Chương 64: Kết cục của cuộc săn lùng Giáo Phái Phù Thủy
"Đây là khái quát về kế hoạch săn Giáo Phái Phù Thủy phiên bản 'khỉ cũng làm được', đơn giản thôi... y hệt như vụ Bạch Kình ấy. Dùng mùi của tôi làm mồi nhử, rồi tiêu diệt con mồi đã cắn câu. Dễ ợt đúng không?"
Trước bản kế hoạch nhẹ tênh mà Subaru đưa ra, những người đang ngồi quây thành vòng tròn đồng loạt nhăn mặt. Có người bối rối, có người lo âu, kẻ bất an, cũng có người thấy người bên cạnh làm mặt lạ nên bắt chước theo. Tuy nhiên, tựu trung lại, phản ứng đó đều xuất phát từ một nhận định căn bản giống nhau. Đó là:
"Coi chúng như lũ dã thú vô tri chẳng phải quá nguy hiểm sao? Dù gì đi nữa, đối phương cũng đâu đơn giản đến mức bị dụ dỗ bằng mánh lới dùng cho ma thú."
"Thế mà lại là đối thủ đơn giản đấy, cái bọn này. Ít nhất, nếu theo mô hình 'có cao thủ ẩn mình bám theo sau lưng tôi', thì xác suất thành công là cực cao."
Trước lời phản bác của Julius, Subaru lắc đầu, hồi tưởng lại những ký ức cũ.
Trong khu rừng mà Giáo Phái Phù Thủy giăng lưới, sự hiện diện của Subaru dường như lộ rõ mồn một trong tay chúng. Dù đi đường nào, bọn chúng cũng nhất định xuất hiện chặn đầu. Điều đó chẳng khác nào bằng chứng cho thấy thứ 'mùi hương còn sót lại của Phù Thủy' mà chúng đánh hơi được đang tỏa ra từ cơ thể cậu.
Tuy nhiên, thực tế tồn tại một nghi vấn: dù giáo đồ Phù Thủy có thể nhận ra sự hiện diện của Subaru, nhưng khả năng thám thính các đối tượng khác của chúng lại không hề xuất sắc.
"Lần trước khi tôi chạm trán với đám Giáo Phái Phù Thủy, bọn chúng mải mê tập trung vào tôi đến mức không nhận ra đối thủ khác lao tới từ phía sau."
Trong ký ức mơ hồ, Subaru nhớ mang máng khoảnh khắc một tên giáo đồ đang vươn tay định tóm lấy cậu thì bị quả cầu sắt đập nát đầu.
—Đó là lúc Subaru bị hất văng khỏi Long xa, mình đầy thương tích và rên rỉ, còn Rem đã liều mạng bảo vệ cậu khỏi đám giáo đồ.
Khi ấy, bọn chúng không hề nhận ra sự hiện diện của Rem cho đến khi dính đòn phủ đầu. Một phần là do chúng quá tập trung vào Subaru, phần khác có lẽ nhờ Rem là một bậc thầy ẩn mình trong rừng núi.
Tóm lại là:
"Chỉ cần dùng 'tôi' làm mồi nhử, bọn chúng sẽ chẳng thèm để mắt đến những người khác không nằm trong tầm nhìn. Bằng cách đó, ta sẽ dụ được bọn chúng đang rải rác khắp khu rừng và tìm ra hang ổ."
"Sau đó tập kích hang ổ vừa tìm thấy, nhỉ? —Nhưng tin tức sẽ lan truyền ngay lập tức. Khi đó, các tín đồ ở hang ổ khác chắc chắn sẽ hành động," Julius phản biện.
"Thế nên tôi mới bảo là cần số lượng. Giám sát hang ổ tìm được, rồi sau khi có ám hiệu thích hợp thì đồng loạt tấn công tóm gọn một mẻ. Thấy sao?"
Subaru giơ ngón tay chốt lại đề xuất, Julius chạm tay lên môi suy tư. Bên cạnh đó, Ferris gật gù thán phục "Ra là vậy nyan", còn nhóm lính đánh thuê như Ricardo và Mimi cũng trầm trồ cho rằng kế hoạch này đáng để thử. Đúng lúc đó:
"Em có một điều thắc mắc ạ."
Vừa nói vừa rụt rè giơ tay lên là một người thú nhỏ nhắn — vóc dáng và khuôn mặt y hệt Mimi, nhưng đeo một chiếc kính đơn tròng, cậu bé đáng yêu tên là Tivey.
Được giới thiệu là em út trong ba chị em Mimi và Hetaro, cậu bé nhìn Subaru bằng ánh mắt ánh lên vẻ tri thức hơn hẳn anh chị mình, rồi nói:
"Anh chủ có vẻ rất am hiểu tình hình của Giáo Phái Phù Thủy, nhưng thông tin đó liệu có đáng tin không ạ? Đối phương là cái Giáo Phái Phù Thủy tung tích bất minh, đầy rẫy bí ẩn đó đấy ạ."
Tivey ném ánh mắt nghi ngờ về phía Subaru, người biết quá rõ sự tình, và nói lên sự nghi ngại trong lòng. Trước câu hỏi hoàn toàn có lý đó, Subaru tặc lưỡi khô khốc:
"Tôi với bọn chúng có chút ân oán. Thực ra, tôi cũng đoán là sẽ bị dò xét như thế. Đoán là vậy nhưng... mọi người chỉ còn cách tin tôi thôi."
Không thể giải thích được.
Nếu kể về 'Trở Về Từ Cõi Chết', trái tim cậu, hoặc giả là của người nghe, sẽ phải nếm trải cơn đau như thể thế giới sụp đổ.
Vì vậy, đó là giới hạn tối đa mà Subaru có thể đưa ra. Nếu bị đòi hỏi nhiều hơn, cậu cũng không thể đáp ứng.
Nhận được câu trả lời đó, Tivey càng nheo mắt lại, định mở miệng truy vấn thêm. —Nhưng:
"Thú thật, chỉ bảo hãy tin đi mà không có căn cứ thì..."
"Hổng hiểu em lo cái gì luôn á. Phải hào sảng lên chớ, là con trai mà lị, Tivey nè—"
Vừa nói, bà chị của Tivey vừa cười sảng khoái, vừa vung tay đập mạnh vào sau đầu cậu em.
Một âm thanh chát chúa vang lên, đầu Tivey chúi về phía trước như sắp rụng ra khỏi cổ. Mimi tóm lấy cái gáy đang chúi nhủi đó, ép cậu em đang trợn mắt trắng dã phải nhìn thẳng vào mặt mình:
"Anh trai này là người đó đó. Là người đã cố gắng hết sức bình sinh để xử đẹp con cá bự chà bá đó nha? Một người đã nỗ lực đến thế thì làm sao mà nghĩ chuyện xấu với tụi mình được chớ. Hổng cần nghĩ cũng biết mà, ngốc ghê á—"
"Ch, chị hai này!"
Lắc lắc cái đầu để lấy lại tiêu cự, Tivey định cãi lại, nhưng Mimi lại cười khoái chí và chặn họng cậu bé ngay từ trong trứng nước. Cô bé canh đúng lúc Tivey đang chồm tới, đưa trán mình ra — Bốp! Mắt Tivey nổ đom đóm.
"Áu."
"Cứ như vậy đó, lúc nào cũng tỏ vẻ khôn lỏi... Hửm? Khôn lỏi? Lỏi khôn? Khôn lỏi xoi mói...?"
"L, là khôn lỏi ạ?"
"Đúng òi, là nó đó. Cứ như thế hoài là hổng có lớn nổi đâu nha—"
Bà chị vừa cụng đầu thằng em xong liền lấy ngón tay chọt vào cục u trên trán nó, khiến cậu bé rơm rớm nước mắt, rồi liếc nhìn Subaru.
"Tivey hổng có chiến đấu với con cá hồi nãy mà ha. Nên chắc là hổng tin được anh trai này, nhưng nếu vậy thì tin chị hai là được rùi."
"......"
"Chị hai tin anh trai này, nên Tivey tin chị hai rồi tiện thể tin luôn anh trai này đi. Lỡ có chuyện gì thì chị hai sẽ bảo vệ mỗi mình Tivey thôi, chịu hông?"
Mimi vừa cười vừa vỗ vai em trai. Nghe vậy, Tivey mở to mắt ngạc nhiên trong chốc lát, nhưng rồi cũng thở dài, vẻ mặt như đã hết cách.
Trước thái độ đó của Tivey, những người xung quanh chứng kiến màn đối đáp của hai chị em cũng bật cười. Trong tiếng cười rộn rã, Mimi nghiêng đầu thắc mắc:
"Sao dợ?"
"Đừng có bận tâm chi. Mà nè, nhóc cứ giữ nguyên như vậy là được rồi. Nói hay lắm."
Một bàn tay to lớn từ trên cao chụp lấy cái đầu nhỏ của Mimi và xoa loạn xạ.
Mimi bị xoay đầu mòng mòng nhưng vẫn nhắm mắt có vẻ nhột nhạt thích thú, Ricardo vừa xoa đầu cô bé một cách đầy hào hứng vừa nói:
"Thắc mắc thì cũng có thắc mắc đó, nhưng chuyện đã tới nước này mà còn nghi ngờ anh bạn đây là hổng được đâu à nghen. Qua cái giai đoạn đó lâu lắc rồi."
Ricardo nháy mắt với Subaru, người đang ngẩn tò te vì bị bỏ lại sau diễn biến tình hình. Như hùa theo thái độ của Ricardo, Wilhelm cũng gật đầu "Đúng vậy", và nói:
"Tâm nguyện bao năm của tôi hoàn thành được cũng là nhờ sự hợp lực của ngài Subaru. Chính vì thế, việc tôi đáp lại lời thỉnh cầu của ngài Subaru là điều tất yếu. Không cần phải hoài nghi hay nảy sinh ngờ vực gì cả."
"Tôi, là..."
Trước ánh mắt gửi gắm sự tin tưởng của Wilhelm, môi Subaru run lên.
Không thể đưa ra lời bào chữa. Không thể nói ra tất cả. Vậy mà Wilhelm, Ricardo, và cả Mimi vẫn nói rằng họ tin cậu. Điều đó là...
"Đó là lòng tin sinh ra từ kết quả mà ngài Subaru đã đạt được."
Dù Subaru không thể nói rõ sự tình, nhưng những thành tích cậu làm được đủ để họ đặt niềm tin.
Giống như Rem đã tin tưởng Subaru bất chấp mọi thứ, những người này hiện tại dù có bối rối trước tính xác thực trong lời nói của Subaru, họ cũng không hề nghi ngờ chân ý của cậu.
Thông tin về tương lai mà Subaru cuối cùng cũng có được sau bao lần lặp lại 'Trở Về Từ Cõi Chết', và phương pháp để truyền tải nó đến họ — giờ đây đã được kết nối ngay trước mắt như thế này.
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
"Ch, chả phải tôi vui vì được tin tưởng đâu nhé. Đây không phải nước mắt hạnh phúc đâu, chỉ là tôi nhớ lại lúc quên ghi hình tập cuối bộ anime yêu thích nên nước mắt tự trào ra thôi, đừng có hiểu lầm là tôi đang vui đấy nhé."
—Đó là chuyện Subaru lấp liếm cơn xấu hổ sau màn đối đáp với họ, còn chiến dịch săn lùng Giáo Phái Phù Thủy sau đó đã được thực hiện nhanh chóng đúng như kế hoạch đã bàn.
Tiến vào lãnh địa Mathers, Subaru đơn thân xâm nhập vào khu rừng nơi Giáo Phái Phù Thủy có khả năng đang ẩn náu. Bám theo sau cậu ở một khoảng cách vừa phải là những thành viên có kỹ năng ẩn mật xuất sắc như Mimi, Tivey và Wilhelm.
Khi giáo đồ Phù Thủy bị thu hút bởi mùi của Subaru và xuất hiện, nhóm sẽ để chúng dẫn đường tìm ra hang ổ, bố trí một phần đội thảo phạt mai phục, và lặp lại quy trình đó.
"Nếu tin lời tên Pete nói... thì số lượng hang ổ chắc là mười cái."
Petelgeuse hình như đã gọi thuộc hạ của mình là 'Ngón Tay'.
Subaru vẫn nhớ Rem đã chiến đấu để giành lại cậu và tiêu diệt một nhóm được gọi là 'Ngón Áp Út'. Nếu điều đó là đúng, thì tính cả nơi ẩn náu của Petelgeuse, Giáo Phái Phù Thủy lần này hẳn được chia thành mười nhóm nhỏ.
Và quả thực, nhờ công Subaru đi loanh quanh trong rừng rải mùi cơ thể, họ đã xuất sắc tìm ra được bảy hang ổ.
Tuy nhiên, khi chỉ còn lại hai cái thì mặt trời đã lên khá cao, nếu tốn thêm thời gian thì sự hiện diện của những người mai phục có thể bị lộ.
Dưới nhận định đó, dù còn chút bất an, Subaru vẫn tiến vào khu rừng quen thuộc, đi đến vách đá nơi Petelgeuse đang đợi. Tại đó, cậu đối mặt với tên 'Lười Biếng' và—
"Dính chưa!?"
Đường kiếm của Wilhelm lao tới, chém xéo người Petelgeuse từ phía sau làm hai đoạn. Petelgeuse bị chém toạc từ vai xuống hông, khuôn mặt méo xệch vì kinh ngạc, đôi mắt vằn đỏ trừng trừng nhìn Subaru:
"Không lẽ—"
Tên điên đó định nói gì thì vĩnh viễn không ai biết được nữa.
Một tia chớp bạc xé gió vẽ nên một đường cung, giũ sạch máu, vung ngang một đường dứt khoát. Cái đầu của tên điên bay vèo lên không trung nhẹ tựa lông hồng trong khi máu phun ra như suối.
Subaru chết lặng trước cảnh tượng đầu rơi máu chảy ngay trước mắt. Ngay sau đó, một thân hình khổng lồ từ trên cao nhảy xuống, vung thanh mã tấu bằng cả hai tay chém mạnh xuống, nghiền nát phần thân dưới vừa mất đầu đang đổ gục bằng một lực chém thô bạo.
Tiếng thịt bị kẹp giữa đất và thép nát bấy vang lên rợn người, nghe thấy tiếng nước đọng lép nhép, cơn buồn nôn dâng lên trong cổ họng Subaru. Cậu phải dùng hết nghị lực để kìm nén không nôn ra thứ chất lỏng nóng rát trong miệng, ngồi thụp xuống tại chỗ, ngước lên với đôi mắt ngấn lệ:
"K, kết thúc rồi... nhỉ?"
"Cỡ này mà chưa xong nữa thì chắc tui cũng tin vào cái gọi là ân huệ của Phù Thủy luôn quá."
Ricardo vác thanh mã tấu lên vai trả lời câu hỏi đầy sợ sệt của Subaru. Ngoảnh mặt đi để không nhìn thấy những mảnh thịt dính trên lưỡi đao, Subaru nhìn xuống chân — ở đó là thi thể của Petelgeuse, thứ không còn giữ được hình thù nguyên vẹn.
Cơ thể người mà bị phá hủy đến mức này thì trông cứ như đồ giả, chẳng có chút cảm giác thực tế nào. Subaru an tâm khi cảm giác buồn nôn vơi đi đôi chút, rồi nói:
"Mọi người ở chỗ khác có làm tốt không nhỉ."
"Dù Giám Mục Tội Lỗi là mục tiêu chính, nhưng chủ lực đều tập trung ở đây cả rồi. —Tuy nhiên, nếu là Ferris và Julius chỉ huy thì chắc sẽ không có vấn đề gì đâu."
Wilhelm sau khi xác nhận cái đầu bị đánh bay đã quay lại, khẽ nhún vai.
Dù lão kiếm sĩ đã đảm bảo như vậy, nhưng Subaru vẫn không hết lo lắng. Bên mình áp đảo về quân số, lại còn tìm ra hang ổ rồi mới tập kích. Cậu đã chỉ thị không được nương tay, và ưu tiên cơ bản là chôn sống bọn chúng nên chắc khó xảy ra vấn đề gì, nhưng mà...
"Bọn giáo đồ Phù Thủy toàn lũ hiếu chiến đấy. Đến mức Rem còn phải khổ chiến cơ mà."
"Ferris thì không nói, chứ cậu ấm Julius thì không sao đâu. Người có thể đánh sòng phẳng với cậu ta, trong đám tụi tui chắc chỉ có bác Will với tui thôi à."
"...Vậy à, tên đó mạnh đến thế sao."
Câu trả lời của Ricardo khiến trong lòng Subaru có chút phức tạp.
Về mặt đồng minh đáng tin cậy thì việc Julius mạnh là điều đáng mừng, nhưng cảm giác không ưa thâm căn cố đế vẫn khiến cậu khó lòng chấp nhận chuyện đó một cách thoải mái.
Dù sao thì:
"Cái lỗ bên này đã lấp xong, không có viện binh đâu nhỉ?"
"Sóng cộng hưởng của em và chị hai đã làm cái hang dưới vách đá sập hoàn toàn rồi ạ. Nếu có ai ở trong đó thì chia buồn với họ vậy."
Hai chị em người thú vừa đi kiểm tra cái hang bị sập và chôn vùi đã quay lại. Nghe báo cáo của Tivey, Subaru lại một lần nữa an tâm rằng mối nguy hiểm ở nơi này đã được loại bỏ.
Sau đó cậu nhắm một mắt, nhìn về phía đống tàn tích từng là Petelgeuse:
"Tập kích bất ngờ từ hướng không ngờ tới để dọn dẹp một lượt. —Thú thật, thủ đoạn này cũng hơi cấn, nhưng đừng có trách tao nhé. So ra thì mày còn khốn nạn hơn gấp vạn lần."
Ở thế giới này thì mọi chuyện mới chỉ dừng ở mức chưa thành, nhưng những việc làm của Petelgeuse vẫn là điều không thể tha thứ đối với Subaru. Nghe nói cái gã xưng danh 'Lười Biếng' này trước đây đã gây ra bao nhiêu thảm kịch tương tự ở khắp nơi trên thế giới. Chẳng có lý do gì để khoan hồng cả.
Những tên giáo đồ bị chôn vùi dưới đống đổ nát kia cũng có thể coi là cùng một giuộc.
Nghĩ lại thì bản thân Subaru chưa bị bọn chúng làm hại trực tiếp, nhưng—khi nhớ lại Rem đã bị tổn thương đến nhường nào, cơn giận sôi sục lại dâng lên trong cậu.
"Cái bọn Giáo Phái Phù Thủy này..."
"Hửm?"
"Bọn chúng rốt cuộc muốn làm cái quái gì mà lại gây ra những chuyện này chứ. Phù Thủy rõ ràng là một tồn tại khó hiểu bị cả thế giới ghét bỏ mà."
Subaru lẩm bẩm một câu hỏi bâng quơ khiến tất cả mọi người đều nghiêng đầu.
Đi cùng Subaru tiêu diệt Petelgeuse chỉ có bốn người ở đây. Wilhelm cau mày vẻ khó hiểu, Ricardo nhăn mũi có vẻ ít quan tâm. Còn Mimi thì đang dùng chân gạt đất lấp lên cái xác nát bấy của Petelgeuse, người mở miệng trả lời là người còn lại.
"Chẳng phải là do khao khát hủy diệt sao ạ? Nếu không thì là tư tưởng suy đồi, hoặc tự cho mình là bất hạnh nhất thế giới nên muốn tìm người chết chùm?"
"Tiêu cực vãi. Chả hiểu nổi một tí nào... Dù có cạy miệng tao cũng không dám nói thế đâu, nhưng mà..."
Khao khát hủy diệt, cái cảm giác muốn cuốn phăng tất cả mọi thứ vào hư vô, có lẽ bất cứ ai bị dồn vào đường cùng tuyệt vọng cũng đều từng nghĩ tới.
Đặc biệt, Subaru từng có khuynh hướng đó rất mạnh, nên không phải là cậu không hiểu.
Thấy Subaru thốt ra những lời cảm thán như vậy, Ricardo vừa xua tay "Nè nè", vừa ném cho cậu một ánh nhìn sắc lẹm, nhe nanh nói:
"Cấm tiệt nha, không được đồng cảm với cái lũ này. Với tụi nó á, không được thấu hiểu dù chỉ một mảnh nhỏ, dù chỉ bằng một sợi tóc. Nếu không là bị coi như đồng bọn rồi bị kéo theo đó đa."
"Tao đâu có nói chuyện gì to tát thế. Chỉ là nghĩ đến việc có những kẻ cùng là con người mà mình hoàn toàn không hiểu chúng nghĩ cái gì thì thấy sợ thôi mà."
"Bởi vậy mới nói, cái đó là sai lầm đó."
Ricardo lấy ngón tay chọt vào trán Subaru đang phản bác, rồi chỉ vào cái hang, và cái xác Petelgeuse đang bị đất lấp dần:
"Đừng có nghĩ tụi nó 'cùng là con người'. Tui với tụi nó là loài sinh vật khác nhau. Bởi vậy mới không hiểu nhau, ngôn ngữ cũng không thông. Cố mà tìm hiểu thì có nhận được 'Phúc Âm' tui cũng hổng biết đâu à nghen."
"Phúc Âm... Ông biết gì về nó sao?"
Đó là từ mà Petelgeuse đã nhắc đi nhắc lại nhiều lần.
'Phúc Âm' — Subaru cứ ngỡ đó là cuốn sách bìa đen mà Petelgeuse cầm trên tay, nhưng mà...
"Thấy ông hăng hái săn Giáo Phái Phù Thủy tui cũng thắc mắc rồi, ông cũng có ân oán với bọn chúng hả?"
"...Nè anh bạn. Thấy anh bạn không biết nên tui nói cho nghe, chuyện không dính dáng đến Giáo Phái Phù Thủy, hay chuyện đừng cố hiểu bọn chúng, là thường thức đó. Giống y như chuyện Phù Thủy bị ghét cay ghét đắng vậy, là thường thức chung thôi. Phúc Âm cũng đâu phải chuyện gì cao siêu khó hiểu."
Lắc đầu, Ricardo lảng tránh câu hỏi của Subaru một cách đầy phiền phức. Trước thái độ đó, Subaru định mở miệng vặn lại thì Wilhelm đã lên tiếng trước:
"Phúc Âm, là thứ mà bất kỳ giáo đồ nào của Giáo Phái Phù Thủy cũng sở hữu... nói sao nhỉ, có thể gọi nó là kinh điển của giáo phái cũng được."
"Kinh điển...?"
"Nghe đâu nó được gửi đến chỗ mấy tên có triển vọng gia nhập Giáo Phái Phù Thủy đó. Rồi một khi đã cầm nó lên thì... ôi thôi lạ chưa, một tên tín đồ sùng bái Phù Thủy đã ra lò, kiểu vậy đó."
"Cái—!?"
Nghe Ricardo kể với điệu bộ cợt nhả, Subaru không thốt nên lời.
Nếu suy diễn sâu xa từ lời nói đó, thì tức là những người bị gửi cuốn sách gọi là 'Phúc Âm' đó có khả năng bị tẩy não bởi cuốn sách và bị ép gia nhập Giáo Phái Phù Thủy trái với ý muốn sao?
"Nếu vậy thì đám bị chôn sống kia là bị vạ lây..."
"Ngài Subaru, không phải vậy đâu."
Thấy Subaru hoảng hốt tái mặt, Wilhelm vội vàng trấn an. Ông gật đầu sâu sắc như để làm yên lòng Subaru đang đảo mắt liên hồi:
"Vào thời điểm 'Phúc Âm' được gửi đến, kẻ đó đã không còn đường lui nữa rồi. Và khoảnh khắc hắn mở nó ra, ý chí của đương sự đã quá rõ ràng. Không có chuyện bị tẩy não hay cứu rỗi gì cho đám đó đâu. Ngài nhìn tên Giám Mục Tội Lỗi vừa đối mặt có giống người tỉnh táo không?"
"K, không, cái đó thì không, nhưng... cảm giác tên đó là ngoại lệ."
Thái độ điên khùng của Petelgeuse khiến người ta lo ngại về mức độ ô nhiễm của Giáo Phái Phù Thủy theo một nghĩa khác với tẩy não. Thú thật, dùng điều đó làm căn cứ để chấp nhận thì rất khó, nhưng Subaru cũng không nghĩ Wilhelm nói vậy chỉ để an ủi mình, nên cậu nuốt xuống nỗi lo âu vừa nảy sinh và quên nó đi.
"Nè nè, xong rồi chớ? Đứng đây tám nhảm cũng có được gì đâu, mau mau quay lại chỗ mọi người đi—"
Mimi, người nãy giờ không tham gia vào cuộc đối thoại, sốt ruột lên tiếng.
Cô bé vừa lắc cái đuôi thò ra từ quần, vừa nhảy tưng tưng tại chỗ sau khi đã chôn cất sơ sài xong cái xác của Petelgeuse:
"Kẻ địch thì giết xong rùi, giờ phải đi kiểm tra xem mấy người kia có giết được chưa chớ. Nè, đi thôi đi thôi!"
"Cách nói chuyện thì kéo dài lê thê mà nghe kỹ nội dung thì sặc mùi bạo lực nha nhóc. Cộng với cái ngoại hình dễ thương đó làm anh đây bị sốc văn hóa hơi bị nặng đấy."
"Ehehe, khen người ta dễ thương ngại quá à—"
Mimi chỉ nghe mỗi đoạn mình thích rồi ngượng ngùng, Subaru thở dài quay lại.
Cái hang đã hoàn toàn im ắng, cũng không có dấu hiệu chấn động nào cho thấy cái xác của Petelgeuse bắt đầu tái sinh. Một tình huống kết thúc lãng xẹt đến mức hụt hẫng, nhưng đúng như lời Mimi nói — những gì có thể làm ở đây, và ít nhất là cuộc đối đầu với giáo đồ Phù Thủy hôm nay đã kết thúc.
Và nó kết thúc bằng chiến thắng hoàn toàn của phe Subaru, một kết quả không thể tuyệt vời hơn.
"Không nhưng mà, mọi người nghĩ có suôn sẻ thế không... Là tôi đấy? Mọi người nghĩ tôi đã bao nhiêu lần cố gắng hết lòng hết dạ rồi bị phản bội hả. Chuyện ngon ăn thế này... chắc chắn phải có cái bẫy nào đó ở đâu đây..."
"Nghi thần nghi quỷ cái gì vậy cha nội. Đi lẹ giùm cái. Để người ta chờ bây giờ."
Thấy Subaru lầm bầm không dám tin vào chiến quả của mình, Ricardo làm mặt ngán ngẩm.
Trước lời giục giã của ông ta, Subaru đáp "Ờ, ờ" với vẻ tiếc nuối chưa tin hẳn, rồi nối gót họ rời khỏi nơi đó.
Phải đi một vòng quanh khu rừng và hội quân với các đồng đội đã bố trí. Chỉ khi xác nhận được họ bình an vô sự, cuộc chiến lần này mới có thể khép lại bằng hai chữ chiến thắng.
Bỗng nhiên:
"—Tưởng là biến mất rồi nhưng thực ra là đang hồi sinh, không phải là cái 'Flag' đó chứ!?"
Subaru chạy ngược trở lại, trượt một cú tóe khói bụi.
Ngẩng mặt lên nhìn thẳng, nấm mồ sơ sài của Petelgeuse vẫn y nguyên, không có dấu hiệu gì bò lên từ bên dưới. 'Flag' hồi sinh, có vẻ là không có.
"Phù, làm gì có chuyện đó chứ, phim kinh dị hạng ba chắc."
"Nãy giờ làm cái trò gì vậy hả! Không về lẹ là tui nổi cáu thiệt đó đa!!"
Ricardo đấm một phát vào tên Subaru vẫn chưa hết đa nghi, rồi thô bạo vác cậu lên vai.
Bị người thú cao lớn vác đi, lần này Subaru mới thực sự rời khỏi đó.
Lần này là thật. Và—
"Anh trai ồn ào quá nên cho chắc ăn nè—"
Mimi ném một viên đá ma thuật làm nổ tung nấm mồ của Petelgeuse.
Lần này thì không còn nỗi lo nào nữa, Giám Mục Tội Lỗi 'Lười Biếng' Petelgeuse của Giáo Phái Phù Thủy đã tan xác pháo.
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
"Nhìn bộ dạng đó, có vẻ như bên cậu cũng xong xuôi cả rồi nhỉ."
Đón lấy Patrasche đang đợi giữa đường xuyên rừng và leo lên lưng nó, Subaru nhìn thấy Julius đang mỉm cười.
Julius khẽ thở hắt ra, mái tóc mái hơi rối, và trên bộ đồng phục Cận Vệ Kỵ Sĩ trang nghiêm có lấm tấm vài vết máu. Nhìn dáng vẻ lau lưỡi kiếm thanh mảnh trên tay, có vẻ như bên này không giành được chiến thắng áp đảo ngay từ đòn phủ đầu.
"Ngay lúc tín hiệu của cậu bắn lên trời, xui xẻo thay lại có bốn tên đang đi ra ngoài. Cực chẳng đã, tôi buộc phải vừa phá hủy nơi ẩn náu vừa xử lý đám tín đồ cùng lúc. Phải nói là may mà có tôi ở đây. Chứ nếu là Ferris thì chắc đã gặp chút rắc rối rồi."
Vừa nói, Julius vừa tra thanh kiếm đã lau sạch vào vỏ. Theo hướng cậu ta quay đầu lại, đúng như lời kể, có xác của bốn tên mặc áo đen nằm lăn lóc.
Những cái xác được xử lý gọn gàng bằng một đòn, không làm tổn hại đến phong thái tao nhã của cậu ta. Mỗi tên đều bị đâm xuyên một chỗ ở cổ hoặc thân, máu chảy ra từ đó và gục ngã. Theo ký ức của Subaru thì bọn chúng cũng là những kẻ khá sừng sỏ, nên điều này đã gián tiếp chứng minh thực lực cao cường của Julius.
"Thế còn tên Giám Mục Tội Lỗi?"
"Bác Wilhelm chém bay đầu, còn Ricardo đập nát thân mình. Sau đó bà chị của con mèo nhỏ kia nghịch dại thổi bay luôn cái xác thành tro bụi rồi nên chắc chắn là xong rồi."
Đến cả Subaru cũng phải kinh ngạc khi thấy cái mộ cũng bị nổ banh xác, nhưng khi bị phán là làm vậy vì nghĩ cho Subaru thì cậu cũng khó mà cãi lại được. Dù là có cãi rồi.
Tiện thể thì bà chị bị tất cả mọi người mắng cho te tua đã dỗi toàn tập, giờ đang chu mỏ cuộn tròn trên lưng cậu em trai. Cậu em trai bị bắt cõng đúng là tai bay vạ gió.
Khi Subaru đang gật gù thấm thía, Julius hướng ánh mắt ra phía sau cậu — về phía Wilhelm. Nhận được cái liếc mắt đầy ẩn ý đó, Wilhelm điềm tĩnh đáp "Không nhầm đâu ạ", và chỉ khi đó Julius mới giãn cơ mặt ra cười:
"Hừm, yên tâm rồi. Nếu ngài Wilhelm đã nói vậy thì chắc chắn không sai. Ít nhất thì có vẻ chúng ta đã đánh bại được tên chỉ huy của Giáo Phái Phù Thủy tại nơi này."
"Mày không tin câu trả lời của tao đúng không!? Tao cũng đâu có chơi đùa, tao đã căng mắt ra mà xác nhận rồi nhé! Thậm chí tao còn nhìn đi nhìn lại hai ba lần đấy!"
"Xin lỗi, tôi xin lỗi. Mà, xin lỗi xong rồi thì thay đổi không khí đi nào."
"Đừng có mà tự tiện thay đổi! Tao ghét cái kiểu đó của mày đấy!"
Subaru giậm chân bình bịch, lộ rõ vẻ tức tối trước thái độ siêu nhiên của Julius. Julius nhìn Subaru bằng ánh mắt như nhìn một sinh vật tội nghiệp, rồi nhìn quanh:
"Không thấy Ricardo đâu cả, ông ấy đâu rồi?"
"Cái gã giả cầy Kobold đó được Ferris đón rồi. Bác Wilhelm bảo hiện tại không thấy dấu hiệu giao chiến trong rừng, nên tôi nghĩ chia nhau ra đi đón sẽ nhanh hơn."
Trường hợp xấu nhất là trận chiến đã kết thúc rồi.
Nếu vậy, nhóm bao gồm cả Ferris vốn yếu kém về khả năng chiến đấu có thể đã rơi vào tình huống thảm khốc là bị tiêu diệt trong nháy mắt.
"Mà, để tránh chuyện đó xảy ra nên tôi đã nhờ tập hợp những người giỏi đến chỗ Ferris rồi. Dù tên đó là loại chuyên hồi phục, khoản tấn công thì phế toàn tập nhưng chắc cũng xoay xở được..."
"Cất công lo lắng cho người ta thế, CẢM-ƠN-NHA ♪"
Phù, một hơi thở thổi vào tai từ phía sau khiến tay chân Subaru duỗi thẳng tưng vì sốc. Chỉ liếc mắt nhìn lại, một khuôn mặt nhỏ nhắn dễ thương đang nhìn chằm chằm vào cậu ở cự ly cực gần, và vì biết thừa đó là đực rựa nên mặt Subaru chẳng những không đỏ mà còn xanh lè.
"Hỏi thật chứ làm vậy ai sướng hả trời. Dừng lại, dừng ngay đi. Không phải làm màu đâu, lần sau mà làm nữa là tao đấm cú đấm tất sát vào cái mặt tiền dễ thương đó đấy. Tao tung Big Bang Impact đấy."
"Lại còn ngại nữa kìa, dễ thương ghê cơ. Không cần phải lo đâu, bé Ferri của Subaru-kyun đã trở về nguyên vẹn rồi nè."
Subaru ngán ngẩm trước cái nháy mắt và nụ hôn gió mà Ferris gửi tới, cậu buông thõng vai và kiểm tra tình hình của cậu ta. Nhìn sơ qua thì không có gì khác biệt so với lúc chia tay. Khác với Julius, bên này có vẻ mọi chuyện đều suôn sẻ.
Ricardo cùng về, theo sau là các thành viên khác đi cùng Ferris. Có vẻ như:
"Tất cả đã hội quân an toàn... Không có chỗ nào thất bại đâu nhỉ?"
"Tính cả ở đây thì có vẻ giao tranh đã nổ ra ở hai nơi, nhưng không có vấn đề gì. Quả không hổ danh là những người được tôi luyện dưới trướng ngài Wilhelm. Thực lực đúng là khác biệt."
Nghe nói những người đi cùng Ferris đều là những thành viên ưu tú nhất được chọn lựa. Xét đến sự quý hiếm của kỹ thuật chữa trị của Ferris - người mang danh hiệu 'Thanh', thì đó là sự đãi ngộ đương nhiên, nhưng nếu vậy thì toan tính của Crusch khi hào phóng gửi cậu ta ra tiền tuyến vẫn là điều khó hiểu.
"Đó là thành ý của tiểu thư Crusch đấy. Đừng để người ta phải nói toẹt ra chứ, đồ ngốc."
"Hự..."
Có vẻ như suy nghĩ của Subaru đã lộ hết lên mặt, nên bị Ferris đọc vị hoàn toàn và mắng cho một câu.
Dù sao thì:
"Đại bộ phận Giáo Phái Phù Thủy coi như đã bị tiêu diệt... Vấn đề là vẫn chưa tìm thấy hai cái hang ổ còn lại. Đầu não đã bị đập nát, nếu lạc quan thì nghĩ là chúng sẽ rút lui, nhưng mà..."
"Đối thủ là Giáo Phái Phù Thủy đó đa. Suy nghĩ theo kiểu bình thường thì bỏ đi là vừa."
Như để khẳng định nỗi lo của Subaru, Ricardo khoanh tay nói. Có vẻ như ý kiến của mọi người xung quanh cũng đồng tình với ông ta, nhiều người tỏ vẻ nghiêm trọng và gật đầu nặng nề.
Thực tế, Subaru cũng cho rằng việc bỏ mặc những yếu tố bất định đó mà kết thúc mọi chuyện là không thể chấp nhận được. Vì vậy, cậu chọn cách giải quyết chắc chắn.
"Lục soát khu rừng, lùng sục cho ra đám Giáo Phái Phù Thủy còn lại. Không phải là chuyện giết sạch dã man gì đâu nhưng... ít nhất tôi nghĩ cũng đáng để thử bắt sống chúng."
"Tôi nghĩ khả năng cao là chúng sẽ tự sát. ...Trước giờ vẫn luôn như vậy."
Như để chỉnh lại nhận thức quá ngây thơ của Subaru, Julius điềm tĩnh nói. Thấy Subaru nín thở, Julius cũng thoáng hiện nét đau khổ trên góc mặt nghiêng:
"Nếu không phải giết chóc thì đương nhiên là tốt hơn rồi. Tôi tán thành việc ưu tiên bắt sống và tìm kiếm những tên giáo đồ còn lại. Tuy nhiên, tôi nghĩ cũng đã đến lúc nên đi báo cáo sự tình cho ngài Roswaal rồi, cậu thấy sao?"
"...À, phải ha. Đúng rồi nhỉ."
Lời đề nghị đó khiến Subaru nhớ ra một thực tế đã hoàn toàn bay biến khỏi đầu cậu.
Subaru đã không chọn phương án chạy ngay về dinh thự để đưa Emilia tránh xa nguy hiểm, mà chọn cách nhanh chóng loại bỏ Giáo Phái Phù Thủy. Điều đó phần lớn là để tránh thay đổi tương lai quá nhiều, giữ cho việc Petelgeuse tập kích không bị lệch khỏi những gì cậu đã biết.
Và giờ đây, khi đã đánh bại chính tên Petelgeuse đó một cách ngoạn mục,
"Tôi, quay về dinh thự, được rồi sao..."
Vừa thốt ra câu đó, cảm giác thực tại bất ngờ ập đến với Subaru.
Máu bắt đầu dồn lên mặt, một cảm giác đã lâu không để ý khiến toàn thân cậu nóng bừng.
Giờ đây cậu có thể ngẩng cao đầu, khải hoàn trở về dinh thự.
Cậu có thể khoe chiến công và xuất hiện trước mặt Emilia, xin lỗi về sự thảm hại của mấy ngày trước và những hành động phản bội lại niềm tin của cô. Cậu có thể nói lời xin lỗi từ tận đáy lòng với cô gái mà cậu đã vô tình làm tổn thương sâu sắc khi chỉ nghĩ đến bản thân mình lúc đó.
Và chỉ khi làm hòa xong, Subaru mới có thể bắt đầu lại mối quan hệ với Emilia.
"Chết tiệt, máu nóng dồn lên rồi. Đã thế thì muốn về dinh thự ngay và luôn. Go Home! Yankee Go Home!"
"Hưng phấn thì cứ tự nhiên nyan, nhưng ưu tiên chuyện bên này giùm cái. Rồi, thực tế thì tính sao đây? Mấy tên Giáo Phái Phù Thủy ấy."
Thấy Subaru giãy nảy lên vì không kìm được sự nôn nóng, Ferris nheo mắt trêu chọc và nhắc nhở. "Ư hự", Subaru ấp úng, và người lắc đầu tỏ vẻ hết cách là Julius. Cậu ta giơ một ngón tay lên thu hút sự chú ý của mọi người về phía mình,
「Quyết định vậy đi. Chúng ta sẽ chia làm hai nhóm: một nhóm đi đến Dinh thự của ngài Roswaal, nhóm còn lại tiếp tục lùng sục Giáo phái Phù Thủy trong rừng. Subaru, cậu nên đến Dinh thự với tư cách là sứ giả, và quan trọng hơn là người trong cuộc. Dọc đường đi không loại trừ khả năng bị Giáo phái Phù Thủy tập kích, nên chỉ cần ngài Wilhelm và vài người hộ tống đi cùng là đủ. Số còn lại, bao gồm tôi và Ricardo, sẽ dẫn đầu việc tìm kiếm trong rừng. Mọi người thấy sao?」
Julius tóm tắt kế hoạch một cách ngắn gọn, rồi đưa mắt nhìn Subaru như để xác nhận lần cuối.
Cái vẻ mặt như muốn nói "Tôi đã bớt chút thời gian quý báu để sắp xếp hộ cậu đấy" của hắn khiến máu phản nghịch trong Subaru sôi lên. Tuy nhiên, cậu hít sâu một hơi để kìm nén lại, rồi đáp:
「Chốt vậy đi. Cứ theo sắp xếp của Julius, nhờ cả vào mọi người đấy.」
「Đã rõ.」
Khi Subaru cúi đầu nhờ cậy, lão kiếm sĩ cũng gật đầu đáp lễ.
Lấy đó làm tín hiệu, những thành viên xung quanh cũng lần lượt tán đồng. Cuộc họp tại hiện trường kết thúc êm đẹp.
Khi ý chí toàn quân đã thống nhất và mọi người bắt đầu tập hợp lại, Julius bất ngờ giơ tay lên, rào trước một câu 「Xin mạn phép」, rồi nói:
「Tôi không phải là Julius. Tôi là Yuri, một lính đánh thuê rày đây mai đó. Mong mọi người đừng nhầm lẫn điểm này.」
「Giờ này còn ai nhớ cái thiết lập nhân vật đó nữa hả trời!!」
Tiếng gào thét đồng lòng của tất cả mọi người vang vọng khắp bầu trời khu rừng.
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
「Căng thật. Tự nhiên tim đập chân run quá, cảm giác như sắp nôn tới nơi.」
Thấy Subaru dựa người vào mình lẩm bẩm đầy yếu đuối, Patrasche khẽ gầm nhẹ một tiếng. Thái độ có vẻ không vui lắm, có lẽ vì cô nàng địa long thông minh này nhận ra Subaru đang thực sự buồn nôn trên lưng mình. Dẫu vậy, việc cô nàng vẫn để yên không hất cậu xuống cũng có thể coi là chút tin tưởng ít ỏi được vun đắp giữa hai người.
「Là do chưa quen cưỡi địa long, nên khi thả lỏng thì cơn mệt mỏi ập đến chăng?」
「Cũng có thể, nhưng chắc là do nguyên nhân khác... Nói toẹt ra thì, cứ nghĩ đến cảnh sắp chạm mặt Emilia-tan là nỗi sợ hãi trong tôi lại bùng nổ.」
Dù sao thì, nhớ lại xem, họ đã chia tay theo cách tồi tệ nhất.
Đối với Subaru, chuyện đó đã là quá khứ hơn hai tuần trước, những cảm xúc kích động lúc ấy đã phần nào nguôi ngoai. Nhưng với Emilia, đó mới chỉ là chuyện của bốn ngày trước. Không như Subaru, cậu không nghĩ rằng cô ấy đã có sự thay đổi tâm lý kịch tính nào trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó.
Điều này đã được xác nhận trong vòng lặp trước, qua khoảng thời gian ít ỏi cậu tiếp xúc với cô. Và cả sai lầm tồi tệ nhất mà Subaru đã phạm phải lúc đó cũng vậy.
「Tôi không rõ đầu đuôi câu chuyện, nhưng hình như hai người đã cãi nhau rồi chia tay đúng không?」
「Chuẩn không cần chỉnh, nhưng mà căng lắm. Là vậy đấy. Thế nên là... gặp mặt nhau khó xử vô cùng. Ư ư... đau dạ dày, đau dạ dày quá. Lại còn đau ngực vì con tim đang yêu nữa chứ.」
「Trông ngài còn khổ sở hơn cả lúc khiêu chiến Bạch Kình nữa. Nhưng tôi hiểu cảm giác đó.」
Thấy Subaru cố dùng lời lẽ bông đùa để lấp liếm tâm trạng, Wilhelm mỉm cười. Cảm thấy bất ngờ trước thái độ ôn hòa đó, Subaru thốt lên 「Ồ」 đầy thán phục:
「Bác Wilhelm, hóa ra bác cũng thấy nặng nề mỗi khi cãi nhau với vợ sao?」
「Đương nhiên rồi. Trong trường hợp của tôi, mỗi khi chọc giận nhà tôi thì xét về sức mạnh, tôi không thể thắng nổi. Thường là tôi bị bà ấy dùng vũ lực đánh cho sấp mặt.」
「Quả nhiên Kiếm Thánh ở cái tầm khác bọt thật!?」
「Sau đó bà ấy sẽ dùng sức mạnh cưỡng chế ôm chặt lấy tôi, siết đến khi nào cơn giận tan biến mới thôi.」
「Quả nhiên chuyện vợ chồng nhà bác toàn mấy pha 'nặng đô' không nhỉ!?」
Được dịp kể về người vợ quá cố, gương mặt Wilhelm bỗng trở nên rạng rỡ lạ thường.
Cảm thấy ghen tị với thái độ dứt khoát đó, Subaru tự vỗ mạnh vào má mình. Bậc tiền bối đã cất công quan tâm, cố gắng gỡ bỏ nút thắt trong lòng cậu như thế này; nếu cứ mãi ủ dột mà phụ tấm lòng đó thì cậu chẳng còn tư cách làm đàn ông nữa.
「Mà bác không định nghiêm túc dùng mấy chuyện về vợ để xây dựng hình tượng nhân vật 'ngây thơ vô số tội' đấy chứ?」
「Tôi không hiểu ngài đang nói gì. —— Kìa.」
Trước câu hỏi đầy e ngại của Subaru, Wilhelm đáp lại bằng vẻ mặt tỉnh bơ. Rồi bất chợt, ông nheo mắt nhìn về phía trước.
Lần theo ánh nhìn đó, Subaru nhận ra con đường đã mở rộng từ lúc nào. Họ đã tiến vào lộ tuyến chính dẫn đến Dinh thự và ngôi làng. Từ vị trí này đã bắt đầu thấp thoáng thấy bóng dáng ngôi làng Arlam.
Ở phía cuối tầm mắt của Wilhelm, lối vào của ngôi làng đang dần hiện ra.
「Ngôi làng kia là nơi gần Dinh thự nhất đấy. Mà khoan, bác Wilhelm cũng biết chỗ này sao?」
「Vâng. Tôi đã từng cùng Ferris ghé qua Dinh thự một lần. Chúng tôi cũng có đi ngang qua làng... nhưng lạ thật.」
Vẫn giữ nguyên đôi mắt nheo lại, Wilhelm bắt đầu tỏa ra sự căng thẳng bao trùm toàn bộ cơ thể. Bị thái độ bất thường đó kích động nỗi bất an, Subaru cảm thấy một linh cảm chẳng lành dâng lên từ tận đáy lòng.
「C-Có chuyện gì vậy? Có gì đó kỳ lạ sao...」
「Có rất nhiều long xa. Một số lượng lớn bất thường đang dừng ở trong làng. —— Ngài Subaru, xin hãy đợi ở đây. Tôi sẽ đi xem xét tình hình.」
Dứt lời, Wilhelm cũng ra lệnh tương tự cho những thuộc hạ đi cùng.
Sau đó, ông khẽ đạp đất, thân ảnh lướt đi với tốc độ như cưỡi gió, vượt qua con đường và lao vút vào trong làng như một bóng ma.
Kể từ lúc Wilhelm chạy vào trong đến giờ đã khoảng ba phút.
Liệu có phải tai ương mà cậu ngỡ đã tránh được lại ập đến lần nữa hay không? Nỗi bất an trong lòng khiến hai hàm răng Subaru va vào nhau lập cập. Hình ảnh lướt qua trong tâm trí cậu là cái chết thê thảm của dân làng mà cậu đã chứng kiến hai lần, và khuôn mặt của cô bé với đôi mắt vô hồn không còn phản chiếu bất cứ thứ gì —— Petra, in sâu vào ký ức.
Đủ rồi, cậu không muốn thấy cảnh đó thêm một lần nào nữa. Vậy mà, cậu đã cố gắng hết sức để né tránh nó, tại sao chứ ——.
「Ngài Subaru.」
Bất chợt, một kỵ sĩ gọi Subaru khi cậu đang nhắm nghiền mắt và suýt bật khóc. Theo phản xạ quay mặt lại, cậu thấy anh ta đang chỉ tay về phía ngôi làng. Nhìn theo hướng đó, cậu thấy Wilhelm đang vẫy tay ở ngay lối vào.
Dáng vẻ ông không còn chút căng thẳng nào như ban nãy. Subaru vội vã chạy tới và cuối cùng cũng hiểu ra lý do.
Bên trong làng có rất nhiều, phải hơn hai mươi chiếc long xa đang xếp hàng. Đương nhiên, đi kèm với đó là lũ địa long kéo xe và đám phu xe cũng đang ở trong làng.
Đám long xa lạ mặt này từ đâu tới, lý do là ——
「A, ra là vậy. Là 'bảo hiểm' của mình đây mà.」
「Có vẻ là thế. Ngài đã sắp xếp việc này từ lúc rời Vương đô sao?」
「Ừ. Tôi đã nhờ Anastasia và anh Russell giúp một chút ấy mà.」
Cười khổ trước sự áp đảo của đoàn long xa đang xếp hàng dài, Subaru nhìn về phía trung tâm ngôi làng. Ở đó, dường như đại diện của đoàn long xa và đại diện của ngôi làng đang lời qua tiếng lại.
Có lẽ do thông tin chưa được thông suốt nên hai bên đang bất đồng ý kiến. Nếu việc đoàn long xa đến đây nằm trong dự tính của Subaru, thì để mọi chuyện trôi chảy cần thêm chút thời gian. Đây chính là thời điểm cần người đứng ra hòa giải.
「Tạm dừng, tạm dừng! Nào, chú ý vào đây! Hai bên chắc có nhiều điều muốn nói, nhưng trước tiên hãy nghe tôi nói đã!」
Nhảy xuống khỏi lưng Patrasche và chạy lại gần, Subaru chen vào giữa hai bên đang có nguy cơ biến thành một cuộc ẩu đả.
Hai người đang tranh cãi là một nam một nữ. Cậu ngước nhìn người đàn ông có vẻ đang hung hăng hơn. Và rồi, khi nhìn thấy người đó, Subaru buột miệng thốt lên một tiếng 「A」 nhỏ.
Là một gương mặt quen thuộc. Nếu nhớ không nhầm, đây là người đã giới thiệu Otto cho Subaru trong vòng lặp đầu tiên, và...
「Tên là gì thì... ờ... tôi quên mất rồi, nhưng anh là thương nhân đến đây theo lệnh từ Hiệp hội ở Vương đô đúng không?」
「Đúng là vậy... nhưng cậu là ai? Làm nghề buôn bán mà tôi chưa thấy mặt cậu bao giờ.」
「Tôi thuộc phe chủ thuê thì đúng hơn. Có chút nhầm lẫn nên thông tin chưa đến nơi đến chốn. Tôi sẽ lo liệu êm đẹp cả trên lẫn dưới cho.」
Nếu bức thư tay cậu nhờ gửi đã đến được Dinh thự thì sự hỗn loạn này đáng lẽ không xảy ra, nhưng có lẽ nó vẫn chưa đến tay Emilia.
Nếu cô ấy biết tình hình, chắc chắn cô ấy đã đưa ra phán quyết tốt nhất rồi.
「Mà, chuyện là vậy, nên Stop Please.」
Ngăn người đàn ông đang định nói thêm, Subaru lơ đễnh nhìn quanh. Cậu nghĩ biết đâu Otto, người thương nhân có nhiều duyên nợ với cậu, cũng lẫn trong đám đông này. Nhưng nhìn lướt qua thì không thấy bóng dáng anh ta đâu, khiến cậu có chút thất vọng.
Sau đó, Subaru quay lại đối diện với người phụ nữ. Cô gái có vẻ là đại diện của phía ngôi làng, sở hữu mái tóc nâu đỏ để dài mềm mại và đôi mắt xếch ——.
「Trước mắt thì nghe tôi nói đã. Nể tình đôi mắt tam bạch thân thương nhìn một lần là không quên được này —— cô là ai?」
Trước câu nói của Subaru, người phụ nữ trước mặt cau mày như muốn nói không hiểu cậu đang nói gì.
Nhưng chính phản ứng đó của cô ta mới là điều Subaru không thể hiểu nổi. Bởi vì...
「Tôi biết mặt tất cả mọi người trong ngôi làng này, và tôi tự tin là họ cũng biết tôi. Thế mà tôi lại không biết mặt cô... Cô, kẻ đang ra vẻ đại diện đứng ở đây, rốt cuộc là ai?」
Bị sự nôn nóng thúc giục, Subaru dồn dập hỏi.
Và đó, cho đến khoảnh khắc của ngày hôm nay, đối với một Subaru luôn giữ cao độ cảnh giác, lại là câu lỡ lời đầu tiên và đau đớn nhất.
—— Bất thình lình như một vụ nổ, cái bóng của người phụ nữ trước mặt phình to dữ dội.
「—— Cái!?」
Subaru chết lặng trước cảnh tượng quen thuộc đó, và khi nhận ra thì đã quá muộn.
Cái bóng phình to bốc lên trời, bắt đầu lan rộng như một cơn xoáy, rồi biến đổi hình dạng thành hàng chục cánh tay đen ngòm như những sợi chỉ bung ra —— tấn công tất cả mọi người trong tầm mắt.
Những thương nhân đang tụ tập, những dân làng đang đứng xem từ xa, cả Wilhelm và thuộc hạ đang định lao tới khi nhận ra sự bất thường của Subaru... và cả Subaru, người duy nhất nhận ra sự việc ngay trước mắt nhưng lại cứng đờ người và bỏ lỡ cơ hội.
Cổ của tất cả mọi người đều bị những cánh tay đen quấn chặt, hoàn toàn phong tỏa mọi cử động.
「Không thể nào... tại sao... cái này là...」
Thở hổn hển trước lực ép khủng khiếp chèn lên cổ, trán Subaru đầm đìa mồ hôi, toàn thân cậu bị sự kinh hoàng xuyên thấu.
Hiện tượng này, sự việc này, không thể nhầm lẫn được. Là của kẻ mà cậu ngỡ đã kết liễu ——.
「Aaa —— não... đang... run rẩy.」
Subaru nghe thấy người phụ nữ trước mặt lẩm bẩm từng tiếng rời rạc.
Mở to mắt kinh ngạc, Subaru nhìn chằm chằm vào đối phương ngay trước mắt.
Ở khoảng cách chỉ cần vươn tay là chạm tới, người phụ nữ đang cúi gằm mặt đưa ngón tay lên miệng, rồi cắn nát đầu ngón tay một cách thô bạo. Máu nhỏ giọt. Giữa sự tĩnh lặng dị thường khi tất cả những người bị phong tỏa cử động đều nín thở trước hành động đó, người phụ nữ ngẩng mặt lên.
Tô điểm cho khuôn miệng nhuốm máu là một nụ cười điên dại thê lương ——.
「Ta là Giám Mục Đại Tội của Giáo Phái Phù Thủy...」
Khẹc khẹc, khẹc khẹc.
「Đảm nhiệm 『Lười Biếng』 ——」
Tiếng cười điên dại, tiếng cười hô hố, tiếng cười nhạo báng vang vọng ——.
「—— Petelgeuse Romanee-Conti, ĐÂY!!」
Cậu nghe thấy người phụ nữ dõng dạc xưng tên của gã đàn ông mà cậu ngỡ đã giết.
Khẹc khẹc khẹc khẹc, tiếng cười điên loạn vang lên.
Khẹc khẹc, khẹc khẹc.
—— Khẹc khẹc, khẹc khẹc, khẹc khẹc khẹc khẹc khẹc khẹc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
