Chương 05 : Chiếc kẹp sách
Mùa đông đã tới , nên cái rét cũng ngày càng trở nên đậm hơn. Bầu trời hôm nay thì như một cái chăn màu xám xịt, và cái lạnh thấu xương khiến tôi có cảm giác tuyết sắp rơi hơn là mưa. Gió sắc lạnh như cắt vào da thịt, làm tôi nổi da gà không biết bao nhiêu lần trên đường đến nhà Saito.
Trái ngược hoàn toàn với bên ngoài, bên trong nhà Saito ấm áp và dễ chịu đến kinh ngạc. Tôi treo chiếc áo khoác dày cộp lên móc treo quần áo, giờ tôi chỉ mặc mỗi chiếc áo dài tay mỏng manh trong khi đang thả hồn vào thế giới của những cuốn sách. Đó là một khoảng thời gian bình yên, dịu dàng và dễ chịu—một không gian có thể khiến tôi dễ dàng quên đi thực tại và đắm mình vào câu chuyện.
Đọc xong một chương, tôi với lấy ly trà Saito đã pha. Nước đã nguội bớt, chỉ còn hơi ấm, nhưng khi nước trôi xuống cổ họng, một cảm giác ấm áp vẫn lan tỏa khắp người tôi. Ngước nhìn Saito, tôi nhận ra cô ấy đang nhìn mình.
“Có chuyện gì thế?”
“Ah, ừm, không có gì...”
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, và cô ấy nhanh chóng lảng đi, đôi mắt trong veo, xinh đẹp khẽ chớp rồi lại đánh sang cuốn sách cô đang cầm. Nhưng chỉ phút chốc sau, cô ấy lại liếc nhìn tôi, lần này là một cái nhìn thăm dò, có chút ngập ngừng.
“Cậu đã đọc bộ này cũng lâu rồi nhỉ, cậu không thích đọc bộ khác nữa sao?”
“Có chứ, ở nhà ấy. Tớ còn cả một chồng đang chờ đến lượt cơ.”
“Ra vậy... Mà một chồng của cậu là bao nhiêu?”
“...Khoảng năm mươi cuốn gì đấy thôi mà.”
“Năm mươi?”
Đôi mắt cô ấy mở to vì sốc, đóng băng bất động tại chỗ. Mà tôi cũng chẳng trách cô ấy được—tôi cũng thấy nó hơi kinh khủng thật.
“Nghe này, tớ biết cậu định nói gì. Tớ có hơi vượt tầm kiềm soát một chút đúng không? Tớ biết. Nhưng có lý do cả.”
“Và lý do của cậu là?”
“Khi có kỳ nghỉ dài thì cậu sẽ được mượn mười cuốn đúng không, thì đương nhiên là phải mượn hết mười rồi ”
“Không, cậu chỉ nên mượn những cuốn mà cậu định đọc thôi.”
“...Và thêm nữa,” tôi tiếp tục, phớt lờ lời phản bác của cô ấy, trong kỳ nghỉ thì cậu sẽ có cảm giác bản thân có thêm thời gian để đọc thêm, nên cậu kết thúc bằng việc mua bốc đồng thêm hai mươi cuốn nữa...”
“Rõ ràng đây hoàn toàn là lỗi của cậu! Ít nhất thì hãy đọc xong mấy cuốn cậu đã mượn trước đi chứ!”
Cô ấy giáng cho tôi một đòn chí mạng không thể phản bác. Dù tôi phản đối bạo lực, nhưng lần này tôi thua rồi.
“Tớ biết, tớ biết, nhưng tớ không thể kiềm chế được.”
“Thật tình. Cơ mà vẫn là tiền của cậu, nhưng nhớ đừng để nó ảnh hưởng đến giấc ngủ là được.”
“Đã rõ.”
Lời cô ấy nói nửa bực bội nửa quan tâm. Cô ấy đã luôn nhắc tôi chăm sóc bản thân nhiều đến mức tôi cũng phải bắt đầu để ý đến sức khỏe của mình.
“Cơ mà với tốc độ đọc của cậu mà giảm xuống năm chục cuốn thì cũng ấn tượng đấy.”
“Thực ra đây là lần đầu tớ chất nhiều như vậy đấy. Tớ đang cố gắng giải quyết chúng nhiều nhất có thể.”
“Thật sao? Dạo gần đây tớ cũng có để vài quyển tồn kho chưa đụng đến.”
“Oh, vậy ra chúng mình là đồng bọn rồi ha?”
“Ưm, không có đâu. Đừng có gộp tớ vào cùng nhóm với con nghiện như cậu nhé!”
Quả nhiên đều là những con người người yêu sách, chúng tôi đều có những vấn đề là tương tự nhau. Hay ít nhất tôi đã nghĩ thế, cho đến khi cô ấy rụt người lại vì khinh miệt, hơi ngả ra sau. Phản ứng đó hơi cay nghiệt với tôi quá rồi đấy?
Tôi hắng giọng, cố gắng xoa dịu bầu không khí.
“Dù sao thì, có một cách hay để giải quyết chuyện đó đấy, cậu muốn biết không?”
“Thật hả? Nói tớ nghe xem.”
Sự tò mò trỗi dậy, cô ấy hơi nghiêng người về phía trước, đôi mắt sáng lên vì thích thú.
“Đầu tiên nhé, cậu phải mua sách thường xuyên hơn.”
“Huh? Việc đó chỉ làm chồng sách dày hơn không phải sao!”
Cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi, đôi mắt mở to vì không tin rồi nheo lại đầy nghi ngờ. Rõ ràng cô ấy không theo kịp logic của tôi rồi. Tôi tự tin nhếch mép, tiếp tục.
“Càng chất đống nhiều sách, cậu càng cảm thấy áp lực phải đọc cho hết. Nó buộc cậu phải tăng tốc lên chứ sao.”
“Cậu bị ngốc à?”
Không một chút do dự, cô ấy gạt phăng kế hoạch của tôi, rồi trừng mắt nhìn tôi một cách lạnh lùng. Cô thở dài thườn thượt, như thể lời nói không đủ để diễn tả sự thất vọng tột cùng dành cho tôi.
Phản ứng của cô ấy khiến tôi không biết nói gì, mặc dù tôi đã nghĩ ý tưởng của mình là hoàn hảo lắm kìa mà.
“Dù sao thì, tớ cũng không có sở thích chất đống sách như cậu. Nếu tớ cứ đọc với tốc độ thường ngày thì tớ sẽ giải quyết xong thôi. Thật không thể tin nổi là tớ lại trông chờ một ý tưởng hay ho từ cậu cơ đấy.”
“Này, tớ đã suy nghĩ rất nghiêm túc đấy.”
“Cứ nhắc đến sách là cậu lại như vậy. Nghĩ mà xem, ở mấy thứ khác thì cậu đáng tin cậy đến như nào...”
Dù cô cũng cố gắng vớt vát chút danh dự cho tôi, ánh mắt cô ấy vẫn là đơn giản là sự thất vọng.
Thở dài thêm lần nữa, cô ấy đột nhiên vỗ tay như thể vừa nhớ ra điều gì đó.
“Ah, đúng rồi. Nãy tớ có mua bánh kem đấy. Bây giờ nghỉ ngơi ăn miếng bánh là vừa đẹp, cậu nghĩ sao?”
Cô ấy đứng dậy đi về phía bếp, rồi nhanh chóng trở lại với một chiếc hộp trắng từ tủ lạnh. Cô cẩn thận mở nó ra, bên trong là hai loại bánh kem khác nhau.
“Có dịp gì đặc biệt sao?”
Trên bàn là hai chiếc bánh nhỏ nhắn xinh xắn. Một chiếc phủ kem matcha với sốt socola rưới bên trên, trong khi chiếc kia được phủ lớp men socola vị quả mọng đỏ, bên trên là một quả dâu tây.
Mặc dù cô ấy thường mời trà và đồ ăn nhẹ, đây là lần đầu tiên cô ấy mang bánh kem ra.
“Ah, là đêm Giáng Sinh đó.”
“Oh, phải ha.”
Tôi đã hoàn toàn quên khuấy đi mất, cô ấy nhắc mới nhớ.
Hôm nay là ngày 24 tháng 12—Đêm Giáng Sinh. Ngày của các cặp đôi, của những người đang yêu, ngày mà năng lượng lãng mạn dường như bùng nổ khắp nơi.
Mải mê đọc sách nên tôi đã hoàn toàn bỏ quên, mặc dù đối với nhiều người khác thì đây chắc chắn là một dịp quan trọng.
“Xin lỗi. Tớ cảm thấy tệ vì cậu lại phải dành một ngày quan trọng như này với tớ.”
“Không, không sao đâu. Tớ chỉ dùng cớ hôm nay là ngày đặc biệt để thỏa mãn cơn thèm bánh kem của mình thôi.”
Mặc dù Saito dạo này có cởi mở hơn với tôi, cơ mà giọng điệu rõ ràng, không úp mở của cô ấy không để lại bất kỳ chỗ trống nào cho những ảo tưởng xuất hiện. Không đời nào tôi có thể tự huyễn hoặc rằng cô ấy có tình cảm với mình.
Thái độ hoàn toàn không có cảm giác gì xem tôi là ‘đàn ông’ của cô ấy khiến tôi cười gượng gạo.
“Tớ lấy một cái được không?”
“Tất nhiên rồi. Nếu cậu bận tâm tiền nong thì là một món quà Giáng Sinh đi là được.”
Mấy chiếc bánh này giá chắc chắn không hề mềm như vẻ ngoài rồi, vì vậy lời trấn an của cô ấy là để tôi ăn xuôi miếng bánh.
“Được rồi, vậy tớ sẽ lấy chiếc bánh mà cậu không chọn nhé.”
“Cậu chắc không?”
“Cậu là người đã đi mua chúng mà. Vậy mới công bằng chứ.”
“Cảm ơn nhé.”
Khuôn mặt cô ấy rạng rỡ hơn khi cô bắt đầu lựa chọn giữa hai chiếc bánh . Cả hai chắc hẳn đều vô cùng hấp dẫn với cô rồi, vì cô ấy đã tự tay chọn chúng mà. Cô ấy cứ luân phiên nhìn giữa chiếc vị matcha và chiếc bánh dâu tây, một tiếng “Hmm...” khe khẽ thoát ra khi cô ấy cân nhắc lựa chọn.
Sau một lúc, cô ấy lên tiếng, “Tớ quyết định rồi,” và chọn chiếc bánh matcha.
“Vậy, chúng ta ăn thôi nhỉ.”
“Ừm, ăn thôi.”
Chúng tôi chắp tay theo thông lệ quen thuộc trước bữa ăn rồi cẩn thận cắt bánh của mình.
Khoảnh khắc cô ấy cắn miếng bánh đầu tiên, đôi mắt cô hơi mở to, rồi vẻ mặt cô ấy dịu lại.
Một nụ cười dịu dàng, hạnh phúc nở rộ hiện rõ trên khuôn mặt cô ấy ,đôi mắt cô khẽ nhắm lại vì mãn nguyện.
“...Có gì sao?”
“Không có gì, chỉ là trông cậu có vẻ đang rất tận hưởng chiếc bánh nhỉ.”
Kể từ ngày hôm đó, Saito đã bắt đầu mỉm cười một cách cởi mở hơn khi ở cạnh tôi. Nụ cười hạnh phúc mà cô ấy đang mang lúc này là điều tôi đã nỗ lực rất nhiều để mang trở lại, và được thấy nó lúc đó càng khẳng định nỗ lực của tôi là hoàn toàn đáng giá.
Nụ cười mềm mại, không phòng bị của cô ấy khác xa vẻ ngoài điềm tĩnh thường thấy. Cảm giác như là cô chỉ cười như thế với mỗi tôi thôi vậy, điều này làm tôi vừa tự hào nhưng có chút ngại ngùng.
Dù việc ngắm nhìn nụ cười của cô đã dần trở nên quen thuộc hơn, nhưng vẫn phải nói là nụ cười của Saito vẫn rất là cuốn hút. Xem lần nào vẫn làm tôi bị hút hồn lần đó.
“Ừm, đương nhiên. Nó ngon lắm đấy... Cậu muốn thử một miếng không?”
“H-Huh?”
Bị bất ngờ, tôi đứng hình năm giây còn cô ấy thì dùng dĩa xúc một miếng bánh và đưa ra trước mặt tôi.
Cái này không phải giống mấy cảnh “aah” trong mấy bộ anime hay manga nổi tiếng hả trời! Tôi không thể không ngạc nhiên trước tình huống có phần bất ngờ này.
Tôi quay sang nhìn cô ấy với hy vọng cô sẽ nhận ra điều gì không đúng lắm, nhưng vẻ mặt cô ấy lại hoàn toàn bình thản, không hề bối rối dù chỉ một chút. Cô ấy dường như không nghĩ gì nhiều, chỉ đơn giản là mời tôi một miếng để chia ngọt sẻ bùi chiếc bánh.
Đối với cô ấy thì đây là điều rất đỗi bình thường. Còn với tôi á, ý nghĩ được một cô gái xinh đẹp đút cho ăn thì—một trải nghiệm hiếm và quá bất ngờ như này thì—quá áp đảo rồi. Sự xấu hổ của tôi đã đè bẹp mọi lòng tự trọng của một thằng con trai.
“Uh... thôi không cần đâu, tớ nghĩ là tớ sẽ bỏ qua cái phần ‘aah’ đó vậy.”
Vừa vật lộn đấu tranh tư tưởng với bản thân trong lòng, tôi cố gắng lắp bắp đáp lại.
Đôi mắt cô ấy mở to, có vẻ cô cũng vừa nhận ra mình vừa làm gì. Cô ấy vội vàng ngoảnh mặt đi, hai má ửng lên màu hồng nhạt.
“T-tớ không có ý đó...”
Cô ấy nhanh chóng rút chiếc dĩa lại, đặt nó xuống đĩa rồi cúi đầu, trông cô lúc này vô cùng xấu hổ. Thỉnh thoảng cô ấy lại liếc nhìn tôi một cách lén lút, rồi lại nhanh chóng cụp mắt xuống.
Cổ cô ấy, lộ ra bởi mái tóc buộc cao, cũng phớt màu hồng nhạt.
Tôi đoán là, cô ấy coi tôi là một người bạn đủ thân thiết, đủ thoải mái để hạ thấp cảnh giác. Có lẽ cô ấy không nhận ra hành động của mình có thể bị hiểu nhầm theo hướng khác.
“Tớ hiểu rồi. Cảm ơn vì đã mời. Tớ sẽ tự lấy một miếng đi vậy.”
Biết ơn vì sự tin tưởng của cô ấy cho tôi nhưng cũng hơi bực mình vì sự vô tâm đó, tôi tự lấy một phần miếng bánh của cô ấy.
Cuối cùng là sau đó cô cũng từ từ bắt đầu ăn bánh trở lại, dù vẫn có đôi lần liếc nhìn tôi một cách ngượng ngùng. Sự im lặng khó xử kéo dài cho đến khi cả hai chúng tôi ăn xong, rồi cô ấy đặt chiếc dĩa xuống.
“Xin lỗi cậu về chuyện lúc nãy.”
“Không sao đâu. Lần sau cậu cẩn thận hơn là được.”
“Tớ sẽ ghi nhớ thật kĩ. À mà bánh kem thế nào? Cậu thích chứ?”
“Ừ, ngon tuyệt cú mèo luôn. Cậu mua ở tiệm nào vậy?”
“Tiệm gần ga tàu ấy—”
“Oh, cái tiệm lúc nào cũng xếp hàng dài dằng dặc ấy hả. Đúng là một quà ý nghĩa. Cảm ơn cậu vì đã mời tớ nhé.”
“Không có gì đâu. Mà tớ đã bảo là do tớ muốn ăn thôi.”
Giọng điệu bình thản của Saito đã thể hiện rất rõ, cô ấy không hề giả vờ. Cô ấy thực sự chỉ muốn thưởng thức chiếc bánh. Mà tôi cũng biết là cô thích đồ ngọt, nói thế cũng hợp lí thôi.
Cơ mà, tôi vẫn thấy có lỗi vì không thể tặng lại cô ấy món quà gì.
“Có cái gì cậu thực sự thích không? Tớ cảm thấy không thoải mái nếu cứ nhận mà không đền đáp gì cả.”
“Không cần đâu, thật đấy. Cậu đã mất công tặng cho tớ mà tớ lại làm hỏng nữa thì tệ lắm.”
Saito nói với giọng buồn bã. Tôi thực sự rất đau đớn khi phải nhìn cô ấy như vậy.
“Dù biết là mọi thứ sẽ tan biến vào một ngày nào đó, tớ vẫn rất sợ hãi khi phải trân quý một thứ gì đó. Khi thứ quan trọng đó biến mất, nó sẽ tan đi vĩnh viễn.”
Giọng cô ấy ngập tràn nỗi buồn và sự cam chịu, dù gương mặt cô vẫn bình thường nhưng bên trong hẳn là cô đã khổ sở rất nhiều. Ánh mắt đang chấp nhận số phận đó—đẹp đẽ nhưng quá đỗi đau lòng—làm trái tim tôi nhói lên.
“...Cậu đang nói về chiếc kẹp sách sao?”
“Đúng vậy. Và cả một vài thứ khác nữa.”
Nhìn vào nụ cười mờ nhạt của Saito, tôi không thể không trách sự ngây thơ của chính mình. Tôi chỉ nghĩ là chỉ cần thay đổi môi trường xung quanh cô ấy, tôi có thể tránh cho cô ấy không bị tổn thương lần nữa.
Về lý thuyết thì cách của tôi không hề sai. Saito sẽ không còn phải chịu đựng những ác ý nhắm vào ở trường nữa. Nhưng những vết thương cô ấy đã phải chịu đựng thì không dễ lành như vậy. Một người đã bị tổn thương trong quá khứ, thì vết thương ấy sẽ kéo dài, thậm chí là không bao giờ biến mất.
Tôi đã quá tập trung vào việc ngăn chặn những nỗi đau trước mắt mà quên mất những vết sẹo cô ấy đã mang. Tôi đã mang nụ cười của cô ấy trở lại, nhưng nỗi đau cô phải chịu đựng thì vẫn hiện hữu ở đó. Sự thật phũ phàng này như một cái tát lạnh buốt đưa tôi trở về ván cờ thực tế.
“Cảm ơn cậu nhé. Vì đã luôn trân trọng chiếc kẹp sách đó đến vậy.”
“Không có gì đâu, thật đấy.”
“Những mảnh vỡ đang vẫn ở trong chiếc hộp đó đúng không?”
“Ừm. Tớ không nỡ vứt chúng đi, nên tớ đặt chúng vào hộp rồi để lại.”
Dù chỉ còn là những mảnh vỡ, cô ấy vẫn chăm sóc chiếc hộp một cẩn tỉ mỉ. Tôi mừng là cô ấy trân trọng nó, nhưng thấy cô ấy nhìn nó như vậy chỉ khiến tôi thêm đau lòng.
Tôi tự hỏi liệu có bất cứ điều gì tôi có thể làm cho cô ấy, và rồi một ý tưởng lóe lên trong đầu tôi. Không phải điều gì quá to tát, và có thể còn chẳng hiệu quả, nhưng đó là một tia hy vọng. Chắc không tính là quà Giáng Sinh đâu, nhưng đáng để thử lắm chứ.
“...Cửa hàng tớ mua nó có thể sẽ sửa được đâu. Cậu muốn thử không?”
“Huh?... Ư-Ừm! Tớ rất muốn!”
Mắt cô ấy sáng lên, và cô khẽ nghiêng người về phía trước đầy phấn khích, vẻ điềm tĩnh thường thấy dường như đã bị lãng quên. Khuôn mặt Saito, bỗng nhiễn đang ở rất gần tôi, làm tôi theo bản năng lùi lại.
“Đ-được rồi. Nhưng đừng hy vọng quá. Tại nó cũng là một món đồ khá độc đáo của họ, nên khả năng họ không thể sửa được vẫn là cao.”
“Tớ hiểu. Tớ chỉ muốn kiểm tra thôi.”
Vẻ mặt cô ấy tràn đầy sự mong đợi, và nỗi buồn trên mặt cô ấy lúc nãy đã tan biến. Ý tưởng nhất thời của tôi vẫn là đáng giá. Saito nhanh chóng chuẩn bị đồ để đi.
Đêm Giáng Sinh, các trung tâm thương mại tấp nập người qua lại. Các cặp đôi ở khắp nơi, nhưng hôm nay thì đặc biệt đông, thể hiện rõ ràng rằng Giáng Sinh là một ngày để họ tận hưởng cùng nhau. Những đôi trai gái ăn mặc chỉn chu lướt ngang qua, trò chuyện và cười đùa.
Vừa đi bộ, một dòng suy nghĩ thoáng qua trong tôi—việc này có được tính là tôi đang rủ cô ấy đi chơi không? Mời cô ấy ra ngoài vào đúng đêm Giáng Sinh có thể khiến cô ấy hiểu lầm. Tôi liếc nhìn Saito, nhưng cô ấy dường như hoàn toàn hướng sự chú ý về chiếc kẹp sách. Cô lúc này hẳn cũng không muốn bận tâm những chuyện khác.
“Chúng ta cần khẩn trương hơn đó. Cậu mua nó ở đâu vậy?”
“Tớ khá chắc là ở một tiệm trang sức trên tầng hai.”
“Hiểu rồi.”
Với vẻ quyết tâm, Saito bắt đầu đi về phía thang cuốn. Cô ấy đeo một chiếc túi mua sắm trên vai, còn chiếc hộp đựng kẹp sách thì nằm bên trong. Cô ấy giữ chiếc túi cẩn thận bằng một tay, như thể nó là vật thực sự quý giá.
Tầng hai cũng đông đúc không kém tầng một, khiến việc đi lại trở nên khó khăn. Dòng người lướt qua chúng tôi, làm chúng tôi phải luồn lách qua đám đông để tránh va chạm.
“Cậu có thấy nó không?”
“Không... Nhưng nó phải ở quanh quẩn đây thôi. Lúc đó tớ có ngắm qua vài ba tiệm mà.”
“Cậu ngắm kĩ đến thế ư?”
“Ah, tớ muốn đảm bảo là mình mua được thứ gì đó tốt để tặng cậu.”
Cảm thấy hơi ngại, tôi hướng ánh mắt về phía trước, tránh nhìn thẳng vào cô ấy.
“Cậu đã cố gắng để tìm món quà tuyệt luôn hả?”
“Tất nhiên. Tớ nợ cậu, với tất cả những gì cậu đã làm cho tớ. Tớ không phải là người vô ơn đến mức đi tặng cậu mấy thứ nửa vời đâu.”
“Thế mà tớ lại làm hỏng nó. Tớ xin lỗi.”
“Đó không phải lỗi của cậu, nên đừng lo lắng về chuyện đó.”
Saito luôn tự mình gánh vác mọi thứ. Mặc dù tinh thần trách nhiệm của cô ấy đáng ngưỡng mộ, cô ấy không cần phải chịu gánh nặng cho những việc không phải lỗi của mình. Nhìn khuôn mặt cô tối sầm lại vì tội lỗi, tôi khẽ thở dài.
Chúng tôi tiếp tục tìm kiếm, lần theo ký ức của tôi, cuối cùng cũng tìm thấy cửa hàng.
“Nó đây rồi.”
“Là cửa hàng này sao?”
Lối vào trưng bày một loạt phụ kiện thủy tinh tinh xảo. Có vẻ cửa hàng cũng chưa thay đổi nhiều kể từ lần cuối tôi đến đây. Hít một hơi thật sâu, chúng tôi bước vào.
“Chào mừng quý khách.”
Cô nhân viên cửa hàng chào đón chúng tôi bằng một nụ cười thân thiện, đôi hoa tai của cô ấy bắt sáng khi nó khẽ đung đưa. Saito và tôi cùng nhau tiến đến quầy.
“Xin lỗi.”
“Vâng, tôi có thể giúp gì cho quý khách?”
“Hôm trước em có mua muốn món đồ ở cửa hàng—một chiếc kẹp sách bằng thủy tinh. Nó bị vỡ mất rồi, không biết cửa hàng có thể sửa giúp em được không ạ?”
“Tôi vô cùng xin lỗi, nhưng chúng tôi không có dịch vụ sửa chữa.”
“...Oh.”
Tiếng thở dài nhẹ nhàng thoát ra từ bên cạnh tôi khá khó để nghe được, nhưng nó mang rõ sự thất vọng của cô ấy. Mặc dù cô ấy đã cố không kì vọng gì nhiều, tin tức này vẫn làm cô ấy phần nào đau lòng.
Bám víu vào chút hi vọng mong manh, tôi lấy chiếc hộp từ túi mua của Saito và đưa cho nhân viên.
“Chúng em có đầy đủ các mảnh vỡ ở đây. Thật sự không có cách nào để sửa chữa nó sao? Nó rất quan trọng với cô ấy.”
“Tôi rất xin lỗi. Nếu được thì các em có thể mua lại một cái mới là tốt nhất.”
“Ít nhất thì cửa hàng cũng không thể dùng các mảnh vỡ để tạo lại nó sao?”
“Tôi ước là chúng tôi có thể làm vậy, nhưng không may rằng đó không phải là điều chúng tôi có thể làm. Tôi thực sự xin lỗi.”
Giọng nhân viên bán hàng đầy sự hối lỗi, nhưng câu trả lời của cô ấy cũng rất dứt khoát. Là một doanh nghiệp, họ có lẽ không thể đáp ứng những yêu cầu cá nhân như thế này. Tôi hiểu điều đó, nhưng...
“Nhưng mà, liệu có thể—”
“Không sao đâu. Nói nhiều hơn sẽ chỉ làm phiền họ thôi. Đi nào.”
Saito nhẹ nhàng kéo tay áo tôi, cô thấy là có cố chấp cũng chẳng giải quyết được gì. Tôi ngước lên thấy vẻ mặt hơi bối rối của nhân viên bán hàng, Saito nói phải.
“Em xin lỗi vì đã đòi hỏi quá đáng ạ.”
“Không sao đâu. Nếu quý khách muốn, tôi có thể giới thiệu một số sản phẩm tương tự.”
Tôi liếc nhìn Saito, cô lặng lẽ lắc đầu.
“Em cảm ơn ạ, nhưng em xin phép. Cảm ơn chị đã dành thời gian.”
Sau một cái cúi đầu lịch sự, chúng tôi rời khỏi cửa hàng với bước chân nặng nề.
Không ai trong chúng tôi nói lời nào khi rời đi. Saito cúi đầu, sự im lặng của cô ấy càng đè nặng trong bầu không khí lạnh lẽo. Đến lúc về đến nhà cô ấy, tôi vẫn chưa tìm ra lời nào thích hợp để nói.
Gợi ý đến cửa hàng chỉ là một ý nghĩ thoáng qua trong đầu tôi, nhưng nó lại chỉ đem cho cô hi vọng không thành hiện thực. Cảm giác tội lỗi đang xâm chiếm lấy tôi.
“Tớ nghĩ hôm nay tớ sẽ về nhà.”
“...Được rồi.”
“Xin lỗi vì đã làm cậu hy vọng không đâu.”
“Không sao đâu. Tớ biết cậu chỉ đang cố giúp tớ thôi mà.”
Giọng cô ấy nhẽ nhàng, cam chịu. Chúng tôi chỉ nói được thêm vài câu trước khi sự im lặng lại bao trùm.
“Hẹn gặp cậu ngày mai vậy.”
“Ừ, hẹn gặp lại.”
Cái vẫy tay của cô ấy yếu ớt, cảm giác bàn tay cô gần như không cử động. Khi tôi bước đi, không khí buổi tối trở nên lạnh hơn. Dù chưa đến năm giờ chiều, trời đã tối sầm, bóng tối kéo dài trên khắp các con phố.
Sau đó, một thứ màu trắng lướt qua tầm nhìn của tôi. Ngước lên, tôi nhận ra tuyết đã bắt đầu rơi. Những bông tuyết tinh tế nhẹ nhàng rơi xuống từ bầu trời xám xịt.
(Ah... mình quên trả lại hộp đựng mảnh vỡ của chiếc kẹp sách rồi...)
Tôi thở dài, nhận ra mình đã lấy nó ra khỏi túi cô ấy trong lúc nói chuyện với nhân viên cửa hàng và quên trả lại. Thôi, để mai trả cũng được, tôi nghĩ, thở ra một làn hơi lạnh buốt.
Nhưng khi tôi tiếp tục đi, cảm giác tội lỗi đè nặng.
Tôi đã sai ở đâu chăng? Lẽ ra tôi nên kiểm tra với cửa hàng một mình trước, để cô ấy khỏi phải đau lòng. Nhưng tôi đã gieo cho cô ấy một tia hy vọng, rồi dập tắt nó.
Ngày mai, cô ấy có lẽ sẽ cư xử như không có chuyện gì. Cô ấy sẽ mỉm cười tử tế để che giấu nỗi đau như cô ấy vẫn thường làm. Suốt kỳ nghỉ đông, cô ấy đã làm đúng như vậy—lặng lẽ mang theo nỗi đau và giả vờ mình ổn.
Nhưng đó không phải là nụ cười tôi muốn thấy.
Saito chắc hẳn đang mang rất nhiều ký ức đau buồn. Quá khứ không thể thay đổi; chiếc kẹp sách bị vỡ cũng không phải ngoại lệ.
Sự khác biệt ở đây là tôi biết điều gì đã gây ra nỗi đau cho cô ấy. Tôi hiểu tại sao cô ấy bị tổn thương. Và lần này, tôi vẫn có thể làm gì đó để giúp cô ấy.
Tôi nên làm gì đây? Tôi đã biết câu trả lời—chỉ là cách thức thực hiện vẫn còn lẩn tránh tôi. Tôi chưa bao giờ sửa thứ gì bằng thủy tinh, cũng không quen ai làm trong lĩnh vực này. Ngay cả cửa hàng cũng đã từ chối chúng tôi rồi.
Nên từ bỏ sao? Nên chấp nhận thực tế sao?
Nếu là bình thường thì tôi đã làm vậy. Tôi sẽ tự nhủ rằng buông bỏ hiệu quả hơn là lãng phí năng lượng vào điều không thể. Nhưng đây là Saito.
Saito vẫn luôn trân trọng chiếc kẹp sách đó. Cô ấy đang vô cùng đau khổ. Tôi biết rất gì điều đó chứ, nên tôi không thể bỏ mặc mọi chuyện như vậy được.
Nhưng bằng cách nào? Những giải pháp tôi nghĩ đến đều đã thất bại. Tôi còn phương án nào nữa đây?
Sửa chữa nó dường như là không thể. Làm một cái mới có lẽ là giải pháp khả thi duy nhất. Kể cả không thể phục chế lại hoàn toàn, việc tạo ra thứ gì đó từ các mảnh vỡ cũng có thể mang lại cho cô ấy chút an ủi. Nhưng để làm được điều đó, tôi cần một người lành nghề về thủ công thủy tinh.
...Và rồi tôi chợt nhớ ra.
Một người tôi quen đã từng nhắc đến việc chế tác những quả cầu màu cầu vồng tuyệt đẹp. Mặc dù không giống nhau về hình thức, nhưng cô ấy có thể cho tôi vài lời khuyên.
Tôi lấy điện thoại ra và nhanh chóng gọi vào số cô ấy.
“Tanaka-senpai? Có chuyện gì vậy? Hiếm khi anh gọi cho em đó nha.”
“Mai, anh xin lỗi vì đã gọi đột ngột. Anh muốn hỏi về mấy quả cầu bảy sắc cầu vồng em luôn đeo ấy. Em bảo là em tự làm, đúng không nhỉ?”
“Vâng, đúng ạ. Có chuyện gì với chúng ạ?”
“Chúng làm bằng thủy tinh sao? Em làm kiểu gì hay thế?”
“Oh, không phải thủy tinh đâu ạ. Nó là resin.Nhưng nhìn chung thì trông khá giống nhau.”
“Resin á hả?”
“Vâng, đó là loại chất lỏng trong suốt cứng lại khi tiếp xúc với tia UV. Anh có thể trộn màu vào và làm ra đủ thứ xinh xắn. Em nghĩ nó thậm chí có thể được dùng để sửa thủy tinh bị nứt.”
“Khoan đã, thật sao?!”
Không thể giấu được sự phấn khích, giọng tôi bỗng vang hơn hẳn mọi ngày.
“Ừm... vâng, em nghĩ vậy? Em chưa tự mình thử bao giờ, nhưng resin chắc chắn có thể gắn thủy tinh lại với nhau. Nó thường được dùng để sửa chữa mấy vết nứt trên kính chắn gió ô tô, nên chắc là được ạ.”
“Tuyệt vời.”
Giải pháp đây rồi. Một phương án tuyệt vời từ trên trời rơi xuống. Nếu tôi khéo léo sắp xếp các mảnh vỡ thành một cái khuôn cố định và dùng resin để cố định chúng lại, có lẽ là không được hoàn hảo, nhưng vẫn có thể xài được.
“Anh đang định sửa thứ gì à?”
“Ừ, một chiếc kẹp sách bằng thủy tinh. Nó rất quan trọng với người anh trân trọng, nhưng nó vỡ mất rồi. Anh muốn sửa nó.”
“Vì một người quan trọng sao... Em hiểu rồi. Nếu anh muốn, em có thể giúp anh được đó.”
“Cảm ơn em. Anh sẽ rất cảm kích nếu em có thể chỉ cho anh cách dùng resin và khuyên anh mấy thứ cần mua.”
Được người có kinh nghiệm giúp đỡ đúng là nhẹ nhõm hẳn. Dù tôi có tự mình tìm ra được thì có sự giúp đỡ của Mai hẳn sẽ khiến quá trình suôn sẻ hơn nhiều.
“Làm sớm thì vẫn tốt hơn, đúng không ạ? Ngày mai em rảnh sáng. Anh muốn cùng em đi mua resin không? Em có thể cho anh vài lời khuyên.”
“Uh, tuyệt vời quá . Cảm ơn em rất nhiều.”
Đi ra ngoài với con gái vẫn khiến tôi có chút lo lắng, nhưng tôi không thể lấy đó làm lí do được. Vì chiếc kẹp sách của của Saito. Sau khi chốt với Mai-san về thời gian và địa điểm, tôi cúp điện thoại.
Theo thông tin trên mạng thì có vẻ như resin có thể kết dính thủy tinh lại với nhau. Nếu tôi cẩn thận sắp xếp các mảnh vỡ, rồi gắn chúng lại với nhau, tôi hoàn toàn có thể sửa được.
Mặc dù không có gì được đảm bảo, chỉ cần tìm thấy một giải pháp tiềm năng đã giúp tôi giải tỏa được rất nhiều. Tôi có thể sửa nó được rồi. Tôi sẽ sửa được nó.
Hiện tại, tôi dự định sẽ không đến nhà Saito cho đến khi chiếc kẹp sách được sửa xong. Tôi gửi cho cô ấy một tin nhắn nhanh để báo trước.
[Tin nhắn đến Saito]:
Xin lỗi nhé. Một tuần tới tớ sẽ không đến nhà cậu được.
Icon mèo nâu của cô ấy ngay lập tức hiển thị thông báo đã đọc.
[Phản hồi của Saito]:
Được thôi. Cậu bận gì à?
[Tin nhắn đến Saito]:
Tớ đang luyện tập. Tớ sẽ tự nhốt mình trong phòng và đọc đống sách đang chất đầy.
[Phản hồi của Saito]:
Cậu đang nói cái gì vậy? Nghe chẳng giống luyện tập tí nào.
Tôi né tránh câu hỏi của cô ấy bằng một lời bào chữa nửa vời, chỉ để nhận lại câu trả lời sắc sảo như thường thấy. Tôi gần như có thể nghe thấy tiếng thở dài của cô ấy ở đầu dây bên kia.
◇◇◇
Ngày hôm sau, tôi đang đứng trước lối vào trung tâm thương mại, giờ là mười giờ, vừa đẹp giờ mở cửa. Đấy cũng là giờ chúng tôi hẹn nhau, nhưng có vẻ Mai-san đã đến sớm hơn tôi một lúc.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy em ấy mặc thường phục. So với bộ đồng phục ở chỗ làm thêm, bộ đồ em ấy đang mặc càng làm em ấy nổi bật hơn. Em ấy mặc một chiếc áo len trắng đi cùng quần bò bó màu đen và một chiếc khăn màu xanh navy có sọc đỏ quấn chặt quanh cổ, che cả miệng để giữ ấm thêm.
“Xin lỗi, và cảm ơn em vì đã giúp đỡ dù anh nhờ gấp như thế.”
“Không sao đâu ạ. Khi đó là chuyện quan trọng với một người thân yêu của anh, em không thể làm ngơ được.”
“Thật sự, cảm ơn em rất nhiều.”
Nụ cười thẳng thắn của Mai khiến tôi phải cúi đầu thêm lần nữa để bày tỏ lòng biết ơn. Mặc dù chúng tôi không quá thân thiết nhưng em ấy đã sẵn lòng giúp đỡ tôi nhiều đến vậy, tôi không biết phải cảm ơn em ấy sao cho đủ.
“Em đoán nhé, người mà được anh làm cái này cho... là bạn gái anh, đúng không nè?”
“Huh? Không, không, không có đâu. Cô ấy chỉ là một người bạn anh vô cùng tin tưởng thôi.”
Saito là một người bạn không thể thay thế của tôi —một người bạn mà tôi vô cùng trân trọng. Ít nhất là vậy. Nhưng một cảm giác khó chịu mơ hồ, dai dẳng lại xuất hiện trong lồng ngực tôi.
Mai-san dường như không nhận thấy sự bối rối của tôi và lẩm bẩm một cách tiếc nuối, “Ah, vậy không phải bạn gái sao? Bạn thân à, cũng tốt mà. Em ước mình có được một người như vậy.”
“Em không có sao?”
“Em có bạn thân, nhưng không đến mức gọi là thân số một đâu Cho đến gần đây, em thậm chí còn không có nhiều bạn bè. Bây giờ thì em trông có vẻ hướng ngoại, nhưng hồi cấp hai, em là một người khá trầm tính.”
“Uh, anh có nghe Hiiragi-san kể một chút.”
“Oh, thật ạ? Dù sao thì, đó là lý do tại sao em luôn ngưỡng mộ việc có người bạn thân, người mình có thể bày tỏ hết mọi thứ.”
Sự cởi mở của Mai-san về quá khứ khiến tôi thấy thoải mái. Nó làm tôi nhớ đến sức mạnh thầm lặng mà Saito cũng có.
“Ban đầu anh cũng không thân với cô ấy. Bọn anh cũng chỉ mới nói chuyện từ vài tháng gần đây thôi.”
“Thật hả anh?”
“Ừ. Anh biết cô ấy từ lâu rồi, nhưng bọn anh chỉ bắt đầu nói chuyện từ hai tháng trước. Nghe kì thật nhỉ. Mặc dù chưa quen biết lâu nhưng bọn anh nói chuyện khá hợp. Nói chuyện với cô ấy rất thoải mái, và anh hoàn toàn tin tưởng cô ấy. Nên anh không nghĩ thời gian quen biết của bọn anh quan trọng đến thế.”
“Wow, nghe như một cuộc gặp gỡ của định mệnh vậy.”
“Định mệnh sao, huh...”
Cách diễn đạt hoa mỹ đó làm tôi khẽ mỉm cười. Tôi không phải là người tin vào định mệnh, nhưng nếu nó áp dụng cho tôi, thì hẳn là cho cuộc gặp gỡ của tôi với Saito.
Đúng lúc đó, cửa trung tâm thương mại mở ra. Vì còn sớm nên không có nhiều người như buổi tối, nhưng mùa Giáng Sinh vẫn thu hút một lượng lớn người mua sắm. Theo dòng người, chúng tôi bước vào.
Bây giờ đầu óc tôi thoát khỏi chiếc kẹp sách, tôi nhận thấy các đồ trang trí Giáng Sinh của trung tâm thương mại. Có màu đỏ và xanh lá cây trang trí mọi góc, và một cây thông lớn đứng gần lối vào, lấp lánh với đèn và đồ trang trí. Lướt qua khung cảnh đó, Mai-san dẫn tôi đến khu vực bán resin của cửa hàng thủ công.
“Tanaka-san, anh không có kế hoạch gì cho Giáng Sinh sao?”
“Không hẳn. Anh định sẽ tập trung sửa chiếc kẹp sách trước. Anh muốn hoàn thành nó càng sớm càng tốt.”
“Anh nên nói điều đó trực tiếp với cô ấy thì hẳn. Nếu em là cô ấy, em sẽ đổ gục mất. Anh thực sự quan tâm đến cô ấy lắm đó.”
Nụ cười tử tế của Mai-san khiến tôi cảm thấy hơi ngượng ngùng. Lời bình luận của em ấy làm má tôi hơi đỏ lên, nên tôi cố gắng lái câu chuyện trở lại đúng hướng.
“À, ừm... Thế thì, còn em thì sao? Hôm nay em không có kế hoạch gì à?”
“Em có chứ. Em có một bữa tiệc Giáng Sinh mấy đứai bạn vào chiều nay. Đó là lý do tại sao em hẹn anh buổi sáng.”
“Ah, ra vậy. Nhưng mà anh vẫn nghĩ em sẽ dành thời gian với bạn trai hay gì đó cơ.”
“Haha, anh đang nói gì vậy? Em không có bạn trai. Chỉ là một cô gái cô đơn lẻ loi thôi.”
Nụ cười của em ấy rất chân thật, nhưng trong một khoảnh khắc, lông mày em ấy hơi nhíu lại.
“Ơ, anh xin lỗi , câu đấy hơi đụng chạm nhỉ.”
“Này, anh đừng xin lỗi chứ. Điều đó chỉ làm mọi chuyện tệ hơn thôi! Hơn nữa, em có người em thích, nên em ổn.”
“...Em có sao?”
“Tất nhiên! Ý em là, em là một nữ sinh trung học trẻ trung đấy nha. Việc có ít nhất một hoặc hai người thầm thương trộm nhớ là bình thường mà, đúng không?”
“Một hoặc hai là hơi quá lố rồi đấy, không phải à?”
Mai-san tự hào ưỡn ngực, khiến tôi theo phản xạ đáp lại. Đâu phải cứ thích nhiều người là ổn đâu trời.
“Đùa thôi, đùa thôi. Nhưng em thực sự đang thích một người.”
Em ấy lè lưỡi một cách tinh nghịch, rồi quay về phía trước, rồi em nói với ánh mắt xa xăm.
“Em đã thay đổi bản thân để có thể đứng bên cạnh người đó.”
“Khoan đã, điều đó có nghĩa là—”
“Oh, chúng ta đến rồi! Cửa hàng này có mấy món tuyệt lắm. Em chắc chắn chúng ta sẽ tìm thấy loại resin hoàn hảo ở đây luôn.”
“Được rồi. Anh tin em đó.”
Những câu nói của Mai-san đã thu hút sự chú ý của tôi, nhưng bầu không khí có vẻ không phù hợp để tôi hỏi thêm nên thôi. Nhìn em ấy nhiệt tình hướng dẫn, tôi nuốt lại những lời suýt tuột ra khỏi miệng.
Sau đó, chúng tôi đã xem qua rất nhiều gợi ý về resin và chọn ra loại tốt nhất để làm. Loại nào nên dùng, cách cố định, chọn màu gì—liệu có thực sự ổn khi trộn thủy tinh vào không? Với sự giúp đỡ của nhân viên cửa hàng, chúng tôi đã quyết định xong những món đồ phù hợp nhất.
May mắn là chúng tôi đã tìm thấy những gì mình cần và hoàn thành việc mua sắm. Cùng với resin, chúng tôi cũng chọn khuôn, đèn UV và các công cụ cần thiết khác trước khi rời khỏi trung tâm thương mại.
“Em mừng vì chúng ta đã tìm thấy những gì anh cần. Nếu anh làm cẩn thận thì sửa nó không phải vấn đề .”
“Ừ, thật sự đấy. Cảm ơn em rất nhiều. Nhờ có em, mọi thứ bây giờ có vẻ khả thi rồi.”
“Không có gì đâu. Em hy vọng mọi việc suôn sẻ.”
Câu nói của Mai khiến tôi gật đầu quả quyết.
Mọi thứ đã sẵn sàng. Tất cả những gì còn lại là làm thôi. Tôi có lẽ sẽ thất bại nhiều lần, đặc biệt là lúc ban đầu khi tôi chưa quen với quy trình. Nhưng bỏ cuộc không nằm trong từ điển của tôi lúc này. Bây giờ tôi đã có công cụ, phần còn lại chỉ là sự quyết tâm của tôi mà thôi. Tôi chắc chắn phải sửa được nó—dù thế nào đi nữa.
Tất nhiên, tôi vẫn lo lắng chứ. Không có gì đảm bảo tôi sẽ làm được. Trên thực tế thì xác suất thất bại có khi còn cao hơn Có lẽ sẽ tốt hơn nếu cứ để nó yên thay vì mạo hiểm rồi lại càng làm nó tệ hơn. Nhưng dù thế nào, tôi cũng không thể lùi bước—càng không nếu điều đó có nghĩa là cứu Saito khỏi nỗi buồn và giúp chữa lành những vết thương cô ấy đang mang.
Bây giờ tôi đã có phương pháp, không có lý do gì để không thử. Tôi muốn cô ấy mỉm cười hạnh phúc, không phải là che giấu nỗi đau một mình.
◇◇◇
Về đến nhà, tôi bắt tay vào việc ngay lập tức. Sẽ tuyệt hơn nếu Mai-san có thêm giúp tôi hiểu hơn về quy trình làm, nhưng em ấy thì đã có lịch rồi, và em cũng thừa nhận là mình không có kinh nghiệm trong chuyện này. Điều đó có nghĩa là tôi phải tự mình thử thôi, mắc phải những sai lầm là không thể tránh khỏi. Tôi không nên làm phiền em ấy nữa thì hơn. Từ thời điểm này trở đi, tôi phải tự mình chiến đấu thôi. Em ấy bảo là nếu cần thì cứ gọi, thôi thì cứ nhớ đấy để làm động lực trước đã.
Tôi đổ hết túi mua sắm lên bàn và xếp các món đồ ra: chất lỏng resin, khuôn, đèn UV, thuốc nhuộm lỏng, nhíp. Vì tôi chưa từng làm cái này bao giờ, tôi đọc hướng dẫn thì bước đầu là phải tìm cách làm resin cứng lại.
Làm một chiếc kẹp sách bằng resin thật ra khá đơn giản. Đổ chất lỏng resin vào khuôn nhựa và phơi nó dưới đèn UV hoặc ánh sáng mặt trời. Trong năm đến mười phút, nó sẽ cứng lại.
Tôi làm xong chiếc kẹp sách đầu tiên của mình mà không gặp vấn đề gì. Nhìn kết quả thì nó trông khá ổn đối với một miếng kẹp suốt đơn giản không họa tiết gì, mà độ bền cũng vừa phải. Mối quan tâm chính của tôi—liệu nó có cứng lại đúng cách không—đã được giải quyết, nhưng lại có một vài vấn đề đã phát sinh.
Đầu tiên là sự biến dạng. Có lẽ do nhiệt, các cạnh hơi bị cong làm nó hơi vênh một chút, khiến nó không thể sử dụng để làm kẹp sách. Tiếp đến là bọt khí. Tôi nhận ra là khi đổ resin thì bọt khí sẽ vẫn còn sau khi cứng lại. Vì lần thử cuối cùng phải là một phát ăn ngay, tôi phải đảm bảo không có bọt khí nào được phép xuất hiện. Cuối cùng là vật liệu thừa. Phần khuôn thừa làm cho các cạnh trở nên thiếu cân đối, làm giảm tính thẩm mĩ của chiếc kẹp sách.
Giờ đã xác định được vấn đề rồi, bước tiếp theo là giải quyết thôi. Vẫn còn một chặng đường dài phải đi, nhưng ít nhất tôi đã thấy ánh sáng trong việc khôi phục chiếc kẹp sách. Tập trung lại đã nào, tôi sẽ giải quyết từng vấn đề một, rồi dần dần tìm ra giải pháp hoàn hảo cho lần thử quyết định.
Mình có thể làm được không...?
Ngày 31 tháng 12. Thần kinh tôi căng thẳng tột độ. Dù tôi hít thở sâu bao nhiêu lần, nhịp tim đang đập loạn xạ của tôi vẫn không thể chậm lại.
Sau khi thở ra một hơi, tôi hướng ánh mắt về chiếc hộp trước mặt. Bên trong là những mảnh thủy tinh vỡ, các cạnh nứt vỡ của chúng vẫn lấp lánh tuyệt đẹp. Tự nhủ bản thân phải quyết tâm lên, tôi bắt đầu công việc ghép chúng lại với nhau.
Đầu tiên, tôi đặt khung kim loại hình chữ nhật từ chiếc kẹp sách ban đầu vào. Sau đó, bằng nhíp, tôi cẩn thận sắp xếp các mảnh thủy tinh vỡ bên trong nó. Thực sự là một công việc tẻ nhạt. Các mảnh vỡ có kích thước rất khác nhau, làm việc tìm ra vị trí của mỗi mảnh trở nên vô cùng khó khăn. Tuy nhiên, tôi vẫn tập trung, tiếp tục tiến về phía trước với sự cẩn thận và chính xác, liên tục kiểm tra tiến độ của bản thân.
“Cuối cùng... nó đã thành một khối rồi.”
Vì chiếc kẹp sách đã bị rơi và vỡ tan tành, cộng với việc nhiều mảnh nhỏ đã bị mất, để lại nhiều khoảng hở hơn tôi dự đoán. Những bước tiếp theo sẽ còn khó khăn hơn.
Tôi nhóm các mảnh vỡ cùng màu lại với nhau, dùng resin để gắn chúng lại. Sau khi chúng đã cố định, tôi lấp các khoảng trống giữa các mảnh màu khác nhau bằng nhiều resin hơn, cố định mọi thứ thành hình dạng chiếc kẹp sách. Sau một thời gian, các mảnh thủy tinh vỡ đã kết nối với nhau, tạo thành một mảnh duy nhất.
“Cuối cùng... xong rồi.”
Nhìn thấy hình dáng nó sau khi được phục chế lại, một cảm giác nhẹ nhõm chiếm lấy tôi. Đã lâu lắm rồi tôi mới nhìn thấy nó ở dạng ban đầu. Từ đây thì mọi thứ đơn giản hơn rồi.
Tôi đổ resin trong suốt xung quanh khung kim loại thủy tinh và cẩn thận phủ lên nó, đảm bảo không có bọt khí nào hình thành. Kiểm tra kỹ lại ba lần để tìm bọt khí, cuối cùng tôi đặt nó ra ngoài để cứng lại dưới ánh mặt trời. May mắn là bầu trời quang đãng để nó sẽ hóa rắn nhanh hơn. Tôi mang nó ra vườn tắm nắng luôn.
Nó đẹp quá...
Chiếc kẹp sách lấp lánh dưới ánh mặt trời, màu sắc của nó thay đổi khi ánh nắng mặt trời chiếu rọi vào. Nó đẹp một cách mê hoặc, quyến rũ.
Tôi ngước nhìn mặt trời. Sau khi không chạm cỏ quá lâu, ánh sáng của mặt trời lúc này thật sự quá chói lòa. Nheo mắt lại, tôi tận hưởng sự ấm áp. Chỉ một chút nữa thôi. Việc sửa chữa gần như đã xong. Đúng là một hành trình dài mà.
Cái ngày tôi làm chiếc kẹp sách bằng resin đầu tiên bây giờ cảm thấy như một ký ức xa xăm. Lần này khó khăn hơn nhiều. Vô số vấn đề phát sinh, và việc đạt được chất lượng ban đầu đòi hỏi quá nhiều lần thử đến nỗi tôi kiệt sức và phát ốm vì nó. Có lúc tôi nghĩ, sẽ không bao giờ sửa được nữa. Nhưng tôi không hối hận. Tôi đã sửa được chiếc kẹp sách quý giá của Saito, và thế là đủ. Điều này sẽ xoa dịu nỗi đau của cô ấy, dù chỉ một chút hay chăng? Nó sẽ khiến cô ấy hạnh phúc? Cô ấy sẽ mỉm cười lần nữa? Tôi nóng lòng muốn biết kết quả.
Sau khi để dưới ánh mặt trời khoảng một giờ, tôi chuyển sang bước tạo hình cuối cùng. Tôi lấy chiếc kẹp sách ra khỏi khuôn và cẩn thận cắt tỉa nó theo hình dạng ban đầu. Phần bề mặt thô ráp và xấu xí, nên tôi cẩn thận làm mịn nó bằng giấy nhám. Nhẹ nhàng, nhẹ nhàng—để không làm hỏng nó hay để lại bất kỳ vết trầy xước nào. Sau nhiều lần chà nhám, tôi phủ đều một lớp resin khác bằng cọ và đặt nó dưới đèn UV lần cuối.
Đồng hồ chỉ rằng mười phút đã trôi qua. Tôi thận trọng lấy chiếc kẹp sách ra khỏi đèn và cầm nó trong tay.
“Phù, xong rồi!”
Hoàn hảo. Chiếc kẹp sách lấp lánh trong tay tôi, giờ đã y hệt như lần đầu tôi tặng cho cô ấy. Kích thước và hình dạng hoàn hảo. Mặc dù quá trình tu sửa đã làm kích thước của nó dày hơn một chút, nhưng thế thì nó sẽ bền hơn. Hơ nó lên trước ánh đèn, tôi không thể không mỉm cười.
Điều này chắc chắn sẽ khiến Saito rất hạnh phúc. Thực sự là nó tuyệt đến mức trông không là được sửa tí nào. Cô ấy chắc chắn sẽ yêu thích nó. Chỉ cần tưởng tượng phản ứng của cô ấy thôi cũng khiến tôi tràn đầy phấn khích.
“Oh, mình nên báo cho cô ấy biết luôn chứ nhỉ.”
Nhìn ra ngoài, tôi nhận thấy trời đã tối, mặt trời bắt đầu lặn. Mặc dù bắt đầu từ buổi sáng, ngày đã trôi qua nhanh chóng trong lúc tôi làm. Tuy nhiên, vẫn còn thời gian. Tôi có thể tặng nó cho cô ấy trước khi Năm Mới đến.
Xin lỗi vì nhắn cậu đột ngột, nhưng hôm nay tớ đến được không? Tớ chỉ cần cậu ra ngoài gặp tớ một lát thôi—tớ sẽ không vào trong đâu.
Cô ấy đọc tin nhắn gần như ngay lập tức.
Được, không sao đâu.
Tuyệt vời, tớ sẽ qua ngay đây.
Được rồi, đã đến lúc. Tôi nóng lòng muốn thấy biểu cảm của cô ấy. Hớn hở, tôi bắt đầu thay đồ và chuẩn bị đi khi điện thoại tôi rung lên cùng với một thông báo khác. Có chuyện gì xảy ra sao? Rút nó ra khỏi túi, tôi nhìn vào màn hình.
Dù sao thì chúng ta cũng gặp nhau bên ngoài, sao không tiện đi viếng đền đầu năm luôn nhỉ?
Tôi chớp mắt nhìn tin nhắn, rồi nhìn chằm chằm vào nó lần nữa. Dù tôi đọc bao nhiêu lần, vẫn không có gì thay đổi. Đề nghị bất ngờ của cô ấy khiến tôi bối rối. Huh?Chờ chút, cái gì cơ?
Chắc chắn là được rồi, nhưng sao cậu lại?
Chỉ là đúng thời điểm thôi.
Cũng hợp lý. Nếu vậy, chúng ta nên gặp nhau muộn hơn, đúng không?
Ừm, làm vậy đi.
Được rồi. Tớ sẽ đến nhà cậu lúc 11:30.
Đã hiểu.
Sau tin nhắn, cuộc trò chuyện của chúng tôi kết thúc. Nhét điện thoại trở lại vào túi, tôi ngước nhìn lên đầy bực bội.
Sao chuyện này lại xảy ra được vậy?!
Resin là một loại nhựa tổng hợp, có thể ở dạng lỏng hoặc rắn, được tạo ra từ các hợp chất hóa học hoặc có nguồn gốc tự nhiên. Khi ở dạng lỏng, resin thường có hai thành phần chính là nhựa lỏng (resin) và chất làm cứng (hardener), chúng sẽ kết hợp để tạo ra một vật liệu rắn, bền, trong suốt và có bề mặt bóng mịn sau khi đông cứng.