Chương 206 ~ 210
**Chương 2: Tanaka, nhảy xuống dung nham**
> "Hảảảảả!?"
> "Shachiken!?"
> "Ổng rơi xuống dung nham rồi!!"
> "Chết là cái chắc."
> "Ê, cái này là thật hả?"
> "Thôi xong, thế là đi đời rồi."
> "Tanaka!! Có thật là không sao không đấy?"
Nghĩ lại thì, dungeon này nằm trong khu vực núi lửa.
Chuyện có vùng dung nham nhiệt độ cao cũng chẳng lạ lẫm gì.
Chỉ là từ tầng thượng xuống tầng trung toàn băng tuyết bao phủ, nên tôi lỡ quên béng mất.
Thành ra làm một cú nhảy cầu ngoạn mục xuống dung nham luôn.
"Phù, nhiệt độ cũng khá cao đấy chứ."
> "Hả?"
> "Gì?"
> "'Phù' cái gì mà 'phù' cha nội!"
> "Còn sống nhăn kìa!"
> "Ủa, chuyện quái gì đang xảy ra vậy?"
"À, xin lỗi đã làm mọi người hốt hoảng. Ờ thì, nhiệt độ cỡ này tôi vẫn chịu được. Do có rèn luyện mà."
> "Ra là vậy."
> "Không, 'ra là vậy' cái kiểu gì?"
> "Khả năng của con người là vô hạn thật đấy."
> "Tự nhiên ngồi thư giãn trong dung nham, cười ẻ."
> "Dung nham không phải suối nước nóng đâu ông ơi."
> "Tắm dung nham, hài vãi."
> "Cơ thể người... thật tuyệt vời ♡"
Tôi ngồi xuống một tảng đá vừa tầm, ngâm nửa người trong dung nham và suy nghĩ.
Phù, ấm áp vừa phải, máu huyết lưu thông tốt thật.
Nào, giờ làm thế nào đây.
Dựa vào nồng độ ma tố cảm nhận được, chỗ này có lẽ là tầng sâu (tầng thâm). Và có thể coi là khu vực sâu nhất rồi. Tính là chỉ xong việc ở tầng trung thôi mà lại mò xuống tận nơi sâu thế này.
Cơ mà, xuống được tận tầng đáy cùng âu cũng là may mắn theo một nghĩa nào đó. Bởi vì từ đây quay ngược lên trên thì sẽ không bỏ sót thám hiểm giả nào đang bị phân tán.
"Trước mắt tôi sẽ hướng lên tầng thượng. Mục tiêu là vừa đi vừa cứu các thám hiểm giả khác trên đường, rồi thoát khỏi dungeon này."
> "Ok."
> "Cố lên!"
> "Không biết mấy thám hiểm giả kia sao rồi nhỉ."
> "Thì có Yuki-san với bé Yui nên chắc cũng đỡ lo chút..."
> "Nhưng dungeon này có vẻ nguy hiểm cao nên vẫn thấy bất an."
> "Chuẩn."
> "Đúng là những chuyến khai phá đầu tiên (First Attack) lúc nào cũng đáng sợ."
Xác định xong mục tiêu, tôi bắt đầu rảo bước hướng lên tầng thượng.
Nơi tôi đang đứng là một không gian rộng lớn đầy dung nham. Nhìn ra xa có thể thấy con đường dẫn lên trên. Cứ hướng về phía đó mà đi vậy.
"Hửm? Cái này là..."
Đi được một đoạn, tôi phát hiện ra một thứ.
Đó là một quả cầu nhỏ lơ lửng giữa không trung.
Trông nó như thể được cô đặc từ dung nham đang sôi sục, kích thước cỡ quả bóng đá.
Cảm nhận được nguồn năng lượng khá lớn từ quả cầu đó, tôi ngờ ngợ đoán ra.
"Cái này chẳng phải là Lõi Dungeon (Dungeon Core) sao?"
Lõi của dungeon, Dungeon Core.
Có thể coi nó là trái tim của dungeon, nếu nó bị phá hủy thì dungeon này sẽ sụp đổ.
"Có Dungeon Core ở đây, nghĩa là mình đã đến nơi sâu nhất thật rồi. Chắc phải nhanh chân lên thôi..."
> "Cái Lõi Dungeon trông nóng vãi."
> "Cơ mà phá cái này là xong đúng không? w"
> "Ngu, phá cái này là chôn sống cả lũ đấy."
> "Shachiken bị chôn sống chắc không sao, chứ người khác thì..."
> "Mà không thấy Boss Dungeon nhỉ?"
> "Đi vắng à?"
> "Thôi không có thì càng tốt chứ sao."
Đúng là có Lõi mà không có Boss thì cũng lạ thật, nhưng mục đích hôm nay không phải là Boss. Thừa dịp quỷ đi vắng thì xin phép về sớm vậy.
Vừa nghĩ thế và bước đi, thì...
"GÀOOOOOOOOOO!!"
Từ trong dung nham, một con quái vật phóng ra tiếng gầm rung chuyển cả không khí.
Con rồng khổng lồ với lớp vảy dung nham... con này là Lava Dragon (Rồng Dung Nham) rồi.
> "Uôôôô!!"
> "Giật cả mình w."
> "Con gì thế kia!?"
> "Con này là quái vật siêu hiếm mà."
> "Lần đầu tiên thấy luôn."
> "Trông mạnh vãi chưởng."
> "Quái cấp S đấy, chả mạnh thì sao."
Con Lava Dragon nhìn tôi, nước dãi như dung nham chảy ròng ròng từ miệng. Có vẻ nó đang đói.
Nhưng đâu phải mỗi mày đói.
"Đúng lúc tao cũng đang đói bụng. Kiếm chút thực phẩm vậy."
"Gừừừ... BAA!!"
Con Lava Dragon há cái miệng to lớn đớp tới.
Nanh to thật. Bị cắn trúng thì không chỉ đau thôi đâu.
"Hây."
Tôi dùng tay không đỡ lấy cái nanh đó.
Cơ thể Lava Dragon nóng như dung nham, nhưng nhiệt độ cỡ này thì vẫn ổn.
"Hừ...!"
"Vaa!?"
Tôi nắm chặt lấy nanh của Lava Dragon, nhấc bổng nó lên...
Và cứ thế quật mạnh xuống bãi đá.
> "Híiii"
> "Gắt vãi w."
> "Nam mô."
> "Bé Lava Dragon, em đã sống rất tốt..."
Rầm! Mặt đất rung chuyển, con Lava Dragon nhăn mặt đau đớn.
Nhưng ý chí chiến đấu vẫn chưa tắt, nó từ từ ngẩng đầu dậy, tích tụ lửa trong miệng.
"Hơi thở của rồng (Breath) sao?"
Phun lửa là tuyệt kỹ của loài rồng.
Của Lava Dragon chắc chắn nhiệt độ còn cao hơn rồng thường. Tôi cầm kiếm, đón đánh trực diện cú Breath đó.
"Đến đây."
"GÀOOO!!"
Cơn bão lửa khổng lồ lấp đầy tầm nhìn ập tới.
Đòn tấn công mãnh liệt thật, người thường chắc xương cũng chẳng còn.
Tôi nhìn thẳng vào đòn tấn công đó, rút kiếm ra.
"Ngã Lưu Kiếm Thuật, Đoạn Phong (Tachikaze)."
Nhát chém cắt đứt cả bão tố, chẻ đôi cú Breath của rồng.
Và nhát kiếm đó còn chém bay cả đầu con Lava Dragon đang ở phía sau, cắt nó làm hai.
"Xin lỗi nhé, tao đang vội."
"G, a...?"
Với vẻ mặt như không thể hiểu mình vừa bị chém, con Lava Dragon ngã gục.
> "Uôôô!!"
> "Shachiken vô địch! Shachiken vô địch!"
> "Quả nhiên chỉ có Tanaka là nhất!"
> "Sức mạnh quái vật vẫn y nguyên nhỉ w."
> "Ai mà thắng nổi ông hả trời!"
Được rồi, thế là hết kẻ cản đường.
Không biết con này có phải Boss không, nhưng nếu còn con quái nào cỡ này nữa thì nguy hiểm lắm. Phải nhanh chóng hướng lên tầng thượng thôi.
---
**Chương 3: Hoshino, trở thành thủ lĩnh**
"Anh có sao không? Cử động được chứ?"
"Cô là..."
Người thám hiểm giả mệt lả di chuyển tầm mắt, trước mặt anh ta là nữ thám hiểm giả Hoshino Yui.
Phía sau cô là gần hai mươi thám hiểm giả khác đi cùng. Không chỉ có bang hội Thiết Lộc (Iron Stag) mà còn có cả thành viên của Gấu Hắc Diệu Thạch (Obsidian Bear) và Sư Tử Vàng (Gold Leo).
Có vẻ như không phân biệt bang hội, những người bị lạc đã tập hợp lại và cùng nhau hành động.
"Anh uống nước được không?"
"Đ, được sao...?"
"Vâng! Lúc hoạn nạn giúp đỡ nhau là chuyện thường mà."
"Cảm ơn... Cô cứu tôi rồi."
Người thám hiểm giả nam nhận lấy chai nước từ Hoshino, uống ừng ực.
Nơi họ đang ở là tầng hạ của dungeon. Tuy không nóng như chỗ Tanaka, nhưng cũng là vùng nhiệt độ khá cao, có nơi dung nham lộ thiên.
Nước là vật phẩm quý giá, là sinh mệnh của họ.
(Thực lòng thì mình cũng chẳng dư dả gì, nhưng nếu bị mất nước thì sẽ không cử động được mất. Phải nhanh chóng lên trên để bổ sung nước thôi...)
Hoshino lau mồ hôi đang chảy ròng ròng, suy tính.
Nếu hành lý của mọi người đều an toàn thì còn dư dả, nhưng có những thám hiểm giả đã mất hành lý khi bị dịch chuyển. Đồ đạc của Hoshino cũng hỏng mất vài món, nên cô cũng chẳng dư dả để chia sẻ cho người khác.
Nhưng dù vậy, cô không thể bỏ mặc người khác được.
Uống cạn chai nước, người đàn ông cúi đầu cảm ơn Hoshino.
"Thật sự cảm ơn cô... Tôi sống lại rồi. Tuy chưa hoàn toàn bình phục nhưng đi lại thì vẫn được. Tôi đi cùng mọi người được không?"
"Vâng! Tất nhiên rồi ạ! Cùng nhau thoát khỏi đây nhé!"
Hoshino khích lệ người thám hiểm giả rồi tiến lên phía trước.
Trong số các thám hiểm giả hôm nay, có người chưa từng xuống tầng hạ. Trong tình cảnh bị dịch chuyển đột ngột xuống tầng hạ đầy bất an thế này, việc họ có thể tiếp tục tiến bước phần lớn là nhờ sự lạc quan bẩm sinh của Hoshino.
Tuy nhiên, trong tình huống đó, rắc rối vẫn xảy ra.
"Nói đi cũng phải nói lại, tại các người tham lam quá nên mới ra nông nỗi này!"
"Cái gì!? Các người thấy rương kho báu thì cũng mở thôi chứ khác gì!"
"Đừng có đánh đồng bọn tao với lũ tham ăn tục uống chúng mày!"
Đang đi trong dungeon, đột nhiên giữa các thám hiểm giả nảy sinh xô xát.
Nhìn lại thì thấy thám hiểm giả của Sư Tử Vàng và Thiết Lộc đang cãi nhau.
Nội dung tranh cãi là về việc Thiết Lộc mở rương kích hoạt bẫy dịch chuyển.
Cả hai bên đều biết cãi nhau lúc này là vô ích, nhưng họ không thể không phàn nàn về việc sự bất cẩn này đã dẫn đến tình trạng hiện tại.
"Vốn dĩ đám Thiết Lộc các người toàn làm theo ý mình. Hồi trước cũng vì thám hiểm thô bạo mà kích động quái vật gây phiền phức cho người khác còn gì!"
"Lúc đó làm thế là tốt nhất rồi! Quái vật bị kích động bên tôi cũng xử lý rồi, có vấn đề gì đâu!"
Cuộc cãi vã ngày càng nảy lửa.
Câu chuyện cứ đi vào ngõ cụt, chẳng có dấu hiệu giải quyết.
Lúc đó, Hoshino lầm lũi tiến lại gần họ.
Thấy cô im lặng tiến tới, hai thám hiểm giả ngừng cãi nhau.
"H, Hoshino-san. Sao thế...?"
"Xin lỗi nhưng không liên quan đến cô. Hoshino-san cũng bị Thiết Lộc làm phiền mà đúng không? Mặc kệ tôi đi."
Nghe hai người nói vậy, Hoshino im lặng một chút rồi bất ngờ vung nắm đấm, đấm hai thám hiểm giả lún xuống đất.
"Bự hự!?"
"Hự!?"
Hai người cắm đầu xuống đất một cách "thân thiết", rên rỉ đau đớn.
Họ cố gắng rút đầu ra khỏi mặt đất rồi gào lên với Hoshino: "Cô làm cái gì vậy!?"
"Cãi nhau thì cả hai cùng bị phạt! Mọi người biết thừa giờ không phải lúc cãi nhau mà?"
"Thì đúng là thế... nhưng vốn dĩ chuyện thành ra thế này là do bọn họ tham lam..."
Thám hiểm giả bên Sư Tử Vàng vừa mở miệng phàn nàn, Hoshino lại nắm chặt tay giơ lên. Nhớ lại cơn đau từ nắm đấm ấy, anh ta vội rút lại lời nói: "K, không, không có gì."
"Em hiểu cảm giác bất an của mọi người. Em cũng hiểu cảm giác muốn phàn nàn. Nhưng chuyện đó, để sau khi thoát ra ngoài an toàn rồi nói cũng được mà!"
"Hoshino-san, cô..."
Hoshino nói với vẻ mặt nghiêm túc.
Chẳng biết từ lúc nào, tất cả thám hiểm giả ở đó đều đang lắng nghe lời cô.
"Em không bảo mọi người phải thân thiết với nhau. Nhưng... chỉ lúc này thôi, hãy hợp tác với nhau đi. Thoát ra được rồi thì muốn cãi nhau bao nhiêu cũng được. Nếu mọi người vẫn không chịu được, thì cứ trút giận lên em đây này!"
Hoshino dang rộng hai tay, để lộ sơ hở như muốn nói "Nào, đánh đi".
Chứng kiến hành động xả thân đó của cô, người thám hiểm giả bên Sư Tử Vàng đưa tay về phía Hoshino... rồi đặt nhẹ lên vai cô.
"Thua cô rồi. Cô nói đúng. Là tôi trẻ con quá, xin lỗi nhé."
Anh ta xin lỗi Hoshino, rồi cũng cúi đầu xin lỗi người thám hiểm giả Thiết Lộc mà mình vừa gây sự.
Trên gương mặt anh ta không còn vẻ giận dữ, chỉ còn lại sự hối lỗi.
"Làm phiền cô rồi Hoshino-san, lời nói và nắm đấm của cô, thấm lắm. Để chuộc lỗi, tôi sẽ làm việc cật lực. Trông thế này thôi chứ kinh nghiệm thám hiểm của tôi cũng kha khá đấy, cứ sai bảo thoải mái đi, Thủ lĩnh (Leader)."
"Cảm ơn anh... ơ, Thủ lĩnh? E, em á?"
"Người có thể tập hợp đám người khác bang hội như bọn tôi lại, chắc chỉ có cô thôi. Đúng không mọi người?"
Anh ta hỏi các thám hiểm giả xung quanh, mọi người đều gật đầu đồng ý.
"Hoshino-san! Chỉ có cô mới lãnh đạo được bọn tôi thôi!"
"Làm ơn hãy làm thủ lĩnh của chúng tôi! Xin cô đấy!"
Nhiều tiếng nói mong muốn Hoshino làm thủ lĩnh vang lên.
Cùng nhau tìm đường thoát chưa lâu, nhưng Hoshino đã chiếm được lòng tin của họ.
(L, làm sao đây. Mình đâu có tư chất làm thủ lĩnh...)
Hoshino tính tình vui vẻ hoạt bát, nhưng lại thuộc kiểu người không giỏi đứng trên người khác.
Tuy nhiên, từ khi gặp Tanaka và vượt qua bao nhiêu hiểm nguy, cô đã trưởng thành hơn rất nhiều.
(Nhưng nếu mình làm thủ lĩnh mà mọi người đoàn kết lại được... thì cũng đáng để thử chứ nhỉ. Anh Tanaka chắc chắn cũng sẽ làm thế.)
Hoshino hạ quyết tâm, cô sẽ trở thành thủ lĩnh của họ.
Thực ra suốt dọc đường cô đã đóng vai trò như một thủ lĩnh rồi, nhưng khi chính thức nhận danh xưng, gánh nặng trên vai cũng sẽ khác.
"Em hiểu rồi ạ! Tuy còn nhiều thiếu sót, nhưng em sẽ đảm nhận vai trò thủ lĩnh cho đến khi chúng ta thoát ra ngoài! Mọi người hãy cùng hợp sức để thoát khỏi đây nhé!"
Đáp lại lời Hoshino, các thám hiểm giả khác giơ nắm đấm lên hô vang: "Ồ!"
Vật tư và thể lực đều đang ở tình trạng đáng lo ngại, nhưng sự ra đời của một thủ lĩnh mới chắc chắn đã tiếp thêm sức mạnh cho họ.
(Hãy chờ em nhé anh Tanaka. Em sẽ cố gắng!)
Hoshino thầm thề với người cô kính trọng trong lòng, rồi tiếp tục dẫn đầu đoàn người tiến bước thoát khỏi dungeon.
---
**Chương 4: Tanaka, đào đường**
"Hừm, lạc đường rồi."
Tôi vừa gãi đầu vừa lẩm bẩm.
Trải rộng trước mắt là biển dung nham và vô số ngả đường chia nhánh.
Khu vực dung nham cảnh sắc chỗ nào cũng giống nhau nên rất khó biết mình đã đi qua đâu. Dù nhớ mang máng đường đã đi, nhưng cứ lạc thế này thì có khi cũng quên sạch.
> "Hơi ẩu rồi nha w"
> "Cơ mà thế này thì bố ai mà biết đường."
> "Đường kia không phải à? (Đoán bừa)"
> "Đừng có đoán bừa w."
> "Xác quái vật cứ tăng lên mãi thế w."
> "Lúc đầu còn giải thích về quái vật, giờ toàn im lặng chém, cười ẻ."
> "Cảnh con Lava Dragon giơ ngón cái lên rồi chìm xuống dung nham cảm động ghê."
> "Kẻ hủy diệt à?"
> "I'll be back"
> "Ký ức không tồn tại à cha nội."
Dung nham hay quái vật thì không sao, nhưng không biết đường thì gay go đấy.
Bình thường dungeon là đi từ trên xuống dưới. Có đến được đích hay không thì không biết, nhưng đường về thì không bao giờ lạc. Cứ quay lại đường cũ là xong.
Nhưng tôi lại đến đây bằng cách dịch chuyển xuống tận tầng sâu. Biết đường về thế quái nào được. Ca này khó rồi đây.
> "Shachiken tính sao giờ."
> "A, nhắc mới nhớ hình như tìm thấy mấy thám hiểm giả bị dịch chuyển rồi đấy."
> "Hình như thế, nghe bảo mọi người bị ném xuống tầng hạ."
> "Có tin bé Yui đang làm thủ lĩnh, thật không thế?"
> "Thật đấy. Tập hợp được đám thám hiểm giả cá tính mạnh đó thì ghê thật."
> "Xứng danh vợ tui."
> "Biết được tất cả an toàn chưa?"
> "Chắc xác nhận an toàn gần hết rồi."
> "Ghê thật, may mà dungeon có đặc tính truyền sóng ra ngoài được."
Tôi nhận ra có thông tin quan trọng đang trôi trong phần bình luận.
Có vẻ các thám hiểm giả đang ở tầng hạ, và Hoshino đang tập hợp họ lại.
Tốt quá... dù vẫn tin tưởng, nhưng biết Hoshino an toàn tôi cũng thở phào nhẹ nhõm. Không những thế còn lãnh đạo được các thám hiểm giả khác, giỏi thật đấy. Về được phải khen em ấy thật nhiều mới được.
Và việc mọi người đang ở tầng hạ cũng là thông tin tốt.
Vậy thì tôi có thêm phương án hành động rồi.
"Cảm ơn thông tin của quý vị khán giả. Vì mọi người đang ở tầng hạ, nên tôi sẽ... dùng biện pháp mạnh một chút để đột phá tầng sâu."
> "Hử?"
> "Tưởng trước giờ vẫn dùng biện pháp mạnh chứ."
> "Định làm gì đấy?"
> "Có dự cảm chẳng lành."
> "Chắc lại chả phải cách gì tử tế đâu."
Tôi gõ gõ vào tường dungeon, rồi đặt tay lên tập trung tinh thần.
Và cảm nhận "rung động" truyền từ bức tường vào tay. Rung động tạo ra khi gõ vào tường sẽ phản xạ bên trong và truyền lại tay tôi. Nếu cảm nhận kỹ thông tin đó, tôi có thể nắm được cấu trúc đại khái của tầng hiện tại.
"Được rồi... đã nắm được cấu trúc sơ bộ. Đường lên tầng hạ ở phía đằng kia."
> "Sao biết hay vậy cha nội."
> "Tuyệt kỹ Sonar (Định vị bằng âm thanh) của nô lệ tư bản à."
> "Dơi à?"
> "Con dơi: 'Đừng có nói điêu, bố mày cũng không làm được đến mức đó'."
> "Làm từ đầu đi ông thần."
Cách này tiện thật nhưng chỉ biết được cấu trúc sơ sài thôi.
Độ chính xác không cao, phạm vi dò tìm cũng hẹp. Nắm hết các con đường chằng chịt là rất khó. Nhưng tìm đường lên trên thì làm được.
"Vậy tôi bắt đầu đây."
Tôi rút kiếm, nhìn về hướng có đường lên tầng hạ.
Rồi vừa vung kiếm với tốc độ cao vừa tiến lên, vừa đi vừa khoan thủng tường dungeon.
> "Hả!?"
> "Đào tường kìa, cười ẻ."
> "Dungeon mà cũng đào được à."
> "Không, bình thường là không thể đâu."
> "Máy khoan chạy bằng cơm à."
Tường dungeon rất cứng. Làm xước bề mặt thì được, nhưng đục lỗ thì lại là chuyện khác. Càng vào sâu tường dungeon càng cứng.
Nhưng không phải là tuyệt đối không thể phá hủy. Chém liên tục hàng vạn lần trong một khoảnh khắc thì cũng có thể mở được lỗ như thế này.
"Tuy nhiên, đục lỗ dungeon có thể gây sập, nên nếu có người ở cùng tầng thì tốt nhất đừng làm nhé."
> "Vâng ạ... mà làm được đếch đâu!"
> "Có mỗi ông làm được thôi."
> "Lo bò trắng răng quá w."
> "Vừa nói chuyện vừa tiến ầm ầm kìa, hài vãi."
> "Không có đường thì ta tự tạo ra đường (Vật lý)."
> "Thế này thì lên trên nhanh thôi."
Tôi cứ thế vừa cày nát dungeon vừa tiến bước.
Vì va đập vào tường liên tục nên thanh kiếm dần nóng đỏ lên. Chịu tải lớn thật, nhưng chắc không sao đâu. Trước giờ có hành hạ cỡ nào em nó vẫn bình an vô sự mà.
> "Tự nhiên lũ quái vật cũng không dám tấn công nữa."
> "Chuẩn. Đi vèo vèo."
> "Chắc quái vật cũng nhận ra Tanaka là thứ nguy hiểm rồi."
> "Quái vật: 'Cái thằng người kia làm gì thế. Đào cả tường, tởm vãi...' "
> "Thì đúng là thế mà."
> "Đâu phải chuyển động của con người đâu w."
> "Nói đúng hơn là tốc độ của máy móc ấy chứ."
Cứ thế đào tường dungeon tiến lên khoảng hơn mười phút.
Tôi bước ra một không gian rộng mở.
"Ồ, kia là đường lên trên à. Phải nhanh chóng lên hợp lưu với Hoshino thôi."
Tôi lội bì bõm qua dòng dung nham, hướng về phía con đường dẫn lên trên.
Bỗng nhiên, có tiếng gì đó ầm ĩ từ trên vọng xuống.
"Tiếng bước chân này, không phải của một sinh vật. Quái vật à?"
> "Ồ, lâu rồi mới có quái vật xuất hiện à."
> "Mà từ trên xuống thì là quái tầng hạ thôi, chắc không sao đâu."
> "Muỗi."
> "Hử? Nhưng kia có thật là quái vật không?"
> "Ơ?"
Hình dáng của những kẻ từ trên xuống lọt vào tầm mắt.
Phần lớn là quái vật, loài thằn lằn lớn sống ở vùng núi lửa "Salamander".
Rank hình như là A. Là quái vật tầng hạ nhưng với lớp vảy cứng, tính cách hung dữ và cơ thể nhiệt độ cao, sức mạnh của nó có ở tầng sâu cũng không lạ.
Có khoảng 5 con Salamander như thế, và chúng đang đuổi theo một người.
"Chết tiệt! Đừng có qua đây!"
Người đó vừa đánh trả lũ Salamander vừa chạy về phía này.
Cậu ta dùng kiếm và ma pháp để đối phó, nhưng có vẻ không hiệu quả lắm với Salamander.
"Hửm? Tên đó là..."
Nhìn kỹ thì tôi thấy người đang chạy trốn đó trông quen quen.
À ừm... hình như tên là Mikami thì phải. Thám hiểm giả thuộc bang hội Thiết Lộc.
Có vẻ cậu ta bị dịch chuyển đến gần tầng sâu, rồi lạc trôi xuống tận đây. Số đen thật.
Tuy là một kẻ đáng ghét, nhưng cũng không thể bỏ mặc được.
Cứu cậu ta vậy.
---
**Chương 5: Tanaka, hội ngộ Mikami**
"Haaaaa!!"
Mikami đập mạnh thanh kiếm trong tay vào con Salamander.
Động tác khá tốt, nhưng có lẽ do mệt mỏi nên lực không đủ. Đòn đó chỉ làm xước nhẹ lớp vảy của Salamander chứ chưa gây được sát thương đáng kể.
"K-Cứng quá! Trong dữ liệu đâu có nói thế này!"
> "Cười ẻ."
> "Có người nói mấy câu như trong truyện tranh này thật à w."
> "Thánh dữ liệu à."
> "Mikami trông thảm hại thế..."
> "Đang hâm mộ mà giờ tụt cảm xúc quá (Hóa ếch)."
> "Vứt cái dữ liệu đó đi nhanh lên."
Mikami có vẻ biết dùng ma pháp, nhưng hình như chỉ dùng được ma pháp lửa.
Với Salamander sở hữu vảy lửa, thì tất nhiên ma pháp lửa tác dụng rất yếu. Với Mikami không còn phương thức tấn công nào khác, Salamander chính là thiên địch.
"Vậy thì thế này thì sao! Nhát chém vĩ đại (Greatest Slash)!"
Mikami hét lớn đầy khí thế, giơ kiếm lên và chém xuống đỉnh đầu con Salamander.
Chấn động khiến con Salamander hơi loạng choạng, nhưng vết thương rất nông. Con Salamander kêu lên "Giaa!" đầy giận dữ, rồi húc đầu vào bụng Mikami, khiến cậu ta kêu lên "Hự!?" và văng ra xa.
"V-Vô lý... Chỉ là Salamander thôi mà, ta lại..."
> "Mikami-kun hài vãi."
> "Tên chiêu nghe ngầu phết nhỉ ww."
> "Tụt mood toàn tập."
> "Biết cảnh này đang được livestream chắc cậu ta muốn chết quách cho xong."
> "Chia buồn."
> "Sống mạnh mẽ lên nhé."
Năm con Salamander di chuyển bao vây Mikami. Cứ đà này cậu ta sẽ bị nuốt chửng mất.
Tôi đạp đất, lao về phía cậu ta.
"Ch-Chết tiệt! Tinh anh như ta mà lại chết ở đây sao... ủa, hả?"
"Chào, vẫn ổn chứ?"
Ngay trước khi cậu ta bị nuốt chửng, tôi bế thốc Mikami lên và rời khỏi chỗ đó.
Do phản xạ nhất thời nên thành ra tư thế bế kiểu công chúa. Nếu Rin nhìn thấy cảnh livestream này chắc con bé sẽ bắt tôi làm y hệt mất.
> "Bế kiểu công chúa kìa! Gian lận!"
> "Tui cũng muốn được Shachiken bế."
> "Ý nghĩa hơi sai sai nha? w"
> "Thình thịch..."
> "Mikami-kun thành nữ chính luôn. Đến mắt nhìn của khán giả cũng không lường trước được."
Cứ bế mãi thì cũng kỳ, nên tôi thả Mikami xuống.
Thấy tôi đột ngột xuất hiện, Mikami không giấu nổi vẻ ngạc nhiên.
"A, anh là, sao lại ở đây...?"
"Nói chuyện sau đi. Trước mắt cứ để lũ Salamander cho tôi."
Bị nẫng tay trên con mồi, lũ Salamander có vẻ rất tức giận.
Chúng há to miệng, lao thẳng về phía tôi.
"Anh Tanaka! Vảy của chúng cứng hơn dữ liệu nhiều, đánh bình thường không ăn thua đâu!"
"Cứng thì có cách đánh của cứng. Cậu nghỉ ngơi mà xem đi."
Tôi cầm kiếm, nhìn chằm chằm vào lũ Salamander.
Trước đây tôi cũng từng ăn con này rồi, thịt dai dai ngon phết. Đặc biệt là thịt đùi là cực phẩm. Hạ chúng rồi lấy thịt luôn thể.
"Đến đây."
"GURAAA!!"
Con Salamander hung hăng đớp tới.
Tôi vừa tiến lên vừa hạ thấp người, né cú đớp đó rồi rút kiếm chém. Lưỡi kiếm cắt lìa đầu con Salamander trong nháy mắt, cướp đi sinh mệnh của nó.
"Nếu vảy cứng, thì nhắm vào khe hở là được."
"N-Nhanh quá...!"
> "Đường kiếm của Shachiken, thề là không nhìn thấy gì luôn w."
> "Camera phải xịn hơn nữa mới quay được."
> "Mikami-kun mắt tròn xoe ngạc nhiên kìa, dễ thương ghê."
> "Quả nhiên nhìn tận mắt nó khác bọt thật."
"Ngoài ra thì những chỗ mềm... như nhắm vào trong miệng cũng được."
Tôi dụ con Salamander đến sát sạt, rồi đâm kiếm vào trong miệng nó.
Và cứ thế đâm xuyên tim ở sâu bên trong, rồi rút kiếm ra. Dù vảy hay da có cứng, nhưng quái vật cứng cả nội tạng thì hiếm lắm. Phá hủy bên trong thì dù là người hay quái vật cũng không cử động được nữa.
> "Hí."
> "Sợ vãi."
> "Kinh dị quá."
> "Không chút do dự luôn."
> "Không muốn chết kiểu này đâu."
Có lẽ tức giận vì đồng loại bị hạ, ba con Salamander còn lại đồng loạt tấn công.
Có vẻ chúng đã học được bài học từ con bị đâm xuyên nội tạng lúc nãy, không há miệng mà dùng nanh sắc và húc đầu lao vào tôi. Những lúc thế này thì...
"Với đối thủ kiếm khó tác dụng, thì đòn đánh (đả kích) rất hiệu quả. Nếu không có vũ khí cùn, thì dùng tay không cũng được."
Tôi nắm chặt tay đấm mạnh từ trên xuống vào con Salamander, khiến nó lún xuống đất.
Hai con còn lại tôi xử lý bằng đá và chặt tay (chop).
> "Tay không mà làm được à."
> "Sao mà thế được."
> "Thế mà được đấy!"
> "Livestream bổ ích ghê."
> "Trừ cái điểm không áp dụng được ra thì bổ ích thật."
> "Mọi người nhớ chuẩn bị vũ khí đầy đủ nhé!"
Chiến đấu tay không khá là đáng để thử mà sao bị chê thế nhỉ.
Nếu biết cách truyền xung lực vào bên trong cơ thể đối phương, có thể gây sát thương cho não và nội tạng, chiến lược sẽ phong phú hơn nhiều mà.
Hồi nhỏ tôi cũng từng bị sư phụ tịch thu vũ khí rồi ném vào dungeon... hoài niệm thật.
Nào... xử lý xong Salamander rồi, giờ hỏi chuyện Mikami xem sao.
---
**Chương 6: Hoshino, tiến bước**
―――― Trong khi đó, Hoshino Yui cùng các thám hiểm giả đồng hành đang tiến bước ở tầng hạ dungeon.
Trên đường đi họ đã hợp lưu thêm với vài thám hiểm giả nữa, quân số đã trở nên khá đông.
"Hoshino-san! Đường bên này vẫn đi được!"
"Con quái vật này cứ để tôi!"
"Bẫy thì để tôi lo! Tôi có bằng gỡ bẫy cấp 2 (Chuẩn nhất cấp) đây!"
"A, a ha ha... Cảm ơn mọi người."
Được sự hỗ trợ của những người đồng đội hừng hực khí thế, nhóm Hoshino tiến bước thuận lợi.
Quái vật tầng hạ rất mạnh.
Dù là thám hiểm giả lành nghề, chỉ một chút lơ là cũng có thể mất mạng, số người tử vong không phải là ít.
Nhưng hiện tại, tinh thần của họ đang rất cao, họ đối đầu ngang ngửa với quái vật tầng hạ.
Nguyên nhân lớn nhất có lẽ là do tất cả đều chung một mong muốn được giúp đỡ, được trở nên có ích cho thủ lĩnh Hoshino.
> "Nổi tiếng ghê w."
> "Quan hệ tốt từ bao giờ thế."
> "Công chúa hội thám hiểm."
> "Phối hợp còn ăn ý hơn cả trước khi gặp nạn, cười ẻ."
Hoshino đang dùng drone của mình để livestream.
Đó là chiếc drone cô hay dùng để livestream, mang theo để dự phòng.
Nhờ livestream mà cô có thể truyền tải tình hình của mình ra bên ngoài.
> "Xem tin tức thấy bảo đội cứu hộ đang chuẩn bị vào dungeon rồi đấy."
> "À, tui cũng thấy."
> "Nhưng chắc mất thời gian lắm. Đây là Hokkaido mà."
> "Nghe nói có mấy người của Bộ Đối sách Ma thuật đang túc trực gần đó, nhưng ít người thế thì làm được gì."
> "Cơ mà những lúc thế này đã có Shachiken lo rồi."
Hoshino thi thoảng kiểm tra bình luận trong lúc di chuyển.
Và rồi cô bắt gặp thông tin mình đang tìm kiếm.
> "Nhắc mới nhớ Tanaka cũng an toàn rồi."
> "Có mỗi ổng bị ném xuống tầng sâu mà vẫn ung dung w."
> "Vừa nãy còn cứu Mikami nữa. Chém Salamander như chém chuối, buồn cười vãi w."
> "Mong hai người sớm gặp nhau."
"Anh Tanaka... vẫn an toàn...!"
Hoshino lẩm bẩm với âm lượng vừa đủ để người khác không nghe thấy.
Dù tin rằng Tanaka sẽ không sao, nhưng biết anh ấy an toàn cô vẫn thấy vui.
Chắc chắn anh ấy sẽ từ tầng sâu trở về. Vậy thì mình cũng phải làm những gì mình có thể ―――― Hoshino thầm quyết tâm trong lòng.
Đang rảo bước với đôi chân nhẹ nhõm hơn hẳn, bỗng người thám hiểm giả thuộc Sư Tử Vàng đang đi đầu dò đường hét lên.
"Phía trước có quái vật! Đó là... Lava Dragon, quái vật Rank S!"
"Quái vật Rank S!? Đây là tầng hạ mà...!"
Thông báo bất ngờ khiến Hoshino rùng mình.
Việc quái vật xuất hiện ở tầng khác với nơi sinh sống vốn có không phải là chuyện chưa từng xảy ra. Nhưng bình thường, nếu gặp quái vật vượt quá thực lực, họ có thể chọn phương án "bỏ chạy".
Nhưng bây giờ thì không thể.
Quái vật đang chắn đường về, ngoài chiến đấu ra không còn cách nào khác. Hơn nữa, cô còn tìm thấy một lý do khác khiến mình không thể bỏ chạy.
"Đối tượng Lava Dragon đang giao chiến với thám hiểm giả! Có người đang nằm gục ở đó!"
"Sao lại...!"
Ở xa quá không biết là ai, nhưng con Lava Dragon đang chiến đấu với con người.
Người đó vừa chiến đấu vừa bảo vệ những người đang nằm gục, có vẻ đang gặp khó khăn.
Nắm bắt được mức độ nghiêm trọng của sự việc, Hoshino nheo mắt chuyển sang chế độ chiến đấu, đạp mạnh xuống đất và lao đi.
"Tôi sẽ tiên phong. Mọi người hỗ trợ nhé!"
"Hả!? Hoshino-san!?"
Hoshino chạy hết tốc lực, nhanh chóng áp sát con Lava Dragon.
> "Nguy hiểm lắm!"
> "Rank S nguy hiểm quá."
> "Đợi Shachiken đi!"
> "Dừng lại đi bé Yui!"
> "Chạy đi!"
Trước hành động có vẻ liều lĩnh của Hoshino, khán giả cất tiếng lo lắng.
"Goa?"
Con Lava Dragon nhận ra cô gái đang lao tới, chuyển ánh mắt về phía đó, nhưng đã quá muộn. Hoshino với đà chạy tung ra cú đá bay toàn lực.
"Haaaa!"
Cú đá bay dốc toàn lực với tốc độ kinh hoàng cắm phập vào bụng con Lava Dragon, hất tung cơ thể khổng lồ hơn mười mét lên không trung.
"Gô guu!?"
Con Lava Dragon rên rỉ đau đớn, bị thổi bay ra sau và lăn lóc trên mặt đất.
Tuy vẫn còn sức cử động, nhưng có vẻ nó đã chịu sát thương khá lớn.
> "Hả?"
> "Vãi."
> "Ê ê ê!?"
> "Sức mạnh trâu bò vãi w."
> "Bé Yui mạnh quá không cười nổi."
> "Idol của tui mạnh quá tui khổ tâm ghê."
> "Tanaka!! Ông huấn luyện kiểu gì thế hả."
> "Ủa? Người đang đánh nhau với Lava Dragon kia chẳng phải là..."
Sau khi đẩy lùi Lava Dragon, Hoshino tiến lại gần người thám hiểm giả vừa chiến đấu.
Đó là người mà Hoshino cũng biết.
"Tưởng là Tanaka-chan... không ngờ lại là Hoshino-chan. Cứu được mạng rồi."
"Chị là... Yuki-san!?"
Người vừa chiến đấu với Lava Dragon chính là Busujima Yukinoshin, hay còn gọi là Yuki.
Có vẻ chị ấy đã trải qua trận chiến vô cùng khốc liệt, khắp người đầy thương tích, quần áo rách tươm.
"Vết thương nặng quá... Chị có sao không!?"
"Để em thấy bộ dạng thảm hại này rồi nhỉ... Chị cũng hạ được năm con rồi đấy. Nhưng mà sơ suất quá. Chắc do nghỉ lâu ngày (blank) đây mà."
Nhìn quanh thì thấy có năm xác Lava Dragon và vô số quái vật khác nằm la liệt. Có vẻ Yuki đã vừa bảo vệ các thám hiểm giả vừa hạ gục chừng này quái vật.
> "Một mình cân hết đám này á, quả nhiên 'Kẻ Hồi Quy' (Returner) đúng là quái vật."
> "Mà lại còn không dùng được vũ khí nữa chứ."
> "Thế này mà bảo nghỉ lâu ngày (blank) á? Thật hả?"
> "Nhưng Yuki-san có Rapier Kick mà."
"Chị đừng cử động. Em chữa trị ngay đây."
"Xin lỗi nhé Hoshino-chan. Cảm ơn em."
Hoshino nhanh chóng sơ cứu vết thương cho Yuki.
Lúc này những thám hiểm giả đi cùng cũng chạy tới.
"Mọi người cứu hộ những người đang nằm gục nhé! Ai rảnh tay thì cảnh giới xung quanh giúp em!"
"Rõ!"
"Đã hiểu, thưa Thủ lĩnh!"
"Chẳng có thời gian mà hỗ trợ luôn..."
Các thám hiểm giả nhanh chóng làm theo chỉ thị của Hoshino.
Nhìn chuyển động của họ, Yuki chớp chớp mắt ngạc nhiên.
"Ngạc nhiên thật. Rốt cuộc em đã làm gì họ thế?"
"Em có làm gì đâu ạ. Mọi người tốt bụng thôi mà."
"Không tự nhận thức được à... Vừa dễ thương lại vừa có sức hút ma mị thế này, đúng là cô bé tội lỗi."
"?"
Không hiểu ý Yuki, Hoshino nghiêng đầu.
Yuki nhìn cô bé và khúc khích cười.
Bầu không khí căng thẳng vừa dịu xuống, thì con Lava Dragon bị Hoshino đá lúc nãy lồm cồm bò dậy, sự căng thẳng lại bao trùm. Yuki nắm lấy thanh Rapier định đứng dậy, nhưng Hoshino ngăn lại.
"Chị cứ nghỉ ngơi đi ạ. Con quái vật đó để em."
Hoshino cầm đại kiếm, thủ thế sẵn sàng chiến đấu.
Đối thủ là quái vật Rank S, Yuki định ngăn Hoshino vì quá liều lĩnh, nhưng Hoshino đã lao đi trước.
"GÀOOO!!"
Con Lava Dragon phun ra một quả cầu dung nham từ miệng tấn công Hoshino.
Quả cầu siêu nhiệt đó chỉ cần chạm vào là nung chảy con người.
Nhưng Hoshino không né tránh mà đón đánh trực diện.
"Hự...!"
Hoshino cầm đại kiếm như cầm gậy bóng chày, dùng mặt bên của kiếm đánh bật lại quả cầu dung nham...
Quả cầu dung nham bị đánh bật lại với tốc độ cao, bay thẳng về phía con Lava Dragon, đập trúng mặt nó gây sát thương lớn.
"GOAAA!?"
> "Hảảả!?"
> "Cười ẻ."
> "Nice batting (Cú đánh đẹp)!"
> "Cách đánh dần giống Tanaka rồi đấy w."
> "Ảo ma vãi."
> "Vợ chồng này mà cãi nhau chắc sập nhà mất... w"
Hoshino nhân lúc con Lava Dragon đang choáng váng liền áp sát, vung kiếm lên và chém xuống hết sức bình sinh.
Đòn tấn công toàn lực đó dễ dàng xẻ toạc lớp vảy cứng của Lava Dragon, gây ra vết thương chí mạng. Chấn động dữ dội đến mức mặt đất dưới chân con Lava Dragon cũng nứt toác.
"G... a...!"
Kêu lên yếu ớt, con Lava Dragon đổ gục.
Hạ gục cường địch, Hoshino đáp xuống "bịch" một cái rồi đưa tay lau mồ hôi trên trán "phù".
Sức mạnh kinh khủng đó khiến không chỉ các thám hiểm giả đồng hành mà cả Yuki cũng kinh ngạc.
"Hạ quái vật Rank S bằng một đòn...! Con bé này, không chỉ là viên ngọc thô tài năng đâu...!"
Trước tài năng trẻ tuổi tuyệt vời, Yuki cảm thấy lồng ngực rạo rực.
Nếu cô bé không ở chỗ Tanaka, chắc chắn chị sẽ mời cô bé vào bang hội ngay lập tức và đề nghị giúp đỡ mài giũa sức mạnh đó.
"Làm tốt lắm, Hoshino-chan. Nếu em không đến kịp thì nguy rồi."
Thấy Hoshino lạch bạch chạy về, Yuki cất lời cảm ơn.
Thực tế nếu đến muộn thêm chút nữa, việc bảo vệ các thám hiểm giả sẽ rất khó khăn.
"Không có gì đâu ạ, chuyện nhỏ mà!"
Hoshino nói rồi nhìn sang những thám hiểm giả đang được chữa trị phía sau Yuki.
"Chị Yuki cũng đã hợp lưu với những người khác rồi nhỉ."
"Ừ, chị đã bảo vệ tất cả những đứa bị dịch chuyển gần chỗ chị. Cộng với những đứa đi cùng Hoshino-chan thì coi như gần đủ hết rồi. Bị dịch chuyển đến những nơi gần nhau âu cũng là trong cái rủi có cái may."
Người không có ở đây chỉ còn Tanaka và Mikami, những người khác đều đã tập hợp đủ. Giao Mikami cho Tanaka lo, thì việc còn lại chỉ là thoát ra ngoài.
"Hoshino-san... phải không nhỉ. Cảm ơn cô đã cứu người của tôi. Cô là ân nhân cứu mạng đấy."
Người nói câu đó và tiến lại gần là Kumaiwa, giám đốc bang hội Gấu Hắc Diệu Thạch.
Ông ấy đã hợp lưu với Yuki từ sớm và tham gia cứu hộ đồng đội, nhưng đã bị thương trong trận chiến với quái vật và gục ngã.
Giờ nhờ được chữa trị nên đã hồi phục đủ để đi lại.
"Bác Kumaiwa cũng bị thương nặng quá... Quái vật đông quá ạ?"
"Ừ, chuyện đó cũng đúng một phần, nhưng mà... có một con quái vật rất nguy hiểm. Vết thương này là do bị nó đánh trúng lúc bỏ chạy đấy."
Kumaiwa liếc nhìn Yuki, Yuki lặng lẽ gật đầu.
"Bọn chị chạy khỏi con quái vật đó thì đụng độ lũ Lava Dragon. Đang kiệt sức nên bọn chị nhanh chóng bị dồn vào đường cùng như tình huống lúc nãy đấy. Làm ầm ĩ thế này, có khi nó nhận ra rồi cũng nên... Tốt nhất là rời khỏi đây nhanh lên."
"Có con quái vật như thế sao ạ... Em hiểu rồi, sơ cứu xong chúng ta sẽ di chuyển ngay."
Hoshino quyết định vậy và chuẩn bị di chuyển.
Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, bên trong dungeon rung chuyển dữ dội.
"Ơ, động đất!?"
Hoshino cố gắng trụ vững giữ thăng bằng.
Đang không hiểu chuyện gì thì một "tiếng gầm" đáng sợ vang vọng khắp dungeon.
"GỒỒỒỒỒỒỒỒỒ!!"
Tiếng gầm trầm, lớn và đáng sợ.
Và ngay sau tiếng gầm đó, từ sâu trong con đường, con quái vật đó từ từ hiện hình.
"Rururu..."
Con quái vật đó là một con "Rồng" (Long) khổng lồ. Vảy đỏ, sừng trắng và bộ râu dài.
Khác với loài rồng có cánh phương Tây, đây là loài rồng có thân hình dài như rắn thường thấy ở phương Đông. Dù không có cánh nhưng nó vẫn bơi lượn ung dung trên không trung, bễ nghễ nhìn xuống đám sinh vật nhỏ bé (con người) bên dưới.
Đẳng cấp hoàn toàn khác biệt. Chỉ cần nhìn qua Hoshino cũng cảm nhận được sức mạnh của con rồng đó.
"Chị Yuki. Con quái vật đó..."
"Ừ, bọn chị bị nó đánh bại đấy. Tên con rồng là 'Kagutsuchi'. Là tồn tại tối thượng của quái vật hệ hỏa. Rank còn trên cả S, là EX... Chưa từng có ghi chép thảo phạt nào, một con quái vật thực sự."
Lời của Yuki khiến Hoshino rùng mình.
Hoshino chưa từng chiến đấu với quái vật Rank EX. Chỉ từng xem video Tanaka chiến đấu thôi.
Xem video đã thấy sợ, nhưng nhìn tận mắt thì nỗi sợ hãi đó còn gấp bội phần.
Và nỗi sợ hãi của những thám hiểm giả đi cùng Yuki còn lớn hơn thế.
"L-Là nó... Nó đuổi theo kìa!"
"Không thể nào! Mãi mới chạy thoát được mà...!"
Các thám hiểm giả run rẩy vì sợ hãi.
Sức mạnh của Kagutsuchi khủng khiếp đến mức đó.
"Hoshino-chan, tính sao đây? Giờ chạy thì may ra còn kịp đấy."
Khoảng cách với Kagutsuchi vẫn còn xa, nếu chạy hết sức thì có thể ẩn nấp được lần nữa.
Nhưng thời gian thoát khỏi dungeon sẽ kéo dài, và quan trọng hơn là còn những người chưa thể di chuyển bình thường. Mang theo tất cả để chạy trốn là bất khả thi, muốn chạy thì phải bỏ họ lại.
Và tất nhiên, Hoshino sẽ không bao giờ chọn phương án đó.
"Em sẽ chiến đấu. Không biết có thắng được không, nhưng chắc chắn sẽ câu giờ được một chút. Trong lúc đó mọi người hãy đưa những người không di chuyển được chạy trốn đi ạ."
"C-Cô nói cái gì vậy! Sức mạnh của nó không bình thường đâu, một mình cô đấu với nó chắc chắn là chết đấy!?"
"Bác Gấu nói đúng đấy. Em không cần phải hy sinh tính mạng mình đâu."
Yuki đồng tình với Kumaiwa.
Hai người họ hiểu rõ sự đáng sợ của con quái vật đó. Họ không thể nào để Hoshino đi vào chỗ chết một mình được.
"Cảm ơn mọi người đã lo lắng. Nhưng... em sẽ đi. Nếu chạy trốn ở đây, em sẽ không thể nào đuổi kịp người đó được nữa."
Trong đôi mắt của Hoshino khi nói những lời đó ánh lên sự quyết tâm mạnh mẽ.
Thấy vậy, Yuki và Kumaiwa hiểu rằng không thể thuyết phục được cô bé.
"Yên tâm đi ạ. Em, khá là 'trâu' đấy. Cầm chân nó thì em làm được!"
"Hoshino-chan..."
Trong lúc Yuki đang không biết trả lời sao, thì những thám hiểm giả khác nãy giờ im lặng bắt đầu tập trung lại.
"Hoshino-san... à không, Thủ lĩnh! Chúng tôi cũng giúp một tay! Nếu một mình cô cầm chân được nó, thì tất cả cùng làm sẽ thắng được thôi!"
"Không có Hoshino-san thì bọn tôi chết rồi, hãy sử dụng mạng sống của bọn tôi đi!"
"Mọi người..."
Trước những lời nói nhiệt huyết của đồng đội, Hoshino cảm thấy sống mũi cay cay.
Thực lòng mà nói, một mình đối đầu với quái vật bí ẩn cô cũng sợ lắm chứ. Nghĩ đến việc họ sẽ sát cánh cùng mình, nỗi bất an vơi đi rất nhiều.
"Cảm ơn mọi người, có mọi người em thấy vững tâm hơn nhiều! Hãy cùng chiến thắng và trở về nhé!"
Đáp lại lời Hoshino, các thám hiểm giả hét lớn đồng ý.
Chứng kiến cảnh đó, Yuki lẩm bẩm "Tuổi trẻ thật tốt...", rồi nắm chặt lại thanh Rapier, hạ quyết tâm.
"Giao cho bọn trẻ rồi bỏ chạy thì còn mặt mũi nào gặp nhân viên nữa. Thân tàn ma dại này không biết làm được đến đâu, nhưng chắc chị cũng phải cố thêm chút nữa nhỉ. Bác Gấu tính sao?"
"Tôi thì không muốn chết đâu nhưng... nhân viên của tôi đã hăng máu đến thế kia thì đành phải theo thôi. Chạy trốn lúc này thì có khi mọi người bỏ theo Hoshino-san hết mất."
Kumaiwa cười nói, rồi nâng tấm khiên tròn lớn của mình lên. Đáng lẽ phải đau đớn lắm, nhưng lạ thay cơ thể lại cảm thấy nhẹ nhõm.
"Câu trả lời hay đấy bác Gấu. Cho chúng thấy khí phách của dân kỳ cựu nào."
"Ôi dào... Cái tuổi này đau cơ lâu khỏi lắm đấy nhé."
Nhìn dáng vẻ dũng cảm của lớp trẻ, hai người họ cũng phấn chấn hẳn lên.
Và thế là, màn mở đầu cho trận chiến sinh tồn của họ chính thức bắt đầu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
