Chương 01 Tôi bỏ quách cái Tổ đội Anh hùng này.
Từng có một tổ đội được thành lập chỉ để lấy đầu Ma Vương.
Một tổ đội gánh trên vai kỳ vọng của cả vương quốc.
Kyle, Anh hùng sinh ra từ thành phố bị bỏ hoang.
Remia, Thần cung đến từ Thế Giới Thụ.
Sara, Thánh nữ nhận được sự ban phước của Thần linh.
Và tôi.
Raniel, kẻ kế thừa tương lai của Tháp Phép thuật Xám.
Bốn người chúng tôi tạo nên một tổ đội khá nổi danh. Vang danh khắp đại lục, đẩy lùi quân đoàn Ma Vương vài lần, thậm chí còn lập công chém rơi đầu một trong Tứ Thiên Vương.
Dĩ nhiên, tôi không định nói tất cả là nhờ công tôi.
Nhưng ít nhất một phần tư… à không, nói thẳng ra thì một nửa công lao trong đó là của tôi. Bởi lẽ tôi đã dốc hết mọi thứ mình có vào tổ đội này.
Tương lai của tôi.
Quyền lực tôi sẽ nắm giữ.
Và cả tuổi thọ của tôi nữa.
Có lẽ vì vậy chăng.
『Cậu không hợp với chúng tôi.』
『…Cái gì?』
『Raniel. Tôi nghĩ những gì cậu theo đuổi hoàn toàn khác biệt với định hướng của chúng tôi.』
Tôi không thể nào hiểu nổi những lời tên Anh hùng cao quý kia đang thốt ra. Hắn đang lảm nhảm cái quái gì thế?
‘Thằng khốn này đang sủa cái gì vậy?’
Tôi nghiêng đầu thắc mắc. Tôi nhẩm đi nhẩm lại câu nói của Kyle vài lần. Càng ngẫm nghĩ, đầu tôi càng nghiêng thêm vì khó hiểu.
『Nói nhảm cái gì thế? Kyle. Mày điên à?』
『Nhìn đi. Tôi đã bảo là không ưa nổi cái giọng điệu thô thiển đó mà? Phải không, Kyle?』
Tôi trừng mắt nhìn Sara đang bám chặt lấy cánh tay phải của Kyle mà hùa theo. Sara giật mình run rẩy, nhưng ngay lập tức nấp sau lưng Kyle và lầm bầm.
『Vốn dĩ là thế mà? Anh cũng biết rõ còn gì? Mỗi lần anh ra tay là mọi chuyện lại kết thúc một cách bẩn thỉu.』
『Bẩn thỉu thôi còn may chán. Nó nhớp nháp. Kết thúc như c*t ấy. Xong việc rồi còn phải dọn dẹp hậu quả này nọ… Nói thật tôi thấy buồn nôn lắm. Tại sao cậu là người gây họa mà bọn này lại phải cùng nhau đi dọn dẹp chứ?』
Lần này đến lượt Remia, người đang bám lấy cánh tay trái của Kyle, lên tiếng cằn nhằn.
Chuyện hai ả đàn bà này bao bọc Kyle chẳng phải ngày một ngày hai. Nếu là bình thường, tôi đã lờ đi rồi… nhưng có những lời lọt vào tai khiến tôi không thể nào bỏ qua được. Tôi cau mày lại.
『Cái gì, dọn dẹp hậu quả?』
Tôi bật cười vì quá hoang đường.
Các người mà dọn dẹp cái khỉ gì, mẹ kiếp. Mấy cái đống rác các người bày ra toàn là một tay tôi dọn đấy.
『Này, ai là người ngăn cản con Rồng Xương san phẳng cả ngôi làng khi các người ngu ngốc đụng vào Long Mộ hả? Ai là người bọc lót khi các người suýt chết vì lao đầu vào Ma Vương Thành? Rồi lúc chém đầu Tứ Thiên Vương, ai là người đơn độc câu giờ thế hả?』
『…Cái đó.』
Sara và Remia im bặt.
Nhưng tôi thì không. Tôi vẫn còn nhiều điều muốn nói lắm. Tôi quay phắt sang nhìn Kyle. Hắn vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt như mọi khi. Có lẽ vì thế mà tôi càng điên tiết hơn.
『Này. Đ*t mẹ, Kyle. Mày không được phép đối xử với tao như thế. Ai là người thức trắng đêm canh gác trong khi mày hú hí đ*t nhau với mấy con ả kia hằng đêm hả?』
『…Tên thô thiển.』
『Thô thiển cái con c*c, mở mồm ra là đòi tiêu diệt Ma Vương xong tối đến thì kẹp hai con đàn bà lăn lộn trên giường, á đù, mẹ nó. Hoang đường đến mức đ*o nói nên lời.』
Tôi vỗ mạnh tay lên trán cái đốp.
『Bảo là tiêu diệt Ma Vương cơ mà. Bảo là muốn lập nên chiến công được cả thế giới công nhận cơ mà. Mày bảo vì điều đó, dù phải đi con đường bẩn thỉu, khốn nạn đến đâu cũng chấp nhận. Chính mày là thằng đã lôi tao ra khỏi Tháp Phép thuật đấy, Kyle.』
Giọng tôi run lên.
『Giết Ma Vương. Chỉ vì tin vào cái chiến công đó, tao đã phải từ bỏ những gì để rời khỏi Tháp chứ? Mày là thằng biết rõ nhất, mày không được phép làm thế với tao.』
Chủ nhân tương lai của Tháp Phép thuật Xám, ngọn tháp đệ nhất vương quốc.
Một tương lai hoàng kim được hứa hẹn, vị trí mà mọi pháp sư đều thèm nhỏ dãi.
Tôi đã từ bỏ một vị trí như thế để đi theo Kyle. Tôi đi theo hắn chỉ vì tin vào những lời thì thầm năm xưa. Thế mà giờ đây, cái gì? Định hướng khác nhau? Hắn đang nói cái quái gì vậy? Máu nóng dồn hết lên não.
『Thế mà mày nỡ làm thế với tao sao?』
『…Đó chính là điểm tôi không thích ở cậu đấy, Raniel.』
『Gì cơ?』
『Cậu lúc nào cũng chỉ biết đến thành tích, kết quả và hiệu quả. Tiêu diệt Ma Vương là vì hòa bình. Là để chứng minh công lý. Thế nhưng, cậu chẳng coi việc thảo phạt Ma Vương là gì khác ngoài một cái thành tích đơn thuần. Không hơn không kém.』
Kyle nói tiếp.
『Điểm đó của cậu khiến tôi thấy ghê tởm. Cảm thấy không hề vinh quang chút nào.』
Không vinh quang sao, hả.
Tiếng cười bật ra khỏi cổ họng.
Nhìn cái bản mặt đạo đức giả của thằng khốn này xem.
『Mày mà cũng có tư cách nói mấy lời đó à?』
Tôi vuốt ngược mái tóc một cách bực dọc.
『Một thằng hèn nhát vứt bỏ đồng đội rồi cắm đầu bỏ chạy trước mặt Ma Vương mà cũng dám bàn đến danh dự sao?』
『…..』
『Cái gì?! Raniel, anh nói cái…!!!』
『Có những lời nên nói và không nên nói đấy, tên thô thiển kia.』
『Tao thấy những lời không nên nói là những lời bọn mày đang phun ra với tao đấy. Ai là người đã kéo cái đám bất tỉnh nhân sự bọn mày về khi thằng hèn kia bỏ chạy? Ai là người đã đốt cháy một nửa tuổi thọ để cầm chân Ma Vương?』
Kyle vẫn im lặng, nhưng Sara và Remia thì lồng lộn lên như muốn lao vào đánh chết tôi ngay lập tức. Nhìn cảnh tượng đó, tôi lại thấy buồn cười. Nực cười thật. Tình huống này, đối với tôi, thật sự quá nực cười.
Tôi đã cứu cái đám khốn nạn này để làm gì chứ.
Đốt cả tuổi thọ của mình, rốt cuộc là vì cái lũ này sao.
『Giờ không phải lúc nói chuyện đó…!』
『Sara. Đừng chấp hắn. Không cần phải nói chuyện với hạng người thô thiển như thế. Ngay từ đầu, với cái loại này thì…』
Ồn ào quá.
Tôi bịt tai lại và nhắm mắt. Mọi thứ dường như đều trở nên vô nghĩa. Những kẻ mà tôi từng coi là đồng đội, giờ đây trong mắt tôi chẳng khác nào lũ thú hoang đang sủa nhặng lên.
『Kẻ chỉ biết đến thành tích…』
Sự nhẫn nhịn suốt mấy năm trời. Kết cục nhận lại chỉ là thế này đây. Cảm nhận rõ mọi thứ đã thực sự chấm dứt, tôi mở mắt ra.
『Thành tích, được thôi. Tao là thằng khốn nạn thực dụng chỉ biết đến thành tích. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Kyle, Sara, Remia. Bọn mày cũng chẳng phải ngữ tử tế chính nghĩa gì đâu.』
Tôi đưa tay chỉ về phía sau lưng họ.
Ở đó chất đống những món đồ quá mức xa hoa, lộng lẫy, thừa thãi đối với một tổ đội Anh hùng đang gấp rút đi tiêu diệt Ma Vương.
『Những thứ bọn mày nhân danh tổ đội Anh hùng để lấy từ dân làng mà không trả đủ tiền. Những thứ vay mượn từ các thương nhân đang ngày đêm cầu nguyện Ma Vương sớm bị tiêu diệt để con đường giao thương đại lục được mở lại.』
Tôi chỉ vào đống đồ đó.
『Cái đó, có định trả lại không?』
Tôi gằn giọng.
『Và ngay từ đầu, bọn mày có định giết Ma Vương không đấy?』
Nụ cười khinh bỉ nở trên môi tôi.
『Bọn mày đâu có ý định giết Ma Vương.』
Trước lời buộc tội của tôi, chúng không đáp lại.
Sự im lặng chính là lời thừa nhận.
『Ban đầu thì chắc là có đấy. Nhưng giờ thì không. Bọn mày chỉ là lũ khốn kiếp ăn bám vào tiền viện trợ cho tổ đội Anh hùng, đi đâu cũng chỉ chăm chăm ra oai. Thế mà cái gì? Công lý á? Thấy tao chỉ biết đến thành tích nên ngứa mắt à?』
『Thành thật với nhau đi.』
『Bọn mày chỉ đơn giản là ghét nhìn thấy tao vẫn còn muốn đi giết Ma Vương thôi.』
Giờ thì tôi mệt mỏi lắm rồi.
Khi mới bắt đầu chuyến phiêu lưu, tôi đã tin vào khả năng mà họ thể hiện. Tôi đã đặt niềm tin vào đó. Vì thế, dù lũ khốn này có cư xử tệ hại thế nào, tôi vẫn nhẫn nhịn. Bởi tôi nghĩ điều đó xứng đáng.
Sự tin tưởng suốt mấy năm trời.
Sự chờ đợi đằng đẵng.
Và rồi, hôm nay.
Sau bao năm, chúng đã trả lời cho niềm tin của tôi. Bằng hình thức tồi tệ nhất và theo cách thức khốn nạn nhất. Niềm tin bị chà đạp, và cái giá cho sự chờ đợi là bị đóng dấu một kẻ thực dụng.
『…Ha.』
Chán ngấy tận cổ.
Khi câu trả lời cho niềm tin bao năm lại là sự phản bội, cảm xúc tôi nhận lại chỉ còn là sự khinh miệt.
『Lũ chó chết.』
Tôi đẩy vai Kyle, bước về phía đống hành lý. Trong đống đồ xa xỉ chất cao như núi ấy, đồ của tôi chỉ có đúng một món. Cây gậy gỗ sồi Sư phụ tặng khi tôi rời Tháp. Tôi nắm lấy nó và đứng dậy.
Khoảnh khắc tôi quay lưng bước đi.
『…..』
Tôi chạm mắt với Kyle, kẻ đang lặng lẽ nhìn mình. Nhìn thẳng vào hắn, tôi chậm rãi mở lời.
『Này, Kyle.』
Với hai con ả Sara và Remia kia thì tôi đã cạn tình cạn nghĩa từ lâu rồi. Nhưng Kyle thì khác. Tôi đã từng nghĩ hắn ta khác biệt.
『Ít nhất, ít nhất thì…』
Ít nhất tao đã nghĩ mày vẫn chưa bỏ cuộc.
『Chỉ riêng mày, lẽ ra không được phép làm thế với tao.』
Bộp.
『Gì.』
Tôi vỗ nhẹ vào vai Kyle một cái.
『Không có tao thì ráng mà sống cho tốt vào, thằng chó chết.』
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
