Saitei Rank no Boukensha, Yuusha Shoujo wo Sodateru Orette ~Ore tte Kazu Awase no Ossan Janakatta ka?~

Truyện tương tự

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

(Đang ra)

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

Chưa biết

Muốn giữ được cái mạng này, hắn buộc phải đào tẩu.

22 0

Câu Chuyện Của Kiếm Sĩ Vô Năng Trở Thành Kiếm Thánh

(Đang ra)

Câu Chuyện Của Kiếm Sĩ Vô Năng Trở Thành Kiếm Thánh

Osaki Isle

Cuối cùng trở thành một làn sóng khiến cả lục địa phải rung chuyển…

205 8356

Rời Khỏi Tổ Đội Anh Hùng

(Đang ra)

Rời Khỏi Tổ Đội Anh Hùng

Chưa biết

Raniel, một pháp sư thiên tài và là người thừa kế của Ma Tháp lừng danh nhất vương quốc, đã từ bỏ mọi danh vọng để gia nhập Tổ đội Anh hùng do Chiến binh Kyle dẫn đầu. Cùng với các đồng đội, Raniel dấ

11 0

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

85 151

Steins;gate

(Đang ra)

Steins;gate

Miwa Kiyomune

Các sự kiện trong steins;gate dưới góc nhìn của Makise Kurisu

1 0

Căm Hận Ta Đi, Ma Nữ Tiểu Thư!

(Đang ra)

Căm Hận Ta Đi, Ma Nữ Tiểu Thư!

Tứ Thiên Cục Hậu

———— Tên khác của truyện: “Nuôi con gái thì thấy nhiều rồi, chứ nuôi BOSS thì là lần đầu tiên”

170 540

Tập 01 - Chương 46 ~ 50

Chương 46 ~ 50

### Tương lai không mong muốn

"——Nếu có một cô bé thật lòng, ừm, th-thích anh thì anh tính sao?"

Câu hỏi bất ngờ của Asada trong lúc chờ xe buýt khiến tôi không thể trả lời ngay lập tức.

Người yêu, à...

Ít nhất thì bây giờ tôi không hề có ý định kiếm người yêu, hay nghĩ rằng có thì cũng tốt. ...Không, có lẽ cả đời này tôi cũng sẽ không nghĩ đến chuyện đó nữa.

"Chà, sao nhỉ..."

Đó đã là chuyện quá khứ rồi. Tôi biết mình phải dứt khoát. Tôi biết mình phải hướng về phía trước, phải nhìn vào tương lai.

Nhưng biết là một chuyện, còn dứt khoát được ngay hay không lại là chuyện khác.

Quả nhiên, trong một thời gian nữa tôi vẫn chưa thể thay đổi suy nghĩ được.

Đây không phải chuyện cứ muốn là tự mình làm được ngay. Nói là đành chịu thì cũng đúng là đành chịu thật.

...Không, lý do đó cũng chỉ là chạy trốn mà thôi.

Dù vậy, tôi vẫn không thể nghĩ đến chuyện yêu đương trong lúc này. Tôi không muốn nghĩ tới.

"Vốn dĩ ấy, sao anh không kiếm bạn gái đi? Anh thì, ừm, tính cách cũng đâu đến nỗi tệ, mặt mũi cũng khá... cũng không xấu, em nghĩ đâu phải là anh không thể có người yêu..."

Có lẽ vì tôi suy nghĩ quá lâu rồi trả lời một cách mập mờ, nên Asada không cảm nhận được sự cự tuyệt trong lòng tôi mà vẫn tiếp tục câu chuyện.

Đối với tôi, chuyện người yêu hay gì đó là chủ đề tôi không muốn nhắc đến. Nếu chỉ là chuyện phiếm qua loa thì tôi còn chịu được.

Nhưng nếu bị hỏi sâu vào kiểu như hãy kiếm người yêu đi, kết hôn đi, hay là có đang hẹn hò với ai không, thì thực sự rất khó chịu.

Nói sao nhỉ... Trong đầu tôi lại thoáng hiện lên những hình ảnh mình không muốn thấy, chẳng biết là dành cho ai... nhưng nó khiến tôi bực bội vô cùng.

"...Mà, có nhiều chuyện lắm."

Tôi nói thế rồi nhún vai lảng tránh như mọi khi, nhưng hôm nay chẳng hiểu sao Asada lại không chịu dừng lại ở đó.

"Nhiều chuyện là chuyện gì? Chẳng lẽ anh vẫn không quên được người yêu cũ à?"

"..."

Khoảnh khắc nghe thấy câu đó, tôi cảm nhận rõ cơ thể mình cứng đờ lại.

Vô số hình ảnh sống động tràn về trong tâm trí, một cảm giác khó chịu không nói nên lời cuộn xoáy trong lồng ngực.

Trái tim đập mạnh và nhanh, nắm đấm siết chặt đến đau điếng nhưng tôi không thể buông lỏng.

"A, ừm. Igami-san?"

Mizuki gọi tôi với vẻ mặt lo lắng.

Lý trí tôi nhận thức được điều đó, nhưng tôi không thể cất lời đáp lại.

Dừng lại đi. Đừng hỏi nữa. Tại sao lại hỏi những chuyện đó.

Làm ơn——đừng hỏi thêm gì nữa.

Nhưng tâm trạng đó của tôi không truyền tải được đến Asada, cô nhóc vẫn tiếp tục nói với tốc độ nhanh hơn bình thường.

"Chắc cũng là chuyện từ mấy năm trước rồi đúng không? Quên quách đi cho xong, tìm người mới thì tốt hơ——"

Rầm! Tiếng va chạm với vật cứng vang lên.

Không, không phải là nghe thấy, mà là do tôi làm.

Có vẻ như trong vô thức, tôi đã đấm mạnh vào hàng rào mình đang dựa lưng.

"Im đi."

"Hả..."

"Tại sao tôi phải kể những chuyện đó cho mấy cô chứ?"

Có lẽ phản ứng của tôi nằm ngoài dự đoán, không chỉ Asada mà cả ba người còn lại đều mở to mắt kinh ngạc, cơ thể cứng đờ.

"Đừng tưởng ai cũng có thể sống vô tư lự, không suy nghĩ gì như cô."

Tôi không định nói những lời như vậy.

Nhưng cái miệng đã mở ra thì không dừng lại được, tôi buông lời cay độc rồi trừng mắt nhìn Asada.

---

### Gia hạn thời gian!

"...Này, sao tôi lại đang ở đây thế này nhỉ?"

Vừa bước ra khỏi cổng hầm ngục, tôi lẩm bẩm một câu chẳng đầu chẳng đuôi.

"Anh nói gì thế? Đến cái đó mà cũng quên à?"

Có lẽ nghe thấy tiếng lẩm bẩm bâng quơ của tôi, cô thiếu nữ tóc nhuộm đi phía trước, Asada Kana, quay lại nhìn tôi với vẻ chế giễu.

"Không phải chuyện đó. Ý tôi là lẽ ra giờ này tôi đã nghỉ việc rồi mới đúng."

"Chuyện đó chốt xong rồi còn gì? Đàn ông con trai ai lại đi đào bới chuyện đã qua chứ?"

Asada nói vậy, còn những thành viên khác trong đội là Miyano Mizuki, Abe Haruka và Kitahara Yuzu thì chỉ biết cười trừ.

...Mà khoan, Abe thì sao nhỉ? Mặt con bé ít biểu cảm quá nên chẳng biết đằng nào mà lần.

"...Haizz. Muốn nghỉ quá."

Đáng lẽ ra tôi đã kết thúc hoạt động với đội này... à không, lẽ ra tôi đã nghỉ làm mạo hiểm giả luôn rồi mới phải.

Nhưng trước những lời lẽ khẩn thiết của các thành viên trong đội, tôi đành bất lực kéo dài thời hạn nghỉ hưu so với dự định ban đầu, làm tiếp cho đến hết năm học này——tức là cho đến khi bọn nhóc này học xong năm nhất.

...Mấy cô nữ sinh cấp ba xúm lại khóc lóc van xin thì đúng là phạm luật rồi còn gì, chết tiệt thật!

Nhớ lại ánh mắt của mọi người xung quanh lúc đó mà xem! Có kẻ còn cầm điện thoại quay lại nữa chứ!?

...Chà, vì hoàn cảnh như thế nên tôi vẫn còn ở lại đội này.

Và hôm nay, như thường lệ, chúng tôi lại chui vào cổng, tiêu diệt quái vật và thu thập nguyên liệu trong hầm ngục.

"Phù, hôm nay cũng xong rồi!"

"Mọi người quen tay hơn nhiều rồi nhỉ. Khác hẳn hồi đầu luôn."

"Cũng nhờ, khả năng dò địch, của Haruka-chan nữa."

"Ưm, đã cố gắng."

Ra khỏi cổng, chúng tôi đổi những thứ thu được trong hầm ngục thành tiền tại trạm quản lý. Quả thực so với lần đầu tiên, chuyển động của bọn nhóc đã tốt hơn rất nhiều. Tốt đến mức tôi nghĩ mình chẳng còn cần thiết nữa.

Mà thực ra là không cần thật đúng không? Hôm nay tôi cũng chỉ đi theo sau chứ có làm gì đâu...

"Nè, sau đây tính sao?"

Khi tôi đang nhớ lại chuyến thám hiểm vừa rồi và suy nghĩ vẩn vơ, Asada quay sang hỏi các thành viên trong đội.

"? Không phải giải tán à?"

"Thì là thế, nhưng mà nữ sinh cấp ba đang tuổi xuân phơi phới mà cứ thế về, không chơi bời gì thì có ổn không? Chẳng phải thi cử cũng xong rồi sao, chơi một chút cũng được chứ?"

"...Cũng phải nhỉ. Nghỉ hè thì dành hết cho huấn luyện thi đấu xếp hạng, dạo gần đây thì bận ôn thi."

"Nghĩ lại thì chúng mình bận rộn thật đấy."

"Ưm. Cần nghỉ ngơi một chút."

Các thành viên khác ngoài tôi, sau khi kết thúc trận đấu xếp hạng, đã phải lao đầu vào ôn thi như bao học sinh bình thường khác. Nhưng họ cũng không thể bỏ bê việc thám hiểm nên thời gian tự do bị cắt giảm đáng kể.

Và hôm kia, cuối cùng họ cũng được giải phóng khỏi cả việc huấn luyện lẫn thi cử.

"Thế nên, đi ăn gì đó ngọt ngọt không? Ờm... A, chỗ này. Trông có vẻ ổn đấy, mọi người thấy sao?"

"Được đấy. Tớ cũng không bận gì."

"Tớ cũng, không sao."

"Không vấn đề."

Dù là mạo hiểm giả phải đối mặt với sinh tử, nhưng suy cho cùng họ vẫn là những cô gái trẻ. Nhóm Miyano tỏ ra hào hứng với đề xuất của Asada.

"Vậy tôi về đây. Mấy cô cũng đừng về muộn quá——gì đấy?"

Có vẻ sau đây bọn họ sẽ đi tạt té đâu đó, tôi đi cùng cũng chẳng để làm gì, nên tôi định giải tán tại đây và bước đi, nhưng chẳng hiểu sao cánh tay tôi lại bị Asada túm lấy.

"Đừng làm cái mặt khó chịu đó chứ. Tổn thương người ta đấy."

A, tôi đang làm mặt như thế à. Mà thực tế thì tôi đang nghĩ "buông ra đi" thật.

Thậm chí là——

"Biết tôi khó chịu thì buông tay ra."

"Thế anh đi cùng nhé?"

"...Tôi không hiểu cái gì dẫn đến chữ 'thế' đó... nhưng tôi từ chối."

Dù tôi đã từ chối dứt khoát, bàn tay Asada đang nắm lấy tôi vẫn không buông.

Chết tiệt, phải dùng sức gỡ ra sao?

"Anh định vứt bỏ cơ hội được uống trà với nữ sinh cấp ba đấy à? Có người còn sẵn sàng trả tiền để được đi cùng đấy."

"...Ngược lại, tôi đang muốn được trả tiền đây."

Tôi dùng tay còn lại nắm lấy tay Asada để gỡ ra khỏi tay mình... nhưng con nhỏ này!

Một pháp sư Cấp 3 như tôi so sức mạnh thuần túy với một chiến binh Cấp 1 chuyên dồn điểm vào sức mạnh như Asada thì đúng là châu chấu đá xe.

Người ta hay so sánh "trẻ con với người lớn", chính là trường hợp này. Tất nhiên tôi là trẻ con còn cô ta là người lớn (về sức mạnh).

Tóm lại, tôi không thể dùng sức để gỡ tay cô ta ra được.

"Nói thế hơi quá đáng không?"

Nghe lời nói và thái độ của tôi, Asada bĩu môi vẻ không vui, nhưng cô cũng nên suy nghĩ kỹ hơn chút đi.

"Vậy cô thử nghĩ kỹ xem. Trong tình huống này nếu tôi đi cùng mấy cô, một đám bốn nữ sinh cấp ba đi với một ông chú. Người ta sẽ nghi ngờ tôi làm chuyện mờ ám rồi báo cảnh sát đấy."

"Anh nghĩ nhiều quá rồi. Không ai báo cảnh sát dễ thế đâu."

"Không đâu, thời đại này chỉ cần chút chuyện cỏn con là bị báo cảnh sát ngay. Nên tôi về đây——Này, Dũng Giả đại nhân. Sao cả cô cũng túm lấy tôi thế hả?"

Khi tôi và Asada đang tranh cãi, chẳng hiểu sao nhân vật thuộc hệ "người bình thường" và lẽ ra phải là người ngăn Asada lại như Miyano lại túm lấy cánh tay còn lại của tôi.

"Thôi mà thôi mà, Igami-san cũng đi cùng đi ạ."

"Đừng có đùa! Này, Abe. Đừng có đẩy lưng tôi! Kitahara, cô đâu phải kiểu nhân vật này đâu!?"

Hơn nữa, hai người còn lại là Abe và Kitahara cũng hùa vào đẩy lưng tôi, khiến tôi buộc phải tiến về phía trước.

Mà, người đẩy chủ yếu là Abe, còn Kitahara chỉ rụt rè phụ họa theo.

Nên coi đây là việc tôi đã thân thiết hơn với các thành viên trong đội, hay là bị phản bội đây, thật khó nói.

---

### Kế hoạch cuối năm

──◆◇◆◇──

"Kêu ca cho lắm vào rồi cũng ăn ngon lành đấy thây."

"Đã đến rồi thì phải ăn chứ, chuyện đương nhiên."

Rốt cuộc sự phản kháng của tôi hoàn toàn vô ích, tôi bị lôi vào một quán cà phê trang trí theo phong cách dễ thương mà đàn ông hiếm khi lui tới. Gọi là quán cà phê hay quán đồ ngọt nhỉ?

"Igami-san, anh thích đồ ngọt ạ?"

"Cái đó, trông to thật đấy."

"...Có gì xấu sao."

Tôi vốn không định đến đây, nhưng đã lỡ đến rồi mà không gọi gì thì cũng kì, nên tôi gọi món, và kết quả là nhận được những ánh mắt và lời nói ngạc nhiên... hay đúng hơn là hơi mỉm cười của nhóm Miyano.

Nhân tiện, món tôi gọi là 『Jumbo Honey Berry Parfait』, một ly kem trái cây khổng lồ sử dụng mật ong và quả mọng lấy từ hầm ngục, giá cũng kha khá.

Chắc là lượng này phụ nữ bình thường cũng không dám gọi... nhưng mà, giờ mới để ý, cái này không phải là loại dành cho các cặp đôi ăn chung sao?

"Không xấu nhưng mà... hơi bất ngờ thôi."

"Con trai thường không hay ăn đồ ngọt mà nhỉ."

"Nếu là kem thì cái này cũng ngon."

Chà, tôi hiểu cái định kiến đó. Nhưng cũng như phụ nữ có người thích đồ cay đồ đắng, đàn ông cũng có lúc muốn ăn đồ ngọt chứ, thậm chí có khối người thích là đằng khác.

Với lại Abe, dù cô có đưa thìa ra như thế tôi cũng không ăn đâu.

『——Tại Anh Quốc, thiệt hại do Quân đoàn Cứu Thế (Saviors) gây ra đang...』

Trong lúc đang đẩy cái thìa Abe đưa tới ra xa, tôi vô tình liếc nhìn bản tin trên tivi treo tường và nhíu mày.

"? Igami-san, có chuyện gì sao ạ?"

"Hử? À, không có gì."

Tôi nói rồi lảng mắt đi để đánh trống lảng, nhưng không qua mắt được bọn họ, cả nhóm Miyano đều quay sang nhìn bản tin trên tivi.

"Quân đoàn Cứu Thế?"

"Dạo này hay nghe tên bọn này nhỉ."

"À, hình như thế. ...Nhưng mà rốt cuộc thì cái bọn tự xưng là Cứu Thế đao to búa lớn này mục đích là gì vậy?"

"Hình như là... Cổng mở ra là ý muốn của thế giới, chống lại nó là tội lỗi. Nhân loại cần phải được thanh lọc một lần, đại loại thế thì phải?"

Quân đoàn Cứu Thế, như Kitahara vừa nói, là một tổ chức phản động, hay nói đúng hơn là một lũ tràn ngập khao khát tự diệt.

Chúng phá hoại việc phá hủy Cổng ở khắp nơi, tấn công các cơ sở của mạo hiểm giả và làm đủ trò.

Với tôi, nếu muốn chết thì cứ tự chết một mình đi. Lôi kéo người khác vào làm phiền thật sự.

Nhưng điều tôi bận tâm, hay đúng hơn là chú ý, không phải chuyện đó.

"À, chuyện đó cũng đúng, nhưng tôi bận tâm về vụ ở Anh Quốc hơn, hay đúng hơn là nhớ lại..."

"Có chuyện gì xảy ra ở đó ạ?"

"Tôi từng đến đó một lần. Một kỷ niệm không muốn nhớ lại chút nào."

Lần đó thực sự nguy hiểm. Không, phải nói là lần đó "cũng" nguy hiểm mới đúng.

Mấy năm trước có dịp đi du lịch nước ngoài, lúc đó chẳng hiểu sao ngay gần chỗ tôi lại xuất hiện một cái Cổng, và quái vật tràn ra từ đó.

Để đối phó, toàn bộ mạo hiểm giả trong khu vực bị triệu tập cưỡng chế, và lúc đó tôi đã đụng độ một con quái vật Đặc cấp.

Lần đó may mắn là có 『Dũng Giả Diệt Rồng』 ở gần nên thiệt hại không đáng kể nhưng... haizz. Nghĩ lại thôi cũng thấy ngán.

...Ủa? Nghĩ kỹ thì trong suốt năm năm làm mạo hiểm giả, hình như năm nào tôi cũng đụng độ quái vật Đặc cấp thì phải?

Tôi bị nguyền rủa thật đấy à? Rõ ràng có đi giải hạn rồi mà ta...

"Thôi bỏ chuyện u ám đó đi, bàn chuyện cuối năm đi."

"Cuối năm hả. Đã đến lúc đó rồi sao. Nhanh thật..."

Trận đấu xếp hạng kết thúc, học sinh cũng thi xong, hôm nay theo lịch là đã bước sang tháng Mười Hai. Còn một tháng nữa là hết năm.

"Mọi người tính sao?"

"Cuối năm là Giáng sinh hay Giao thừa?"

Abe nghiêng đầu trước câu hỏi của Asada.

Cuối năm thì thường là Giao thừa, nhưng xét về sự kiện thì Giáng sinh cũng tính là dịp cuối năm.

"Đương nhiên là cả hai rồi. Nếu không có kế hoạch gì thì nhóm mình tụ tập đi... tớ định nói thế... nhưng mà, trong số chúng ta có ai có người yêu chưa?"

Một chút tò mò và... lo sợ chăng? Asada nhìn quanh các thành viên trong đội với thái độ đó.

Tò mò là chuyện bình thường của thiếu nữ mới lớn, nhưng lo sợ chắc là kiểu "lỡ mọi người có người yêu hết trừ mình thì sao".

Cơ mà, người yêu à...

"Tớ không có. Cũng không phải là không muốn có đâu nhé."

"Tớ, cũng không, nhé?"

"Như trên."

...Nhưng ba người nhóm Miyano đều phủ nhận câu hỏi của Asada.

Bọn nhóc này ngoại hình đâu có tệ, tính cách cũng được, lại có năng lực mạo hiểm giả. Tôi nghĩ người muốn làm người yêu bọn nó chắc cũng không ít đâu.

"Vấn đề là làm sao để gặp gỡ ấy chứ. Ở trường thì không phải là không có cơ hội, nhưng dạo gần đây bận tối mắt tối mũi còn gì?"

"Đúng thật. Ở cái trường đó thì cũng đành chịu thôi."

"Đúng đúng. Tinh thần cạnh tranh, hay nói đúng hơn là sự thù địch cao quá. Không đến mức xung quanh toàn kẻ thù, nhưng cái không khí đó khó mà kết thân được."

À, ra là có chuyện đó nữa.

Đúng là tổ chức thi đấu xếp hạng, có phần thưởng cho những kẻ đứng đầu thì khó mà có chuyện "chúng mình cùng là bạn tốt" được.

Hơn nữa, thành tích và hoạt động ở trường liên quan trực tiếp đến tương lai, mà tương lai đó lại liên quan đến tính mạng, nên chuyện đó cũng là đương nhiên.

Thế nên không thể giống như trường cấp ba bình thường được.

"Ừm. Tớ hiểu rất rõ điều đó. Nếu Kana-chan và mọi người không bắt chuyện, chắc tớ vẫn lủi thủi một mình..."

"A, hồi đó cậu cô độc thật ha."

"Ừ, ừm..."

"Nhưng mà, giờ chúng ta là đồng đội rồi, thế là được. Đừng bận tâm quá khứ, nhìn về phía trước thôi, nhé."

"Ừ. Đúng vậy."

...Quả nhiên, trái với vẻ ngoài và lời nói đôi khi hơi gắt gỏng, Asada lại là người rất biết quan tâm người khác.

Ít nhất, so với những kẻ chỉ biết trau chuốt vẻ bề ngoài mà sẵn sàng vứt bỏ người khác, cô nhóc này đáng mến hơn nhiều.

"Thế nên, trong tình trạng đó, dù có cơ hội gặp gỡ cũng như không... Tớ nghĩ cái trường đó là nơi tệ nhất để tìm người yêu đấy."

"Ô kìa, nhưng chẳng phải gần đây Kana đang để ý ai đó sao?"

"K-Không phải nhé. Không có chuyện đó đâu. Để ý thì không phải là theo kiểu đó!"

"Vậy là có để ý nhỉ."

"Đã bảo là không phải mà!"

Miyano cười tinh nghịch trêu chọc Asada, nhưng thái độ đó của Asada chẳng khác nào thừa nhận cả.

Tôi vừa xúc thìa parfaits đưa vào miệng vừa nghe cuộc trò chuyện của bọn nhóc.

Cơ mà...

"...Này, tại sao tôi lại phải nghe chuyện này nhỉ?"

Có vẻ không hứng thú lắm với chuyện yêu đương, tôi bắt chuyện với Abe đang ngồi đối diện lặng lẽ ăn bánh, Abe trầm ngâm một chút rồi khẽ nghiêng đầu trả lời.

"...Nhiệm vụ của giáo quan?"

"Đây mà là công việc của giáo quan thì tôi nghỉ việc lâu rồi."

Nghe câu trả lời của Abe, tôi thở dài thườn thượt, rồi quay lại với công việc đưa thìa parfaits vào miệng, bỏ ngoài tai câu chuyện ngay bên cạnh. ...Ngọt thật.

"Tóm lại! Kết luận là mọi người đều không có kế hoạch gì đúng không!?"

Có vẻ Asada thấy mình đang thất thế nên quyết định chuyển chủ đề một cách cưỡng ép.

...Tối nay ăn gì đây ta. Giờ đang ăn đồ ngọt rồi, hay là ăn cái gì thanh đạm chút nhỉ?

"Anh cũng đi đấy."

"...Gì cơ?"

"Em bảo là, anh cũng đi. Đằng nào anh cũng chả có kế hoạch gì đúng không?"

Đang mải nghĩ về bữa tối thì đột nhiên bị gọi, tôi hỏi lại, nhưng nội dung câu nói lặp lại khiến tôi khó mà trả lời.

"...Hay là anh có kế hoạch gì rồi?"

Thấy tôi lúng túng, Asada làm vẻ mặt vi diệu.

Chắc là muốn mời tôi để thắt chặt tình đoàn kết trong đội, từ chối thì có vẻ không biết điều, nhưng ngày đó tôi có việc bận thật.

...Nhưng phản ứng kiểu này làm tôi khó xử quá. Rất khó từ chối.

---

### Lời cầu hôn?

"...Nói là không có thì cũng không hẳn."

"Hả... Thế tức là..."

"Ngày nào?"

"Ngày 25 thì tôi có chút việc rồi."

Tôi trả lời, các thành viên khác tròn mắt ngạc nhiên... Có gì mà ngạc nhiên dữ vậy.

"Người yêu, ạ?"

"Không. ...Ngày xưa thì có, nhưng giờ thì không còn người yêu nữa đâu."

Có kế hoạch, nhưng không phải là hẹn hò ngọt ngào gì đâu.

Đúng là trước đây tôi không phải chưa từng có người yêu... nhưng cô ấy không còn nữa.

A không phải. Thôi được rồi. Chuyện đã qua. Cứ kéo dài mãi làm gì, thật tình.

Đã là quá khứ rồi thì đừng bận tâm nữa. Đàn ông con trai gì mà ủy mị quá.

"V-Vậy à."

"Ừ. Chỉ là hôm đó có chút việc tư thôi. Đằng nào tôi cũng định ở một mình."

"V-Vậy còn Giao thừa thì sao?"

Bị hỏi với vẻ mặt hơi lo lắng như thế, từ chối hai lần liên tiếp thì cũng hơi khó coi.

Tôi sẽ rời đội này khi hết năm học, nhưng họ đã cố gắng thân thiết với tôi, phụ lòng tốt của họ thì cũng kì...

"Chà, hôm đó thì không có việc gì."

"Vậy anh tham gia nhé."

Asada nói xong liền thở phào nhẹ nhõm, đưa thìa parfait trước mặt vào miệng.

"Không nhưng mà... cô nghiêm túc đấy à? Mời tôi tham gia hội nữ sinh cấp ba á? Tôi nghi ngờ sự tỉnh táo của cô đấy."

"Thì là tiệc tất niên hay tiệc thân mật của đội thôi mà. Mạo hiểm giả hay làm thế còn gì. Với lại anh cũng rảnh mà?"

Đúng là mạo hiểm giả hay tổ chức sự kiện theo đội, và tôi cũng rảnh thật... haizz.

Nhưng quả nhiên cô nhóc này biết quan tâm người khác thật. Mời một gã đàn ông như tôi vào hội con gái thì chỉ tổ phải giữ kẽ thôi chứ báu bở gì.

"...Biết rồi. Nhưng mà, chỉ đi lễ đầu năm (Hatsumode) thôi nhé. Dù là Giao thừa nhưng ngủ lại qua đêm thì có nhiều vấn đề lắm."

Tham gia tụ tập thì, chà.................. chà, cũng được thôi, nhưng ngủ lại thì không thể. Khác hoàn toàn với việc ngủ lại trong hầm ngục khi làm nhiệm vụ.

Tôi mà ngủ lại phòng nữ sinh cấp ba thì nghĩ kiểu gì cũng là "game over" đời trai.

"Hưm, đã rõ."

"Vậy khoảng mấy giờ ạ?"

"Mấy cô tự quyết đi. Đâu phải hôm nay là ngày cuối năm đâu. Còn cả tháng nữa mà. Quyết định xong thì báo tôi là được."

"Đã hiểu ạ."

Câu chuyện tạm ngưng ở đó, nhóm Miyano chuyển sang chủ đề khác.

Nhưng trong lúc tôi đang lặng lẽ xúc thìa ăn và nghe loáng thoáng câu chuyện của họ, Asada cất tiếng với vẻ hơi căng thẳng.

"...C-Cơ mà, anh không có người yêu thật hả."

"Hử? À, tuổi này mà chưa có ai thì cũng xấu hổ thật, nhưng thời đại này chuyện đó cũng chẳng hiếm đến mức phải bận tâm. Mà, với đất nước thì chắc là rắc rối đấy..."

Nghe nói nhà nước muốn tăng số lượng mạo hiểm giả nên đang hỗ trợ mạo hiểm giả kết hôn.

Cũng là chuyện đương nhiên thôi. Số lượng mạo hiểm giả vẫn còn thiếu trầm trọng mà.

Con của Thức tỉnh giả thường cũng là Thức tỉnh giả, trong khi chưa tìm ra phương pháp thức tỉnh người thường thì việc Thức tỉnh giả sinh con là cách bổ sung lực lượng chiến đấu nhanh gọn nhất.

Nên việc hỗ trợ mạo hiểm giả kết hôn là điều dễ hiểu.

Tuy nhiên, trong giới mạo hiểm giả cũng chia làm hai phe: phe hào hứng và phe không mặn mà lắm.

Lý do rất đơn giản: vì liên quan đến tính mạng.

Những mạo hiểm giả muốn kết hôn nghĩ rằng họ muốn hạnh phúc trong khoảng thời gian còn sống, để lỡ có chết cũng không hối tiếc.

Ngược lại, những kẻ không muốn thì nghĩ rằng không biết bao giờ mình chết, để lại người bạn đời đau khổ thì sao.

Nếu mạo hiểm giả chết trong hầm ngục, gia đình sẽ được nhà nước hỗ trợ, nhưng dù nhà nước có hỗ trợ hậu hĩnh đến đâu cũng không thể bù đắp nỗi nhớ thương người đã khuất.

Chính vì hiểu điều đó nên có những mạo hiểm giả mang cảm xúc tiêu cực với hôn nhân.

Đặc biệt là những kẻ từng ở vị trí người bị bỏ lại. Vì biết nỗi đau mất mát, nên không muốn áp đặt nó lên ai khác.

Nên họ không kết hôn, thậm chí không tạo mối quan hệ đặc biệt với ai.

Những kẻ như thế cũng khá nhiều. Ví dụ như... tôi chẳng hạn.

"Chúng em thì sao?"

"..."

Trong lúc tôi đang suy nghĩ miên man, Abe cắt ngang mọi dòng suy nghĩ, hội thoại và bầu không khí bằng giọng điệu đều đều không đổi như mọi khi.

...Cái gì cơ?

"...Hảảảả!?"

Câu hỏi của Abe khiến chúng tôi rơi vào im lặng, nhưng nhờ tiếng ghế kêu rầm khi Asada hoảng hốt đứng bật dậy... à không, nhờ thế mà đầu óc đang trắng xóa của tôi mới giật mình lấy lại suy nghĩ.

Khách khứa xung quanh đang nhìn về phía này, nên tạm thời tôi cúi đầu xin lỗi.

Thấy tôi cúi đầu, họ cũng dời mắt đi... nhưng vẫn còn liếc trộm kìa.

Nói năng hớ hênh là bị bêu riếu trên mạng như chơi, phải cẩn thận mồm miệng mới được.

"Sao là sao? ...Ý cô là, làm người yêu thì thế nào, hả?"

"Đúng."

"...Đừng có đùa kiểu đó, thật tình."

Tôi quay lại đối mặt với Abe và hỏi lại, nhưng câu trả lời nhận được chỉ vỏn vẹn một từ và cái gật đầu chắc nịch.

Không, ý chí thì rõ ràng dễ hiểu không thể nhầm lẫn được rồi, nhưng làm ơn nói năng cho đầy đủ chủ ngữ vị ngữ giùm cái.

Có vẻ suy nghĩ của tôi đã truyền tới, Abe tỏ vẻ suy nghĩ một chút rồi nghiêng đầu "cộp" một cái và mở miệng lần nữa.

"Ở đây có bốn cô gái trẻ thân thiết. Tình huống quá hoàn hảo để gạt đi và coi là trò đùa."

"Tôi không nghĩ thế đâu. Nghĩ đến khoảng cách tuổi tác giùm cái. Muốn có người yêu thì đi tìm mấy thằng con trai khác quen biết ấy, đừng tìm lão già như tôi."

"...Không quen người con trai nào."

"Thì, à... thì, chà..."

Nhắc mới nhớ, ban nãy vừa nói chuyện đó xong nhỉ? Tôi nghe tai nọ xọ tai kia.

Nhưng cái đà này có vẻ không ổn. Không thể trả lời dứt khoát được, phải lảng tránh thôi.

"À, chà, sao nhỉ... T-Tôi không nghĩ là cô có hứng thú với chuyện này đấy."

"Không hứng thú."

"Không à."

Thế sao lại nói chuyện này? Tôi chưa kịp hỏi thì Abe đã tiếp lời.

"Nhưng gia đình hay nói ra nói vào... phiền phức."

"Gia đình à... Vậy tôi là tấm khiên chắn để tránh mấy lời càm ràm của gia đình sao?"

Sau khi gia nhập đội, tôi có điều tra sơ qua lý lịch của các thành viên, gia đình Abe không phải dạng vừa.

Nói là không phải dạng vừa nhưng chỉ là hơi khác biệt so với gia đình bình thường thôi, không phải kiểu nguy hiểm.

Nên tôi nghĩ chắc không sao đâu... ai ngờ lại đến nước này.

"Nên là, thế nào? Nếu Kousuke muốn, kết hôn cũng được."

"Hểểểể!?"

"Hảảảả!? Khoan! Cậu nói cái gì thế!?"

Lần này không chỉ Asada mà cả Kitahara cũng hét lên kinh ngạc, đó là chuyện đương nhiên. Nếu không phải ở chốn đông người thế này thì tôi cũng hét lên rồi.

Ánh mắt xung quanh lại đổ dồn về phía này, nhân viên quán cũng đang đi tới.

Nhưng trước khi nhân viên đến, tôi đã cúi gập đầu xin lỗi. Ngẩng lên thấy nhân viên cũng đang bối rối, chắc họ sẽ bỏ qua cho lần này.

"Cô ngốc này. Mấy chuyện đó phải suy nghĩ cho kỹ vào. Quyết định theo dòng đời xô đẩy hay để chạy trốn thì sau này hối hận đấy."

"Vậy à... Bị đá rồi."

"Đã không nghiêm túc thì nói làm gì."

Tôi không có ý định kiếm người yêu. Rốt cuộc cũng chỉ là Cấp 3. Chết lúc nào không hay.

Hơn nữa, tôi cũng sắp ba mươi lăm rồi.

Là đàn ông thì kết hôn muộn cũng không sao, nhưng cá nhân tôi thấy thế là muộn rồi. Chẳng ai lại đi thích một ông chú như tôi cả.

Và... quả nhiên hiện tại tôi không có ý định kết hôn hay hẹn hò với ai. Dù Abe có tỏ tình (giống như vậy) thì tôi cũng chẳng mảy may rung động.

---

### Ánh nhìn và chân ý

"Với lại, muốn nói chuyện đó thì đợi lớn thêm chút nữa đi."

"Thế này là lớn rồi."

Tôi nói theo nghĩa tuổi tác, nhưng Abe lại đặt tay lên ngực để nhấn mạnh.

...Chắc là do độn lên thôi, nhưng mà cũng có đấy chứ... không phải!

Nguy hiểm thật. Dù không định kiếm người yêu nhưng đâu có nghĩa là hết ham muốn. Bản năng đàn ông khiến mắt tôi tự động liếc nhìn dù không cố ý.

Nhưng mà... nhưng mà!

Ông chú mà nhìn chằm chằm ngực nữ sinh cấp ba thì chỉ là tên biến thái thôi. Bị đồng đội gọi là biến thái thì nhục mặt.

Còn chưa đầy nửa năm ở đội này. Ít nhất tôi không muốn bị gắn mác biến thái.

Bị nữ sinh cấp ba nhận định là 『Tên biến thái nhìn chằm chằm vào ngực』 thì sốc lắm, chắc không gượng dậy nổi đâu.

"...Cô làm thế là muốn tôi nói cái gì?"

"...Đang lớn lên nhỉ?"

"Thành án sự đấy con ngốc."

A... đau đầu quá.

"..."

"Sao thế Miyano. Có chuyện gì à?"

"A, không... chỉ là ừm..."

Không chịu nổi việc bị bắt chuyện thêm nữa, tôi lảng mắt khỏi Abe, nhìn sang phía Miyano thì thấy cô bé đang đưa tay lên miệng, vẻ mặt không hẳn là bối rối hay hoang mang, mà như đang lưỡng lự.

"Không, không có gì ạ."

Tôi cất tiếng để lảng sang chuyện khác, Miyano định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, cuối cùng lắc đầu phủ nhận.

"Vậy thì tốt... mà khoan, sao lại thành chủ đề này rồi? Chuyện yêu đương của ông chú thì có gì thú vị đâu. Tuổi của mấy cô nói chuyện của chính mình chẳng vui hơn à?"

Thực ra ban nãy các cô đang nói chuyện của mình mà. Quay lại chủ đề đó đi.

Thú thật, tôi không muốn nói chuyện yêu đương của mình chút nào.

"Ừm thì, c-cũng không hẳn, nhỉ?"

"Ưm. Rất vui."

"Trêu chọc ông chú mà vui à, lũ nhóc này."

Sau đó chúng tôi nói chuyện phiếm linh tinh rồi thanh toán và bước ra khỏi quán.

Đúng lúc vừa ra khỏi quán thì điện thoại của tôi reo.

"Hửm? Điện thoại ai reo... Mặt anh sao thế?"

"Có chuyện gì sao ạ?"

"...Chút chuyện thôi. Xin lỗi, tôi ra nghe điện thoại cái. À, mấy cô cứ về trước đi."

Nói rồi tôi tách ra một chút và nghe máy.

Nhưng nhóm Miyano vẫn đứng yên đó. Có vẻ họ không định bỏ tôi lại mà về.

"A lô... Vâng. Vâng............ Không sao. Tôi hiểu rồi. Vậy mai tôi sẽ qua đó. Vâng, xin phép."

"Mặt như đưa đám thế."

Nghe xong điện thoại, tôi quay lại chỗ nhóm Miyano thì bị Abe phán ngay một câu.

Đúng là cuộc gọi không mong muốn, nhưng có vẻ nó lộ hết lên mặt tôi rồi.

"Hừm, à. Lộ thế cơ à. Xin lỗi nhé."

"Em có thể hỏi là ai gọi không?"

"...Đối tác công việc thôi."

"Công việc? Mạo hiểm giả ạ?"

"Không phải cái đó. Chỗ người quen ấy mà, kiểu như kiếm thêm chút tiền tiêu vặt thôi. Thi thoảng họ hay gọi."

À, đúng rồi. Tiện thể bọn nhóc chưa về, báo luôn một thể.

"À, về chuyện ngày mai, tôi sẽ không đến trường nhé. Có chút việc."

"Việc kiếm thêm đó ạ?"

"Ừ... Dù tôi chẳng muốn đi chút nào."

Thực lòng mà nói, tôi không muốn đi. Rất rất không muốn đi. Dù tôi cũng chẳng thích đến trường lắm, nhưng so ra thì đến trường còn tốt chán.

"Sao thế. Lương thấp à?"

"Không, trả hậu hĩnh là đằng khác, công việc cũng không khó. Thậm chí theo một nghĩa nào đó thì cực kỳ đơn giản."

"Vậy tại sao ạ?"

Nếu viết nội dung công việc ra giấy và chỉ dựa vào đó để đánh giá xem là việc 'đen' hay 'trắng', thì chắc chắn là 'trắng'.

Nhưng đó chỉ là đánh giá trên giấy tờ thôi.

"..................Có kẻ tôi không muốn gặp, ở đó."

" " " "Kẻ không muốn gặp?" " " "

"Một kẻ nóng tính nguy hiể... Mà thôi, người lớn có nhiều chuyện lắm."

Nhóm Miyano đồng thanh hỏi lại, tôi định trả lời nhưng rồi dừng lại và lấp liếm qua loa.

Sẽ có lúc phải nói cho bọn nhóc biết, nhưng giờ chưa phải lúc.

"Thôi được rồi. Tôi về đây. Chơi bời cũng được nhưng đừng về muộn quá nhé."

Nói xong, tôi chào tạm biệt nhóm Miyano và bước về nhà.

Lẽ ra nên đưa bọn nó về tận ký túc xá trường, nhưng với bọn nó thì côn đồ cũng chả làm gì được.

Kể cả có tai nạn kiểu bị xe tông thì chắc cũng chỉ xây xát nhẹ thôi.

——Miyano Mizuki——

"——Hàaaaaaa..."

Sau khi Kousuke đi khuất, người thở hắt ra một hơi rõ dài là Kana.

"Kana. Có cơ hội."

Và rồi, Haruka cất tiếng động viên cô bạn. Dù giọng điệu vẫn đều đều như mọi khi.

"N-Nhưng mà hơi quá đà rồi đấy, ừm, sao nhỉ? ...Cậu nghiêm túc hả?"

"Đ-Đúng đấy! Haruka, cậu nghiêm túc đấy à!?"

Yuzu nhớ lại cuộc hội thoại trong quán cà phê ban nãy và hỏi Haruka, nghe vậy Kana - người vừa thở hắt ra - cũng nhìn chằm chằm Haruka và hỏi dồn.

"Chuyện không hứng thú yêu đương là thật."

"Vậy à..."

Nghe Haruka nói thế, Kana thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng lời của Haruka chưa dừng lại ở đó.

"...Tuy nhiên, tớ nghĩ anh ấy là một đối tượng không tồi."

Lời bồi thêm của Haruka khiến Kana và Yuzu trợn tròn mắt nhìn cô.

Chẳng lẽ Haruka thực sự thích Kousuke? Suy nghĩ đó nảy ra trong đầu cả hai.

Dù lý do hai người nghĩ vậy hoàn toàn khác nhau.

"Ngoại hình sao cũng được, tính cách cũng không phiền phức. Đánh giá là Cấp 3, nhưng công trạng thì hơn cả Đặc cấp. Tớ nghĩ gia đình cũng sẽ chấp nhận."

Nhưng hai người đang thắc mắc lập tức hiểu ra chân ý qua lời giải thích của Haruka và gật đầu.

"Nhà Haruka-chan là danh gia vọng tộc mà nhỉ."

"Chỉ được xếp vào loại 'có chút danh tiếng' thôi."

"Là dòng dõi Âm Dương Sư ngày xưa đúng không? Seimei, hả? Cái người nổi tiếng ấy."

"Chỉ là có chút liên quan thôi, không phải dòng chính. ...Gia đình có vẻ không thích điều đó lắm."

Gia đình Haruka mang dòng máu của Âm Dương Sư thời Heian —— những người được coi là một trong những Thức tỉnh giả thời xưa.

Tuy nhiên, gia đình Haruka không phải dòng chính, mà là phân gia. Thậm chí có thể nói là nhánh tận cùng.

Nhưng dù là nhánh tận cùng, Haruka lại sở hữu sức mạnh vượt trội hơn cả những người cùng trang lứa ở dòng chính.

Dù năng lực bị chuyên biệt hóa vào việc điều khiển lửa, nhưng tổng lượng sức mạnh thì vượt xa người khác.

Chính vì thế cha mẹ Haruka đặt rất nhiều kỳ vọng vào cô. Sự kỳ vọng đó lớn đến mức có thể gọi là lời nguyền.

Họ mong muốn Haruka kết hôn với một 'đối tượng tốt' từ một 'danh gia vọng tộc có cả sức mạnh và lịch sử giống họ' để tìm kiếm sức mạnh lớn hơn nữa——và họ ép buộc cô làm điều đó.

"Hơn nữa, thời đại này người có sức mạnh đầy rẫy. Cố chấp vào huyết thống chẳng có ý nghĩa gì."

Thời đại này Thức tỉnh giả ngày càng nhiều, chẳng cần phải nghĩ đến việc kết hợp huyết thống kiểu cổ hủ để duy trì năng lực làm gì.

Danh gia vọng tộc có sức mạnh từ xưa? Thứ đó chỉ là đồ cổ lỗ sĩ. Kẻ có sức mạnh thì đầy đường.

Nói ngắn gọn là nhảm nhí. Đó là suy nghĩ của Haruka.

Tuy nhiên, phớt lờ hoàn toàn ý muốn của cha mẹ thì rất phiền phức, nên nếu là Kousuke thì chắc họ sẽ miễn cưỡng chấp nhận, mà anh ấy cũng là đối tượng không gây phiền phức khi hẹn hò, nên với Haruka đó là 'đối tượng tốt'.

"Nè, Mizuki..."

Nghe suy nghĩ của Haruka, Kana quay sang hỏi ý kiến Mizuki.

Nhưng Mizuki đang ngẩn người ra như đang suy nghĩ điều gì đó.

"Mizuki?"

"...A! G-Gì thế?"

"Sao vậy? Từ nãy đến giờ cậu cứ lạ lạ..."

"Xin lỗi. Tớ hơi suy nghĩ chút thôi."

Thấy Kana nhìn mình lo lắng, Mizuki cười trừ để không bị nghi ngờ.

"Vậy à? Nếu không phải mệt thì tốt..."

"...Mizuki cũng nhắm tới à?"

"Hả, thật á!?"

"K-Không không! Không phải thế! Chỉ là, ừm, sao nhỉ..."

Trước câu hỏi của Haruka và Kana, Mizuki vội vàng phủ nhận, nhưng vì cuống quá nên suýt lỡ miệng nói ra điều không định nói, cô vội dừng lại.

Nhưng nếu cứ im lặng thì bất tự nhiên quá, nên Mizuki vắt óc suy nghĩ và rặn ra một câu...

"A, ừm... I-Igami-san ấy, lúc Haruka ép ngực lại anh ấy có nhìn, ừm, quả nhiên anh ấy cũng là đàn ông ha."

Người ta nói phụ nữ rất nhạy cảm với ánh nhìn của đàn ông, và đương nhiên nhóm Mizuki cũng vậy, họ đã nhận ra ánh mắt của Kousuke.

"A! N-Nhắc mới nhớ lão đó!"

"Quả nhiên có hứng thú?"

Nhìn cảnh Kana phẫn nộ còn Haruka sờ lại ngực mình, Mizuki thầm hét lên "Xin lỗi!" với Kousuke trong lòng, nhưng cũng thở phào vì đã đánh trống lảng thành công.

Lần tới khi Kousuke gặp lại Kana và mọi người, nếu ai đó còn nhớ cuộc hội thoại này thì chắc chắn tai ương sẽ giáng xuống đầu anh ấy.

(Igami-san đã nói 'giờ thì không còn người yêu nữa' nhỉ? Cách nói đó, cảm giác như có ẩn ý gì đó...)

Vừa cười lắng nghe cuộc trò chuyện của Kana và mọi người đang dần đổ thêm tội lên đầu Kousuke, trong lòng Mizuki vẫn canh cánh nỗi băn khoăn đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!