Sensei… hôn nhau đâu nằm trong phạm vi bài học

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11212

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Light Novel - Tiết 1: Cuộc gặp gỡ bất ngờ

Tối thứ Sáu, khoảng hơn 9 giờ.

Tại khu vực chơi phi tiêu trong quán net gần nhà ga.

"Ha… Rồi nhé, phần thắng thuộc về đây!"

Khi màn hình trên máy phi tiêu hiện lên chữ "FINISH!", tôi quay lại thì thấy cả đàn anh và cô đàn em ở chỗ làm việc thêm đều đồng loạt ôm đầu thất thần.

"A, Atsuto-san! Anh chấp rồi mà anh vẫn thắng được á!? Trình độ của anh đáng sợ thật đó…"

"Đừng sợ anh chứ…"

Tôi buông một câu phản bác nhẹ. Cô đàn em ở chỗ làm vẫn còn há hốc mồm, còn ông anh kêd bên thì gãi đầu, nở nụ cười khổ sở.

"Tưởng cũng có chút tay nghề rồi chứ. Ai ngờ thua toàn tập luôn. Em có bí quyết gì không đấy?"

"Bí quyết à… thật ra em cũng không rõ nữa. Rảnh quá nên tập ném chơi, thế là chẳng hiểu sao lại ném trúng được thôi…"

Vừa nói xong, cô đàn em vươn người một cái, rồi khẽ thở “phù” một hơi.

"Chơi nhiều quá mệt rồi. Nghỉ tí đi ha? Mình đi ăn kem nhé?"

"Ồ, được đó! Kem ở đây ngon cực luôn."

Tiễn hai người họ đứng dậy đi lấy kem, tôi nhấp một ngụm nhỏ coca đang nhạt dần đi.

Quán net Wagusu.

Hôm nay tôi được mấy người trong chỗ làm thêm rủ tới, nhưng thật ra tôi cũng hay lui tới khu vực phi tiêu ở đây một mình.

Tất nhiên, nói là “đi một mình” chứ chẳng phải kiểu như là “muốn trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp!” hay “sẽ vô địch giải đấu phi tiêu!” gì cả.

Chỉ đơn giản là sau giờ học hay sau ca làm, chẳng có việc gì làm nên ghé qua đây, ném vài lượt phi tiêu, rồi đọc manga hay chơi game trên điện thoại để giết thời gian.

Đó là cuộc sống thường nhật của tôi… Yamazaki Atsuto.

"Uwahaha! Senpai ơi, anh thêm topping vừa vừa thôi chứ!"

"Topping á? thêm được bao nhiêu thì cứ thêm hết mình thôi…!"

Nhìn cảnh hai người họ giành nhau cái máy làm kem rồi cười đùa ầm ĩ, tôi chỉ biết thở dài trong bụng.(Đúng là mấy người này, bày trò ngốc thật đấy…)

Bỗng, một giọng nói vang lên từ phía khác.

"Này cô em, cùng chói với bọn anh đi!"

"Ở bàn bên này có sẵn bia đây này, chơi chung cho vui nha?"

Nghe vậy, tôi quay đầu lại.

Hai gã thanh niên trông như sinh viên đại học đang bắt chuyện với một cô gái đang ném phi tiêu một mình.

Chuyện như thế ở quán này chẳng hiếm, nên bình thường tôi sẽ chẳng để tâm. Nhưng lần này… không hiểu sao lại để ý đến.

(…Người nước ngoài á?)

Cô ấy có một khuôn mặt nhỏ nhắn, làn da trắng, chiếc mũi cao, mái tóc màu đồng dài tới tận lưng.

Vóc dáng thì nhỏ nhắn như trẻ , nhưng vì là đang mặc vest nên chắc là người lớn rồi. Bên bàn còn xếp đầy lon bia kia mà.

"A… ưm…"

Đôi môi mảnh khẽ lay động, còn đôi mắt xanh to tròn thì dao động bất an.

Không lẽ cô ấy đang cầu cứu đấy sao?

Thú thật là tôi cũng chẳng muốn dây dưa gì với mấy chuyện này, nhưng làm ngơ thì cũng thấy áy náy…

"À .. Ờm… cho hỏi chút được không?"

"Có chuyện gì?"

Một trong hai gã lập tức đáp lại bằng giọng điệu khó chịu, rõ là không vui khi bị chen ngang.

Chết tiệt, tôi chẳng quen với mấy kiểu tình huống thế này chút nào.

"Không có chuyện gì đâu… chỉ là, cô ấy trông có vẻ hơi khó xử thôi."

Tôi liếc sang cô ấy…

Cô ấy thoáng giật mình, nhưng rồi liên tục gật đầu lia lịa…

"Nhưng bọn tao chỉ muốn rủ cô ấy chơi cùng thôi mà."

Gã to con còn lại mỉm cười lên tiếng, nhưng giọng nói lại ẩn chứa lời đe dọa.

Có vẻ nếu cứ nói qua nói lại thì chẳng đi đến đâu cả… thì hắn đột nhiên đề nghị một chuyện quái gỡ.

"Thế này đi, quyết đấu bằng phi tiêu nhé?"

Hắn búng tay một cái, "tách".

"…Hả?"

"Cậu với cô ấy lập một đội, đấu với bọn tao bằng luật 701. Ai thắng thì được ra lệnh cho bên thua một điều. Thế nào hả?"

"Không, thế nào là sao chứ…"

"Nếu bọn tao thắng, điều bọn tao ra lệnh sẽ là “Đừng xen vào chuyện của người khác”. Được chứ?"

…Coi bộ mấy gã này tự tiện quá rồi.

Tôi vốn chẳng định tham gia gì, nhưng có lẽ phải tỏ vẻ cứng rắn hơn.

"Này, nếu còn tiếp tục dây dưa nữa thì tôi sẽ gọi nhân viên…"

Ngay khi tôi định nói dứt khoát thì…

"Nghe thú vị đó! Chơi đi! Tôi tham gia!"

Người hăng hái lên tiếng chính là cô gái ngoại quốc khi nãy vẫn còn run rẩy.

Cả hai thanh niên đều tròn mắt ngạc nhiên.

"Hả…Cô nói thật à?"

Tôi hỏi lại, cô ấy liền hít mạnh một hơi, rồi phồng má nói giọng chắc nịch…

"Ừ! Cá độ bằng phi tiêu trông người lớn lắm mà, nhìn vui lắm chứ! Và tôi cũng muốn ném cùng ai đó nữa!"

Tôi sững người lại trước đôi mắt xanh long lanh của cô ấy.

"‘Người lớn”… á hả?"

Nếu chỉ muốn chơi cùng thôi thì đâu cần cá độ làm gì…

"Mà nè, dạo này tôi luyện phi tiêu nhiều lắm đó!"

Cô vừa nói, vừa hất nhẹ mái tóc màu đồng của mình rồi nở nụ cười tự tin rạng rỡ.

…Hoá ra cô ấy nói tiếng Nhật trôi chảy thật.

Mà khoan, với vẻ tự tin đó… chẳng lẽ cô ấy giỏi phi tiêu thật sao?

Tôi liếc về phía bàn của mình.

Cả đàn anh lẫn đàn em đều đã quay lại, ánh mắt lấp lánh như thể sắp xem kịch vui.

Không ai có vẻ định ngăn cản cả.

"Thế thì bắt đầu thôi! Cô ấy cũng đồng ý rồi còn gì!"

…Rốt cuộc, chỉ có mình tôi phản đối, nên tôi đành bị kéo vào một vụ cá độ chẳng đâu vào đâu.

Luật chơi là 701…hai đội đều có 701 điểm, ném phi tiêu để hạ điểm về đúng 0 trước thì thắng.

Theo kết quả oẳn tù tì, đội tôi được quyền ném trước.

"Yayyy! Cho tôi ném trước nha!?"

"Ơ, ờ, cô cứ tự nhiên…"

Cô gái ngoại quốc tràn đầy khí thế, nắm chặt phi tiêu, khẽ hô "Được rồi!" rồi đối mặt với bảng ném.

Và rồi…

"Phweeeo…"

Cả ba phi tiêu đều bay lệch ra ngoài mục tiêu.

Không trúng lấy một mũi.

…Ơ? Thế nãy giờ cô ấy tự tin cái quái gì vậy…?

"Ờ m, cái đó là…?"

"Ơ, ơ kìa! C-cái đó là… là luyện tập! Ừ! chỉ là luyện tập thôi mà!"

Cô đỏ cả mặt, vội vã biện hộ.

"Liệu có thắng nổi không đây…"

Ngay sau đó, vẻ tự tin tan biến, đôi mắt xanh của cô hơi ướt trông như sắp khóc.

Có lẽ cô cảm thấy có lỗi. Thật ra thì tình thế này chẳng khác gì hai chọi một cả.

Nhưng… chẳng hiểu sao tôi lại không có cảm giác là mình sẽ thua.

"Chúng ta sẽ thắng. Chắc chắn đấy."

Tôi nói dứt khoát. Cô ngẩng lên, mắt tròn xoe.

"N-nhưng tôi có khi lại làm cậu thua mất…"

"Không sao đâu. Tôi sẽ gánh hết phần đó."

"Weoo… cậu ngầu thật đấy…!"

Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt lấp lánh, như thể vừa thấy anh hùng trong truyện.

Tôi hơi ngượng, có lẽ hơi lố lăng khi nói ra câu đó.

Nhưng đã lỡ tỏ ra ngầu lòi rồi thì phải làm cho ra trò thôi.

Từ đó, hai bên giằng co qua lại, điểm số bám sát nhau cho đến khi trận đấu bước vào giai đoạn cuối cùng.

"Ngạc nhiên nhỉ, hóa ra lại thành một trận cân sức đấy chứ."

Tôi ném kèm chút mỉa mai, khiến hai gã sinh viên lập tức cau mày khó chịu.

Hiện tại, điểm của bọn họ còn 20, trong khi đội tôi còn 150.

Lượt ném tiếp theo là của tôi.

Trên bảng phi tiêu, tâm đích bull… được 50 điểm. Nghĩa là để thắng, tôi phải ném trúng bull cả ba lần.

Cú ném đầu tiên… trúng bull.

Tôi thở ra nhẹ, ném cú thứ hai. Cũng bull.

Cuối cùng, chỉ còn một cú nữa là thắng. Tôi chậm rãi kéo tay ra sau, nhắm kỹ rồi…

“Chiến hữu ơi! Cố lêêêêênnnnnnn………..!"

"!?!!"

Bị tiếng hò reo nhiệt tình của cô gái ngoại quốc làm giật mình, tôi thả tay sớm hơn dự tính.

Mũi phi tiêu trượt khỏi ngón tay, bay theo một quỹ đạo méo mó đến kỳ lạ.

(Thôi toang rồi…)

….Pakyun!

Tiếng xuyên trúng đích vang lên trong không khí.

"Hả? Ơ, trúng!? Trúng thật à!? Tốt quáaaa rồi!"

Không thể tin nổi, cú phi tiêu bay loạn xạ ấy lại cắm chính xác vào bull.

"Không thể nào…"

"Thua rồi á!?"

"Waah, tuyệt quá! Thắng rồi, thắng thật rồi đó!!"

Hai gã sinh viên chỉ biết đứng hình, còn cô gái ngoại quốc thì giơ hai tay lên trời, nhảy cẫng như đứa trẻ con.

Dù kết thúc chẳng ngầu chút nào, nhưng thắng vẫn là thắng.

Tôi bước đến gần hai người kia, xác nhận lại điều kiện vụ cá độ.

"Là bên thắng được ra lệnh cho bên thua, đúng chứ?"

"..."

"Vậy thì… hai người chơi với nhau thôi, đừng đi tán ai nữa. Rõ chưa?"

"Ờ… ờ, hiểu rồi…"

"Biết rồi, chán thật đấy…"

Giọng tôi hơi nghiêm lại, khiến bọn họ cụp cái đuôi xuống, quay về chỗ mình.

Mọi chuyện tưởng chừng đã xong xuôi… thì lúc đó…

"Nè nè, Chiến hữu ơi!"

Vừa quay người lại, thời gian như ngưng đọng.

Cô gái ngoại quốc bất ngờ áp sát, rồi nhẹ nhàng đặt môi mình lên môi tôi.

Mùi nước hoa ngọt dịu phảng phất, đôi môi mềm mại áp chặt vào khiến đầu óc tôi trống rỗng.

"Phùu…!"

Cô nhẹ nhàng tách môi ra, nở nụ cười tươi như nắng.

(…Cái gì vừa xảy ra thế!? Cô ấy… vừa hôn mình sao!? Không thể nào!)

Mềm thật đấy… không, không phải chuyện đó!

Tôi hoảng loạn liếc sang chỗ đàn anh và đàn em thì thấy hai người họ đang há hốc mồm, mặt đờ ra như tượng.

"Wow, tuyệt quá! Làm em giật mình luôn đó!"

"Anh… anh còn giật mình hơn em nhiều ấy!!"

7b5ce191-e3f0-44d5-8806-9bf104fc7406.jpg

Tôi cố lấy lại bình tĩnh để đáp lại, dù tim vẫn đang mất kiểm soát.

Có lẽ đây chỉ là khác biệt văn hóa thôi chăng? Ở nước cô ấy chắc hôn bạn bè thân thiết là chuyện bình thường…

…Ừ, chắc vậy rồi. Chứ ai lại hôn một người gần như mới gặp bao giờ? Không đời nào rồi.

"Nè nè, Chiến hữu ơi! cậu tên gì thế?"

"Ơ, à… Yamazaki. Yamazaki Atsuto."

"Atsuto, huh! Còn tôi là Charlotte Flores! Gọi tôi là Char nha!"

Cô cười rạng rỡ, đôi mắt xanh sáng lên như ánh trời. Má tôi lập tức nóng bừng.

Cái nụ cười ấy thật tự nhiên, hồn nhiên đến mức khiến người ta quên luôn chuyện vừa xảy ra.

"À… tiếng Nhật của cô giỏi phết nhỉ?"

"Thật á!?!?"

Tôi chỉ hỏi cho có, ai ngờ cô ấy mừng rỡ, mặt kề sát tôi hơn.

"Tôi học tiếng Nhật nhiều lắm luôn đấy! Trước đây tôi sống ở bên Mỹ đó!"

"À, Mỹ…à?"

"Ừ! Ở Florida! Ở đây tuyệt thật luôn á, nhiều chỗ chơi quá trời! Quanh nhà tôi chán lắm, chẳng có gì chơi hết! À mà này!"

Trong lúc tôi đoán rằng chắc cô là du học sinh, thì Char đưa lon bia trên bàn về phía tôi.

"Cùng uống nào! xem như chào mừng làm quen nha!"

Nụ cười tươi rói như trong quảng cáo bia, nhưng đáng tiếc…

"Xin lỗi, tôi vẫn còn học sinh cấp ba mà…"

"Ơ, tiếc ghê…"

Cô xụ mặt xuống, nhưng rồi lại bừng sáng trở lại như có ý hay.

"Thế thì dạy tôi chơi phi tiêu đi!"

"Hả!? Ơ, dạy hả? Nhưng tôi đâu có giỏi đến mức dạy người khác đâu…"

"Không dạy thật à? Dạy phi tiêu cho tôi đi mà…"

Khuôn mặt cô lập tức trở nên buồn hiu, ánh mắt rũ xuống.

C-khó từ chối quá…

"…Thôi được, một chút thôi nhé."

"Yaaay! Cảm ơn nha, mong cậu chỉ dạy tận tình nhé!"

Kết cục, tôi đành chịu thua trước áp lực của cô ấy.

Char đổi lon bia lấy phi tiêu, đối diện với bảng ném.

"Tư thế thì… ừ, tạm ổn rồi đó. Trọng tâm hơi nghiêng về trước một chút nhé."

"Trọng tâm hơi nghiêng về trước…!"

Cô lặp lại lời tôi rồi nghiêng người về phía trước.

"Ơ? Ủa? Cái gì…?"

Giọng ngơ ngác vừa thốt ra, cả người cô đổ nhào về trước.

"Nguy hiểm!"

Tôi lập tức lao tới đỡ…

…Bộp!

Và bị cô đè bẹp xuống.

Không… không thấy gì cả! Không thở nổi! Có gì đó mềm mềm đang chặn ngang miệng tôi…!?

"Phù! Khụ… khụ…!"

Tôi đẩy cái "gì đó" ra, rồi hít một hơi thật sâu.

Cảm giác mềm mại này là sao…?

Tôi mở mắt… và thấy Char đang đỏ mặt, môi run run, nhìn tôi.

Tay phải của tôi đang đặt trên ngực cô.

Còn thứ vừa chặn miệng tôi khi nãy… rõ ràng là… ngực của Char.

"Uwaaaaa! Xin lỗi! Xin lỗi! Xin lỗi!!"

Tôi bật dậy, quỳ xuống, đập đầu xuống sàn xin lỗi liên tục.

Nhưng…

"Ơ… hả… sao vậy?"

Cô không giận?

Thay vào đó, Char bối rối nhìn quanh, đôi môi lay động, rồi nói khẽ…

"Không ngờ Atsuto lại bạo hơn tôi tưởng đấy,"

Đôi mắt xanh mơ màng, ánh nhìn nửa ngượng ngùng nửa say, khiến tim tôi suýt nhảy khỏi lồng ngực.

"A, à, cô…"

Tôi ấp úng. Cô giật mình, rồi vội ho lên một tiếng.

"Xin lỗi nha! Không nặng lắm chứ!?"

"Ơ… không, không nặng lắm đâu…"

"May quáaa. Tại tôi hơi say, đầu quay quay cuồng cuồng… Thôi, chơi tiếp nào!"

Nụ cười rạng rỡ như ánh dương của Char khiến tôi chẳng biết nên cười hay khóc và không thể coi như chưa có gì xảy ra được!!

"Xin lỗi, tôi phải đi rồi!"

"Ơ, đừng mà! Dạy tôi phi tiêu đi mà! Đi mà đi mà đi mà đi đi màaaa!"

"Không được, muộn lắm rồi!!"

Bỏ lại cô ấy đang mè nheo như trẻ con, tôi vội quay sang gọi hai người kia.

"Đi thôi! Về nào!"

"Ơ!? Anh không xin số liên lạc à!? Bị hôn, rồi lại bóp ngực mà cô ấy không giận luôn đó nha, chắc chắn là có ý đồ với anh rồi còn gì!?"

"Im đi, Con nhỏ này!!"

"Mà nè, đó là nụ hôn đầu của anh đúng không!? Cảm giác thế nào hả!?"

"Không biết!!"

Tôi đập nhẹ đầu cô đàn em lắm mồm.

Hôn thì là cô ấy chủ động, còn chuyện kia chỉ là tai nạn, nhungi làm ơn đừng hét to giữa quán net thế chứ!

"Tóm lại là về! Nhanh lên!"

Tôi vỗ tay "bộp" một cái, ra hiệu rút quân.

…Nhưng ngay khi tôi quay đi…

"Atsuto, đợi đãaa!"

Tay áo bị kéo mạnh, tôi lảo đảo quay lại.

Khuôn mặt Char ở ngay trước mắt, đôi mắt xanh khẽ lay động.

"Lần sau… chơi cùng tôi nữa nhé?"

Ánh nhìn ngập ngừng, giọng run nhẹ, như một chú cún con đang cầu xin.

Tim tôi đập thình thịch, cổ họng thi nghẹn lại.

"Ơ, cái đó… à thì…"

Với ngần ấy chuyện vừa xảy ra, đúng là quá mức kỳ cục để gặp lại.

Nhưng nhìn vào đôi mắt ấy, tôi không thể nào thẳng thừng nói không được…

…Và tôi không ngờ rằng, mình thật sự sẽ gặp lại Char sớm hơn tưởng tượng đến thế…