."

"Hả!?"

"'Học viện Ousei' không yêu cầu phẩm hạnh phải quá đoan chính, nhưng chỉ cần thường ngày làm việc thiện thì việc nhập học hay chuyển trường đều dễ dàng. Học lực hay những thứ khác đều có thể cải thiện qua việc học tập. Quan trọng hơn cả là chúng tôi coi trọng nhân cách. Vì vậy, việc hai người nhập học là bất khả thi."

Bị nói thẳng vào mặt như vậy, Youta và Sora tuyệt vọng.

Trường tôi đang học tuy là trường liên cấp 2-3, nhưng tất nhiên cũng có người thi vào trường cấp 3 khác.

Những người đó thường chọn những trường có trình độ cao hơn trường hiện tại.

Và nhìn phản ứng của Youta và Sora, có vẻ hai đứa nó cũng định thi vào trường khác, và e rằng ngôi trường mục tiêu của chúng chính là 'Học viện Ousei'.

Quả thật, một ngôi trường top đầu nằm ngay gần đây thì việc chúng nhắm tới là điều tất yếu. Với học lực của chúng thì lẽ ra không thành vấn đề.

Nhưng giờ đây, bị chính học sinh của trường đó... mà lại là con gái Hiệu trưởng tuyên bố thẳng thừng là không thể nhập học, thì phản ứng này cũng là điều dễ hiểu.

Khác hẳn lúc nói chuyện với Youta và Sora, Hojo-san quay lại nhìn tôi với vẻ mặt dịu dàng.

"Xin lỗi, chuyện bị lạc đề mất rồi... Nhưng như lý do em vừa nói, việc Yuuya-san chuyển vào 'Học viện Ousei' không có vấn đề gì cả."

"Ra, ra là vậy..."

Nói sao nhỉ, phương châm của 'Học viện Ousei' lạ thật đấy...

Bình thường thì học lực và khả năng vận động đóng vai trò rất lớn, thế mà lại nói thẳng là mấy thứ đó không liên quan...

Thấy tôi cười gượng gạo, Hojo-san mỉm cười nói.

"Trước mắt, anh cứ đến thăm trường chúng em được không? Anh có thể nói chuyện với cha em... Hiệu trưởng, rồi sau đó quyết định cũng chưa muộn mà."

Nói xong, Hojo-san mời tôi lên xe Limousine.

Người quản gia dường như hiểu ý Hojo-san, đã mở cửa xe chờ sẵn.

"A, Yuuya-san. Lúc nãy em nói sẽ không công bố thông tin của hai người kia, nhưng về phần giáo viên thì đã bị sa thải và tước giấy phép hành nghề rồi, nên anh cứ yên tâm nhé."

"Hảả!?"

Yên tâm cái gì cơ!? Tôi chỉ thấy sợ hãi trước khả năng thu thập thông tin và tốc độ hành động đó thôi!?

Mà đúng là tôi cũng bị giáo viên bắt nạt thật! Hình phạt thể xác là chuyện cơm bữa, lại còn xúi giục cả lớp bắt nạt tôi nữa!

Thấy tôi lại kinh ngạc trước những lời không ngờ tới, Hojo-san mỉm cười cúi chào Youta và Sora đang đứng chết lặng.

"Vậy thì, xin chào nhé."

Và cứ thế, tôi đi đến 'Học viện Ousei'.

***

Sau khi Yuuya và những người khác rời đi, hiện trường trở nên ồn ào.

"Mấy người lúc nãy ghê thật đấy!"

"Đúng là 'Học viện Ousei' danh giá... Khí chất toát ra khác hẳn bọn mình."

"Cơ mà cô gái đó với người quản gia đẹp thật đấy!"

"Cậu nam sinh được bắt chuyện cũng đẹp trai siêu cấp... Đúng là bổ mắt."

"Mà hai đứa kia... không biết sao lại bị 'Học viện Ousei' từ chối nhập học nhỉ."

"Hả? Mà, kệ xác bọn nó đi."

Bị bàn tán xôn xao, mặt Youta và Sora đỏ bừng.

"K-Không thể tha thứ... Dám coi thường bọn tao đến mức này...!"

"Đúng vậy, tuyệt đối không tha..."

Youta trừng mắt nhìn về hướng chiếc Limousine vừa rời đi.

"Tao nhất định sẽ khiến chúng mày phải hối hận..."

Tiếng lầm bầm đó chìm vào trong những tạp âm xung quanh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!