Chương 122: Cuộc Tái Ngộ Của Những Tiếng Gầm
"Đã có ai, dù chỉ một người, từng nói với cô ấy điều đó chưa!? Rằng khi đau khổ, khi buồn bã thì khóc cũng chẳng sao cả! Rằng nếu không thể tự lau đi những giọt lệ tuôn rơi, thì sẽ có ai đó ở bên lau giúp em! Rằng em cũng có một người sẵn sàng làm điều đó vì em, đã có ai từng nói với cô ấy chưa!?"
Dẫu gặp phải chuyện đau đớn đến thế nào, cũng phải chấp nhận đó là lẽ hiển nhiên.
Hẳn là đã có lúc lồng ngực tắc nghẹn vì đau khổ, hay cảm giác như sắp bị nỗi bi thương nghiền nát.
Dẫu vậy, vì chẳng có ai cho phép Emilia được khóc, nên cô ấy mới khóc vụng về đến thế.
Kìm nén tiếng nấc, che đi gương mặt đẫm lệ; phương pháp để che giấu bản thân đang khóc ấy là thứ mà bất cứ ai cũng sẽ học được khi cứ khóc, khóc nữa, khóc mãi.
Bởi vì cô ấy không biết điều đó.
Bởi vì cứ để cô ấy đi đến tận bước đường này mà không hề hay biết, nên cô ấy mới không biết cách khóc sao cho đúng.
——Cái thế giới bắt cô ấy phải làm vậy, cái thế giới đã khiến cô ấy trở nên như vậy, Subaru của hiện tại căm ghét nó đến phát điên.
"Nếu thế giới này coi việc không ai đứng về phía cô ấy là chuyện đương nhiên, thì sự tồn tại của tao sẽ thay đổi cái thứ khốn kiếp đó! Tao sẽ dạy cho kẻ tin rằng lời nguyền bốn trăm năm là bất biến như ông được biết!"
"――――"
Trước mặt Roswaal đang trợn tròn mắt vì kích động, Subaru chỉ tay phải lên trời.
Thật kỳ lạ, đó cũng chính là tư thế mà Emilia, người đang khiêu chiến 『Thử Thách』 ngay lúc này, đã thể hiện trước mặt mụ phù thủy vừa ném những lời ác ý vào cô——,
"Tên tôi là Natsuki Subaru! Kỵ sĩ của Bán Tiên Tóc Bạc, Emilia!"
Trong quá khứ, Natsuki Subaru từng xướng lên danh xưng đó khi chưa hề có chút giác ngộ nào, và quyết tâm liều lĩnh ấy đã bị đám đông cười nhạo. Nhìn lại bản thân khi đó, cậu thấy mình còn khiếm khuyết hơn cả sự thiếu sót của hiện tại.
Nhưng bây giờ, có một điều đã khác so với lúc ấy.
Dù cho bất kỳ ai có cười nhạo điều đó đi chăng nữa, Natsuki Subaru cũng sẽ không bao giờ cảm thấy hổ thẹn.
"Emilia sẽ đến đấy, Roswaal. Cô gái mà ông một mực tin là yếu đuối ấy, sẽ đến để cắt đứt vọng tưởng cuối cùng của ông."
"Làm sao... có thể..."
"Cứ thế, từng chút một, sự yếu đuối mà ông bám víu vào sẽ bị bóc trần. Và khi cô ấy nói chuyện với ông, kẻ chỉ còn lại một mình ở phút cuối... tôi tin là cuối cùng ông cũng sẽ chịu lắng nghe thôi."
Dù nghe thấy lời tuyên bố quyết tâm của Subaru, trái tim Roswaal vẫn không chịu khuất phục.
Đúng như chính hắn vừa nói lúc nãy. Những gì thời gian bốn trăm năm đã vun đắp không phải là thứ có thể thay đổi chỉ bằng một lời nói.
Giống như mười năm của Garfiel, hay một trăm năm của Emilia, chỉ bắt đầu chuyển động khi lời nói và hành động song hành.
Bốn trăm năm của Roswaal cũng vậy, chỉ khi nhóm Subaru hành động và kết nối những lời nói lại với nhau, thì mới có thể chạm tới hắn.
Hiện tại, cậu muốn tin vào điều đó.
"...Dẫu cho ai có ra sao đi nữa, tâm nguyện của ta cũng sẽ không lung lay."
Roswaal lết người trườn qua bên cạnh Subaru đang đứng dậy. Hắn vươn bàn tay run rẩy, lôi ra một cuốn sách màu đen từ cạnh chiếc giường đã gãy nát, rồi ôm chặt nó vào lòng.
Cuốn 『Phúc Âm Thư』 thật sự, thứ miêu tả tương lai.
Garfiel, rồi Emilia, sẽ thoát khỏi sự yếu đuối mà Roswaal tin tưởng.
Ryuzu Omega, rồi Ram, sẽ ly khai khỏi một Roswaal đang cố lao đầu vào con đường mà hắn tin là đúng.
Khi chuyện đó xảy ra, 『Hy vọng』 cuối cùng còn sót lại trong tay Roswaal chính là cuốn Phúc Âm Thư.
Chỉ khi những mô tả trong đó mất đi, cậu mới có thể lần đầu tiên trao đổi ngôn từ với một Roswaal trần trụi.
"Ta sẽ... cho tuyết rơi..."
"Thích làm gì thì làm. Còn tôi, tôi sẽ kiên trì đập tan toàn bộ toan tính của ông."
Đáp lại Roswaal đang lẩm bẩm như mê sảng, Subaru quay người bước ra ngoài. Cậu hất cằm ra hiệu trước ánh mắt như muốn nói gì đó của Garfiel, rồi cùng cậu ta rời khỏi phòng.
Cuối cùng, Garfiel nhìn Roswaal đang ở lại trong phòng, không biết cậu ta đã nhìn thấy gì trong dáng vẻ bị bỏ lại đó của hắn, mà chỉ lí nhí một câu rất nhỏ:
"Đúng là thằng ngu."
Cậu ta lầm bầm như vậy.
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
Sau đó, kết thúc cuộc nói chuyện với Roswaal và bước ra khỏi tòa nhà, Subaru thở hắt ra.
Cậu ép toàn bộ không khí trong phổi ra ngoài thật sâu, thật sâu, rồi quay đầu lại.
"Hỏng rồi. Định bắt hắn dừng cuộc tấn công vào dinh thự, ai dè lại dồn hắn vào thế không còn đường lui."
"Hắn bắt đầu nói mấy thứ khó hiểu như cho tuyết rơi này nọ mà lị. Trông cũng chả giống như có thể nói chuyện đàng hoàng được... Đâu phải lỗi của Đại tướng đâu?"
"Không, rõ ràng là pha dồn ép không cần thiết. Lúc bước vào phòng là đã lờ mờ nhận ra Roswaal không được tỉnh táo cho lắm rồi, thế mà tao làm cái quái gì thế này?"
Subaru ôm đầu, nhớ lại màn vừa rồi khi cả hai bên chỉ toàn áp đặt lý lẽ của mình lên đối phương.
Cậu nghĩ mình cuối cùng cũng đã hiểu được chân ý trong chủ nghĩa của Roswaal theo đúng nghĩa đen. Và cậu cũng đã thể hiện được cảm xúc cũng như thái độ của mình đối với điều đó.
Việc ném điều kiện chiến thắng của Emilia vào mặt Roswaal, kẻ luôn coi thường cô, cũng là điều cần thiết để bắt hắn thừa nhận thất bại.
Nhưng mà——,
"Tại làm thế nên một vấn đề tối quan trọng lại bị bỏ lọt..."
"Đã bảo là đừng có ủ rũ nữa. Ông đây đứng nghe cũng không phải là không tò mò xem Đại tướng định làm thế nào, nhưng mà những gì anh tuyên bố thì chả có gì sai cả đâu."
"Thì, ý định là thế, nhưng mà..."
"Với lại cái đó đó... cái màn chém gió đó, ngầu phết đấy chứ!"
Garfiel cười với Subaru đang hối lỗi, rồi chỉ ngón tay thẳng lên trời một cách dứt khoát.
Thú thật, kể từ khi đến dị giới này, cái tư thế đó toàn nhận về gạch đá, nên việc có người cùng gu thẩm mỹ xuất hiện đúng là vui hết nấc.
Chắc là theo cách của Garfiel, cậu ta đang cố an ủi Subaru. Có lẽ thế. Chắc chắn là thế.
"——Anh Natsuki! Garfiel!"
Và rồi, một giọng nói gọi hai người đang trò chuyện.
Quay lại nhìn, người đang giơ tay chạy về phía này là một chàng thanh niên——Otto.
Cậu ta, người đã hành động tách biệt với nhóm Subaru, phanh gấp trước mặt hai người và hỏi:
"Cuộc thảo luận với Biên Cảnh Bá xong rồi nhỉ. Kết quả thế nào rồi?"
"À. Hắn tuyên chiến sòng phẳng luôn rồi."
"Mục đích chúng ta đến đó đâu phải là thế đâu ạ!?"
Vấn đề chính là cái bẫy cuối cùng mà Roswaal đặt ra ở 『Thánh Địa』, và việc thuyết phục hắn thay đổi ý định.
Sự tồn tại của Omega đã bị lộ trên đường đi gặp Roswaal, và đầu óc của Roswaal thì quá cứng nhắc để thay đổi suy nghĩ. Thế nên, đàm phán tan vỡ.
"Này, anh trai. Đừng có trách Đại tướng quá. Đó là màn chém gió đầy khí thế theo cách của Đại tướng đấy. Ông đây nghe mà thấy sướng cả người."
"Mấy người có nhớ chúng ta đến đó để làm gì không vậy? Chuyện này không thành chuyện cười được đâu đấy."
Trước lý lẽ của Otto, Subaru không ngẩng đầu lên nổi, cậu đang tự kiểm điểm sâu sắc.
Tuy nhiên, Garfiel vỗ mạnh vào vai Subaru đang chán nản, rồi búng tay vào trán Otto đang bất mãn. Nhìn Otto kêu lên "Ái!?" rồi ôm đầu ngồi thụp xuống, Garfiel nói:
"Đúng là cuộc nói chuyện đã hỏng bét. Nhưng mà ngay từ đầu, đó cũng chỉ là hạ sách thôi còn gì. ——Vấn đề ở dinh thự Roswaal, ông đây sẽ xoay sở được thôi."
Trước sự trách móc không lời của Otto đang rơm rớm nước mắt, Garfiel nhe răng cười lớn.
Cậu ta phô ra hàm răng nanh sắc nhọn, gõ vào nhau vang lên tiếng lách cách.
"Tất cả, cứ giao cho ông đây. ——Ông đây là mạnh nhất đấy."
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
"Chuyện là như vậy, ba tên ngốc đã để cho chú địa long thông minh kéo xe chạy về phía dinh thự rồi."
Kể xong, Ram đặt tay lên trán với vẻ mặt có chút mệt mỏi.
Hiếm khi thấy Ram để lộ cảm xúc trên gương mặt trước mặt Emilia, khiến cô có chút ngạc nhiên.
"Ra là vậy sao. ...Thiệt tình, hết cách với họ luôn."
"...Chỉ vậy thôi sao ạ?"
"Chỉ vậy thôi đó? Ừm thì, việc họ không đợi tôi đi ra cũng có chút... một chút xíu xìu xiu thôi, không phải là tôi không có suy nghĩ gì."
Sau ngần ấy chuyện xảy ra, họ đã tiễn Emilia vào lăng mộ.
Vậy mà đương sự còn chưa thấy kết quả, họ đã biến mất đến nơi mà giọng nói của cô không thể chạm tới, là thế nào chứ.
"Nhưng mà, điều đó có nghĩa là họ chưa từng nghĩ rằng tôi sẽ thất bại."
Nếu Subaru thực sự lo lắng cho Emilia hơn bất cứ điều gì, cậu ấy hẳn đã ở lại đây. Vậy mà cậu ấy không ở đây, nghĩa là có ai đó cần được giúp đỡ hơn cả Emilia đang tồn tại ở một nơi nào đó không phải nơi này.
Được tin tưởng, nếu biết về Natsuki Subaru thì sẽ nghĩ như vậy.
"Cậu ấy có thực sự thích tôi không nhỉ. Cô có nghĩ vậy không?"
"Barusu nghĩ về Emilia-sama nhiều hơn bất cứ ai đấy ạ."
"...Fufu, cảm ơn cô."
Thấy Emilia tìm kiếm sự đồng tình, Ram kiệm lời khẳng định điều đó. Khi Emilia đưa tay lên miệng mỉm cười, Ram cụp mắt xuống như đang suy tính điều gì.
Sau đó, trải qua vài giây im lặng, cô ngẩng mặt lên.
"Emilia-sama, thành thật xin lỗi Ngài."
"Sao vậy?"
Thấy Ram đột ngột xin lỗi, Emilia tròn mắt ngạc nhiên.
"Ram mà lại xin lỗi thì đúng là hiếm có khó tìm nha."
"Ram cũng nghĩ vậy. ...Nhưng, đây là lần đầu tiên Ram cúi đầu trước Emilia-sama từ tận đáy lòng."
Ram thẳng thắn thú nhận rằng những cái cúi chào trước đây chỉ là làm màu, khiến Emilia cười khổ.
Đối diện với nụ cười khổ đó của Emilia, Ram nhìn thẳng vào cô bằng đôi mắt màu đỏ nhạt.
"Ram... đã không tin rằng Emilia-sama có thể đứng dậy được. Bị 『Thử Thách』 bẻ gãy tâm can, mất đi chỗ dựa là Đại Tinh Linh... lại còn biết được chuyện Barusu che giấu cảm xúc thật với Ngài, làm sao mà đứng dậy nổi chứ."
"…………"
"Thế nhưng, dù chồng chất bao nhiêu chuyện như thế, Emilia-sama vẫn không hề gục ngã. Khi nhận ra Ngài đã rời khỏi giường và đang ở trong lăng mộ... Ram mới nhận ra mình đã đánh giá thấp Ngài đến nhường nào."
Dẫu vậy, vào thời điểm Ram chỉ ra điều đó, Emilia vẫn chưa thực sự vực dậy.
Chỉ là, cô không định từ bỏ việc khiêu chiến 『Thử Thách』. Có thể khẳng định rằng cô chỉ đơn giản là chưa từng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc.
"Vậy nên, Ram mới giúp Subaru và Otto-kun sao?"
"Chỉ là tôi thấy tương lai sau khi giúp đỡ họ có giá trị để xem thôi. Nếu trông như Ram đã giúp đỡ hai người đó, thì nhầm rồi. Người mà Ram giúp đỡ, là Emilia-sama đấy ạ."
"...Có lẽ là vậy thật nhỉ."
Để Emilia có thể đứng dậy ở nơi đó, những lời của Subaru là không thể thiếu.
Và để Subaru chứng minh lời nói của mình, việc đánh bại Garfiel là cần thiết. Để đánh bại Garfiel, sự hợp tác của Otto và Ram là tuyệt đối.
Vì vậy nếu chỉ nhìn vào kết quả đó, có thể nói Ram đã cống hiến vì Emilia.
"Tại sao cô lại làm như vậy cho tôi?"
"——Bởi vì để đưa ra một thỉnh cầu, tôi không thể không bày tỏ thành ý từ phía mình."
"――――"
Nói rồi, Ram lặng lẽ quỳ gối trước mặt Emilia.
Trước đây, khi Ram tỏ lòng kính trọng với Emilia dù chỉ là hình thức, cô cũng tuân theo quy cách của người hầu là nhón vạt váy và cúi chào lịch thiệp.
Nhưng cái cúi chào này thì khác. Lễ nghi tối cao đó là thứ mà bất kỳ ai sống trên thế giới này cũng chỉ thực hiện để bày tỏ sự kính trọng lớn nhất của mình đối với đối phương.
"Tôi xin khẩn cầu Ngài, Emilia-sama. ——Xin hãy cứu lấy chủ nhân của tôi, Roswaal-sama."
"...Cứu Roswaal?"
"Ngài ấy đang bị ám ảnh bởi vọng chấp. Một vọng chấp như lời nguyền đã trói buộc trái tim ngài ấy suốt thời gian dài đằng đẵng. Hoặc giả dù có là thế, với Ram cũng chẳng sao. Dù ngài ấy không nhìn Ram, dù ngài ấy chỉ coi Ram là công cụ để thực hiện vọng chấp đó, thì cũng chẳng sao cả."
Giữ nguyên tư thế cúi chào kính cẩn nhất, Ram phơi bày nỗi lòng mình với Emilia.
Đó có lẽ là ước nguyện mà cô đã luôn ôm ấp trong khi nhìn Roswaal dưới lớp mặt nạ vô cảm.
"Nhưng, vọng chấp đó không còn có thể thành hình được nữa. Thế giới đã đi chệch khỏi những mô tả trong Phúc Âm Thư, cội rễ của tất cả, vậy mà Roswaal-sama vẫn cứ bám víu vào những dòng chữ... Xin Ngài, hãy đập tan nó đi."
"Roswaal liệu có ổn không khi thứ đó bị đập tan?"
"Sẽ không ổn đâu ạ. Chắc chắn ngài ấy sẽ hoảng loạn. Ngài ấy sẽ mất đi ý nghĩa cuộc đời mình, và có thể sẽ sụp đổ. Nhưng, chỉ có Emilia-sama mà thôi. Người có thể hoàn thành vọng chấp... tâm nguyện của Roswaal-sama ở phía bên kia con đường của thế giới đã lệch khỏi trang sách, chỉ có thể là Ngài."
Cúi đầu, Ram khẩn khoản cầu xin Emilia.
Emilia không thể hiểu rõ ràng dù chỉ một nửa những gì cô ấy nói.
Phúc Âm Thư mà Roswaal sở hữu, chắc là cuốn sách đen mà hắn đã cho Emilia xem. Việc thế giới đang bắt đầu đi chệch khỏi nội dung đó là điều chính Roswaal đã nói với Emilia.
Thế giới trở nên khác với nội dung cuốn sách đó, Roswaal sẽ làm gì? Việc Emilia có thể trở thành hy vọng cho một Roswaal đã hết đường xoay sở nghĩa là sao?
"Tôi phải làm gì đây?"
"——Xin hãy lên ngôi Vương."
"――――"
"Emilia-sama sẽ ngồi lên ngai vàng của Lugunica. Khi điều đó xảy ra, tâm nguyện của Roswaal-sama sẽ được hoàn thành. Xin hãy dạy cho Roswaal-sama biết rằng ngay cả trong một thế giới lệch khỏi những dòng mô tả, ngày mà tâm nguyện đơm hoa kết trái vẫn sẽ đến. Xin hãy ban cho ngài ấy ý nghĩa để sống cho ngày hôm nay, và ngày mai."
Trước sự im lặng của Emilia, Ram tiếp lời.
Đây là lần đầu tiên Emilia thấy Ram nói lên suy nghĩ của mình một cách trôi chảy đến thế.
Có lẽ vì vậy chăng.
Có lẽ chính vì vậy chăng.
Mà trong sâu thẳm lồng ngực Emilia, những cảm xúc không thể diễn tả bằng lời lại trào dâng mãnh liệt đến thế.
Việc cô gái mà cô cứ ngỡ là luôn đứng vững mà chẳng cần dựa vào ai, nay lại đang dựa vào cô như thế này, khiến cô ôm ấp một nỗi niềm không thể kìm nén.
Trước một Emilia không thốt nên lời, Ram ngẩng mặt lên.
Đôi mắt màu đỏ nhạt ầng ậc tình yêu thương chứa đầy trong cơ thể nhỏ bé của cô.
"Xin Ngài, Emilia-sama. ——Hãy cứu lấy người đó."
Trước lời nói tĩnh lặng ấy, toàn thân Emilia quả thực đã run lên.
Một lần, rồi hai lần, cảm giác như nội tạng bị bàn tay ai lay động, và chấn động truyền đi theo dòng máu chạy khắp toàn thân.
Sau khi cơn run rẩy ấy chạy dọc cơ thể, thứ còn lại trong Emilia chỉ có một.
Một cảm giác sứ mệnh duy nhất đang thiêu đốt rực rỡ trong sâu thẳm lồng ngực.
"Thú thật, tôi không hiểu tại sao việc tôi trở thành Vua lại cứu được Roswaal."
"…………"
"Tâm tư của Ram, chắc chắn theo nghĩa thực sự thì tôi vẫn chưa thể hiểu hết được."
"…………"
"Nhưng mà."
Nhìn lại đôi mắt của Ram đang lặng lẽ nhìn mình, Emilia hít một hơi.
Sự bối rối đã biến mất khỏi lồng ngực. Nỗi bất an cũng chẳng còn sót lại trong tâm trí.
Linh hồn cô đang bùng cháy hơn bao giờ hết.
"Đây là lần đầu tiên Ram nhờ cậy tôi một điều gì đó mà."
Cho nên,
"Được thôi, Ram. Tôi muốn đáp lại cô ngay bây giờ, người đã đặt niềm tin vào tôi."
Đó chắc chắn là khoảnh khắc mà những điều Emilia cần làm và những điều cô muốn làm đã trùng khớp đến mức không cần phải do dự, nên cô đã cười và nói.
"Chắc chắn đó là điều mà tôi phải bắt đầu làm từ đây."
Chương 122 『Cuộc Tái Ngộ Của Những Tiếng Gầm』
Nín thở, thiếu nữ bước đi trong bóng tối, triệt tiêu mọi tiếng động.
"――――"
Thu nhỏ cơ thể nhỏ bé lại hơn nữa, cô bé để ý đến cả tiếng sột soạt khi quần áo cọ vào không khí. Phải đưa tay lên bịt miệng là vì nếu không chặn lại một cách vật lý như vậy, hơi thở sẽ trở nên khàn đặc.
Thật lòng, cô bé muốn ngay cả tiếng tim đập đang vang lên ầm ĩ này cũng im lặng đi cho rồi.
"――――"
Thiếu nữ nhỏ tuổi với mái tóc nâu đỏ đung đưa——Petra, đang tiến bước trong dinh thự mà cô bé mới bắt đầu quen thuộc, với tâm trạng bất an như thể lạc vào một thế giới xa lạ.
Lúc này đây, cô bé biết ơn từ tận đáy lòng việc sàn nhà được trải thảm êm ái. Bình thường cô bé thầm nghĩ nó thật khó đi, nhưng nhờ nó mà đôi chân run rẩy này không phát ra tiếng động.
Cô bé thầm thề rằng nếu có cơ hội giặt giũ lần tới, cô sẽ giặt nó thật kỹ lưỡng với tất cả lòng biết ơn.
Nếu không chia sẻ ý thức sang những chuyện khác như vậy, đôi chân đang cố gắng bước đi từng bước một này có lẽ sẽ dừng lại mất. Vốn dĩ cô bé chỉ đang tiến lên với tốc độ chẳng khác nào sâu đo, nếu dừng lại thì chuyện gì sẽ xảy ra, nghĩ thôi cũng thấy đáng sợ.
Chiều dài của hành lang dài dằng dặc, không thấy điểm cuối này giờ đây thật đáng ghét.
Petra nhớ mình đã vui sướng thế nào khi được nhận vào làm việc tại dinh thự to lớn này.
Dù nằm ngay gần làng, nhưng dinh thự đó là một nơi rất xa vời đối với Petra. Không phải vấn đề khoảng cách. Mà là vấn đề địa vị.
Lãnh chúa, cũng là chủ nhân của dinh thự, ngài Biên Cảnh Bá, hễ rảnh rỗi là lại ghé qua làng Irlam.
Thái độ không kiêu ngạo dù là quý tộc, và sự độ lượng cười xòa trước những lời hỗn hào của trẻ con. Dân làng chưa bao giờ nói xấu ngài Biên Cảnh Bá, ngoại trừ về gu ăn mặc của ngài.
Petra cũng chưa từng đặc biệt để ý đến ngài Biên Cảnh Bá.
Chỉ là, cô bé luôn ngưỡng mộ sự to lớn của dinh thự.
Đối với Petra, cô bé có cha mẹ bình thường ở một ngôi làng nhỏ, đó là nơi không thể với tới. Dù có nói rằng lớn lên sẽ đến Vương đô làm nghề may vá, thì đó cũng chỉ là vẽ ra một giấc mơ vừa tầm với bản thân, vì cô bé đã sớm biết từ bỏ việc vươn tay tới những thứ không thể chạm tới ngay từ khi còn nhỏ.
Đúng lúc đó, Petra tình cờ có cơ hội được làm việc tại dinh thự hằng mơ ước.
Hơn nữa ở đó còn có ân nhân cứu mạng của Petra, và cũng là người mà cô bé thầm thương trộm nhớ. Niềm vui nào lớn hơn, chuyện vế sau có phần nhỉnh hơn một chút là bí mật nhé.
Dù sao thì, đối với Petra, công việc tại dinh thự là sự khởi đầu cho những ngày tháng như trong mơ ấy.
Độ rộng của hành lang, số lượng phòng ốc, thời gian khổng lồ dành cho việc dọn dẹp khiến cô bé có chút chóng mặt, nhưng những ngày tháng bận rộn ấy vẫn mang lại cho Petra niềm vui sống.
Nơi mơ ước và mộng tưởng ấy, đối với Petra lúc này lại đáng sợ đến mức làm trái tim đóng băng.
Chuyện gì đã xảy ra, tại sao lại thành ra thế này, Petra không hề biết.
Điều cô bé biết là cô bé đã hoàn thành công việc như mọi khi, và ăn tối riêng với người hầu gái tiền bối Frederica——người mà cô bé gọi là chị Frederica.
Petra dùng bục kê chân để dọn dẹp bát đĩa ở bồn rửa, trong khi Frederica đi thu hồi bữa ăn của vị tiểu thư Beatrice được cho là đang ở trong dinh thự. Thức ăn vẫn còn nguyên.
Petra vẫn chưa một lần nhìn thấy tiểu thư Beatrice sống trong dinh thự. Cô bé cũng từng nghĩ liệu có người đó thật không, nhưng vì Frederica, Emilia và cả Subaru đều có vẻ biết, nên Petra chỉ biết nghe theo mà không nói gì.
Những người chủ của dinh thự đang đi xa đâu đó.
Ngoại trừ hai người hầu là Petra và Frederica, trong dinh thự chỉ còn lại hai người. Vị tiểu thư Beatrice không thấy bóng dáng, và cô gái tên Rem mà Subaru mang về.
Cả hai đều không chịu ăn uống gì, nên Petra có chút bất mãn.
Tuy nhiên, cô gái tên Rem cứ ngủ mãi trông thật đáng thương, và hơn hết, Petra không quên việc Subaru đã đối xử với cô ấy cẩn thận đến nhường nào.
Gương mặt nhìn nghiêng của Subaru khi ngắm khuôn mặt ngủ của Rem quá đỗi đau thương, Petra nhìn thấy ở đó những tình cảm sâu sắc và nỗi khổ tâm khiến cô bé thậm chí ngần ngại cả việc ghen tuông.
Vì thế——,
"...Chỉ riêng chị Rem, mình phải cứu."
Vô thức thốt lên lời quyết tâm, bởi đó là nguyên lý hành động duy nhất của Petra.
Sau khi Frederica dọn bữa tối của Beatrice xuống, Petra dọn dẹp bát đĩa và nhận chỉ thị cũng như xác nhận công việc ngày mai từ Frederica.
Thực lòng cô bé muốn giúp Frederica, người vẫn còn việc phải làm, nhưng cơ thể đang tuổi ăn tuổi lớn của Petra không chịu nổi việc lao động đến đêm khuya. Chuyện thường ngày là Frederica chỉ nhận lấy tấm lòng của Petra rồi giục cô bé về phòng.
Chỉ là đêm nay, trên đường được đưa về phòng, một chuyện khác đã xảy ra.
——Hệ thống chiếu sáng của toàn bộ dinh thự đồng loạt tắt ngấm.
Giật mình vì bóng tối bao trùm, Petra ôm chầm lấy Frederica đang ở bên cạnh. Frederica dịu dàng ôm lấy cô bé, nói những lời trấn an nhiều lần, rồi nín thở.
Cảm giác không khí căng thẳng ấy, Petra sẽ không bao giờ quên.
Thứ không khí khô khốc mà cô bé đã từng nếm trải ở đâu đó. Frederica nhẹ nhàng gỡ tay Petra đang ôm chặt lấy mình vì nỗi bất an dâng trào, và nói:
"Petra. Ngoan nào, nghe kỹ đây. ——Sử dụng cầu thang phía sau, đi ra ngoài. Không gây tiếng động, lặng lẽ, và nhanh nhất có thể, hãy chạy trốn đi."
"Ch, chị Frederica..."
"Chị sẽ đuổi theo ngay. Ra khỏi dinh thự thì hãy chạy đến làng. Khi chị hội quân an toàn, sáng ra chúng ta sẽ cùng dọn dẹp."
Petra cũng nhận ra Frederica đang nhìn về phía trước khi nói những lời dịu dàng ấy.
Sau đó cô bé bị đẩy nhẹ về phía sau, khoảng cách với Frederica nới rộng ra. Bầu trời đầy mây lúc này che khuất mặt trăng, không có chút nguồn sáng nào.
Cô bé cảm nhận được Frederica đang bước những bước tĩnh lặng về phía trước.
Nhận ra điều đó, Petra làm theo lời dặn, đi ngược lại với Frederica trên hành lang dinh thự. Cố gắng lắm mới mò mẫm đến được cầu thang, định cứ thế đi xuống tầng dưới, thì cô bé nhớ ra.
"Cái này... giống hệt trong rừng."
Cô bé nhớ ra mình đã nếm trải bầu không khí khô khốc, căng thẳng này ở đâu.
Đó là không khí khi cô bé cùng những đứa trẻ khác trong làng đi vào rừng chỉ mới hai tháng trước.
Là bầu không khí cô bé cảm nhận được khi tính mạng bị đe dọa giữa khu rừng cuồng nộ sát khí của ma thú.
"——Phải đi thôi."
Ngay khi nhận ra điều đó, chân Petra không hướng xuống dưới, mà hướng lên tầng trên.
Cô bé vẫn nhớ lời dặn của Frederica. Cũng có cảm giác tội lỗi khi làm trái lời.
Nhưng, cô bé không thể bỏ mặc Rem trong cái dinh thự đã trở nên giống hệt khu rừng này được.
Bởi vì Petra không bao giờ quên chuyện Subaru đã đưa cô bé ra khỏi khu rừng đáng sợ đó như thế nào.
"——A."
Kết thúc dòng hồi tưởng chực trào nước mắt, Petra cảm nhận được đích đến đã gần kề qua cảm giác sải chân.
Không gây tiếng động. Không để bị phát hiện. Tuân thủ nghiêm ngặt điều đó khiến quãng đường đi với tốc độ tối thiểu cuối cùng cũng kết thúc.
Đến được phòng của Rem, nhưng với cơ thể nhỏ bé của Petra thì không thể đưa cô ấy cùng chạy trốn.
Đầu óc Petra bị sự cấp bách chi phối đến mức không nghĩ được đến chuyện đó. Chỉ cần đến được phòng Rem đang ngủ, xác nhận sự tồn tại của cô ấy thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Một cô bé nhỏ tuổi đang bị giằng xé bởi cảm giác sứ mệnh quá sức và nỗi sợ hãi cái chết cận kề.
Không ai có thể trách Petra vì không nhận ra những điều hiển nhiên phải nhận ra.
Còn vài bước chân, còn vài mét, đi qua khoảng hai cánh cửa phòng nữa.
"――――"
Sắp đến được căn phòng mục tiêu rồi.
Tim đập mạnh như muốn nổ tung, tiếng thở không kìm nén được lọt qua kẽ tay.
Còn một chút, còn một xíu, còn——.
"――――"
Đến nơi rồi, Petra ngẩng mặt lên.
Đúng vào khoảnh khắc đó. Bên ngoài cửa sổ hướng ra hành lang, đám mây che khuất mặt trăng trôi theo gió.
Ánh trăng tràn qua cửa sổ, mang lại màu sắc cho thế giới vốn chỉ toàn bóng tối.
Và, Petra đã nhìn thấy.
"Chà, cô hầu gái đáng yêu quá nhỉ."
Một người phụ nữ đen tuyền, như hòa làm một với bóng tối, đang đứng ngay trước mắt.
Chỉ cách nhau đúng ba bước chân qua cánh cửa phòng mục tiêu.
Đó là một người phụ nữ cao ráo, tóc dài.
Bộ trang phục cực kỳ yêu kiều phô bày không tiếc rẻ cơ thể đẫy đà. Dáng vẻ khoan thai bước tới, tay đung đưa đuôi tóc tết toát lên vẻ quyến rũ bất thường.
Nếu không nhận ra trên tay kia của ả, tay không cầm tóc, đang cầm một con dao lớn sáng loáng một cách lạnh lẽo.
"Theo tin nghe được thì mục tiêu là hai người, và thêm một người nữa. Ngươi là cô hầu gái nhỏ nhỉ."
"...A."
"Đang run đấy à? Không sao đâu. ——Chắc chắn ruột gan của ngươi đẹp lắm. Trong bụng của một đứa trẻ có tương lai thì lúc nào cũng là những thứ tuyệt đẹp mà."
Ả đang nói cái gì vậy, không hiểu gì cả.
Chỉ là, cô bé nhận ra việc người phụ nữ mỉm cười đang tiến lại gần đồng nghĩa với tiếng bước chân của tử thần.
Nhận ra rồi, nhưng chân Petra cứng đờ vì sợ hãi, không thể nhúc nhích.
Trên tay người phụ nữ mảnh khảnh là con dao lớn không cân xứng.
Khi thứ đó vung lên, chắc chắn mạng sống của mình sẽ bị gặt hái một cách thản nhiên.
Vậy mà,
"Ngoan nhé. ...Ta sẽ cho ngươi gặp thiên thần."
Vô tình thay, người phụ nữ vung con dao nhắm vào cô bé đang run rẩy.
Lưỡi dao xé gió, ngay trước khi nó cắt ngang người Petra——,
"Petra——!!"
Một cái bóng lớn lao ra từ phía bên kia hành lang, chen vào giữa Petra và con dao, tóe lửa cùng âm thanh chát chúa vang lên.
Trước mặt, mái tóc dài vàng óng tung bay che chở cho Petra là tấm lưng đáng tin cậy đã quá quen thuộc.
Chủ nhân của tấm lưng rộng đáng tin cậy đến mức không nghĩ là của phụ nữ ấy, chỉ có một người.
"Chị Frederica!"
"Hư quá đấy, Petra. Chị đã bảo em chạy đi rồi mà... lát nữa chị sẽ phạt em sau."
"Dạ, dạ!"
Vừa che chắn cho Petra sau lưng, Frederica vừa ngoái đầu lại nói với giọng nghiêm khắc.
Bị gọi là hư, Petra run người, gật đầu lia lịa trong khi chực khóc sau tấm lưng ấy.
"Ngươi là cô hầu gái to xác à? Quả thực, to lớn thật đấy nhỉ."
Đối diện với màn trao đổi của hai người, người phụ nữ bị chặn dao lùi lại nhẹ nhàng rồi nghiêng đầu. Bím tóc dài đung đưa theo chuyển động ấy trông có vẻ gì đó nực cười, không ăn nhập với sự bất thường của ả.
"Tôi cũng để tâm chuyện cơ thể to lớn lắm đấy. Chắc là do dòng máu của cha."
"Vậy sao, cha ngươi to lớn à. Nếu to lớn đến thế, thì chắc ruột gan cũng đáng để xem lắm đây. Mong chờ quá."
"Không thể gọi là sở thích tốt lành gì đâu nhé."
"Ruột của phụ nữ có màu sắc tươi sáng và rực rỡ hơn của đàn ông đấy. Ta sẽ so sánh ruột của hai người, rồi chỉ cho mà xem."
Trước phát ngôn thể hiện sự bất thường tột độ của người phụ nữ, Frederica đưa hai tay ra trước thủ thế.
Trên hai tay cô trang bị đôi găng tay có gắn móng vuốt sắc nhọn, đòn tấn công đầu tiên của người phụ nữ bị chặn lại chắc là nhờ vũ khí đó.
Có thể nói đó là vũ khí phù hợp với Frederica, người tận dụng vóc dáng to lớn và mạnh mẽ, nhưng——.
"Dù không muốn thừa nhận, nhưng ngươi khá lắm."
"Ngươi cũng khá đấy, nhưng có lẽ không bằng ta đâu. Cách đây ít lâu ta đã trải qua cảm giác thập tử nhất sinh ở Vương đô, nên tay nghề có lên chút đỉnh."
"Vậy à. Ta muốn oán hận kẻ đã không kết liễu được ngươi đấy."
Nhìn thấu thực lực của người phụ nữ trước mặt, trán Frederica lấm tấm mồ hôi lạnh khi đối đầu.
Chỉ cần nhìn nhau thôi cũng cảm nhận được sự chênh lệch sức mạnh, qua luồng sát khí bất thường mà người phụ nữ tỏa ra. Dù trông ả chỉ như đang đứng đó một cách thản nhiên, nhưng mùi tử khí nồng nặc lại toát ra từ ả.
Rốt cuộc phải gặt hái bao nhiêu sinh mạng mới có thể khoác lên mình luồng sát khí như thế này.
"Petra. Lần này thì hãy ra khỏi dinh thự đi. Chị sẽ cầm chân ả đàn bà này."
"Nh, nhưng mà, chị..."
Petra nghẹn lời, liếc nhìn cánh cửa phòng ngay gần đó.
Chỉ nhìn thế thôi, Frederica đã hiểu tại sao Petra lại làm trái lời dặn của mình mà đến đây.
Vì thế,
"Ta không biết ai đã thuê ngươi... nhưng có vẻ ta và Petra cũng nằm trong danh sách mục tiêu nhỉ."
"Ừ, đúng thế. Ngươi, cô hầu gái nhỏ, và cả cô bé tinh linh nữa. Số lượng hơi ít so với mong đợi, nhưng ta chưa từng mổ bụng tinh linh bao giờ nên cũng có chút mong chờ. Lần trước chỉ thiếu một chút nữa thôi, tiếc là không xem được."
"Ngươi khai ra dễ dàng quá nhỉ. Với tư cách chuyên nghiệp, không phải là mất tư cách sao?"
"Không sao. Đằng nào ngươi cũng sắp không mở miệng được nữa, còn nếu chủ thuê có phàn nàn thì ta chỉ cần làm cho hắn im lặng là xong."
"Đúng là hỏng bét."
Một cuộc trao đổi khiến người ta đau đầu.
Frederica nhận ra nói chuyện thêm với người phụ nữ này cũng vô nghĩa. Dẫu vậy, cô đã hỏi được điều cần hỏi.
"Petra. Mục tiêu của ả đàn bà kia là chị, em, và Beatrice-sama. Em hiểu chứ?"
"——Dạ, em hiểu."
Petra lau nước mắt và gật đầu.
Cô bé đã đoán được ý đồ của Frederica qua cuộc đối thoại vừa rồi và lời xác nhận.
Một cô bé thông minh. Cũng là một học trò ngoan. Cô không muốn để cô bé chết.
"Đi đi!"
"Vâng!"
Đáp lại tiếng gọi của Frederica, Petra lao người chạy về phía sau.
Cùng lúc đó, người phụ nữ áo đen lộn nhào, phóng ra vật gì đó. Xé toạc gió, bốn con dao găm lao thẳng vào tấm lưng đang bỏ chạy của Petra. Trước đòn tấn công tàn độc nhưng hoa mỹ nhắm chuẩn xác vào tứ chi cô bé, Frederica vung móng vuốt bên phải, chật vật đỡ đòn.
Những tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên, toàn bộ số dao đều bị đánh bật.
Petra cắm đầu chạy, thậm chí không ngoảnh lại. Đó là sự tin tưởng tuyệt đối dành cho Frederica. Và cô bắt buộc phải đáp lại niềm tin ấy.
"Trẻ ngoan đấy."
"Vâng, đó là niềm tự hào của tôi đấy nhé!"
Nhắm vào người phụ nữ vừa lao tới áp sát, Frederica giáng mạnh móng vuốt trái xuống. Người phụ nữ chỉ khẽ nghiêng mình đã né được đòn tấn công. Thế nhưng, nhắm vào thân mình đang nghiêng đi vì mất đà đó, cú đá trước - đòn chủ lực của Frederica - đã được tung ra.
Cú đá trực diện của Frederica xé gió, mang uy lực đủ để nghiền nát cả tường đá. Khác với người mẹ chỉ là nhân loại bình thường, cha của Frederica là con lai mang dòng máu của chủng tộc chuyên về chiến đấu. Dù không thể hoàn toàn chấp nhận dòng máu đang chảy trong người, nhưng lúc này, cô thầm cảm tạ sức mạnh ấy.
Cú đá xuyên thủng thân mình người phụ nữ đang khẽ mở to mắt. Ả ta tức tốc đưa cánh tay trái không cầm dao ra đỡ, nhưng uy lực cú đá thừa sức bẻ gãy cánh tay mảnh khảnh đó và nghiền nát mục tiêu chính——
"Cái——!?"
"Có gì đáng ngạc nhiên sao?"
Trước sự kinh ngạc đến nín thở của Frederica, người phụ nữ đang trong tư thế lộn ngược khẽ nới lỏng đôi môi tô son đỏ.
Ngay khoảnh khắc tay trái chạm vào cú đá của Frederica, ả đã thi triển kỹ thuật nhào lộn nhẹ nhàng đến mức phi lý trong tình huống không cho phép sai lệch dù chỉ một li lực đạo. Dồn trọng lượng lên mũi chân của cú đá, cơ thể ả trồng cây chuối chỉ bằng một tay. Frederica rùng mình trước người phụ nữ nhẹ tựa lông vũ đang đậu trên chân mình.
"Mụ nhện tinh này——!"
"Câu đó, dạo gần đây ta cũng vừa bị gọi xong."
Ả đáp lại bằng giọng điệu có vẻ phật ý, rồi một đường trảm kích tàn khốc trái ngược hẳn với giọng nói ấy xé toạc không trung.
Ánh bạc phản chiếu ánh trăng nhắm thẳng vào cổ Frederica. Cô tức tốc giương vuốt lên đỡ, nhưng đôi tay vốn dĩ phòng thủ chắc chắn nay lại gào thét đau đớn.
Người phụ nữ chỉ dùng một tay, lại là cánh tay mảnh khảnh hơn Frederica rất nhiều, vậy mà lại sở hữu sức mạnh phi thường.
Giữa những tia lửa bắn ra tung tóe và tiếng lưỡi dao nghiến vào nhau ngay sát bên tai, Frederica hạ thấp cái chân đang bị đối phương bám lên, định tung một cú đá xoay chuyển tình thế vào thẳng mặt kẻ đang lộn ngược——
"Hạ sách."
Lưỡi dao vẫn đang khóa chặt với móng vuốt——lấy đó làm điểm tựa, cơ thể người phụ nữ xoay thêm một vòng nữa giữa không trung.
Lẽ ra phải rơi vào quỹ đạo cú đá của Frederica, ả lại ung dung nhìn nó trượt qua ngay dưới mình, rồi vươn cánh tay còn lại về phía đôi chân dài của cô. Từ dưới lớp váy bị tốc lên, thêm một lưỡi dao tai ương nữa ló dạng.
"Cho ta xem những thứ tươi đẹp bên trong nào."
Hai lưỡi dao chéo nhau của người phụ nữ vẫn đang lộn ngược lao tới từ hai phía, với khí thế muốn chém đôi người Frederica.
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
"Hộc! Hộc! Hộc!"
Lao xuống cầu thang như bay, Petra vung mạnh đôi tay nhỏ bé, cắm đầu chạy.
Chuỗi âm thanh chói tai vang lên từ tầng trên, cùng tiếng hét khe khẽ của Frederica.
Petra không ngốc đến mức để sự bướng bỉnh trẻ con làm uổng phí tấm lòng của Frederica khi chị ấy chiến đấu để cô bé chạy trốn.
Chỉ là, ngay cả Petra - một cô bé chẳng biết gì về chiến đấu - cũng hiểu được.
Người phụ nữ áo đen kia là một con quái vật khủng khiếp.
Dù Frederica có trưng ra bộ mặt đáng sợ đến thế nào để đối đầu, nụ cười của người phụ nữ kia vẫn không hề lay chuyển. Không phải cô bé không hiểu sự chênh lệch sức mạnh. Cô bé hiểu, hiểu rất rõ là đằng khác.
Nếu cứ để mặc như vậy, Frederica sẽ bị giết mất.
"Nếu là Beatrice-sama thì...!"
Một sự tồn tại khác đang ở trong dinh thự này.
Người phụ nữ áo đen kia có vẻ chưa biết đến sự tồn tại của Rem. Tất nhiên, nếu Rem bị phát hiện thì chị ấy cũng sẽ trở thành mục tiêu, nhưng miễn là Petra và Frederica không làm ầm ĩ, ả ta sẽ không nhận ra.
"Chỗ này... không phải, bên này là!?"
Chạy xuống tầng dưới, Petra mở tung bất cứ cánh cửa nào gần nhất để kiểm tra bên trong.
Một chuyện khó tin, nhưng nghe nói Beatrice sống trong một căn phòng có thể di chuyển khắp dinh thự. Rằng nếu cứ mở những cánh cửa trong dinh thự, rồi sẽ có lúc đến được căn phòng cô ấy đang sống. Nghe nói cô ấy là một pháp sư quyền năng đến nhường ấy.
Sức mạnh của vị pháp sư đó là thứ Petra cần nhất lúc này.
Nếu có một người như thế, chắc chắn cô ấy sẽ cứu được Frederica. Sẽ đánh bại người phụ nữ áo đen kia và bảo vệ dinh thự trong mơ này của Petra.
"Không có... ở đây cũng không có... Chị ơi...!"
Hơi thở đứt quãng, Petra chực chờ gục ngã tại chỗ, nước mắt trào ra.
Cô bé đã mở hết tất cả các cửa ở dãy nhà cho người hầu. Thế nhưng, căn phòng của Beatrice vẫn không chịu xuất hiện. Trận chiến giữa Frederica và người phụ nữ kia đã bắt đầu được bao lâu rồi?
Phải nhanh lên, phải nhanh hơn nữa.
"Chị ơi..."
Dù phải chạy tiếp, nhưng đôi chân Petra không chịu nghe lời nữa.
Cô bé dùng đôi tay không còn nắm chặt được đấm liên hồi vào chân, cố gắng vực dậy trái tim đang co rúm vì sợ hãi. Nhưng không đủ. Không có đủ dũng khí. Hy vọng dường như sắp sửa héo tàn.
"——Subaru."
Khi trái tim bị sự yếu đuối chi phối, cái tên bật ra như một lời cầu khẩn lại là tên của một người không có ở đây.
Đối với Petra, đó là tên của người sở hữu nhiều dũng khí nhất trên thế gian này.
Người đã mắng đôi chân đang run rẩy, dám đứng lên chống lại những kẻ địch không thể thắng, một người tuyệt vời đầy lòng can đảm.
Khi Petra và mọi người trong làng gặp nguy hiểm thực sự, khi sắp chết, anh ấy là cứu thế chủ sẽ đến cứu mọi người——cô bé đã lỡ gọi tên người đó.
Dù biết rằng người đó không có ở đây.
"Subaru, Subaru... Cứu em với, Subaru ơi."
"Được rồi, anh nghe rồi, Petra."
"——Hả."
Petra đang úp mặt khóc nức nở, nghe thấy giọng nói ấy liền ngẩng phắt đầu lên.
Trong tầm nhìn nhòe đi vì nước mắt, có ai đó đang đứng ngay trước mặt cô bé.
Người đó quỳ một gối xuống sàn để vừa tầm mắt với Petra đang ngồi bệt, rồi nói:
"Xin lỗi vì đến muộn. Nhưng anh đến cứu em rồi đây... Em bình an vô sự là tốt rồi, Petra."
Với khuôn mặt mang ánh mắt dữ tằn quen thuộc, người đó nở một nụ cười như đang gặp rắc rối.
Khuôn mặt đang cố hết sức để làm Petra an tâm ấy chẳng dịu dàng chút nào, và chính vì thế, Petra cảm thấy nhẹ nhõm từ tận đáy lòng.
"Là... Subaru sao? Anh đến rồi sao?"
"Anh đây, anh đến rồi. Ổn cả rồi."
Trước cái gật đầu trấn an của anh, Petra vươn tay ra.
Chạm nhẹ vào má anh, rồi cứ thế đổ người về phía trước, cô bé được anh đỡ lấy.
Không phải ảo ảnh, cũng chẳng phải giấc mơ, anh thực sự đang ở đây. Ở bên cạnh cô bé.
Cô bé muốn tận hưởng sự an tâm này thêm chút nữa. ——Nhưng giờ không phải lúc để làm chuyện đó.
"Subaru... Chị Frederica đang chiến đấu với một người phụ nữ ở trên lầu."
"Frederica ư?"
"Một người mặc đồ đen, cầm con dao to lắm... trông đáng sợ lắm."
"Mụ đàn bà mặc đồ đen cầm con dao to chà bá trông đáng sợ à... À, anh biết rồi."
Subaru nhăn mặt trước lời của Petra.
Có vẻ như anh đã hiểu được mức độ nguy hiểm, Petra liền kéo tay Subaru.
"Làm ơn, hãy cứu chị Frederica! Subaru, đánh bại mụ ta đi!"
"Được thôi, cứ giao hết cho anh! ...Tuy anh rất muốn nói thế, nhưng đối thủ mà Frederica không thắng nổi thì anh có lao vào cũng chỉ thành cái xác chết trong một nốt nhạc thôi!"
"――――"
Trong khoảnh khắc, câu trả lời đó khiến nỗi tuyệt vọng suýt lan rộng trong lồng ngực Petra.
Thế nhưng, Subaru nhẹ nhàng xoa đầu Petra bằng bàn tay to lớn của mình và nói:
"Thế nên, anh đã gửi một viện quân siêu mạnh vào thay anh rồi."
Subaru ngước nhìn lên tầng trên, vẻ mặt như đang tưởng tượng ra cảnh tượng diễn ra ở đó. Một vẻ mặt pha trộn giữa lo lắng và an tâm.
"Có điều, với một cảnh tái ngộ thì kẻ phá đám đêm nay hơi bị phiền phức quá mức đấy."
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
Khi cơ thể sắp bị chém làm đôi, Frederica đã suýt chấp nhận điều đó như một sự thật hiển nhiên.
"Xin lỗi vì đã làm kỳ đà cản mũi nhé... Cơ mà mụ già, mụ không được mời đâu."
Giữa âm thanh kim loại nghiến vào nhau chói tai, giọng nói ấy vang lên kèm theo sự khó chịu đầy phấn khích.
Nghe có vẻ mâu thuẫn, nhưng đó là sự thật.
Chủ nhân của giọng nói vừa hưng phấn tột độ, lại vừa cảm thấy khó chịu với đối thủ trước mắt.
Kể ra thì cũng là chuyện đương nhiên.
"Cậu là..."
"Mụ định trồng cây chuối trên người ta đến bao giờ hả, hả!? ——Biến đê!"
Một cú đá thốc ngược từ dưới lên trúng ngay giữa người mụ đàn bà đang bị chặn hai lưỡi dao. Nhìn mụ ta gập người lại rồi bị thổi bay đi, gã trai hạ chân xuống và đập hai tay vào nhau.
Trên hai cánh tay đó là cặp khiên bạc sáng loáng được trang bị chắc chắn.
Hai chiếc khiên tay được gắn vào hai tay, bao bọc lấy nắm đấm.
"Đại tướng từng nói, hình như có câu 'tấn công là cách phòng thủ tốt nhất'."
Vừa nói, gã vừa nhe chiếc răng nanh sắc nhọn, nghiến răng ken két.
"Thế thì nhé. Nếu biến cái khiên phòng thủ thành thứ tấn công được... thì tấn công mạnh nhất và phòng thủ mạnh nhất sẽ ở cùng một chỗ, hai cái mạnh nhất cộng lại chẳng phải là vô địch sao?"
Đó là một lý thuyết ngu ngốc mà chỉ có trẻ con mới nghĩ ra.
Nhưng gã trai đó lại thực hiện cái lý thuyết trẻ con ấy và biến hai chiếc khiên thành vũ khí.
Đứng dang rộng hai chân, lườm đối thủ trước mặt không chút lơ là, gã trai với mái tóc vàng ngắn dựng ngược chỉ ngoái cổ lại nhìn Frederica một cái, rồi:
"Bà chị có nghĩ thế không, bà chị——mà khoan, to thế!?"
Ngay lập tức, cái khí thế của một chiến binh hạng nhất vừa duy trì nãy giờ tan biến sạch.
Gã trai——không, thiếu niên mở to mắt, lộ rõ vẻ kinh ngạc nhìn Frederica từ đầu đến chân:
"Này, thật đấy hả!? Đây là bà chị đấy hả!? Bà chị mà ông đây biết phải nhỏ hơn một chút, gầy hơn một chút, và miệng mồm phải dịu dàng hơn một chút chứ nhỉ!? Thế này thì gọi là đại ca nghe còn hợp hơn là bà chị... Ối!?"
"Đừng ăn nói thất lễ như vậy."
Đầu gối của Frederica thụi thẳng vào gã thiếu niên đang nhìn chằm chằm người khác rồi buông lời vô lễ.
Bị đánh vào sườn, thiếu niên lăn ra sàn rồi lảo đảo đứng dậy. Nhìn khuôn mặt loạng choạng của cậu ta, Frederica nhận ra. Vết sẹo màu trắng trên trán đó.
"Garf đấy ư?"
"Đã thế thì gọi là Frederica luôn được không... Không thể tin nổi... Hự!"
"Đừng có gọi tên chị trống không như thế."
Ngay giữa lúc đang đứng dậy, Garfiel quằn quại vì bị cùi chỏ giáng xuống lưng.
Nhìn dáng vẻ đau đớn đó, cô nhớ lại những ngày thơ ấu. Ở 'Thánh Địa' chẳng có đồ chơi gì, ngoài việc dùng cơ thể của nhau để giải khuây thì chẳng còn cách nào khác.
Frederica đã từng ném Garfiel bay đi mỗi khi cậu lao vào mà chẳng màng đến cách biệt chín tuổi. So với lúc đó, chẳng có gì thay đổi cả.
"Không. Garf... em lớn thật rồi."
"Bà chị bây giờ mà nói câu đó thì nghe chỉ thấy đểu thôi, NÀY! Nói cho mà biết nhé, ông đây sẽ còn to hơn nữa! Đừng tưởng lúc nào cũng nhìn xuống xoáy tóc ông đây được mãi!"
"Fufufu, chị đính chính lại. Cơ thể có to ra một chút, nhưng cái độ hẹp hòi thì vẫn y nguyên nhỉ."
"Cái gì cơ!?"
Garfiel nhe nanh, phản bác lại lời Frederica. Trải qua cuộc đối đáp trực tiếp sau mười năm với đứa em trai, Frederica ngập tràn trong niềm hạnh phúc khó tin.
Không ngờ lại có ngày cô được trò chuyện với Garfiel bên ngoài 'Thánh Địa' như thế này.
——Chắc chắn, ai đó đã đến 'Thánh Địa' và giải quyết êm đẹp mọi chuyện.
Là Ram, là Emilia, hay là Subaru. Là một trong số họ.
"Còn có cả Otto-sama nữa chứ."
"Hừ, cái ông anh đó lúc nào cũng chẳng được đền đáp gì sất. Nghĩ đến chuyện 'Cầu do tộc Migurd xây lúc nào cũng sập' thì, chà, cũng thấy hợp lý phết."
Khuôn mặt ủ rũ của chàng thanh niên tóc xám như hiện lên trước mắt.
Khi hai chị em cùng đi đến kết luận đó, bất chợt từ sâu trong hành lang tối tăm vang lên tiếng nói:
"Vậy, tôi bắt đầu hành động được chưa nhỉ?"
"Cất công đứng chờ cơ đấy, cũng biết điều phết nhỉ. Hay là cứ thế quên luôn công việc rồi biến về đi. Ông đây cũng không muốn đánh phụ nữ đâu."
"Ái chà, dịu dàng quá nhỉ."
Thấy Garfiel xua tay như đuổi ruồi, người phụ nữ mỉm cười yểu điệu.
Frederica vỗ mạnh vào lưng Garfiel đang đầy sơ hở:
"Garf. Nếu em nghĩ ả ta giống như vẻ bề ngoài thì sẽ nếm mùi đau khổ đấy."
"Biết rồi, ả không tầm thường đâu. Với lại nhé, người duy nhất trên thế gian này ông đây thực sự coi là phụ nữ chỉ có mỗi Ram thôi."
"Nếu em nghĩ nói thế là ngầu thì chẳng ngầu chút nào đâu nhé. Ram sẽ cười vào mũi em đấy."
"Cái gì cơ!?"
Garfiel phẫn nộ quay lại nhìn bộ mặt ngán ngẩm của Frederica.
——Khoảnh khắc tiếp theo, một chiếc đĩa bạc được phóng ra từ tay người phụ nữ với tốc độ kinh hoàng.
Đĩa. Không, đó không phải là đĩa, mà là một con dao lớn đang xoay dọc với tốc độ cao. Tốc độ đạn vượt quá giới hạn thị giác, bỏ lại cả tiếng xé gió, lao tới Garfiel, định chẻ đôi đầu cậu và khiến máu tươi bắn tung tóe.
"Đã bảo là..."
"――――"
Tiếng kim loại cọ xát và những tia lửa nổ ra đau cả mắt.
Lưỡi dao lao tới đã bào mòn bề mặt chiếc khiên phải đang giương lên, rồi bị hất văng lên trời nhờ góc độ thay đổi khéo léo. Lưỡi dao bay cắm phập mũi nhọn lên trần nhà, và không thèm nhìn theo nó, cơ thể Garfiel lao thẳng về phía trước, lướt trên sàn nhà áp sát người phụ nữ, chiếc khiên bên trái vung lên.
"Ông đây đã bảo là biến về nhanh đi cơ mà?"
"Ừ, và đây là câu trả lời."
Ngay trước khi nắm đấm vung hết đà, người phụ nữ khẽ lùi lại phía sau và giật mạnh cánh tay trái.
Ngay lập tức, lưỡi dao Garfiel vừa đánh bật cắm trên trần nhà bị giật ra, xoay ngược trở lại tấn công cậu từ phía sau theo đà thu về.
Chuôi dao có buộc một sợi dây, nối liền với con dao còn lại mà người phụ nữ đang cầm.
"Garf!"
Nhận ra mối đe dọa, Frederica hét lên nhưng không kịp.
Lưỡi dao xoay tít lao tới định chém đứt nửa thân người, cụ thể là cánh tay trái của Garfiel đang chuẩn bị giáng xuống người phụ nữ. Nhưng,
"——Lắm trò!!"
"——!?"
Tiếng hét của Garfiel vang lên ngay khoảnh khắc giọng Frederica vừa chạm tới.
Ngay sau đó, cánh tay trái đang vung ra của Garfiel phình to một cách bùng nổ. Bao phủ bởi lớp lông vàng kim, biến đổi thành độ lớn như một khúc gỗ, đó là cánh tay của dã thú, không thể là của con người.
Đến cả người phụ nữ kia cũng thoáng hiện vẻ dao động trong đôi mắt.
"Hự a a a a!!"
Cười khẩy ngạo nghễ, nắm đấm trái của Garfiel xuyên qua cả khiên đấm thẳng vào thân mình người phụ nữ.
Tất nhiên, lưỡi dao từ phía sau cắm phập vào cánh tay trái của Garfiel - kẻ không thèm bận tâm chút nào đến việc né tránh - nhưng nó không thể chém đứt cánh tay thú đã phát triển to lớn và được bao phủ bởi lớp lông cứng như dây thép ấy.
"——Ư!?"
"Bay đi, mụ đàn bà áo đen!!"
Mặc kệ cơn đau bị xẻ thịt, Garfiel dùng đà vung tay hất văng người phụ nữ đi. Ả ta không thể triệt tiêu lực đạo, bị đập mạnh xuống đất rồi nảy lên lăn lông lốc.
Nhìn ả đang lăn đi, Garfiel rút con dao đang cắm trên vai trái ra. Cậu dùng răng cắn đứt sợi dây ở chuôi dao, rồi ném con dao qua cửa sổ gần đó ra ngoài.
"Hà! Cái kiểu 'Kurgan dù mất tay vẫn hạ được địch' ấy mà! Nếu mụ tưởng ông đây sẽ sợ đau mà co rúm lại thì nhầm to rồi, đồ ngốc!"
"Ngốc là em đấy!!"
"Ái da!?"
Nắm đấm của bà chị giáng xuống sau gáy Garfiel đang đắc thắng.
Bị đánh, Garfiel ôm đầu ngồi xổm xuống, đưa ánh mắt phản đối về phía màn trừng phạt bất ngờ, nhưng:
"Chiến đấu kiểu gì mà làm tổn thương cơ thể thế hả... Bà sẽ khóc nếu nhìn thấy đấy."
"Ư, hự... C, chả liên quan, bà già nghĩ gì thì mặc kệ bà già chứ..."
"Em gọi Bà bằng cái kiểu gì thế hả!? Chị không nhớ là đã dạy Garf thành ra thế này đâu nhé!?"
"Từ lúc bốn tuổi đến giờ chưa gặp lần nào, mới tái ngộ đã giở trò bạo lực thế này, ông đây mới là người không tin nổi bà chị đấy!... Ấy."
Garfiel đang bị chọc đúng chỗ đau và thất thế bỗng nín thở. Thấy phản ứng đó, Frederica cũng quay nhìn về phía trước, một cái bóng đen đang lảo đảo đứng dậy.
Người phụ nữ lặng lẽ nâng cơ thể dậy, xoay con dao vẫn đang nắm trong tay, dùng ngón tay quệt vệt máu rỉ ra bên khóe miệng rồi liếm lấy. Và rồi, ả nở một nụ cười ngây ngất.
"——Được đấy, cậu bé. Rất được. Một đứa trẻ tràn đầy sức sống."
"Thú thật là ông đây cũng không nghĩ mụ ăn đòn đó xong mà đứng dậy được ngay đâu. Xin lỗi nhé, ông đây có hơi coi thường mụ."
Người phụ nữ mỉm cười liếm máu và Garfiel chắp tay xin lỗi.
Cuộc trao đổi không giống của những kẻ vừa chém giết nhau bằng sức mạnh phi nhân loại khiến Frederica thoáng quên đi thời gian trôi.
Nhưng cô lắc đầu ngay như để lấy lại tinh thần:
"Garf! Tóm lại, ả ta là một kẻ không rõ lai lịch. Đừng lơ là và cũng đừng nương tay..."
"Biết rồi mà. Quan trọng hơn là. Chị hai... Bà chị có biết người phụ nữ tên Rem không?"
"...? Có, đang ở trong dinh thự. Chị nghe nói đó là em gái của Ram."
Về điểm này Frederica cũng không có bằng chứng xác thực.
Trong ký ức của Frederica - người biết Ram từ nhỏ - không hề có sự tồn tại của cô em gái đó. Chỉ là, Rem - người được Subaru giải thích là em gái Ram - là một thiếu nữ giống Ram như đúc đến kinh ngạc. Cô gái vẫn đang ngủ say đó được cho là đã bị xóa khỏi ký ức của mọi người do ảnh hưởng từ Giáo Phái Phù Thủy.
"Giống Ram lắm hả?"
"Giống hệt. Nhưng chị không cho phép em lấy cô ấy làm người thay thế đâu nhé."
"Ông đây không làm cái trò rác rưởi thế đâu. Chỉ muốn xác nhận thôi. ——Ra là vậy."
Trong lúc hai chị em nói chuyện, người phụ nữ khẽ xoay tay chân để kiểm tra tình trạng cơ thể.
Ả ta đang cho họ thời gian trò chuyện sao, đúng là một người phụ nữ khó hiểu.
Dù sao thì,
"Nếu cô ta đang ở đâu đó tầng này, thì bà chị tranh thủ lúc sơ hở mà đưa cô ta đi đi. Ông đây chắc là sẽ bận tối mắt với mụ kia đấy."
"E, em nói gì vậy. Chị cũng sẽ chiến đấu. Nếu hai người cùng đánh thì sẽ chiếm ưu thế hơn..."
"Chuyện đó có chắc không nhỉ?"
Frederica ngăn Garfiel đang định chiến đấu một mình lại, nhưng giọng người phụ nữ chen vào. Frederica hướng ánh mắt nghiêm nghị về phía ả, người phụ nữ lấy mũi dao che miệng và nói:
"Đừng làm vẻ mặt đáng sợ thế chứ. Với lại, tôi nghĩ cậu em trai kia sẽ chứng minh cho cô thấy lời tôi nói không sai đâu."
"...Garf?"
Frederica cau mày nghi hoặc trước lời người phụ nữ, gọi tên em trai.
Nghe tiếng gọi, Garfiel vừa chỉnh lại góc độ của hai chiếc khiên vừa nói:
"Xin lỗi nhé, bà chị. Đối thủ này không 'ngọt' đến mức ông đây có thể vừa đánh vừa lo cho sau lưng đâu."
"Cái...!"
Bị phán là gánh nặng, Frederica nghẹn lời.
Tất nhiên, cô thừa nhận kỹ năng của mình kém xa người phụ nữ kia, nhưng bị nói là không giúp được gì đến mức kéo chân đồng đội thì quả là nhục nhã.
"Đừng có hiểu lầm, bà chị. Ông đây không bảo bà chị là gánh nặng."
"...Vậy thì là gì?"
"Ông đây bảo là nếu ông đây và mụ kia đánh thật, thì xung quanh sẽ nát bét hết."
Garfiel chỉ vào mình, rồi chỉ vào người phụ nữ, ả ta làm vẻ mặt thích thú như khẳng định lời cậu nói. Ả nghịch nghịch đuôi tóc tết dài, rồi cúi người xuống.
"Đúng vậy. ...Thế nên cô nên lùi lại thì hơn."
"――――"
Cảm giác của chiến binh, thứ chỉ những kẻ mạnh thực sự mới hiểu nhau.
Hiểu rằng mình còn lâu mới chạm tới cảnh giới đó, Frederica cháy lên nỗi uất hận.
Gặp lại em trai sau mười năm, vậy mà lại chẳng thể giúp ích được gì.
"Đừng có nghĩ mấy chuyện chán phèo đó, bà chị."
"Garf..."
"Nhìn hai tay ông đây xem. Cái khiên này là thứ hồi nhỏ chị và ông đây hay chơi cùng nhau. Điểm xuất phát cho sức mạnh hiện tại của ông đây, là việc được cùng chạy với chị."
Nghe lời Garfiel, Frederica mở to mắt.
Giọng điệu như quan tâm, như an ủi, lại như pha lẫn một cảm xúc nào đó khác, khiến Frederica cảm thấy lồng ngực nóng lên vì cảm nhận được sự trưởng thành vững chãi của đứa em trai đã xa cách bấy lâu.
"Đại tướng đã dùng số lượng để đập ông đây tơi bời. Nhưng xui cái là, trong tình trạng cực hạn thì chuyện lại khác đấy."
Vừa nói vừa bước lên, Garfiel đập khiên, nhe nanh, nghiến răng.
Và rồi:
"Nào, nhào vô đây, mụ đàn bà áo đen. Đây là quà mừng ông đây ra khỏi 'Thánh Địa'. Để mở màn, ông đây sẽ đập nát bươm cái gọi là bức tường đầu tiên cho mụ xem——!!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
