Chương 1: Đến Dị Giới
Vượt qua những ngày tháng đau khổ, hiện tại tôi đang tận hưởng khoảng thời gian chữa lành hiếm hoi.
Lễ tốt nghiệp cấp hai đã kết thúc, tôi bước vào kỳ nghỉ ngắn trước khi nhập học cấp ba.
Đáng lẽ trong kỳ nghỉ ngắn này tôi vẫn phải đi làm thêm, nhưng việc đó cũng mất rồi.
Lý do là tại vụ hội đồng tập thể hôm nọ.
Ca làm thêm hôm đó rốt cuộc tôi không đi được nên bị tính là nghỉ không phép và bị đuổi việc, còn ở những chỗ làm thêm khác, tôi bị đuổi vì những vết thương chi chít trên người.
Tôi thấy thật vô lý và cực kỳ uất ức, nhưng tôi bây giờ chẳng thể làm gì được.
Kỳ nghỉ này, hay là thử tập cơ bắp nhỉ? Dù tôi không nghĩ điều đó sẽ thay đổi được gì.
Có rất nhiều suy nghĩ trong đầu, nhưng tôi phải tìm việc làm thêm mới thôi.
Nhưng mà, giờ đang rảnh rỗi, hay là dọn dẹp ngôi nhà này sau một thời gian dài nhỉ.
Nghĩ vậy, tôi liền lấy giẻ lau và máy hút bụi ra, bắt đầu tổng vệ sinh nhà cửa.
Dù bình thường tôi vẫn dọn dẹp sơ qua, nhưng khi bắt tay vào làm kỹ mới thấy có rất nhiều bụi bẩn.
Hơn nữa, nhà ông nội khá rộng, nên nếu không có những dịp thế này thì rất khó để dọn hết các phòng.
...Không, tôi biết chứ. Đây chỉ là hành động trốn chạy thực tại mà thôi...
Với tâm trạng u ám, tôi đi đến bồn rửa mặt để thay nước trong xô, hình ảnh khuôn mặt mình phản chiếu trong gương đập vào mắt dù tôi không muốn nhìn.
Đôi mắt nhỏ híp lại. Cái mũi lợn nhỏ nhưng lỗ mũi lại to. Xương hàm bạnh ra, gò má nhô cao, nhưng cả khuôn mặt lại béo phị, đầy mụn và tàn nhang.
Đôi môi dày và hàm răng khấp khểnh.
Tóc thưa thớt, có dấu hiệu hói sớm.
Đây là khuôn mặt của tôi.
Không giống bố mẹ, cũng chẳng giống cặp song sinh kia, khuôn mặt của tôi.
Nhìn thấy nó, những gì dồn nén trong tôi bỗng trào ra.
"A... Aaa... AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!"
Tôi đấm liên tiếp vào tấm gương.
Cố gắng xóa bỏ sự tồn tại trước mắt, tôi cứ thế đấm liên hồi mặc cho tay có chảy máu.

Rồi tôi vung mạnh cái xô, đập vào gương, tấm gương vỡ tan tành một cách dễ dàng.
"Hộc... hộc..."
Gương vỡ giúp tôi bình tĩnh lại đôi chút, nhưng sự u uất trong lòng vẫn không tan biến.
Trên sàn nhà là những mảnh vỡ của gương và máu của tôi rơi vãi.
...Dù có gào thét thế nào, hoàn cảnh của tôi cũng chẳng thay đổi.
Nếu có thể, tôi muốn phẫu thuật thẩm mỹ.
Nhưng kẻ không có tiền như tôi thì làm gì được chứ.
Chỉ kiếm tiền sinh hoạt thôi đã vất vả lắm rồi.
Nhìn vào thực tại đen tối, lòng tôi càng thêm chìm xuống.
──── Rốt cuộc mình muốn trở thành cái gì đây?
Với tôi hiện tại, tương lai hoàn toàn mù mịt. Chắc cũng chẳng thể kiếm được việc làm tử tế.
Chính vì vậy, chỉ sống cho qua ngày đã quá sức rồi, tôi chưa từng nghĩ đến ước mơ hay tương lai mình muốn làm gì.
Ước mơ... ước mơ sao... Dù có ôm ấp ước mơ thì với tôi cũng vô nghĩa thôi.
Vì tôi bây giờ không có năng lực, cũng chẳng có khí lực để thực hiện ước mơ...
"Chết tiệt!"
Bực bội vì sự bất lực của bản thân, tôi đấm mạnh vào tường ──── đúng vào khoảnh khắc đó.
"Hả...!?"
Đột nhiên, bức tường xoay chuyển như trong mấy ngôi nhà của Ninja, và một căn phòng lạ lẫm hiện ra trước mắt tôi.
"C... Cái gì thế này..."
Sống ở nhà ông nội bao lâu nay, tôi chưa từng thấy căn phòng này.
"Tại sao lại có căn phòng thế này..."
Tìm thấy căn phòng bí mật đầy bí ẩn, ban đầu tôi còn cảnh giác, nhưng ngay sau đó sự tò mò đã chiến thắng, và khi nhận ra thì tôi đã bước vào bên trong.
"Nơi này là..."
Đó là một căn phòng chứa đầy những món đồ mà có lẽ ông nội đã sưu tầm khi đi khắp thế giới.
Ông nội thường đi khắp nơi và mua quà lưu niệm mang về, nhưng tôi không biết ông cất chúng ở đâu.
Thế nên tôi thực sự ngạc nhiên khi thấy những món đồ đó được đặt trong một nơi như căn phòng bí mật này.
Khi đang ngẩn người ngắm nhìn những món đồ từ khắp nơi trên thế giới bày ra trước mắt, tôi bỗng rơi vào một cảm giác kỳ lạ.
"C-Cái gì vậy? Rốt cuộc là..."
Bối rối trước cảm giác chưa từng trải qua, nhưng như bị dẫn dắt bởi cảm giác đó, tôi tiến sâu vào trong phòng.
Rồi tôi nhìn thấy nhiều món đồ khác nhau, có những thứ ngày xưa ông nội từng cho xem, cũng có những thứ hoàn toàn mới lạ.
"...Cái gì kia? Cái mặt nạ đó. Trông như quỷ thần vậy, đáng sợ quá... Hửm? Kia là... búp bê hình người gì thế?"
Những chiếc mặt nạ như quỷ thần, hay vật giống ma-nơ-canh to hơn cả tôi.
Ngoài ra còn có khối lập phương màu đỏ kích thước bằng quả bóng rổ, hay một hòn đá kỳ lạ đang lơ lửng và xoay tròn trên bệ đỡ mà không hiểu nguyên lý là gì.
Thậm chí còn có cả một chiếc quan tài như loại chứa Pharaoh Ai Cập.
Vừa đi vừa nhìn ngắm xung quanh, tôi nhận ra cảm giác mình cảm thấy nãy giờ là do có thứ gì đó đang gọi tôi.
Được dẫn dắt bởi cảm giác đó, tôi tiến sâu hơn nữa.
...Tất cả chỗ này đều do ông nội sưu tầm sao...
Ngày xưa ông hay khoe với tôi, nhưng tôi chẳng hiểu giá trị của chúng là gì. Ký ức về những điều bình dị đó với ông hiện lên trong đầu khiến tôi lại chực khóc.
Đều là đồ ông nội sưu tầm, nhưng toàn những thứ không rõ công dụng, nên giờ đây chúng chẳng khác gì đống sắt vụn. Giá mà ông nội còn sống, ông sẽ lại dạy cho tôi biết bao điều...
"Chỗ này, tính sao đây... Hửm?"
Định chạm vào mấy món đồ này nhưng sợ lỡ xảy ra chuyện gì thì nguy, tôi chợt chuyển ánh nhìn sang một vật đặt ở phía sâu bên trong.
Đó là một cánh cửa, tồn tại như thể được bứng ra từ một bức tường nào đó.
Cánh cửa bằng gỗ, chạm khắc hình một con cú lớn, và trên khung gỗ viền quanh cũng được chạm trổ tinh xảo.
"Cái này cũng là mang về sao...?"
Cánh cửa này á?
Nếu là mang về thật, thì là cửa của nơi nào chứ.
Mà, chỉ có mỗi cánh cửa, nên mở ra chắc cũng chỉ thấy bức tường phía sau thôi.
Nhưng, ngay khoảnh khắc nhìn thấy cánh cửa đó, cảm giác kỳ lạ tôi cảm thấy từ nãy đến giờ trở nên mãnh liệt hơn.
"Không lẽ... là cánh cửa kia sao?"
Tôi không hề có ký ức gì về cánh cửa trước mắt.
Nhưng mắt và ý thức của tôi đã bị đóng đinh vào nó.
Liệu cánh cửa này chính là chân tướng của thứ đang gọi tôi chăng...
"Cánh cửa kia có gì sao?"
Nghĩ vậy, tôi đưa tay nắm lấy tay nắm cửa, và mở ra ────.
"............Hả?"
Đó là một căn phòng lạ lẫm.
Nội thất giống như một ngôi nhà gỗ (log house), có một chiếc bàn gỗ lớn và một chiếc ghế, cùng một tủ quần áo cũng bằng gỗ. Và vũ khí như kiếm, rìu được chất thành đống như núi.
"Hả? Gì cơ?"
Trước tình huống không thể hiểu nổi, đầu tôi như sắp nổ tung.
Bất chợt, một vật giống như tấm bảng bán trong suốt xuất hiện ngay trước mắt.
"Oái!?"
Vì nó xuất hiện quá đường đột, tôi thốt lên một tiếng thảm hại rồi ngã bệt xuống đất.
Nhưng tấm bảng bán trong suốt đó cũng di chuyển xuống ngang tầm mắt của tôi đang ngồi bệt.
"C-Cái gì thế này..."
Vừa hoảng loạn, tôi vừa nhìn vào tấm bảng bán trong suốt hiện ra trước mắt, trên đó viết:
『Đã thu thập Kỹ năng [Thẩm Định]. Đã thu thập Kỹ năng [Nhẫn Nại]. Đã thu thập Danh hiệu [Chủ Nhân Cánh Cửa]. Đã thu thập Danh hiệu [Chủ Nhà]. Đã thu thập Danh hiệu [Người Dị Giới]. Đã thu thập Danh hiệu [Người Đầu Tiên Đến Dị Giới].』
"Hả?"
Trên đó hiển thị những thứ giống hệt như thông báo trong game.
Th-Thẩm định? Nhẫn nại? Với lại, Dị giới là sao...
Tạm thời, tôi đứng dậy, quay trở lại nhà mình một lần để kiểm tra xung quanh cánh cửa.
"Q-Quả nhiên là không nối với đâu cả mà?"
Tôi kiểm tra mặt sau cánh cửa, nhưng chỉ thấy bức tường nhà mình.
Thế mà phía bên kia cánh cửa lại mở ra một căn phòng kiểu nhà gỗ lạ hoắc.
"Rốt cuộc là cái quái gì vậy..."
Cánh cửa này rốt cuộc là...
Ngay khi tôi nghĩ vậy, tấm bảng bán trong suốt đã biến mất từ lúc nào lại xuất hiện.
[Cánh Cửa Đến Dị Giới]... Cánh cửa đột nhiên xuất hiện trên Trái Đất, dẫn đến một dị giới nào đó. Tại sao nó xuất hiện, xuất hiện bằng cách nào, ngay cả các vị thần cũng không biết. Nơi kết nối là bất định, nhưng một khi đã kết nối với dị giới thì sẽ được cố định. Người trở thành chủ nhân có thể điều khiển nhiều chức năng khác nhau. Không thể phá hủy.
Bất ngờ thay, chân tướng của cánh cửa đã được làm rõ ngay lập tức.
Không, biết được thì tốt nhưng nội dung nghe ảo quá vậy!?
Đến nước này, tôi cuối cùng cũng bình tĩnh lại và đi đến một câu trả lời.
"Chẳng lẽ... là do cái kỹ năng [Thẩm Định] kia sao?"
Không, nhưng mà... đây là phòng của tôi chứ đâu phải trong căn phòng gỗ kia.
...Khoan đã? Thế tại sao cái bảng khó hiểu này lại hiện ra trước mắt tôi?
"...Nghĩ mãi cũng chẳng hiểu... cái này có kiểm tra được kỹ năng hay gì không nhỉ?"
Tôi buột miệng lẩm bẩm, và tấm bảng lại xuất hiện, hiển thị như sau:
[Thẩm Định]... Kỹ năng thẩm định mọi vật.
[Nhẫn Nại]... Có được khả năng kháng cự lớn đối với các trạng thái bất thường, can thiệp tinh thần hoặc đau đớn về thể xác.
"...Nó hiện ra thật này."
Giờ thì tôi đã hiểu, việc tra cứu được thông tin về cánh cửa lúc nãy chắc là nhờ kỹ năng [Thẩm Định] này.
Cơ mà... càng lúc càng xa rời thực tế quá.
"Thế này thì có tra được cả danh hiệu không?"
Gần như tin chắc là được, tôi lẩm bẩm, và quả nhiên thông báo xuất hiện.
[Chủ Nhân Cánh Cửa]... Chủ nhân của cánh cửa đến dị giới. Có thể sử dụng chức năng Menu.
[Chủ Nhà]... Chủ nhân mới của ngôi nhà được cho là nơi Hiền Giả từng sinh sống. Nhận được quyền sở hữu ngôi nhà.
[Người Dị Giới]... Người của thế giới khác. Nhận được nhiều kinh nghiệm hơn bình thường và có sự trưởng thành đặc biệt. Ngoài ra, dễ dàng học được kỹ năng hơn. Xóa bỏ giới hạn cấp độ.
[Người Đầu Tiên Đến Dị Giới]... Người đầu tiên ghé thăm dị giới. Dễ dàng phát minh ra kỹ năng và ma pháp hơn cả hiệu quả của một danh hiệu khác là [Người Khai Phá]. Trong quá trình trưởng thành sẽ phát triển theo hướng tích cực. Ngoài ra, có thể sử dụng [Hộp Đồ].
"Ồ."
Tuy không hiểu lắm nhưng có vẻ rất ghê gớm.
Riêng cái [Người Đầu Tiên Đến Dị Giới] có vẻ còn ưu việt hơn cả danh hiệu [Người Khai Phá] nào đó, và tôi còn dùng được cả [Hộp Đồ]. ...[Hộp Đồ] là cái gì?
Hơn nữa, phần danh hiệu [Chủ Nhà] cũng chưa rõ lắm. Nhà nào cơ?
Đang thắc mắc thì tôi chú ý đến phần chức năng Menu được viết trong mô tả của [Chủ Nhân Cánh Cửa].
"Chức năng Menu? Cái này rốt cuộc là... oái!?"
Lại một thông báo khác hiện ra trước mắt.
Trên đó viết...
[Cánh Cửa Đến Dị Giới]
Chủ sở hữu: Tenjou Yuuya
Chức năng: 《Quy Đổi Tiền》《Dịch Chuyển》《Hạn Chế Ra Vào》
"Quy đổi tiền? Có thể đổi cái gì đó ra tiền sao? Với lại, Dịch chuyển và Hạn chế ra vào à..."
Khi tôi tập trung ý thức vào tất cả các mục, thông báo thay đổi sang phần giải thích chi tiết.
[Quy Đổi Tiền]... Có thể chuyển đổi mọi vật thành tiền.
[Dịch Chuyển]... Có thể làm cánh cửa xuất hiện tại vị trí hiện tại của chủ sở hữu.
[Hạn Chế Ra Vào]... Chỉ những người được chủ sở hữu chỉ định mới có thể đi qua cánh cửa.
"Tính năng cao hơn dự kiến nhiều vậy!?"
Tức là, giả sử có ai đó tìm thấy chỗ này, họ cũng không thể đi qua bên kia được.
Thêm nữa, dù có trộm cánh cửa này đi, nó cũng sẽ quay về với tôi...
"Thú thật là tôi chưa biết dùng Quy đổi tiền vào việc gì, nhưng mà có thì cũng chẳng mất gì, tạm thời cứ để đó đã."
Quan trọng hơn, nếu đã diễn biến giống game đến mức này, thì có chỉ số (status) không nhỉ?
Vừa nghĩ vậy với tâm trạng háo hức, một thông báo mới hiện ra trước mắt.
[Tenjou Yuuya]
Nghề nghiệp: Không, Cấp độ: 1, Ma lực: 1, Tấn công: 1, Phòng thủ: 1, Nhanh nhẹn: 1, Trí lực: 1, May mắn: 1, BP: 0
Kỹ năng: 《Thẩm Định》《Nhẫn Nại》《Hộp Đồ》
Danh hiệu: 《Chủ Nhân Cánh Cửa》《Chủ Nhà》《Người Dị Giới》《Người Đầu Tiên Đến Dị Giới》
Tuyệt vọng rồi.
Không ngờ chỉ số lại toàn là 1... Ngay cả điểm số ở trường tôi cũng chưa bao giờ tệ đến mức này...
Mà, cũng lờ mờ đoán trước được rồi.
Cơ mà, cái BP này là gì?
[Hộp Đồ] tại sao lại được thêm vào mục kỹ năng thế kia...
[BP]... Viết tắt của Bonus Point (Điểm thưởng). Khi thăng cấp, có thể nhận được 10 điểm để phân bổ vào các chỉ số tùy thích. Tuy nhiên, trường hợp là Người Dị Giới sẽ nhận được 20 điểm thay vì 10. Nếu sở hữu danh hiệu [Người Đầu Tiên Đến Dị Giới], sẽ nhận được 100 điểm BP.
[Hộp Đồ]... Tạo ra một không gian đặc biệt, có thể cất vào và lấy ra bao nhiêu đồ vật tùy thích. Tuy nhiên, không thể chứa sinh vật sống. Không giới hạn dung lượng, không kể kích thước.
"...Ồ."
Tạm thời tôi đã hiểu là có thể phân bổ điểm vào các chỉ số, và trường hợp của tôi thì được ưu đãi hơn.
[Hộp Đồ] nếu nghĩ nó giống chức năng trong game thì cũng dễ hiểu.
Rồi, đã kiểm tra đến đây, việc còn lại cần kiểm tra là...
"Căn phòng kia... nhỉ..."
Lúc nãy không có ai, nhưng nghĩ kỹ lại thì đây là xâm nhập gia cư bất hợp pháp.
Nếu đối phương nổi giận và tấn công thì toi đời.
Dù đã nhận được danh hiệu [Chủ Nhà] khó hiểu, nhưng nếu không kiểm tra thì cũng chẳng biết thế nào...
May mắn là ngoài tôi ra không ai có thể đi qua cánh cửa, nên nếu chạy trốn về nhà mình thì chắc sẽ ổn thôi.
"...Thử xem lại lần nữa vậy."
Quyết định xong, tôi lại đi sang căn phòng đó.
***
"Không có ai... đúng không...?"
Tôi rón rén thò đầu qua cửa, quan sát xung quanh, quả nhiên không có hơi người.
Bước chân vào phòng lần nữa, cảm giác của gỗ truyền trực tiếp lên da.
Vào trong phòng, ngoài bàn ghế còn có tủ quần áo bằng gỗ, tôi mở ra xem thì thấy vài bộ áo sơ mi và quần dài dáng thon gọn rõ ràng không vừa với kích cỡ của tôi, cùng vài bộ đồ lót.
Chất vải sờ rất thích, tiếc thật.
"A, lúc nãy không để ý, có cửa sổ này."
Tôi lại gần cửa sổ, kiểm tra tình hình bên ngoài.
Và rồi...
"Oa..."
Bên ngoài cửa sổ được bao quanh bởi cây cối.
Nhà tôi không nằm ở nơi rừng rú thế này. Nó ở khu dân cư, trước và sau nhà xe cộ vẫn đi lại bình thường.
Vậy mà xung quanh đây lại là rừng thì...
"Quả nhiên chỉ có thể nghĩ là nối với dị giới... hoặc một nơi nào khác trên Trái Đất thôi."
Tôi cũng từng nghĩ hay là cửa sổ dán tranh siêu thực, nhưng mở cửa sổ ra thì ý nghĩ đó bay biến.
Không khí trong lành tràn đầy lồng ngực, thứ không thể có ở thành phố, không nghe tiếng xe cộ, không tiếng công trình, chỉ có một không gian yên tĩnh trải rộng.
Đóng cửa sổ lại, tôi nhìn quanh phòng một lần nữa và nhận ra có một tờ giấy đặt trên bàn.
"Gì đây?"
Tôi cầm tờ giấy lên định đọc nội dung, nhưng trên đó viết những ký tự kỳ lạ mà tôi không biết.
"...Không đọc được. Ngôn ngữ dị giới à?"
Đang nhìn chằm chằm vào lá thư một lúc dù biết chẳng thể hiểu nổi, một thông báo hiện lên.
『Đã học được Kỹ năng [Thông Hiểu Ngôn Ngữ].』
Này, cái kỹ năng có vẻ tiện lợi đó là sao.
Tôi lập tức thẩm định...
[Thông Hiểu Ngôn Ngữ]... Kỹ năng giúp hiểu được mọi ngôn ngữ, có thể đọc và viết.
Đúng là một kỹ năng tiện lợi thực sự.
Cái này mà có hiệu quả ở Trái Đất thì tiếng Anh hay gì đó dễ như ăn kẹo còn gì.
Gác chuyện đó sang một bên, đã có kỹ năng rồi nên tôi nhìn lại lá thư, những ký tự kỳ lạ lúc nãy không đọc được giờ đã có thể hiểu.
Tóm tắt lại thì, chủ nhân căn phòng này sắp hết tuổi thọ nên quyết định để lại ngôi nhà này.
Và vì không có gia đình, nên nếu có ai tìm thấy ngôi nhà này, ông ấy sẽ trao quyền sở hữu cho người đó. Mọi thứ trong nhà cũng cho hết.
Việc đăng ký quyền sở hữu sẽ được tự động cập nhật bằng sức mạnh ma pháp, nên ngoài chủ sở hữu ra không ai có thể xâm nhập vào nhà... đại loại là vậy.
Điều này giải thích cho việc tôi nhận được danh hiệu [Chủ Nhà], có lẽ tôi đã trở thành chủ nhân của ngôi nhà này rồi.
Hơn nữa, từ phần mô tả danh hiệu, có thể biết được từng có một Hiền Giả sống ở đây, nhưng người đó rốt cuộc vĩ đại đến mức nào nhỉ?
Việc ngăn chặn người ngoài xâm nhập nghe có vẻ rất ghê gớm, nhưng ở thế giới này thì là chuyện bình thường chăng?
Mà giờ mới nói, cánh cửa kia lại may mắn kết nối đến nơi này... đối với tôi thì đúng là vô cùng biết ơn.
"Những cú sốc khác mạnh quá nên tôi suýt bỏ qua, nhưng mà có cả ma pháp nữa cơ đấy..."
Không, bản thân tình huống này đã quá phi thực tế rồi, nên dù có nghe nói đến ma pháp thì yếu tố fanstasy cũng cảm thấy hơi nhạt nhòa. Tuy sự ngạc nhiên không lớn, nhưng những thứ thuộc về sức mạnh chưa biết vẫn luôn gợi lên sự hứng thú.
Liệu tôi có dùng được không nhỉ?
"Mà thôi kệ... Tạm thời biết được ngôi nhà này không có ai, và từ giờ ngoài tôi ra sẽ không ai vào được nữa, cũng yên tâm một chút."
Tôi cũng thực dụng phết, vừa biết ngôi nhà này là của mình, sự cảnh giác liền biến mất sạch.
Vậy thì, giờ là lúc xem xét những món đồ trong nhà này...
"Cái này, là đồ thật nhỉ..."
Trước mắt tôi là đủ loại vũ khí.
Trong số đó, tôi thử cầm một thanh kiếm lọt vào tầm mắt.
"Oái!? N-Nặng quá..."
Cũng phải thôi, cơ bắp tôi chẳng có bao nhiêu, chỉ cầm kiếm lên thôi cũng loạng choạng. ...Chắc phải tập gym nghiêm túc thôi. Mà ngày xưa cũng tập rồi, kiên trì cả năm trời mà rốt cuộc chẳng lên tí cơ nào.
"Cơ mà... thanh kiếm đẹp thật đấy."
Một thanh kiếm hai lưỡi, sáng bóng như vừa được đánh bóng, lưỡi kiếm phản chiếu rõ khuôn mặt tôi.
Chuôi kiếm gần như không có chút trang trí nào, nhưng ngay cả kẻ nghiệp dư như tôi nhìn vào cũng cảm nhận được một phong thái khiến người ta thấy thanh kiếm trên tay là một vật phẩm phi thường.
Bất chợt, vì tò mò, tôi thử dùng [Thẩm Định] lên thanh kiếm...
[Toàn Kiếm]... Đỉnh cao của mọi loại kiếm. Lưỡi kiếm không bao giờ vẩn đục và luôn tỏa sáng, độ sắc bén luôn duy trì ở trạng thái tốt nhất. Được cho là có thể chém đứt vạn vật, nhưng điều đó tùy thuộc vào người ký khế ước. Hàng không bán. Người ký khế ước: Tenjou Yuuya.
"Thật hả trời!?"
Nó còn khủng khiếp hơn tôi tưởng! Hơn nữa còn tự động ký khế ước từ lúc nào không biết! Mà, hàng không bán thì làm sao mà bán được thứ này chứ!? Đáng sợ quá đi mất!
Ủa, ngài Hiền Giả là nhân vật cỡ nào vậy!?
Thanh kiếm này bị vứt lăn lóc trong cái chỗ như thùng đựng vũ khí ấy chứ!?
Một vật nguy hiểm thế này mà lại bị đối xử tùy tiện vậy sao...
Vừa kinh ngạc về vị Hiền Giả mà giờ đây không còn cơ hội gặp mặt, tôi lại nảy ra ý muốn thử vung thanh kiếm này.
"Không, là đàn ông thì ít nhất một lần... nhỉ?"
Chẳng biết đang biện minh với ai, tôi cố gắng hợp lý hóa hành động của mình. ...Chẳng hợp lý tí nào.
Mà, tôi cũng muốn kiểm tra bên ngoài, nên tôi tiến lại gần cửa ra vào của ngôi nhà, rón rén mở cửa.
"Ồ!"
Hóa ra khu đất của ngôi nhà này khá rộng, trước nhà giống như một khu vườn, thậm chí còn có thứ giống như ruộng nữa.
"Tất cả chỗ này đều được tính là nhà sao?"
Nếu không phải thì tôi không dám tùy tiện ra ngoài đâu...
Vừa nghĩ đến đó, một thông báo hiện ra ngay trước mắt tôi.
『Khu vực bên trong hàng rào bao quanh ngôi nhà này thuộc về chủ sở hữu』
Ồ, nói cách khác là không ai có thể xâm nhập vào khu vườn này sao! Thế thì mình có thể thỏa thích vung kiếm ở ngoài trời rồi! Dù chưa hiểu rõ lắm, nhưng cảm ơn nhé, bạn thông báo!
Thầm cảm ơn dòng thông báo đã giải đáp thắc mắc, tôi phấn khích chạy ra ngoài như một đứa trẻ, chẳng màng đến tuổi tác.
Và rồi, tôi cố gắng vung thanh kiếm nặng trịch theo cách của riêng mình.
Nhưng mà...
"Uooooo!?"
Thất bại toàn tập.
Kết quả là, không phải tôi vung kiếm, mà là thanh kiếm vung tôi đi.
Đến việc vung kiếm lung tung cũng không làm nổi... Mà thôi, cũng đoán trước được rồi.
"Hộc... hộc... chà, vui thật đấy..."
Dù chẳng làm được trò trống gì, tôi vẫn nằm lăn ra đất, bao trùm bởi một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.
Ngay lúc đó, thông báo lại hiện ra trước mắt.
『Đã học được kỹ năng [Kiếm Thuật: 1]』
"Hả!?"
Kỹ năng [Kiếm Thuật]!? Chỉ nhờ bị vung qua vung lại thôi sao!?
Hơn nữa, con số bên cạnh chữ Kiếm Thuật này là...
Khi tôi tập trung ý thức vào [Kiếm Thuật: 1], một lời giải thích chi tiết hiện ra. Đúng là nhờ ơn kỹ năng [Thẩm Định].
[Kiếm Thuật: 1]... Kỹ năng sử dụng kiếm. Con số biểu thị độ thành thục, giá trị cao nhất là 10.
Nói cách khác, tôi hiện tại là một tay mơ siêu cấp trong việc dùng kiếm sao?
Mà, thú thật thì gọi là tay mơ cũng còn hơi quá sức với tôi...
Dù vậy, học kỹ năng lại dễ dàng đến thế này sao?
"............ A, là hiệu quả của [Dị Giới Nhân] ư."
E là cái danh hiệu này có liên quan rồi.
"Dù vậy thì tốc độ học thế này cũng lạ thật đấy... Những vũ khí khác thì sao nhỉ?"
Bị kích thích bởi sự tò mò mới mẻ, tôi đặt thanh kiếm về chỗ cũ, cầm lấy những vũ khí khác và đi ra vườn.
Kết quả sau khi thẩm định từng món, cái nào cũng là hàng khủng cả, tóm tắt lại thì như thế này:
[Tuyệt Thương]... Cây thương độc nhất vô nhị, vượt qua cả Thần Thương. Tương truyền tùy thuộc vào người lập khế ước, nó có thể xuyên thủng bất cứ thứ gì. Không bao giờ gãy. Nếu ném đi, nó chắc chắn sẽ trúng mục tiêu và tự quay về tay chủ nhân. Hàng không bán. Người lập khế ước: Tenjou Yuuya.
[Tử Liềm]... Lưỡi hái tử thần, giết được cả Thần Chết. Tương truyền nó có thể cắt đứt mọi thứ mà người lập khế ước mong muốn. Kẻ bị lưỡi hái này chém trúng, dù chỉ là vết xước nhỏ cũng sẽ trở thành vết thương chí mạng. Hàng không bán. Người lập khế ước: Tenjou Yuuya.
[Găng Tay Vô Hạn]... Đôi găng tay không thể phá hủy, không chỉ tăng uy lực đấm mà còn dùng làm phòng cụ. Một đòn đánh biến thành vô hạn đòn tấn công. Hàng không bán. Người lập khế ước: Tenjou Yuuya.
[Vô Cung]... Cây cung tối thượng, không có hình dạng cố định. Tùy theo ý chí của người lập khế ước mà tạo ra vô hạn mũi tên. Những mũi tên đó được cho là có thể bắn xuyên thế giới. Tuyệt đối trúng mục tiêu mà người lập khế ước mong muốn. Hàng không bán. Người lập khế ước: Tenjou Yuuya.
Vân vân và mây mây...
Tuy số lượng khá nhiều, nhưng tôi cũng đã thử chạm vào tất cả bọn chúng.
Và tôi chỉ có một cảm nhận duy nhất.
Cái nào cũng bá đạo vãi chưởng.
Tôi chẳng hiểu tại sao những thứ này lại nằm lăn lóc ở đây, cũng chẳng biết Hiền giả là nhân vật nào, nhưng việc tôi trở thành người lập khế ước còn đáng sợ hơn nhiều.
Và chỉ số hiện tại của tôi là...
【Tenjou Yuuya】
Nghề nghiệp: Không, Cấp độ: 1, Ma lực: 1, Tấn công: 1, Phòng thủ: 1, Nhanh nhẹn: 1, Trí lực: 1, May mắn: 1, BP: 0
Kỹ năng: [Thẩm Định], [Nhẫn Nại], [Hộp Đồ], [Thông Hiểu Ngôn Ngữ], [Kiếm Thuật: 1], [Thương Thuật: 1], [Liềm Thuật: 1], [Cách Đấu Thuật: 1], [Cung Thuật: 1], [Tiên Thuật: 1], [Phủ Thuật: 1], [Chùy Thuật: 1], [Trượng Thuật: 1], [Bổng Thuật: 1]... etc.
Danh hiệu: [Chủ Nhân Cánh Cửa], [Chủ Nhân Ngôi Nhà], [Dị Giới Nhân], [Người Đầu Tiên Đến Dị Giới]
Chẳng hiểu gì nữa rồi.
Chỉ vì nghịch hết đống vũ khí mà tình hình trở nên thế này, nhưng dù sao thì chuyện này cũng quá kỳ lạ.
Trong lúc tôi vô thức nhăn mặt, một thông báo xuất hiện.
『Đã thỏa mãn điều kiện. Thống nhất toàn bộ kỹ năng võ thuật, học được [Chân Võ Thuật: 1]』
[Chân Võ Thuật] là cái quái gì!?
Tôi lập tức dùng [Thẩm Định], và nó hiển thị như sau:
[Chân Võ Thuật]... Cảnh giới chỉ dành cho những người đã tu luyện mọi loại vũ khí và cách đấu thuật. Có thể sử dụng thành thạo tất cả các loại vũ khí và kỹ thuật chiến đấu.
Tôi có dùng thành thạo được đâu!?
Vô lý, nghĩ kiểu gì cũng thấy vô lý! Tôi chỉ bị vũ khí vung qua vung lại thôi mà!
Tuy nhiên, bất chấp ý muốn của tôi, bảng trạng thái đã thay đổi, hàng loạt kỹ năng vũ khí lúc nãy biến mất, thay vào đó là cái gọi là [Chân Võ Thuật].
... Chắc ngài Hiền giả cũng sở hữu kỹ năng khủng khiếp này nhỉ? ... Chắc chắn là có rồi.
Trong sự mơ hồ, tôi đã sở hữu một kỹ năng bá đạo như thế đấy.
***
Sau đó, định dọn dẹp đống vũ khí vứt bừa bãi bên ngoài, tôi nhớ ra mình đã có kỹ năng [Hộp Đồ], nên quyết định dùng thử.
Nhưng đến lúc định dùng, tôi lại chẳng biết làm sao để kích hoạt, nên cứ thử niệm [Hộp Đồ] trong đầu, thế là một không gian đen ngòm hiện ra ngay trước mắt.
Tôi suýt ngã ngửa vì cái không gian đen tối đột ngột xuất hiện, nhưng khi nhận ra mình có thể khiến nó hiện ra hay biến mất chỉ bằng ý nghĩ, tôi liền thử ném cây bút bi trong nhà vào đó.
Sau đó, tôi tắt không gian đi, mở lại lần nữa, rồi rụt rè thò tay vào, thông tin về cây bút bi lập tức truyền vào não tôi.
Hành động sau đó diễn ra rất nhanh, tôi nhanh chóng ném hết đống vũ khí bừa bộn vào [Hộp Đồ] để dọn dẹp.
Tất nhiên, tôi đã xác nhận việc lấy ra bỏ vào rất tự do. Điều ngạc nhiên là tôi có thể lấy chúng ra ngay cả khi ở Trái Đất.
Sau khi kiểm tra xong xuôi, tinh thần đã mệt lử, tôi lê bước chân loạng choạng bước qua cánh cửa kỳ lạ, trở về căn phòng bí mật của ông nội.
Không phải... là mơ nhỉ...
Đang thẫn thờ nhìn xa xăm, bụng tôi bỗng réo lên.
Nhìn đồng hồ thì đã đến giờ ăn trưa.
Nhắc mới nhớ... thời gian bên kia cánh cửa có vẻ trôi song song với bên này. Với tôi thì điều đó thật may mắn.
Tôi mở tủ lạnh định kiếm gì lót dạ, nhưng bên trong trống trơn.
"Uwa... Định đi mua đồ mà lại quên béng mất..."
Phiền phức thật đấy, nhưng cứ thế này thì tôi sẽ chết đói mất, nên tôi cầm lấy ví tiền, quyết định ra cửa hàng tiện lợi gần đó mua chút gì ăn.
Vừa bước ra ngoài, dù mới chớm xuân nhưng ánh nắng gay gắt đã chiếu xuống, mồ hôi tôi túa ra ngay lập tức.
Ừm... nỗi khổ của người béo là đây...
Dù đã thở không ra hơi, tôi vẫn cố lết đến cửa hàng tiện lợi gần đó, nhưng tại đây, tôi lại gặp phải một cảnh tượng chẳng hay ho gì.
"Này này, được mà. Đi uống nước với bọn anh đi?"
"Đã bảo là tôi từ chối bao nhiêu lần rồi mà! Làm ơn cho tôi về!"
"Đừng nói thế chứ~"
Mấy gã đàn ông ăn mặc lòe loẹt đang vây quanh một cô gái trạc tuổi tôi.
Cửa hàng tiện lợi tôi hay đến tuy nằm ở nơi đông người qua lại, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là khu dân cư. Ở một nơi như thế này, lại ngay trước cửa hàng tiện lợi mà dám giở trò tán tỉnh...
Cô gái tỏ vẻ khó chịu, cố gắng thoát khỏi bọn chúng, nhưng mấy gã đàn ông cứ bám riết lấy.
Nhìn quanh thì thấy có người đấy, nhưng ai cũng giả vờ không thấy.
Bất chợt, một gã nắm lấy tay cô gái.
"Nào nào, đi thôi."
"Yên tâm, bọn anh không làm gì xấu đâu."
"Không! Buông tôi ra!"
"N-Này!"
"... Hả?"
Đồng loạt, ánh mắt của bọn đàn ông đổ dồn về phía tôi.
Những ánh mắt đó cực kỳ sắc bén, và tôi thấy rõ sự khinh bỉ trong đó.
............ Nói thật lòng thì tôi sợ chết khiếp, và tôi cũng muốn lờ đi cho xong.
Nhưng nếu là ông nội, ông chắc chắn sẽ lao vào giúp đỡ không chút do dự.
Ông nội là người hễ thấy ai gặp khó khăn là sẽ giúp đỡ ngay.
Dù bị người đời coi là đạo đức giả hay kẻ lập dị, ông vẫn không thay đổi niềm tin của mình, điều đó khiến tôi vô cùng tự hào và yêu quý ông.
Nghĩ đến đó, miệng tôi tự động thốt lên.
"Gì đây, thằng béo? Mày có việc gì với bọn tao à? Hả!?"
"Hic! K-Không... Ờm... cái đó... t-tôi nghĩ là cô ấy đang khó chịu..."
"Hả?"
Có vẻ lời nói của tôi làm bọn chúng ngứa mắt, mấy gã đàn ông buông cô gái ra, đứng chặn vây quanh tôi.
"Mày đang coi thường bọn tao đấy à? Thằng chó này."
"Không, không phải ý đó..."
"Lải nhải điếc cả tai!"
"Á!?"
Một gã không chút nương tay đấm thẳng vào mặt tôi.
Tôi lăn ra vì quá đau, nhưng bọn chúng không dừng lại ở đó mà bắt đầu đá túi bụi vào người tôi.
"Đừng có xía vào chuyện của bọn tao... Thằng rác rưởi này!"
"Tởm lợm vãi!"
"Chết đi mày!"
Mặt, ngực, bụng.
Mỗi cú đá sắc lẹm của bọn chúng găm vào người khiến ý thức tôi như muốn bay đi.
Bỗng nhiên, đám đàn ông đang đánh đập tôi tơi tả chợt dừng lại, tỏ vẻ hoảng hốt.
"Ê, cớm đến kìa!"
"Hả!? Đùa nhau à!"
"Chắc đứa nào báo rồi? Thôi chạy mau!"
Có vẻ ai đó đã báo cảnh sát, bọn đàn ông vội vã bỏ chạy khỏi hiện trường.
Cả người đau nhức dữ dội, nhưng chưa đến mức không chịu nổi. Hình như cũng không gãy cái xương nào.
... Aaa, phát huy khả năng chịu đòn ở cái chỗ này làm gì không biết.
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng cũng hơi lạ.
Nếu là tôi trước đây, gặp tình huống này chắc chắn đã bất tỉnh nhân sự rồi, nhưng giờ tuy chỉ là gắng gượng, tôi vẫn giữ được ý thức.
... Không lẽ nào, kỹ năng [Nhẫn Nại] đang hoạt động sao?
Lúc dùng được [Thẩm Định] ở nhà tôi đã ngờ ngợ rồi, nhưng không ngờ kỹ năng cũng hoạt động ở Trái Đất thật. Đang suy nghĩ miên man thì cô gái bị trêu ghẹo lúc nãy chạy lại, đỡ tôi dậy.
"Cậu có sao không!? Tôi sẽ gọi xe cấp cứu ngay...!"
"K-Không sao... Tôi ổn mà... K-Không cần xe cấp cứu đâu..."
"Nh-Nhưng mà..."
"Không, thật sự... tôi ổn..."
Cảm động trước việc một cô gái lo lắng cho kẻ xấu xí như mình, tôi nén đau đứng dậy.
"Ui..."
"Nào, hãy bám vào vai tôi..."
"K-Không, không sao đâu... Tôi tự lo được..."
"Nh-Nhưng..."

"Thật sự là tôi ổn mà... Quan trọng hơn là cô gặp xui xẻo quá nhỉ. Từ giờ hãy cẩn thận nhé."
Không biết cô ấy nghĩ gì, nhưng tôi chủ động giữ khoảng cách với cô gái đang lo lắng cho mình.
Vừa bị đàn ông tấn công xong, chắc cô ấy cũng chẳng thích có một gã đàn ông lảng vảng bên cạnh đâu nhỉ? Tôi tự nghĩ vậy và hành động thôi.
Mà, đừng nói là đàn ông, đến tư cách làm người tôi còn chẳng được công nhận, nên chắc cũng chẳng liên quan.
Đang suy nghĩ tự ti như thế thì cảnh sát chạy tới.
Nhóm cảnh sát gồm hai nữ một nam, thế này thì cô gái cũng yên tâm rồi.
"Lúc nãy có tin báo nên chúng tôi đến..."
"A, tôi bị mấy gã đàn ông quấy rối, đang lúc khó khăn thì được cậu này giúp đỡ! Sau đó..."
Cô gái giải thích chi tiết cho cảnh sát, và vì nạn nhân chỉ có mình tôi nên chuyện cũng không bị xé ra to. ... Mà nói nạn nhân chỉ có mình tôi nghe cũng kỳ cục thật.
Sau khi bị hỏi thăm một chút, cảnh sát quyết định đưa cô gái về nhà.
Rồi họ quay sang tôi.
"Bọn chú đưa cháu về luôn nhé. Nhà cháu ở hướng nào?"
"D-Dạ không cần đâu ạ... Cháu đến đây để mua đồ thôi..."
"Vậy à... Thế cẩn thận nhé."
Khi cảnh sát định đưa cô gái đi, cô ấy bất ngờ quay lại phía tôi, cúi đầu thật sâu.
"Cảm ơn cậu rất nhiều vì đã cứu tôi hôm nay!"
"Hả? À, không, đừng bận tâm... Rốt cuộc tôi cũng có làm được gì đâu."
"Không có chuyện đó đâu! Sự thật là tôi đã rất vui! Thật sự cảm ơn cậu. Tôi nhất định sẽ đền đáp ân huệ này."
"Đ-Đừng bận tâm mà. ... V-Vậy nhé, tôi đi đây..."
Vốn là kẻ chẳng bao giờ nói chuyện với ai, tôi ấp úng tìm cách kết thúc câu chuyện rồi chia tay cô gái.
... Tôi hoàn toàn không dám nhìn vào mặt cô ấy.
Vốn dĩ tôi chẳng bao giờ nói chuyện với con gái, mà có nói thì cũng toàn là những lời chửi rủa đơn phương ném vào mặt tôi thôi.
Vì trải qua những chuyện đó suốt nên khả năng miễn dịch với con gái của tôi bằng không.
Nhưng cô gái đó, dù có thể chỉ là xã giao, nhưng đã lo lắng cho tôi.
Trông có vẻ là một cô gái tốt... Mong là những người như thế sẽ được hạnh phúc.
Nghĩ vậy, tôi đi xa hơn một chút đến siêu thị mua nguyên liệu nấu ăn trước khi ghé lại cửa hàng tiện lợi mua món đồ cần thiết, rồi cuối cùng cũng về đến nhà.
***
Ăn trưa xong và dọn dẹp nhà cửa đâu vào đấy, tôi lại bước qua cánh cửa kỳ lạ kia.
Bước ra khỏi phòng, tôi nhìn ngắm lại khu vườn.
"Quả nhiên là rộng thật... Vẫn chưa thể tin được tất cả chỗ này đã thuộc về mình..."
Không, không chỉ khu vườn hay ngôi nhà này, mà ngay cả việc nơi đây là Dị giới cũng đã quá đỗi kỳ lạ rồi.
Nhưng khi dùng kỹ năng [Thẩm Định] kiểm tra cánh cửa, đến Thần linh còn không biết lý do cơ mà. Mà khoan, nói thế chẳng phải ngầm thừa nhận sự tồn tại của Thần linh sao!? Có thật à, Thần linh ấy!
Đang suy nghĩ vẩn vơ và nhìn quanh, bỗng nhiên tôi cảm thấy một cơn ớn lạnh kinh hoàng.
Cơ thể cứng đờ trong tích tắc, ngực khó thở, nhịp thở tự động tăng nhanh.
Mồ hôi túa ra khắp người, đầu óc rối bời không hiểu tại sao lại thế này, nhưng tôi vẫn cố đảo mắt nhìn quanh.
Và rồi, tại lối vào, ranh giới giữa bên ngoài hàng rào và khu vườn, hiện diện cái thứ gây ra cơn ớn lạnh cho tôi.
"Hộc... hộc...!"
"............"
Làn da đỏ thẫm như tắm máu, cơ thể cao hơn 2 mét.
Cánh tay cuồn cuộn cơ bắp to bằng cả chiều ngang cơ thể béo ú của tôi.
Khuôn mặt giống loài quỷ dữ trong truyền thuyết, với hai chiếc nanh sắc nhọn mọc ngược từ hàm dưới.
Kẻ toát ra phong thái của một cường giả áp đảo đó đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Bị ánh nhìn sắc lẹm đó gim chặt, nhưng với chút lý trí còn sót lại, tôi kích hoạt kỹ năng [Thẩm Định].
【Huyết Ogre】
Cấp độ: 300, Ma lực: 100, Tấn công: 5000, Phòng thủ: 5000, Nhanh nhẹn: 1000, Trí lực: 500, May mắn: 100
Chẳng hiểu gì cả.
Cái quái gì thế, bảng chỉ số điên rồ này. Bên này toàn 1 đấy nhé.
Vốn dĩ cấp 1 đối đầu với cấp 300 đã là vô lý rồi!?
Hơn nữa Huyết Ogre... Tôi nhớ lại thằng Araki hay bắt nạt tôi thuộc băng nhóm tên là [Red Ogre] (Quỷ Đỏ), tâm trạng càng thêm chìm xuống.
Trong lúc tôi càng thêm hoảng loạn vì nhìn thấy thông tin chi tiết của đối thủ, con quái vật đó ──── Huyết Ogre, gầm lên một tiếng kinh thiên động địa.
"GAAAAAAAAAAAAAAA!"
"Hic!?"
Âm lượng khủng khiếp khiến tôi ngã bệt xuống đất.
Suýt chút nữa thì tôi đã tè ra quần, may mà chút lòng tự trọng nhỏ nhoi còn sót lại đã ngăn điều đó.
Nhưng việc tôi sợ đến mức không đứng dậy nổi là sự thật, và con Huyết Ogre đang lao thẳng về phía tôi.
Khoảnh khắc nhìn thấy cảnh đó, tôi nghĩ mình tiêu đời rồi.
Nhưng ────.
"Gaa!?"
Huyết Ogre như bị chặn lại bởi một bức tường vô hình, không thể tiến vào khuôn viên nhà tôi.
"A..."
Đúng rồi... ngôi nhà này không cho phép bất kỳ ai ngoài tôi xâm nhập!
Giờ tôi mới nhớ ra điều đó, nhưng bảo tôi làm gì được lúc này thì chịu.
Thực tế là con Huyết Ogre đang điên cuồng đấm vào bức tường vô hình với tốc độ kinh hoàng để cố vào trong.
"GAAAAAAAAAAAA!"
Tuy nhiên, cũng giống như việc tôi bất lực, con Huyết Ogre cũng chẳng làm gì được ngôi nhà này, cứ tiếp tục những đòn tấn công vô nghĩa. Nói sao nhỉ, cứ để mặc nó thế này chắc cũng chẳng sao đâu.
Ngay khoảnh khắc tôi vừa thả lỏng một chút, con Huyết Ogre ngừng tấn công, vươn tay về phía cái cây gần đó.
Rồi nó nhẹ nhàng nhổ bật gốc cái cây, ném thẳng vào ngôi nhà.
"Hả? Hả!? U, uwaaaaaaaaaaaaaa!"
Sinh vật sống không vào được, nhưng vật vô tri thì được sao!? Tôi thực sự khiếp sợ trước hành động của con Huyết Ogre, nhưng khả năng phòng thủ của ngôi nhà này vượt xa dự đoán của tôi, nó hất văng cả cái cây bị ném tới.
... Cái này, đúng là không gì có thể tác động đến ngôi nhà thật.
Bởi vì nó vô hiệu hóa cả tấn công trực tiếp lẫn gián tiếp mà.
Dù đã hiểu rằng mối đe dọa từ Huyết Ogre không thể chạm tới mình, nhưng con quái vật vẫn không bỏ cuộc và tiếp tục tấn công.
Dù biết không bị tấn công, nhưng về mặt tinh thần thì chẳng dễ chịu chút nào.
Có cách nào không...
Lúc đó, tôi nảy ra một thắc mắc.
"... Tấn công từ bên này thì có được không?"
Đúng vậy, mọi đòn tấn công từ bên ngoài đều bị chặn, nhưng nếu tấn công từ bên trong ra ngoài thì sao?
Để giải đáp thắc mắc đó, tôi lấy [Tuyệt Thương] từ trong [Hộp Đồ] ra.
Tại sao lại lấy [Tuyệt Thương] mà không phải [Vô Cung]? Thú thật là, với sức lực của tôi thì không kéo nổi dây cung của [Vô Cung]. Dù vậy tôi vẫn học được [Cung Thuật] nhé.
So với nó, [Tuyệt Thương] cũng nặng, sức tôi không thể nào ném nó bay tới chỗ con Huyết Ogre được, nhưng cây thương này một khi đã xác định mục tiêu, chỉ cần rời khỏi tay dù vài milimet thôi, nó cũng sẽ bay thẳng đến mục tiêu đó. Hơn nữa, nó còn tự động quay về.
Tôi đã xác nhận điều đó khi nghịch thử các vũ khí khác sau khi múa may thanh [Toàn Kiếm].
Vậy nên...
"... Thử ném xem sao?"
Coi như một cuộc thử nghiệm, tôi quyết định ném [Tuyệt Thương] vào con Huyết Ogre đang tấn công trước mặt.
Ném vũ khí sát thương vào sinh vật sống là hành động mà tôi của ngày thường tuyệt đối không làm, nhưng nỗi sợ hãi do con Huyết Ogre mang lại đã làm tê liệt cảm giác đó.
"............ Được rồi."
Tôi quyết tâm, nắm chặt [Tuyệt Thương].
[Tuyệt Thương] không có trang trí hoa mỹ, chỉ là một cây thương thô kệch chuyên dùng để đâm xuyên.
Nhưng chính vì thế mà nó rất dễ sử dụng, ngay cả một tay mơ siêu cấp như tôi cầm vào cũng thấy vừa tay.
Dù vậy nó vẫn rất nặng, tôi loạng choạng lấy đà, cố gắng ném nó đi.
"Hây... aaaaa!"
"Gaa!?"
Lúc đó, có vẻ cảm nhận được uy áp tỏa ra từ [Tuyệt Thương], con Huyết Ogre tỏ vẻ cảnh giác.
Dù tôi đã ném hết sức, nhưng vì quá nặng nên đó chỉ là một cú ném thảm hại, bay chưa được vài centimet.
Con Huyết Ogre cũng lập tức hiểu ra điều đó và buông lỏng cảnh giác, nhưng...
"G-Gaa!?"
[Tuyệt Thương] như muốn nói sức lực của tôi chẳng liên quan gì, trong nháy mắt đã bay đến chỗ con Huyết Ogre, và dễ dàng xuyên thủng cơ thể nó.
"Ga... ga..."
Con Huyết Ogre dường như không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, đôi mắt mở trừng trừng, ngực thủng một lỗ lớn rồi ngã gục xuống đất.
"L-Làm được rồi..."
Bình thường thì câu vừa rồi dễ thành flag lắm, nhưng không có gì đáng lo cả, con Huyết Ogre hóa thành những hạt sáng và tan biến.
Tôi vô thức ngồi bệt xuống tại chỗ.
"Ha, ha ha ha..."
Cảm giác thực tế của việc còn sống, và cảm giác thực tế của việc đã giết một sinh vật.
Hai thứ đó hòa lẫn vào nhau, tôi chỉ biết nở một nụ cười khô khốc.
Tuy nhiên, dù đã giết một sinh vật, tôi không bị sốc như mình tưởng. Có lẽ may mắn là do không có cảm giác xúc giác truyền đến tay.
Sau một hồi thẫn thờ, tôi nhận ra tại nơi con Huyết Ogre chết có rơi vãi vài thứ.
... Muốn di chuyển, nhưng chân không còn chút sức lực nào.
Thật thảm hại, vừa sợ đến mức bủn rủn tay chân, đầu gối lại còn run lẩy bẩy, nên tôi không thể cử động ngay được.
Trong tình trạng đó, một thông báo bất ngờ hiện ra trước mắt.
『Đã thăng cấp』
"Hả?"
Tôi lại một lần nữa ngẩn người ra.
***
L-Level up...?
Tôi ngẩn người trước dòng thông báo hiện ra đột ngột.
... Mà, bình tĩnh suy nghĩ thì cũng đúng thôi.
Dù sao thì cấp 1 vừa hạ gục cấp 300 mà lị.
Giờ mới để ý, tấn công có 1 mà hạ được đối thủ chênh lệch cấp độ nhường ấy, chắc chắn là do sức tấn công cơ bản của [Tuyệt Thương] quá cao.
"... [Tuyệt Thương] bá đạo quá rồi."
Hơn nữa, tôi còn cả đống vũ khí cùng đẳng cấp với [Tuyệt Thương] trong tay. Cái này mà dùng thành thạo hết thì nguy hiểm lắm đây...
Mà quan trọng hơn, bảo là thăng cấp, nhưng có gì thay đổi không nhỉ?
Tôi mở bảng trạng thái để kiểm tra những điểm thay đổi.
【Tenjou Yuuya】
Nghề nghiệp: Không, Cấp độ: 100, Ma lực: 1000, Tấn công: 1000, Phòng thủ: 1000, Nhanh nhẹn: 1000, Trí lực: 1000, May mắn: 1000, BP: 10000
Kỹ năng: [Thẩm Định], [Nhẫn Nại], [Hộp Đồ], [Thông Hiểu Ngôn Ngữ], [Chân Võ Thuật: 1].
Danh hiệu: [Chủ Nhân Cánh Cửa], [Chủ Nhân Ngôi Nhà], [Dị Giới Nhân], [Người Đầu Tiên Đến Dị Giới]
"Không không không không."
Tăng quá đà rồi.
... Nhưng đối thủ là cấp 300, chắc thế này là bình thường chăng...?
Hơn nữa, cứ mỗi lần lên một cấp là chỉ số tăng 10 điểm à. Không biết thế là nhiều hay ai cũng như vậy.
Dù vậy, tôi cũng thừa hiểu cái lượng BP này nhiều một cách bất thường so với người khác. Biết là do hiệu quả của [Người Đầu Tiên Đến Dị Giới] rồi.
"Cái BP này là để phân bổ tự do nhỉ..."
Phân bổ ngay bây giờ cũng được, nhưng tôi tò mò về mấy thứ rơi vãi chỗ con Huyết Ogre ngã xuống hơn. Đi xem cái đó trước đã.
Dồn sức vào đôi chân vẫn còn run rẩy, tôi bước đi loạng choạng đến địa điểm mục tiêu.
"... Cái gì đây?"
Nằm ở đó là một thứ giống viên đá quý có màu sắc kỳ lạ to bằng lòng bàn tay, và một chiếc nanh lớn giống hệt cái mọc từ miệng con Huyết Ogre. Cùng với đó là vài món giáp trụ màu đỏ đen trông vừa tà ác vừa ngầu lòi.
"... Tạm thời cứ thu thập đã."
Nhờ hạ gục nó ngay gần lối vào nên việc thu thập diễn ra nhanh chóng.
Số vật phẩm thu được tuy không nhiều, nhưng có một sức hút... hay uy áp khó tả? Tóm lại, nhìn bằng mắt thường cũng biết là đồ xịn.
Nhưng cứ ngắm mãi cũng chẳng hiểu gì, nên tôi ngoan ngoãn kích hoạt kỹ năng [Thẩm Định]. ... Cảm giác như tôi bắt đầu dùng kỹ năng một cách tự nhiên rồi đấy.
[Đại Nha Huyết Chiến Quỷ]... Nanh của Huyết Ogre. Chiếc nanh này không chỉ để làm cảnh, kết hợp với lực cắn của Huyết Ogre, nó dễ dàng xuyên thủng da của mọi con mồi. Nếu gia công, có thể tạo ra vũ khí bền và sắc bén.
[Ma Thạch: B]... Hạng B. Loại quặng đặc biệt thu được từ ma vật có ma lực. Xếp hạng từ thấp đến cao là F, E, D, C, B, A, S, hạng càng cao càng đắt giá.
[Giáp Thân Huyết Chiến Quỷ]... Vật phẩm rơi ra từ Huyết Ogre. Được làm từ sợi cơ và da của Huyết Ogre cường tráng. Sức lực tầm thường không thể làm xước bộ giáp này. Tăng chỉ số tấn công cho người trang bị.
[Găng Tay Huyết Chiến Quỷ]... Vật phẩm rơi ra từ Huyết Ogre. Được làm từ sợi cơ và da của Huyết Ogre cường tráng. Sức lực tầm thường không thể làm xước đôi găng này. Tăng chỉ số tấn công cho người trang bị.
[Giáp Hông Huyết Chiến Quỷ]... Vật phẩm rơi ra từ Huyết Ogre. Được làm từ sợi cơ và da của Huyết Ogre cường tráng. Sức lực tầm thường không thể làm xước bộ giáp này. Tăng chỉ số nhanh nhẹn cho người trang bị.
[Giáp Chân Huyết Chiến Quỷ]... Vật phẩm rơi ra từ Huyết Ogre. Được làm từ sợi cơ và da của Huyết Ogre cường tráng. Sức lực tầm thường không thể làm xước bộ giáp này. Tăng chỉ số nhanh nhẹn cho người trang bị.
Toàn là vật phẩm đậm chất Fantasy.
Ma thạch với nanh... người thường như tôi dùng vào việc gì? Mà giáp trụ thì ở Trái Đất hiện đại cũng có dùng đâu.
Vốn dĩ tôi chẳng biết dùng vào đâu. Vũ khí thì có đủ rồi, còn ma thạch thì chỉ biết mỗi cái chữ cái biểu thị cấp độ.
Hơn nữa kích cỡ bộ giáp không vừa với thân hình béo ú của tôi, nên không mặc được. Rốt cuộc dùng làm gì đây?
Tuy nhiên, bộ giáp thân trông như cơ bụng của Huyết Ogre, đôi găng tay gai góc, giáp hông sắc bén kèm theo áo choàng đỏ, và giáp chân thiết kế đồng bộ với găng tay, tất cả đều trông rất ngầu.
"Mất công thu thập rồi mà... không biết dùng vào đâu thì chán thật."
Cảm giác như việc hoãn phân bổ BP cũng chẳng đáng là bao.
Nghĩ vậy, lần này tôi quyết định phân bổ BP.
"Hừm... Dù có phân bổ thì mình cũng không dùng được ma pháp, hay là tăng sức tấn công nhỉ."
Vốn dĩ trong game tôi thích kiểu tăng max tấn công rồi lao vào đấm nhau. Mà tôi làm gì có máy chơi game, toàn là tưởng tượng thôi!
Tóm lại, cộng vào ma lực không dùng được thì phí, hơn nữa với kẻ bị bắt nạt suốt như tôi, tăng phòng thủ có khi tốt hơn.
"... Nhưng mà, cái chỉ số May mắn này..."
Vốn dĩ, may mắn là thứ dù có cố gắng đến đâu cũng không dễ gì tăng lên được như sức mạnh cơ bắp. À thì lên cấp nó cũng tăng tương ứng đấy.
Nghĩ vậy thì dồn vào May mắn cũng là một lựa chọn.
"... Chết dở, bắt đầu thấy vui rồi đấy."
Vốn dĩ với kẻ ít chơi game như tôi, tình huống này đang dần trở thành một trò giải trí. Tất nhiên, bị sát khí đe dọa cũng sợ thật, nhưng tình huống kỳ lạ này vẫn đầy sức hấp dẫn.
Mà, cấp độ tăng, sức tấn công các thứ cũng tăng, nhưng chẳng thấy thay đổi gì đặc biệt, nên cứ thoải mái chọn theo cảm giác game cũng được.
Suy nghĩ lạc quan, tôi thử phân bổ BP theo ý thích.
Kết quả là...
【Tenjou Yuuya】
Nghề nghiệp: Không, Cấp độ: 100, Ma lực: 1500, Tấn công: 3000, Phòng thủ: 3000, Nhanh nhẹn: 3000, Trí lực: 1500, May mắn: 4000, BP: 0
Kỹ năng: [Thẩm Định], [Nhẫn Nại], [Hộp Đồ], [Thông Hiểu Ngôn Ngữ], [Chân Võ Thuật: 1].
Danh hiệu: [Chủ Nhân Cánh Cửa], [Chủ Nhân Ngôi Nhà], [Dị Giới Nhân], [Người Đầu Tiên Đến Dị Giới]
Nó thành ra thế này đây.
Ma lực thì không dùng phép được, Trí lực nếu tăng khả năng học tập thuần túy thì tốt, nhưng nghĩ theo kiểu game thì chắc chỉ tăng uy lực phép thuật thôi, nên tôi không cộng nhiều.
Thay vào đó, tôi tăng ba chỉ số Tấn công, Phòng thủ, Nhanh nhẹn để cân bằng.
Và tôi dồn nhiều nhất vào May mắn, cái chỉ số bí ẩn mà nỗ lực cũng bó tay.
Rồi, quyết định xong xuôi...
"... Chẳng có gì xảy ra cả."
Quả nhiên, hiển thị chỉ giống game thôi, chứ cơ thể tôi chẳng có biến đổi gì sao?
"Mà thôi kệ... Tóm lại hôm nay nhiều chuyện quá mệt rồi, về thôi..."
Mà vốn dĩ đang ở trong nhà rồi còn gì.
Nghĩ mấy chuyện vớ vẩn, tôi dồn lực vào cơ thể đã đỡ hơn lúc nãy, tiến lại gần [Cánh Cửa Đến Dị Giới].
Bất ngờ, một thông báo hiện ra trước mắt.
『Có vật phẩm có thể đổi tiền. Bạn có muốn đổi [Đại Nha Huyết Chiến Quỷ], [Ma Thạch: B], [Giáp Thân Huyết Chiến Quỷ], [Găng Tay Huyết Chiến Quỷ], [Giáp Hông Huyết Chiến Quỷ], [Giáp Chân Huyết Chiến Quỷ] thành tiền không?』
"Hả?"
Đ-Đổi tiền?
Thoáng chốc tôi không hiểu gì, nhưng rồi nhớ ra trong các chức năng mở khóa nhờ danh hiệu [Chủ Nhân Cánh Cửa] có mục [Đổi Tiền].
"Đổi tiền... là sao?"
Chẳng hiểu lắm, nhưng đúng là giữ mấy món này tôi cũng chẳng dùng được.
Chỉ có giáp, găng tay và giáp chân thì biết đâu sau này có lúc mặc được, nên tôi loại ra, còn lại thì đem [Đổi Tiền] hết.
Và rồi...
『Đã đổi vật phẩm thành tiền. [Đại Nha Huyết Chiến Quỷ]... 500.000 yên. [Ma Thạch: B]... 1.000.000 yên』
"Hả?"
Tôi buột miệng thốt lên một tiếng ngớ ngẩn.
Chưa hết, như để bồi thêm cú chót, những xấp giấy từ hư không rơi bịch xuống.
".............................."
Không hiểu nổi nữa rồi.
Nhìn kỹ thì đó là những xấp tiền mệnh giá 10.000 yên.
Tôi bàng hoàng nhặt lên kiểm tra, đúng như thông báo, tổng cộng có 1.500.000 yên đang nằm trong tay tôi.
Tôi dùng hết những cách mình biết để kiểm tra xem có phải tiền giả không, nhưng có vẻ là đồ thật.
Tôi vô thức dùng kỹ năng [Thẩm Định] để soi thử.
[1.500.000 Yên]... Tiền đổi từ vật phẩm dị giới. Là những xấp tiền 10.000 yên hàng thật giá thật, được tạo ra bằng cách thao túng thông tin trên Trái Đất, bao gồm cả số seri, để không gây rối loạn nền kinh tế.
Càng thêm hỗn loạn.
Thao túng thông tin trong Trái Đất là cái quái gì!? Không, tôi biết đó là tiền thật rồi, nhưng mà!
Tôi không biết nên tin tưởng [Thẩm Định] đến mức nào, nhưng nếu nội dung thẩm định là thật, thì tôi vừa có được 1,5 triệu yên.
Có thể tôi đang quá phấn khích, nhưng tôi không thể không tin vào nội dung của [Thẩm Định].
Vốn dĩ cánh cửa này là thứ mà ngay cả thần linh cũng chưa chắc đã biết, nên việc có thể thao túng thông tin ở Trái Đất cũng chẳng có gì lạ. Dù tôi chẳng hiểu nổi nguyên lý.
Nhưng mà...
"Hảaa... Thật sự là 1,5 triệu yên sao... Cái này, làm sao bây giờ..."
Không, với một kẻ sống chật vật qua ngày như tôi, đây là điều vô cùng đáng mừng.
Dù có bị nói là mất tư cách làm người, hay phải suy nghĩ kỹ hơn trước khi hành động, thì tôi cũng đâu phải người tốt, đầu óc cũng chẳng thông minh.
Nếu có lợi ích ngay trước mắt, tôi sẽ dễ dàng lao vào ngay.
Thế nên là...
"...Nhận thôi."
Tuy nhiên, không thể gửi vào ngân hàng được, nên tôi ném cả áo giáp, găng tay, giáp chân cùng một lượt vào [Hộp Đồ]. Ừm, cứ dùng dần vậy.
Quyết định xong, tôi bị một phen kinh ngạc lớn vào phút chót, rồi lảo đảo trở về nhà trong trạng thái lâng lâng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
