Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Slayers Đặc Biệt

(Đang ra)

Slayers Đặc Biệt

Hajime Kanzaka

Tuyển tập các truyện ngắn xoay quanh thế giới Slayers.

42 1802

I Teach Self-Defense

(Hoàn thành)

I Teach Self-Defense

Ờ… thì, cũng đúng nhỉ?”

217 145

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

(Đang ra)

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

Toi Yuki

Câu chuyện về màn lật ngược tình thế trong sự nghiệp lồng tiếng của Kanae bắt đầu từ chính chương trình radio ấy.

2 5

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

(Đang ra)

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

Rina

bản gốc được đăng trên https://ncode.syosetu.com/n0063lr/. mọi người muốn đọc bản nhật gốc thì lên trên này nhé.

20 66

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

(Đang ra)

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

Cherry Blossom Latte

"Kẻ nào dám phản đối chính sách của ta, ta sẽ dùng búa Doom Breaker đập nát đầu kẻ đó".

7 9

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

17 16

Tập 05 - Chương 201 ~ 205

Chương 201 ~ 205

**Chương 8: Tanaka, ăn nấm ven đường**

Chúng tôi tiếp tục tiến bước trên con đường ngày càng lạnh giá.

Bình thường, những chỗ nông thế này tôi thường chạy lướt qua cho nhanh, nên việc đi chậm rãi như thế này cảm giác cũng có chút mới mẻ.

Đặc biệt là hồi còn ở bang hội "Chó Đen" (Black Dog), chỉ tiêu ép xuống lúc nào cũng gắt gao nên tôi toàn phải lặn xuống với tốc độ tên lửa. Đến mức chẳng có thời gian mà gỡ bẫy dungeon, cái nào không né được thì cứ thế đạp lên mà xông qua.

Nghĩ lại thì bản thân cũng thấy khâm phục vì làm mấy trò liều mạng thế mà vẫn còn sống nhăn răng.

"Này! Kia là...!"

"Ngon rồi! Là quặng kìa!"

Phía trước bắt đầu trở nên ồn ào, tôi nhìn sang thì thấy gương mặt hớn hở của các thám hiểm giả.

Có vẻ như họ đã tìm thấy quặng sản sinh trong dungeon. Các thám hiểm giả liền lấy cuốc chim ra, tranh nhau bắt đầu khai thác.

"Tuyệt quá! Số lượng lớn đấy!"

"Thế này bảo sao những chuyến khai phá đầu tiên (First Attack) lúc nào cũng tuyệt nhất!"

Các thám hiểm giả đào bới trong sự phấn khích tột độ.

Quặng lấy được trong dungeon loại nào cũng quý hiếm và được giao dịch với giá đắt đỏ.

Tinh thể ma tố nếu phân giải ra sẽ trở thành nguồn năng lượng chất lượng cao, còn kim loại trong dungeon thì cứng hơn bất kỳ vật thể nào trên Trái Đất và cũng dễ gia công. Chúng có thể chuyển đổi thành vũ khí, trang bị, nên có cả núi doanh nghiệp khao khát muốn mua.

"Anh Tanaka, chúng ta không cần khai thác sao ạ?"

"Ừm... Tôi thì cũng chẳng cần thiết lắm, nhưng cũng đến lúc nên cải tiến trang bị cho Hoshino rồi, đào một chút cũng được."

Đại kiếm - vũ khí của Hoshino tuy cứng cáp, nhưng do lực tay của cô bé quá mạnh nên nó đang dần bị hỏng. Chắc là nên dùng kim loại trong dungeon để sửa chữa và cường hóa lại.

"A, nhưng em không mang theo cuốc chim... Anh Tanaka có không ạ?"

"Tôi cũng không, nhưng không có cũng chẳng sao. Nhìn này."

Tôi ngồi xổm xuống cạnh một tảng quặng màu xanh lam mọc gần đó, rồi dùng tay không chặt mạnh vào mặt bên của nó.

Tảng quặng lập tức vang lên tiếng "Rắc!", gãy đôi một cách gọn gàng và nằm gọn trong tay tôi. Ừm, độ tinh khiết cao đấy, quặng tốt. Cái này chắc sẽ làm nguyên liệu cho vũ khí xịn được đây.

"Tôi dạy em rồi còn gì? Chỉ cần nhìn thấu điểm yếu của vật thể rồi gõ vào đó, thì dùng lực yếu cũng có thể phá vỡ được. Thử xem nào."

> "Làm được thế thì nói làm đếch gì! (Lần thứ n)"

> "Cây cuốc chim: 'Ơ kìa... còn tôi thì sao...'"

> "Cười ẻ, cuốc chim rưng rưng nước mắt."

> "Sao lại đi đào mỏ bằng tay không thế kia..."

> "Cái này thì bố ai mà làm theo được (Gáy sớm)"

> "Chỉ tổ cắm flag thôi."

"Thế này ạ? Hây."

Hoshino bắt chước làm theo, tảng quặng vang lên tiếng "Keng!" rồi vỡ ra.

Điểm nhắm vẫn còn hơi non, nhưng tư chất rất tốt. Luyện tập thêm chút nữa là sẽ đập vỡ được đẹp hơn thôi.

> "Biết ngay mà."

> "Sao lại làm được thế hả trời!"

> "Thế này mà là sinh viên đại học á? Điêu vừa thôi."

> "Tạo ra con quái vật thế này thì Shachiken (Chó săn công ty) phải chịu trách nhiệm đi chứ."

> "Mấy thám hiểm giả khác nhìn bé Yui sợ xanh mặt rồi kìa, hài vãi."

> "Thằng bên cạnh tự nhiên dùng tay không đấm vỡ quặng thì chả sợ ww."

> "Quặng trong dungeon dùng cuốc chuyên dụng còn khó đào, thế mà..."

Khai thác xong lượng quặng cần thiết, tôi cất chúng vào chiếc túi công sở.

Nhưng những thám hiểm giả khác vẫn chưa xong việc. Bình thường thì tôi sẽ đi tiếp luôn, nhưng lần này bảo vệ sự an toàn cho các thám hiểm giả khác cũng là công việc.

Làm gì đó giết thời gian vậy.

"...Ồ, chỗ này lại có nấm mọc này."

Tôi để ý thấy những cây nấm trắng nhỏ mọc dưới chân.

Gạt đi lớp tuyết phủ bên trên, tôi hái chúng lên. Hoshino nhìn những cây nấm phát sáng nhè nhẹ ấy với vẻ đầy hứng thú.

"Nấm dễ thương quá. Cái đó ăn được không ạ?"

"Được chứ. Nó gọi là Nấm Tuyết Bạch, chỉ mọc ở các dungeon hệ băng tuyết thôi. Tuy hơi nhỏ nhưng ngọt và ngon lắm."

> "Nói chuyện ăn uống tỉnh bơ luôn, hài vãi."

> "Bé Yui cũng hoàn toàn không chút do dự trước đồ ăn trong dungeon nữa rồi w."

> "Hôm trước có thám hiểm giả ăn đồ trong dungeon xong đau bụng đấy, đừng có bắt chước."

> "※Họ đã được huấn luyện đặc biệt."

Nấm Tuyết Bạch ăn sống cũng được, nhưng nướng sơ bề mặt thì ngon hơn.

Tuy có mang theo dụng cụ BBQ, nhưng chúng tôi không định ở đây lâu, nên chế biến nhanh gọn thôi.

"Hộc."

Tôi rung tay phải với tốc độ cao để tăng nhiệt độ.

Cứ thế tăng dần tần số rung, tay phải tôi bùng lên ngọn lửa "Bụp...". Được rồi, nướng nấm thôi.

> "Híiii"

> "Ơ"

> "Tay cháy kìa, cười ẻ."

> "Cái quái gì cũng làm được à w."

> "Hóa ra là siêu năng lực gia hệ lửa (Pyrokinesis) à?"

> "Ủa, cái này đâu phải dùng ma pháp đâu nhỉ?"

> "Khả năng của con người là vô hạn thật đấy."

> "Chắc bé Yui cũng sắp làm được như thế thôi..."

> "Giới trẻ giờ phi nhân loại quá."

"Tuyệt quá, tạo ra lửa mà không cần bật lửa, tiện thật đấy ạ!"

"Hoshino cũng sẽ sớm làm được thôi. Này, ăn đi."

"Oa! Được ạ? Em cảm ơn!"

Tôi đưa cây Nấm Tuyết Bạch đã được nướng sơ bề mặt cho Hoshino, cô bé vui vẻ cắn một miếng.

Ăn uống ngon lành thật.

"Ưm~♡ Ngon quá ạ! Bề mặt nướng thì sần sật, bên trong lại giòn tan như kem đá bào ấy, kết cấu này lần đầu em được thử luôn! Vị cũng ngọt thanh, cứ như đang ăn đồ tráng miệng vậy!"

Hoshino nói với vẻ đầy phấn khích. Cô bé thích là tốt rồi.

Nấm Tuyết Bạch có chứa ma tố, nhưng lượng rất ít. Thám hiểm giả bình thường ăn vào có thể sẽ thấy khó chịu trong người, nhưng Hoshino đã quen ăn thực phẩm trong dungeon rồi nên chắc không vấn đề gì.

> "Chết dở, đói bụng quá."

> "Sao món nào tên Shachiken làm trông cũng ngon thế hả (Gato thực sự)."

> "Mở Tiệm Cơm Tanaka nhanh hộ cái."

> "Mở quán cafe collab cũng được."

> "Mà hàng lưu niệm của Shachiken chưa bán lại à? Adachi làm ăn kiểu gì thế."

> "Hiểu. Đang muốn sưu tập đủ bộ standee Tanaka đây."

> "Đang nói chuyện ăn uống lại lái sang chuyện khác, hài."

> "Hôm nọ thấy có đứa xách túi Itabag (túi gắn đầy huy hiệu) hình Shachiken, cười đau cả bụng."

> "Hóng game đối kháng Shachiken."

> "Meta game chắc toàn Tanaka quá."

"...Ồ, có vẻ mọi người khai thác xong rồi. Đi tiếp thôi."

"Măm măm... ực. Vâng, đi thôi ạ!"

Chúng tôi bám theo sau nhóm thám hiểm giả vừa bắt đầu di chuyển.

Nhân tiện thì lần này dự định chỉ thám hiểm đến tầng trung thôi. Với đội hình đông đảo thế này chắc sẽ chẳng có chuyện gì kỳ quái xảy ra đâu nhỉ, mà biết đâu đấy.

---

**Chương 9: Tanaka, quan sát trận chiến**

"Có quái vật!"

"Vây lại mà đánh! Bình tĩnh là sẽ ổn thôi!"

Tiến vào dungeon thì đương nhiên sẽ gặp quái vật.

Tôi, Hoshino và chị Yuki đi ở cuối hàng, nên dĩ nhiên người chiến đấu với chúng là các thám hiểm giả thuộc các bang hội đi trước.

Bang hội lớn nổi tiếng "Sư Tử Vàng" (Gold Leo).

Bang hội tầm trung "Gấu Hắc Diệu Thạch" (Obsidian Bear).

Và bang hội mới nổi đang lên "Thiết Lộc" (Iron Stag).

Ba bang hội, mỗi bên lập một nhóm khoảng mười người, đang đối phó với quái vật.

Vì vẫn còn ở tầng thượng nên quái vật xuất hiện chưa mạnh lắm. Tôi và chị Yuki chỉ đứng nhìn chứ không ra tay.

"...Thấy sao hả Tanaka-chan? Cách chiến đấu của họ ấy."

Thấy tôi đang quan sát các thám hiểm giả chiến đấu, chị Yuki bắt chuyện.

Hỏi thấy sao thì... biết trả lời thế nào nhỉ. Thôi thì cứ nói cảm nhận thật vậy.

"Cũng được đấy chứ ạ? Tôi nghĩ bang hội nào phối hợp cũng tốt cả. Chỉ có điều..."

Tôi nhìn về phía bang hội đang chiến đấu với con sói lông trắng toát "Nanh Tuyết" (Snow Fang).

"Nhóm Thiết Lộc kia có vẻ hơi độc đoán và thích hành động riêng lẻ. Dù tư chất thì tốt."

"Đúng thế. Mọi người đều có tài năng, nhưng vẫn còn non lắm. Điểm đó cũng có nét dễ thương riêng cơ mà."

Chuyển động của từng cá nhân thì tốt, nhưng sự phối hợp lại có vẻ rời rạc.

Ai cũng cố gắng hoàn thành vai trò của mình, nhưng chính vì ai cũng muốn tỏa sáng nên sự liên kết không được mượt mà. Ý thức muốn đạt thành quả đang lấn át khiến họ bị luống cuống.

Ngày xưa tôi cũng từng vì muốn sư phụ nhanh chóng công nhận mà hành động hấp tấp, nên tôi hiểu cảm giác đó.

"Có nên khuyên bảo họ trước khi xảy ra sai lầm nghiêm trọng nào đó không nhỉ?"

"Ừm~, chị cũng muốn thế lắm, nhưng chắc sẽ phản tác dụng thôi. Chúng ta cứ chuẩn bị sẵn sàng để hỗ trợ ngay khi có biến là được."

"Đã rõ."

Quả đúng như chị Yuki nói.

Nhóm người của bang hội Thiết Lộc trông không giống kiểu người chịu nghe lời khuyên. Thay vì làm mối quan hệ trở nên phức tạp một cách vô ích, cứ đứng quan sát thì tốt hơn.

"A, anh Tanaka! Đường mở ra rồi kìa!"

Nhìn theo hướng tay chỉ của Hoshino, đúng là con đường đã mở rộng ra thành một không gian lớn.

Từ không gian đó, tôi cảm nhận được lượng ma tố mạnh hơn hẳn lúc nãy. Có vẻ như từ đây là bắt đầu vào tầng trung.

"Oa... Nơi này tuyệt thật."

Khi con đường mở ra, trước mắt là một "cánh đồng tuyết" khổng lồ.

Bốn bề là một thế giới bạc trắng, đi thêm một chút nữa là thấy rất nhiều cây cối mọc lên.

Chắc chắn đâu đó sẽ có đường xuống tầng hạ, nhưng hôm nay chỉ định thám hiểm đến tầng trung thôi. Thám hiểm quanh đây xong là sẽ quay về theo kế hoạch.

> "Rộng thế."

> "Dungeon hệ băng tuyết mà quy mô cỡ này hiếm lắm nha."

> "Tầng trung thì mấy thám hiểm giả kia lo được, chắc Shachiken không có đất diễn rồi."

> "Tanaka có thể xuống thẳng tầng sâu luôn không nhỉ... w"

> "Cảm giác bị chai lì rồi chứ livestream tầng sâu hiếm có khó tìm lắm đấy."

> "Khán giả kênh này bị Tanaka tẩy não hết rồi nên chịu thôi."

Chúng tôi tiến vào trong cánh đồng tuyết.

Vừa bước chân vào khu rừng cây cối um tùm, bước chân của người thám hiểm giả đi đầu bỗng khựng lại.

"...Có cái gì đó đang đến."

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, vô số "mũi tên" từ trên đầu trút xuống chúng tôi.

Tôi nắm lấy kiếm định gạt chúng đi, nhưng nhân vật đi đầu hàng đã hành động nên tôi tạm thời không rút kiếm nữa.

"Tường Lửa (Wall Lahat)!"

Một bức tường lửa xuất hiện trước mặt các thám hiểm giả, thiêu rụi toàn bộ số tên đang lao xuống.

Người làm điều đó là Mikami Shuji, con át chủ bài trẻ tuổi của bang hội Thiết Lộc. Suốt dọc đường cậu ta chỉ dùng kiếm chiến đấu, hóa ra cũng biết dùng cả ma pháp nữa.

"Ở trên! Có gì đó trên cây!"

Một thám hiểm giả hét lên.

Ngước nhìn lên cây, có vài con Goblin da xanh lam đang đứng trên cành.

"Là Ice Goblin (Goblin Băng) à."

Goblin thích nghi với vùng lạnh, Ice Goblin.

Ngoài việc sử dụng được ma pháp hệ băng cấp thấp thì chúng cũng chỉ là Goblin bình thường, không phải đối thủ quá mạnh. Nhưng bọn này khéo tay và biết dùng công cụ.

Bũ Ice Goblin trên cây đang cầm cung tên. Đánh trực diện thì không ngán, nhưng bị bắn tên từ trên cao xuống cũng phiền phức phết.

"Lũ đó để tôi! Mọi người cảnh giới xung quanh..."

"Khoan đã Mikami! Còn cái gì nữa đang tới!"

Rầm rầm rầm! Tiếng bước chân của thứ gì đó đang đến gần.

Chủ nhân của tiếng bước chân đó xuất hiện trước mặt chúng tôi với tốc độ chóng mặt.

"ÔÔÔÔÔ!!"

Cũng da xanh giống Ice Goblin, là Orc Băng (Ice Orc).

Con Ice Orc đang nắm chặt cây gậy băng được đẽo gọt từ cột băng nhọn hoắt.

"Không chỉ Goblin mà cả Orc nữa! Nhưng đừng có coi thường tao...!"

Mikami rút kiếm, vừa né tên vừa lao vào chém con Ice Orc.

Đường kiếm khá tốt, nhưng đòn tấn công đó đã bị cây gậy băng chặn lại. Ice Orc thuộc loại quái vật mạnh trong số những con xuất hiện ở tầng trung.

Nếu là một chọi một thì còn được, chứ vừa đánh vừa phải dè chừng tên của Goblin thì có vẻ khó thắng.

"Tanaka-chan, nhận ra chưa?"

"Vâng... Chúng ta bị bao vây rồi."

Rất nhiều quái vật xuất hiện vây quanh chúng tôi.

Không chỉ Goblin hay Orc. Còn rất nhiều quái vật hệ băng tuyết khác nữa.

Hiếm khi tầng trung lại xuất hiện số lượng quái vật lớn thế này.

Cái linh cảm xấu mà chị Yuki cảm thấy, có vẻ trúng phóc rồi.

---

**Chương 10: Hoshino, thể hiện sự trưởng thành**

> "Thế này không phải toang rồi à!?"

> "Nhiều quái vãi."

> "Mặt con Ice Orc sợ thế."

> "B...b...b...bình tĩnh, chưa phải lúc hoảng loạn."

Thình lình xảy ra chuyện khiến phần bình luận cũng trở nên hỗn loạn.

Nhiều thám hiểm giả cũng bắt đầu hoảng hốt vì quái vật xuất hiện bất ngờ. Trong tình cảnh đó:

"Lập đội hình! Không được quay lưng về phía quái vật!"

Kumaiwa, giám đốc của Gấu Hắc Diệu Thạch hét lên.

Ngay lập tức các thành viên trong cùng bang hội tập hợp lại và lập trận thế.

Các tanker (đỡ đòn) quây thành vòng tròn đưa khiên ra ngoài, còn các attacker (tấn công) và pháp sư tập trung vào giữa vòng tròn.

Chuyển động dứt khoát đã qua tôi luyện. Có vẻ họ cũng tập luyện theo nhóm rất bài bản.

Quả không hổ danh là đội ngũ kỳ cựu.

"Anh Tanaka! Chúng ta làm sao bây giờ!?"

"Bình tĩnh nào Hoshino. Hoảng loạn là tự hại mình đấy."

Tôi nói để trấn an Hoshino.

Trong dungeon, kẻ mất bình tĩnh là kẻ chết trước. Càng lúc nguy cấp thì càng phải bình tĩnh mới làm thám hiểm giả được.

"Trong dungeon, không để bị bao vây là tốt nhất, nhưng đôi khi vẫn bị dính do bẫy dịch chuyển. Lúc đó thì việc theo dõi tất cả quái vật bằng mắt thường là bất khả thi."

"Vâng, những lúc như thế phải làm sao ạ?"

"Đơn giản thôi. Đọc khí tức (Presence). Quen rồi thì trong bóng tối cũng di chuyển như ban ngày được."

> "Lại cái bài siêu khó đấy."

> "Hắn bảo 'Đơn giản thôi' kìa ww"

> "Làm được thế thì nói làm đếch (lược bỏ)"

> "Samurai cuối cùng của thời hiện đại."

> "Dơi à?"

"Đọc khí tức... sao ạ?"

"Ừ. Ngoài ra còn cảm nhận tiếng bước chân, hơi thở của đối phương, cả tiếng không khí chuyển động nữa. Như thế thì không cần phụ thuộc vào thị giác."

"Em hiểu rồi."

Hoshino nói xong liền thủ thế kiếm và nhắm mắt lại.

Sự tập trung đáng kinh ngạc. Tôi mới chỉ dạy qua loa thôi mà đã tiến bộ đến mức này rồi sao.

"Gruuu..."

Trong lúc tôi đang thầm thán phục, lũ Ice Orc dần dần thu hẹp khoảng cách. Chắc chúng nghĩ so với đám người vũ trang đầy đủ kia thì bên tôi dễ xơi hơn.

Nhưng mà đứa trẻ các ngươi đang nhắm vào, tiếc thay lại là đệ tử đáng tự hào của ta đấy. Hối hận đi nhé?

"Gàooo!!!"

Ba con Ice Orc đồng loạt lao tới tấn công.

Cùng lúc đó, lũ Ice Goblin trên cây cũng bắn tên xuống.

Phối hợp ăn ý đấy. Từng con đơn lẻ thì không đáng ngại, nhưng phối hợp thế này thì thám hiểm giả bình thường chắc chắn sẽ bó tay chịu chết.

Đúng vậy ―――― nếu là thám hiểm giả *bình thường*.

"...Thấy rồi!"

Hoshino nhảy bật lên né cú vụt của gậy băng, vừa xoay người trên không vừa vung kiếm, đánh bay toàn bộ số tên đang lao tới.

"Hây a!"

Và rồi nương theo đà xoay người, cô bé chém vào con Ice Orc, cắt đôi cơ thể cứng như đá của nó chỉ bằng một nhát.

Ngay lập tức, một con Ice Orc khác định đánh lén từ phía sau để báo thù cho đồng loại, nhưng Hoshino đã cảm nhận được mà không cần nhìn, cô bé lộn ngược ra sau né tránh.

> "Vãi!?"

> "Chuyển động ảo quá."

> "Bé Yui mạnh lên từ bao giờ thế."

> "Không, trước giờ lực tay đã khỏe rồi, nhưng chuyển động sắc bén quá."

> "Sống chung với Rin-chan và Amatsuki-san mà, thiếu gì sư phụ đâu."

> "Cơ mà thế này thì mạnh quá rồi w."

"Thế này thì... sao nào!"

Hoshino điều chỉnh tư thế trên không trung, vung kiếm chém xuống người con Ice Orc.

Con quái bị tấn công bất ngờ chỉ kịp kêu lên "Guoo!?" rồi ngã gục, tan biến và để lại vài nguyên liệu.

Chuyển động không một động tác thừa. Cho điểm tuyệt đối cũng được đấy.

"Gư... ư..."

Con Ice Orc còn lại chùn bước trước đòn phản công bất ngờ của Hoshino.

Thấy đồng bọn bị hạ, nó định bỏ chạy, nhưng tôi đã nắm lấy cổ tay nó và giữ lại.

"Đi đâu đấy? Đến thì tự đến, đừng có tự tiện bỏ về chứ."

"Goa...!?"

> "Híiii"

> "Gã nô lệ tư bản này đáng sợ vãi."

> "Ánh mắt chết chóc kia đúng là cực phẩm."

> "Bất hạnh cho bé Ice Orc."

> "Tự nhiên thấy tội nghiệp con quái."

> "Định chạy mà tay không nhúc nhích được tí nào, hài ẻ."

Con Ice Orc giãy giụa tuyệt vọng, nhưng tôi không có ý định thả nó đi.

Nào, xử lý thế nào đây.

"Hự, không được rồi!"

"Bọn này phiền phức quá!"

Tiếng kêu cứu của những thám hiểm giả đang gặp khó khăn vang lên.

Nhìn sang thì thấy nhóm Thiết Lộc đang khổ chiến với quái vật. Có vẻ họ bị rối loạn trước sự phối hợp của lũ quái.

Được rồi, giúp một tay vậy.

"Hây, da."

Siết chặt cổ tay con Ice Orc, tôi ném nó... về phía bầy quái vật.

Con Ice Orc bị ném đi với tốc độ vượt âm thanh, tạo ra sóng xung kích, lao thẳng vào đám Ice Orc khác và phát nổ tung tóe.

"Á á!!"

"C-Cái quái gì vừa xảy ra vậy!?"

Quái vật đột nhiên nổ tung khiến các thám hiểm giả Thiết Lộc kinh hãi.

Tôi cũng hơi thót tim vì lỡ tay ném mạnh quá, nhưng may là không có thiệt hại gì cho các thám hiểm giả.

> "Híiii!"

> "Làm quá rồi cha nội."

> "Chơi Bowling à?"

> "Strike! w"

> "Thám hiểm giả kia sợ tè ra quần rồi kìa, hài."

> "Mà cái đó giật mình cũng phải thôi."

> "Tội nghiệp bé Ice Orc."

> "Pháo hoa bẩn bựa vãi."

"Này, ổn chứ?"

Tôi tiến lại gần nhóm Thiết Lộc.

Nhìn qua thì có vẻ không ai bị thương nặng. Lần sau có người ở gần phải cẩn thận hơn mới được.

"C-Cảm ơn anh Tanaka. May quá."

"Hạ Ice Orc dễ dàng như vậy... Quả nhiên anh Tanaka lợi hại thật!"

Các thám hiểm giả nhìn tôi với ánh mắt lấp lánh.

Cảm giác cứ ngượng ngượng thế nào ấy.

> "Shachiken ngại kìa, cười ẻ."

> "Ít khi đi dungeon với người khác nên chắc không quen mấy vụ này."

> "Bé Yui làm mặt chán đời kìa, hài."

> "Chắc tưởng bị cướp chồng? Dễ thương ghê."

"Cậu cũng không sao chứ?"

Tôi bắt chuyện với một thám hiểm giả bị thương nhẹ ở tay.

Nhưng cậu ta lại trừng mắt nhìn tôi - người vừa có ý tốt hỏi thăm.

"Tôi không sao. Mấy con quái cấp độ này, chỉ cần chúng tôi là xử lý được."

Tôi bị từ chối thẳng thừng.

...Hửm? Nhìn kỹ thì đây chẳng phải là cái cậu Mikami gì đó đã gây sự trước khi vào dungeon sao.

Tuy mạnh miệng nhưng có vẻ cậu ta đã bị thương trong trận chiến vừa rồi, không thể bỏ mặc được.

"Nhưng cậu bị thương..."

"Tôi đã bảo là không sao mà! Đừng có lo chuyện bao đồng!"

Nói rồi Mikami chạy vụt về phía có quái vật.

Này này, thằng nhóc đó có ổn không đấy?

> "Gì vậy, thái độ lồi lõm thế."

> "Là Mikami của Thiết Lộc mà. Dạo này phong độ kém nên hay cáu bẳn lắm."

> "Dạo trước hay lên phỏng vấn tạp chí lắm mà."

> "Nói đạo lý thì hay mà làm thì như hạch w."

> "Thì dạo này quái vật mạnh lên nên không có đất diễn cũng phải thôi."

> "Đâu phải ai cũng mạnh như con quái vật Tanaka đâu..."

Tuy lo cho Mikami, nhưng nhìn qua thì cỡ Ice Orc cậu ta vẫn có thể solo được.

Còn ai cần giúp đỡ nữa không nhỉ?

"Oa a!? Một con to xác đang tới!"

"Hí!? Cứu tôi với!"

Nhìn về hướng có tiếng hét, tôi thấy một con quái vật lợn rừng khổng lồ đang đứng đó với vẻ giận dữ.

Nanh làm bằng băng, Lợn Rừng Băng (Frost Boar).

Nanh sắc nhọn, da lông dày. Tuy không có năng lực đặc biệt gì nhưng cú húc từ cơ thể khổng lồ đó đủ để tiễn một thám hiểm giả bình thường về trời bằng một đòn (KO).

Có thể nói nó thuộc loại khá mạnh trong số quái vật ở tầng trung.

> "Uầy con kia trông mạnh thế."

> "Frost Boar là quái vật cấp tầng hạ đấy."

> "Con đó mà ở tầng trung thì cái dungeon này đúng là có vấn đề rồi."

> "Shachiken xử nó đi!"

Chẳng cần bình luận nhắc.

Tôi định lao tới trợ giúp nhưng... nhanh hơn cả tôi, đã có một người đứng chắn trước mặt con Frost Boar.

"Bé heo này. Đối thủ của cưng là chị. Chị sẽ chơi với cưng một chút nhé ♪"

Người đứng trước Frost Boar là chị Yuki.

Chị Yuki rút thanh Rapier (Kiếm lá lúa) ra và thủ thế. Có vẻ như sắp được chiêm ngưỡng kiếm kỹ của chị ấy sau bao lâu rồi.

---

**Chương 11: Chị Yuki, múa kiếm**

Chị Yuki từng là một kiếm sĩ sử dụng Fencing (đấu kiếm) hàng đầu, một Fencer chính hiệu.

Thông thường, vũ khí của thám hiểm giả càng cứng càng tốt.

Bởi vì nếu đỡ đòn của quái vật có sức mạnh hơn người, hay chém vào cơ thể cứng như đá của chúng thì vũ khí sẽ hỏng ngay lập tức.

Thanh kiếm tôi dùng cũng là loại cực kỳ bền. Dùng kiếm thường thì chắc chưa được một ngày đã gãy.

Nhưng thanh Rapier chị Yuki dùng lại thuộc loại vũ khí rất dễ gãy.

Đâm sai góc là gãy ngay, cũng chẳng thể dùng để đỡ đòn của đối thủ.

Tuy nhiên, chị Yuki đã dùng kỹ năng điêu luyện của mình để khắc phục điểm yếu đó.

Đâm chính xác vào điểm yếu của đối thủ để giảm tải cho lưỡi kiếm, còn đòn tấn công của đối thủ thì dùng Rapier gạt đi để né tránh một cách khéo léo. Nhờ đó, dù dùng Rapier nhưng chị ấy vẫn có thể đánh ngang ngửa hoặc hơn cả quái vật.

Phong cách chiến đấu của tôi và chị Yuki khá khác nhau, nhưng tôi cũng học hỏi được nhiều điều từ phong cách thiên về kỹ thuật đó. Nếu lại được thấy kiếm kỹ ấy thì tôi vui lắm.

"...Nhưng chị ấy thực sự có thể vung kiếm được chưa?"

Trong dungeon dưới Hoàng Cung, chị Yuki đã bị thương rất nặng.

Cánh tay gần như đứt lìa. Việc bây giờ có thể cử động bình thường đã có thể coi là kỳ tích rồi.

Nhưng dù có cử động được, việc có thể thực hiện những động tác tinh vi như trước hay không lại là chuyện khác.

Cơ bắp và mạch máu nối lại khác đi thì cảm giác vận động cũng thay đổi. Liệu với cánh tay hiện tại, chị ấy có thể tái hiện lại kiếm kỹ đòi hỏi kỹ thuật cao của mình không?

"Bùooo... BAAA!!"

Con lợn rừng khổng lồ, Frost Boar nhắm vào chị Yuki và lao tới với tốc độ kinh hoàng.

Cặp nanh băng có sức mạnh xuyên thủng dễ dàng cả giáp kim loại. Dù là chị Yuki, nếu ăn đòn trực diện thì cũng đau đấy.

> "Tới rồi!"

> "Yuki-san ổn không đó?"

> "Lâu rồi bả không ra hiện trường nên cũng sợ."

> "Làm được không?"

> "Chém con quái đó ra bã đi!"

Đối với chị Yuki, đây là trận thực chiến sau vài năm.

Nhưng chị ấy không hề tỏ ra lo lắng, vẫn ung dung nâng thanh Rapier lên như ngày xưa.

Chân phải và tay phải đưa ra trước, hạ thấp trọng tâm, tay trái không cầm gì đưa ra sau để giữ thăng bằng. Tư thế đặc trưng của Fencer, không hề thay đổi so với ngày xưa.

"Đặc biệt cho cưng chiêm ngưỡng đấy. Tuyệt kỹ (Mỹ kỹ) mới của chị nè... ♡"

Chị Yuki chĩa mũi Rapier vào giữa trán con Frost Boar, rồi đạp đất lao lên.

Chị vung thanh Rapier lên, lợi dụng độ đàn hồi của lưỡi kiếm dài uốn cong lên trên, lấy đà đó để tăng tốc. Cuối cùng cũng được thấy rồi sao, kiếm kỹ của chị Yuki.

"Ăn đòn này đi! Tất sát, Rapier Kick (Cú đá Rapier)...!!"

"Hả?"

Đôi chân đã được tôi luyện của chị Yuki... đá bay thẳng vào mặt con Frost Boar.

Uy lực khủng khiếp đến mức cơ thể khổng lồ của con Frost Boar bị thổi bay với tốc độ chóng mặt, quật gãy mấy cái cây rồi lăn lóc trên mặt đất và nằm im.

Thế kia thì chắc không dậy nổi... mà khoan, giờ có chuyện đáng quan tâm hơn.

> "Ơ?"

> "Hả?"

> "Đá kìa, cười ẻ."

> "Liên quan đếch gì đến Rapier đâu!"

> "Rapier chỉ để làm màu."

> "Tonfa Kick (Cú đá Tonfa) à?"

> "Chỉ là đá thôi mà ww"

Sau khi tung ra... cú đá hoa lệ, chị Yuki vung thanh Rapier sang bên cạnh cái "Vút" và tạo dáng.

Trông thì ngầu đấy, nhưng thanh Rapier có được dùng tí nào đâu. Vì thiếu vai Vai trò Tsukkomi (Người phản bác/chỉnh đốn) nên khán giả thật đáng thương, tôi đành thay mặt họ hỏi xem cái vừa rồi là cái quái gì.

"Chị Yuki, chiêu vừa rồi là..."

"Từ khi bị thương nặng, chị không thể vung kiếm như trước được nữa. Nhưng không thể trốn tránh mãi được, vì còn phải bảo vệ những nhân viên đáng yêu của chị nữa chứ."

Nghe nói bang hội của chị Yuki có nhiều người bị ngược đãi vì xuất thân hay giới tính. Để bảo vệ họ thì không chỉ cần mở rộng bang hội mà còn cần sức mạnh thuần túy nữa.

"Nên chị đã nghĩ ra chiến pháp mới. Dù không thể múa kiếm tinh tế như xưa, nhưng vung kiếm hào sảng thì chị làm được. Lợi dụng độ đàn hồi của thanh Rapier, mượn phản lực đó để tạo ra tuyệt kỹ (mỹ kỹ) mới... đó chính là 'Rapier Kick'!"

"V-Vậy ạ..."

> "Shachiken hoang mang tột độ, hài vãi."

> "Thiếu người chỉnh đốn trầm trọng."

> "Rapier vô dụng vãi w."

> "Cơ mà, nghe cũng hợp lý phết..."

> "Hợp lý cái chỗ nào?"

> "Lý-kun cũng phải hoang mang với cái này."

> "Đá bình thường còn nhanh hơn ấy chứ? w"

> "Đồ ngốc. Thế thì đâu có đẹp."

> "Cười ẻ ở chỗ mải soi cú đá mà không ai nhận ra bả tay không cũng mạnh vãi chưởng."

Chuyện phản lực của Rapier tăng uy lực cú đá thật hay không thì tôi không biết, nhưng cú đá vừa rồi chắc chắn là một đòn tuyệt đẹp.

Dù không mạnh bằng ngày xưa, nhưng chắc chắn đã hồi phục đến mức có thể dựa dẫm được rồi.

"Nào, dùng đôi chân ngọc ngà này xử lý nốt lũ quái... ủa. Xong hết rồi à."

Nhìn quanh thì đúng như chị Yuki nói, lũ quái vật xuất hiện đã bị hạ gục hết.

Có vẻ con Frost Boar vừa bị hạ là con mạnh nhất.

"Phù, tuy có chút sự cố nhưng cũng xong xuôi cả rồi. Mà lượng quái vật thế này, đúng là độ nguy hiểm cao hơn các dungeon khác thật. Có người bị thương rồi, hôm nay rút lui thì tốt hơn."

"Đúng vậy. Mới vào tầng trung chưa được bao lâu, quay về cũng không mất nhiều thời gian."

Tôi đồng tình với chị Yuki.

Nếu chỉ là một nhóm vài người, chúng tôi có thể tìm chỗ an toàn để nghỉ ngơi.

Nhưng hiện tại chúng tôi là một đoàn quân gần ba mươi người. Dù có trốn thế nào thì khả năng bị quái vật phát hiện vẫn cao.

Vậy thì thay vì cố thủ ở tầng trung, quay lại đường cũ sẽ ít nguy hiểm hơn. Quái vật trên đường đến đã bị diệt sạch, nên khả năng gặp quái trên đường về cũng thấp.

Quyết định vậy, tôi và chị Yuki truyền đạt lại ý kiến cho bác Kumaiwa của Gấu Hắc Diệu Thạch và trưởng nhóm Sư Tử Vàng.

Tuy họ có vẻ hơi tiếc vì chưa thám hiểm được nhiều ở tầng trung, nhưng cả hai đều đồng ý rút lui.

Trong số các thám hiểm giả, có người đã kiệt sức sau trận chiến vừa rồi. Chắc họ cũng nghĩ thay vì cố quá bây giờ thì nên để dịp khác.

"Nào, giờ đi báo cho nhóm Thiết Lộc nữa là... hử?"

Nhìn về phía nhóm Thiết Lộc đang tụ tập cách đó một quãng, tôi nhận ra họ đang tra xét cái gì đó.

Hình như đang đào chỗ tuyết tích tụ lên... làm cái gì vậy nhỉ?

Vừa thấy lạ vừa tiến lại gần, đột nhiên họ hét lớn.

"Có rồi! Kho báu!"

Tiếng reo vui sướng của thám hiểm giả nhóm Thiết Lộc.

Nhìn kỹ thì đúng là có một chiếc rương kho báu lộ ra từ trong tuyết. Có vẻ họ tìm thấy cái rương bị vùi lấp trong trận chiến vừa rồi.

Rương trong dungeon thường chứa những vật có giá trị cao. Với những kẻ đang khao khát thành quả như họ thì đây đúng là món đồ mơ ước bấy lâu.

Tuy nhiên, rương kho báu thường đi kèm với bẫy. Độc, hoặc là Mimic (Quái vật giả dạng rương). Tìm thấy mà mở ngay là rất nguy hiểm.

Không có ai cảnh báo sao... tôi nghĩ vậy, nhưng thấy thủ lĩnh của họ là Mikami cũng đang đứng cạnh định cho mở rương. Thế này thì còn ai cản nữa.

"Mở nhanh lên! Nhiều quái vật thế kia, chắc chắn bên trong phải chứa đồ có giá trị!"

"Này. Nguy hiểm đấy, đừng..."

Tôi định lại gần can ngăn, nhưng...

"Ngon! Mở đư... ơ?"

Ngay khoảnh khắc chiếc rương mở ra, mặt đất nơi chúng tôi đứng... tất cả đều phát sáng.

Cùng lúc đó, cơ thể chúng tôi đứng trên đó cũng bắt đầu phát sáng nhè nhẹ. Này này, đùa à.

Hiểu ra ý nghĩa của ánh sáng đó, Hoshino cũng nhận ra và hốt hoảng chạy lại gần.

"Anh Tanaka! Cái này là...!"

"Ừ, xui xẻo thay, là bẫy dịch chuyển..."

Trong số các loại bẫy ở dungeon, bẫy dịch chuyển là loại phiền phức nhất.

Đúng như tên gọi, bẫy dịch chuyển sẽ Teleport đối tượng đến một nơi khác. Và đích đến thường được mặc định là những nơi nguy hiểm.

Tôi và Hoshino tuy chưa dính bẫy này, nhưng từng bị đòn tấn công của quái vật dịch chuyển đi nơi khác. Cảm giác giống hệt lúc đó nên chắc Hoshino cũng nhận ra.

Nhưng lần dịch chuyển này không phải do quái vật, mà là do dungeon làm.

Nên có thể coi đây là ma pháp dịch chuyển cao cấp hơn thứ quái vật dùng. Thực tế là phạm vi dịch chuyển bao trùm cả khu vực tầng trung này.

Điểm đến chắc cũng có nhiều lựa chọn, nên khả năng tất cả được chuyển đến cùng một chỗ là rất thấp.

"Sao lại... tại sao lại thành ra thế này..."

Tuyệt vọng trước hành động ngu ngốc của đồng đội, Mikami quỳ sụp xuống tại chỗ.

Các thành viên khác của Thiết Lộc cũng chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra và bắt đầu hoảng loạn.

> "Ơ, thế này thì làm thế nào?"

> "Tanaka!! Làm gì đi chứ!"

> "Pha này căng rồi."

> "Shachiken cũng bó tay à?"

Thú thực, tôi có thể gián đoạn quá trình dịch chuyển này.

Ma pháp dịch chuyển được thiết lập trên mặt đất. Chém nát nó là dịch chuyển sẽ không kích hoạt.

Nhưng nếu gián đoạn nửa chừng, có khả năng sẽ có người bị kẹt lại trong khe nứt không gian. Mà thực ra tôi cũng từng bị kẹt một lần rồi.

Lần đó tôi phải bơi sải trong không gian méo mó để quay về, nhưng nếu bơi không giỏi thì sẽ phải lang thang vĩnh viễn trong khe nứt không gian. Giờ đang có nhiều người khác, không nên thử làm liều.

Vậy thì việc cần làm bây giờ là ――――

"Hoshino, không biết sẽ bị ném đi đâu, nhưng có khả năng chúng ta sẽ bị tách ra. Lúc đó... bên đó nhờ em nhé."

Hoshino thoáng chút ngạc nhiên, nhưng ngay lập tức cô bé lấy lại vẻ mặt đáng tin cậy và đáp lời mạnh mẽ: "Vâng! Cứ giao cho em ạ."

Mới gặp nhau chưa bao lâu mà đã trở nên đáng tin cậy thế này rồi.

"Vậy hẹn gặp lại sau nhé."

"Vâng! Nhất định sẽ gặp lại ạ!"

Dứt lời, chúng tôi bị dịch chuyển.

Nào, hy vọng đừng chuyển tôi đến chỗ nào quái đản quá nhé?

---

**Chương 1: Tanaka, bị lạc**

"Ưm... đây là...?"

Hoshino Yui xoa đầu, tỉnh dậy.

Do ảnh hưởng của ma pháp dịch chuyển nên đầu óc cô hơi choáng váng, nhưng cô nhớ ra ngay mình đã dính bẫy dịch chuyển và lập tức cảnh giác xung quanh.

"Quái vật... tạm thời không thấy ở gần đây. Có ai khác không..."

Hoshino vừa thủ thế kiếm vừa quan sát kỹ xung quanh.

Nơi cô vừa đứng là cánh đồng tuyết, nhưng khung cảnh giờ đã thay đổi hoàn toàn. Đá lởm chởm lộ ra khắp nơi, tuyết và băng hoàn toàn biến mất.

Không những thế,

"Nóng quá... Nồng độ ma tố cũng cao, có vẻ mình bị ném xuống tận tầng dưới rồi."

Hoshino nhận ra ngay mình đã xuống đến tầng hạ (tầng dưới).

Dungeon Núi Lửa Niseko này từ tầng trung trở lên là hệ băng tuyết, nhưng từ tầng hạ trở xuống lại là vùng nhiệt độ cao.

Dungeon hệ băng tuyết đã khó chinh phục, nhưng độ khó của dungeon nhiệt độ cao còn lớn hơn.

Dù có cởi bớt đồ cũng không thoát khỏi cái nóng, thể lực tiêu hao nhanh hơn nhiều so với nơi lạnh giá. Mới bị chuyển đến đây vài phút mà trên làn da Hoshino đã lấm tấm những giọt mồ hôi lớn.

"Khi bị lạc trong dungeon, nguyên tắc là phải hướng lên trên. Anh Tanaka chắc cũng sẽ làm vậy, mình phải tìm đường lên thôi."

Cố nén sự lo lắng, Hoshino quyết tâm thoát khỏi dungeon.

Bỗng nhiên,

"Ủa? Có người kìa."

Đi được một đoạn, Hoshino phát hiện một nhóm thám hiểm giả đang ngồi co ro.

Khoảng mười người, nhìn trang bị thì có vẻ là thám hiểm giả của bang hội Thiết Lộc.

Họ hình như bị thương, không thể di chuyển được. Thấy vậy, Hoshino vội vàng chạy lại.

"Mọi người có sao không!?"

"C-Cô là Hoshino-san...?"

Thấy Hoshino đột ngột xuất hiện, các thám hiểm giả tỏ ra bối rối.

Trong khi đó, Hoshino quan sát tình trạng của họ để kiểm tra vết thương.

"Thế này thì đi lại khó khăn lắm. Tôi có mang theo thuốc hồi phục và bộ sơ cứu, để tôi dùng cho mọi người."

"Ơ, không, cái đó, không cần phiền đến mức đó đâu..."

Các thám hiểm giả định từ chối vì ngại, nhưng Hoshino không để họ nói hết câu mà bắt tay vào chữa trị ngay.

Động tác thành thục, nhanh nhẹn. Nhìn cô bé như vậy, họ càng cảm thấy có lỗi.

"Xin lỗi cô. Tại bọn tôi mở cái rương đó mà cô cũng bị..."

Nếu không vì lòng tham mà mở rương thì đã không bị chuyển đến chốn này.

Đã thế lại còn được chữa trị, họ cảm thấy vô cùng hối hận. Họ cứ nghĩ Hoshino chắc chắn sẽ tức giận, nhưng...

"Đừng bận tâm chuyện đó. Trong dungeon chuyện gì chẳng có thể xảy ra. Giờ thay vì cãi nhau, chúng ta hãy hợp sức lại để thoát ra ngoài nào! Không sao đâu, chúng ta chắc chắn sẽ làm được!"

Nhìn Hoshino cười nói, các thám hiểm giả cảm thấy xấu hổ vì sự nông cạn của mình.

Đồng thời, họ cũng bị cảm động sâu sắc bởi nhân cách mạnh mẽ và dịu dàng của cô.

"Hoshino-san, nếu sống sót trở về, chúng tôi sẽ tạ lỗi chính thức sau. Vì vậy... chỉ bây giờ thôi, hãy cho phép chúng tôi được làm đồng đội, cùng nhau chiến đấu nhé?"

"Vâng, tất nhiên rồi ạ! Cùng nhau cố gắng nhé!"

Hoshino và họ nhanh chóng tìm được tiếng nói chung, cùng quyết tâm thoát hiểm.

Và trong thâm tâm, cô hướng về Tanaka, người đang bị chia cắt.

(Thế này là được rồi đúng không anh Tanaka. Em không biết mình làm có tốt không, nhưng em sẽ cố gắng giúp đỡ mọi người như cách anh đã làm với em...!)

Hoshino nhớ lại cái dungeon nơi lần đầu cô gặp Tanaka.

Hình ảnh Tanaka cứu cô trong tình huống tuyệt vọng ấy đã trở thành niềm ngưỡng mộ to lớn trong lòng Hoshino.

Để có thể đến gần hơn với con người ấy dù chỉ một chút, Hoshino thầm thề sẽ nỗ lực hết mình.

◇ ◇ ◇

"...Gay go rồi đây."

Tôi vừa trôi dạt bập bềnh trong khe nứt không gian, vừa lẩm bẩm một mình.

Bị nhốt vào đây một lúc rồi mà chẳng có cảm giác gì là sẽ ra được.

Có vẻ cái bẫy dịch chuyển chúng tôi dính phải là hàng thửa riêng rồi. Chắc là nó có chức năng đo lượng ma tố của đối tượng để phân loại điểm đến.

Thấy tôi có lượng ma tố lớn, nó coi là mối đe dọa và quyết định nhốt tôi vào khe nứt không gian này đây mà.

Tức là cứ đà này tôi sẽ phải định cư vĩnh viễn trong cái không gian dị thường này. Phiền thật.

"Đành vậy. Làm thôi."

Tôi bắt đầu bơi sải trong khe nứt không gian.

Tuy hơi khác so với bơi trong nước, nhưng cũng đại loại thế. Nắm được mẹo thì ai cũng làm được.

> "Sao ông này bơi được trong không gian dị thường thế."

> "Tưởng đi đâu, hóa ra lại làm trò con bò, cười ẻ."

> "Đây là đâu?"

> "May quá Shachiken còn sống."

> "Ồ, tín hiệu kết nối lại rồi."

Nhìn lại thì thấy con Drone (máy bay không người lái) đang bay bên cạnh tôi.

Chắc nó được tính là đồ đạc của tôi nên bị chuyển đến cùng chỗ. Vừa xác nhận được tôi vẫn an toàn, vừa có bạn đồng hành, cũng đỡ buồn.

Khán giả chắc cũng đang lo lắng, giải thích tình hình chút vậy.

"Tôi đang trôi dạt trong khe nứt không gian một chút, nhưng không sao đâu. Giờ tôi thoát ra đây."

> "Sao mà bình tĩnh thế được hay vậy... w"

> "Tâm thế cứ như đang đi dạo, hài vãi."

> "Đúng kiểu 'Tôi đang đi dạo chút đây' thật w."

> "Tình huống khẩn cấp mà chả thấy tí căng thẳng nào."

> "Với Shachiken thì khẩn cấp là bình thường mà..."

Tôi quan sát kỹ không gian bị bóp méo.

Không gian về bản chất cũng giống vật thể thôi. Quan sát kỹ sẽ thấy chỗ yếu.

"Chỗ này..."

Tôi thọc tay vào chỗ không gian mỏng, dùng sức cạy mạnh ra.

Không gian liền thủng một lỗ, mở đường ra ngoài.

"Vậy nhé, tôi thoát ra đây."

Tôi trườn người vào cái lỗ, chui ra ngoài.

Với cảm giác trơn tuột kỳ lạ, tôi thành công trở lại không gian ban đầu.

"Được rồi, ngon lành... hử?"

Thoát khỏi khe nứt không gian, bị ném ra giữa không trung, đập vào mắt tôi là một khung cảnh toàn màu "Đỏ".

Lúc trước là cánh đồng tuyết trắng xóa, giờ thay đổi chóng mặt thật. Mà nhiệt độ cũng cao vãi. Tại sao nhỉ?

> "A"

> "Ơ?"

> "Cái gì thế kia."

> "Không lẽ đây là..."

> "Cái này, là dung nham à?"

Ra là vậy, màu đỏ này là dung nham.

"Bốp", tôi đấm tay vào lòng bàn tay, tự gật gù thuyết phục bản thân.

Và trong lúc đó tôi vẫn đang rơi tự do... khoảnh khắc tiếp theo, tôi đang ở giữa không trung liền rơi tõm vào dòng dung nham đang sôi sùng sục.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!