Chương 3.6: Nước hoa
Tsukiko mạnh đến mức phi lý. Có lẽ trong lúc sử dụng năng lực, khi mái tóc và đôi mắt chuyển sang sắc đỏ, khả năng thể chất của cô ấy cũng được tăng cường.
Cô ấy tả xung hữu đột, đối đầu sòng phẳng với cả những đặc vụ SP đã qua đào tạo bài bản.
Khi đối phương rút súng, cô tung một cú đá cao chuẩn xác tước vũ khí ngay trên tay chúng; khi bị khóa tay từ phía sau, cô vừa dùng chân đá văng kẻ địch trước mặt, vừa dùng đầu húc mạnh vào mặt tên phía sau.
Dù có bị quật ngã, cô vẫn túm chặt cổ áo đối phương không buông, cùng lăn tròn trên đất rồi mượn đà xoay chuyển tình thế, ném bay kẻ đó đi.
「Tớ đang giận lắm đấy nhé!」
Tsukiko vừa hét lên vừa tung một cú lên gối trực diện vào người phụ nữ trông như thư ký đang lăm lăm khẩu tiểu liên.
「Tại sao cậu lại không nói với tớ hả!」
Hóa ra đối tượng trút giận của cô ấy không phải kẻ địch đang cầm súng, mà là tôi.
「Thì tại tớ không muốn kéo cậu vào rắc rối mà,」 tôi vừa vung gậy bóng chày vừa đáp. Vì không mạnh mẽ như Tsukiko nên tôi chẳng giúp ích được gì nhiều.
「Nghe này, đối thủ lần này không phải dạng vừa đâu, nguy hiểm lắm.」
「Cậu cứ nói thế đi, rõ ràng là cậu chẳng thèm quan tâm đến cảm xúc của tớ gì cả. Rồi Natsume cứ thế đơn thương độc mã hành động, để rồi đến lúc tớ còn chẳng hay biết gì mà cậu đã xảy ra chuyện, cậu mà xảy ra chuyện thì...」
Giọng Tsukiko bắt đầu nghẹn lại vì chực khóc, nhưng đôi tay vẫn thoăn thoắt hạ gục từng tên một. Tôi thầm nghĩ, đúng là phong cách của cô ấy rồi. Dù đã lường trước, nhưng tôi vẫn muốn Tsukiko được ở nơi an toàn. Tôi không muốn cô ấy phải trải qua cảm giác sợ hãi như thời thơ ấu thêm một lần nào nữa.
Thế nhưng, có lẽ với cô ấy, việc tôi biến mất còn đáng sợ hơn nhiều.
「Hãy nghĩ cho cảm xúc của tớ với chứ!」
「...Tớ xin lỗi.」
「Đừng có mà thả thính nhau ở đây!」
Yashiro định nhặt khẩu tiểu liên dưới sàn lên, nhưng tôi đã kịp thời dùng gậy đập vào lưng hắn để ngăn chặn.
「Tôi sẽ tống giam ông vì tội chống người thi hành công vụ.」
「Ồn ào quá đi!! Đằng nào tao cũng đang bị truy nã vì tội bắt cóc trẻ em rồi, giờ có thêm một hai cái tội danh vớ vẩn nữa tao cũng đếch quan tâm!」
Tôi dùng chút sức mọn, vung gậy làm một cú “home run” ngay giữa mặt Yashiro.
Ngay khi Yashiro đổ gục xuống, Tsukiko cũng vừa vặn khống chế xong những tên còn lại.
Tôi và Tsukiko nhìn nhau, rồi cả hai cùng lao về phía căn phòng tận cùng bên trong.
「Đập tan xác lão Bộ trưởng thôi.」
Tsukiko nói.
「Đằng nào lão ta chẳng là một lão già hói bụng phệ? Cứ túm lấy mớ tóc lưa thưa đó mà lườm một cái là lão sẽ phải nghe lời thôi.」
「Này này!!」
Tiếng bác Sera vang lên từ phía sau.
「Bộ trưởng đương nhiệm không có hói! Mấy đứa không xem thời sự à?! Ta lo ngại cho tương lai của đất nước này quá đấy!」
Tôi và Tsukiko đồng thanh đạp vỡ cánh cửa gỗ nặng nề để xông vào phòng.
Bên trong không phải một lão già béo hay hói, mà là một cụ già với dáng vẻ uy nghiêm, lưng thẳng tắp. Dù đang cố giữ thái độ điềm tĩnh nhưng trên trán lão đã lấm tấm mồ hội.
Ngay khi tôi và Tsukiko định tiến lại gần...
Lão già đưa màn hình điện thoại về phía chúng tôi.
Trên màn hình là hình ảnh Kazamachi và Shirase đang bị ấn ngồi trên ghế. Cả hai đều bị bịt mắt, tay quặt ra sau lưng.
Một gã đàn ông trùm mũ kín mít đang chĩa súng vào họ.
『Đừng có làm hại Bộ trưởng.』
Gã đàn ông trong màn hình lên tiếng.
『Nếu các người bảo đảm an toàn cho Bộ trưởng, tôi sẽ bảo đảm an toàn cho Kazamachi Suzu và Shirase Yumi. Nếu các người dám đụng đến một sợi lông chân của Bộ trưởng, tôi sẽ tra tấn rồi giết chết chúng. Phương pháp tra tấn sẽ kinh khủng lắm đấy.』
「Thử động vào Kazamachi và Shirase xem. Tôi sẽ giết lão Bộ trưởng này ngay lập tức. Tôi không giống như các người, tôi chưa từng làm chuyện đó bao giờ, nhưng nếu có chuyện gì xảy ra với hai người họ, tôi chắc chắn sẽ làm được.」
Tôi siết chặt cây gậy bóng chày trong tay. Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh Kazamachi và Shirase bị sát hại, một cơn cuồng nộ từ sâu thẳm trong cơ thể đã sục sôi cuộn trào, khiến tôi cảm thấy mình có thể dễ dàng thực hiện cả những điều vốn dĩ không thể.
Chẳng hạn như việc đập nát đầu lão già trước mặt này.
Và có vẻ như sát khí đó đã truyền được qua bên kia màn hình.
『Đôi bên cùng tiến thoái lưỡng nan rồi nhỉ.』
Và rồi, đối phương đưa ra một đề nghị tất yếu.
『Hãy trao đổi con tin giữa Bộ trưởng và hai đứa này đi.』
◇
Nhận được tin báo về một chiếc xe đâm sầm vào văn phòng tranh cử, một nữ cảnh sát trẻ đang trực tại đồn cảnh sát gần đó lập tức phóng chiếc scooter đến hiện trường. Nói thật, cô thấy chuyện này phiền phức vãi chưởng. Bởi lẽ bộ đàm từ trụ sở báo rằng có khả năng tên học sinh cấp ba bắt cóc trẻ em đang có mặt tại đó.
Nếu mà phải bắt giữ tên tội phạm thật thì coi như chắc suất tăng ca, mà đó là điều cô muốn xin kiếu nhất trên đời.
Nữ cảnh sát vừa đến nơi vừa lẩm bẩm những điều đó trong đầu.
Đúng lúc ấy, một chiếc xe tải với phần cản trước bị móp méo đang nổ máy chờ sẵn. Ngồi ở ghế lái là một gã trung niên, và tệ hơn nữa, ở ghế phụ dường như có ai đó đang bị trùm vải kín đầu. Rõ ràng là mùi phạm pháp nồng nặc rồi.
Trong khi nữ cảnh sát còn đang luống cuống "phải làm sao, phải làm sao đây", thì từ phía văn phòng tranh cử đã tan hoang cửa nẻo, một bé gái tiểu học đeo cặp chống gù màu đỏ cùng một chú chó Golden Retriever bước ra.
Cô bé và chú chó leo lên thùng xe tải với những bước chân nhẹ nhõm, rồi chiếc xe bắt đầu chuyển bánh cùng tiếng động cơ rệu rã như sắp hỏng đến nơi.
Trước một sự kết hợp hoàn toàn chẳng hiểu mô tê gì này, cô cảnh sát chỉ biết đứng nghệt mặt ra nhìn theo.
◇
Tôi cùng Kazamachi bị đưa đến tầng thượng của một bệnh viện bỏ hoang nằm sâu trong rừng thuộc tỉnh Kanagawa.
Ngay trong khuôn viên bệnh viện, cả tôi và Kazamachi đã bị gã kiểm sát viên Morita tóm gọn. Cứ ngỡ sẽ bị kết liễu ngay tại chỗ, nhưng điện thoại của Morita chợt đổ chuông, hắn cuống cuồng đưa chúng tôi trở lại bên trong tòa nhà.
Tôi bị bịt mắt và ấn ngồi xuống ghế.
Trong lúc chờ đợi điều gì sắp xảy đến, một lát sau, tôi nghe thấy Morita bắt đầu thương lượng qua điện thoại. Đối phương có vẻ là Natsume, và thật không thể tin nổi, Natsume đang bắt giữ Bộ trưởng Bộ Y tế, Lao động và Phúc lợi làm con tin.
「Tiến hành trao đổi con tin thôi.」
Morita nói, rồi cả hai bắt đầu thảo luận về thời gian và địa điểm trao đổi.
Đầu tiên, Morita ấn định thời gian.
「Mười một giờ sáng mai.」
Ngay lập tức, qua loa điện thoại, tôi nghe thấy tiếng rên rỉ của một ông lão. Vì đang bị bịt mắt nên tôi chỉ có thể nắm bắt tình hình qua âm thanh.
Dựa vào sự hốt hoảng của Morita và nội dung cuộc gọi, tôi đoán được Natsume vừa dùng gậy bóng chày phang thẳng vào ống chân của lão Bộ trưởng.
「Dừng lại, đừng làm hại ông ta. Ngươi có tin là ta cũng có thể rạch nát mặt con nhóc này không?」
Cảm giác một vật sắc lẹm vừa chạm sát vào gò má tôi.
Tuy nhiên, có vẻ ngay từ đầu Morita cũng thừa hiểu Natsume sẽ không đời nào đồng ý với mốc thời gian mà hắn đưa ra.
Dĩ nhiên rồi.
Phiên tòa sẽ khai mạc vào mười giờ sáng mai, nếu mười một giờ mới được thả thì coi như xong đời. Dù phiên tòa không kết thúc trong một buổi, nhưng ít nhất cũng phải đợi cả tháng nữa mới tới kỳ hạn tiếp theo. Tôi không nghĩ một lũ có thể làm loạn đến mức này lại có khả năng lẩn trốn được suốt một tháng trời.
Cuộc trao đổi con tin bắt buộc phải diễn ra trước khi phiên tòa bắt đầu. Nếu không, tương lai của nhóm Natsume coi như mịt mù.
Morita chỉ đang dùng cái chiêu trò cũ rích là đưa ra một đề nghị cực đoan ngay từ đầu mà thôi.
Cú vụt gậy của Natsume chính là lời đáp trả đanh thép: "Đừng có giở trò mèo".
「Được rồi, vậy thì hai giờ sáng.」
Địa điểm trao đổi được ấn định là một bệnh viện bỏ hoang trong tỉnh Kanagawa.
「Hiện chúng ta đang ở nội thành. Cần có thời gian để chuẩn bị và di chuyển đến đó. Đây không phải là một giao kèo tồi đâu.」
Từ đó, nếu cho xe tải chạy hết tốc lực thì vẫn có thể kịp đến tòa án vào mười giờ sáng.
「Đây là giới hạn nhượng bộ của chúng ta rồi. Không thể chọn địa điểm trong nội thành được. Nếu ở đó thì quá gần tòa án, như vậy các ngươi sẽ có lợi thế quá lớn.」
Nói cách khác, hắn muốn sau khi trao đổi con tin xong, cả hai bên sẽ bước vào trận quyết chiến cuối cùng trong một điều kiện cân bằng.
Nhóm Natsume sau khi được giải thoát sẽ cùng Kazamachi hướng về Tokyo. Còn nhóm Morita sẽ chặn đứng bọn họ.
Natsume đồng ý, cuộc gọi kết thúc.
Sau đó, tôi và Kazamachi bị tống lên một chiếc xe wagon, bị xóc nảy suốt ba tiếng đồng hồ. Hắn chẳng buồn bịt mắt hay trói tay chân chúng tôi. Có lẽ đối với Morita, tôi và Kazamachi chẳng khác nào hai kẻ vô hại, chẳng mảy may đe dọa được ai.
Chiếc wagon men theo đường núi rồi dừng lại trước một bệnh viện bỏ hoang giữa rừng.
Một vài xe cảnh sát cỡ lớn cũng bám theo sau, từ trong xe, khoảng hai mươi đặc nhiệm trang bị tận răng bước xuống. Bọn họ nhanh chóng tiến vào bên trong phế tích để vào vị trí. Có vẻ như mọi việc đã được sắp xếp từ trước.
Hắn ta chẳng hề có ý định trao đổi con tin tử tế gì đâu.
Chỉ cần đảm bảo an toàn cho lão Bộ trưởng, hắn sẽ xử lý mọi chuyện ngay tại chỗ.
「Cô tưởng mình sẽ được cứu sao?」
Sau khi ném tôi và Kazamachi vào một căn phòng trên tầng cao nhất của phế tích, Morita lên tiếng.
Căn phòng này trước đây có vẻ là phòng giám đốc bệnh viện, bụi phủ mờ mịt, bên trong có một chiếc ghế sofa da đã rách nát mà chắc hẳn ngày xưa từng rất đắt tiền. Tôi và Kazamachi bị ấn ngồi xuống đó.
「Kyono Tsukiko. Nghe nói con bé đó sở hữu năng lực điều khiển lửa (Pyrokenisis) nhỉ?」
Có vẻ Morita đã nắm được thông tin về năng lực đại giá. Chắc hắn đã xem đoạn băng ghi lại cảnh Natsume và Tsukiko quậy tưng bừng lúc khống chế lão Bộ trưởng.
「Một sức mạnh lạ lẫm. Dù thật khó tin, nhưng có ghi chép về việc Bảo tàng Dân tộc học Yomizaka bị cắt ngọt bởi những vòng lửa. Quả thật, trang bị thông thường khó lòng mà địch lại được.」
「Nhưng ta là một sát thủ,」 vừa nói, Morita vừa bắt đầu lắp đặt camera trong phòng. Hắn là một sát thủ được mệnh danh là "Nhà Làm Phim”, kẻ có sở thích bệnh hoạn là ghi lại những thước phim chết chóc.
「Sát thủ nghĩa là kẻ ám sát. Không phải chiến binh trên chiến trường. Thay vào đó, chúng ta tồn tại để hạ gục những kẻ mạnh bằng những đòn đánh lén mà bình thường không bao giờ thắng nổi. Vốn dĩ, đây là thủ đoạn của những kẻ yếu thế hơn về vũ lực và quyền lực thôi.」
Dứt lời, Morita tự đấm vào má mình một cái rõ đau. Rồi hắn thủ thế chiến đấu với không khí, sau đó ngã nhào xuống đất như thể vừa trúng đòn thật. Hắn đang tự diễn kịch một mình với một thực thể hư cấu nào đó.
「Thế này là ổn rồi nhỉ.」
Sau khi làm bẩn bộ suit và xé rách vạt áo sơ mi, Morita nở một nụ cười đầy hiểm độc.
「Nếu con bé Kyono Tsukiko đó dùng năng lực lửa để xông đến tận đây, ta sẽ giả vờ làm một gã kiểm sát viên chính nghĩa đến cứu hai người rồi tiếp cận con bé. Đợi lúc nó tin rằng ta là đồng minh, ta sẽ đâm một nhát từ phía sau. Lúc đó, con người ta là sơ hở nhất. Dù có sở hữu năng lực thần thánh đến đâu đi nữa thì cũng vô nghĩa thôi.」
「Chắc chắn sẽ quay được một thước phim để đời đây,」 Morita lại lại gần camera, điều chỉnh góc quay một lần nữa.
「Ông...」
Kazamachi, người nãy giờ vẫn im lặng, bỗng lên tiếng.
「Nhà Làm Phim.」
「Đúng thế. Tên đó không phải ta tự đặt đâu, cũng chỉ là cái danh hão thôi. Nếu phải nói thì ta giống một đạo diễn kiêm diễn viên hơn. Gọi là "Nhà Làm Phim" nghe giống mấy lão sản xuất phim biến chất chỉ biết đến tiền nhỉ?」
「Ông đã giết Pochitaro...」
「À, con chó Golden đó hả.」
Gương mặt Morita thoáng hiện vẻ khó chịu.
「Ta không ngờ cảm giác bị chó cắn vào tay lại khó chịu đến thế đấy. Mà thôi, lúc nã đạn vào người nó, ta thấy cũng hả dạ lắm. Nó rên rỉ thảm hại thật đấy chứ, cứ co giật liên hồi, đúng là đồ súc vật. Chẳng bõ công để ta ghi hình.」
Gương mặt Kazamachi bùng lên ngọn lửa giận dữ.
「Suzu-chan!」
Bất chấp lời ngăn cản của tôi, Kazamachi dùng cả chiếc cặp sách lao vào tấn công Morita.
Morita nhẹ nhàng né tránh rồi gạt chân em ấy.
Kazamachi vấp ngã, đổ rầm về phía trước một cách đau đớn. Và rồi──.
「Hức... hức... hức...」
Kazamachi cuối cùng cũng bật khóc nức nở.
「Oa... oa...!!」
Bị giết mất chú chó cưng, rồi còn bị mỉa mai, chắc hẳn em ấy đã uất ức đến nhường nào. Một cô bé thường ngày ít khi biểu lộ cảm xúc, giờ đây nước mắt cứ thế trào ra như mưa.
「Xin lỗi Pochitaro đi... đồ độc ác!!」
Em ấy mở tung cặp, ném tất cả những gì có bên trong vào người Morita. Nào là sáo dọc, vở ghi, hộp bút nhựa rơi xuống sàn vỡ tung tóe, cả lọ nước hoa cũng văng xuống chân Morita rồi vỡ tan tành.
「Suzu-chan!」
Tôi vội chạy đến bên Kazamachi, ôm chặt lấy em ấy. Kazamachi nức nở trong vòng tay tôi, tiếng khóc nghẹn ngào đến mức không thể thốt nên lời.
Tôi trừng mắt nhìn Morita và gằn giọng.
「Âm mưu của ông, chắc chắn Kyono-san sẽ nhìn thấu ngay lập tức.」
「Vậy sao?」
Có vẻ Morita cực kỳ tự tin vào cái kế hoạch giả nhân giả nghĩa để đâm sau lưng của mình.
「Theo báo cáo điều tra nhanh mà ta có, Kyono Tsukiko suốt sáu năm tiểu học, trong sổ liên lạc lúc nào cũng bị phê là: "Cần giữ bình tĩnh và suy nghĩ kỹ hơn trước khi hành động".」
Tôi nhìn lên trần nhà, suy nghĩ một chút rồi đáp trả.
「... Vậy thì Natsume sẽ nhìn thấu ông!」
「Natsume Yukiji à?」
Morita vừa lướt điện thoại vừa nói.
「Cũng là một thông tin chưa rõ thực hư, nhưng mà──」
「Nghe nói Kyono Tsukiko và Natsume Yukiji, hễ hai đứa đó đi cùng nhau là IQ lại cùng nhau tụt dốc thì phải.」
◇
Tôi đang ngồi đối diện với Tsukiko trên thùng của một chiếc xe tải.
Bác Sera đang cầm lái, còn lão Bộ trưởng bị bắt giữ thì đang ngồi chễm chệ ở ghế phụ.
Vừa nãy, qua điện thoại, một gã đàn ông mặt nạ đã đề nghị trao đổi con tin. Và giờ chúng tôi đang trên đường hướng tới địa điểm được chỉ định đó. Thế nhưng, có một vấn đề khá là đau đầu đang xảy ra.
「Tớ đang giận đấy.」
Tsukiko đang bật chế độ "Tsun" kịch liệt, mặt mũi tối sầm lại.
「Gừ rừ rừ rừ rừ.」
Khó khăn lắm mới gặp lại nhau, ngồi sát lại một chút cũng có chết ai đâu, vậy mà cô nàng cứ ngồi phía đối diện trừng mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.
「Thì tớ đã xin lỗi rồi còn gì. Từ giờ có chuyện gì tớ cũng sẽ bàn bạc kỹ với Tsukiko mà.」
「Không phải chuyện đó, không phải chuyện đó!」
Hóa ra lý do Tsukiko nổi khùng lại nằm ở chỗ khác.
「Thế thì rốt cuộc là vì cái gì?」
「Vẫn còn hỏi à!?」
Tsukiko càng cáu kỉnh hơn.
「Thật không thể tin nổi! Chừng nào tự hiểu ra thì tớ sẽ không thèm hé răng nói với Natsume một lời nào nữa!」
「Hể~!」
「Với lại, bao lâu mới gặp lại nhau mà cậu cứ cắm mặt vào cái điện thoại là sao!」
「Nãy giờ cậu nói có ngớt câu nào đâu.」
「!」
Mặt Tsukiko đỏ bừng lên, cô nàng tháo ngay chiếc giày da đang đi dưới chân rồi ném thẳng vào người tôi.
「Trả đây, trả giày cho tớ!」
Tôi cầm chiếc giày lại gần định xỏ vào chân cho cô nàng, nhưng Tsukiko lập tức đứng bật dậy, nhảy tót sang phía bên kia thùng xe, đúng chỗ tôi vừa ngồi ban nãy.
「Thôi mà, bớt giận đi...」
「Cả cái tác dụng phụ của tớ cậu cũng bỏ mặc nữa...」
「Ơ kìa, chẳng phải chính Tsukiko đã bảo là đừng có chạm vào người mình sao?」
Ở văn phòng tranh cử, Tsukiko đã xài năng lực lửa vô tội vạ. Mà việc sử dụng năng lực luôn đi kèm với tác dụng phụ. Với Tsukiko, đó là sự "rạo rực" đến phát điên.
Ngay khi vừa lên thùng xe, tôi đã hỏi cô nàng có ổn không. Ý tôi là có cần phải giúp cô nàng "giải nhiệt" như mọi khi hay không.
『Khỏi cần. Cũng chưa đến mức đó. Đằng nào lát nữa cũng phải dùng năng lực tiếp thôi, để sau cũng được.』
Tsukiko đã nói thế đấy. Nhưng mà──.
「Vì Natsume quá là cứng đầu nên tớ mới cáu quá mà nói thế thôi, phải biết đường mà nhìn sắc mặt người ta chứ!」
「Cái này là thứ mà bọn con trai tụi đây sợ nghe nhất từ miệng hội con gái đấy nhé...」
「Mà tóm lại là Natsume không muốn chạm vào tớ đúng không?」
Tsukiko nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn.
「Thì là──」
Thú thực là Tsukiko khi đang "lên cơn" nhìn gợi cảm kinh khủng. Hiện tại đôi gò má cô nàng cũng đang ửng hồng, đôi chân trắng ngần lộ ra dưới lớp váy ngắn cứ cọ quậy không yên. Và quan trọng hơn cả, đôi tay này vẫn còn nhớ như in cảm giác khi chạm vào Tsukiko.
Những lúc giúp cô nàng chế ngự tác dụng phụ, dù miệng vẫn cứ mắng mỏ nhưng Tsukiko lại trở nên ngoan ngoãn lạ thường. Làn da thì mịn màng, ôm vào lòng thấy mềm mại vô cùng, rồi cả những tiếng thở dốc, cả sự ẩm ướt, cả cái cách cô nàng cứ áp sát hông vào người tôi nữa... Dù tôi luôn phải kìm nén đến khổ sở, nhưng được ôm một cô gái như thế trong lòng thì đúng là cực phẩm của hạnh phúc.
Thế nên, tôi cũng chỉ là một thằng con trai cấp ba bình thường, cũng có những khao khát muốn làm "chuyện đó" với con gái, mà Tsukiko thì rõ ràng là một mỹ nhân, vậy nên tôi chẳng thèm giữ kẽ nữa mà thú nhận luôn.
「Tớ muốn chạm vào người Tsukiko chứ, muốn lắm luôn ấy.」
「Natsume đồ biến thái!」
「Ơ hay!」
Bảo không muốn chạm vào thì cô cũng nổi điên còn gì nữa~.
「Còn lâu mới cho đồ biến thái chạm vào nhé. Cấm vận!」
「Người ta đã nói thật lòng rồi mà~」
Tsukiko đúng là chuyên gia bắt tôi phải chịu khổ ở đủ mọi phương diện.
「Bé Kazamachi còn biết cho tôi "ăn" tử tế nữa là...」
「A~!!」
Tsukiko bỗng thốt lên một tiếng chói tai.
「Kazamachi chẳng phải là bé gái tiểu học đó sao?」
Tsukiko nhìn tôi với vẻ mặt kinh tởm tột độ.
「Quả nhiên Natsume là lolicon thật rồi... đúng là đồ lolicon!」
「Mồ~! Ý tớ không phải như thế~!」
「Tóm lại là giờ thì không có gì hết! Cấm vận! Cấm vận! Cấm vận! Chừng nào Natsume chưa hiểu ra lý do tớ giận thì đừng hòng!」
Thế là mọi chuyện được chốt hạ như vậy.
Nhưng nhìn cái mặt đang nóng bừng lên kia thì rõ là tác dụng phụ đang hành cô nàng ra bã rồi.
「Được rồi, cấm vận thì cấm vận, nhưng nếu thấy không chịu nổi nữa thì phải bảotớ đấy nhé.」
「............ Ừm.」
Tsukiko dù vẻ mặt vẫn cáu kỉnh nhưng cũng đã chịu gật đầu.
「Vậy giờ tớ có việc phải làm cái đã.」
Nói rồi tôi lại tiếp tục hí hoáy với cái điện thoại.
「Cái điện thoại đó là sao?」
「Cái này là của gã sát thủ đó.」
Chiếc điện thoại tôi đang cầm là của gã sát thủ "Trưởng phòng Thứ Sáu", kẻ đã bị anh Shirase nện cho ra bã trong con hẻm nhỏ.
Tên sát thủ mang bộ dạng nhân viên văn phòng, kẻ định ra tay giết Kazamachi với một câu chào cửa miệng "Vất vả cho nhóc quá".
Tôi đã tước lấy điện thoại và sổ tay của hắn để tìm kiếm manh mối, nhưng nãy giờ vẫn không tài nào phá được khóa màn hình.
Ngay từ lúc còn lẩn trốn ở tiệm net, cứ có thời gian là tôi lại lôi ra thử đủ mọi cách.
Tôi giải thích qua cho Tsukiko nghe.
「Sát thủ thì cũng là làm việc theo đơn đặt hàng thôi, nên chắc chắn trong điện thoại sẽ có manh mối gì đó. Chẳng hạn như danh tính kẻ đã nói chuyện qua điện thoại với hắn. Khổ nỗi là cái khóa màn hình này khoai quá.」
「Hửm.」
Tsukiko đáp lại bằng vẻ mặt không mấy quan tâm.
「Bố tớ lúc nào cũng lấy ngày sinh của tớ làm mật khẩu đấy thôi~」
「Ra là thế.」
Tôi sực nhớ lại lúc bị gã "Trưởng phòng Thứ Sáu" chĩa súng vào người. Hắn có lảm nhảm gì đó về việc con gái hắn đã lên cấp ba nên tốn kém đủ đường. Nghĩ vậy, tôi lật cuốn sổ tay ra, quả nhiên trên tờ lịch có ghi chú rất kỹ ngày sinh của con gái hắn. Nhập dãy số đó vào điện thoại và──.
「A, được rồi này.」
「Hả!?」
Tsukiko bật dậy như lò xo. Sau một thoáng ngẩn người ra vì ngạc nhiên, cô nàng bắt đầu lên giọng.
「Thiên tài... đúng là thiên tài!」
Tôi bắt đầu lùng sục trong đống email của hắn. Có một file đính kèm được bảo mật bằng mật mã. Mấy cái file kiểu này thường thì mật mã sẽ được gửi ở một email khác, tìm một hồi thì đúng là thấy nó thật.
「Thiên tài! Thiên tài! Thiên tài!」
「Ồn ào quá~」
「Cái này là công của tớ đấy nhé! Không phải của Natsume đâu! Là do tớ gợi ý đấy! Tớ,tớ, tớ!」
「Rồi rồi.」
Tôi mở khóa file đính kèm và nhìn vào nội dung bên trong. Đó là──.
「Cái này là một danh sách ám sát.」
Một loạt tên tuổi và nghề nghiệp hiện ra. Những đối tượng cần phải thủ tiêu.
MUKAI SHINJI (Nhân viên văn phòng)
TOUJOU ATSUYA (Nam sinh cấp ba)
MIKI AYAKO (Nữ sinh đại học)
KAZAMACHI SUZU (Nữ sinh tiểu học)
TSUKIMOTO REIJI (Viện trưởng Viện kiểm sát)
OKADA REIKO (Kiểm sát viên)
YAMADAGAWA TAKASHI (Thư ký kiểm sát)
TAKEMOTO JIN (Thẩm phán)
HAYASHI YUKIKO (Thẩm phán bồi thẩm bên phải)
SAITO JUN (Thẩm phán bồi thẩm bên trái)
「Bốn người đầu tiên là những người định ra làm chứng trong phiên tòa đúng không?」
Tsukiko hỏi, tôi khẽ gật đầu.
Trong danh sách còn có tên của rất nhiều quan chức bên phía kiểm sát. Tôi thử tìm kiếm tên của họ thì thấy──.
「Chết gần hết rồi...」
Có rất nhiều bài báo viết về các vụ tai nạn hoặc chết vì bệnh tật của những người này.
「Cả thư ký Yamadagawa-san nữa...」
Người này được cho là đã tự sát bằng cách treo cổ trong nhà vệ sinh công cộng ở công viên Hibiya gần tòa án.
「Có vẻ Viện trưởng Tsukimoto-san và kiểm sát viên Okada-san vẫn bình an vô sự.」
「Đã nằm trong danh sách ám sát thì chắc chắn họ là đồng minh rồi.」
「Ừ, đúng vậy.」
Hóa ra chúng tôi vẫn có đồng minh. Chỉ cần phiên tòa diễn ra, công lý sẽ được thực thi.
「Chúng ta chỉ việc cứu Kazamachi trong buổi trao đổi con tin, rồi đưa em ấy đến chỗ Viện trưởng Tsukimoto là xong.」
Nói đến đó, tôi chợt nhận ra một điều.
「Không thấy tên của kiểm sát viên Morita trong này.」
「Ai cơ?」
「Cái ông kiểm sát viên bị thương khi đến đón Kazamachi ấy.」
「Hửm.」
Tsukiko đưa tay lên cằm ra vẻ suy tư.
「Chắc là bọn họ quên ghi vào rồi? Tớ đây này, lúc viết danh sách đồ cần mua lúc nào chẳng thiếu sót một hai món.」
「Tớ cũng thế~」
Nghĩ bụng, hóa ra kẻ thù thì cũng là con người cả thôi, cũng có lúc nhớ nhớ quên quên.
「Đừng có nghi ngờ một người đã bị kẻ địch làm cho bị thương như thế chứ.」
「Cũng đúng. Chắc tại trong tình cảnh này nên tớ đâm ra đa nghi quá.」
「Lúc nào cũng phải giữ lấy sự tử tế chứ.」
「Ờ. Kiểm sát viên Morita là đồng minh!」
Đang tung hứng với nhau thì Tsukiko chợt biến sắc, giật mình cái thót.
「Gì vậy!?」
「Tớ suýt quên là đang giận Natsume đấy. Đã bảo là không thèm nói chuyện rồi mà!」
Nói xong, cô nàng ngoảnh mặt đi chỗ khác, hứ một tiếng rõ dài.
「Mồ~ làm hòa đi mà~!」
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
