Chương 30: Trò hề của Natsuki Subaru
Để Subaru có thể vượt qua một tuần tại dinh thự Roswaal, có hai cửa ải lớn cậu bắt buộc phải vượt qua.
Thứ nhất là giành lấy lòng tin từ những người trong dinh thự. Điều này không chỉ giới hạn ở Ram và Rem, mà còn bao gồm cả chủ nhân nơi này là Roswaal.
Nếu không lọt vào mắt xanh của họ, khả năng rất cao là mạng sống của Subaru sẽ bị xóa sổ với danh nghĩa "bịt đầu mối".
Đây là kết luận cậu rút ra sau khi suy nghĩ đi suy nghĩ lại vô số lần trong khoảng thời gian dư dả của vòng lặp trước.
Tương tự, việc ra ngoài mà không có sự cho phép của họ cũng nằm trong phạm vi này. Hành tung đáng ngờ sẽ dẫn thẳng đến DEAD END. Đây là một trong những điểm cần phải cẩn trọng tối đa.
Và cửa ải thứ hai—cái này thì cậu thậm chí còn chưa thấy manh mối nào.
Nói toạc ra, chính là danh tính của kẻ nguyền rủa tấn công dinh thự Roswaal.
Kẻ sử dụng nguyền thuật đã tước đi mạng sống của Subaru ở lần thứ nhất, khiến Subaru suy kiệt cả thể xác lẫn tinh thần ở lần thứ hai, và khiến Rem phải chết ở thế giới thứ tư.
Đến thế giới thứ năm này, việc tìm kiếm và tiêu diệt kẻ địch mà cậu vẫn chưa thấy dù chỉ một mảnh nhân dạng—đó chính là mục tiêu lớn nhất lần này.
Tóm lại, nếu có thể giành được sự tin tưởng nhất định từ Ram và Rem, rồi sau đó đánh bại gã pháp sư tà ác kia, cậu có thể nhắm tới việc phá vỡ vòng lặp.
Chết bốn lần, cuối cùng mới nhìn thấy điều kiện thắng lợi, tình cảnh thật thê thảm.
Thêm vào đó, những phần quan trọng để đạt được điều kiện ấy vẫn còn quá nhiều ẩn số, không thể phủ nhận cảm giác cậu đã quay lại đây mà chẳng có kế hoạch cụ thể nào (No Plan).
Nghĩ lại về tiền đồ đen tối của bản thân mà chỉ muốn thở dài, nhưng Subaru lắc cái đầu đang muốn ôm lấy của mình và nhìn về phía trước.
Dù bức tường chắn trước mặt có cao đến đâu, cậu cũng không thể không khiêu chiến.
Cậu đã dùng đến cả biện pháp tự sát để quay lại đây mà. Đánh cược vào những điều kiện chẳng biết có giúp mình quay lại được hay không, Subaru vẫn chọn quay lại nơi này.
Cậu đã thử tự mình chết đi một lần.
Vậy thì, hãy cứ coi như mình đã chết mà liều mạng chiến đấu xem sao.
—Subaru đã quyết định như vậy.
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
"Vậ~ậy thì, Ram? Dưới góc nhìn của em, đánh giá về cậu ta thế nào?"
Vào giờ khắc trăng treo trên bầu trời đêm, tại phòng làm việc ở tầng cao nhất của dinh thự Roswaal, cuộc mật đàm đang diễn ra.
Người tham gia có hai người. Chủ nhân của dinh thự và căn phòng này, Roswaal, và người đối diện với hắn là cô hầu gái tóc hồng—Ram.
Trước câu hỏi của Roswaal, kẻ đang đan tay trên bàn và nhếch môi cười, Ram khẽ nghiêng đầu suy tư.
Thấy thái độ ngập ngừng như thể do dự khi báo cáo ấy, Roswaal nhướng một bên mày như thể nhìn thấy điều gì lạ lẫm lắm,
"Hử~ửm, một Ram vốn có khuynh hướng quyết đoán mọi việc ngay lập tức mà cũng phải đắn đo sao, đúng là chuyện hiếm thấy đấ~ấy nhỉ? Chỉ một ngày thì chưa đo lường được chăng?"
"Cũng không hẳn là như vậy, thưa Ngài."
Dù lời phủ nhận được đưa ra ngay lập tức, nhưng nội dung lại thiếu đi sự rõ ràng. Cô chạm ngón tay lên môi, vẫn còn vương chút bối rối,
"Cậu ta—Barusu ấy ạ, về mặt năng lực thì hoàn toàn không được. Khả năng làm việc của một người hầu chỉ nhỉnh hơn dân nghiệp dư có chút xíu thôi. Chưa bàn đến chuyện có hợp hay không, cậu ta nằm ngoài phạm vi đánh giá."
"Ư~ừm, chính cậu ta tự đề nghị được làm việc, thế mà lại ra nông nỗi ấy thì cũng thật kỳ lạ nha~a."
Nhớ lại chuyện trên bàn ăn sáng, Roswaal cười ẩn ý.
Hắn nhớ lại lúc mời vị khách vừa tỉnh dậy vào bàn ăn, bàn bạc về công trạng và phần thưởng cho cậu ta.
Ấn tượng của Roswaal về cậu ta là 'một thiếu niên được giáo dục đàng hoàng, đầu óc xoay chuyển không tệ, và biết cách tự bảo vệ bản thân ở mức tương đối'. Đó là một đánh giá không tồi, và theo một nghĩa khác, điều đó cũng có nghĩa là đáng để cảnh giác.
Vì thế, hắn đã ra lệnh cho Ram, người được giao nhiệm vụ hướng dẫn cậu ta, kiêm luôn danh nghĩa giám sát, và thực tế là họ đang có buổi báo cáo như thế này.
Hắn không nghĩ sẽ có kết quả ngay từ ngày đầu tiên, nhưng ngược lại, kẻ khiến Ram phải có thái độ lấn cấn thế này thì đúng là một đối tượng đáng lo ngại.
"Có một điều rất lạ là..."
"Ừ, ta đang nghe đây. Có gì cứ nói hết ra xem nà~ào."
"Về mặt năng lực thì hoàn toàn yếu kém, nhưng Barusu không hiểu sao lại... nói thế nào nhỉ, cậu ta tích cực đến mức phát tởm."
Roswaal nhíu mày trước cách nói chuyện có vẻ đang tìm từ hơn là chọn từ của Ram.
Chính bản thân Ram cũng hiểu rằng mình đang nói không rõ ràng. Giữ nguyên vẻ mặt bứt rứt vì không tìm được từ ngữ chính xác, cô nói:
"Cậu ta cứ giữ cái giọng điệu đó mà nói liến thoắng suốt, đôi khi thất bại cũng không tắt nụ cười, thậm chí còn cư xử hết sức tận tụy với chúng ta nữa..."
"......Em nghĩ sao về chuyện đó~o?"
"Em thấy khác với những gì nghe được từ Emilia-sama."
Ram chỉ đáp lại câu hỏi trầm thấp ấy như vậy.
Roswaal, người có ít thời gian tiếp xúc với cậu ta, không thể cảm nhận được những nghi vấn mà cô đang mang. Tuy nhiên, đây là ý kiến của cặp chị em đã tích lũy kha khá kinh nghiệm tại dinh thự này. Nghĩ đến sự tin tưởng dành cho họ, lời tham vấn đó là điều đáng để lưu tâm.
"Dù sao thì, mới ngày đầu tiên chưa nhìn thấu được con người cũng là chuyện thường tình. Cậu ta có ơn cứu mạng Emilia-sama. —Cứ để ta quan sát tiến triển thê~êm một thời gian nữa xem sao nhé."
"......Trong trường hợp, bất trắc thì sao ạ?"
Có thể thấy rõ ràng là cô không muốn nghe những gì tiếp theo.
Dù biểu cảm không thay đổi, nhưng có lẽ do thời gian gắn bó lâu dài nên hắn cảm nhận được điều đó. Nhìn vào sự yếu đuối đó của Ram bằng đôi mắt màu vàng, Roswaal khẽ lắc đầu,
"Đến lúc đó~o thì tính sau. Ta cũng muốn giải quyết mọi chuyện êm đẹp nhất có thể. —Nhớ nhắc nhở Rem đừng có cầm đèn chạy trước ô tô đấ~ấy."
Đôi khi cô em gái tóc xanh kia có xu hướng tự ý hành động sau khi đã nắm bắt được ý đồ của hắn. Dù nhìn chung không đi ngược lại phán đoán và phương châm của Roswaal, nhưng cũng có những lúc hắn phải đau đầu vì sự quyết đoán dập tắt mầm mống khả thi của cô ả.
Đặc biệt lần này, sự quyết đoán đó có khả năng dẫn đến hướng đi tồi tệ.
Đã loại bỏ mối nguy hiểm từ trong trứng nước. Nhưng mối quan hệ với Emilia lại xấu đi, thế thì không cười nổi đâu. Rất phiền phức là đằng khác.
Đối với Roswaal, cả ba người họ đều là những quân cờ cần thiết.
"Nhân tiện, Ram. Báo cáo kết thúc rồi chứ?"
"......Vâng. Xin lỗi Ngài vì em không báo cáo được điều gì to tát."
"Ta sẽ không trách phạt vì chuyện đó~o đâu. Quan trọng hơn, hãy hoàn thành nốt 'nghĩa vụ' đêm nay nào. —Đã bỏ trống hai đêm rồi. Hẳn là, em đã đau nhức lắm rồi phải khô~ông?"
Trước ngón tay ra hiệu mời gọi của Roswaal, Ram tuân theo với vẻ mặt có chút ngây ngất. Cô gái đang đứng trước bàn bước lại gần hắn với những bước chân chao đảo, rồi rụt rè đặt hông ngồi lên đùi người đàn ông đang ngồi đó,
"Đêm nay, cũng xin phép... thất lễ với Ngài."
"Đó là quyền lợi đương nhiên mà. Chuyện thường ngày thôi, không có gì phải xấu hổ cả. Cơ thể quan trọng lắm đấ~ấy. Vì nó đâu phải là của riêng mình em đâu."
Hắn dùng tay vuốt ve gò má, nâng khuôn mặt của Ram đang khẽ nhắm mắt lên. Một tay luồn vào chải mái tóc màu hồng, Roswaal nhắm một mắt lại, dùng con mắt màu xanh còn lại nhìn xuống Ram,
"Nà~ào, em là sự tồn tại như thế nào đối với chúng ta đây. Ta thực sự muốn chúng ta có thể đi cùng nhau một cách hữu nghị đấ~ấy nhé?"
Roswaal chỉ lẩm bẩm trong miệng, rồi sau đó cắt đứt mọi suy nghĩ.
Hắn chỉ nhìn vào Ram trước mắt, và dồn toàn bộ ý thức vào mỗi mình Ram.
Đêm đầu tiên dần trôi qua.
—Khép lại bằng cuộc mật đàm đầy vẻ yêu dị giữa chủ nhân dinh thự và cô hầu gái.
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
"Good Morning! Hôm nay trời cũng xanh, tuyệt vời để phơi đồ! Tốt cho tôi, tốt cho em, tốt cho mọi người! Good Smile!"
Đón chào buổi sáng ngày thứ hai, Subaru vừa hô to vạn tuế đón ánh bình minh vừa hét lên đầy hào hứng.
Đứng giữa sân, để ánh nắng thiêu đốt mi mắt, cậu xua tan cơn ngái ngủ bằng cách vận động toàn thân hết công suất.
Bài tập thể dục buổi sáng trên đài phát thanh, máu huyết lưu thông khắp tay chân, đưa năng lượng tích trữ trong giấc ngủ đi khắp cơ thể.
Cuối cùng, cậu vươn hai tay lên trời, hét lớn "Victory!" là coi như xong phần khởi động cho một ngày mới.
Vầng trán lấm tấm mồ hôi nhẹ, Subaru sảng khoái lau đi và quay lại.
Thì thấy,
"Mới sáng sớm mà cậu đã sung sức thật đấy..."
"Khỏe là khỏe, siêu khỏe luôn! Sự khỏe khoắn của tôi là dũng khí cho mọi người, I love you love we love! Cùng lên tinh thần nào!"
Ở góc sân, dưới bóng cây trong khu vườn bao quanh bởi cây cối, Emilia đang thực hiện thói quen buổi sáng cười khổ. Trên tay cô là cục bông màu xám, à không, là Pack đang lơ lửng, dùng đôi tay nhỏ xíu dụi dụi đôi mắt đen láy.
"Nhìn cái cảnh rửa mặt thế kia thì đúng là mèo thật. Mà chuyện đó tính sau, Tinh linh cũng biết buồn ngủ sao? Có vụ ngủ nướng không?"
"Các cậu mệt thì cũng buồn ngủ đúng không? Tinh linh khi nguồn năng lượng hoạt động là mana bị giảm sút thì, chà, cũng tương tự thế thôi. Nếu không tích đủ mana thì cơn buồn ngủ sẽ kéo dài thế này... Oáp~p."
Bị lây cái ngáp của Pack, Emilia cũng đưa lòng bàn tay lên môi ngáp khẽ một cái. Trước cử chỉ của họ, Subaru nhún vai làm vẻ trêu chọc,
"Cả hai người thức khuya là không tốt đâu nha. Chắc lại là cái đó chứ gì? Kiểu thức đến tận khuya để tám chuyện về người mình thích chứ gì? Được đấy được đấy, cho tôi tham gia với! Người tôi thích á? Ờ thì~, ừm thì~, xấu hổ lắm cơ~"
Subaru đan tay, cụp mắt xuống, liếc trộm Emilia. Trước thái độ đó của Subaru, Emilia vẫy tay qua loa kiểu "Rồi rồi",
"Người tôi thích là Pack, và người Pack thích là tôi. Câu chuyện kết thúc."
"Tương thân tương ái!? Chỗ trống để tôi chen vào đâu!? Chỗ trống đâu!?"
"Không có đâu nha. Lia mê mệt sức quyến rũ của ta rồi. Subaru, cậu cũng không phải là gã tồi, nhưng so với ta thì mất mặt lắm. Ngoan ngoãn từ bỏ con bé này đi... Ái ái!"
Pack lên mặt dạy đời Subaru đang sấn tới.
Không biết lấy từ đâu ra, Emilia mỗi tay véo một bên tai không nương tay—một bên là tai của Subaru đang cắn khăn tay khóc lóc "Kiii—", một bên là tai của Pack đang ưỡn ngực vuốt râu,
"Hai người không được hùa nhau làm trò nữa! Cứ nói mấy chuyện đó hoài là tôi giận đấy nhé."
""Đau đau đau, giận rồi giận rồi.""
Một người một thú đồng thanh sợ hãi trước màn trừng phạt của Emilia.
Được thả tai ra, cả hai xoa xoa chỗ đau, Emilia khẽ thở dài,
"Thân thiết là tốt, nhưng không được lôi người khác ra làm trò đùa. Hiểu rồi thì trả lời đi. Nào."
""Vâng ạ~ạ.""
Bị cô đưa tay ra thúc giục, cả hai lỡ đà gật đầu cái rụp.
Cảm giác bị dắt mũi không sao xóa nhòa được, nhưng nhìn nụ cười mãn nguyện của cô ấy, thật kỳ lạ là những chuyện nhỏ nhặt đó bỗng trở nên chẳng còn quan trọng nữa.
Nụ cười khẽ nở rộ trong cảm giác an tâm. Tận hưởng cảm giác khóe môi giãn ra ấy, Subaru trong lòng hơi hoảng hốt, cố tạo ra một nụ cười,
"Gì thế này, tim đập thình thịch. Giả làm chị gái trước mặt người có thuộc tính thích gái lớn tuổi như tôi, đòn tấn công dồn dập của Emilia-tan làm tôi bối rối quá + tiếng hét hạnh phúc."
"Hạnh phúc mà lại hét... là kiểu thế nào?"
"Kiểu như 'Kyahiii—n!' thế này chẳng hạn?"
Cậu đặt hai nắm tay lên gần cằm, co một chân lên nhảy nhẹ. Một cử chỉ mà mấy nhân vật giả nai trong truyện tranh cũ hay làm, nhưng độ tái hiện cao đến mức chính cậu cũng phải ngạc nhiên.
"Sao thế nhỉ. Tự nhiên thấy thất vọng ghê gớm."
"Bị chê tơi tả ngoài dự kiến! Tại sao!? Tôi và thế giới lại lướt qua nhau ngay cả ở những chỗ thế này sao, Why—!"
Trước hành động thất vọng ê chề của Emilia, Subaru tung ra phản ứng để đời. Tư thế trong truyện tranh ngày xưa gọi là 'Shee', nhưng phản ứng từ cô ấy thì... chẳng có gì đặc biệt.
Trò đùa xịt ngóm, sức lực như bị rút cạn, cậu sụp đổ ngay tại chỗ,
"Sao mấy trò tấu hài bằng hình thể toàn bị xịt thế nhỉ...! Mấy cái như sinh mệnh hay ngọn lửa thì khó truyền tải hình ảnh đã đành, đằng này tư thế ma mị mê hoặc từ trẻ con đến người lớn mà cũng không được đón nhận, khiếu hài hước ở đây khắt khe đến mức nào vậy trời...!"
"Không biết cậu va phải bức tường nào, nhưng mà vừa khéo. Nào, Subaru. Lại đây, lại đây ngồi đi."
Thấy Subaru chống tay xuống đất như sắp khóc, Emilia vẫn ngồi kiểu nghiêng một bên trên bãi cỏ, vỗ nhẹ xuống chỗ bên cạnh mình.
Khoảnh khắc hiểu ra ý nghĩa là "lại đây ngồi", hành động của Subaru nhanh như chớp. Cậu phi thân như bay, trượt người vào bên cạnh cô,
"Được gọi là bay ra và trượt vào, tôi xin tham kiến. Gì cơ, gì cơ? Vừa khéo là thời điểm nào? Người đàn ông gãi đúng chỗ ngứa, Natsuki Subaru sẽ gãi đúng cái chỗ ngứa mà tay không với tới trên lưng Emilia-tan như lệnh của em! Tôi không làm gì hơn thế đâu nhé!"
"Tôi chỉ rủ lại ngồi cạnh thôi mà phản ứng dữ dội quá mức tưởng tượng, làm sao bây giờ."
"............"
Trước khí thế hừng hực đó, Emilia cũng phải cười khổ. Trong lòng bàn tay cô, Pack đang vuốt râu và giữ thái độ im lặng.
Có vẻ thấy thái độ đó của Pack là không trông cậy được, Emilia rào trước "À thì" rồi quay sang Subaru,
"Thế, hôm qua thế nào? Cậu làm việc ổn chứ?"
"À, hỏng bét tám phần!"
"Vậy sao. Tự tin thế mà... Hả? Hỏng bét á? Tận tám phần!?"
"Ấy, xin lỗi, tám phần thì hơi quá. Chắc là... nhìn nhận thiên vị chút thì, sáu... không, bảy phần, à năm phần..."
"Sát nút thế cơ à..."
Thấy dáng vẻ ỉu xìu của Emilia không hiểu vì sao, Subaru bỗng thấy lương tâm cắn rứt lạ lùng, vai cũng rụt lại. Thấy Subaru bị ảnh hưởng bởi mình, Emilia luống cuống xua tay,
"A, nhưng mà, này, lần đầu làm việc mà được hai phần trôi chảy là tốt rồi đúng không? Thế thì không sao đâu, nhất định cậu sẽ làm tốt mà. Nào, tự tin lên."
"Đúng ha! Lần đầu mà trúng hai phần mười thì chẳng phải là tay đánh bóng cự phách sao? Gặp gió đẩy đưa là tôi phổng hết cả mũi lên đây này!"
"Đừng có tự mãn như thế, lo mà kiểm điểm bản thân cho đàng hoàng đi."
"Yêu cầu hơi bị gắt đấy!? Á, nhầm, không có gì đâu ạ, tôi xin lỗi."
Bị ánh mắt lườm nguýt của Emilia áp đảo, đôi vai vừa định nhướn lên của Subaru lại thu nhỏ lại, cậu chàng cúi đầu ủ rũ co ro.
Dù sao thì,
"Mà, thực tế là nhờ Ram với Rem 'kê đít' cho nên mới lết qua được đấy. Dốc toàn lực mà được có hai phần thì cũng bó tay rồi nhỉ? Thôi thì nỗi thất vọng đó cứ gửi gắm vào kỳ vọng tương lai, xin nhờ cả vào ngày mai nha."
"Nếu người trong cuộc đã không để tâm như thế thì tôi cũng chẳng còn gì để nói, nhưng mà..."
Trước phát ngôn đầy tính tích cực của Subaru, Emilia bĩu môi như thể đang hờn dỗi đâu đó. Cử chỉ trẻ con ấy đáng yêu đến lạ thường, khiến lồng ngực Subaru thắt lại, cả người nóng ran.
Nhưng, cậu huy động toàn bộ sự tự chủ để giết chết sự thôi thúc đó.
Subaru làm bộ dạng tếu táo, dùng ngón tay của cả hai bàn tay chỉ về phía cô:
"Nào nào nào, chuyện là thế này thế nọ thế kia, tôi của ngày hôm nay cũng như mọi ngày, dù bị cặp chị em hầu gái chỉ tay năm ngón giáo huấn trừng phạt đủ điều, vẫn chăm chỉ tận hưởng cuộc sống người làm. Chừng nào mệt mỏi với cái nếp sống này quá, tôi sẽ lao vào lòng Emilia-tan, nên em nhớ chừa chỗ sẵn cho tôi nhé."
"......Nghe nửa đùa nửa thật thế này, có khi lại vừa vặn ấy chứ."
"Gương mặt thì dễ thương mà đánh giá thì cay nghiệt! Nhưng mà nhưng mà, nghe được một nửa tức là một bên đùi đã ok rồi đúng không! Vậy thì, một bên đùi của Emilia-tan tối nay đã được tôi 'đặt gạch' rồi đấy nhé... Cấm có xài chùa đấy, Puck."
Thay đổi đối tượng bị chĩa ngón tay, Subaru ném ra một lời tuyên chiến. Ở phía bên kia, Puck - kẻ bị nhắm đến - vẫn giữ nguyên thái độ thong dong:
"Hứ, kẻ đến sau như cậu có nói gì đi nữa, thì cả thể xác lẫn tâm hồn của Lia đều đã dâng hiến cho ta qua khế ước rồi. Giờ này mà còn ý kiến về mối quan hệ này thì meo meo meo."
"Đừng có tự tiện thay đổi nội dung khế ước trong lúc tôi không để ý chứ."
Emilia tóm lấy hai tai của con mèo không biết chừa ấy, nhấc bổng lên không trung rồi lắc qua lắc lại.
Vì toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn hết lên tai, nên nếu là con người thì chắc hẳn đây là một hình thức tra tấn đau đớn ngoài sức tưởng tượng, nhưng Puck đang bị lắc lư kia vốn có trọng lượng nhẹ tựa lông hồng nên có vẻ chẳng hề hấn gì. Nó vẫn giữ nguyên vẻ mặt thảnh thơi như mọi khi, phó mặc cơ thể đung đưa theo nhịp lắc.
"Vậy thì, đã nạp xong năng lượng buổi sáng, giờ đi làm việc thôi nhỉ."
"Nạp năng lượng, cậu đã làm gì à?"
"Tất nhiên, nhờ chim chuột với Emilia-tan mà năng lượng tình yêu đã đầy bình rồi. Thanh nộ tích được hai vạch, tính ra xả được hai phát Tuyệt Kỹ lận. Kèo này là chốt đơn rồi..."
"Lại dẻo mồm dẻo miệng nữa rồi. Cứ trêu chọc người khác suốt như thế, đến lúc nói thật lòng là không ai tin cậu nữa đâu đấy. Cậu chưa đọc truyện cổ tích bao giờ à?"
"Tác phẩm tương tự thì tôi có biết! Thú thật thì tôi thấy cái kết đó là tự làm tự chịu nên chẳng bênh vực nổi đâu."
"Subaru mà cũng nói được câu đó sao...?"
Trước ánh mắt như muốn nói "hãy nhìn lại mình trước khi phán xét người khác" của Emilia, Subaru lè lưỡi cười ngượng nghịu rồi đứng dậy.
Cậu phủi đám cỏ dính trên mông, xoay hông vươn vai:
"Không đi ngay là bị mắng thật đấy. Sáng nay tôi có lịch chuẩn bị bữa sáng. Emilia-tan không ăn được ớt chuông đúng không? Tôi sẽ nhặt ra cho."
"Dù ghét cũng phải ăn chứ... Ơ, mà tôi đã từng kể chuyện đó cho Subaru chưa nhỉ?"
Thấy Emilia nghiêng đầu thắc mắc, Subaru chỉ để lại một nụ cười nhẹ rồi vẫy tay.
Chỉ một chút thôi, cậu thấy vui vì đã khiến cô bất ngờ.
Vừa lắc lư qua lại một cách thừa thãi, cậu vừa cố diễn trò tếu táo cho đến tận khi khuất khỏi tầm mắt cô.
Ý thức, phải ý thức, luôn ý thức để nụ cười không được tắt.
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
Tiễn bóng lưng Subaru loạng choạng khuất dần khỏi tầm mắt, Emilia khẽ thở dài, nhìn xuống tay mình.
Theo hướng nhìn của cô, chú mèo nhỏ màu xám cũng đang dõi theo bóng lưng xa dần của Subaru. Chợt nhận ra Emilia đang nhìn xuống mình, con mèo ngẩng mặt lên:
"Sao thế, mặt mũi bí xị vậy?"
"Cảm giác cứ sao sao ấy, bồn chồn khó tả. Tôi không biết diễn đạt thế nào cho đúng nữa."
Emilia ấp úng, khổ sở tìm từ ngữ để diễn tả sự bối rối trong lòng. Tuy nhiên, cô không thể chốt lại được điều gì, rốt cuộc chỉ đành buông một tiếng thở dài lặng lẽ tan vào không khí.
Nhìn sự dằn vặt đó của cô, Puck chạm vào cái mũi hồng của mình, nheo mắt lại:
"Lia bận tâm về Subaru hả? Hiếm nha. Chuyện Lia bận tâm đến người khác như thế này ấy."
"Đừng có tự tiện nói như thể tôi là người kém giao tiếp thế chứ. Tôi không phải kém giao tiếp với người khác, mà là ít có cơ hội tiếp xúc thôi mà."
Cô phồng má, càu nhàu với chú mèo xám đã gắn bó lâu năm.
Thái độ trẻ con mà bình thường cô sẽ không bao giờ thể hiện nếu có ai đó ở quanh. Chính vì ở trước mặt Puck, người bạn tri kỷ lâu năm, cô mới bộc lộ sự nũng nịu theo cách riêng của mình như vậy.
Ngược lại, biểu cảm của Puck khi đón nhận điều đó lại rất đỗi dịu dàng.
Cứ như thái độ của một bậc cha mẹ vui mừng trước sự trưởng thành của con gái—xét theo tâm cảnh của ông thì đúng là như vậy thật, Puck cứ thế gật đầu:
"Mà, Lia có bối rối cũng không trách được. Vì chuyện đang trở nên hơi rắc rối một chút rồi."
"Rắc rối, là sao?"
Dù Puck nói với vẻ thong thả, nhưng cảm nhận được nội dung không thể bỏ qua, nét mặt Emilia đanh lại.
Về cơ bản, thái độ của Puck luôn nhất quán trong mọi tình huống. Không rõ đây là đặc tính của tinh linh hay chỉ đơn giản là vấn đề tính cách của Puck, nhưng độ nghiêm trọng trong lời nói của ông thường được giao phó cho người nghe tự phán đoán. Tóm lại, Emilia là người phải đưa ra phán đoán.
Dù bị nhìn với vẻ mặt nghiêm túc, thái độ của Puck vẫn không hề lung lay.
Ông vừa dùng đầu ngón tay nghịch chọm râu ngắn, vừa nói:
"Ta đã thử chạm nhẹ vào rồi. Tâm trí của Subaru ấy, hỗn~loạn lắm. Bề ngoài và bên trong nát bét cả rồi. Cứ đà này, chẳng bao lâu nữa cậu ta sẽ vỡ vụn ra mất thôi."
Ông nói bằng giọng điệu thản nhiên đến lạ lùng.
[Chương 31: Tiếng Khóc Than Của Gã Hề]
—Kinh tởm.
"Ồ, Ram-chi! Thấy pha vừa rồi không!? Kỹ thuật dùng dao của tôi chỉ sau một ngày đã điêu luyện hơn hẳn rồi nhỉ!? Tài năng nở rộ rồi chăng!?"
—Kinh tởm kinh tởm.
"Rem-rin, nhìn nè nhìn nè! Kỹ năng cho phép thực hiện những tác phẩm tinh xảo này—ngay lúc này đây, đầu ngón tay tôi đang chứa đựng phép màu đấy! Tranh vải thêu!"
—Kinh tởm kinh tởm kinh tởm.
"Emilia-tan cứ mỗi lần gặp gỡ là lại khuấy đảo trái tim tôi! Thật là mang quá nhiều tội lỗi, guilty quá đi mất thôi!"
—Kinh tởm kinh tởm kinh tởm kinh tởm kinh tởm kinh tởm kinh tởm kinh tởm kinh tởm kinh tởm kinh tởm kinh tởm kinh tởm kinh tởm kinh tởm kinh tởm.
Nở nụ cười, diễn trò hề, cái lưỡi trơn tuột như được bôi mỡ hoạt động hết công suất. Dốc toàn lực vào công việc được giao, không sợ thất bại mà quả cảm lao tới, hễ rảnh tay là lập tức đi lang thang tìm kiếm sự kiện.
Huy động toàn bộ ký ức, đào xới lại bốn ngày đã lặp lại bốn lần đến mức cháy rụi, khắc ghi bản thân vào bất cứ sự việc nào có thể xảy ra dù là nhỏ nhặt nhất.
Phải như thế mới được. Phải làm như thế mới xong.
Không được lãng phí dù chỉ một giây. Cân nhắc tất cả mọi khả năng có thể xảy ra, mô phỏng mọi thành bại của các sự kiện cần thiết.
Cứ coi như là game đi. Quản lý Flag một cách triệt để. Đó vốn là sở trường của mình mà. Càng gặp gỡ nhiều thì khả năng càng tăng lên.
Mình chắc chắn có thể cười giỏi hơn. Mình chắc chắn có thể chọc cười giỏi hơn.
Hãy cư xử như thể đầu óc trống rỗng, nhưng tuyệt đối không được ngừng suy nghĩ.
Những hành động vô nghĩa, vô dụng và cường điệu. Hãy khiến chúng nghĩ mình là một kẻ ngu ngốc không đáng để cảnh giác. Nhưng hãy tránh bị đánh giá là thằng ngu đến mức không dùng được việc.
Suy nghĩ và kết luận trái ngược nhau. Nếu có thời gian để trăn trở về mâu thuẫn, thì hãy hành động trước khi suy nghĩ. Nhưng, trước khi cử động hãy tự vấn ý nghĩa hành động của bản thân.
Luôn để ý xem có bị mất tự nhiên không. Không được lơ là dù chỉ một giây, thậm chí là một sát na. Không thể thất bại, vì không thể thất bại được nữa.
—Không được thất bại không được thất bại không được thất bại không được thất bại không được thất bại không được thất bại không được thất bại không được thất bại không được thất bại không được thất bại không được thất bại không được thất bại không được thất bại không được thất bại không được thất bại không được thất bại không được thất bại không được thất bại.
Lặp đi lặp lại, tiếng chuông cảnh báo liên tục vang lên trong đầu.
Là báo động nguy hiểm. Đến dị giới, bản thân chẳng có chút tiến bộ nào nhưng cậu tự tin rằng chỉ riêng cảm giác này là trở nên sắc bén hơn.
Nguy hiểm đang đến gần. Sai lầm đang sắp bị sửa chữa. Không biết nó sẽ đến từ đâu. Cảnh giác một cách nhẹ nhàng, nhún nhảy xoay người.
"Úi chà, Ram-chi, tôi không có trốn việc đâu nhé? Tôi sẽ hoàn thành công việc một cách chỉn chu đâu ra đấy mà. Tiền bối cứ việc ưỡn ngực stay trong phòng đánh một giấc siesta cũng được luôn ấy chứ?"
Né tránh né tránh, dùng sự hời hợt và nụ cười giả tạo bề mặt để né tránh tình huống.
Đã làm tốt chưa. Đã đóng đạt vai Natsuki Subaru chưa. Có khiến họ hoài nghi không. Dù có làm được trước mặt Ram, nhưng nếu để lộ bản chất trước mặt Rem - nhân vật quan trọng nhất - thì mọi thứ coi như đi tong.
Hãy giả làm Natsuki Subaru một cách tự nhiên và ngây ngô.
Đơn giản thôi, là chuyện của chính mình mà. Hãy trở lại làm con lợn lười biếng chỉ biết hưởng thụ những gì được ban cho một cách vô tư, vô ý, vô tứ, vô phép, chẳng mảy may nhận ra chút gì về nội tâm của những người sống trong dinh thự.
Không biết gì cả, không hiểu gì cả, không nhận ra gì cả, không làm gì cả. Đó vốn là sở trường của mình mà. Mình vốn chỉ làm được có thế thôi mà. Chắc chắn là chuyện đơn giản thôi. Vừa cười vừa làm chừng đó chuyện, chắc chắn mình làm được.
Cậu bước đi với nụ cười hềnh hệch dán chặt trên mặt như một chiếc mặt nạ.
Là bên trong dinh thự. Không biết sẽ chạm mặt ai ở đâu. Hãy biết rằng trong thời gian tự do không hề có sự tự do. Hãy dành toàn bộ khoảng thời gian trống để hồi tưởng quá khứ và lên kế hoạch hành động cho tương lai.
"Ọ, ẹ, ... ọe..."
Cơn buồn nôn bất chợt dâng lên. Chỉ có tiếng rên rỉ lọt qua khóe miệng, nhưng Subaru quyết không để nụ cười tắt ngấm.
Cứ thế đôi chân vẫn nhún nhảy, cậu lẻn vào phòng khách gần nhất như thể đang khiêu vũ trượt đi. Rồi cậu lao tới bồn rửa mặt được trang bị trong phòng, và:
"... Ộp oạp. Ọe, ợ ọe... Ư."
Cậu nôn thốc nôn tháo những thứ trong cái dạ dày vốn đã trống rỗng xuống bồn rửa.
Đồ ăn thức uống cứ vào người là nôn ra hết sạch. Thứ trào ra chỉ là dịch vị ngả vàng, dạ dày co thắt như muốn nghiền nát nội tạng, vắt kiệt đến mức dịch vị cũng cạn khô.
Dẫu vậy, để thỏa mãn cơn buồn nôn không dứt, cậu vục mặt uống nước từ vòi cho đầy bụng, rồi ngay lập tức nôn thốc ra. Lặp đi lặp lại, hành động đó diễn ra như thể để rửa sạch những gì bên trong dạ dày.
"Hộc... hộc, hộc..."
Thô bạo dùng tay áo lau miệng, Subaru thở dốc với gương mặt xanh mét.
Chỉ riêng áp lực đè nặng cũng đủ để giết chết cậu rồi. Nếu khoảng thời gian không một phút ngơi nghỉ này cứ tiếp diễn, cậu cảm giác mình sẽ chết vì suy kiệt mất thôi.
Cậu tự cười nhạo trạng thái đảo lộn đầu đuôi của bản thân, nhưng chẳng thể nặn ra nổi một nụ cười khô khốc.
Hiện lên trong lòng chỉ toàn là nỗi bất an và tuyệt vọng trào dâng từ lồng ngực.
—Mình làm có tốt không nhỉ.
Nhìn lại thì, mối quan hệ với những người trong dinh thự tốt đẹp nhất có lẽ là vào lần thứ nhất, khi cậu còn vô tri.
Nếu vậy, cứ rập khuôn theo lần thứ nhất, mô phỏng lại tình huống y hệt xem sao?
Không, làm thế chẳng khác nào sao chép lại lần thứ hai. Trường hợp lần thứ hai là mô phỏng lại nội dung lần thứ nhất, cộng thêm ma pháp suy yếu và đòn chùy sắt của Rem. Đó chỉ là đi lại con đường sai lầm mà thôi.
Nếu lần ba và lần bốn đã nằm ngoài vùng xem xét, thì cái Subaru cần học tập vẫn là lần thứ nhất. Thay đổi cách làm so với lần thứ hai, không phải là rập khuôn lần một, mà là làm tốt hơn lần một theo hướng đó.
Lần thứ nhất năng lực làm mọi việc đều thấp kém, nhưng bù lại cậu đã đối mặt với công việc được giao một cách trực diện. Lần thứ hai cậu cố gắng đạt thành quả gần giống lần một nên bị nhìn thấu, kết quả là bị đánh giá là làm việc qua loa.
Vậy thì lần này cũng phải dốc toàn lực giống như lần một, và trên cơ sở đó, phải đưa ra thành quả đàng hoàng hơn cả lần một.
Nếu làm thế, cả Ram và Rem sẽ không bỏ mặc Subaru. Chỉ cần tránh được cái kết bị họ thanh trừng, một nỗi lo của Subaru sẽ được gỡ bỏ.
Nhưng vấn đề là,
"Vẫn chưa có chút manh mối nào về tung tích của tên Chú thuật sư."
Vì Rem đã bị giết, nên hung thủ được cho là người bên ngoài.
Kẻ nhắm vào dinh thự—nếu là người liên quan đến Vương Tuyển, thì đây là tình huống bế tắc đối với một Subaru mù tịt về các mối quan hệ đó.
Để vạch trần chân tướng Chú thuật sư, sự hợp tác của những người trong dinh thự là tuyệt đối không thể thiếu.
Ít nhất, việc kêu gọi cảnh giác sẽ không vô ích. Tuy nhiên, Subaru hiện tại có bao nhiêu tiếng nói trong dinh thự này chứ?
"Trong tình trạng chưa có được lòng tin, thì ai mà nghe lời khuyên can...?"
Thêm vào đó, Subaru còn bị ràng buộc bởi việc không thể tiết lộ nguồn tin.
Chính vì thế, cậu phải chấp nhận cả sự bứt rứt lẫn việc đi đường vòng, chỉ biết chịu đựng sự chật chội như muốn đục thủng dạ dày mà trải qua thời gian.
Thiếu thời gian. Không có thời gian thật đáng bực bội. Cậu không tự tin có thể chịu đựng thêm thời gian đau khổ này nữa. Muốn kết thúc cho nhanh. Nhưng không thể kết thúc được. Lời nói không chạm tới. Muốn chạm tới thì cần thời gian. Mà thời gian thì không có. Phải làm gì đó thôi. Kinh tởm quá, đau khổ quá.
Suy nghĩ lại lạc vào ngõ cụt mà nó đã đi đến bao nhiêu lần.
Đêm qua cũng vậy, cậu bị nuốt chửng vào vòng xoáy không lời giải này và chẳng thể chợp mắt. Sự bất lực khi phải mò mẫm xua tan nỗi bất an rõ ràng về lý do nhưng lại không tìm thấy giải pháp.
Thà rằng, nếu có thể chọn phương án cứ gào lên "Nguy hiểm lắm" thì tốt biết mấy. Dù Subaru có bị cho là đầu óc có vấn đề, nhưng nếu cứu được mạng sống của tất cả mọi người trong dinh thự thì đó cũng là một canh bạc không tồi.
Biện pháp đối phó được thực hiện trước, và mọi người trong dinh thự bình an đón ngày thứ năm. Tình hình xấu đi khiến Chú thuật sư chọn cách rút lui, nếu được thế thì đúng là đại đoàn viên.
—Thế nhưng, việc bản thân không thể hiện diện ở nơi đó là điều tôi không tài nào chịu đựng nổi.
Subaru không phải bậc thánh nhân, cũng chưa đạt đến cảnh giới nhìn thấu hồng trần để có thể dứt khoát nghĩ rằng, chỉ cần các cô gái bình an vô sự là đủ.
Nguyện vọng của Subaru là tất cả mọi người trong dinh thự đều sống sót, và trên hết, bản thân cậu cũng phải vượt qua ngày thứ năm trong tình trạng viên mãn.
Tinh thần hy sinh bản thân hay những thứ đại loại thế, vốn dĩ cậu đâu có.
Tham lam, ưa hưởng thụ, cứng đầu, bản tính lại còn hèn mọn đến cùng cực.
Chính vì thế,
"A, chết tiệt... nhục nhã thật."
Dù đã giác ngộ đến mức chọn cách tự sát, nhưng khi cơ hội bày ra ngay trước mắt, đôi chân cậu vẫn không sao ngăn được sự chùn bước.
Một khi đã nhặt lại được cái mạng này rồi thì lại thấy tiếc. Thứ ngỡ đã vứt đi nay quay về tay mình, mấy ai có thể dễ dàng nghĩ đến chuyện buông bỏ nó lần nữa chứ?
Subaru cũng thế mà thôi.
Cái mạng lẽ ra đã vứt bỏ, sinh mệnh lẽ ra đã chấm dứt.
Dù đã thắng cược và quay trở lại, nhưng khoảnh khắc nhận ra mạng sống đang nằm trong tay mình, thứ tấn công Subaru chính là nỗi kinh hoàng khi phải đánh mất nó thêm lần nữa.
Không được phép thất bại, không còn đường lui.
Lần này là lần thứ năm. Và Subaru cũng chẳng lạc quan đến độ nghĩ rằng sau lần này vẫn còn có thể "Trở về từ Cõi chết" thêm lần nữa.
Lần này đã quay về được. Nhưng lần sau thì chưa chắc. Ý thức rằng bản thân đang đứng bên bờ vực thẳm, rằng con người hiện tại của mình có thể là phiên bản cuối cùng, sự mài mòn tinh thần ấy——càng là người tỉnh táo, nó càng dồn con người ta vào đường cùng.
Cậu chưa mất trí đến mức làm liều trong tuyệt vọng, nhưng cũng chẳng đủ dũng khí để đánh cược tất cả bản thân mà đưa ra quyết định phản kháng.
Đâu đâu cũng tầm thường, đâu đâu cũng phàm tục.
Cậu thấm thía sự nhỏ bé của bản thân đến mức tự mình còn thấy ghét chính mình.
"Làm quái gì có thời gian mà thốt ra mấy lời than vãn chứ, thằng ngu này..."
Nếu có thời gian để rên rỉ dù chỉ một câu, thì thà dùng nó để nói phét một câu kiếm chút ấn tượng còn quan trọng hơn.
Gạt phăng cơn buồn nôn đã vơi đi từ lúc nào không hay, Subaru vỗ mạnh vào đôi má đang cứng đờ để tự xốc lại tinh thần. Sau đó, cậu bước ra khỏi phòng khách.
Hiện tại, công việc được phân công đã xong, đây là giờ nghỉ, nhưng ngay cả khoảng thời gian này bây giờ cũng thật đáng quý. Dù sao thì, phải tìm cho ra Ram hoặc Rem——,
"Cuối cùng cũng tìm thấy cậu rồi."
Vừa nhoài người ra khỏi cửa, cậu đã bị gọi giật lại.
Quay đầu lại, đứng đó là bóng dáng Emilia đang cố điều hòa nhịp thở dồn dập.
Khoảnh khắc mái tóc bạc đung đưa trong gió của cô lọt vào tầm mắt, ý thức của Subaru chuyển đổi nhanh như có tiếng bật công tắc.
Ứng biến theo tình huống, cơn đau dạ dày, nỗi nghẹn nơi lồng ngực hay cảm giác bế tắc, tất cả hãy quên hết đi. Giờ là lúc quay lại với Emilia, hãy nhếch mép lên mà cười háo sắc vào.
"Ái chà chà, được đích thân Emilia-tan chỉ định thế này, đúng là vừa mừng vừa thẹn, hàng hiếm nha! Cần gì cứ nói, cứ ra lệnh cho tôi! Vì em thì dù là dầu sôi lửa bỏng hay chui vào bóng tối nhà kho chứa đồ trộm cắp tôi cũng chơi tất!"
Cậu chỉ tay lên trời, lắc hông, tạo dáng theo nhịp điệu.
Đến chính mình cũng muốn líu cả lưỡi trước màn lật mặt nhanh như chớp này. Thế nhưng, phản ứng của Emilia đối diện lại khác hẳn dự đoán.
Cậu đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận vẻ mặt ngán ngẩm, hay chí ít là một tiếng thở dài, nhưng mà...
"Subaru..."
"Này này này này, không ổn đâu nhá, Emilia-tan. Bơ đẹp miếng hài tâm huyết mà tôi thức trắng cả đêm để nghĩ ra thế à? Miếng hài dùng một lần là hết đát, không dùng lại được đâu nha. Emilia-tan có hiểu cảm giác đứa con tinh thần mình vắt óc đẻ ra bị giết chết nó thế nào không hả!?"
Cậu diễn cảnh cắn tay áo khóc lóc cay cú. Nhưng, phản ứng của Emilia đối với trò này cũng nhạt nhẽo vô cùng.
Trái ngược hoàn toàn với mọi dự đoán của Subaru, Emilia chỉ nhìn cậu bằng đôi mắt pha trộn giữa bi thương và xót xa.
——Chết dở, bản năng cậu lên tiếng cảnh báo.
"Emilia-tan im lặng thế là sao dợ? Người đẹp thế kia mà cứ im ỉm, lỡ tôi nhầm là tác phẩm nghệ thuật rồi bưng về phòng trưng bày, sáng tối hôn chào buổi sáng chúc ngủ ngon là ráng chịu đấy nhé?"
Kỳ lạ quá, giọng nói trong đầu cậu gào lên liên hồi.
Phản ứng này không giống bất kỳ kịch bản nào. Không ngán ngẩm cũng chẳng tức giận, hoàn toàn ngoài dự tính. Nếu cô giận thì cậu còn tính đường đối phó được. Nhưng, việc cô hướng ánh mắt đau lòng như thế kia về phía mình có nghĩa là——.
Phải chăng chiếc mặt nạ thằng hề vụng về cậu đang đeo đã bị cô nhìn thấu?
Khoảnh khắc nỗi bất an ấy ập đến, Subaru chợt nhớ ra sự tồn tại của con mèo xám luôn túc trực bên cạnh cô.
Nhớ lại đặc tính của con mèo tự xưng là Tinh linh ấy, Subaru hiểu ngay sự vô nghĩa trong những hành động bấy lâu nay của mình.
Trước một tồn tại có thể đọc được suy nghĩ, việc cố tô vẽ cái vẻ bề ngoài mới ngu ngốc làm sao.
Khoảnh khắc bị buộc phải nhận ra điều đó, sự hư trương của Subaru sụp đổ.
Nụ cười gượng gạo dính trên môi tan biến không còn hình trạng, thay vào đó là vẻ mặt yếu ớt như đứa trẻ đang chờ bị mắng.
Trước mặt đối phương đã nhìn thấu tất cả, thế mà vẫn cứ nhảy nhót vì tưởng người ta chưa biết, thật xấu hổ hết chỗ nói. Và hơn hết thảy, cái lòng tự trọng cỏn con rằng không muốn để lộ điều đó cho riêng mình cô biết đã bị tổn thương sâu sắc.
Sự im lặng bao trùm giữa hai người.
Subaru chẳng còn tâm trạng nào để nói phét, còn Emilia thì đôi mắt dao động như đang tìm kiếm từ ngữ trước biểu cảm đó của cậu.
——Sẽ bị Emilia vỡ mộng mất. Chỉ riêng điều đó là cậu không muốn.
Tuy nhiên, cậu thậm chí còn chẳng biết phải nói gì để bào chữa. Không có cách nào để phá vỡ tình huống này, cũng giống như mọi khi mà thôi.
Subaru cố mở miệng bao lần, nhưng những từ ngữ quan trọng nhất lại không tìm thấy, khiến cậu không thể bước tới. Nhìn Subaru ôm nỗi bứt rứt đó, Emilia bỗng khẽ thì thầm "Được rồi", và...
"Subaru, lại đây."
"...Hả?"
"Được rồi mà."
Cô nắm chặt lấy cánh tay Subaru, kéo cậu quay lại phòng khách mà cậu vừa mới bước ra.
Bị lôi ngược trở lại căn phòng mà mình mới chỉ bước ra được nửa người, Subaru hiện lên đầy dấu chấm hỏi trong đầu vì không hiểu ý đồ của cô.
Nhưng Emilia chẳng màng giải thích cho thắc mắc của Subaru, cô chống tay lên hông nhìn quanh phòng một lượt, rồi:
"Nào, ngồi xuống đi, Subaru."
Cô chỉ tay xuống sàn, nói bằng chất giọng chuông bạc không đổi.
Cậu nhìn xuống sàn theo ngón tay cô. Sàn nhà có trải thảm, tuy là phòng không ai dùng nhưng được dọn dẹp rất kỹ lưỡng. Tất nhiên, sạch đến mức nằm lăn ra đất cũng chẳng sao.
"Ngồi thì ngồi lên giường hay ghế cũng được mà? Cần gì phải xuống sàn..."
"Đã bảo là ngồi xuống."
"Vâng, tuân lệnh!"
Bị ra lệnh bằng giọng điệu mạnh mẽ hiếm thấy, cậu bất giác quỳ gối ngồi xuống theo phản xạ. Thấy Subaru đã ngồi yên vị, Emilia gật đầu hài lòng rồi đến ngay bên cạnh.
Tự nhiên, cậu phải ngước nhìn cô từ vị trí thấp hơn, nhưng lúc này trong đầu cậu chẳng hề nảy sinh chút tà niệm nào.
Cậu chỉ đang mải miết cố đọc vị ý đồ thực sự của Emilia.
"...Ừm."
Emilia khẽ lẩm bẩm.
Cô hít một hơi như để xác nhận, hoặc như để tự trấn an mình, rồi cũng quỳ gối ngồi xuống ngay cạnh Subaru.
Dù nhan sắc kiều diễm đang ở cự ly gần đến mức sắp chạm vào nhau khiến tim đập thình thịch, Subaru vẫn chăm chú quan sát xem có đọc được cảm xúc gì từ góc nghiêng trắng muốt ấy không. Bất chợt, cậu thấy gò má trắng ngần ấy ửng hồng, và vành tai cô cũng hơi đỏ lên.
"Đặc biệt, đấy nhé."
"——Hả?"
Câu nói đầy ẩn ý khiến dấu chấm hỏi hiện lên, nhưng chưa kịp mở miệng hỏi thì sau đầu Subaru đã bị thứ gì đó ấn vào.
Cơ thể đang quỳ gối tự nhiên không thể kháng cự lại lực đẩy, cứ thế đổ người về phía trước theo quán tính và——được đón nhận bởi một cảm giác mềm mại.
"Vị trí hơi lệch một chút. Với lại, tóc cậu chọc vào hơi nhột."
Có cái gì đó ngọ nguậy dưới đầu, và giọng nói ngượng ngùng của Emilia vang lên ngay sát bên tai.
Cậu ngước mắt lên trong sự ngỡ ngàng, và cảnh tượng trước mắt càng khiến sự kinh ngạc chồng chất, làm cậu mở to mắt.
Ngay phía trên, gần đến mức mặt chạm mặt, là khuôn mặt của Emilia. Nó nhìn ngược chiều, khiến một cảm giác bâng khuâng xa xăm nào đó hiện lên: "A, là mình đang nằm ngược sao".
Ở khoảng cách này, đảo ngược trên dưới, và cảm giác mềm mại dưới đầu.
——Những từ khóa ấy tập hợp lại, tạo thành một hình thái có ý nghĩa trong đầu Subaru. Tức là cái này là...
"Gối đầu lên đùi...?"
"Xấu hổ chết đi được, đừng có nói toẹt ra thế chứ. Với lại, cấm nhìn về hướng này. Nhắm mắt lại đi."
Trán bị vỗ nhẹ, bàn tay cô che lên mi mắt chắn hết tầm nhìn. Nhưng Subaru gạt tay cô ra kháng cự:
"Dáng vẻ e thẹn của Emilia-tan cũng tuyệt phẩm lắm... nhưng mà, rốt cuộc tình huống này là sao? Tôi lập được công trạng gì để được thưởng lúc nào không hay thế?"
"Cái kiểu tỏ ra mạnh mẽ kỳ quặc đó, không tốt đâu."
Trán lại bị vỗ lần nữa. Nhưng lần này, Emilia giữ nguyên tay trên trán cậu, ngón tay cô luồn vào mái tóc của Subaru đang nằm ngược.
"Cậu đã nói mà, Subaru. Rằng khi nào mệt mỏi quá thì cho cậu gối đầu lên đùi. Nên tôi làm cho cậu đây. Không phải lúc nào cũng được đâu, hôm nay là đặc biệt đấy."
"Đặc biệt gì chứ, mới ngày thứ hai thôi mà? Mới thế này mà đã trông tàn tạ kiệt sức, thì tôi đúng là thể chất yếu nhớt vô địch cổ kim..."
"Nhìn cậu bị đánh tơi tả thế kia là biết mà. Chắc cậu sẽ không kể chi tiết cho tôi đâu nhỉ? Tôi không nghĩ làm thế này sẽ giúp cậu nhẹ lòng hơn... nhưng tôi chỉ có thể làm được thế này thôi."
Cắt ngang lời Subaru, Emilia nói với ánh mắt tràn đầy tình thương mến. Những ngón tay chải tóc chẳng biết từ lúc nào đã rẽ mái tóc ra, bắt đầu xoa đầu cậu chậm rãi như đang dỗ dành một đứa trẻ.
Cậu cười khẽ, định hất bỏ hành động đó của Emilia.
Rằng cô nhầm to rồi, rằng tôi đâu có làm mấy trò mất mặt thế. Cậu định sẽ tiếp tục gồng mình lên, tiếp tục diễn cái vai hư trương mà cậu đã quyết định diễn trước mặt cô.
"Ha ha... Emilia-tan này, chuyện đó... tôi..."
Thế mà, giọng cậu lạc đi, cổ họng nghẹn ứ, từ tiếp theo không sao thốt nên lời.
Cảm giác từ những ngón tay mềm mại đang xoa đầu, không hiểu sao cậu không thể tách rời ý thức khỏi nó được.
"Cậu mệt lắm phải không?"
"V-Vẫn còn, làm tốt. Hoàn toàn, bình thường mà..."
"Cậu đang gặp khó khăn sao?"
"Được đối xử dịu dàng thế này, là tôi đổ đấy nhé? Cứ làm thế, lại còn... thế này... ha ha."
Trước những câu hỏi ngắn gọn, lời đáp trả của Subaru chỉ vang lên sáo rỗng.
Là những lời nói trống rỗng, thứ cảm xúc mà chính cậu cũng tự hiểu được.
Và rồi, Emilia khẽ ghé sát mặt vào Subaru đang như thế.
"——Đã vất vả, lắm đúng không."
"————!"
Cô nói như nâng niu. Cô nói như vỗ về. Cô nói như yêu thương.
Chỉ chừng đó thôi, chỉ một câu nói đó thôi, con đê rách nát trong lòng Subaru vỡ vụn.
Vỡ ra, rách toạc, những gì kìm nén bấy lâu đồng loạt phun trào ra ngoài.
Đó là vũng lầy của những cảm xúc mãnh liệt mà cậu ngỡ đã phong ấn, nhưng lại chẳng thể xóa bỏ được dù chỉ một mảnh.
"Vất vả... lắm chứ. Đau khổ... muốn chết đi được. Sợ hãi... đến hồn xiêu phách lạc. Buồn bã đến phát điên lên được. Đau đớn đến mức tưởng chết đi được ấy...!"
"Ừm."
"Tôi đã cố gắng mà. Tôi đã rất cố gắng. Tôi đã liều mạng. Liều mạng làm đủ thứ, cố gắng để mọi chuyện tốt đẹp hơn...! Thật đấy. Thật sự là thật đấy, đến mức trước giờ chưa bao giờ cố gắng đến thế!"
"Ừm, tôi biết mà."
"Vì tôi thích mà, nơi này... vì tôi nghĩ rằng, nơi này quan trọng...! Nên tôi mới liều mạng muốn giành lại nó. Sợ lắm chứ. Sợ muốn chết đi được. Rằng lại bị nhìn bằng ánh mắt đó... tôi ghét cái bản thân cứ suy nghĩ như thế, ghét cay ghét đắng...!"
Cảm xúc không thể kiểm soát.
Một khi đã bùng nổ, nó tràn ra như vỡ đê, làm hoen ố khuôn mặt của kẻ hèn nhát đeo mặt nạ tươi cười bằng nước mắt giàn giụa.
Nước mắt không ngừng rơi. Nước mũi chảy ròng ròng. Trong miệng ngập tràn thứ chất lỏng không tên, biến tiếng khóc nức nở của Subaru thành những âm thanh càng khó nghe hơn.
Thật khó coi. Thật thảm hại. Đàn ông con trai to đầu mà nằm trên đùi con gái, vừa được xoa đầu vừa khóc tu tu. Thảm hại đến mức muốn chết đi cho rồi. Trái tim được lấp đầy bởi sự ấm áp đến mức tưởng như sắp chết.
Emilia dịu dàng đáp lại những lời than vãn của Subaru. Dù cô có nói "Tôi biết mà", thì chuyện cô chẳng hiểu được dù chỉ một mảnh nhỏ trong trải nghiệm của Subaru là điều quá đỗi hiển nhiên.
Ấy vậy mà, trong giọng nói của Emilia lại chứa đựng một sức nặng khiến người ta không thể cười khẩy cho qua.
Không hiểu lý do vì sao. Có lẽ cậu chỉ muốn nghĩ như vậy thôi.
Nhưng sự thật là lúc này đây, Subaru cảm thấy như mình được cứu rỗi bởi hơi ấm không rõ nguyên do ấy.
Nước mắt tuôn rơi như mưa, Subaru cứ thế khóc trên đùi Emilia.
Khóc, khóc nữa, khóc gào lên, cho đến khi tiếng khóc thảm hại ấy tan biến về nơi xa xăm, chỉ còn lại tiếng thở đều đều yên tĩnh buông xuống căn phòng khách.
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
——Rem ghé qua phòng khách đúng lúc Emilia đang dịu dàng vuốt ve mái tóc đen của Subaru, người đang say ngủ.
Rem mở cửa phòng không một tiếng động, vừa nhìn thấy bóng dáng Emilia trong phòng, cô định mở lời...
"Suỵt."
Thấy cử chỉ đặt ngón tay lên môi của Emilia, cô liền im lặng.
Mái tóc xanh ngắn khẽ đung đưa, Rem chậm rãi nhìn quanh phòng. Sau đó, cô bước lại gần Emilia, người đang ngồi bệt xuống sàn phòng khách và để đầu Subaru gối lên đùi mình.
"Subaru-kun, chỉ là đang ngủ thôi sao ạ?"
"Ừ. Fufu, nhìn xem này, giống trẻ con quá nhỉ. Lúc xoa đầu cậu ấy làm vẻ mặt như nhẹ nhõm lắm ấy."
Emilia xoa đầu Subaru vẻ thích thú, rồi tìm kiếm sự đồng tình từ Rem. Rem đáp lại mong muốn của cô bằng cái lắc đầu nhẹ.
"Hôm nay, có vẻ Subaru-kun không thể làm thêm việc gì được nữa rồi."
"Đúng thế, hôm nay cho nghỉ. Mới làm được hai ngày đã nghỉ, đúng là đứa trẻ hư vô cùng. Khi nào cậu ấy khỏe lại, em hãy phạt cậu ấy nhé."
Cười khẽ, Emilia lại quay trở lại với việc nghịch mặt Subaru.
Có vẻ cô không định đẩy Subaru đang ngủ ra để giải phóng đôi chân mình. Rem lý giải thái độ của Emilia như vậy, và lặng lẽ nhìn xuống Subaru.
Gương mặt ngủ say sưa, ngây thơ, không còn chút căng thẳng hay cợt nhả nào.
Không hiểu sao, khi tiếp xúc với chị gái và Rem, trước khi nở nụ cười, cậu ta luôn tỏa ra một sự căng thẳng kín đáo.
Cảm thấy có điều gì đó không đơn giản trong thái độ ấy, Rem đã định sẽ tăng cường giám sát cậu ta.
"Nhìn bộ dạng đang ngủ thế này, ý định đó cũng tan biến luôn."
Học theo Emilia, Rem khẽ dùng ngón tay vén tóc mái của cậu lên và lẩm bẩm.
Dáng vẻ không chút phòng bị tựa như trẻ sơ sinh. Bộ dạng ngây ngô chẳng hay biết gì về thế giới ấy thảm hại đến mức khiến khóe môi Rem khẽ nhếch lên.
"Tôi sẽ đi báo với chị hai rằng Subaru-kun hôm nay là kẻ vô dụng. Chúng tôi cần phải phân chia lại công việc."
Cúi người hành lễ, Rem buông lại những lời lẽ lịch sự ấy rồi quay lưng bước đi.
Nơi cô hướng đến là chỗ của chị gái. Chỉ cần nhắm mắt lại, vị trí của chị ấy lập tức hiện lên trong tâm trí. Cô định đi thẳng tới đó và báo cáo đúng như những gì vừa nói.
Từ phía sau lưng...
"Rem."
Nghe tiếng gọi, Rem dừng bước rồi chậm rãi xoay người lại.
Emilia đang ngồi bệt dưới đất, tầm mắt thấp hơn cô rất nhiều. Thế nhưng, Rem vẫn cảm thấy một áp lực kỳ lạ khó tả, như thể chính mình mới là người đang bị Emilia nhìn xuống.
Không nhận ra sự ngạc nhiên thoáng qua đó của Rem, Emilia khẽ nói:
"—Subaru là một đứa trẻ ngoan đấy nhé?"
Đáp lại lời nhắn nhủ đó, Rem cúi chào thật sâu.
Sau đó, chẳng buồn liếc mắt nhìn lại, cô đi về phía cửa, bỏ lại hai người họ và bước ra khỏi phòng khách.
Rảo bước trên hành lang, cô nghiền ngẫm lời nói vừa rồi của Emilia.
Trên góc mặt nghiêng vô cảm của Rem thoáng qua một cơn run rẩy rất khẽ mà ngay cả chính cô cũng không nhận ra.
—Chỉ là, cái mùi tà ác thoang thoảng ấy đã để lại chút gợn trong lòng Rem.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
