Sau Khi Kết Thúc Một Câu Chuyện Tình Lãng Mạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vô số yandere muốn giết tôi

(Đang ra)

Vô số yandere muốn giết tôi

EiEn

Vậy thì làm thế quái nào tôi có thể sống sót khỏi tình yêu điên loạn của họ ở thế giới này… hay thế giới sau... hay cả thế giới sau nữa.

4 3

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

(Đang ra)

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

天江龍,明石龍之介

Dần dần họ bắt đầu tiếp xúc với nhau, nhưng vào thời điểm đó cô ấy đã.....

45 664

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

16 41

Web Novel - Chương 3: Vị Khách Đặc Biệt (2)

Chương 3: Vị Khách Đặc Biệt (2)

Lần cuối cùng tôi cảm thấy bối rối thế này là khi nào nhỉ? Đã quá lâu rồi nên ký ức của tôi cũng mờ nhạt đi.

‘...Mình cần phải bình tĩnh lại.’

Tổ chức mà tôi và Rodrick lập nên mang lớp vỏ bọc là một nhóm lính đánh thuê, nhưng hầu hết thành viên đều là những kẻ từng lăn lộn dưới đáy xã hội của đế quốc. Vì vậy, tôi đã quá quen với những rắc rối thỉnh thoảng xảy ra do các thành viên không bỏ được thói quen cũ. Tuy nhiên, bắt cóc vị công chúa duy nhất của đế quốc lại là một chuyện hoàn toàn khác.

‘Mình có thể đoán đại khái chuyện gì đã xảy ra.’

Chắc hẳn cô ấy đã bí mật trốn ra ngoài, mặc quần áo tồi tàn và thậm chí là đội tóc giả. Cô liều lĩnh cắt đuôi lính gác rồi đi lang thang bên ngoài. Thế nhưng vẻ ngoài xinh đẹp đó không thể giấu giếm được, khiến cô trở thành mục tiêu của bọn bắt cóc.

Lũ bắt cóc rõ ràng là những thành viên cấp thấp trong nhóm lính đánh thuê. Chúng chắc đã nghĩ rằng có thể lập công bằng cách mang về một người phụ nữ đẹp.

Trong khi tôi đang cẩn thận quan sát công chúa, Rodrick quay lại, hạ thấp giọng.

“Phù... chết tiệt thật. Từ giờ trở đi, tôi phải ngừng tuyển mấy đứa có ánh mắt lộ rõ vẻ tội phạm mới được.”

“Vậy là tôi đoán đúng rồi.”

“Bất kể cậu đoán gì thì có lẽ nó đều đúng cả đấy.”

Dấu vết của việc dọn dẹp những kẻ chủ mưu vụ này vẫn còn đang khô lại trên tay Rodrick. Khi tôi nhìn chằm chằm vào vết máu đỏ thẫm đó, Rodrick đã rửa sạch nó trong một chiếc chậu.

“Cứ để tôi lo, Rodrick.”

“Hả? Này, cậu định làm gì...”

Tôi bước tới ngay trước mặt công chúa. Khi tiếng bước chân của tôi rõ dần, cơ thể cô dần cuộn tròn lại. Khi sự căng thẳng của cô lên đến đỉnh điểm, tôi quỳ một gối xuống và tháo dải băng bịt mắt khó chịu kia ra.

“Hở...?”

Cô ấy khẽ rên lên trước sự tử tế bất ngờ. Cùng lúc đó, Rodrick lộ vẻ mặt sốc nặng nhưng nhanh chóng nhắm chặt mắt lại. Được khích lệ bởi điều đó, tôi chào cô bằng thái độ điềm tĩnh và dịu dàng nhất có thể.

“Rất vui được gặp tiểu thư. Chúng tôi đã xử lý bọn bắt cóc rồi, nên cô có thể yên tâm.”

“Cái gì cơ...?”

Tôi đang giả vờ là một người tốt bụng chẳng biết gì về thân phận của cô. Nhưng cô lại đáp lại bằng vẻ không thoải mái. Phải mất một lúc im lặng tôi mới hiểu lý do.

“Ha, haha! Mặt mũi tên này hơi khó coi một chút...! Đó là nỗi mặc cảm của cậu ta nên cậu ta mới đeo mặt nạ, tôi hiểu nếu cô thấy sợ mà.”

“T-Tôi hiểu rồi... tôi xin lỗi vì đã khiến anh phải để tâm đến chuyện nhạy cảm như vậy...”

Dựa vào phản ứng, có vẻ cô ấy cũng không mặn mà gì với việc tiết lộ mình là công chúa.

Đó cũng là một kiểu khôn ngoan của cô.

Chỉ bằng một lời nói, cô có quyền quyết định vận mệnh quốc gia. Một người ở vị thế đó nên tránh việc nhận ơn huệ một cách bất cẩn.

“Nếu tôi mạn phép được hỏi, cô đã bị bắt cóc bao lâu rồi, công... tiểu thư?” Rodrick hỏi.

“Chắc là khoảng chín ngày.”

“À...”

Rodrick nhìn tôi một cái. Tôi hiểu ý nghĩa của ánh mắt đó và khẽ gật đầu.

‘Họ vẫn chưa công bố việc công chúa mất tích.’

Một sự việc có thể làm rung chuyển đế quốc sẽ không thể lọt khỏi tai nhóm lính đánh thuê. Nếu chỉ mới một hay hai ngày thì còn có thể, nhưng chín ngày đồng nghĩa với việc họ đang nỗ lực tìm kiếm trong bí mật tuyệt đối. Đến lúc này, tôi không khỏi thán phục năng lực của lũ bắt cóc khi có thể lọt qua mạng lưới tìm kiếm của hoàng gia.

“Có tài, nhưng mà tài lanh quá, lũ khốn điên khùng này...”

Rodrick lẩm bẩm cùng một ý nghĩ đó qua kẽ răng. Nếu có điểm nào may mắn, thì đó chính là phản ứng từ phía hoàng gia. Dù sao đi nữa, đó rõ ràng là tin tốt cho chúng tôi.

Trên bề mặt, không có chuyện gì xảy ra trước công chúng cả. Vẫn còn cơ hội để đưa mọi thứ trở lại trật tự vốn có của nó.

Tôi nói với cô khi cô ấy bắt đầu thư giãn hơn.

“Tiểu thư.”

“Vâng?”

“Nếu cô không phiền, tôi muốn được hộ tống cô về nhà... cô có cho phép không?”

Giọng cô run rẩy đôi chút trước đề nghị của tôi. Một niềm vui sướng tươi mới, như thể được cứu rỗi từ bờ vực của thế giới, bay vút tận trời xanh.

“Tôi biết ơn anh lắm...! Thực sự... cảm ơn anh...”

“Này, đợi đã...!”

“Nhưng có một vấn đề.”

“Này...!”

“Vấn đề?”

“...”

“Có thể sẽ hơi bất tiện, nhưng... tôi cần đi riêng với cô.”

“Chuyện đó... hả?”

Lời của công chúa bị cắt ngang một cách táo bạo. Đó là vì Rodrick đã túm gáy tôi lôi dậy.

“Ôi trời đất ơi!!! Tôi thành thật xin lỗi vì đã ngắt lời quý báu của tiểu thư, nhưng có một việc khẩn cấp nảy sinh cần phải quyết định ngay lập tức, xin hãy thứ lỗi cho chúng tôi một lát!!!”

Gã bắn chữ như súng liên thanh rồi kéo tôi vào một góc. Chuyện đó thì không sao, nhưng hơi thở hổn hển của gã quá gần khiến tôi thấy thực sự khó chịu.

“Việc khẩn cấp gì cần quyết định vậy?”

“Làm gì có chuyện đó! Sao một kẻ thông minh như cậu lại thiếu thực tế vào đúng cái lúc quan trọng nhất thế này hả...”

Tôi rùng mình trước lời nói dối gây sốc của Rodrick. Phớt lờ sự ngỡ ngàng của tôi, gã tiếp tục.

“Cậu không đang nghĩ gì đó không đúng mực đấy chứ?”

“Không đúng mực?”

“Cái chuyện bảo là sẽ đích thân hộ tống công chúa ấy. Cậu có biết công chúa sống ở đâu không... à, dĩ nhiên là cậu biết rồi. Dù sao thì, ý đồ của cậu là gì? Nếu cậu bị bắt...”

“Nếu tôi bị bắt thì sao?”

“...”

Sau khi vật lộn chọn từ ngữ một hồi lâu, Rodrick trả lời.

“Thì tôi sẽ thất nghiệp.”

“Ông cũng có thể tháo mặt nạ ra mà.”

“Chết tiệt!”

Rodrick chửi thề một tiếng và ôm lấy trán. Đủ thứ suy nghĩ dường như đang xoay vần trong đầu gã. Sau một hồi cân nhắc kỹ lưỡng, gã lặng lẽ tiết lộ bí mật của chúng tôi.

“Tôi sẽ không vòng vo nữa. Tôi cực kỳ sợ rằng cậu, đứa trẻ của hoàng đế bị phế truất, có thể làm điều gì đó kinh khủng với vị công chúa hiện tại. Tại sao cậu lại khăng khăng tự mình làm chuyện này khi có thể cử thuộc hạ đi?”

“Tôi hiểu rồi.”

“Hiểu rồi? Cậu chỉ có thế thôi à?”

Đó là một sự nghi ngờ hợp lý, nên tôi không cảm thấy bị xúc phạm. Nhưng hiểu không có nghĩa là đồng ý.

Thỉnh thoảng Rodrick lại hỏi liệu tôi có oán hận những kẻ đã cướp đi vị trí của mình không. Câu trả lời của tôi luôn là một sự phủ nhận thẳng thừng. Tôi chưa bao giờ có một vị trí để bị cướp mất, và số lần tôi sở hữu thứ gì đó thực sự là của mình chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Hơn nữa, dù trước đây tôi không biết, nhưng giờ tôi đã rõ cha mẹ mình từng phạm phải những tội ác kinh khủng. Tôi không có động lực nào để lãng phí thời gian vào việc trả thù hay đấu tranh cả.

“Tôi không đùa đâu, tôi muốn nghe một lý do xác đáng.”

“Tôi muốn biết.”

“Biết cái gì?”

“Thế giới rực rỡ mà tôi thấy hằng ngày. Tôi tò mò muốn biết người bạn cùng lứa với mình, kẻ đã lớn lên trong thiên đường mà mẹ tôi hằng ám ảnh, là người như thế nào.”

Rốt cuộc cha tôi đã muốn trở thành kiểu người gì, khi ông ta áp bức biết bao người như vậy.

Tại sao mẹ tôi lại thích làm tổn thương người khác đến thế.

Nếu tôi đi cùng cô gái đang cảm thấy an toàn ở nơi đó một mình, tôi nghĩ mình có thể tìm thấy manh mối cho những câu hỏi bấy lâu nay.

Gã có vẻ ngạc nhiên trước câu trả lời của tôi và thở dài với đôi mắt mở to.

“Chết tiệt, vậy sao? Tôi cảm giác như chỉ có mình tôi là đang quá nhạy cảm vậy.”

Đúng thế đấy.

Tôi thầm nuốt lại lời nhận xét thật lòng của mình.

“Phù... vậy, cậu thực sự ổn với chuyện này chứ?”

“Vâng!”

“Xét theo một khía cạnh... không, chắc chắn rồi, đứa trẻ đó là con gái của kẻ thù của cha mẹ cậu. Cậu có thực sự chịu nổi khi nhìn cô ta cười hạnh phúc không? Cậu có chịu đựng nổi khi nhìn thẳng vào mặt cô ta không?”

“Tôi tưởng ông lo tôi sẽ giết cô ấy chứ?”

“Thì tôi lo thật mà.”

“Nhưng giờ nghe như ông đang khích lệ tôi ấy.”

“Chết tiệt...”

Rodrick rên rỉ đầy bi quan trong khi xoa mặt.

Một sự thừa nhận gián tiếp rõ ràng.

Thái độ mâu thuẫn của gã làm dấy lên sự nghi ngờ.

“...Không sao đâu.”

“Cái gì không sao?”

“Ngay cả khi cậu có làm gì đi nữa. Tôi sẽ cố gắng che đậy bằng cách nào đó.”

“Ông đổi giọng nhanh thật đấy.”

“Chết tiệt, dù thế nào đi nữa, tôi cũng không nhẫn tâm đến mức ngăn cậu rút kiếm chống lại con gái kẻ thù của cha mẹ mình! Nếu bị bắt, chúng ta sẽ ôm số tiền đã tiết kiệm được rồi bỏ trốn ra nước ngoài.”

“Đó quả là tinh thần nhân đạo đối với một cựu tội phạm đấy.”

“Hầu hết người của chúng ta đều thế mà.”

Đúng vậy. Chúng tôi là một nhóm như thế. Một tổ chức giống như một cái giếng đen, nơi những kẻ bị người đời chỉ trích tụ họp lại. Đó là lý do tại sao, ít nhất là tôi, không nên làm tăng thêm số lượng những ngón tay chỉ trích nhắm vào chúng tôi.

“Tôi hiểu sự lo lắng của Rodrick. Mọi chuyện đều sai bét, nhưng tôi hiểu.”

“Hừm, nếu cậu thành thật thì tôi mừng.”

Gã thở hắt ra một hơi dài, hai tay chống hông. Dù giả vờ như không có gì, chắc hẳn gã đã lo lắng lắm. Càng có tuổi gã càng trở nên nhát gan một cách lạ kỳ.

“À, còn về chuyện kẻ thù của cha mẹ.”

“Hả?”

Tôi thản nhiên nói với gã khi gã đang ngẩn ngơ mất tập trung.

“Nếu ông bị ám sát, tôi nghĩ mình cũng sẽ có cảm giác giống như vậy đấy.”

“Cái gì, khoan đã... hả? Ừm...?”

Để lại sau lưng giọng nói nghẹn lại của gã, tôi quay lại chỗ công chúa. Cô ấy đã thích nghi với không gian lạ lẫm và đang mải mê quan sát nội thất bên trong.

“À, anh đã xong việc rồi chứ?”

“Tôi tin là vậy.”

Rodrick vẫn nhốt mình trong căn phòng nơi chúng tôi vừa trò chuyện. Thật may mắn, tôi có thể nói chuyện riêng với công chúa.

“Tiểu thư có quen với việc đi xa không?”

“Thật ngại quá khi phải nói... là không.”

“Cô có biết cưỡi ngựa không?”

“À, có chứ! Nếu là cưỡi ngựa cơ bản. Thật ra, tôi chưa bao giờ thực sự thích cưỡi ngựa cả.”

“Thật trùng hợp. Thành thật mà nói, tôi cũng vậy.”

Lại đi nhắc đến sở thích cưỡi ngựa trong khi đang cải trang thành dân thường.

Lớp vỏ bọc của cô đã lộ ra sơ hở rồi, nhưng tôi cũng chẳng buồn chỉ ra.

“Nhân tiện... từ ‘tiểu thư’ đó, anh có thể đừng dùng nó được không? Nó hơi áp lực một chút...”

“Vậy tôi nên gọi cô là gì?”

“Hừm! Hãy gọi tôi là Serin.”

“Đã hiểu, Serin.”

“Cảm ơn anh.”

Cô đáp lại một cách rạng rỡ.

Chắc hẳn còn quá sớm để xua đi sự lo lắng, vậy mà Serin vẫn mỉm cười vô tư như thể đã hoàn toàn mất cảnh giác. Tôi tin rằng cô hẳn phải rất ngây thơ với chuyện đời vì cô là đứa trẻ của thế giới rực rỡ mà cha mẹ đẻ của tôi hằng khao khát. Giống như tôi hồi còn nhỏ vậy.

“Nếu Serin không quá mệt, tôi thấy không có lý do gì để trì hoãn việc khởi hành, cô thấy thế nào?”

“Tôi ổn. Tôi duy trì thể trạng rất đều đặn. Nhưng có vẻ như còn một bước chuẩn bị cuối cùng nữa.”

“Tôi đang nghe đây.”

Khi tôi gật đầu, Serin tiến lại gần và chìa tay ra đề nghị một cái bắt tay.

“Tôi vẫn chưa biết tên anh.”

“Rian. Đó là tên tôi.”

Dĩ nhiên đó là một cái tên giả. Tôi đã mượn một cái tên mà mình tình cờ biết được.

“Đó là một cái tên đẹp.”

“Cảm ơn cô.”

Và thế là cô khen ngợi một kẻ từ nhóm lính đánh thuê mà cô chưa từng gặp trước đây.

Chúng tôi nắm tay nhau như để đánh dấu rằng mỗi bên đã trao đi một lời nói dối. Dù bắt đầu bằng những sự giả dối từ đầu đến cuối, một cảm giác mong đợi kỳ lạ vẫn nảy nở cho chuyến hành trình này. Chuyến đi ngắn ngủi đó đã bắt đầu như thế.

Đứa trẻ của thiên đường mà tôi chỉ mới mường tượng một cách lờ mờ là loại người như thế nào?

Cô đã lớn lên như thế nào ở nơi mà cha mẹ tôi đã cố bám trụ bất chấp sự khinh miệt của thế giới?

Hy vọng sẽ nhận ra điều gì đó từ chuyến đi này, tôi bước ra ngoài dưới ánh nắng chói chang.

……Chưa đầy một ngày kể từ khi tôi nuôi dưỡng những hy vọng đó.

“Chà, càng nhìn anh, tôi càng thấy anh giống như một nam chính vậy, phải không?”

Thỉnh thoảng, cô lại lẩm bẩm những cụm từ khó hiểu khi nói chuyện một mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!