Chương 221 ~ 225
**Chương 4: Tanaka đi tham vấn**
"Thế thì... cậu muốn tôi làm gì đây? Xin lỗi nhé, nhưng tôi cũng không sửa được thanh kiếm đó đâu. Kiếm thường thì còn được, chứ đồ làm từ Adamantite thì chịu. Có sửa được thì cũng chỉ nối lại tạm thời thôi."
"Vâng, tôi cũng không định nhờ cô sửa. Tôi muốn kiếm Adamantite, cô có cách nào không?"
Vốn dĩ tôi đến đây là vì mục đích đó.
Người này có khả năng biết những thông tin mà tôi không biết.
"Ra là vậy, tôi hiểu rồi. Tuy tôi cũng khá bận, nhưng giúp cậu một lần để sau này đòi nợ cũng không tệ. Nero-kun."
"Làm xong rồi đây Kurosu-dono. Cho tôi 10 giây nữa là ra kết quả."
Nhìn sang thì thấy xung quanh Tiến sĩ Nero đang lơ lửng vô số màn hình.
Trên những màn hình hologram (chiếu 3D) đó hiển thị đầy rẫy biểu đồ và công thức, nhưng tôi chịu chết không hiểu ý nghĩa của chúng.
Nếu hồi xưa chăm học toán hơn chút nữa thì có hiểu được không nhỉ?
"Cái này là đang làm gì thế?"
"Một số loại quặng khai thác được trong Dungeon phát ra loại ma tố đặc biệt. Và Adamantite cũng nằm trong số đó. Lúc nãy khi đo đạc thanh kiếm của cậu, tôi đã thu thập dữ liệu đó rồi. Giờ chỉ cần tìm kiếm xem Dungeon nào hiện có phát ra loại ma tố đó thôi."
"Ồ... làm được cả chuyện đó sao."
Đúng là nếu dùng cách đó thì có thể thu hẹp đáng kể phạm vi Dungeon cần tìm. Hiệu quả hơn nhiều so với việc mò mẫm lung tung.
Nhờ cậy Maki-san quả là quyết định sáng suốt.
"Kết quả sao rồi Nero-kun?"
"Không khả quan lắm. Adamantite cũng là kim loại cực hiếm ở thế giới của tôi. Tìm được nó vất vả lắm. Cần thêm chút thời gian nữa."
"Vậy sao, thế nhờ cậu tiếp tục nhé."
Maki-san nói rồi quay lại nhìn tôi.
"Đấy, tình hình là thế Tanaka-kun. Xin lỗi nhưng cho tôi thêm chút thời gian nhé. Yên tâm, trong lúc cậu thư giãn ở nhà, tôi sẽ tìm ra cho cậu."
"Cảm ơn cô. Trông cậy cả vào cô đấy."
Về vụ Adamantite chắc thế là ổn rồi.
Tạm thời chờ đợi tin tức từ bên đó... giờ giải quyết nốt một việc nữa vậy.
"À, thật ra còn một chuyện nữa tôi muốn tham vấn Maki-san..."
"Hử? Gì thế, cứ nói đi."
"Thực ra là..."
Tôi lấy vật đó ra từ trong túi, thứ mà gần đây làm tôi bận tâm.
"Thực ra là về đứa nhóc này."
"Cái này là..."
Tôi đặt vật thể tròn tròn màu đen đó lên bàn.
Vừa nhìn thấy nó, Maki-san chồm người tới, nhìn chằm chằm ở cự ly gần.
"Ô, ô ô ô!? Không lẽ đây là Lili-kun sao!?"
"Vâng, đúng là thế."
Lili là một con Shoggoth nhỏ mà tôi nhặt được.
Bình thường quái vật không thể ra ngoài, nhưng Lili vẫn sống khỏe re ở thế giới bên ngoài.
Không chỉ vậy, chẳng hiểu sao nó lại quấn người và còn có thể giao tiếp ý chí với con người nữa.
Lili vốn có hình dạng đen sì và núng nính, nhưng giờ lại đang ở trạng thái tròn vo, lăn lông lốc.
Và nó đang nhắm mắt, phát ra tiếng thở "Su... su..." dễ thương. Từ lúc ăn sáng xong nó cứ ngủ li bì thế này suốt.
"Tình trạng này kéo dài cũng được một thời gian rồi, nó ít cử động hẳn đi. Thi thoảng dậy ăn rồi lại ngủ tiếp. Vẫn ăn uống được nên tôi nghĩ không phải bệnh tật gì."
"Hưm, thú vị đấy. Để tôi kiểm tra chút nhé."
Maki-san hí hửng bắt đầu kiểm tra Lili.
May quá, chứ mang nó đến thú y thì ai nhận. Hồi đi Dungeon ở Hokkaido tôi cũng mang Lili theo, nhưng nó cứ ngủ trong túi suốt nên không chui ra ngoài.
Hy vọng nó sẽ sớm khỏe lại...
"Ra là vậy, ra là vậy, hưm..."
"Cô biết được gì chưa?"
"Nói kết luận luôn nhé. Cơ thể Lili-kun cực kỳ khỏe mạnh, không có vấn đề gì cả."
Nghe lời Maki-san, tôi tạm thời thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng thế thì tại sao lại ra nông nỗi này?
"Không thấy bất thường về sức khỏe. Chỉ là có vẻ như nó đang tạm thời kìm hãm mức tiêu thụ năng lượng. Có thể nói là một dạng trạng thái ngủ đông."
"Ngủ đông sao? Tại sao lại..."
"Thông thường sinh vật đi vào trạng thái ngủ đông do yếu tố môi trường. Ví dụ như ngủ đông để qua mùa đông chẳng hạn. Nhưng trường hợp của Lili-kun chắc không phải thế."
Với Lili thì môi trường hiện tại đâu có tệ.
Nghĩa là việc tiết kiệm năng lượng có lý do khác.
"Vậy còn lý do nào khác không?"
"Để xem nào. Ví dụ như... nó đang *dự định* sử dụng một lượng lớn năng lượng chẳng hạn. Dù tôi cũng không biết đó là việc gì."
"Dự định sử dụng năng lượng sao. Rốt cuộc nó định làm gì nhỉ?"
Tôi không hiểu sinh thái của loài Shoggoth nên chịu, chẳng tưởng tượng nổi.
Chẳng lẽ là phân thân? Có hai Lili nhỏ thì cũng dễ thương đấy, nhưng nếu cứ nhân đôi theo cấp số nhân thì hơi đáng sợ.
"Tiếc là tôi cũng không biết hơn được nữa. Cậu đã cất công nhờ vả mà không giúp được gì nhiều, xin lỗi nhé."
"Không, biết được nó khỏe mạnh là đủ rồi. Cảm ơn cô."
Nhờ tham vấn mà tôi thấy nhẹ lòng hơn hẳn.
Giờ có thể tập trung vào việc sửa kiếm rồi.
Tôi nhận lại thanh kiếm đã gửi và Lili, rồi ra về.
"Vậy tôi xin phép về đây. Cảm ơn cô vì tất cả."
"Tôi cũng vui lắm Tanaka-kun. Lúc nào rảnh cứ ghé chơi nhé."
Tôi chào Maki-san đang vẫy tay tiễn, rồi rời khỏi Cục Nghiên cứu Ma đạo.
Vốn dĩ khả năng hiện tại ở Nhật Bản không có Dungeon nào chứa Adamantite cũng có thể xảy ra, nên chắc sẽ lâu nữa mới có liên lạc.
Coi như nghỉ phép, nghỉ ngơi một thời gian cũng được.
―――― Tôi đã nghĩ thế, nhưng ngay ngày hôm sau đã nhận được tin báo "Phát hiện Dungeon nghi ngờ có Adamantite".
Có vẻ như tôi vẫn chưa được nghỉ ngơi rồi.
---
**Chương 5: Amatsuki, những ngày bận rộn**
"...Vậy sao. Vậy là mai cậu đi Dungeon đó à."
Cô bạn thanh mai trúc mã của tôi, đồng thời là Trưởng phòng 1 của Bộ Đối sách Ma vật, Amatsuki Kanade lẩm bẩm.
Công việc chính của Phòng 1 là chiến đấu với những quái vật nguy hiểm. Gần đây tần suất xuất hiện Dungeon tăng lên, nên khối lượng công việc của Amatsuki cũng tăng theo.
Cơ hội được ăn tối cùng nhau thế này cũng ít đi.
"Ừ, nghe nói Dungeon này mới được phát hiện gần đây, chưa có ai thực hiện 'First Attack' (Khai phá đầu tiên) cả. Có thể sẽ nguy hiểm, nhưng tớ nghĩ cũng đáng để thử."
"...Ra vậy. Xin lỗi vì bên tớ điều tra chậm trễ."
"A, x-xin lỗi. Tớ không có ý đó."
Thông thường 'First Attack' sẽ do chính phủ chủ trì. Những vụ thám hiểm hợp tác như lần trước là rất hiếm.
Việc có một Dungeon trong nội thành mà chưa được 'First Attack' đồng nghĩa với việc tốc độ điều tra của chính phủ không theo kịp tốc độ xuất hiện Dungeon.
Amatsuki vốn có tinh thần trách nhiệm cao hơn người khác, cảm thấy có lỗi là đương nhiên. Tôi sơ ý quá.
"Đừng tự tạo áp lực cho mình quá. Tớ cũng sẽ giúp hết sức mà. Làm việc quá sức là gục thật đấy biết không? Lao động sẽ cướp đi khả năng tư duy, đến lúc nhận ra thì cơ thể đã tàn tạ không thể cứu vãn được rồi."
"Cậu nói nghe thuyết phục thật đấy..."
Amatsuki nhìn tôi với ánh mắt ngán ngẩm.
Thì ngày xưa tôi rõ ràng là làm việc quá sức mà... Giờ biết mùi tự do rồi, tôi không thể làm việc kiểu đó được nữa.
"Cảm ơn cậu đã lo lắng, tớ sẽ chú ý. Nhưng hiện tại đang có nhiều vấn đề nảy sinh... tớ không thể nghỉ ngơi dễ dàng được."
"Vấn đề?"
Tôi vừa nhai món mì Ý tự làm vừa hỏi.
Dạo này tôi cũng ham xem video nấu ăn. Bắt đầu cầu kỳ về gia vị và dụng cụ nấu nướng, trở thành một sở thích mới.
Nhà tôi toàn người ăn khỏe nên nấu xong là hết veo, cũng đỡ.
"Gần đây nồng độ ma tố trong nội thành có xu hướng tăng lên. Tuy chưa đến mức làm người chưa thức tỉnh (Non-Awakener) bị ốm, nhưng so với vài năm qua thì là con số bất thường."
"Vậy sao. Nghe có vẻ nguy hiểm nhỉ..."
Việc nồng độ ma tố tăng bên ngoài Dungeon là điềm báo Dungeon sắp xuất hiện.
Lúc Dungeon Hoàng Cung hình thành, nồng độ ma tố trong nội thành cũng tăng vọt. Khả năng lần này cũng sẽ xuất hiện một Dungeon cỡ lớn là rất cao.
"Tức là cũng phải cảnh giác với việc xuất hiện Dungeon cỡ lớn nữa à. Bận rộn thế cậu có ổn không đấy?"
"Không sao đâu. Tớ đã quyết định chiến đấu để bảo vệ nơi có cậu và Rin rồi. Tớ sẽ không để Thảm họa Hoàng Cung tái diễn lần nữa... vì điều đó tớ sẽ làm bất cứ điều gì."
Trong đôi mắt Amatsuki khi nói những lời đó, tôi cảm nhận được ý chí mạnh mẽ.
Được cô ấy nghĩ cho đến thế tất nhiên là vui, nhưng sự chông chênh đó cũng khiến tôi lo lắng.
Tôi nghĩ cô ấy nên thả lỏng hơn chút... nhưng cô ấy đâu phải kiểu người chịu nghe. Thôi thì âm thầm hỗ trợ để cô ấy không làm quá sức vậy.
"À đúng rồi, dạo này tớ có xem video dạy massage. Cho tớ thử chút được không?"
"Hả? Nếu cậu đang khách sáo thì không c..."
"Được mà được mà. Này, vai cậu cứng đờ rồi đây này."
"Ư... Thiệt tình, cậu cứ hay ép người ta. Được rồi, vậy nhờ cậu một chút nhé."
Dù tỏ vẻ khó xử nhưng giọng điệu của Amatsuki nghe có vẻ vui.
Chúng tôi vừa bóp vai cho nhau vừa nói những chuyện tầm phào, tận hưởng khoảng thời gian bình yên.
---
**Chương 6: Tanaka tìm kiếm Adamantite**
"Xin chào mọi người, tôi là Tanaka Makoto. Hôm nay tôi lại bắt đầu buổi livestream thám hiểm Dungeon. Mong mọi người giúp đỡ."
> "Chào Shachiken."
> "Xin chào~"
> "Hóng mãi."
> "Lẽ sống của tui."
> "Ồ, bắt đầu rồi."
> "Thắng chắc rồi, đi ăn cơm đây."
> "Mới bắt đầu thôi mà cha nội w."
> "Vừa vào đã thắng, cười ẻ."
> "Chiến thắng được đảm bảo bởi Ex-Salaryman (Cựu nhân viên văn phòng) nô lệ tư bản."
Buổi livestream vừa bắt đầu, vô số bình luận đã chạy qua màn hình.
Số lượng người xem đồng thời là 60 triệu. Hôm nay cũng có rất nhiều người đến xem nhỉ.
Lúc đầu thì căng thẳng, nhưng dạo này tay ấn nút livestream cũng hết run rồi. Chắc là tôi cũng quen với việc livestream rồi.
Cơ mà nếu khán giả xuất hiện trước mặt thì vẫn run, chứ qua camera không có cảm giác thực nên vẫn ổn.
> "Hôm nay làm gì thế?"
> "Hóng."
> "Tanaka!!"
> "A, hôm nay đi một mình à."
> "Collab cũng vui nhưng tui thích solo hơn."
> "Kết luận: Gì cũng Ok."
"À ừm, có thể mọi người đã biết, thanh kiếm yêu thích của tôi đã bị gãy mất rồi."
> "À vụ đó w."
> "Cười chết mất."
> "Gãy đẹp thật."
> "Lên cả bản tin nhanh rồi thì ai chả biết w."
> "Cơ mà chịu được sức trâu bò của Shachiken đến giờ là giỏi lắm rồi."
"Vì thế nên hôm nay tôi đến đây để tìm nguyên liệu sửa kiếm. Nguyên liệu của thanh kiếm này là 'Adamantite', một loại nguyên liệu quý hiếm nên mãi không tìm ra, nhưng tôi biết được khả năng cao nó có trong Dungeon này nên đã đến đây."
> "Đã rõ."
> "Ra là vậy."
> "Mừng Kiếm-kun sắp hồi sinh."
> "Khoan đã, ổng vừa nói Adamantite à?"
> "Nói rồi đấy."
> "Là cái gì?"
> "Adamantite là kim loại siêu hiếm đấy!? Dùng cái đó thật á!?"
> "Hiếm thế cơ à."
> "Vừa Google thử, thấy bảo một mảnh nhỏ cũng có giá 30 tỷ yên, cười ẻ."
> "Định giá kiểu học sinh tiểu học à?"
Adamantite là kim loại hiếm. Bình luận xôn xao cũng phải.
Nghe nói cũng có doanh nghiệp sở hữu mảnh nhỏ cỡ đó, nhưng chắc họ chẳng đời nào chịu nhượng lại, mà tôi cũng chẳng có tiền mua. Tự đi kiếm còn nhanh hơn.
> "Nhắc mới nhớ hôm nay bé Lili cũng ở nhà trông nhà à?"
> "Đúng là không thấy đâu."
> "Dạo này không thấy lên sóng nhỉ."
> "Muốn gặp Riritaso quá."
> "Tekeli!"
Bình luận hỏi thăm Lili ngày càng nhiều.
Sợ mọi người lo lắng nên từ khi nó vào trạng thái ngủ đông tôi không cho lên hình. Nhưng đã biết sức khỏe không sao rồi thì cho lên sóng chắc cũng được.
"Lili thì ở đây này."
Tôi lấy Lili từ trong túi ra, giơ trước camera của drone.
Lili vẫn trong hình dạng quả cầu tròn vo, đang phát ra tiếng thở đều đều khi ngủ.
> "Lili-chan kìa!"
> "Dễ thương vãi."
> "Gì đây, tròn ủng dễ thương quá xá!"
> "Dễ thương muốn xỉu."
> "Không cử động kìa, có sao không vậy?"
> "Đang ngủ à?"
> "Ngủ mà trông như thế này á."
Thấy hình dạng hiện tại của Lili, cũng có khán giả lo lắng.
Giấu giếm cũng chẳng được gì, nên tôi giải thích ngắn gọn tình hình hiện tại.
"―――― Chuyện là như vậy đấy. Sức khỏe em nó không sao đâu nên mọi người yên tâm nhé."
> "Phù, thế thì tốt rồi."
> "Sao lại ngủ đông nhỉ."
> "Tuổi ăn tuổi lớn mà."
> "Cười ẻ."
> "Nhưng có khi tiến hóa được đấy w."
> "Kiểu trạng thái nhộng ấy hả."
> "Sắp thành Super Shoggoth rồi."
> "Gu đặt tên phèn vãi w."
> "Tui đẩy thuyền thuyết Lili phân thân."
> "Tăng lên thì cho tui xin một bé."
> "Thôi không sao là tốt rồi."
Mọi người có vẻ tạm chấp nhận rồi.
Mong em nó sớm khỏe lại thì vui, nhưng không biết bao giờ nhỉ.
"Nào, giờ thì bắt đầu lặn Dungeon thôi. Hôm nay tôi sẽ vào 'Dungeon Tổ Từ Thép Meguro' (Meguro Jikousou Dungeon). Dungeon này mới sinh ra hôm kia, bên trong vẫn chưa được điều tra nhiều."
Tôi bước một bước vào bên trong.
Ngay lập tức cảnh tượng trước mắt mở ra, cấu trúc bên trong Dungeon Tổ Từ Thép hiện rõ.
"Cái này... có vẻ vất vả đây."
Xuất hiện trước mắt tôi là một Dungeon chằng chịt như mê cung.
Giống như tổ kiến, có vô số cái lỗ, chẳng biết cái nào thông với cái nào.
Thế này bảo sao việc điều tra bên trong chẳng tiến triển được gì.
---
**Chương 7: Tanaka tiến vào Dungeon Tổ Từ Thép**
Đã từng chinh phục vô số Dungeon, nhưng có lẽ tôi chưa từng thấy cái nào có cấu trúc phức tạp thế này.
Trong Dungeon tất nhiên không có bản đồ, nên cấu trúc càng phức tạp thì việc thám hiểm càng vất vả. Tầng thượng đã thế này thì vào sâu chắc còn rối rắm hơn nữa.
Nghĩ đến thôi đã thấy trầm cảm.
"Thôi thì vào trong vậy... hử?"
Vừa nhảy vào trong cái lỗ, tôi nghe thấy tiếng lạo xạo của thứ gì đó đang đến gần.
Số lượng hơn 10, có vẻ như quái vật đã xuất hiện ngay lập tức.
"Gigi..."
"Kichii!"
> "Uầy!?"
> "Tởm vãi."
> "Hí!?"
> "Kiến kìa!"
Thứ xuất hiện là những con quái vật hình dạng kiến côn trùng.
Gọi là kiến nhưng kích thước thì ngoại cỡ. Những con kiến khổng lồ dài cả chục mét. Lũ đó xuất hiện bao vây lấy tôi.
"Dungeon Ant (Kiến Dungeon)... Cái lỗ này là lãnh địa của bọn chúng sao."
Lũ Dungeon Ant với lớp vỏ đen kịt vừa kêu lách cách bằng cặp hàm vừa đe dọa.
Nếu quay đầu bỏ chạy thì có thể về được đấy, nhưng làm thế thì không được. Phải dùng vũ lực để đi qua thôi.
"Vậy thì, xin phép bắt đầu công việc ――――"
Chuyển sang chế độ làm việc, tôi đưa tay về phía bao kiếm bên hông.
Ngay lúc đó một con Dungeon Ant mở to cặp hàm lao tới. Tôi căn chỉnh thời gian, định rút kiếm chém đôi nó. Nhưng mà,
"―――― A."
Tay tôi nắm vào khoảng không.
Bởi vì kiếm của tôi hiện đang cất trong túi, bên hông chẳng có gì cả.
> "A"
> "Cười ẻ."
> "Làm cái gì vậy Tanaka!"
> "Ngáo ngơ vãi ww."
> "Gã nô lệ tư bản này làm màu thế."
> "Không có, không có kiếm đâu ông ơi!"
"Gii!!"
Trong lúc tôi đang ngớ người, con Dungeon Ant chớp thời cơ cắn tới.
Cặp hàm sắc nhọn cắm phập vào thân tôi, rồi siết chặt hết cỡ.
> "Hả!?"
> "Cảnh báo máu me."
> "〜Fin〜"
> "Tanaka... anh là một người tốt..."
> "Đừng có cho hết phim sớm thế w."
Đối thủ là quái vật tầng thượng nên tôi chủ quan quá. Phải tập trung lại chút thôi.
Tôi dùng hai tay nắm lấy cặp hàm của con Dungeon Ant đang kẹp chặt người mình, hô "Hây" một cái rồi gỡ ra. Hàm cũng sắc đấy, nhưng lực kẹp không mạnh lắm.
Thì cũng chỉ là quái vật tầng thượng thôi mà.
"Gigi...!"
"Xin lỗi nhé, tao không thể kẹt lại ở tầng thượng này được."
Tôi nhấc bổng con Dungeon Ant lên, ném mạnh vào những con khác. Những con va vào nhau vỡ tan tành, biến mất chỉ để lại vỏ và hàm.
"Gigi!"
"Giiii!"
Thấy đồng bọn bị hạ, lũ Dungeon Ant còn lại tức giận lao vào.
Bình thường thì tôi sẽ chém chết hết rồi đi tiếp, nhưng giờ kiếm gãy rồi nên phải đánh bằng tay không.
Thực ra việc sửa kiếm cũng coi như xong rồi.
Nhưng chỉ là nối lại thôi, chịu lực một chút là lại gãy. Trong tình huống này thì không dùng được.
Để sửa hoàn toàn cần phải có Adamantite. Đặt nó lên lưỡi kiếm, dùng búa chuyên dụng gõ vào là xong.
Búa thì mượn rồi, chỉ cần có Adamantite là tôi cũng tự sửa được. Dù sau đó vẫn phải nhờ cô Kaoru tinh chỉnh lại.
"A, không có kiếm vất vả thật."
> "Thật không đấy? w"
> "Thấy hạ gục ầm ầm mà."
> "A, vừa dùng tay không chặt đôi con quái vật kìa."
> "Cần gì kiếm nữa đâu."
> "Shachiken toàn thân là vũ khí rồi còn gì w."
Bị khán giả chọc ghẹo trong phần bình luận, nhưng không có kiếm khổ thật mà.
Thanh kiếm tôi đã cầm và vung suốt thời gian làm nô lệ tư bản, giờ có thể coi là một phần cơ thể tôi rồi. Không dùng được nó chẳng khác nào bị phong ấn một phần cơ thể.
Trong lúc chờ sửa, tôi cũng có thể dùng kiếm dự phòng, nhưng kiếm khác cầm không quen tay nên rốt cuộc tôi không dùng.
Vấn đề không phải là hiệu quả mà là cảm giác. Dùng kiếm khác cảm giác như ngoại tình vậy, thấy có lỗi lắm.
Vừa suy nghĩ linh tinh vừa chiến đấu, tôi đã đấm gục con Dungeon Ant cuối cùng từ lúc nào.
Nếu làm ầm ĩ quá đồng bọn chúng kéo đến thì phiền phức. Đi tiếp nhanh thôi.
"Phù, vậy tôi đi tiếp đây. Sẽ hơi vội chút nên mọi người cẩn thận màn hình rung lắc nhé."
> "Rõ."
> "Ơ, khoan."
> "Tới rồi..."
> "Shachiken Dash (Cú nước rút Shachiken)!"
> "Luôn thủ sẵn thuốc chống say xe, tui là người chiến thắng."
> "Sắp có chuyện gì xảy ra thế?"
Tôi hạ thấp trọng tâm dồn lực vào chân, rồi phóng đi trong nháy mắt.
Chiếc drone cũng chuyển sang chế độ bám đuổi tốc độ cao, dốc toàn lực đuổi theo tôi. Màn hình rung lắc dữ dội đến mức muốn say xe, nhưng chẳng hiểu sao có những khán giả lại mong chờ điều này.
Đây cũng là một loại fan service (chiều lòng fan). Dù tôi cũng chẳng hiểu cái này thì có gì hay.
> "Uôôôôôô"
> "Nhanh vãi."
> "Chóng mặt quá ww."
> "O lolo..."
> "Hự..."
> "Cái cảm giác dạ dày bị đảo lộn này phê vãi."
> "Hiểu w."
> "Kênh này nhiều biến thái quá."
Tôi lờ đi quái vật hết mức có thể, tiến sâu vào Dungeon.
Nhiều quái vật hệ kiến và côn trùng có vỏ cứng ghê. Giờ không có kiếm nên hạn chế đánh nhau thì hơn.
"...Ây, lại ngã rẽ. Cấu trúc phức tạp thật đấy."
Đến ngã rẽ, tôi dùng thanh kiếm vẫn nằm trong vỏ gõ nhẹ xuống đất "cộc".
Rồi dùng lòng bàn chân cảm nhận sự phản hồi của rung động, nắm bắt đại khái địa hình xung quanh.
"Khi lạc đường tôi khuyên mọi người nên dùng cách lập bản đồ (mapping) nắm bắt địa hình thế này. Đường sai thường hay có bẫy lắm đấy."
> "Đã bảo là không làm được mà w."
> "Sao class Chiến binh lại có kỹ năng mapping cấp cao nhất thế này..."
> "Làm Trinh sát (Scout) cũng thuộc hàng top luôn, là sao w."
> "Thật sự muốn mời vào Guild của tôi quá."
> "Nghe bảo có cái Guild sở hữu nhân tài thế này mà bị sập tiệm đấy."
> "Rốt cuộc là cái tay Suda nào..."
> "Dễ đoán quá, cười ẻ."
Nhờ phản hồi âm thanh mà tôi không bị lạc, chứ không có cái này chắc lạc trôi luôn rồi.
Cũng có cách phá tường Dungeon để đi, nhưng cái Dungeon lỗ chỗ thế này mà làm hỏng tường thì có khi sập cả Dungeon. Cách đó cứ để dành đến cuối cùng vậy.
"...Hử?"
Chạy qua tầng thượng, rồi đột phá luôn tầng trung, tôi cảm nhận được thứ gì đó đang tiếp cận với tốc độ cao.
Nhìn về phía đó, một vật thể màu đen đang bay thẳng về phía tôi.
"Cái gì thế này."
Tôi nhảy hai bước trên không (double jump) để né tránh.
Vật thể đó phanh gấp giữa không trung, quay đầu và lại nhắm vào tôi.
> "Gì đấy, sâu bọ à?"
> "Bọ hung (Kabutomushi) kìa!"
> "Ngầu hơn kiến đấy."
> "Trông nó cứ xẹt điện tạch tạch kìa."
> "Mà ổng nhảy hai bước trên không tỉnh bơ vậy w."
> "Khán giả cũng chả buồn thắc mắc nữa rồi."
> "Shachiken bị lỗi game là chuyện thường ngày ở huyện mà..."
"Bubu..."
Con bọ hung đen sì vỗ bốn cái cánh, trừng mắt nhìn tôi.
Trên bề mặt lớp vỏ cứng cáp của nó có những tia điện chạy xẹt xẹt. Có vẻ như đang có dòng điện cao thế chạy qua.
"Blitz Beetle (Bọ hung Sấm sét) à. Hiếm đấy."
Blitz Beetle là loài bọ hung sở hữu sức mạnh điện.
Vỏ của nó cứng và bền như kim loại, nên khi hạ nó tôi thường lách lưỡi kiếm vào khe hở giữa các lớp vỏ để cắt đứt bên trong.
Nhưng giờ không có vũ khí, nên không dùng cách cũ được.
"Bubu!!"
Bao bọc bởi luồng điện mạnh hơn hẳn, con Blitz Beetle lao tới húc.
Thấy đối thủ tay không tấc sắt nên định quyết định thắng thua trong một đòn chăng. Khôn phết đấy so với một con sâu bọ.
> "Con này cũng nhanh vãi."
> "Tới rồi!"
> "Không có kiếm tính sao đây?"
> "Nguy hiểm!"
Có né thì nó cũng sẽ dai dẳng đuổi theo.
Vậy thì hạ nó ở đây luôn cho rảnh nợ. Tôi điều chỉnh tư thế trên không trung, nhìn chằm chằm vào con Blitz Beetle.
Rồi canh đúng thời điểm, tung ra cú đá vòng cầu trên không.
"Hây."
"Bubi!?"
Cú đá vòng cầu của tôi trúng phóc vào đỉnh đầu con Blitz Beetle. Cú đá làm gãy cái sừng oai vệ và thổi bay con bọ.
Vì nó đang tích điện nên một luồng điện chạy qua người tôi trong khoảnh khắc, nhưng cũng chỉ tê tê chút thôi. Dòng điện không mạnh lắm.
> "Đá rồi!"
> "Bóng đá à?"
> "Quả nhiên không cần kiếm nhỉ."
> "Điện của Blitz Beetle mạnh lắm mà sao ổng bình an vô sự thế."
> "Người cao su chắc."
> "Chắc là phòng thủ cơ bản cao quá thôi."
> "Bạo lực của những con số."
Con Blitz Beetle bị thổi bay mạnh, đập vào sàn Dungeon, tạo ra một cái lỗ lớn rồi rơi xuống phía bên kia.
...Hử? Phía bên kia cái lỗ là một không gian rộng mở.
"Vào xem thử vậy."
Tôi nhảy tót vào trong cái lỗ.
Và phía trước là một cảnh tượng hùng vĩ.
"...Tuyệt cảnh thật."
Đập vào mắt tôi là vô số tinh thể và quặng khổng lồ.
Những khối đá muôn màu mọc ra từ tường và sàn nhà đang phát sáng nhẹ, chiếu sáng mờ ảo cả hang động.
Dungeon đẹp thế này tôi chưa từng thấy. Với lượng quặng thế này... có Adamantite cũng không lạ.
---
**Chương 8: Tanaka tìm thấy lượng quặng khổng lồ**
> "Đẹp vãi chưởng."
> "Huyền ảo ghê."
> "Mà khoan, quặng kia chẳng phải Mithril sao!?"
> "Núi kho báu đây rồi."
> "Trong đống này có Adamantite không ta."
Nồng độ ma tố trôi nổi trong không gian tôi đang đứng thuộc cấp độ tầng sâu.
Lúc nãy còn ở tầng hạ, vậy là đã đi trước được một đoạn. Có vẻ việc đục lỗ đã giúp đi tắt.
"Nồng độ ma tố cao, từ lực cũng mạnh. Cái tên 'Tổ Từ Thép' không phải để làm cảnh nhỉ."
Từ tầng thượng đã cảm thấy từ lực rồi, nhưng từ lực ở đây cao hơn hẳn một bậc. Da dẻ cứ tê tê thế này thì không sai được.
Nhìn kỹ thì có cả những tảng quặng đang lơ lửng giữa không trung. Cảm giác của tôi có vẻ không sai.
> "Dungeon này có vẻ phiền phức đấy."
> "Mà sao ổng biết được từ lực?"
> "Thì là... tại là Tanaka chứ sao."
> "Cơ quan cảm giác phát triển quá mức, ghê thật."
> "Chắc có cơ quan khác người thường."
> "Tân nhân loại Tanaka."
Bình luận thất lễ thật đấy.
Từ lực thì ai chẳng cảm nhận được... đúng không? Thú thực là thức tỉnh lâu quá rồi nên tôi quên mất cảm giác của người bình thường thế nào. Thói quen thật đáng sợ.
"À ừm, ở đây có nhiều quặng hiếm thật. Mithril rồi Tinh thể Ma đạo... A, tinh thể phát sáng bảy màu này là Tinh thể Kim Cương (Kongou Crystal). Lấy một cái vậy."
Tôi lựa chọn giữa muôn vàn loại quặng đủ màu sắc.
Ngoài Adamantite ra thì tôi không cần, nhưng có thể dùng để cường hóa vũ khí cho Hoshino. Cầm theo cũng chẳng mất gì.
> "Nhiều Mithril thế kia... thèm quá."
> "Mà có cả Tinh thể Kim Cương thật á!? Tao tìm 5 năm rồi mà chưa thấy bao giờ!"
> "Tinh thể Kim Cương một mảnh nhỏ cũng vài chục triệu yên rồi..."
> "Dungeon này toàn kho báu. Chắc sẽ hot lắm đây."
> "Nhưng đường đi vất vả quá. Không biến thành máy dò người thì đố mà đến được đây."
> "Phải nghĩ cách vượt qua cái mê cung kia đã."
Phản ứng của khán giả trước vô số quặng hiếm cũng rất tích cực.
Dù không cần nguyên liệu quặng ngoài Adamantite, nhưng thấy nhiều thế này tôi cũng phấn khích.
Đang cao hứng nhặt vài cục lên xem, thì...
"Hử?"
Tôi định lấy một khối tinh thể lớn mọc ra từ tảng đá, thì đột nhiên nó cử động.
Tưởng là ảo giác, tôi định dùng sức nhổ mạnh ra, thì cả cái thứ tôi tưởng là tảng đá đó cùng chuyển động.
"Gikii...!!"
Thứ vừa chuyển động đó, là một con Cua lớn.
Loại cua có hai cái càng ấy.
Nhưng không phải cua thường, vỏ của nó lấp lánh ánh sáng, và khắp cơ thể mọc đầy tinh thể.
> "Cua kìa!"
> "Toàn sâu bọ mãi, may quá w."
> "Đẹp thật."
> "Sùi bọt mép, đang cáu lắm kìa."
> "Thì tự nhiên bị nhổ thứ mọc trên người chả điên w."
"Con này là... Crystal Cancer (Cua Tinh Thể) à. Quái vật hiếm đấy."
Crystal Cancer. Hay còn gọi là "Thủy Tinh Xác Giải" (Cua vỏ thủy tinh).
Đúng như tên gọi, nó là quái vật cua có lớp vỏ bằng tinh thể.
Rank S. Là quái vật chỉ xuất hiện ở tầng sâu, nhưng tỷ lệ xuất hiện cực thấp. Vì là loài quái vật thích ăn quặng hiếm, nên không có môi trường như thế này thì chúng không xuất hiện.
Tôi cũng mới chỉ thấy xác nó một lần, chứ thấy lúc còn sống thì đây là lần đầu.
Vỏ con này bán được giá cao lắm, nhưng tôi quan tâm đến điểm khác hơn.
"Con này... trông ngon đấy."
> "Té ngửa."
> "Quan tâm cái đó hả!"
> "Biết ngay mà."
> "Vẫn bình thường như mọi khi nhỉ w."
> "Cơ mà công nhận trông ngon thật."
> "Không, thấy quái vật mà nghĩ là ngon thì không bình thường đâu w."
> "Ơ, tao cũng thấy ngon..."
> "Nhiều đứa não nhiễm Tanaka quá rồi."
> "Tại ổng ăn ngon miệng quá nên chịu thôi."
> "Gourmet (Ẩm thực) của nô lệ tư bản."
Nghĩ lại thì từ lúc vào Dungeon tôi chưa ăn gì.
Tuy có mang lương khô, nhưng vẫn muốn ăn đồ tử tế. Không biết bên trong con Crystal Cancer thế nào, nhưng là cua thì khả năng ăn được là rất cao.
"Đến đây!"
"Gigii!"
Con Crystal Cancer vung cái càng to tướng lao vào tấn công.
Bình thường thì tôi sẽ vừa né vừa lách lưỡi kiếm vào khớp để cắt đứt càng hoặc chân. Nhưng giờ không có kiếm để làm thế.
Nên tôi dùng tay không đỡ trực diện cái càng đang giáng xuống.
"Hừ!"
"Gi, gigii!?"
> "Cười ẻ."
> "Không có kiếm nên cục súc hơn mọi khi w."
> "Quả nhiên vật lý vẫn là chân ái."
Tôi tóm chặt lấy cái càng, rồi cứ thế quật nó xuống đất.
Tachibana Lưu Nhu Thuật, Phong Xa (Kazaguruma).
Bị quật xuống đất với lực ly tâm, con Crystal Cancer rên rỉ đau đớn.
Con cua bị lật ngửa, lộ ra sơ hở.
Tôi dồn hết sức đấm mạnh vào phần bụng không được bảo vệ của nó.
"Tachibana Lưu Nhu Thuật, Đấu Oa (Kabutowari - Bổ đầu)."
Nhìn thấu phần giòn yếu của lớp vỏ, tôi đấm thật lực vào đó.
Lập tức lớp vỏ cứng vang lên tiếng "Bikiki!" rồi nứt ra, chỗ bị đấm lõm hẳn xuống.
"Vật cứng đến đâu cũng có chỗ yếu... Đánh vào đó thì phá hủy cũng dễ thôi."
> "Thật á!?"
> "Không có chuyện đó đâu cha nội."
> "Chắc là có hiệu quả thật nhưng người thường sao làm nổi w."
> "Sức mạnh quái vật cộng với kỹ thuật thì thành vô địch rồi."
> "Vấn đề là nhìn bằng mắt sao thấy được chỗ yếu, bất khả thi."
> "Đúng là cua (Tashikani - chơi chữ 'Tashika ni' (Quả đúng là) và 'Kani' (Cua))."
Được rồi, thế là đảm bảo được bữa cơm hôm nay.
Nguyên liệu từ quái vật hải sản nhanh hỏng lắm.
Phải ăn trước khi nó ươn mới được.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
